Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Ảnh Vệ Xuyên Không - Chương 117

Chương 117 ♥ Đừng gạt ba mẹ lần nữa

Họ hàng nghe nói là Thanh Vi trở về thì nhân tiện xem quán quân võ thuật. Em họ ninh nọt “Anh rể” để cho mọi người trêu ghẹo một phen, cuối cùng Thập Tam vẫn ký tên cho cậu, ký một xấp lớn đến đau tay. Buổi trưa ăn cơm xong họ hàng đều đi rồi, Thanh Vi thừa dịp Thập Tam đang thu dọn phòng bếp liền cùng ba mẹ nói đến việc kết hôn sớm. “Nhanh như vậy? Không phải muốn lắp đặt thiết bị phòng ở ư, làm sao cho kịp?” Mẹ Yến phản đối đầu tiên. “Đúng vậy, quá gấp, làm loạn như vậy sẽ bị cười cho đấy.” Ba Yến cũng không đồng ý.

Thanh Vi biết rõ bọn họ sẽ phản ứng như vậy nên đã sớm nghĩ kỹ lý do. Một là hỏi qua đơn vị, nếu như tháng này không có thời gian nghỉ kết hôn thì sau này rất khó dàn dựng, rất có thể thời gian sẽ rút lại. Hai là Đông Gia Tuệ sống chết quấn lấy Thập Tam, gia thế cô ta quá tốt, sau khi bị từ chối nếu như làm loạn xảy đến chuyện gì đều sẽ không ổn. Đạo lý cũng đã nói, nhưng Ba Yến vẫn lắc đầu: “Những cái này đều là lý do khách quan, nhưng cũng không lập tức kết hôn được. Phòng ở không trang trí, hôn lễ giản lược, cũng quá thiệt thòi cho con gái nhà ta rồi.” Mẹ Yến cũng đồng ý. “Cả đời có một lần đại sự, sao có thể qua loa như vậy.” Bà đột nhiên trừng mắt nhìn Thanh Vi: “Hay là A Ngự có ý kiến gì rồi phải không hả? Cậu ấy tiếc tiền rồi ư? Vi Vi à, chúng ta có thể bỏ tiền cho con xử lý hôn lễ. Có thể đàn ông đều so đo việc này, đều không nỡ bỏ tiền, tên kia không đáng tin.”

Vừa nói xong, Ba Yến cũng nghiêm túc hẳn: “Đúng, con nói thật đi, đây có phải chủ ý của nó không? Không muốn cho cô dâu nở mày nở mặt ngày cưới, đây nhất định là ý của nó. Ba muốn đến hỏi nó.” Ánh mắt Hai cụ nhấp nháy như đèn pha, phân tích toàn bộ biểu lộ trên mặt Thanh Vi. Rốt cuộc vẫn là yêu thương con gái nhất, vốn đã rất ưu thích Thập Tam rồi, một khi cảm thấy anh có lỗi với con gái nhà mình thì lập tức địch ý tăng vọt, phát động chiến tranh. Thanh Vi dở khóc dở cười: “Ba mẹ nói gì vậy, A Ngự không phải loại người như vậy. Tiền của anh ấy đều giao cho con bảo quản, cái này hoàn toàn là ý của con.”

“…” Hai cụ tiếp tục hoài nghi. “Con nói thật hai người đừng giận. Thật ra, do là, chuyện đó…” Thanh Vi ấp a ấp úng. Mẹ Yến bắt đầu bốc hỏa: “Hừ, con nói mau, rốt cuộc là vì cái gì!”

“Là do con có thai. Nếu như bây giờ liền kết hôn thì còn có thể cho qua.” Thanh Vi cắn răng một cái, lấy hết dũng khí nói. Ba Yến ngây ra, miệng muốn nói cái gì lại khép mắt lại, Mẹ Yến bị kích thích biểu lộ rất đặc sắc. Thanh Vi bất chấp nói tiếp: “Nếu mấy tháng sau mới cử hành hôn lễ, có phòng ở là tốt rồi, chuẩn bị cũng đầy đủ, nhưng con còn có thể mặc áo cưới được hay sao? Hơn nữa, vừa kết hôn không được mấy ngày liền vào bệnh viện sinh con, đó mới là để cho người ta chê cười.”

Những lời nói này liên tiếp có tính lay động thật lớn, Thanh Vi đã nghĩ kỹ đến vũ khí cuối cùng tác động ba mẹ, quả nhiên không hổ lực công kích mạnh, Mẹ Yến nghe xong liền nhảy dựng lên: “Con bé chết tiệt nhà này, con làm việc mà không có đầu óc à, con không hiểu cái gì gọi là bảo vệ mình à…” Bà giận dữ vung tay như muốn đánh con gái, nhưng lại nghĩ đến cô đang mang thai nên không dám đánh, cuối cùng cốc đầu Thanh Vi một cái. Thanh Vi che đầu gọi: “Đau, đánh ngu người.” Ba Yến tức giận nói: “Con vốn dĩ ngốc rồi. Việc làm này còn không ngốc ư?”

Nói xong đột nhiên nhớ tới điều gì, ông không tức giận nữa, như có điều suy nghĩ nhìn kỹ Thanh Vi: “Lần trước con cũng dùng chiêu này lừa gạt chúng ba mẹ, lần này cũng vậy ư?” Mẹ Yến tỉnh ngộ, vô cùng bội phục ông cụ anh minh: “Ông già, ông nói rất đúng! Vi Vi, lần này mẹ không mắc mưu nữa đâu.” Thanh Vi trợn tròn mắt.

Lần trước lúc cùng ba mẹ ngả bài, Thanh Vi vì dạ dày không khỏe nên nôn ọe, để cho Hai cụ cho rằng cô mang thai nên vượt qua kiểm tra, về sau hiểu lầm bị vạch trần, hai cụ ngoài miệng không nói nhưng trong lòng vẫn còn giận. Dù cho về sau đồng ý chấp nhận Thập Tam nhưng vẫn không thoải mái. Ngoại trừ mang thai người phải thay đổi một ít, bây giờ cô nói đều là sự thật, thế nhưng ba mẹ không tin thì phải làm sao bây giờ? Cũng không thể kéo Thập Tam ra nói, anh rõ ràng rồi, không tin đi siêu âm ư? Sợ điều gì sẽ gặp điều đó, Mẹ Yến làm động tác nước chảy mây trôi, chậm rãi nói: “Chúng ta cũng không phải không tin con của mình, nhưng mà vẫn là biết rõ ràng cho thỏa đáng.”

“Ba không biết các con rốt cuộc tính toán thế nào, các con dùng tiền làm cái gì cũng không xen vào. Nhưng con dùng cái cớ này chống lại ba thì cũng quá kém.” Ba Yến đen mặt lên. Ông là cha, nghe được tin tức này có chịu đựng được không? Thanh Vi trưng bộ mặt như ăn mướp đắng: “Lần này là thật đó, con thật sự muốn kết hôn ngay.” Mẹ Yến hòa ái nói: “Vi Vi, việc làm này của con có phần không thỏa đáng, dù cho muốn lập tức kết hôn mẹ cũng không trách con. Nhưng đầu tiên để cho rõ, mẹ sẽ đi cùng con đến bệnh viện.”

Thanh Vi ngã xuống đất. Cô biết rõ mẹ chắc chắn cô không dám đi bệnh viện để kiểm tra. Bi kịch nhất chính là cô quả thật không dám vì kiểm tra cũng chẳng có gì cả – người có thì cũng không thể đi kiểm tra. Chẳng lẽ lại để cô nói: “Mọi người đừng làm loạn nữa, là A Ngự mang thai, sau 10 tháng cháu ngoại của ba mẹ sẽ chui ra từ trong bụng anh ấy …” Cô chắc chắn hai cụ nghe xong hoặc cho là cô bị thần kinh không bình thường hoặc là loạn cả lên. “Mẹ, việc này con tự biết, không cần đi bệnh viện.” Thanh Vi nhăn mặt thành một đường: “Cha, thật không gạt mọi người đâu.” Mẹ Yến đứng lên: “Được rồi, con thật sự không muốn đi bệnh viện cũng được.”

Thanh Vi cảm động rơi nước mắt: “Mẹ, mẹ thật tốt…” “Đừng vội kết luận. Giờ mẹ đi mua que thử thai, con ở trong nhà làm kiểm tra cho mẹ, vì lời nói thật.” Mẹ Yến nói xong liền đi ra ngoài rồi. Trong lòng Thanh Vi quay cuồng, sao mẹ cô có thể có thể hung dữ như vậy chứ, đang có ba ở đây mà cái gì que thử thai chứ, còn nói sự thật, quả nhiên tiết mục thấy nhiều trên ti vi…

Thanh Vi chưa mang thai bao giờ cho nên cũng không biết những điều này, cô cho rằng chỉ cần ném quả bom này ra là có thể làm cho cách mạng nhanh chóng thành công, kết quả nổ bom chính mình. Làm sao bây giờ? Mắt thấy Thập Tam đã thu dọn xong, đến phòng ngủ làm sạch máy tính rồi, cô làm sao để thương lượng với anh đây? Mà cho dù thương lượng cũng vô dụng. Cô chỉ có thể cầu nguyện cái que thử kia là sản phẩm kém chất lượng, tốt nhất là đã bôi Melamine, thấm Sudan hồng làm đảo lộn toàn bộ kết quả kiểm tra. Tiệm thuốc rất gần chung cư, không đến vài phút Mẹ Yến đã trở lại rồi. Bà giao cái bọc nhỏ cho Thanh Vi: “Đi làm kiểm tra đi.”

Thanh Vi tủi thân mà không được: “Mẹ sao có thể như vậy, trước mặt ba…” Ba Yến nghe vậy quả nhiên có hơi không tự nhiên, con gái cũng đã trưởng thành, ông nghe những lời bàn luận này cũng không được tự nhiên. Thế nhưng chỉ một câu nói của Mẹ Yến đã làm tan đi bầu không khí cô khổ công tạo ra: “Được rồi, được rồi, có cái gì đáng lo, khi còn bé ba con còn rửa mông cho con còn gì.”

Thanh Vi nghẹn: mẹ mới là người mạnh nhất..