Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Ảnh Vệ Xuyên Không - Chương 120

Chương 120 ♥ Tắm rửa sạch sẽ

Thập Tam mang thai, Thanh Vi không dám để cho anh uống rượu. Trước đó đã cùng bàn bạc rồi, trong túi Á Á có hai chai dùng nước khoáng và nước lựu thay thế rượu đỏ, lúc mời rượu, mỗi bàn uống một ly là tốt rồi. Người khác đều rất tốt, riêng chỉ có em họ hủ nữ là mắt tinh. Cô bé phát hiện Á Á cho Thập Tam “rượu”, liền hưng phấn vô cùng, cô bé đợi hai người Thanh Vi mời rượu xong bèn lặng lẽ chạy đến, yêu cầu chị họ giao “phí bịt miệng." Thanh Vi hơi loạn, không có hình tượng nên đá rơi giày cao gót xuống, giải phóng mình khỏi cái chân đau nhức trước, nghe em họ giương giương tự đắc uy hiếp, cuối cùng nói: “Được rồi, em nói đi, cuối cùng em muốn cái gì?” Cô biết rõ từ lần trước khi em trai họ được ký tên, em gái họ đã đố kỵ gần chết.

“Rất đơn giản, anh rể, anh đến trường học của em đón em một lần là được rồi.” Biểu muội cũng học được ra sức gọi anh rể. Thập Tam bao dung nhìn cô bé, hoàn toàn là dáng vẻ anh trai đối đãi không nói đạo lý với em gái làm nũng. Em họ nhìn anh không nói lời nào, ngược lại quay qua Thanh Vi triển khai thế công: “Chị, chị nói đi chứ. Em gái chị rất nghe lời đó, cũng chưa cầu xin chị cái gì bao giờ…” Thanh Vi phất tay một cái: “Còn chưa xin ư? Em đi học tiểu học bị mời phụ huynh còn không phải chị ư? Giúp em thoát khỏi bị đánh bao nhiêu lần nhỉ?”

“Biết là chị tốt nhất rồi, đồng ý đi chị, nhé?” “Ngoài miệng thì nói chị tốt nhưng không có hành động thể hiện, bọn chị bận rộn tới giờ còn bị đói đây này. Em nên làm chút gì đó nhỉ?” “Đã rõ, để em mang thức ăn đến cho chị với anh rể.”

Em họ chạy đi như cơn gió, như giẫm Phong Hỏa Luân trở về bưng hai chén dĩa thức ăn. Thanh Vi đói bụng, lại muốn nghỉ chân nhiều một lát, không muốn trở lại bên bàn rượu ăn, như vậy vừa hay, ung dung nhét đầy bao tử cùng với Thập Tam. Em họ thấy bọn họ ăn xong thì nịnh nọt đưa trà và hoa quả tới, sau đó đôi mắt trông mong Thanh Vi mở miệng. Thanh Vi ăn uống no đủ, tinh thần tốt, bèn mở miệng nói: “Em ấy à, em muốn cho anh rể đi đón một lần, có thể để bạn học trông thấy mà thèm, cái này chị hiểu.” Em họ vui vẻ gật đầu. “Nhưng mà chị cũng không đồng ý. A Ngự có thể tạo được tác dụng gì chứ? Khoe khoang à? Anh ấy không phải là bạn trai em. Gây kích động? Em cũng không phải là loại con gái đi khắp nơi đánh nhau sinh sự. Chị tin tưởng em không phải là người nông cạn, cho nên chị không đồng ý.”

Thanh Vi nói xong dùng tay ngăn lại, nói với biểu muội: “Đương nhiên, nếu như em lại bị gọi phụ huynh, A Ngự có thể đi một lần, nhưng chỉ đi gặp thầy của em.” “Thanh Vi, chị thật quá, quả nhiên phụ nữ kết hôn liền hung tàn…” Em họ ra vẻ đau khổ bỏ đi, trái tim rất bị tổn thương. Buổi tối, khách sạn có quy định cấp một phòng cho cô dâu chú rể. Về nhà hay vẫn ở lại khách sạn đó là một vấn đề. Thanh Vi đang ở trong phòng thay đồ của khách sạn cùng Thập Tam, còn đang cân nhắc về hay ở thì Tiểu Vị nhắn tin: có người muốn tới nhà cậu náo động phòng, còn đặc biệt mang theo gậy cảnh sát, gậy cao su các loại, còn có cả còng tay nữa đấy.

Thanh Vi nhìn ra ngoài vô lực một chốc, không cần đoán cũng biết chỉ có đám bạn xấu kia thôi. Bọn họ có hiểu rõ ràng hay không, náo động phòng là bạn bè thân thuộc của nhà trai mà. Lưu Húc Dương, anh thật sự là vô liêm sỉ, còn mang theo cả “Hung khí." Chắc chắn là để đối phó Thập Tam đây mà, cũng thật là quá độc ác. Đang oán thầm thì Tiểu Vị lại nhắn tin đến: Cảnh báo, họ Lưu cầm ống thuốc phun hồ tiêu nhe răng cười, nói muốn làm không khí tươi mát. … Thanh Vi mài răng: Lưu Húc Dương anh không phải là người, phun thuốc hồ tiêu bên trong phòng tân hôn, có còn cho người khác sống không? Anh cũng quá là không có não rồi, chưa lập gia đình mà còn ầm ĩ như vậy, để xem, đến khi anh kết hôn sẽ để cho Thập Tam đập bẹp anh.

Có bạn xấu như vậy, Thanh Vi không cần do dự, kiên quyết qua đêm ở khách sạn với Thập Tam. Thập Tam thì đều nghe theo cô nói, dù sao ở lại khách sạn cũng rất thuận tiện. Thanh Vi tắm vòi hoa sen xong, khoác áo tắm thoải mái xem xét gian phòng. Bọn họ chỉ hoạt động ở gian bên ngoài, vào bên trong mới chú ý hẳn đây là phòng gia đình, nội phòng xép cũng rất lớn, nhưng lại có một phòng tắm với một bồn tắm mát xa lớn, mới tinh. Chắc là săn sóc phục vụ tân hôn, bên cạnh còn đặt hai cành hoa hồng nữa mà. Như nhiều phụ nữ khác, Thanh Vi cũng rất thích ngâm người trong bồn tắm, không có sức chống cự với bồn tắm lớn thoải mái như vậy. Bình thường cô không dám sử dụng bồn tắm lớn bên ngoài, sợ không sạch sẽ, nhưng bây giờ lại nhịn không được.

Thập Tam đi ra từ phòng tắm, thấy hai mắt cô tỏa sáng nhìn chằm chằm vào bồn tắm lớn, anh bèn nhẹ nhàng, lặng lẽ bước phía sau cô ra ngoài. “A Ngự, tới đây.” Thanh Vi giống như có mắt phía sau lưng. “Hả? Ừ.” Thập Tam đột nhiên hoài nghi, Thanh Vi thật sự không luyện võ công đấy chứ? Anh chậm rãi đi tới, còn chưa đến thì mặt đã đỏ lên rồi.

Thanh Vi quay đầu lại nhìn Thập Tam, tóc vẫn còn ướt, khăn tắm chỉ bao bọc một nửa thân thể, để lộ ra thân thể đều cực xinh đẹp, nhất là lồng ngực rộng lớn, rắn chắc. Cô không có tiền đồ nuốt nước miếng. Thập Tam nhạy cảm phát hiện động tác bỉ ổi này, mặt càng thêm hồng. Anh có thể tiếp xúc thân mật nhất với Thanh Vi, giường cũng lăn lộn rồi, thế nhưng cùng nhau tắm ư? Trong cùng một cái bồn tắm à? Nữ tôn nam thiệt tình đã biểu thị tới giới hạn cuối rồi. “Chúng ta tắm rửa thôi.” Thanh Vi nói, cô đã sớm không có hạn cuối đối với Thập Tam rồi.

“Anh tắm rồi.” Thập Tam muốn chạy trốn, một góc nhỏ thân thể hướng ra ngoài. “Em nói là tắm uyên ương đó.” Thanh Vi hoàn toàn không có tiết tháo rồi. Thập Tam không nói chuyện, chỉ mở to mắt phượng nhìn cô, trông rất vô tội, giống như yên tĩnh, cũng giống như băng hóa thành nước, rầm rì chảy vào lòng Thanh Vi. Ánh mắt này khiến cho Thanh Vi sắc huyết sôi trào, cô nhìn Thập Tam không được tự nhiên, dứt khoát tự mình mở nước.

Nước mở rồi, độ ấm thích hợp, cô lại phát hiện mấy cái nút, vẫn là bồn tắm mát xa lớn, Thanh Vi vui rạo rực, điều chỉnh xong, xem nước trong bồn tắm chảy rồi vui vẻ nói: “Nhất định rất thoải mái.” Thanh Vi nhảy vào, Thập Tam còn đứng như tượng. Bồn tắm này tuy lớn nhưng hai người cùng vào thì không tránh khỏi đụng chạm. Thanh Vi ném áo tắm đi, trần trụi thò tay túm lấy Thập Tam. Thập Tam muốn tránh nhưng sợ cô ngã, không chú ý khăn tắm đã bị kéo, cũng biến thành trần trụi. Thập Tam A một tiếng, che kín người anh em. Anh càng thẹn thùng cô càng cảm thấy thú vị, đúng là có tâm lý đùa dai. Thanh Vi tóm lấy tiểu Thập Tam cứng rắn đang bị được chú rể che kéo đến trong nước.

Thập Tam muốn đứng dậy, nhưng chỗ đâu cho anh đứng dậy, đi vào lại khiến cho nước tràn đến. Thập Tam quay mắt về phía cô, cũng không dám nhìn đôi quả hồng chính diện của cô, đành nghiêng mắt nhìn trái phải, cơ bắp như muốn sụp đổ. Thanh Vi nhìn anh ngượng ngùng lo lắng bèn không nhịn được, trong lòng cũng biến thành mềm mại, không hề đùa anh nữa chậm rãi nói chuyện với anh, để cho anh trải nghiệm nước chảy mát xa. Quả thật rất thoải mái, Thập Tam cuối cùng cũng trầm tĩnh lại, không để khuất lấy chân nữa, thả lỏng cơ thể theo yêu cầu của Thanh Vi. Tiếng nước vừa vang lên, Thanh Vi nhảy lên bên người Thập Tam như cá. Cô bỏ hoa hồng vào bồn tắm, dùng tay lấy nước xối lên người anh. Thập Tam cứng đờ, ngậm miệng thấy rõ nhưng không quá lo lắng như vừa rồi.

Thanh Vi đóng mát xa nói: “A Ngự tham gia trận đấu chưa nghỉ ngơi, trở về liền chuẩn bị hôn lễ, chắc rất mệt mỏi.” Thập Tam lắc đầu, Thanh Vi còn nói: “Em tắm rửa mát xa cho anh.” Thập Tam chợt cảm thấy không ổn, nhưng không cho anh từ chối, Thanh Vi đã giơ vuốt sói phi thân tới. Một đôi tay mềm mại bắt đầu từ bả vai, tắm rửa cho anh giống như tắm cho em bé, có khi còn vuốt ve hai cái.

Cơ bắp rắn chắc, làn da bóng loáng, thật đúng là cảm xúc mỹ diệu mà. Thanh Vi uống vài chén rượu nên đặc biệt hưng phấn, tận lực tắm rửa trên người Thập Tam. Thập Tam cảm nhận được tay của cô, còn thân thể mềm mại siết chặt anh nữa, hô hấp anh ngày càng dồn dập. Đột nhiên hai mắt Thập Tam mở to: cô sao có thể tắm tiểu hồng trước ngực chứ? Thập Tam khó chịu muốn tránh đã bị Thanh Vi đè xuống. Cô cười xấu xa, đã vậy còn cầm lấy tiểu Thập Tam nữa..