Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Ảnh Vệ Xuyên Không - Chương 108

Chương 108 ♥ Màn máu chó nữ phụ

Hai tháng trôi qua, Thanh Vi cũng nhận được tin Thập Tam trở về nhà. Ngày đi đón, chẳng những Thanh Vi mà Ba Yến Mẹ Yến cũng chủ động yêu cầu đi cùng, sau đó cả nhà đi ăn bữa cơm. Kết quả đến sân bay mới phát hiện trung tâm Dương Quang cũng phái người đi, một đoàn năm sáu thanh niên nam nữ, hào hứng bừng bừng, có người còn giơ camera. Thanh Vi đen mặt, Dương Quang như thể gióng trống khua chiêng nghênh đón Thập Tam, không chừng ngày mai báo chí còn đưa tin, như vậy đã tạo lực ảnh hưởng lớn thật đúng là có lợi nhất.

Lúc Thập Tam đi ra, Thanh Vi nhìn thấy anh liền không nhịn được chạy lên đón. Thế nhưng sau đó, cô liền thấy một cô gái theo sát Thập Tam đi ra, khoảng cách với anh quá gần. Đó là một cô gái xinh đẹp thời thượng, da trắng, môi hồng anh đào, không giống màu trang điểm mà là nhan sắc trời sinh. Tóc màu nâu uốn phập phồng tự nhiên theo bước đi, mượt mà, có thể chụp ảnh quảng cáo được rồi. Mặc một bộ váy ngắn màu trắng để lộ ra đôi chân thon dài, dây lưng lụa buông lỏng càng lộ ra vòng eo nhỏ nhắn. Cô gái này cả dáng người và khí chất đều không thể bắt bẻ, càng lộ ra sức sống thanh xuân thuần khiết. Cô ta không hề che dấu yêu thích đối với Thập Tam, không để ý thái độ lãnh đạm của anh, đi cạnh Thập Tam nói cười. Một đen một trắng, hai người từ xa nhìn lại giống như một cặp trời sinh.

Trong lòng Thanh Vi không thoải mái: đây là cái gì đây, từ đâu xuất hiện thế này, cho mình là đen trắng xứng đôi à? Cô gái kia không ngừng tiếp cận bên người Thập Tam, chẳng những Thanh Vi thấy được mà ba mẹ mắt mờ cũng thấy được. Bọn họ không ngờ đi đón mà lại gặp trường hợp như vậy, biểu hiện trên mặt cũng bắt đầu không tự nhiên. Thanh Vi vẫn giữ nụ cười, vốn không phải chuyện lớn gì, cũng không thể thất thố nơi công cộng. Nhưng trong lòng cô đã hơi không thoải mái, khiến cô vô ý lùi về sau hai bước, ẩn mình vào đám người chung quanh.

Cô không phải là người chủ động, cũng không muốn tranh đấu với tình địch, trên phương diện tình cảm cũng không muốn cạnh tranh, thậm chí còn hơi lạc hậu cho rằng tranh đoạt không phải là tình yêu. Đã từng có người cười chê Thanh Vi ngu ngốc, cô chỉ cười nói bản tính không cần thay đổi. Thập Tam cũng chưa từng để ý nhiều đến cô gái tên Đông Gia Tuệ kia. Anh không thể hiểu được người phụ nữ này vì sao lại nhiệt tình với anh như vậy. Nghe nói cô ta xuất thân từ nhà đại phú, cha cô ta làm giàu từ nhận thầu mỏ than, sau này trở thành trùm than đá, có hai con, một mình cô ta là con gái nên rất yêu chiều.

Bình tĩnh mà nói, Đông Gia Tuệ tuy bị điều kiện kinh tế tạo thành tác phong như vậy nhưng tổng thể vẫn là mỹ nữ có lực hút. Mẹ của cô tái hôn với cha trở thành một tài nữ mỹ mạo, dạy dỗ con gái cũng rất tỉ mỉ. Cô ta học xong cấp ba ở trong nước liền đi du học, được cha sắp xếp thành một sinh viên nước Mỹ, bởi vì lớn lên xinh đẹp cộng thêm khí chất Đông Phương nên trong trường học cũng không thiếu người theo đuổi. Không biết làm sao trong lúc vô tình Đông Gia Tuệ lại thấy được Thập Tam thi đấu, liền nhất kiến chung tình. Cô ta chưa từng thấy kiểu đàn ông như Thập Tam, chẳng những mới lạ còn lạnh lùng, rất có thể thỏa mãn lòng hư vinh của phụ nữ. Về sau đến xem anh thi đấu, cô ta càng xem càng thích, liền chủ động tiếp cận Thập Tam.

Đối với việc đột nhiên xuất hiện Đông tiểu thư, Thập Tam cảm thấy không hiểu thấu. Anh không thích tiếp cận phụ nữ, nhất là phụ nữ có mục đích có quan hệ, một người con gái nhiệt tình như lửa, thanh xuân phơi phới chủ động bày tỏ với mình, người đàn ông nào cũng sẽ không phản cảm, không tiếp nhận cũng sẽ cười trộm. Thế nhưng Thập Tam lại không thế. Anh vốn không muốn ứng phó với trò chơi cảm tình của tiểu thư nhà giàu, càng không muốn có lời đồn nhảm, cho nên thái độ đối với Đông Gia Tuệ rất lạnh lùng, thậm chí là thất lễ. Sau khi cuộc thi kết thúc, Thập Tam lấy được tiền thưởng như ý, định ngày về nước, không ngờ vị đại tiểu thư này lại cùng theo trở về. Đông Gia Tuệ ân cần, khiến cho những người đàn ông xung quanh hâm mộ, ghét hận, Thập Tam nhắm mắt điều tức hoàn toàn bỏ qua. Về đến trong nước chuyển máy bay, vốn tưởng vị Đông tiểu thư cần phải đi, không ngờ cô ta lại theo anh về nhà.

Thập Tam hoàn toàn không rõ Đông Gia Tuệ ưu thích anh ở điểm nào. Đẹp trai ư? Trai đẹp u Mỹ chạy khắp nơi, khí chất lạnh lùng? Không phải càng lạnh nhạt cô ta càng thích đó chứ? Thân thủ tốt? Cô ta hoàn toàn có thể đi tìm mấy người vệ sĩ. Làm sao lại yêu thích một người nghèo như anh? Nhưng cô ta có quyền tự do hoạt động, người ta tự mua vé máy bay, anh không ngăn được. Để anh phiền muộn nhất chính là người nào rảnh rỗi lại nói lịch trình của anh cho Đông Gia Tuệ? Thập Tam vô cảm, trong lòng phiền muộn khi ra ngoài liền thấy được Thanh Vi.

Nhiều người như vậy, cao ốm mập gầy đứng đầy hai bên đường đi, anh vẫn nhìn thấy cô. Thế nhưng Thanh Vi thấy anh thì lại nhanh chóng từ mỉm cười thành kinh ngạc, sau đó vẻ mặt liền bình tĩnh tránh vào trong đám người. Tại sao có thể như vậy? Thanh Vi không vui khi nhìn thấy anh sao? Thế nhưng rõ ràng là vừa rồi mới cười đấy thôi… Thập Tam suy nghĩ lại, liền nghĩ đến Đông tiểu thư sau lưng. Anh không khỏi sinh ra bất mãn đối với Đông Gia Tuệ. Vì vậy Thập Tam bước nhanh về phía Thanh Vi. Tốc độ của anh cực nhanh, linh hoạt ghé qua đám người, chỉ đáng thương Đông Gia Tuệ mang giày cao gót không theo kịp. Cô ta kêu vài tiếng, Thập Tam cũng không quay đầu lại, nhịn không được tức giận dậm chân.

Đông Gia Tuệ cố gắng đuổi theo Thập Tam, muốn nhìn xem anh ta vì ai mà vội vàng như thế. Cảnh sau đó lại khiến cho cô ta đau lòng: Thập Tam đứng đối mặt với cô gái kia khẽ mỉm cười, bên cạnh còn có hai người già, anh nói chuyện rồi bắt tay “ông cụ." Đông Gia Tuệ lại giật mình phiền muộn, giật mình chính là Thập Tam lại biết cười, còn cười đẹp như thế, dịu dàng như thế, phiền muộn chính là anh cười mà đối tượng không phải là cô, mà là với cô gái thoại nhìn rất bình thường kia. Đông Gia Tuệ lại có cảm giác hài lòng, cũng biết bây giờ không thích hợp đi đến quấy rầy, dù cho có đi cũng không được hoan nghênh. Đuổi theo từ nước ngoài về trong nước, cô ta lần đầu tiên nhân nhượng một người đàn ông, quan tâm ăn uống, thăm dò sở thích của anh, bỏ kiêu ngạo đến gần anh, lại lần lượt bị từ chối không chút lưu tình.

Nguyên nhân cũng là vì cô gái này sao? Đông Gia Tuệ nhìn thẳng Thanh Vi, thật quá bình thường rồi. Không có dáng người nóng bỏng, tướng mạo không xuất sắc, ăn mặc cũng không phải hàng hiệu, khí chất sư? Cũng chỉ có vẻ hơi giỏi giang, còn không giống thành phần trí thức cao cấp, làm sao lại đáng giá cho Doãn Ngự quý trọng như vậy? Rõ ràng cho thấy là một nhà ba người, tư thế Doãn Ngự đối với hai cụ già kia hết sức quan tâm tôn kính, nhất là đối với bà già kia, luôn dìu bà ta ra đại sảnh sân bay. Cũng là vì cô gái kia sao? Anh có thể hiếu kính với cha mẹ đối phương như vậy ư?

Người đàn ông này không phải không biết cười, không phải không động tình, tình cảm và nụ cười của anh ta đều chỉ dành cho người mình yêu. Nếu như vốn chỉ cảm thấy Thập Tam thật tàn bạo, bây giờ như vậy, Đông Gia Tuệ thật sự động tâm. Cô ta đứng lại, trơ mắt nhìn bọn họ cùng đi, chẳng buồn nhìn cô ta lấy một cái, ngược lại lúc ra đến cửa lớn, Thanh Vi lại quay đầu lại nhìn cô ta. Ánh nhìn kia bình tĩnh, tự tin, hiểu rõ ý đồ của cô ta, thậm chí còn có vẻ thương cảm, coi như để cô ta nản lòng. Đông Gia Tuệ như bị đâm một nhát, tay nắm chặt va li, bao nhiêu người đi tới cô ta cũng không chú ý đến.

Người của phòng tập thể hình Dương Quang tới chúc mừng, Thập Tam bắt chuyện với bọn họ, cùng chụp ảnh, rồi nói rõ không cần xe, cùng với gia đình Thanh Vi vui vẻ đi về. Hai cụ có hơi lo nghĩ với sự xuất hiện của Đông gia Tuệ, nhưng thấy biểu hiện của Thập Tam liền bình thường trở lại. Bọn họ tìm một nhà hàng sạch sẽ gần đó, vừa ăn vừa nói chuyện. Ba Yến cảm thấy rất hứng thú đối với quá trình dự thi, Thập Tam nói chuyện ngắn gọn đã quen, ra sức giảng giải cho ông nghe. Mẹ Yến quan tâm Thập Tam có bị thương hay không, có ăn ngủ được không, Thanh Vi trận đấu nào cũng xem, biết rõ anh thi đấu nhẹ nhàng, liền cười nghe anh an ủi mẹ.

Cuối cùng, Thập Tam lấy ra một tờ chi phiếu. Đó là tiền thưởng của anh. Hơn mười vạn tiền thưởng, không phải là cao cũng không phải thấp. Hai cụ rất vui vẻ. Đặc biệt là Thập Tam còn hơi ngại ngùng nói muốn dùng tiền này lắp ít đồ trong nhà, mua sắm sính lễ. Hai cụ lại càng vui vẻ ra mặt..