Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Ảnh Vệ Xuyên Không - Chương 105

Chương 105 ♥ Phong ba

Tiết Đoan Ngọ, Thanh Vi và Thập Tam trở lại nhà cha mẹ. Thập Tam biết hôm nay sẽ ngả bài nên trong lòng rất khẩn trương, còn trầm mặc hơn trước. Ba Mẹ Yến Yến thấy con mình về thì rất vui vẻ, nấu đồ ăn ngon, đương nhiên không thể thiếu một đống bánh chẻo. Thập Tam nhìn thấy những thứ này thì càng cảm thấy có lỗi với hai người, áp lực tâm lý lớn hơn nữa. Thanh Vi nhìn anh với ánh mắt cổ vũ tiếp sức cho anh, cũng cổ vũ bản thân. Bữa cơm đoàn viên trôi qua trong tiếng nói cười rộn ràng. Hai người lớn của nhà họ Yến biết Thập Tam tìm được công việc thích hợp rồi, tiền lương còn không thấp thì đương nhiên cũng vui vẻ cho anh. Bọn họ ở cùng một chỗ có cảm tình, vốn đã thích Thập Tam, ba Yến còn hứng chí lấy rượu ra ồn ào mọi người đều phải uống hai chén.

Đến tối, mẹ Yến cười tủm tỉm bê nước trái cây ra, khi nói với chuyện phiếm với Thanh Vi về chuyện con của một người bạn tốt thế này, Thanh Vi mới đành ngắt lời bà, nghiêm túc nói:“Mẹ đừng bận tâm, con có bạn trai, hôm nay muốn nói cho hai người biết.” Mẹ Ba Yếnn đầu còn chưa kịp phản ứng lại, còn nói: “Con cứ kéo dài mãi... Hả? Con có bạn trai rồi? Là ai?” Ba Yến cũng ngồi thẳng, vểnh tai chờ Thanh Vi trả lời. Thanh Vi cười khẽ nói: “Ba, mẹ, con nói ra rồi hai người có thể sẽ giật mình, nhưng chúng con quả thật đã suy nghĩ nghiêm túc, không phải nhất thời xúc động.”

“Ai? Con nói mau!” Mẹ Yến cảm thấy không ổn, nhìn thẳng Thanh Vi, sắc mặt nghiêm túc hẳn. “Con và A Ngự, tính năm nay kết hôn.” Thanh Vi lại quăng bom. Bầu không khí yên lặng, sau đó mẹ Yến nâng giọng cao tới quãng tám: “Các con? Hai người các con ư?”

Mẹ Yến đứng lên, dọa ba Yến nhanh chóng đỡ lấy bạn già, bà lớn tiếng hỏi: “Các con bắt đầu từ bao giờ?” “Mẹ đừng vội, nghe con nói đã......” Thanh Vi tới gần mẹ, muốn trấn an bà. “Con còn muốn nói cái gì? Lúc trước ba tin tưởng con, nhưng bây giờ thì sao?” Ba Yến đột nhiên nói: “Không cần nói nữa, ba không muốn nghe.”

Ba Yến tính tình tốt nhưng gặp phải chuyện lớn cũng cực kì kiên quyết, Thanh Vi thấy ông có kiên định như vậy, tám phần là phản đối, bèn nhanh chóng nghĩ cách cứu vãn: “Ba, ba hãy nghe con giải thích hai câu. Ba Yến không muốn nghe, mẹ Yến lại liên tục hỏi, Thanh Vi vừa muốn ổn định mẹ vừa muốn ngăn chặn ba, Thập Tam thấy cô bị hai người chất vấn thì áy náy tự trách, cố gắng cầu xin, trong nhà bắt đầu ầm ầm. Thanh Vi cố gắng giải thích. Cô không nghĩ cha mẹ phản ứng kịch liệt như thế. Vốn định từ từ nói, kết quả không nghĩ tới vốn không cơ hội, chỉ có thể đứt quãng khuyên bảo. Dây dưa một lát, cuối cùng mọi người cũng ngồi xuống. Đáng tiếc cảm xúc của không tốt, mặt ba thì âm trầm.

Thanh Vi còn đang nói về suy xét nghiêm túc của cô, nói về trụ cột cuộc sống của hai người, nói về dự định sau này. Nhưng mẹ thỉnh thoảng lại ngắt lời, bà không thể chấp nhận Thập Tam đột nhiên từ “Con” Biến thành “Con rể." Thái dương của ba nổi gân xanh, muốn phủi tay bỏ đi. Thanh Vi dùng ánh mắt bảo Thập Tam ngăn ba lại, sao Thập Tam sao dám chứ, mắt thấy không ngăn được, Thập Tam vừa sốt ruột, lập tức quỳ xuống, kéo ống quần ba Yến. Cùng sống chung một thời gian dài, hai người đã thấy Thập Tam không quá giống thanh niên hiện đại, tuy rằng tính cách lạnh nhạt nhưng rất hiếu thuận, rất tôn kính người già, nhưng tư thế như vậy, hai người lại chưa thấy bao giờ.

Một người đàn ông cao lớn xốc vác, quỳ một gối xuống khẩn cầu ba Yến, không thao thao bất tuyệt biện giải, lại thật thà nói: “Bác đừng đi, đều là con sai, bác tức giận thì đánh con là được.” Thanh Vi hít một hơi: sao Thập Tam có thể nói câu này chứ? Cũng may tuy ba Yến đen mặt nhưng lại bất động, không biết là bị kéo lại hay là giật mình. Mẹ Yến cũng ngừng chất vấn, muốn xem Thập Tam nói cái gì. “Con biết con rất là không xứng với Thanh Vi, hôm nay nói những lời này trước mặt bác cũng không phải đúng. Bác và gái thu nhận con, chăm sóc con, con lại làm ra chuyện như vậy......” Anh nói xong mới trầm giọng.

Ba Yến hừ một tiếng: “Cậu cũng biết à?” “Con sai rồi, xin chịu bác phạt, nhưng Thanh Vi thích con, con không thể từ chối, chỉ cần một ngày cô ấy không ghét bỏ con, con sẽ ở bên cô ấy.” “Gì? Vi Vi muốn cậu, cho nên cậu mới theo nó? Cậu, ý của cậu là Vi Vi coi trọng cậu trước, nên cậu mới miễn cưỡng đồng ý ư?” Mẹ Yến nghe xong lời nói của anh thì lại tức giận.

“Không, không phải.” Thập Tam sốt ruột: “Thanh Vi coi trọng con là phúc của con. Lúc trước con tự biết mình kém cỏi không dám đòi hỏi quá đáng. Nhưng sau này con sẽ chăm sóc cô ấy thật tốt, để cho cô ấy có cuộc sống vui vẻ.” “Nói đều là vô nghĩa, cậu dùng cái gì bảo đảm cuộc sống của hai người? Hai bàn tay trắng, muốn cho con tôi vui vẻ thế nào?” Ba Yến trầm mặt. Thanh Vi nói: “Ba, bây giờ thu nhập của A Ngự không ít, lương của chúng con cũng thuộc hàng trung lưu. Chúng con có phòng rồi, từ từ sẽ có tiền, không kém hơn người khác.”

“Đứa ngốc này! Nào có cái lý như thế. Con lớn hơn cậu ta 6 tuổi, tuổi này thích hợp ư? Phụ nữ mau già, khi con hơn 40 tuổi thân thể và dung mạo đều giảm xuống, cậu ta lại trong thời kì rực rỡ nhất, đến lúc đó đừng nói cảm tình của hai người thế nào, dù nhìn từ bên ngoài cũng không xứng.” Mẹ Yến khó thở. “Chỉ cần Thanh Vi không chê con, con tuyệt sẽ không có tâm tư không nên có, làm chuyện có lỗi với cô ấy. Nếu con làm chuyện bại hoại đạo đức kia thì nhất định sẽ bị trời phạt.” Thập Tam thấy mẹ Yến hoài nghi sự trung trinh của anh thì lập tức thề. Ba Yến và mẹ Yến bất lực, bọn họ và Thập Tam rõ ràng nói cùng một vấn đề, sao lại không tìm ra điểm giống nhau thế này?

Thanh Vi cũng biết, cô nghe thấy Thập Tam nghiêm túc vội vàng cam đoan, không tiếc quỳ xuống với cha mẹ xin được giải thích thì không thể không cảm động, mở miệng nói: “Mẹ, A Ngự khác với những người đàn ông lỗ mãng khác..." Cô còn chưa nói xong, mẹ Yến đã ngắt lời:“ Khác nhau thế nào? Bây giờ thì khác, sau này thì sao?” Bà còn muốn nói, lại đột nhiên dừng lại. Bởi vì Thanh Vi che miệng, không thể chặn mấy tiếng nôn khan. Thanh Vi chỉ cảm thấy bụng khó chịu, vừa rồi chịu đựng nhưng bây giờ cũng không chịu được mới nôn khan. Mấy ngày nay ăn cơm ít uống đồ lạnh nhiều, làm tổn thương hệ tiêu hóa, vừa rồi lại bị cồn kích thích, cuối cùng cũng phát tác.

Cô cố gắng bình thản hô hấp, nhấp một ngụm nước ấm, cuối cùng mới thoát khỏi cảm giác buồn nôn, nhìn thấy ba mẹ trợn mắt há mồm liền không nén nổi cười, mẹ Yến mở to hai mắt, lo lắng hỏi: “Vi Vi, không phải con và A Ngự ở chung với nhau đó chứ?” Thấy dáng vẻ khó hiểu của cô, bà lại cường điệu hỏi: “Chính là ở cùng một gian phòng đó?” Thanh Vi hiểu ý của mẹ, mặt đỏ lên, nhưng không phủ nhận, cô vốn đã thân mật da thịt với Thập Tam. Mẹ Yến thấy dáng vẻ này của cô chỉ thì đã biết chân tướng. Vừa rồi nhìn thấy con gái nôn khan, bà đột nhiên toát ra một suy nghĩ, sợ cô tuổi trẻ không biết bảo vệ mình, nếm thử trái cấm. Bây giờ lại là thật. Ba Yến cũng thở phì phì, ông là cha, không nỡ nói con gái không biết kiểm điểm nhưng cũng không nén nổi tức giận.

Mẹ Yến la to một tiếng: “Thanh Vi!” Dọa tay Thanh Vi đang cầm cốc nước run lên, thiếu chút làm rơi ly nước. Cô ngơ ngác không biết vì sao mẹ giận tím mặt, không khí vốn đã hơi giảm bớt cũng chợt khẩn trương lên. Chuyện sau đó có thể tưởng tượng được, một lần ầm ỹ nữa. Mẹ Yến khóc, vì con gái “chưa kết hôn đã mang thai." Thanh Vi tự nhiên lại bị mắng thối đầu, quả thật ba Yến muốn ra tay, lại sợ làm cô bị thương. Thập Tam vừa che chở Thanh Vi, vừa không ngừng yêu cầu đánh chửi đều nhắm vào anh, khiến mẹ Yến nhớ tới đầu sỏ khiến con gái mang thai, ba Yến thật sự đánh anh mấy cái, kết quả làm tay mình đau, vì thế càng rối loạn......

Thanh Vi dần dần hiểu được sự tức giận của hai người, nhưng cô không phủ nhận, thật ra là cố ý nói chân tướng sự việc, nhưng nghe qua càng giống lý do không đáng tin. Thập Tam không biết vì sao thái độ của họ đột nhiên chuyển biến, nhưng rất phối hợp thừa nhận đều là anh sai. Cuối cùng giữa hỗn loạn, mẹ Yến khóc lóc thuyết phục ba Yến nhượng bộ, đồng ý hôn nhân của hai người. Bọn họ là người lạc hậu, cho dù không tình nguyện cũng không thể trơ mắt nhìn Thanh Vi đi phá thai, chịu tổn thương cả cơ thể lẫn thanh danh. Sau khi hai người đồng ý thì lập tức đuổi Thanh Vi và Thập Tam ra ngoài. Tác phong của bọn họ hỏng rồi, tuy rằng đồng ý việc kết hôn nhưng cũng tạm thời không muốn gặp hai người “Vô liêm sỉ” này.

Sau khi hai người ra ngoài, Thập Tam vẫn luôn kéo tay cô. Thanh Vi không ngờ lại được cho phép, vốn nghĩ rằng còn phỉa trường kỳ kháng chiến. Tuy bây giờ cha mẹ còn rất tức giận nhưng chỉ cần bọn họ sống tốt, thời gian chứng minh hết thảy, sau này tất nhiên sẽ tha thứ cho họ. Nghĩ vậy, Thanh Vi vẫn rất vui vẻ. Nhưng nghĩ đến nước mắt của mẹ và vẻ giận dữ của ba vừa rồi, Thanh Vi cũng áy náy vô cùng, lúc này tay của Thập Tam cho cô dũng khí và an ủi vô tận. Bàn tay kiên định kia cùng với ánh mắt quan tâm dịu của anh khiến Thanh Vi có ý nghĩ dù sao cũng đáng giá. “A Ngự, ba mẹ cho rằng em đã mang thai nên mới đồng ý.”

“Hả? Anh lại nghĩ bởi vì chúng ta, chúng ta cùng phòng, cho nên mới qua cửa.” “Việc này em không có nói rõ ra. Nhưng cũng rất áy náy với họ, cũng chỉ vì bất đắc dĩ. Khiến cha mẹ đau lòng, chúng ta có lỗi với họ.” “Anh biết, sau này anh sẽ thật hiếu thuận với cha mẹ.”

Thanh Vi gật đầu, không tiếng động nắm chặt tay Thập Tam. Thập Tam ôm cô vào lòng, trong lòng vừa chua xót lại vừa cảm động: Thanh Vi vì anh mà khiến cha mẹ đau lòng, thà rằng bị hiểu lầm cũng muốn được cho phép - cô hy sinh quá nhiều. Anh có tài đức gì mà có được cô gái như vậy chứ, đời này anh phải chăm sóc cô thật tốt. Bất kể thế nào, anh cũng sẽ không buông tay..