Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Ảnh Vệ Xuyên Không - Chương 103

Chương 103 ♥ Về vấn đề kỹ thuật

Thập Tam nghe xong cũng đã hiểu. Thì ra Thanh Vi coi trọng anh như vậy, thì ra đều là anh nghĩ nhiều. Anh giấu mặt trong chăn chớp mắt mấy cái, ép nước mắt sắp trở lại. Nhưng không đợi anh cảm động xong, Thanh Vi đã hỏi: “Nhớ kỹ chưa?” “Nhớ kỹ rồi.”

“Em đánh anh mấy cái?” “Hả, à 8 cái? Không, 10 cái?” Thập Tam đang cảm động, sao có thể đếm xem đánh mấy cái? “Sai rồi! Đều sai hết, đến đánh mấy cái cũng không biết thì anh nhớ kỹ thế nào?”

Thập Tam cố gắng nghĩ lại vài lần, cuối cùng tội nghiệp nói: “Có thể đánh lại một lần không?” Vừa rồi cô rất dùng sức, xuống tay nặng. ... Thanh Vi nhìn tay đã đánh đến hồng lên, đáy lòng nhỏ lệ, lại đánh nữa tay sẽ bị phế luôn đó! Ngoài miệng cô lại nói: “Quên đi, tha cho anh, không đánh nữa, tổng cộng là 9 cái sai, anh phải nhớ cho kỹ.”

“Ừ.” Thập Tam thành thật đồng ý, quay đầu nhìn Thanh Vi: “Có phải tay em đau không?” ."..” Cảm giác bị nhìn thấu thật dọa người. Thanh Vi đỡ trán, hận không thể chọc mù hai mắt, không nhìn ánh mắt thân thiết của Thập Tam. Tuy rằng cô không trả lời nhưng Thập Tam cũng hiểu được. Anh ngồi dậy cầm chặt tay Thanh Vi, quả nhiên đỏ rực. Thập Tam đau lòng, đặt tay lên, cảm giác mát lạnh truyền vào tay Thanh Vi, khiến cô thoải mái hơn.

Không có người dỗ sẽ không sao, có người quan tâm lập tức thấy tủi hờn. Thấy Thập Tam đau lòng, Thanh Vi rất không tiết khí tố khổ: “Nhìn xem này, đánh không đau anh, tay của em còn sưng lên.” “Anh từng nói với em nên lấy đồ đánh rồi mà, bị thương thì không tốt.”Thập Tam khẽ nhíu mày. “Không phải luyến tiếc sao, nhỡ đánh anh bị thương thì sao?” Thanh Vi rút tay về.

“Thật ra..." Thập Tam muốn nói lại thôi. “Nói!” Thanh Vi vênh váo. “Thật ra em có đánh thế nào cũng không đánh anh bị thương được.” Thập Tam thành thật nói.

...Thanh Vi hết chỗ nói rồi: Thập Tam, anh có cần phải nói trắng ra như vậy hay không, thôi được rồi, em nhịn! “Đừng nói sang chuyện khác nữa. Đường Đường là mục tiêu của một lần làm nhiệm vụ, cậu ta vẫn không biết thân phận thật sự của em. Bây giờ anh hết nghĩ lung tung về cậu ta rồi chứ?” Thập Tam thẹn thùng: “Vẫn, vẫn có một chút.”

“Vẫn còn ư? Suy nghĩ gì?” Thập Tam nhìn Thanh Vi, cố lấy dũng khí kiên quyết nói: “Anh sẽ cố gắng, sau đó, ờm..., kỹ thuật kia sẽ tốt hơn Đường Đường.” Anh nghiêm túc cam đoan, Thanh Vi nghe xong thì nhăn nhó – thì ra người này luôn canh cánh trong lòng với câu nói “Kỹ thuật tốt” của Đường Đường, cô không tự chủ được nghiến răng trèo trẹo: “Vậy bây giờ anh luyện kỹ thuật đi!” Cô hóa thân thành sói nói. Vừa rồi đã nảy mầm xuân tình, bây giờ không cần giấu diếm nữa, Thanh Vi bổ nhào đến trên người Thập Tam, hai tay bắt đầu sờ soạng.

Thập Tam cũng thuận theo cô, anh ôm Thanh Vi, môi tìm kiếm môi của cô. Thanh Vi cũng không thèm để ý, sau khi tránh né liền trực tiếp cắn lên ngực anh, ngậm chặt nụ hồng. Đồng thời, tay cô cũng chuyển đến trên bắp đùi không hề che lấp của Thập Tam, mạnh bạo tiến vào giữa bắp đùi. Thân thể Thập Tam mẫn cảm không chịu nổi trêu chọc, cố chịu không rên lên, một tay anh ôm lấy eo Thanh Vi, một tay dùng lực mạnh yếu vừa phải vuốt ve bầu ngực mượt mà của cô. Thanh Vi rên một tiếng, đùa dai nắm tiểu Thập Tam.

Tay cô âu yếm xoa nắn tiểu Thập Tam, thằng nhóc kia lớn rất nhanh, ngẩng đầu ưỡn ngực đứng lên. Thanh Vi chưa từng cẩn thận quan sát tiểu Thập Tam, bây giờ nhìn lại: Ừ, thật sự rất có tiền vốn! Hình dáng và độ lớn đều không thể soi mói, cũng không dữ tợn, còn hơi hồng, thật là đáng yêu. Thập Tam bị cô nhìn vừa thẹn vừa vội, cũng không dám từ chối. Kết quả tiểu Thập Tam càng hưng phấn, thậm chí còn hơi giật trong tay Thanh Vi. Thanh Vi nhìn thấy gương mặt ẩn nhẫn của Thập Tam, bèn cúi đầu khẽ thổi lên lỗ nhỏ trên mũi nhọn kia. Thập Tam hoàn toàn không chịu nổi, cuối cùng anh khắc chế không hít thở dồn dập. Khi Thanh Vi dùng chân cọ cọ tiểu Thập Tam, anh nặng nề “ưm” một tiếng.

Thanh Vi nhìn làn da màu mật ong của anh đỏ ửng, đôi mắt phượng hàm chứa hơi nước lại sáng ngời thần kỳ, trên khuôn mặt anh tuấn đan xen khát cầu và ngượng ngùng, nhìn cô không chớp mắt như có thể dâng ra tất cả của mình. “Thanh Vi, Thanh Vi......” Khi cô bắt đầu xoa hạt thịt hồng nhạt, Thập Tam gọi cô, thấp giọng cầu xin. “Hửm?” Thanh Vi không buông tha ý xấu, còn ngậm trong miệng khẽ mút.

Toàn thân Thập Tam căng thẳng, đường cong cơ bắp đều hiện ra, hai chân thon dài mạnh mẽ quấn chặt Thanh Vi, ôm cô xoay người một cái. “Thanh Vi, anh muốn, có thể không?” Hiếm khi Thập Tam vội vàng yêu cầu như vậy. Nụ hôn của anh rơi trên người Thanh Vi, cuối cùng hôn lên mi mắt cô, cảm thụ cánh bướm kia rung động. “Không thể.” Tuy rằng Thanh Vi cũng động tình không thôi nhưng vẫn nhớ yêu cầu cuối cùng của mình.

“Vì sao?” Thập Tam kéo ra chút khoảng cách giữa hai người, lại nhanh cohngs ôm chặt cô: “Nói ra anh sửa.” “Sau này anh phải nhớ chúng ta đồng ý lẫn nhau mới có thể, không phải anh đơn thuần kính dâng. Còn nữa, lúc này anh không phải nên gọi tên thân mật của em sao?” Thanh Vi hít một hơi thật dài, mùi thơm của cơ thể Thập Tam truyền đến, trời biết cô sắp không kiên nhẫn được nữa rồi. “Anh sẽ nhớ. Vi Vi, Vi Vi, anh là của em, anh yêu em......” Thập Tam thì thào nói xong lại hôn cô lần nữa, tiến sâu vào hoa viên thần bí anh tha thiết ước mơ.

Thanh Vi đáp lại anh, cảm thấy mình như phập phồng dập dờn trong nước, lại giống như đang bay trong không trung, khoái cảm đánh úp tới, mãi đến đêm khuya. Lần này tuy rằng kịch liệt nhưng vì tâm tình cũng rất phấn khởi, khi kết thúc Thanh Vi vẫn có thừa lực. Nhưng Thập Tam lại kiên trì ôm cô tắm rửa, cuối cùng hai người mới ôm nhau ngủ. Người đắm chìm trong tình yêu, chỉ số thông minh đều hạ xuống. Thanh Vi nhìn gương mặt tuấn mỹ của Thập Tam ở đối diện, nắm mũi anh: “Anh quá lợi hại, nếu em già đi phải làm sao bây giờ?”

Thập Tam ngoan ngoãn để cô nắm: “Già rồi thì anh chăm sóc em.” Thanh Vi hôn môi của anh: “Em già rồi sẽ không thỏa mãn được nhu cầu của anh.” Thập Tam nghe vậy mới nghiêm túc nói: “Tất nhiên là anh sẽ lấy thân thể em làm trọng.”

Thanh Vi nhìn khuôn mặt chân thành của anh rồi nở nụ cười, thân thiết cọ cọ: “Vậy anh bất mãn, còn nghẹn như thế sẽ ra vấn đề đấy.” Thập Tam lần đầu tiên không hiền hậu, trên mặt hiếm khi ra vẻ bất mãn. “Sao vậy?” Thanh Vi buồn bực.

“Anh không phải loại chồng dâm đãng, sao em có thể nói như vậy.” Thập Tam rất là tủi thân. “Hả?” Thanh Vi đen mặt. “Nếu em thật sự già đi, không thể... nữa thì anh sẽ tận tâm chăm sóc em, chỉ cần em sống thật tốt.” Thập Tam thề.

“A Ngự.” Thanh Vi cảm động ôm eo của anh: “Em chỉ cảm thấy, anh luyện võ cho nên thân thể tốt, sống lâu cũng khỏe mạnh, dục vọng chắc chắn sẽ lớn hơn người thường như em.” “Nếu em không muốn, sao anh có thể muốn?” Thập Tam càng tủi thân hơn. Thanh Vi yên lặng vuốt ve lưng của anh, để anh thuận khí. Cô lén nở nụ cười: Thập Tam vẫn rất đơn thuần, anh cho rằng có dục vọng là không tốt, nếu nhà gái không muốn mà mình muốn thì là đáng khinh.

Thật đúng là ngu ngốc một cách đáng yêu. Quên đi, đây là vấn đề quan niệm, sau này có lẽ anh sẽ sửa, hoặc có lẽ sẽ không thay đổi, cứ thuận theo tự nhiên là được. Nhưng cô lại xấu xa nghĩ không thay đổi cũng không có gì không tốt. Thanh Vi nghĩ rồi nở nụ cười đắc ý.

Thập Tam cũng cảm thấy, bèn hỏi: “Sao vậy?” Thanh Vi dịu dàng lấy ngón tay chải tóc của anh: “Không có gì, em nghĩ bây giờ đều đã yên ổn, cũng nên ngả bài với cha mẹ rồi.” Thân thể Thập Tam cứng đờ. Anh không phải không muốn nói rõ ràng với họ, quang minh chính đại ở bên Thanh Vi, nhưng bọn họ có thể tiếp nhận chuyện này không? Hai cụ đối với anh tốt như vậy, nếu khiến bọn họ đau lòng, sao anh có thể an lòng được chứ?

Thanh Vi cảm thấy anh không yên nên vỗ lưng anh trấn an: “Không phải sợ, em sẽ nói với bọn họ. Cha mẹ thích anh như vậy, chắc chắn sẽ đồng ý.” Thập Tam chậm rãi thả lỏng, nghe cô khẽ nói: “Bây giờ chúng ta dùng tiền, trang hoàng phòng ở đơn giản một chút rồi kết hôn. Hôn lễ nhất định phải có, bởi vì có thể nhận phong bì. Ha ha, lấy tiền đi tuần trăng mật.” Thập Tam nghe cô nói, không biết vì sao, rõ ràng anh mừng rỡ như điên, lại không hề e ngại, đáy lòng muốn cười nhưng mắt lại ngập nước.

Thanh Vi miêu tả, vẽ nên hình ảnh một gia đình có cuộc sống bình thản tốt đẹp ra trước mặt anh, là hạnh phúc anh chưa bao giờ vọng tưởng có thể có được..