Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Ảnh Vệ Xuyên Không - Chương 118

Chương 118 ♥ Phong ba

Thanh Vi vạn bất đắc dĩ, lề mề đi đến cửa phòng khách, khoảng cách đến buồng vệ sinh còn có một đoạn nhỏ, lại quay đầu lại nói: “Mẹ, con không biết dùng, nếu không con về nhà làm lại rồi nói kết quả?” Mẹ Yến cười như Mona Lisa, khoanh tay đoan trang dịu dàng: “Trên hộp có ghi rõ ràng đó, cách dùng rất đơn giản, học sinh tiểu học cũng có thể hiểu.” Thanh Vi rất muốn nói thật ra chỉ số thông minh của cô có chút vấn đề, tối thiểu cái này xem không hiểu. Mẹ Yến đã nâng lông mày lên: “Con thật không hiểu, mẹ có thể hoài nghi tố chất cảnh sát của con đó.”

Mẹ à, rốt cuộc mẹ muốn uy hiếp cỡ nào, con là con của mẹ đó ư? Thanh Vi nhìn dáng vẻ dửng dưng của ba thì đành phải bước vào nhà vệ sinh. Nhìn rõ, biết rõ phương pháp sử dụng rồi, lập tức bạo gan: không phải là hai vạch đỏ thì có thai, một vạch đỏ thì không đấy ư, cô vẽ lên một vạch nữa còn không được ư? Nhưng là lấy đâu ra bút đỏ đây này? Đỏ đó, chẳng lẽ dùng máu? Cắn nát ngón tay, dùng lông bàn chải đánh răng vẽ lên một vạch đỏ? Ông trời ơi, đánh chết tôi đi, ngẫm lại thật kinh hãi. Thanh Vi khóc không ra nước mắt, chắc phải cố tình xé nát cái que thử buồn nôn này cho xong việc, cũng có thể mẹ sẽ không bỏ qua cho cô. Có lẽ sẽ không ép cô kiểm tra nhưng sẽ khẳng định rằng cô nói dối, sẽ không đồng ý cho hôn lễ diễn ra sớm.

Thật ra ba mẹ nghĩ tốt khi gả con gái ra ngoài không có gì sai, họ muốn biết nguyên nhân thật sự của hôn lễ sớm càng không có sai. Vì chuyện của cô và Thập Tam mà ba mẹ đã lần lữa nhượng bộ, cô không thể để hai cụ phản đối kịch liệt được, trong hôn lễ không thể không có sự chúc phúc của trưởng bối. Thế nhưng mà nếu trì hoãn mấy tháng sau, bụng Thập Tam như vậy có thể xuất hiện trước mặt mọi người sao? Ai có thể tin quán quân võ thuật đột nhiên bụng to ra thành hình tròn? Lâm vào thế khó xử, Thanh Vi hung dữ muốn chửi thề, trong nhà chỉ có đường ống, nếu bên cạnh có con sông thì cô đã nhảy đi. Cô hận muốn đập tường. Đột nhiên Thanh Vi sáng suốt, nghĩ đến Thập Tam ở ngay bên cạnh, mà phòng ngủ cùng phòng vệ sinh chỉ cách nhau bức tường. Thanh Vi nhẹ nhàng gõ tường, sau đó ghé lên tường nhỏ giọng gọi: “A Ngự, A Ngự…” Động tác cô rất nhẹ, sợ ba mẹ nghe thấy.

Thế nhưng động tác nhẹ như vậy, Thập Tam có thể phát hiện không nhỉ? Thanh Vi sốt ruột, chợt nghe một âm thanh rõ ràng vang ở bên tai: “Làm sao vậy? Muốn anh tới sao?” Thanh Vi bị làm cho hoảng sợ, nói lớn như vậy còn không sợ ba mẹ nghe được à? Kết quả trong phòng khách không có phản ứng, hai cụ hình như đều không nghe thấy gì. Chẳng lẽ cái này gọi là “Truyền âm nhập mật” trong truyền thuyết đó ư? Hoặc gọi là “Định vị giọng nói truyền bá đại pháp”? Bất kể là gì Thanh Vi cũng rát vui vẻ, vội nằm sấp lên giường nói: “Tìm một cây bút đỏ đưa vào đây, đừng để ba mẹ em phát hiện.” Thanh Vi muốn chính là giữa phòng khách và phòng vệ sinh có một khoảng nhỏ, đặc biệt là có lối đi nhỏ, nếu như Thập Tam cẩn thận một chút thì có khả năng không bị phát hiện vụng trộm tiến đến.

“Được.” Thập Tam nói rất ngắn gọn. Sau đó Thanh Vi nhìn chằm chằm vào cửa thì có một giọng trầm thấp vang lên: “Muốn dạng bút đỏ gì?” Là Thập Tam đứng ở phía sau, anh nghiêm khắc quán triệt yêu cầu không nên bị phát hiện, theo cửa sổ phòng ngủ đi ra ngoài, lại từ cửa thông gió phòng về sinh đi vào. Thanh Vi bị anh làm cho hoảng sợ, thiếu chút nữa đánh rơi que thử vào trong bồn rửa tay. Thế nhưng thấy Thập Tam vẫn là nhẹ nhàng thở phào, đem que thử cho anh xem, lại giải thích vài câu đơn giản.

Thế giới của Thập Tam trước kia, trước kết hôn cha mẹ từng người sẽ dặn dò con mình, rất riêng tư. Nhà gái bình thường trách nhiệm lớn, tiếp nhận gia sản, trong nhà xác lập địa vị cẩn thận; nhà trai thì chuẩn bị đại lễ động phòng, giúp vợ dạy dỗ con cái, làm thế nào thu hút sự quan tâm của vợ. Những lời này thường được thế hệ trước lĩnh hội, chỉ có thể nói cho người trong nhà, mà quá trình nói chuyện đều rất kín đáo, tuyệt sẽ không để người ngoài nghe, đặc biệt là hôn nhân đối phương. “Cái này xuất hiện màu đỏ có hình dạng gì? Anh sợ tìm bút đỏ không cùng màu với nó.” “Em cũng chưa từng thấy mà.” Vẻ mặt Thanh Vi cầu xin: “Không thì tô lại cái que kia 1 lần nhé.”

“Vẽ ra chắc chắn sẽ không giống. Bác gái nhìn ra sẽ càng tức giận đó.” “Em biết, nhưng mà không có cách nào nữa rồi.” “Nếu không, để anh thử xem?” Thập Tam cuối cùng cũng nói, trên mặt không lộ vẻ gì, lỗ tai lại bắt đầu đỏ lên.

Thanh Vi ngẩn ra, Thập Tam kiểm tra? Anh, anh có thể làm ư? Đương nhiên là anh có con, nhưng cũng là khác với nữ, kết quả que thử có thể giống nhau sao? Ngộ nhỡ trái lại? Muốn một vạch đỏ cũng không có, được hay không được chứng tỏ que thử có vấn đề… Quan trọng nhất là cho tới giờ cô không muốn cho Thập Tam kiểm tra. “Anh, anh có thể làm sao?” Biểu lộ của Thanh Vi rất kỳ lạ.

“Dù sao em cũng không đoán được, không bằng để cho anh thử xem.” Thập Tam mấp máy môi, mặt cũng bắt đầu đỏ lên, thoại nhìn rất khẩn trương. Anh khẩn trương, kiểm tra này là kiểm tra nước tiểu, anh chủ động nói ra thật sự là quá rồi. Nhưng lại phù hợp với Thanh Vi. “Nói cũng đúng, dù sao cũng càng không hỏng bét.” Thanh Vi cắn răng. Thời gian không đợi người, lại lề mề xuống dưới ba mẹ sẽ không kiên nhẫn, nói không chừng còn phát hiện Thập Tam vào trong được. Cô đưa chén nhỏ cho Thập Tam.

Biết rõ Thập Tam thẹn thùng, Thanh Vi cố ý xoay người không nhìn tới anh. Chỉ nghe sau lưng có tiếng sột soạt cởi đồ, sau đó là tiếng nước chảy. Hẳn là anh đã tận lực giảm nhẹ âm thanh, chắc là anh cũng rất ý tứ, nhưng mà nhẹ cũng có âm thanh, trong phòng nhỏ yên tĩnh này càng thêm rõ ràng. Tiếng xả nước và rửa tay nhanh chóng vang lên, sau đó Thập Tam thấp giọng nói: “Tốt rồi, đưa anh que thử.” Thanh Vi cũng hơi thẹn thùng, cô và Thập Tam tiếp tục, là lần đầu tiên ở khoảng cách gần vậy nghe anh đ vệ sinh.

Cô xoay người, thấy Thập Tam quần áo đã chỉnh tề, bèn để chén nhỏ trên mặt đất, bên trong có một chút chất lỏng màu nhạt. Chất lỏng này là gì trong lòng cả hai đều hiểu rõ nhưng cố ý xem nhẹ. Thanh Vi rút que thử ra, chuẩn bị bỏ vào, trước mắt có bóng đen lóe lên, Thập Tam liền nhanh chóng cướp đi, chậm rãi cất kỹ. Anh đỏ mặt, mắt còn oán trách nhìn Thanh Vi, ánh mắt kia lườm nguýt khiến cho bên ngoài thật dễ thương, lại để cho trái tim không hợp nơi của cô nhảy liền hai cái. Thanh Vi nhịn sự kích động của mình xuống, nhìn về phía giấy thử.

Thời gian trôi qua vô cùng chậm, để cho bọn họ nóng ruột nóng gan, nhưng vạch đỏ cuối cùng cũng xuất hiện. Một vạch, hai vạch, màu hồng nhạt nhạt sau đó chuyển sang đậm, cuối cùng là màu đỏ thật rõ ràng. Thanh Vi quả thật muốn hoan hô. Cô che miệng lại sợ mình vui quá mà kêu lên. Hai mắt Thập Tam cũng tỏa sáng, không nghĩ tới chó ngáp phải ruồi. Anh đổ chén nước, như chào Thanh Vi một cái rồi lặng lẽ đi ra ngoài theo cửa thông gió. Nghe được giọng Thập Tam truyền đến: “Anh vào đến phòng ngủ rồi.” Thanh Vi giơ que thử lên mở cửa.

Mẹ Yến cho rằng cô rốt cuộc cũng chịu không được nhận thua, Ba Yến cũng im lặng nhìn cô. Thanh Vi lay nhẹ que thử: “Mẹ, làm việc theo lời nói thật, chứng cớ tốt nhất.” Mẹ Yến kinh ngạc, đã chạy tới đeo kính lão nhìn kỹ qua. Lúc này Thanh Vi mới thấy may mắn không dùng bút đỏ, tuyệt đối sẽ bị vạch trần. Cô chờ Mẹ Yến xem xét hoàn tất, đang chuẩn bị biểu đạt mình chính trực hiếu thuận cỡ nào, bị oan uổng cỡ nào, khổ sở đau lòng cỡ nào. Mẹ Yến còn chưa cho cô cơ hội đã vỗ lên đầu một cái: “Nói con ngốc đúng là ngốc thật, có thật rồi rồi.”

Ba Yến cũng thở dài: “Chăm con thận trọng mà lại chẳng hề đáng tin cậy, nói con có cái gì tốt chứ.” Thanh Vi nhận lấy oán trách của ba mẹ, vốn định làm dáng vẻ đau lòng hổ thẹn, lại nhịn không được nhếch khóe môi lên. Lúc này trong phòng ngủ, Thập Tam vẫn luôn lắng nghe động tĩnh cũng đang mỉm cười..