Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Ảnh Vệ Xuyên Không - Chương 111

Chương 111 ♥ Nữ phụ và bạn trai trước

Đã có thai nên không thể giữ nguyên kế hoạch kết hôn như trước nữa rồi. Thanh Vi hỏi rõ ràng, Thập Tam mang thai 12 tháng, nếu lập tức kết hôn thì vừa dễ dàng cho rằng là trúng thuởng tuần trăng mật, cô khẽ thở phào: vốn dĩ cho là mình phải gánh vác việc kết hôn của con cái, lại nói chưa kết hôn mà có con quả thật không dễ nghe. Thập Tam cho rằng Thanh Vi sẽ dùng tư cách nhận con nuôi để sinh con, kết quả Thanh Vi lại nói mình đường đường chính chính sinh con ra, nếu nói con là con nuôi, trong lòng không những không thoải mái mà mặt mũi giống nhau cũng không thể gạt đuợc. Hai người thương lượng thật lâu, từ giữa trưa đến tối, đến khi bụng kêu ọt ọt thì mới phát hiện đã qua giờ cơm tối. Thập Tam muốn đi nấu cơm, Thanh Vi sợ anh xã có thai mệt mỏi nên vẫn bảo anh đi ra ngoài ăn.

Xế chiều hôm đó, bên trong cửa hàng đắt tiền nhất thành phố C, một cô gái đang thử nhiều đồ. Cô trông rất đẹp, dáng người cũng tiêu chuẩn, mặc những quần áo style mới cũng không tệ. Thế nhưng ánh mắt rất gay gắt, người bán hàng khen không dứt miệng nhưng cô ta vẫn chẳng mua gì. Người phục vụ cửa hàng vẫn có mắt nhìn, nhìn ra đồ cô ta đang mặc đều là hàng hiệu, hẳn là mua ở đây, cho dù cô ta bắt bẻ bằng mọi cách cũng không có biểu hiện mất kiên nhẫn. Thế nhưng Đông tiểu thư thì không như vậy, vì theo đuổi Thập Tam, sự kiên nhẫn của cô ta đã nhanh chóng dùng hết. Đông đại tiểu thư đến nơi nào cũng mang theo ít đồ, cô ta cho rằng tay xách nách mang trông rất khó coi. Ở đâu mà chẳng mua đuợc đồ? Thiếu cái gì cũng không sao, không thiếu tiền là được, phô trương thì thế nào? Cho nên lần này cũng vậy, cô ta cũng không mang theo hành lý.

Hôm đó gặp đuợc Thanh Vi, Đông Gia Tuệ có cảm giác nguy cơ mạnh mẽ, cô ta bức thiết cho rằng phải ăn mặc trang điểm thêm vào thì mới có thể khiến cho Thập Tam nhận ra cô ta tốt hơn. Guơng mặt trẻ đẹp, hào phóng động lòng nguời, kiểu người như Thanh Vi sao có thể sánh với cô ta, cô ta cho rằng lớn hơn 5, 6 tuổi chính là 1 sự khác nhau, Thanh Vi đã già. Đáng tiếc thành phố C cùng lắm chỉ là thành phố đứng thứ 3, nhưng lúc mua sắm thì vẫn thấy bất tiện, thói quen mua sắm của cô ta khá xa xỉ, Hồng Kông hoặc Mỹ mới có thể khiến cô ta vừa lòng. Nhưng ở đây không đầy đủ nhãn hiệu, các cửa hàng cũng không được như ý, cô ta càng muốn ăn mặc đẹp thì lại càng không vừa ý với quần áo ở đây. Quả thật vốn cửa hàng không đến mức quá xấu, nhưng cô quá sốt ruột nên mới bắt bẻ, cho nên đi dạo cả buổi cũng không thực hiện được nguyện vọng rực rỡ hơn. Đang không kiên nhẫn thì đúng lúc chuông điện thọai đổ vang, cô ta xem điện thoại, cuối cùng sắc mặt cũng dịu xuống 1 chút.

Gọi điện thoại là người bàn bạc công việc hợp tác với nhà họ Đông quản lý công ty con khu vực Trung Quốc của nước F - Thịnh Thế. Công ty này cần bố của Đông Gia Tuệ ưu đãi, phái ra người đàm phán là Thịnh Thế. Thịnh Thế làm ở công ty con, là nhân tài dự bị mà tổng công ty điều đến rèn luyện, nếu biểu hiện tốt ở lần đàm phán này thì có khả năng sẽ thăng chức thành quản lý khu trên. Anh ta cũng rất có khả năng, buôn bán thuần thục, làm việc kỹ lưỡng, còn rất biết làm người. Trong lúc đàm phán, Thịnh Thế chẳng những bàn bạc với Tổng giám đốc Đông mà còn nghĩ cách tiếp xúc với người nhà của ông ta, tỷ như Đông Gia Tuệ. Đông tiểu thư thi cao đẳng báo tình nguyện, anh ta phân tích giúp; Đông tiểu thư xuất ngoại, anh ta làm visa giúp; Anh ta tổng công ty họp, đặc biệt chạy đến trường học Đông Gia Tuệ thăm cô ta, quan tâm cuộc sống của cô ta tốt hay không, còn mang cô đi chơi một ngày.

Thịnh Thế rất đẹp mã. Khác với Phó Hồng nho nhã trầm ổn, diện mạo anh ta hiên ngang, tác phong nhanh nhẹn, đi đến đều rất chói mắt, khuôn cách của người thành công. Người như vậy, tuy rằng không theo đuổi Đông Gia Tuệ nhưng chạy trước chạy sau quan tâm cô ta cũng khiến cô ta rất mát mặt. Khi trao đổi đến điểm mấu chốt với Tổng giám đốc Đông cũng là trạng thái bình cảnh, tiến triển thong thả, Thịnh Thế nghĩ cách xóa bỏ cục diện bế tắc. Lúc này anh ta mới nghe nói Đông Gia Tuệ đã trở lại, còn trực tiếp đến thành phố C, nghe nói là theo đuổi ngôi sao. Thịnh Thế cảm thấy rất buồn cười. Anh ta lớn lên ở thành phố C, sau khi rời khỏi đó cũng rất ít trở về, nơi đó thì có ngôi sao gì chứ? Nhưng nghĩ đến quê hương, anh ta cũng không khỏi nghĩ đến cô gái có tính cách thanh thoát lại hay đỏ mặt kia...

Thình lình nghĩ tới, Thịnh Thế lại muốn về xem. Hai năm trước anh ta có về nước nhưng không liên hệ với Thanh Vi, khi đêm dài người tĩnh, anh ta cũng có xúc động muốn gọi điện thoại, nhưng cuối cùng vẫn không gọi. Liên hệ thì nói cái gì đây? Đi qua rồi không thể quay lại, khoảng cách giữa bọn họ đã xa xôi, không thể làm lại. Đối với kết thúc của mối tình đầu này, anh ta từng tiếc nuối nhưng không hối hận. Cuộc sống nước ngoài tịch mịch, khả năng phát triển vô hạn, anh ta nhất định là một người thành công, theo đuổi vị trí rất cao, cuộc sống rất tốt, không có thứ gì có thể khiến anh ta dừng chân. Đối với Thanh Vi, anh ta có áy náy, nhưng rất ít. Anh ta biết sau khi chia tay, cô ấy sẽ bắt đầu tình cảm mới, nghĩ đến đó, buông tay sớm sẽ tốt cho cả hai. Nếu gặp lại, hoặc là Thanh Vi có gì khó khăn, anh ta cũng sẽ giúp đỡ - Thịnh Thế tự nhận không phải là người đàn ông vô tình, anh ta vẫn là rất tình cảm. Nghe nói bà Đông rất không hài lòng với hành động này của con gái, tổng giám đốc Đông phái đi một trợ lý đến sân bay thành phố C cũng không thể mang người về, anh ta lập tức nghĩ ra nếu có thể đi khuyên Đông Gia Tuệ, có lẽ có thể mang đến tình huống tốt cho việc đàm phán, còn có thể trở về đó thăm quê.

Cho nên Thịnh Thế nói lý do với cấp trên rồi lập tức đến thành phố C. Anh ta rất chuyên nghiệp, sau khi đặt hành lý ở khách sạn liền lập tức liên hệ với Đông Gia Tuệ, sau đó đến khu thương mại gặp cô ta. Thịnh Thế là người khôn khéo, trước khi anh ta đến lập tức hỏi thăm chuyện đã xảy ra, lắc đầu với hành vi của Đông tiểu thư: Thật sự là hành vi của đứa trẻ bị chiều hư. Gia thế của anh ta không tệ nhưng chỉ là tương đối, còn kém nhà giàu có chân chính nhiều lắm, cho nên anh ta rất cố gắng, hơn nữa anh ta luôn luôn làm tốt. Ấn tượng của Đông Gia Tuệ với Thịnh Thế không tệ, khi cô ta ngồi nghỉ ngơi suy nghĩ, có thể để Thịnh Thế cho cô ta chút ý kiến, mắt thẩm mỹ của anh ta không tệ, không giống trợ lý nhỏ bố cô ta phái tới, cái gì cũng được được được, một chút ý kiến mang tính kiến thiết cũng không có.

Ngồi một lúc, cô ta nhàm chán nhìn di động, có người ngồi xuống bên người cô ta. Đông Gia Tuệ xoay đầu, Thịnh Thế mỉm cười nhìn cô ta. Chính trang, âu phục, hẳn là hết công vụ liền trực tiếp lên máy bay. Có người mặc tây trang quá mức cứng nhắc, có vẻ gồng mình, Thịnh Thế thì khác. Anh ta mặc âu phục thỏa đáng quý khí, tay áo lộ ra sơ mi trắng, caravat đúng mực, mọi thứ đều biểu hiện ra đây là một người đàn ông thành công, được giáo dục tốt. Nụ cười của anh ta như ánh mặt trời, lại hơi mang tính vô lại, rất có sức quyến rũ. Lúc nhìn Đông Gia Tuệ lại như là anh trai nhìn đứa em gái quậy phá. Đông Gia Tuệ đoán được vì sao anh ta đến nhưng vẫn hỏi: “Sao anh lại đến đây?”

Thịnh Thế không trả lời, lại đưa qua một bình nước hỏi: “Không vui à?” Nhìn thấy nước, Đông Gia Tuệ mới cảm thấy hơi khát, cô ta mở ra uống mấy ngụm rồi chuẩn bị ném. Thịnh Thế lấy lại: “Anh cầm cho em.” “Ái chà, anh sợ em lại khát hay là không bỏ được vậy?” Đông Gia Tuệ giảo hoạt cười.

“Sợ hết, lãng phí không phải là thói quen tốt.” Thịnh Thế lơ đễnh cầm bình nước: “Người bảo vệ môi trường hô hào tiết kiệm nước, anh cho rằng rất có lý.” Đông Gia Tuệ thích vẻ thẳng thắn thành khẩn này của anh ta, cười tủm tỉm không hé răng..