Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Ảnh Vệ Xuyên Không - Chương 116

Chương 116 ♥ Anh rể

Buổi tối lúc xem tivi, Thanh Vi cố ý nhanh chóng chọn chương trình kia. Khách nam lên sân khấu đều làm cho mình thêm đặc biệt, ca hát, diễn tấu đến đánh võ, khiêu vũ đều có cả. Người luyện võ tốt, nhóm khách nữ cảm thấy hứng thú đối với cơ bắp của bọn họ, còn có người đi lên sờ thử. Đợi Thập Tam hiểu rõ chương trình, Thanh Vi mới cười tủm tỉm hỏi: “A Ngự, chúng ta ghi danh tham gia đi, anh giả bộ không biết em, sau đó cùng dắt tay nhau thành công đoạt giải thật tốt.” Thập Tam giật mình nhìn đi nơi khác, tay không tự chủ được đặt trên bụng. Cho dù anh chưa nói gì nhưng Thanh Vi lại phát hiện anh khó chịu: “Làm sao vậy?” “Anh không muốn.” Thập Tam cúi đầu.

Thanh Vi nhìn Thập Tam không vui vì câu nói đùa của mình, bèn chuẩn bị giải thích chỉ là đùa vui thì Thập Tam đã thấp giọng nói: “Anh không muốn đi, không muốn đứng ở đó cho hai mươi mấy người nữ chọn lựa.” Thanh Vi sững sờ, cách nói này hình như hơi là lạ, phải là chọn lựa lẫn nhau, sau đó đàn ông da mặt dày, biểu hiện cũng mạnh hơn một chút sẽ được phần lớn phái nữ chú ý, trong đó có không thiếu mỹ nữ, hẳn là cũng cam tâm tình nguyện cơ mà. Nhìn qua các vị khách nam, đại đa số đều rất biết thể hiện, dù cho không thành công cũng sẽ không bối rối. “Anh là người có thai rồi, không thể vì những thứ kia mà đi khoe tư sắc. Em muốn thứ gì anh đều kiếm được cho em, chỉ là không thể dùng cách này…”

Anh nói xong thì hơi hoảng loạn nhìn sang Thanh Vi. Theo chủ nghĩa trung trinh trong mắt Thập Tam, những khách nam kia quá mức phóng túng, chỉ có bộ hào nhoáng bên ngoài, những cô gái kia phê bình chua ngoa, hỏi đáp xảo trá, nếu để cho anh bị hai mươi mấy cô gái nhìn chằm chằm, định giá như mua đồ thì thật đáng sợ. Thế nhưng Thanh Vi hình như cảm thấy rất hứng thú, cô rất muốn trúng giải ư? Rất muốn du lịch miễn phí sao? Thập Tam không biết mình trực tiếp từ chối như thế có thể làm cho Thanh Vi tức giận hay không. Chỉ là anh đã làm cha rồi, cho dù vẫn chưa nhìn thấy Tiểu Đậu trong bụng, anh cũng muốn trở thành người cha tốt. Nhớ lại trước đây, đám tùy tùng bọn họ được chủ nhân sủng ái cũng thường bị đưa đến yến tiệc cho cấp quyền quý chọn lựa, bị soi mói, hầu rượu, mặc cho người sờ khắp toàn thân, công khai sàm sỡ, thậm chí trước mặt mọi người có hành động phóng túng.

Anh biết rõ tiết mục này không giống như vậy, chỉ là một hình thức thân cận, kiếm lời từ người xem, hơn nữa ở đây thông thường là nam theo đuổi nữ, không tính toán được gì mà đàn ông tốt còn bị theo đuổi ngược lại. Nhưng biết là một chuyện, chính thức tiếp nhận là một chuyện khác, Thập Tam không giải tỏa được mâu thuẫn sâu trong lòng. Thập Tam chưa từng phản đối yêu cầu của Thanh Vi, cho tới nay làm theo lời cô, cho dù không tình nguyện thì cũng làm rồi, ví dụ như đi xin lỗi Phó Hồng. Đây là lần đầu tiên anh công khai phản bác, từ chối yêu cầu của cô. Thanh Vi thì sao? Bị anh nói làm cho ngây người: anh là người có thai rồi, không thể đi khoe khoang tư sắc. Những lời này do một người đàn ông cao lớn, lạnh lùng nói ra thật hơi là lạ sao đó, nhưng cô lại không nghĩ gì nhiều mà nhanh chóng thấy có lỗi.

Sao lại đùa như thế với Thập Tam, không quản anh khó chịu bao nhiêu, cho là mình thật sự muốn anh bị phụ nữ chọn tới chọn lui. Đừng nói có con, nếu không có, loại yêu cầu này đối với Thập Tam cũng là điều khó tiếp nhận. Anh không giống với đàn ông bây giờ. Anh là một người đàn ông mang thai nữa, mình không quan tâm anh thật tốt, lại còn làm cho anh cảm xúc, tâm lý bất an, thật đúng là không chấp nhận được. Thanh Vi vội vàng nắm chặt tay Thập Tam, nghĩ ngợi rồi lại dán chặt tay lên bụng anh. Đôi mắt Thập Tam trông mong nhìn cô, đợi cô nói chuyện. Tựa như trông mong cô thay đổi chủ ý, lại sợ cô kiên trì.

“Em chỉ nói giỡn với anh thôi, thật đó. Em không nghĩ sẽ làm cho anh khổ sở bất an. Thật xin lỗi.” Thanh Vi thành tâm xin lỗi. “Không, là anh không hiểu chuyện.” Ánh mắt Thập Tam hòa hoãn, lại lo lắng Thanh Vi vẫn còn bất mãn. Thanh Vi không ngừng cố gắng trấn an: “Em làm sao lại yên tâm cho anh tham gia tiết mục này? Anh tốt như vậy, nhiều cô gái sẽ tới cướp anh, em chịu nổi sao?”

“Chỉ cần em muốn anh, anh cũng sẽ không đi.” Thập Tam nói xong, đôi mắt phượng sáng mênh mông: “Không, ngay cả em không quan tâm anh, anh cũng không bỏ đi.” Thanh Vi vừa chua xót lại khó chịu. Cô ôm lấy Thập Tam, tựa lên hõm vai anh nói: “Không đâu, em yêu anh.” Nỗi lo của Thập Tam cuối cùng cũng tiêu tan, Thanh Vi đột nhiên nhớ tới tên đầu sỏ Á Á, âm thầm mài răng: đều là ý kiến vớ vẩn của cô ấy, không thể buông tha cô này.

Cuối tuần Thanh Vi và Thập Tam trở về nhà ba mẹ, bởi vì muốn lễ kết hổn cử hành sớm, cô muốn điện thoại cho ba mẹ làm tốt công tác tư tưởng. Ai ngờ vừa vào đến cửa đã phát hiện có một đống người như lễ mừng năm mới. Mấy người thân thích ngồi uống trà, nghịch ngợm nhất là đám em họ không có hình tượng, một tay gặm dưa hấu văng nước khắp nơi, một tay ôm cái máy tính không rời. Nhìn thấy Thanh Vi trở về, tất cả mọi người vui vẻ, nhìn thấy Thập Tam cùng vào nhà lại càng vui hơn, mọi ánh mắt đều đồng loạt quét qua, tựa như muốn nhìn thấu qua anh, Thập Tam cũng không được tự nhiên, vô thức nép về Thanh Vi đang đứng phía sau. Chuyện gì đang xảy ra thế? Thanh Vi cũng ngớ cả người, chủ yếu là ánh mắt em gái và em trai họ giống như sói, biểu lộ rất khả nghi, thật khiến cho cô sinh ra dự cảm không tốt, bèn lui ra bên ngoài theo bản năng: “Trong nhà nóng quá, con đi mua ít hoa quả cho mọi người ăn.”

Nhưng họ hàng sao có thể để cho cô thực hiện chứ, ngay lập tức đập tan âm mưu của cô – cậu cả và dì út đồng tâm hiệp lực nắm chặt tay cô kéo trở về trong phòng: “Tiểu Vi à, quả thật không vội, mọi người đến thăm con đấy, thật đấy…” Thanh Vi sởn hết cả gai ốc, thật sự bị túm đi, đứng giữa họ hàng thân thích trong phòng khách. Hoàn cảnh của Thập Tam cũng không thể tốt hơn so với cô, vì đám em họ đã vây quanh cứng rắn kéo anh vào phòng ngủ. “Anh Ngự, anh thật là lợi hại, siêu đẹp trai nhé. Các anh em của em đều muốn nhận anh làm sư phụ, bọn họ nhờ em hỏi anh có nhận đồ đệ không?” Em trai họ tiến đến trước mặt Thập Tam.

Em gái họ đẩy cậu qua một bên: “A Ngự, đừng để ý đến đám nhóc của cậu ấy, các chị em cùng phòng của em muốn cùng anh ăn bữa cơm, có thể nể mặt không?” Cùng ăn cơm với người lạ, mà còn là bạn của em gái họ đáng sợ như vậy, Thập Tam lập tức lắc đầu, không biết làm sao mà biểu muội lại kích động: “Không muốn gặp mỹ nữ chứ gì, nói thật đi, có phải anh thích đàn ông hay không? Thích loại đàn ông nào?” Thập Tam trợn to mắt, em Thanh Vi sao có thể vô lễ như thế, muốn cho anh cùng bạn của mình sao? Ưa thích đàn ông thế nào là có ý gì? Nhìn nét mặt cô bé thì chắc cũng không phải là ý nghĩa ưa thích bình thường.

“Chị tránh ra, gặp người liền muốn ghép đôi, tư tưởng xấu xa, thấy chưa, anh Ngự cũng không vui rồi.” Em họ dùng sức đẩy em gái họ ra, nịnh nọt nói: “Anh, em không để ý tới chị ấy. Em sùng bái anh nhất, ký tên cho em được không?” Nói xong bèn đưa ra một xấp hình lớn, đều là hình Thập Tam. Thập Tam buồn bực lật xem, toàn là hình chụp lúc dự thi, còn có hình chụp mấy cảnh riêng tư nữa là sao? Em trai họ thao thao bất tuyệt nói: “Anh ký cho em cái tên ở mặt sau, em sẽ quý trọng cất giữ, về sau già rồi sẽ cho anh xem, có nhiều kỷ niệm ý nghĩa.” Em gái họ ngửa mặt lên trời cười to ba tiếng, sau đó nói những lời cực không phù hợp với vẻ ngoài loli thanh tú của cô bé: “Rắm ấy! Em sưu tầm à? Em chuẩn bị bán cho bạn học thì có. Xem ra em rất giống gian thương, một bức ý định bán bao nhiêu tiền? Mỗi tấm lợi nhuận bao nhiêu?”

Em trai họ bị vạch trần cũng giận: “Chị, những người bạn kia của chị không có chỗ tốt, những trạch nữ có thể chạy ra khỏi nhà à?” Không phải đều là hổ lốn à? Không đợi Thập Tam nói gì, hai chị em đã liền đánh nhau. Cho dù em trai họ lại thấp hơn em gái họ một cái đầu, nhưng dù sao cũng là nam, sức cũng khỏe hơn. Thế nhưng lại không dám xuống tay thật sự với em gái họ, em trai họ sợ đánh cô bé bị thương, kết quả là bị đè trên giường. Em gái họ ngồi trên người cậu, dùng sức áp chế cậu, mệt mỏi đổ mồ hôi. Họ hàng thân thích nhà họ Yến thường xuyên lui tới, quan hệ cũng rất tốt, mấy đứa nhỏ đồng tuổi thường gặp mặt, ngày lễ ngày tết thường làm ầm ầm. Lũ tiểu quỷ ở cùng một chỗ không thể thiếu cãi lộn đùa giỡn, ngược lại lớn rồi lại thân mật hơn.

Vốn hai tên này đã lớn, rất ít ra tay, hôm nay bởi vì nói rõ chỗ yếu của nhau nên sượng mặt, cũng chẳng quan tâm Thập Tam ở đó mà đã dùng vũ lực rồi. Người lớn đã không ngăn cản được hai người liều lĩnh này, Thập Tam tự nhận mình chưa kết hôn không có tư cách quản thúc, chuẩn bị đi gọi Thanh Vi. Ai ngờ em trai họ giãy dụa ló đầu về phía anh kêu: “Anh rể, giúp em với anh rể!” Anh rể? Thập Tam và em gái họ đều hóa đá rồi.

Được rồi, tuy biết Thanh Vi có quan hệ với anh, nhưng dù sao cũng chưa kết hôn, trước lễ mừng năm mới gặp mặt có một lúc, lại là họ hàng xa, cậu làm sao có thể kêu ra thuận miệng như vậy? Em gái họ bị một tiếng “Anh rể” làm cho té xỉu, em trai họ dùng lực đẩy tránh ra, chạy về phía Thập Tam, vô cùng chân thành: “Anh rể, anh giúp em việc này, trường học của bọn em có không ít người thích anh, những bức ảnh kia có chữ ký của anh tiêu thụ rất tốt, tiền kiếm được em đi học lớp phụ đạo Anh Ngữ, nâng cao thành tích, chị cũng sẽ vui mà, anh rể ơi…” Em gái họ hóa đá, Thanh Vi nghe được động tĩnh đến xem, cũng bị mấy tiếng “Anh rể chân tình” làm cho đen cả mặt.

Cô đang chuẩn bị quát tháo tên nhóc này, lại lo lắng Thập Tam da mặt mỏng sẽ không biết ứng phó. Lặng lẽ quan sát lại phát hiện ngoài ý muốn. Thập Tam giật mình nhưng cũng có vẻ hưởng thụ. Thậm chí mặt cũng bắt đầu nhu hòa hơn theo cái tiếng “anh rể” kia. Có thể anh thích nghe xưng hô như thế này, dù biết rõ tên nhóc kia cố ý nhưng vẫn là rất thích. Anh thích được coi là chồng của Thanh Vi, được họ hàng của cô thừa nhận, dùng xưng hô người trong nhà gọi anh.

Anh thích em út chiếm chút lời nhỏ không có ý xấu, không chủ ý ảnh hưởng xấu tới toàn cục, đó là biến tướng của việc làm nũng thân mật. Bởi vì những điều này đều khiến cho anh trở thành một thành viên trong gia đình, danh chính ngôn thuận đứng cạnh Thanh Vi, được bên ngoài tiếp nhận..