Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Ảnh Vệ Xuyên Không - Chương 101

Chương 101 ♥ Anh ở đây chờ em

Thập Tam đứng bên ngoài làm công tác tư tưởng, Thanh Vi ở bên trong lại cảm thấy rất kỳ lạ. Từ khi Đường Đường phát hiện ra Thanh Vi, tâm tư cậu ta bắt đầu lung lay. Cậu ta đang nghĩ giống Thanh Vi, bởi vì quán bar bị đóng cửa tra xét vài ngày nên khi mở cửa lại cũng không dám làm ăn lộ liễn như trước nữa. Những nơi khác cũng vậy. Chuyện kiểm tra đó hàng năm đều sẽ có vài lần, giống như khi bão đến luôn có vài chỗ không yên ổn vài ngày. Loại người có khuôn mặt thanh tú nhưĐường Đường, lại còn nhỏ tuổi tất nhiên không chịu nổi khổ sở.

Nếu tìm công việc khác thì thể lực không chịu nổi, bưng bê rửa chén quá mệt mỏi, chuyện khác người ta lại không cần. Cuối cùng, cậu ta bèn dựa vào kỹ thuật mát xa từng học làm việc ở nơi này. Nơi này có vẻ chính quy, không có “phục vụ đặc sắc”, đương nhiên cũng không hạn chế khách hàng và nhân viên liếc mắt với nhau, tự mình phát triển gì đó. Tự do luyến ái là thuộc về chủ nghĩa xã hội khoa học tinh thần văn minh. Rửa chân, mát xa cũng phí sức, thu nhập lại không cao bằng trước kia, Đường Đường đã sớm kêu khổ thấu trời.

Trước kia cậu ta đã nhớ kỹ Thanh Vi, kiểu khách hàng tuổi trẻ, có khí chất sạch sẽ, dịu dàng cũng không thường thấy. Ngày đó cậu ta còn tiếc nuối vì không giữ người lại được nên hôm nay vừa thấy Thanh Vi cậu ta lập tức nhận ra. Về phần có tiền hay không, Đường Đường cũng không lo lắng. Tuy rằng Thanh Vi không mặc rực rỡ như ngày đó nhưng cũng nhẹ nhàng khoan khoái thỏa đáng, hơn nữa cô còn mang theo một người đàn ông. Người đàn ông kia trông rất đẹp mắt, vừa tôn kính vừa săn sóc Thanh Vi, không phải cấp dưới thì là tình nhân cô bao nuôi – chứng minh Thanh Vi vẫn có chút của cải! Bây giờ cậu ta không muốn nhiều lắm, chỉ hy vọng Thanh Vi coi trọng cậu ta, sau này thỉnh thoảng tìm đến cậu ta vài lần, nếu có thể được bao nuôi một thời gian thì càng tốt, tiết kiệm được phí ăn ở mà lại còn có tiền xài!

Cho nên Đường Đường ra sức lấy lòng cô. Cậu ta cũng có mắt nhìn, nhìn ra được Thanh Vi không giống người thích kiểu người quyến rũ láu cá, cậu ta biểu hiện một mặt thanh tú đáng yêu của mình, mặt này cũng rất phù hợp với diện mạo của cậu ta. Tuy rằng Đường Đường rửa chân cho Thanh Vi rất nguyên tắc nhưng thái độ quá khẩn thiết của cậu ta vẫn khiến Thanh Vi không được thoải mái. Đặc biệt là vừa nghĩ đến không biết Thập Tam chạy đi đâu, trong lòng cô cũng khó chịu. Sao Thập Tam lại bỏ chạy? Lúc đối phó với Phó Hồng anh có khí thế như vậy, ngay cả nói chuyện ăn cơm cũng canh cánh trong lòng, sao khi đối mặt với con gà con thanh tú này lại sợ hãi như vậy?

Chẳng lẽ anh sợ cô giận? Trời ạ, dưới ánh mắt không ngừng bắn phá của đồng nghiệp, cô thật sự rất hy vọng Thập Tam ghen. Nhưng anh lại làm ngược lại, chẳng những người không thấy bóng, di động cũng tắt luôn! Thanh Vi buồn bực, ban đầu cô rất thích được ngâm châm trong nước thuốc nhưng bây giờ cũng không cảm thấy thư thái nữa. Đường Đường bắt đầu mát xa chân cho cô. Không biết là cô quá mẫn cảm hay là thật nhưng Thanh Vi cảm thấy lúc tay Đường Đường mát xa còn lưu luyến trên đùi cô. Thanh Vi sửng sốt: Đây là bị sàm sỡ ư? Còn là bị một chàng trai trẻ sàm sỡ?

Thanh Vi phải đi, nhưng cô không muốn thể hiện quá lộ liễu, lại càng không muốn để lộ thân phận của mình. Nếu bị cậu trai này biết ngày đó cô dùng cậu ta làm mồi nhử, trời mới biết có thể mang đến phiền toái hay không. Thanh Vi mở di động, gửi tin nhắn cho đám hại bạn vô lương đang xem kịch vui: Đây là mồi nhử lần trước, nhanh giải nguy, tôi phải đi. Lại gửi tin nhắn cho Hiểu Văn: Gọi một cuộc điện thoại, nói có việc tìm tôi, để tôi thoát thân. Hiểu Văn quả nhiên gọi điện đến, cô nói Thanh Vi có cuộc hẹn quan trọng. Thanh Vi giả vờ giả vịt đáp lời rồi liền muốn chạy lấy người.

Đường Đường nóng nảy, không biết làm sao bèn đứng ở trước mặt cô, trong tay còn cầm khăn lông: “Chị à, rửa xong hẵng đi.” Thanh Vi nghĩ trong lòng: rửa xong mới đi thì sẽ bị sàm sỡ đến mức nào? Ngoài miệng cô lại nói: “Tôi có việc gấp, không kịp rồi.” Đường Đường còn cố gắng nói: “Có thể cho em số điện thoại hay không?” Thanh Vi thề rằng cô đã nghe thấy tiếng cười nghẹn không phúc hậu của Lưu Húc Dương, không giúp mà còn cười cô, thật muốn đá bay tên cặn bã này! Cô không có kinh nghiệm đối phó tình huống như vậy, nhưng cô biết, nếu một khi có liên hệ sẽ không vất được cục nợ này, vì thế cô bèn từ chối, kiên quyết đi ra ngoài.

Đường Đường tiễn cô ra, hy vọng xin được số điện thoại của cô, lúc này di động của Thanh Vi liên tiếp vang lên chuông báo tin nhắn, vừa xem di động vừa miễn cưỡng đối phó Đường Đường, cô thấy được 4 tin nhắn. Lưu Húc Dương: Tôi biết, thật đó, cô không cần giải thích, càng giải thích càng không rõ ràng. Tiểu Vị: Cuối cùng tôi cũng nhìn thấu bản chất của cô rồi! Sao đi nhanh vậy, không để tôi nhìn chút nữa!

Triệu Quang Hoa: Chúc mừng em, có một ngày được hoan nghênh, cuối cùng cũng thoát khỏi danh hiệu gái ế vinh dự! Đại Hải: Cẩn thận bệnh truyền nhiễm. Thanh Vi cứ xem một tin là mặt lại đen thêm một chút, tin nhắn cuối cùng Đại Hải khiến cô hoàn toàn đen mặt. Lúc này Đường Đường cũng lấy điện thoại di động ra nói: “Chị, số của chị là bao nhiêu, để em gọi qua?”

Thanh Vi đang muốn từ chối thì nhìn thấy Thập Tam không biết đi từ nơi nào ra, đang đứng ở phía sau cô. Thập Tam nghe thấy giọng nói của Đường Đường, sau đó thì nhìn thấy hai người đi đến đại sảnh. Quả nhiên Đường Đường đang cố gắng tới gần Thanh Vi, mà Thanh Vi cũng dẫn cậu ta đi ra, vậy có nghĩa là... Bây giờ nhìn thấy Đường Đường muốn số di động, mà Thanh Vi đang nhìn di động, Thập Tam khẽ hừ: Xem ra hôm nay là lưu số điện thoại rồi nhỉ? Thanh Vi vừa thấy Thập Tam thì liền lập tức có lý do thoát khỏi Đường Đường, cầm tay anh nói: “Anh đi đâu vậy? Sao lại tắt máy?” Biểu hiện thân thiết rõ ràng, nói chất vấn không bằng nói cô đang hờn dỗi.

Thập Tam nhìn gương mặt tủi thân ghen ghét của Đường Đường, bèn hạ mắt nói: “Anh ở đây chờ em.” Một câu đơn giản như vậy, anh ở đây chờ cô. Không bất mãn đối với hành vi của cô, không chất vấn đối với người đột nhiên nhảy ra này, không có sắc mặt bất bình tranh cãi ầm ĩ đanh đá, cứ như vậy lẳng lặng chờ cô.

Biết rõ Đường Đường tiếp cận cô có mục đích, biết rõ bọn họ ở cùng nhau có thể sẽ xảy ra chuyện gì, nhưng anh lại chẳng hỏi gì, giống như cô có làm gì cũng là lẽ thường phải thế, mà anh sẽ vẫn chờ cô ở đây. Anh nói mấy câu với những cô gái khác thì đã thấy mình sai, lập tức xin lỗi Thanh Vi, lại yên lặng chịu đựng tất cả những việc cô làm, không có lấy một chút không thoải mái nào. Thanh Vi đột nhiên nghiến răng: Được rồi, cô rất cảm động, nhưng đồng thời cũng rất tức giận.

Có người đến tranh giành cô với anh, anh lập tức chắp tay nhường, anh đừng nói là anh còn dự tính mang người ta về nhà nhé? Tình yêu của anh chẳng lẽ hoàn toàn không có ham muốn chiếm hữu sao, vậy vẫn là tình yêu sao? Không được, việc này cô phải biết rõ ràng! Đúng rồi, còn có việc anh tự tiện chạy trốn ném cô lại cũng đều phải tính sổ. Nghĩ vậy, Thanh Vi nào còn hơi sức đâu cố kị Đường Đường, cô nắm tay Thập Tam trực tiếp lái xe về nhà.

.