Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Ảnh Vệ Xuyên Không - Chương 113

Chương 113 ♥ Không thể khiêu khích Thanh Vi được

Đông Gia Tuệ xuống xe theo dõi, Thịnh Thế ngầm đồng ý đi theo. Loại hành vi này... Anh ta cảm thấy mình rất ngớ ngẩn, nhưng lại không nhịn được. Vừa rồi nhìn thấy Thập Tam, anh ta rất ngoài ý muốn khi thấy Thập Tam anh tuấn như vậy. Nhưng anh ta đã từng gặp nhiều người đẹp mã, vẻ ngoài không phải quan trọng nhất, kỳ lạ là khí chất của Thập Tam. Không hổ là quán quân đấu võ tự do, khi anh ở trạng thái hoàn toàn thả lỏng, thái độ nhu hòa với Thanh Vi cũng không che giấu được sắc bén bên trong, hơn nữa dựa vào bản năng của Thịnh Thế, anh ta còn mơ hồ cảm thấy nguy hiểm, đó là một loại cảm giác áp bách khiến đàn ông đề phòng theo bản năng. Đông Gia Tuệ không thành thục, chỉ mê luyến anh bằng tính cách trẻ con nên không có gì đáng trách, nhưng với tính cách của Thanh Vi sao có thể thích người như vậy? Thanh Vi và Thập Tam đến phố ăn vặt gần đó đi một vòng, Thập Tam nói gì đó, Thanh Vi mỉm cười gật đầu, hai người vào một quán canh. Đông Gia Tuệ bĩu môi, quay đầu nhìn Thịnh Thế lại phát hiện anh ta có gì đó không thích hợp.

“Anh sao vậy? Mệt hả?” Mặc dù Đông Gia Tuệ kiêu căng nhưng vẫn là biết tình người, nhìn thấy sắc mặt Thịnh Thế không tốt, cho rằng anh ta đi đường bôn ba lại không ngừng đi cùng cô ta nên thân thể không chịu nổi. “Không sao.” Thịnh Thế phủ nhận: “Chúng ta vẫn nên đi về trước đi, như vậy không phải cách, em nhìn xem, tình cảm của người ta tốt lắm, em chen vào không được đâu.” “Em nhất định phải thử xem. Bây giờ đi chào cái đã.” Đông Gia Tuệ kiên trì. Thịnh Thế giữ không chặt, cô ta đã đi vào quán canh.

Người ăn canh vào bữa cơm tối không nhiều lắm, khách bên trong nói cười, Đông Gia Tuệ liếc mắt một cái lập tức nhìn thấy Thập Tam ngồi bên trong, khe khẽ nói nhỏ cùng Thanh Vi. Lúc này cô ta không biết tư vị gì: Có nhiều chuyện để nói như vậy sao? Càng làm người ta tức giận là khóe mắt đuôi lông mày của Doãn Ngự toát ra vẻ dịu dàng đến nỗi có thể hòa tan lòng người. Nếu anh dùng ánh mắt như vậy nhìn cô ta... Nhưng Thập Tam không có để ý tới Đông Gia Tuệ đứng ở cửa, cô ta quật cường mím môi. Không biết vì sao, cô ta cảm thấy Doãn Ngự đã phát hiện cô ta, chỉ là không nhìn cô ta. Điều này khiến Đông tiểu thư càng tủi hờn. Cô ta đi đến bên người Thập Tam, giọng điệu mềm nhũn, đặc biệt thoải mái khoái trá nói: “Doãn Ngự, vừa khéo gặp anh.” Từ khi hai người này theo dõi bọn họ, Thập Tam đã phát hiện ra rồi. Anh xem như Đông Gia Tuệ tâm huyết dâng trào, không muốn để ý, chỉ là anh hơi bất mãn: Là ai để lộ ra của địa chỉ của anh vậy? Bây giờ người ta đi lên chào hỏi, anh lại càng không muốn để ý – sáng nay đã làm Thanh Vi mất hứng rồi mà.

Tuy rằng tâm trạng rất không kiên nhẫn, thậm chí là ghét, nhưng sau khi trải qua rất nhiều chuyện, Thập Tam cũng hiểu được tình đời, ít nhất cũng không đá văng người ra, cũng không dùng mắt đao nhìn cô ta. Thập Tam gật đầu: “Thật khéo.” Đông Gia Tuệ thấy anh trả lời thì vui vẻ cười: “Nơi này có cái gì ăn ngon không? Có thể đề cử với em không?”

“Tôi cũng không rõ, cô tùy tiện đi.” Thập Tam quay đầu, không muốn nói nữa. Đông Gia Tuệ đã nhìn ra, sắc mặt có vẻ không vui. Cô ta tận lực không nhìn Thanh Vi, vừa nói chuyện vừa ra vẻ tự nhiên ngồi bên người Thập Tam: “Chỗ bán canh này không đủ sang trọng, nguyên liệu nấu ăn cũng không tốt. Em biết một chỗ hương vị rất ngon, công thức hết lời để nói, chúng ta đi thử được không?” Ánh mắt Thập Tam nhìn cô ta biến lạnh: Cô ta dám nói như vậy trước mặt Thanh Vi, còn ngồi ở bên người anh! Ai cũng nhìn ra quan hệ tình cảm giữa anh và Thanh Vi, cô ta làm như vậy là rất không tôn trọng Thanh Vi, cô ta cho rằng cô ta là ai chứ?

Đông Gia Tuệ bị anh nhìn đến rét run nhưng vẫn cắn răng cười nói: “Chị gái này cũng cùng đi đi, Chung Thần Cư buôn bán rất tốt, nếu muốn đi phải hẹn trước đó, em có thẻ vàng của khách quý, không cần chờ.” Thanh Vi nở nụ cười, không nói gì. Chung Thần Cư quả thật nổi tiếng, nằm trên đường lớn, chẳng những đồ ăn giá sang quý, hơn nữa đi ăn cơm cũng cần đặt chỗ, người đến chỗ đó ăn cơm là người giàu có. Thanh Vi biết, đây là Đông Gia Tuệ ám chỉ cho cô ưu việt gia thế của cô ta, một tiếng “Chị” kia cũng nhắc nhở tuổi của cô.

Thập Tam cuối cùng cũng không nhịn được nữa, anh rất hối hận mình không kịp thời ngăn cản Đông Gia Tuệ bắt chuyện, để Thanh Vi phải nhìn sắc mặt của người khác, nhất thời lạnh mặt, tinh tường nói với Đông Gia Tuệ: “Tôi không có hứng với canh, càng không có hứng với cô.” “Cái gì? Anh nói cái gì? Sao anh có thể...” Đông Gia Tuệ không ngờ sẽ bị từ chối trực tiếp, ác ý như thế, quả thật giống như bị tát một cái lên mặt. Gương mặt xinh đẹp của cô kinh ngạc vô cùng, trong mắt nổi lên hơi nước, thoạt nhìn điềm đạm đáng yêu, khiến người ta không đành lòng. Dù sao cũng chỉ là vài câu ám chỉ, cô ta cũng không quá đáng, người đàn ông nào cũng sẽ xúc động thậm chí áy náy, đáng tiếc Thập Tam không biết thương hoa tiếc ngọc, cũng không có khái niệm không đành lòng với phái nữ. Giọng nói bình tĩnh của anh truyền vào tai Đông Gia Tuệ: “Tôi nói rất rõ ràng, đừng trêu chọc tôi, cô như vậy rất không tự trọng.”

Đông Gia Tuệ nghe xong thì nghẹn cả thở, ngực khó chịu, hai mắt biến thành màu đen. Cô ta sinh ra đã ngậm thìa vàng, từ trước tới nay đều được người khác nâng niu che chở, không được việc cũng có mặt mũi, cho tới bây giờ chưa từng bị người ta chế giễu bao giờ, càng chưa từng bị đàn ông ghét bỏ như thế bao giờ. Vừa nhục nhã vừa giận dữ, môi cô ta bắt đầu run run, muốn nói vô số lời phản bác anh, chỉ trích anh, nhất thời lại không nói nổi, cô ta nín thở: “Anh thật quá đáng! Anh...” Thập Tam ngắt lời cô ta: “Xin thứ tôi nói chuyện không xuôi tai, nhưng đây là suy nghĩ chân thật của tôi.” Sắc mặt Đông Gia Tuệ như lửa đốt, hận không thể đánh anh một bạt tai cho hả giận. Cô ta giơ tay lên, nhưng nhìn gương mặt góc cạnh rõ ràng của Thập Tam, mắt phượng lạnh lùng thì lại không đánh nổi, cũng biết nếu thật sự xuống tay thì chỉ sợ là ngay cả góc áo của Thập Tam cũng không chạm được. Góc bàn có giọt nước bắn tung tóe, cô ta cúi đầu nhìn mới phát hiện mình đang khóc.

Thanh Vi thở dài. Bởi vì cô nắm chắc với tình cảm của Thập Tam, cho nên cô có hơi đồng tình với cô gái nhiệt tình lỗ mãng này. Huống hồ gia thế của cô ta không tầm thường, nếu đắc tội thì là họa chứ không phải phúc. Nhìn thấy cô ta khóc, Thanh Vi đưa tờ khăn giấy qua. Đông Gia Tuệ không nhận. Cô ta rưng rưng căm tức nhìn Thập Tam, là buồn bực? Là thống hận? Hay là bi thương? Đông Gia Tuệ không biết, nhưng cô ta không đứng tiếp được nữa, xoay người chạy ra ngoài, chỉ muốn mau rời khỏi nơi khiến cô ta mất mặt xấu hổ này. Khi đến cửa, nhân viên phục vụ đang canh vào. Đông Gia Tuệ chạy nhanh nên thiếu chút đụng phải, nước canh nóng bỏng, giữa tiếng kêu sợ hãi của nhân viên phục vụ, Đông Gia Tuệ tránh thoát kịp, khi ra khỏi cửa lớn còn thiếu chút nữa bị vấp ngã.

Thịnh Thế luôn đứng bên ngoài, đến khi Đông Gia Tuệ chạy tới mới đỡ lấy cô ta. Thân thể Đông Gia Tuệ lảo đảo, cho rằng sắp ngã trên mặt đất xấu hổ hơn nữa, cũng may có Thịnh Thế đỡ. Tủi hờn và tức giận nhất thời khiến cô ta rơi lệ không ngừng. Thịnh Thế đỡ cô ta vào trong xe, lấy khăn giấy lau mặt cho cô ta. Đông Gia Tuệ khóc một trận nói: “Sao anh ta có thể đối với em như vậy! Anh ta dựa vào cái gì mà kiêu ngạo chứ?” Đợi đến khi khóc xong rồi, Đông Gia Tuệ dùng sức nắm chặt hộp khăn giấy như muốn bóp nát, ác độc nói: “Anh ta dám vũ nhục em, em phải bắt anh ta trả giá!” Thịnh Thế cười khổ. Người giàu sang sao hiểu nỗi khó khăn trần tục, một chút chuyện không hài lòng còn lớn hơn trời, mạo phạm cô ta một chút sẽ bị trả thù gấp bội. Anh ta đã khuyên cô ya đừng đi vào, cô ta lại không nghe, bị người ta không nể mặt từ chối lại không chịu nổi.

.