Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Ảnh Vệ Xuyên Không - Chương 109

Chương 109 ♥ Anh nhớ em

Ban đêm, sau khi tiễn ba mẹ trở về nhà, bọn họ ngầm đồng ý cho Thanh Vi và Thập Tam trở về nơi ở riêng của hai người. Tắm rửa xong, Thanh Vi xem Thập Tam sửa sang lại hành lý, nhìn mấy thứ cần thiết bên ngoài, không thiếu gì nữa, bèn cười nói: “Ít như vậy?” Khóe môi Thập Tam khẽ cười: “Đủ rồi." Anh ngừng lại, ngụ ý nói: Đồ vật dư thừa anh không cần, cũng không muốn. Thanh Vi ngẩn ra, lập tức thấy rõ thái độ rõ ràng của anh. Anh vốn không có tình ý với Đông Gia Tuệ, bất kể là tình yêu hay người lạ ngoài cô, anh không cần và cũng chẳng muốn. Thanh Vi nhéo tai anh: “Như vậy là có nghĩ tới cửa ải kia đúng không, vui vẻ lắm à. Cô gái xinh đẹp kia là chuyện gì xảy ra? Thành thật khai báo, bằng không hôm nay cho anh quỳ bàn chà.”

Thập Tam tùy ý cô nhéo, nói đơn giản rõ ràng chuyện của Đông Gia Tuệ, cuối cùng giả bộ nghiêm túc nói: “Trong nhà chỉ có máy giặt, không có bàn chà. Vợ đại nhân à, anh quỳ ở đâu giờ?” Thái độ thành khẩn như nước, chính như tình cảm của bọn họ vậy. Bóng đen mơ hồ trong lòng Thanh Vi sớm tiêu tan, xa cách lâu ngày gặp lại vui sướng tràn đầy trái tim. Cô cười ha hả bổ nhào lên lưng Thập Tam nói: “Ái chà, anh biết giảo hoạt rồi! Về sau không ức hiếp được nữa rồi.” Thập Tam cõng cô hướng về phòng ngủ, dịu dàng mỉm cười nói: “Em không ức hiếp anh. Về sau à? Ức hiếp thì anh không phản kháng là được.”

Thanh Vi vòng chân ôm lấy eo anh, cào loạn trên người anh: “Em đây ức hiếp á, em muốn ăn thịt.” Sau đó cắn nhẹ mấy cái lên cổ Thập Tam. Thập Tam khẽ run lên, quay đầu nhìn cô, ánh mặt phượng nhu tình vô hạn. Tóc anh còn ẩm ướt, vài giọt nước chảy ra, lăn xuống cần cổ, vẽ ra vài giọt nước trên làn da mật ong. Thanh Vi lấy 1 bàn tay ra, trả thù xoa bóp tay Thập Tam: “Cô gái kia đã chạm qua đây chưa?” “Không có.” Thập Tam khẽ cười

Cô lại cù eo: “Đây thì sao?” “Không có.” Cố gắng nghiêng đầu về phía trước hôn hôn gương mặt anh: “Ở đây đụng phải chưa?’

“Không có!” Cô cười xấu xa dùng chân đá đá mông anh: “Ở đây thì sao?” “…” Thập Tam giận dữ lườm cô, cưỡng chế dưới chân cô trả thù.

Thanh Vi cười rộ lên, lại chuẩn bị tay chân quấy rối, Thập Tam đột nhiên trở tay chuyển cô tới trước ngực, ôm chặt cô nói: “Anh thật sự quá nhớ em rồi…” Cuối cùng giọng nói trầm thấp như là thở dài. Thanh Vi bị cái thở dài kia khuất phục tới tận đáy lòng, không vui đùa nữa mà thương yêu vuốt ve mặt anh, cái mũi thẳng tắp, cuối cùng đến đôi môi. Thập Tam đã cởi bỏ quần áo của cô, hôn cô thật sâu. Thanh Vi si mê phần môi ngọt ngào của anh, đến khi nụ hôn chấm dứt là lúc bị đôi mắt phượng thâm thúy nhìn chăm chú, mới phát hiện mình đã cùng Thập Tam “Thẳng thắn thành khẩn tương kiến” rồi. (như là không còn quần áo trên người í)

Cô đột nhiên hơi thẹn thùng, muốn trêu chọc anh để che dấu lại bị Thập Tam bế lên gác ở bên hông. Thanh Vi sững sờ, cảm thấy tiểu Thập Tam đội lên rất có tinh thần. Mà hai chân cô đang quấn quanh lấy anh, khoảng cách gần để cô nhìn thấy mặt anh đỏ ửng, khuôn mặt kia mang theo ngượng ngùng nhưng rất kiên định. Đây là tình huống như thế nào đây? Thập Tam xuất ngoại 1 chuyến đã học được trò gian trá rồi ư? Trước kia rõ ràng là rất thẹn thùng cơ mà… Tuy vậy, ngẫu nhiên một lần chủ động cũng không xấu, thậm chí cô còn có hơi chờ mong. Thập Tam thấy rõ Thanh Vi ngầm đồng ý rồi, liền vuốt khẽ chân cô, sau đó chậm rãi tìm được nhụy hoa. Thanh Vi bị loại kích thích này khiến cho liên tục thở dốc, cúi đầu thì thấy tiểu Thập Tam đong đưa khắp nơi tìm kiếm mục tiêu.

Cô chưa kịp nhìn kỹ đã bị nâng lên, sau đó chậm rãi ngồi lên trên tiểu Thập Tam. Cảm giác no đủ, phong phú, mẫn cảm ngưng tụ toàn thân, giống như có một dòng điện từ dưới xuyên vào cơ thể. Thanh Vi còn chưa hiểu rõ hoàn toàn, Thập Tam đã trầm thấp nói: “Vi Vi…” Anh nói xong liền hai tay giơ Thanh Vi lên bắt đầu đâm vào. Từng đợt một mạnh mẽ xông vào thân thể cô. Thanh Vi bỗng nhiên bị trận bão kích thích, sung sướng cực độ lại có hơi kháng cự, cô nỗ lực ôm lấy Thập Tam, nói đứt quãng: “Chậm, chậm một chút. Đến…uhm…trên giường…A…” Càng nói càng bị kích thích kịch liệt biến thành tiếng rên kích tình.

Thập Tam yêu quý ôm cô, thì thào nói: “Vi Vi, anh muốn em…” Từ khi nhìn thấy Thanh Vi tới giờ, anh còn chưa cách xa cô lâu như vậy bao giờ, chia xa như vậy khiến cho Thập Tam nóng lòng. Lúc này thấy người yêu thì nên dùng thân thể xác nhận mới yên tâm. Độ ấm của làn da, vong tình ma sát, kịch liệt quấn lấy nhau, những điều này mới có thể để cho anh cảm thấy thật sự đã về bên Thanh Vi, không phải xa cách trùng dương nữa. Thập Tam ôm cô không ngừng cử động, mãi cho đến khi đi đến trước giường. Thanh Vi cho rằng anh sẽ thả mình xuống thì bèn thở phào, nhưng lại có hơi không nỡ. Đâu ngờ Thập Tam ngửa mặt nằm xuống giường, đặt Thanh Vi trên đùi, tiếp tục triền miên.

Cảm nhận được Thập Tam nhiệt tình như lửa, Thanh Vi cũng dần kích động, bắt đầu tự động tìm lấy. Có cánh tay tráng kiện của Thập Tam không ngừng giơ lên rơi xuống, cô cũng không mất sức nhiều, thế nhưng vật ấm nóng kia lại liên tục đánh tới chỗ sâu, thật sự quá kích thích, Thanh Vi không tự giác giãy dụa eo phối hợp với anh. Mỗi lần đều là thuận theo hòa hợp mà thỏa thích, lần sau lại còn sâu hơn lần trước. Hai người say sưa quấn lấy nhau cùng một chỗ, quên thời gian và địa điểm. Đợi đến lúc mọi thứ kết thúc, Thanh Vi và Thập Tam nằm ở trên giường, ai cũng không muốn cử động. Vừa rồi kích tình giống như rượu thơm ngon và tinh khiết, đủ để khiến cho người cảm nhận dư vị.

Thanh Vi thỏa mãn ôm Thập Tam, nhịn không được bắt nạt anh: “Anh biến thành xấu hay là ra nước ngoài một chuyến đã bị chủ nghĩa tư bản ăn mòn rồi?” Thập Tam chớp mắt phượng vẻ vô tội: “Cái gì?” Thanh Vi nhớ tới Thập Tam không lớn lên trong thời kỳ công bằng này, bèn cười vui vẻ nói: “Em thuận miệng nói.”

Thập Tam liền không hỏi nữa, chỉ vuốt ve tóc Thanh Vi. Một lúc sau, Thập Tam đột nhiên nói: “Anh như vậy là không đúng, là không tự trọng, không biết cảm thấy thẹn à?” Thanh Vi ký lên trán anh nói: “Nói gì sai đâu, anh thật sự trưởng thành rồi. Đàn ông trưởng thành có nhu cầu là bình thường.” Lẳng lặng ôm một hồi, Thanh Vi như thiếp đi, ngẩng đầu lên muốn hôn lên người Thập Tam, lại phát hiện anh đang nhìn cô không buồn nháy mắt. “Nhìn cái gì đấy? Anh không mệt mỏi sao?” Thanh Vi ngáp.

Thập Tam miễn cưỡng cười cười, sắc mặt do dự lo lắng, giống như có tâm sự. “Làm sao vậy?” Thanh Vi cũng lo lắng. Chẳng lẽ Thập Tam có chuyện khó xử ư? Thanh Vi tỉnh táo lại. Cuối cùng Thập Tam hỏi: “Thanh Vi, em… cái kia… em có thích trẻ con không?” Anh vừa nói vừa khẩn trương nhìn cô. “Hả?” Thanh Vi buồn bực, sao đột nhiên đưa ra đề tài này. “Con ư? Tạm được.”

“Em có nghĩ tới chúng ta sẽ có con không?” Thập Tam thấp thỏm không yên hỏi. “Cái này… Em không muốn nghĩ xa như vậy, về sau nhất định sẽ có, trước mắt chúng ta sống hai năm tự do cho tốt là được.” Thanh Vi hoàn toàn nghĩ như vậy, cô còn chưa sống vui vẻ ngọt ngào với Thập Tam cho đủ. Chăm sóc con nhỏ cũng rất mệt mỏi phiền toái, dù sao tuổi hai người còn trẻ, muộn hai năm nữa là vừa..