Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Ảnh Vệ Xuyên Không - Chương 119

Chương 119 ♥ Khúc quân hành hôn lễ

“Xong chưa? Đoàn đón dâu đã đến dưới lầu rồi!” An Hiểu Văn đẩy cửa phòng thúc giục. Trong phòng Á Á đang cùng Thanh Vi chiến đấu với mái tóc – vừa rồi hai cái kẹp tóc bị lỏng làm cho trang sức thiếu chút nữa rơi xuống. May là Á Á khá khéo tay, cô nàng vừa phàn nàn thợ trang điểm vô trách nhiệm, vừa cố định lại đồ trang sức. Thanh Vi đứng lên, sửa sang lại áo cưới, liền cảm thấy mang giầy cao gót thật sự không thoải mái. Phần lớn thời gian cô mang giày thấp, đi làm thường xuyên mang giày đế bằng, đôi giày này là Á Á đặc biệt đi mua với cô, vì tôn lên cho áo cưới nên cao gần 10 phân. Bản thân đã cao rồi, chân lại không chịu được, Thanh Vi hoài nghi không biết mình có thể duy trì đến khi hôn lễ chấm dứt không. Cô khẩn trương muốn liếm môi dưới, lại nghĩ tới việc đã đánh son môi, cô cúi đầu nhìn làn váy trắng, cuối cùng cũng có cảm giác kết hôn thật sự.

Từ khi thuyết phục được ba mẹ, hôn lễ được xem là chuyện đại sự nhất của nhà họ Yến. Vì thời gian quá gấp nên cả nhà đều rối ren lên. Tuy không thể lắp đặt thiết bị phòng ốc nhưng cũng nên sắp xếp lại. Cũng may phòng ở mới sơn lại năm trước còn trắng như mới. Đã đổi bộ sofa cùng giường mới, phủ lên bức màn mới, bỏ cái tivi và tủ lạnh cũ. Cuối cùng dán chữ hỷ lên, nhìn cũng ra dáng phòng tân hôn rồi. Chọn khách sạn, lấy giấy đăng ký kết hôn, phát thiệp mời, thông báo bạn bè giúp đỡ, đặt váy áo trên mạng. Bàn bạc với công ty tổ chức hôn lễ, bản thân thì tìm đoàn xe và người dẫn chương trình… Thanh Vi và Thập Tam xoay như chong chóng, cô mệt mỏi đến độ buồi tối nằm lên giường là ngủ luôn. Cô cố tình muốn làm hôn lễ đơn giản một chút, không cần đoàn xe đón dâu, trực tiếp đến khách sạn nhưng Mẹ Yến kiên quyết từ chối. Bà là người cổ hủ, chú ý danh chính ngôn thuận, con rể nhất định phải về nhà cầu hôn, con gái đường đường chính chính đi ra ngoài. Thanh Vi không lay chuyển được, cũng không có sức lực ngoan cố nữa, đành phải cùng Thập Tam chuẩn bị hôn lê. Cũng may ba mẹ Nhà họ Yến đủ thông suốt, không so đo cái gì mà trách nhiệm nhà chồng, cái gì mà trách nhiệm nhà mẹ đẻ, tất cả đều giúp bọn họ chuẩn bị, quả thật cũng bị liên lụy.

Bởi vì quá bận, quá mệt mỏi, mọi sức lực đều vùi đầu vào những chuyện phức tạp, không có tâm tư suy nghĩ lung tung nên Thanh Vi và Thập Tam đều không có chứng sợ hãi trước hôn nhân, cũng không có thời gian để sợ hãi và cũng không có thời gian để ước mơ điềm mật ngọt ngào. Cứ như vậy, Thanh Vi dường như không có cảm giác làm tân nương, giống như luôn bận rộn đến đêm qua. Ngày kết hôn mới sớm đã bị gọi dậy, nói không mệt là không thể nào. Cho đến lúc này, dưới lầu đã truyền đến tiếng huyên náo, bạn bè cười dịu dàng khóa cửa lại cô mới có cảm giác chân thật. Nhìn vào dáng người bên trong tấm gương to kia, thậm chí Thanh Vi còn hơi nghi hoặc.

Người kia là mình sao? Trang điểm hơi dày, lông mi giả căng mềm, vòng cổ tôn lên cần cổ thon dài ưu mỹ. Cô đứng cao dong dỏng, áo cưới xinh đẹp che phủ dáng người có lồi có lõm, đặc biệt để lộ ra bờ vai và vòng eo cong. Ngồi trở lại trên giường, Thanh Vi nghĩ thật sự kết hôn rồi, gả cho Thập Tam rồi. Không biết hôm nay anh ra sao? Anh có ý kiến gì về mình không? Nếu như ở chỗ của anh, chắc anh sẽ mặc quần áo xuất giá, ngồi kiệu nhỉ? Buổi tối cô nhắc khăn cô dâu lên, nhìn Thập Tam xấu hổ không dám ngẩng đầu, dùng tay nâng cằm anh lên và nói: “Đừng sợ, ta sẽ thương chàng thật nhiều.” Quá là buồn cười rồi! Nghĩ vậy Thanh Vi cười thành tiếng vui vẻ.

“Vui vẻ như vậy à, bây giờ không cần khóc gả đi, ra dáng cô dâu thế này, chẳng hề nhớ ba mẹ chút nào, cũng quá không có lương tâm rồi.” Mợ đi tới, bà nói chuyện hay nói giỡn, cầm giày của Thanh Vi đi. “Mợ ơi, mợ cầm đi thì con đi bằng gì?” Thanh Vi muốn nhảy xuống đuổi theo. Hiểu Văn đè cô xuống “Chính là muốn giấu đi đó, chú rể tìm không thấy sẽ ôm cậu đi.” Thanh Vi nghe vậy, đầu tiên là nghĩ đến Thập Tam đang mang thai, có thể đảm nhiệm ư? Cô lập tức nóng nảy, kêu lên: “Mợ đưa giày cho con đi.” Bên ngoài họ hàng thân thích cười: “Chậc, chậc, bây giờ đã đau lòng cho chú rể rồi đây này.” Vì vậy có một tràng cười lướn.

Có người gõ cửa, Á Á đóng cửa phòng ngủ lại nói: “Chồng cậu là quán quân võ thuật mà còn không ôm xuể cậu à? Quan tâm vớ vẩn.” Bên ngoài tiếng khẩn cầu, tiếng trẻ nhỏ muốn lì xì, tiếng đàn ông uống rượu ùn ùn kéo đến, Thanh Vi không còn cách nào, chỉ có thể âm thầm lo lắng. Lúc này Á Á cũng đã giúp cô sửa sang lại quần áo, đột nhiên phát hiện trước ngực áo cưới có một chỗ hoa kết không chắc, sắp rơi ra ngoài. Đây là áo cưới mua trên mạng, đủ xinh đẹp cũng đủ ưu đãi nhưng đến muộn, nhiều lần liên hệ, đêm qua mới đưa đến nên chỉ nhìn đại khái, bây giờ phát hiện thì đã muộn.

Vứt hoa trang trí đi ư? Cho dù người ngoài nhìn không ra nhưng mình cũng hiểu được, có lẽ Thanh Vi sẽ tiếc nuối về sự không hoàn mỹ này. Bây giờ may lại có thể kịp không nhỉ? Tiểu Vị kiên quyết nhất, nói với Á Á: “Chị làm nhanh lên, chúng ta giữ cửa giữ vững vị trí!” Á Á gật đầu, lật áo cưới trước ngực Thanh Vi lên, bắt đầu may lại. Đội ngũ đón dâu của Thập Tam đa phần là đồng nghiệp của trung tâm thể hình, còn có mấy đứa nhóc sùng bái anh - họ hàng nhà họ Yến, cũng là vì nhà họ Yến thông cảm Thập Tam không có người thân thuộc nên ngầm đồng ý giúp anh giữ thể diện.

m thanh huyên náo truyền đến cửa phòng ngủ, đám thanh niên trung tâm thể hình sức, chỉ động vài cái thì cửa đã lắc lư. Tiểu Vị lớn tiếng nói: “Nếu các cậu dám làm hỏng cửa, hôm nay cũng đừng hòng đi, sửa chữa tốt mới được đi.” Vì vậy bên ngoài gọi ồn ào, mở cửa ra, phụ Thập Tam giúp anh gọi “Vợ ơi". Mặt Thập Tam nghẹn đỏ lên, trời mới biết lúc này anh không được xấu hổ, thế nhưng phong tục không giống nhau, anh muốn lấy Vợ Vi thì phải vượt qua cửa ải. Thập Tam chỉ đành gọi: “Thanh Vi mở cửa, anh tới đón em rồi.” Họ hàng thân thích nở nụ cười, đều nói A Ngự quả thật là thành thật nhất, thật là quá ngại ngùng rồi. Trong phòng mấy cô gái bắt đầu mấy chuyện xấu, để lại các vấn đề cho Thập Tam đáp. Tiểu Vị và Á Á, An Hiểu Văn ba người xảo trá, cái gì mà Thanh Vi mang giày số mấy? Nốt ruồi bên tay trái mọc ở đâu? Về sau trong nhà ai quản lý tiền bạc? Ai làm nội trợ?

Thập Tam đáp rồi, các cô lại hỏi Mauritius ở đâu? Tỷ giá hối đoái của Zimbabwe là bao nhiêu? Trận đấu có thành tích tốt nhất của Lưu Tường là bao nhiêu giây? Có mấy con gấu trúc được đưa đến Mỹ rồi. Nước cộng hòa Mauritius là đảo quốc nằm hường Tây nam Ấn Độ Dương, cách đảo Madagascar khoảng 900km về hướng đông. Lưu Tường là VĐV đi vào lịch sử điền kinh thế giới khi trở thành người châu Á đầu tiên trên thế giới đoạt HCV Olympic cự ly 110m rào nam tại Athen 2004.

Nhóm bạn bè đón dâu muốn thổ huyết, lấy điện thoại di động lên mạng tra. Cuối cùng không thể chịu nổi nữa, không thèm trả lời vấn đề nữa, gào lên một tiếng dùng sức đẩy cửa. Cửa không thể khóa, bên ngoài đẩy bên trong cũng đẩy, xem ai lợi hại hơn. Á Á còn chưa may xong, sợ cửa bị phá sẽ thấy cảnh Thanh Vi bị lộ non nửa ngực. Thế nhưng càng khẩn trương thì tay càng bất hợp tác, bị đâm vào đầu ngón tay hai lần, thiếu chút nữa may lệch ra. Các cô gái giữ cửa cũng trong tình trạng kiệt sức, dùng sức đóng cửa. Các cô dốc sức chiến đấu với mấy tên nhóc này, nếu như không mượn lực dựa vào ngăn tủ thì thật đúng là làm không được. Có một khắc cửa phòng như bị đẩy ra, Thanh Vi sợ hãi kêu lên, quần áo không có, kim vẫn còn trên người, nếu như đoàn quay phim đều đi vào thì có thể thành trò cười rồi. Cô quýnh lên, các bạn cô cũng nóng nảy, dốc sức liều mạng đẩy vì Thanh Vi, kết quả bên ngoài nghe tiếng một ngừoi đàn ông kêu thảm thiết: “Kẹp tay rồi.”

Cuối cùng lúc cửa bị công phá thì cũng đã may xong, Thanh Vi thở phào. Nhìn thấy Thập Tam mặc trang phục chú rể màu trắng tiến đến, trong đám đàn ông anh đặc biệt anh tuấn xuất sắc, cô không khỏi mỉm cười. Có một người đàn ông trẻ tuổi la to: “Trời ạ, mình cho rằng bên trong có nhiều người chứ, hay là ẩn nấp hết rồi? Tay mình bị kẹp sưng lên rồi.” Á Á xoa ngón tay đau rát, nhìn trên tay hắn bị kẹp đỏ, tinh thần vô cùng cân bằng. Thập Tam và đồng bọn tìm giày khắp nơi, anh không nói hai lời tới ôm Thanh Vi. Thanh Vi thoáng ngăn cản anh, nhìn bụng anh nhỏ giọng hỏi: “Anh…có thể làm không?” Khóe môi Thập Tam khẽ cười, gật đầu rồi bế cô lên. Anh vuốt ve rất nhẹ nhàng, tư thế rất ưu mỹ, Thanh Vi hơi nghiêng người, vững vàng tựa vào trong lồng ngực của anh, phía trên ánh mắt Thập Tam có thể thấy mái tóc đen bóng của anh. Thập Tam ngẩng đầu mỉm cười với cô ngay lúc tiếng hoan hô vang xuống lầu. Mãi đến lúc lên xe Thập Tam cũng không có mệt mỏi, càng không làm cho cô dâu chật vật.

Trong khách sạn tiệc cưới rất thuận lợi. Người điều khiển chương trình do Đặng Vĩ tìm đến đã giúp bọn họ chủ trì các hoạt động, là người khôi hài nhưng cũng không buồn nôn, không để cho các nhân vật mới sượng mặt. Chơi bản nhạc hôn lễ, tuyên đọc giấy hôn thú, người chứng hôn nói chuyện, bái kiến cha mẹ đều làm theo phép, anh ta rất biết nói chuyện, không khí hội trường lúc nào cũng sinh động. Người dẫn chương trình mời rượu trước, sau đó để cho Thập Tam và Thanh Vi kể về quá trình yêu đương, Thanh Vi nghẹn lời: cũng không thể nói cô nhặt được người đàn ông này, chăm sóc tới chăm sóc lui thì được ông chồng chứ? Thập Tam cũng không nói nên lời: anh vẫn cho là mình đã thuộc về Thanh Vi, bắt đầu là Ảnh Vệ trung thành với chủ nhân, về sau là tình yêu mến của nam đối với nữ. Từ đầu tới cuối anh đã thuộc về Thanh Vi, làm sao để giảng giải về quá trình yêu đương kia đây? Người dẫn chương trình nhanh trí, thấy hai người đều không nói thì cho rằng bọn họ giữ bí mật tình cảm của mình, đã không thể chia sẻ kinh nghiệm cho những người chưa lập gia đình đang ngồi kia thì biểu diễn anh hùng cứu mỹ nhân đi. Thật ra là để Thập Tam ra tay, ý kiến này lập tức được khách khứa đồng ý.

Chuyện như vậy thì Thập Tam không sợ, anh tùy ý sắp đặt mấy cái tạo hình, bay lên không đá liên tục xong. Thập Tam mặc áo lễ phục màu trắng vốn đã rất có hình, thêm mấy động tác lưu loát tiêu sái, đương nhiên nhận được tiếng vỗ tay ầm ầm. Giày vò xong, hai người được đi thay quần áo. Thanh Vi lo lắng giữ chặt Thập Tam: “Bây giờ đang mang thai còn bất ổn, anh còn nhảy lên cao, có thoải mái hay không?” Thập Tam cúi đầu nhìn Thanh Vi, ánh mắt dịu dàng vô cùng: “Anh biết rõ đúng mực, biên độ động tác không lớn, hơn nữa trước đó đã dùng nội lực che chở cho con rồi.”

“Thân thể anh khỏe mạnh nhưng bây giờ không giống như trước, ngàn vạn lần không được thể hiện.” Thanh Vi không yên tâm, vẫn phải dặn dò anh thêm một lần. “Ừ.” Thập Tam đáp lời, nhịn không được đi tới gần cô. Đang nói chuyện, phù dâu Á Á chạy tới: “Hai người hay quá ha, trống trong này nói chuyện. Nhanh đi mời rượu đi.”

Thanh Vi và Thập Tam đối mặt cười, cùng nhau đi ra..