Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Ảnh Vệ Xuyên Không - Chương 125

Chương 125 ♥ Hai ba chuyện

Mấy tháng trôi qua, cuộc sống của Thanh Vi và Thập Tam rất đỗi hài lòng, bạn bè cũng sống không tệ, đương nhiên cũng có những chuyện vụn vặt nho nhỏ. Khi trở về từ tuần trăng mật, Thanh Vi phát hiện, trận chiến của Tiểu Vị và Lưu Húc Dương đã thăng cấp, hai người nhìn nhau không vừa mắt. Lưu Húc Dương vạch trần Tiểu Vị nói chuyện với bạn gái Triệu Quang Hoa gây bất lợi cho đoàn kết trong cảnh đội, trở ngại chuyện tốt của người ta, Tiểu Vị nổi giận, nói đây là bịa đặt, thề muốn trả thù. Vì thế hôm nay khi Thanh Vi đi làm liền phát hiện trong hộp thư lại xuất hiện một mail không phải công việc: “Bản kiến nghị trừ ác" Đây là một tài liệu như bài hát, còn là khúc quân hành, nhưng ca từ đã sửa lại:

Đứng lên, mọi người đừng để bị lừa gạt! Dùng sự tin tưởng của mọi người, xây Trường Thành mới của chúng ta! Đội cảnh sát hình sự đến rồi, đến vào lúc nguy nan,

Ai cũng có thể bị Lưu Húc Dương lừa! Đứng lên, đứng lên, đứng lên! Toàn đội chúng ta một lòng, vạch trần tên lừa gạt Lưu Húc Dương

Vạch trần, vạch trần, vạch trần! Ca từ như trị ác, lại hát khí thế ngất trời. Thanh Vi phì cười.

Không biết Tiểu Vị tự có tài hay là tìm người làm, chắc oán niệm của cô ấy phải sâu lắm mới có thể không tiếc vốn gốc ép buộc như vậy. Bởi vì bài hát này quá khôi hài, mọi người gửi cho toàn đội, còn gửi về cục. Kết quả có người không cẩn thận gửi đến hộp thư của phó cục trưởng Tống. Phó cục trưởng Tống bất mãn, ai nhàn lại làm chuyện loại này? Diễn trò trong lúc làm việc ư? Vì thế liền truy ra nhanh chóng. Tiểu Vị nhận phê bình nghiêm khắc, sau đó nhận xử phạt.

Lúc này Kiều chính ủy đã lui về tuyến 2, tân chính ủy lúc bấy giờ họ Hồ, tên Hồ Nhất Đao, bởi vì gần đây anh ta khảo hạch rất nhiều người, lời cửa miệng chính là: “Chứng thực chế độ, áp đặt quản lý!” Đại Hải nói thầm với Thanh Vi: Tiểu Vị rơi vào tay anh ta phỏng chừng lành ít dữ nhiều. Quả nhiên, có người để lộ ra quyết định bước đầu xử phạt Tiểu Vị là thông báo phê bình toàn cục, cũng khấu trừ tiền thưởng cả quý, xoá bỏ tư cách xếp loại ưu cuối năm.

Tiểu Vị không ngờ chuyện biến thành như vậy, cô ấy có hối hận cũng không kịp, không buồn cả hận Lưu Húc Dương nữa, thông báo phê bình dọa người kia khiến khẩu vị của cô giảm xuống. Lưu Húc Dương cũng uể oải. Anh ta không nghĩ tới tranh đấu với Tiểu Vị lại khiến cô ấy mất đi tư cách xếp loại, phải biết rằng biểu hiện làm việc của Tiểu Vị rất tốt, không ngoài ý muốn có thể được hạng tiên tiến trở lên. Mà chuyện này đều là vốn liếng để thăng cấp sau này. Nói đến việc này không phải anh ta sai, nhưng cũng có chút quan hệ, nếu lúc trước không phải anh ta và Tiểu Vị đấu đá lẫn nhau, làm Tiểu Vị nóng nảy cũng sẽ không có chuyện này. Cho nên Lưu Húc Dương cũng chột dạ.

Ban đêm, Tiểu Vị còn chưa đi, đèn văn phòng còn sáng. Cô ấy còn buồn ư? Chẳng lẽ cô ấy khóc? Lưu Húc Dương nghĩ: Tuy rằng cô ấy hơi dữ một chút, ngốc một chút, hủ một chút, ăn nhiều một chút… Nhưng dù sao cũng là con gái. Nếu cô ấy khóc thật, buổi tối cũng tránh ở trong văn phòng không muốn về nhà, Lưu Húc Dương có hơi bất an. Anh cố gắng nhìn vào văn phòng của cô, lại không thấy rõ lắm. Lưu Húc Dương do dự, sau đó có một quyết định gian nan - lấy kính viễn vọng ra nhìn. Trong lòng anh cầu nguyện ngàn vạn đừng xuất hiện hình ảnh hạn chế độ tuổi gì. Bằng vào kinh nghiệm công tác nhiều năm của anh, nếu Tiểu Vị này làm chuyện thay quần áo mà không kéo rèm cửa sổ gì đó cũng là việc có thể xảy ra.

May mà không có. Lưu Húc Dương vừa thấy may đồng thời lại có hơi tiếc nuối. Tiếc nuối ư? Anh ta tuyệt đối không thừa nhận, dáng người kia có gì đáng xem đâu. Tiểu Vị ngồi trước bàn cạnh cửa sổ, tay chống lên trán không nhúc nhích, cúi đầu không nhìn thấy biểu cảm trên mặt. Lưu Húc Dương nhìn thấy cô ấy khổ sở như vậy, hoàn toàn không còn kiêu ngạo như khi ức hiếp anh, cũng không hung dữ, hoàn toàn là dáng vẻ nữ sinh bị chèn ép đáng thương. Anh nhìn một lát, suy xét rồi cuối cùng mới hạ quyết tâm hôm nay tới văn phòng lãnh đạo trực ban.

Lưu Húc Dương thừa nhận với cấp trên, nói vì hành vi của mình khiến cảm xúc Tiểu Vị lên xuống mới có chuyện email, hy vọng mình có thể gánh vác hoặc là chia sẻ trách nhiệm. Đây không phải vấn đề của anh, nhiều lắm cũng xem như nguyên nhân thôi nên lãnh đạo không đồng ý. Nhưng là xét thấy thái độ tốt của anh và biểu hiện nhất quán của Tiểu Vị, cuối cùng đảng uỷ quyết định, xử phạt Tiểu Vị là trừ tiền thưởng quý và xoá bỏ tư cách xếp hạng cuối năm, nhưng không thông báo phê bình. Dù sao Tiểu Vị làm ra việc như vậy, nếu không mất tư cách cũng không thể được xếp loại ưu. Mặc kệ nói thế nào, việc Lưu Húc Dương làm không có nhiều tác dụng, nhưng không bị thông báo cũng coi như là được an ủi đôi chút.

Nhưng chuyện về email giống như bão, lần đầu đổ bộ không tính cái gì, còn càn quét khắp nơi. Hồ Nhất Đao khởi xướng hoạt động tự kiểm điểm trong đội, yêu cầu toàn đội mỗi người đều nghĩ lại nghĩ lại tư tưởng nhận thức và tác phong làm việc của mình, đặc biệt là vấn đề trái phép loạn kỉ, viết thành tài liệu nộp lên. Hồ Nhất Đao còn nhấn mạnh: Tài liệu phải thành khẩn, nội dung phải rõ ràng, thái độ phải nghiêm túc, phân tích phải triệt để! Không được ít hơn 3000 chữ, hơn nữa phải có vấn đề. Không có vấn đề ư? Không có người nào toàn vẹn cả, đó là chuyện không thể! Chuyện này khiến người trong đội hình sự u sầu không thôi, trừ lúc đi công tác bên ngoài, từng văn phòng đều có người ôm quai hàm, gãi đầu, viết tài liệu tự kiểm điểm.

Đến ngày hội dự họp, Hồ Nhất Đao tổng kết tài liệu của mọi người, khen ngợi vài người. Sau đó rút ra hai tài liệu hỏi: “Triệu Quang Hoa, Đại Hải, tài liệu của hai người là tự mình nghiêm túc viết sao?” Hai người lập tức cam đoan: "Phải." Hồ Nhất Đao hòa ái nói: “Ồ, vậy tôi đọc một đoạn cho mọi người nghe.”

“Đây là Triệu Quang Hoa : Làm một người đồng chí công tác trên 30, tôi biết rõ tầm quan trọng của việc tuân thủ kỷ luật, lúc nào cũng nhớ kỹ, kỷ luật chính là đường dây cao thế, ai đụng vào sẽ bị điện giật...” Anh ta đọc đến nơi này thì ngừng lại, nói với vẻ ôn hòa: “Triệu Quang Hoa, tôi nhớ năm nay cậu còn chưa đến 30 cơ mà, có thể công tác 30 năm cơ nhỉ? Chẳng lẽ khi cậu còn là bào thai đã biết không thể đụng vào đường dây cao thế sao?” Triệu Quang Hoa xấu hổ vô cùng, mọi người nín cười thành ho khan.

Hồ Nhất Đao lại đọc: “Đây là Đại Hải: Tôi thấy làm người cảnh sát nhân dân quan trọng nhất là kỹ năng cảnh vụ. Cương vị của tôi tại trong công việc cảnh sát giao thông là như thế, vì chỉ huy tốt, khai thông giao thông có hiệu quả, tôi nắm chặt tất cả thời gian khổ luyện kỹ năng nghiệp vụ, còn đọc 'giải phẫu học', 'hiện trường khám tra học' vân vân...” Hồ Nhất Đao nói: “Đồng chí đại hải, tôi không biết cậu vừa đảm đương pháp y, đồng thời còn kiêm nhiệm vụ cảnh sát giao thông, có thể sử dụng giải phẫu học chỉ huy giao thông cơ đấy. Xem ra, đội cảnh sát giao thông cũng nên phát tiền lương cho cậu.” Lần này đã có người không nín được mà cười ra tiếng. Đại Hải ủ rũ vô cùng.

Anh ta và Triệu Quang Hoa đều tìm trên mạng, sửa chữa báo cáo kết quả công tác. Nhưng không chú ý chi tiết lại hại chết người, không sửa chữa triệt để, kết quả tạo thành bi kịch hôm nay. Thanh Vi cũng cười, đột nhiên nhớ mình cũng tải xuống sửa chữa, không biết có lỗ hổng hay không. Vì thế tâm tình khẩn trương nửa ngày, cũng may Hồ Nhất Đao không khai đao nữa, Thanh Vi thuận lợi qua cửa. Chuyện ồn ào cũng đã xong, lại qua them một tháng. Cuối cùng Thanh Vi lấy lại được bình yên. Nhưng hôm nay về nhà, Thập Tam hỏi cô: “Nếu anh trúng thưởng em có vui không?”

Thanh Vi kích động, chẳng lẽ Thập Tam mua xổ số ư? Nếu là mấy trăm vạn, ôi chao ôi chao... Đương nhiên, dù là mấy vạn cũng tốt lắm rồi. Cô hưng phấn ôm lấy Thập Tam: “Trúng bao nhiêu?” “Rất nhiều, nhưng mà...” “Rất nhiều ư?” Thanh Vi vui vẻ nói: “Bao nhiêu?”

“Tiền mặt 200 trăm vạn, 2 chiếc Ferrari 1 chiếc Porsche, 3 iphone, 5 laptop.” “Cái gì? Sao thế được, đây là xổ số gì?” “Không phải xổ số, là nhận được tin nhắn trúng thưởng. Hai ngày nay mới có. Có yêu cầu anh tham gia hoạt động, có nói là tùy cơ quay số, anh còn thấy lạ sao lại may mắn như thế.”

"...” Thanh Vi ói máu trong lòng. Có lẽ biểu cảm của cô vặn vẹo quá, Thập Tam hơi bất an, chủ động thẳng thắn: "Nhưng còn có chuyện không hay. Có tin nhắn nói tài khoản ngân hàng của anh bị khấu trừ, thẻ tín dụng bị tiêu lậm, chứng từ thanh toán gì đó. Kỳ lạ nhất là còn nói con anh bị thương nằm viện, anh phải nhanh chóng chuyển viện phí." "...” Thanh Vi thấy Thập Tam không hiểu, trong lòng rơi lệ. Được rồi, sống trong thế giới nhiều thủ đoạn lừa gạt như vậy, hết thảy đều là mây bay.

.