Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Ảnh Vệ Xuyên Không - Chương 124

Chương 124 ♥ Cuộc sống tuần trăng mật

Đến thành phố H, Yến Dung và Hân Hân tới đón bọn họ, vui vẻ dẫn hai người đi thuê phòng tốt. Là một chung cư rất đẹp, tuy diện tích không lớn nhưng có hai phòng sạch sẽ, hướng nam bắc, ngay cả gió thổi qua cũng mang theo mùi hoa. Thanh Vi xem từng thứ một, gia cụ sạch sẽ, đồ điện gia dụng cũng đầy đủ, thậm chí còn có lò nướng và bếp điện, bát đũa đồ mới, lọ gia vị ngay ngắn chỉnh tề. Phòng ngủ chăn màn gối đệm chẳng những mới tinh còn được giặt qua, tản ra mùi hương của mặt trời, trong tủ lạnh còn có rau dưa và hoa quả. Đây tuyệt đối là Yến Dung tỉ mỉ chuẩn bị, cô cảm động nói: “Chị, thật tốt quá, chị phí bao nhiêu công sức.”

Yến Dung cười vui vẻ: “Nếu không phải muốn hai người đến đây có thể lập tức ở thoải mái, chị đã sớm không nhịn được chạy đi tham gia hôn lễ rồi.” Thanh Vi hỏi cuộc sống của chị thế nào, chị nói đã mua hai cửa hàng mặt tiền, cửa hàng lớn trong nội thành cho thuê làm salon tóc, cửa hàng nhỏ tới gần trường học cho thuê làm cửa hàng. Mặc dù ly hôn có cầm tiền nhưng miệng ăn núi lở, đầu tư ổn thỏa là tốt nhất. Yến Dung nói: “Giá phòng nơi này rất đắt, hai cửa hàng mặt tiền có thể mua 6,7 căn. Cũng may tiền lời không ít, chị cũng bớt lo, còn chuẩn bị lại làm chút chuyện.” Khi khó khăn đau khổ, Yến Dung như có một lớp bụi trên người, lúc này vui vẻ, tinh thần tốt, Thanh Vi cũng vui vẻ từ đáy lòng, ôm chị họ một cái nồng nhiệt.

“Con bé ngốc.” Yến Dung bị cô ôm mạnh thì phát hoảng, lại không nhịn được mũi chua xót, chị cười cũng dùng sức ôm Thanh Vi. Hân Hân chạy lại: “Mẹ với dì Ba lát nữa hẵng ôm, con đói lắm rồi, con đồng ý mang dượng đi ăn cá rồi đó.” Cô bé mặc váy hoa, khi làm nũng hơi nhăn cái mũi nhỏ, ngây thơ đáng yêu, Thanh Vi và Yến Dung cười giữ chặt tay cô bé, cùng Thập Tam đi ra ngoài ăn cơm.

Tuần trăng mật này tuy không xa hoa tinh mỹ nhưng rất thích ý rất ấm áp. Thanh Vi và Thập Tam sống ở chung cư, trước cửa sổ là một khoảng xanh lá. Buổi sáng tỉnh lại trong tiếng chim hót, mở mắt liền nhìn thấy ánh mặt trời nhỏ vụn xem qua kẽ lá. Thời tiết tốt thì chọn một nơi ra ngoài du ngoạn, khi ánh mặt trời không quá gắt thì thuê thuyền du hồ. Có khi Yến Dung đến tìm bọn họ, dẫn bọn họ đi nghe kịch địa phương, đến nơi cảnh trí tốt nhất tìm vườn trà uống trà, nghe biểu diễn đàn tranh. Khi muốn nghỉ ngơi thì ở trong phòng xem TV bóc đài sen, tim sen tươi mới cũng không đắng, ăn ngọt lịm giải nhiệt cơ thể. Giữa trưa mọi người thường chọn nhà hàng sạch sẽ đặc sắc có thức ăn trong mùa, buổi tối thì tự nấu ăn. Thanh Vi muốn chăm sóc Thập Tam, nhưng ngày đầu tiên xuống phòng bếp, Thập Tam đã nóng nảy.

Anh cố chấp chắn ở cửa không cho Thanh Vi vào, nghiêm túc nói: “Làm gì có đạo lý phụ nữ có chồng còn tự mình xuống bếp?” “Trước kia ở nhà em cũng từng làm cơm mà.” Thanh Vi đen mặt, không rõ anh rối rắm cái gì. “Nếu thời gian đi làm không cho phép thì thôi, giờ anh nhàn rỗi không có việc gì, sao có thể cho em nấu cơm?”

“Nhưng anh đang mang thai!” Thanh Vi ý đồ chen vào không thành công, lần đầu tiên có oán niệm với sự cao lớn của Thập Tam: “Em phải chăm sóc anh.” “Anh lại không có phản ứng gì, đâu có dễ vỡ như vậy. Dù sao việc này không cần em nhúng tay.” Thập Tam cố chấp lên rồi, Thanh Vi không còn cách nào khác. Giá trị vũ lực của anh rất cao, Thanh Vi chỉ có thể nhận thua. Kết quả một mình Thập Tam nấu cơm giặt giũ, quét dọn phòng ôm lấy mọi việc, dị nghị của Thanh Vi bị phủ quyết hết, sau này chỉ cần Thanh Vi có ý đồ này, anh lập tức cảnh giác nhìn cô chằm chằm, ánh sáng trong mắt phượng bắn ra bốn phía, bắn tới nỗi tay chân Thanh Vi cứng ngắc.

Thanh Vi bất đắc dĩ, lại sợ anh mệt, giải thích nửa ngày cũng có thể khiến cho Thập Tam cho phép - cô có thể phụ trách lau bàn. Cô ôm trán hỏi: “Dọn dẹp lại giường cũng để em đi, em dậy trễ.” “Không được.”

“Vì sao? Anh nói xem vì sao?” Khi không biết Thập Tam, Thanh Vi từng nghĩ mình sẽ tranh chấp với chồng vì chia việc nhà, lại không ngờ bây giờ lại tranh chấp vì không giành được việc. “Bởi vì trải giường chiếu quét dọn giường chiếu là trách nhiệm của chồng, chuyện này cũng không làm thì chồng còn làm cái gì?” ... Thanh Vi hoàn toàn thất bại. Cô nắm chặt nắm đấm, nghiến răng ăn kem hạ hỏa.

Trừ chuyện này ra, Thập Tam còn phát huy đầy đủ tác dụng của lò nướng và bếp điện, thường xuyên làm mấy món bánh ngọt, kết hợp với trà xanh nước trái cây, dùng để chiêu đãi Yến Dung và Hân Hân. Những món anh làm rất ngon, Hân Hân đặc biệt thích, cứ ăn không ngừng, Yến Dung cười nói Hân Hân béo lên mấy cân rồi. Cha mẹ Yến Dung vốn rất hoan nghênh Thanh Vi đến làm khách, vì không muốn quấy rầy tuần trăng mật của cô mới không thường xuyên tới. Mấy cụ muốn làm đồ ăn ngon, trước tiên kêu cô mang Thập Tam đến nhà. Nơi này là phía nam, phụ nữ thiên về kiểu quyến rũ, mẹ Yến Dung còn may cho Thanh Vi 2 cái sườn xám. Sườn xám kia vô cùng xinh đẹp, sau khi mặc vào liền tôn lên đường cong của phụ nữ, Thanh Vi thay đồ mới, cảm thấy bước sen nhẹ nhàng tuy đẹp mắt, nhưng muốn bảo trì loại lả lướt này thì kiểu con gái phương bắc như cô làm không được, quá mệt.

Thanh Vi muốn thay, Yến Dung mặc kệ. Chị chỉ huy Hân Hân đè Thanh Vi lại, bới tóc lên cho cô, cắm 3 cây trâm của mình lên. Hóa trang một lúc, Thanh Vi thật sự đã hơi giống con gái Giang Nam rồi. Mọi người cũng thấy đẹp mắt, Yến Dung bị kích động kéo Thanh Vi và Thập Tam đi tản bộ. Chọn nơi phong cảnh đẹp, chụp cho cô và Thập Tam không ít ảnh, trở về xem trên máy tính, hiệu quả thật không tệ, nhất là mấy tấm bên hồ sen trông rất xinh đẹp. Yến Dung kiểm kê tài sản xong bèn giao cho Thanh Vi: “Này, sau này ảnh chụp tư mật đều để trong này, đừng đánh mất đấy.”

Thanh Vi đen mặt: “Ảnh tư mật gì chứ......” “Vừa kết hôn thôi, vợ chồng mới rất tốt, chị sợ em chụp ảnh kín thôi mà.” Yến Dung nhỏ giọng nói bên tai cô. Thanh Vi giận dữ đuổi đánh chị, Hân Hân cười hì hì quấy rối, trong nhà loạn như gà bay chó sủa. Mấy dặm gần đó đều chơi đủ rồi hai người ngồi xe đi xa một chút. Giao thông tiện lợi, cơ bản đều có thể trở về trong ngày. Cả ngày mặc quần đùi, Thanh Vi phơi nắng đen cả da mà Thập Tam vẫn còn màu da ban đầu.

Làm một cô gái, Thanh Vi sinh ra tự ti nghiêm trọng. Nhưng dù chống nắng, cô vẫn có thể thấy tốc độ đen đi bằng mắt thường, mà làn da màu mật ong của Thập Tam vẫn chung thủy với chủ nhân. Cuối cùng Thanh Vi đố kị quá thể, vụng trộm dùng bút vẽ tranh lên mông anh lúc Thập Tam ngủ, phát tiết tâm lý âm u của mình. Thật ra Thập Tam đã phát hiện ngay khi cô vẽ, nhưng vẫn nhịn không động đậy, giả bộ ngủ, muốn nhìn xem Thanh Vi muốn làm gì. Cho nên khi Thanh Vi đắc ý dùng gương phản quang triển lãm cho anh hình vẽ mà cô tự nghĩ ra, khóe miệng Thập Tam đã hơi giật rồi.

Trên mông của anh có vẽ một con thỏ, theo giới thiệu của Thanh Vi thì là tỏ Tư Cơ, bên trái ngửa đầu chống nạnh dáng vẻ bừa bãi, bên phải thì ôm đầu rũ tai rất đáng thương. Đây là cái gì! Lần đầu tiên trong lòng Thập Tam muốn lật bàn. Anh cho rằng Thanh Vi sẽ viết chữ nổi thôi, vậy cũng không có gì, anh là người của cô, cô muốn để lại chút ký hiệu cũng không sao. Nhưng hai con thỏ sinh động đơn giản có hơi quái quái này là chuyện gì xảy ra? Thanh Vi còn chỉ vào con thỏ chống nạnh: “A Ngự.” Lại chỉ con thỏ đáng thương: “Em.”

“Anh không hề.” “Hở?” Thanh Vi đặt gương xuống vì mỏi tay. “Anh không hề bừa bãi.” Thập Tam có hơi tủi thân: “Hơn nữa em rất phiền muộn à?”

“Ôi chao…" Kết quả cuối cùng của việc này chính là Thanh Vi yêu mến chà lưng cho chồng, còn cần cù thành khẩn chà sạch con thỏ kiêu ngạo. Đương nhiên, trong quá trình giở trò, cô đã cảm thụ thật tốt một phen, cuối cùng còn ăn người luôn. Cuộc sống thích ý như vậy, Thập Tam được tĩnh dưỡng rất tốt. Anh có thêm chút thịt, nhìn cũng chẳng phải gầy, giấc ngủ cũng tốt, có khẩu vị, mỗi lần ăn Thanh Vi rất có cảm giác thành tựu – nhìn đi, tôi nuôi chồng thật tốt đấy nhé. Cô chủ động che dấu chuyện mình được nuôi mới là thật.

Tuần trăng mật kết thúc, tinh thần Thanh Vi và Thập Tam sáng láng. Không di chuyển hối hả khắp nơi, tuy ít lạc thú hơn nhưng có được rất nhiều, tối thiểu thì thân thể của Thập Tam cũng đã nghỉ ngơi rất tốt. Bọn họ tạm biệt một nhà Yến Dung, tâm tình sảng khoái lên đường về. Sau khi về, Thập Tam thu dọn xong thì đi gặp ba Yến mẹ Yến. Anh châm trà rất chính quy, sau đó quỳ xuống kính trà cho hai cụ, cảm tạ sự từ ái của bọn họ, khiến cho mẹ Yến vui mừng, cảm động rơi lệ.

Thanh Vi và Thập Tam đều bắt đầu đi làm, không lâu sau, Thanh Vi nhờ được một người bác sĩ quen làm giấy báo có thai. Mọi người đều nói đùa chúc mừng Thanh Vi, cô nhận lấy, trong lòng lại nghĩ: Năm tháng sau phải làm thế nào bây giờ? Mình phải nhét gối đầu nhỏ giả bộ mang thai à?.