Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Ảnh Vệ Xuyên Không - Chương 123

Chương 123 ♥ Thì ra gặp nhau không bằng hoài niệm

Thái độ Thanh Vi rất không nhiệt tình, Thịnh Thế xuất phát từ thói quen vẫn chủ động đưa tay về phía Thập Tam: "Xin chào, rất vui được biết anh.” Thập Tam bắt tay anh ta rồi nói: “Xin chào.” Thịnh Thế nhìn Thanh Vi. Lần theo đuôi đó không giống nhìn thấy cô gần như lúc này. Có lẽ hạnh phúc khiến người ta trẻ ra, thoạt nhìn nét mặt Thanh Vi toả sáng, làn da tinh tế, đôi má mang theo vẻ khỏe mạnh đỏ ửng, không uốn tóc, một đầu tóc đen buộc đuôi ngựa mộc mạc. Khí chất của cô thành thục, thân thể có sức sống thanh xuân, nếu không nhìn ánh mắt cô thì giống như thiếu nữ vừa hơn hai mươi.

Quả nhiên con gái đang trong tình yêu đẹp nhất nhỉ? Thịnh Thế không khỏi nhớ tới Thanh Vi lúc trước. Hơi béo hơn bây giờ một chút, mặt phình tròn, đôi mắt lớn có thần, trong suốt linh hoạt, không lễ phép dè dặt như lúc này. Không biết là tâm lý gì, Thịnh Thế nghĩ Thanh Vi giới thiệu Thập Tam là “người yêu."(*) A, người yêu, nếu ở phương tây thì từ này còn chỉ tình nhân, không chính quy bằng tiên sinh phu nhân. Nghĩ đến vậy, Thịnh Thế không hiểu sao lại thoải mái một chút. (*) Ở đây Thanh Vi giới thiệu Thập Tam là Ái Nhân, nếu dịch thô thì là người yêu, thường từ này để chỉ chồng, nhưng lại không chính quy như từ Chồng.

“Lần này lại đây có chút việc công nên không liên lạc với em. Thật ra mấy năm nay anh vẫn thường nhớ tới em, không biết em sống tốt không...” Thịnh Thế chậm chạp nói. Nhớ Thanh Vi, muốn biết cô sống thế nào, đây cũng tính là lời nói thật, bởi vậy anh ta nói rất chân thành. Thanh Vi nhìn tóc anh ta được cắt đẹp vô cùng, cả người hàng hiệu, trên cổ tay là đồng hồ kiểu mới: “Không có gì. Thoạt nhìn sự nghiệp của anh không tệ.” Thanh Vi cũng không kinh hoảng vì đột nhiên gặp lại, bất kể là vì nguyên nhân gì, không sợ mình ở trước mặt bạn trai trước không xinh đẹp nên mất mặt. Phú quý xa hoa thì thế nào, cô nhan sắc đơn giản cũng không dọa người. Cô cũng chẳng có ý muốn dùng nhan sắc khiến người ta kinh động.

Bởi vì bên người là chồng mình, tâm tình hạnh phúc bình thản cho nên Thanh Vi cũng rất thản nhiên, sẽ không so đo chuyện này, cũng không muốn truy cứu quá khứ. Lại nói từ khi biết Thập Tam, đã bao lâu cô không nghĩ đến Thịnh Thế rồi, cũng không nhớ tới vết thương mùa thu hiu quạnh gì đó nữa. Cho tới giờ phong cảnh không khác, nhưng tâm tình lại khác rồi. Giọng nói Thịnh Thế từ tính mà giàu tình cảm: “Giờ không đề cập tới, anh vẫn hoài niệm năm đó, khi đó cuộc sống và tình cảm tinh khiết đáng trân trọng. Thanh Vi, em rất thích làm đồ thủ công, bây giờ còn làm nữa không?”

Thanh Vi dửng dưng nói: “Đều là mấy trò chơi đùa của con gái, giờ không thời gian làm nữa.” Lời của cô lập tức đánh đỏp không khí hoài cảm, phá hủy không khí mờ ám. Thủ công à? Cô gái vì muốn bạn trai khích lệ “khéo tay hay làm” nên hứng trí bừng bừng học bện các loại dây rợ. Thịnh Thế vốn muốn nói chuyện phiếm với Thanh Vi, không phải người yêu cũng có thể làm bạn, anh ta vẫn hoài niệm cảm tình thuần khiết kia, nhưng Thanh Vi rất khách khí, cũng rất lạnh nhạt với anh ta, hình như cô đã tạo ra một tầng chắn, chẳng những xa lạ mà còn làm cho anh ta không nhìn rõ. Anh ta không nói chuyện nữa, dáng ngồi thả lỏng tao nhã, mùi nước hoa Givenchy nhàn nhạt thoảng qua, điển hình kiểu đàn ông có khí chất. Nữ sinh một bên nhìn thấy lại lặng lẽ đỏ mặt. Thanh Vi chú ý tới, cô thầm than một tiếng: Vẫn hấp dẫn phái nữ như vậy.

Thập Tam không biết hai người từng qua lại, nhưng trong sách của Thanh Vi từng thấy ảnh của người đàn ông này, nên nói là lúc ấy anh ta vẫn là một chàng trai. Từ tướng mạo khí chất mà nói, Thịnh Thế không cần làm động tác đặc biệt gì vẫn có thể nổi bật giữa rừng người. Còn có ảnh chụp chung của Thanh Vi và anh ta, khoảng cách không khe hở, hai tay nắm chặt, bối cảnh tình thơ ý hoạ… Thập Tam có thể đoán ra được một chút quan hệ trước kia của bọn họ. Thịnh Thế rất đặc biệt, là người nổi bật, đầy ưu điểm và hào quang, muốn không hấp dẫn người khác phái cũng khó. Nhưng Thập Tam cũng không lo lắng, thậm chí không có cảm giác nguy cơ.

Thập Tam đến từ thế giới nữ tôn, đối với chuyện trước kia của thê chủ, lực thừa nhận chuyện ngoài giá thú và đàn ông thế giới này tuyệt đối không phải cùng một cấp bậc. Trong mắt anh, Thịnh Thế chẳng qua để lại chút dấu vết trong quá khứ của Thanh Vi, như nước gợn sóng trong hồ, cuối cùng cũng sẽ bình lặng lại, mình mới là người thân của Thanh Vi, sau này sẽ chăm sóc cô bảo vệ cô, huống chi qua vài thập niên nữa, Thịnh Thế lại càng không tính cái gì cả. Thanh Vi vốn lo lắng Thập Tam sẽ có ý tưởng với Thịnh Thế, dù sao thì Thập Tam cũng quá nhạy cảm, lại phát hiện Thập Tam lại không có chuyện gì, khi thấy ánh mắt Thanh Vi còn mỉm cười. Gương mặt cực anh tuấn của anh vốn là biểu cảm lạnh nhạt, cười như vậy khiến người ta kinh ngạc. Có cô gái vụng trộm quan sát bọn họ lại như bị điện giật, bắt đầu trộm ngắm Thập Tam rồi lại đỏ mặt. Thanh Vi đen mặt: Em gái nhỏ này, em cứ ngượng ngùng là vì cái gì thế?

Mọi người không nói chuyện, Thịnh Thế phát hiện không khí có hơi nặng nề, trong lòng cũng nặng trịch. Nhìn thấy Thanh Vi và Thập Tam trao đổi ánh mắt, lửa nhỏ bay ra xung quanh, lần đầu tiên Thịnh Thế cảm thấy mình cũng hơi cô đơn. Anh ta nhẹ nhàng ho khan một chút, nói với Thập Tam: “Anh Doãn nhìn rất quen, quán quân trận đấu võ thuật nhỉ, anh xuất thân là thế gia võ thuật sao?” Thập Tam không có địch ý với Thịnh Thế, nhưng cũng không có ý thân cận, nhất là anh ta từng theo dõi mình. Lúc ấy Thập Tam liền phát hiện là anh ta và Đông Gia Tuệ, giờ nghe Thịnh Thế nói chuyện với mình thì không để ý đến anh ta.

Vì thế Thập Tam không chính diện trả lời vấn đề của Thịnh Thế mà chỉ nói: “Thịnh tiên sinh đã quên rồi, chúng ta không phải gặp lần đầu tiên.” Thanh Vi kinh ngạc: “Hai người quen nhau? Quen lúc nào vậy?” Thịnh Thế cũng sửng sốt, không ngờ tới Thập Tam nói như vậy. “Ngày đó anh ta và Đông Gia Tuệ tới tìm chúng ta, họ vẫn chờ ngoài cửa quán.” Thập Tam giải thích cho Thanh Vi.

Thanh Vi không thể tin nhìn Thập Tam, lại nhìn thấy Thịnh Thế xấu hổ, không khác gì cam chịu. Ban đầu anh ta quay về là cùng Đông Gia Tuệ, cũng không dám lộ mặt... Cô cũng trầm mặc, càng mất đi hứng thú nói chuyện với Thịnh Thế. Thập Tam mặt than mặt vô cảm, không có gánh nặng tâm lý đối với việc vạch trần hành vi theo dõi của Thịnh Thế, anh không sợ Thịnh Thế làm dao động tình cảm của Thanh Vi, nhưng không thích cách thử trêu chọc của anh ta. Vì thế Thanh Vi càng thêm coi thường Thịnh Thế, đoạn đường kế tiếp mấy người không cùng xuất hiện nữa, nhưng lại có mấy cô gái chủ động bắt với chuyện Thịnh Thế, mặt đỏ tim đập mắt tỏa sáng. Thịnh Thế từng nghĩ, khi gặp mặt Thanh Vi hẳn nên chua xót giận dỗi, dư vị vô cùng, lại không ngờ cô chỉ khách sáo; Thanh Vi vốn tưởng rằng khi gặp lại sẽ phá tan sự bình tĩnh của cô, kết quả lại chẳng có lấy chút gợn sóng, giống như buông được một gánh nặng trầm trọng, cô lại càng thêm khoan khoái.

Cô nghĩ: A Ngự dù không nói lời nào nhưng chỉ nói một câu lập tức đâm vào chỗ yếu nhất, không hổ từng luyện điểm huyệt. Thịnh Thế ra phía trước đứng, khi anh ta xuống xe cũng chào hỏi Thanh Vi, Thanh Vi cũng không đi tiễn. Anh ta và cô vốn chính là gặp nhau không bằng hoài niệm, coi như cũng ngồi cùng nhau mấy giờ trong không gian nhỏ hẹp. Khi Thịnh Thế xuống xe, trời hẵng còn tối, anh ta nhìn Thanh Vi chăm chú lần cuối cùng, lại bắt tay tạm biệt Thập Tam. Xuống xe nhìn thấy ngọn đèn vàng sân ga chiếu xuống đất một bóng đen, anh ta quay đầu nhìn lại, trong tàu tối đen an tĩnh, chỉ có người xuống xe tạo ra đủ thứ âm thanh trên sân ga.

Một trận gió đêm thổi tới, giải quyết không khí khô nóng. Thịnh Thế thở ra một hơi, bước nhanh ra ngoài, không quay đầu lại. Lúc này, Thanh Vi nhìn thoáng qua cửa kính xe, thấy Thịnh Thế từ từ xuống phía dưới, biến mất ở lối vào. Cô nhắm mắt không quan tâm nữa, cô biết lúc này có một người đang dựng thẳng tai chú ý động tĩnh của cô, bèn không khỏi mỉm cười. Tình cảm trước kia vẫn giữ kín trong lòng, sẽ không thay đổi, sẽ không kích thích, lại ngăn nắp, nếu không phải của mình thì còn không bằng bạn bè bình thường. Ấm áp và tình yêu trong tay, đó mới là điều đáng giá để quan tâm.

.