Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Ảnh Vệ Xuyên Không - Chương 127

Chương 127 ♥ Đều là quảng cáo gây họa

Khi Thanh Vi về nhà thì nhẹ nhàng thở phào, cởi quần áo dài rộng ra, đá mấy thứ buộc bụng lên sofa. Buổi chiều Thập Tam không phải huấn luyện nên trở về sớm hơn bình thường, anh đã làm cơm xong. Thanh Vi rửa tay ngồi vào bàn, thấy hai món một canh rất đơn giản, vẻ mặt Thập Tam áy náy, dường như cảm thấy rất có lỗi với cô, sắc mặt anh hơi trắng xanh. Lúc ăn Thập Tam luôn gắng sức muốn ăn Thanh Vi nhiều thêm, cho nên nấu cơm rất tận tâm, hôm nay xanh xao như vậy chắc là không vừa lòng, nhưng thân thể anh không thoải mái, ngửi mùi khói dầu vị đã muốn ói rồi, cứ đè ép mãi không được, anh không thể không ra khỏi phòng bếp.

“Thanh Vi, anh xin lỗi.” Thập Tam cúi đầu. “Có phải anh không thoải mái không?” Thanh Vi đương nhiên biết ý của anh, lo lắng sờ đầu anh, lại sờ tay anh. Độ ấm bình thường, cũng không có mồ hôi, cô hơi yên lòng một chút, lại duỗi tay để trên bụng anh, nhẹ nhàng vuốt ve: “Là con nghịch anh đúng không?” “Em đi làm mệt mỏi cả ngày trở về, ngay cả cơm ngon miệng cũng không có, anh thật là vô dụng...” Thập Tam nhìn Thanh Vi không hề trách cứ mình, lại cảm thấy đôi tay dịu dàng gần sát thân thể, anh vừa buồn vừa tự trách, thấp giọng nói.

“Vốn nên là em chăm sóc anh, ngược lại còn để anh bận rộn chuyện nhà mỗi ngày. Anh làm tốt lắm, sau này phải để em chia sẻ một chút.” Thanh Vi ôm lấy đầu của anh vuốt ve, một mùi hương dễ chịu thơm ngát. “Không, anh làm được...” Thập Tam vội vã biện giải. “Nghe lời.” Thanh Vi tỏ vẻ cứng rắn, hạ tối hậu thư tỏ vẻ không muốn thương lượng, sau đó còn không chịu để chặn miệng anh lại.

Ăn cơm xong, Thanh Vi ra lệnh cưỡng chế Thập Tam đi nghỉ ngơi, một mình thu dọn, sắp xếp ổn thỏa xong đi ra thì thấy Thập Tam đang ngủ. Trên mắt anh có quầng đen nhàn nhạt, rất nổi bật trên sắc mặt xanh trắng, càng có vẻ mỏi mệt tiều tụy. Thập Tam như vậy hoàn toàn là do mệt. Thân thể mệt, tâm tình mệt. Mang thai là lúc dễ dàng yếu ớt và cảm xúc hóa nhất, gánh nặng cơ thể cũng lớn nhất, lại hoài thai trong bí mật, không thể hưởng thụ sự chăm sóc nên có, còn e sợ bị người ta vạch trần, gánh nặng rất lớn, Thanh Vi cũng cảm nhận được. Nhìn Thập Tam ngủ, Thanh Vi rất đau lòng, cô nhẹ nhàng đắp chăn mỏng cho anh. Thập Tam giật người, có lẽ là quá mức quen thuộc với hơi thở của Thanh Vi nên anh không tỉnh, ngủ càng trầm.

Không thể tiếp tục như vậy, phải để Thập Tam được tĩnh dưỡng. Nhưng cô cũng nghĩ nhiều cách rồi, nên làm sao bây giờ đây? Trước tiên nghỉ đẻ không hợp, chẳng những không có lý do mà còn giảm bớt thời gian chăm sóc Thập Tam sau sinh sản. Nói mình muốn giữ thai ư? Điều này cần bệnh viện chứng minh, bác sĩ sẽ làm xét nghiệm, lấy chỉ tiêu siêu âm gì đó, vốn không thể gạt họ được. Làm sao bây giờ đây? Suy nghĩ một lúc cũng không nghĩ ra cách gì tốt, trước tiên phải thuyết phục Thập Tam để cô làm việc nhà, còn cần anh nghĩ cách từ chức. Như vậy sẽ tốt hơn một chút.

Thanh Vi đau đầu, đành phải buông phiền não này trước, kiếm chút chuyện thoải mái. Cô mở máy tính, nhớ tới tiểu thuyết của Tiểu Vị đề cử bèn cũng nổi hứng thú, cô tìm ra một đống trang web. Ôi chao? Nhiều như vậy ư? Thanh Vi tùy tiện mở một cái ra xem giới thiệu vắn tắt rồi bắt đầu đọc. Đọc trang web rất phiền, mỗi lần chuyển trang sẽ hiện ra một đống quảng cáo, dán đầy hai bên trái phải, nội dung rất đa dạng, không phải sản phẩm đặc biệt thì là trò chơi kích tình, còn có quảng cáo mời nói chuyện phiếm mờ ám, dù sao cũng đều là nhằm vào nửa người dưới nam nữ. Quảng cáo nhiễu loạn tầm mắt, hình ảnh cũng rất chướng tai gai mắt, Thanh Vi liền đóng cửa sổ, bực một nỗi là đóng cửa sổ này lại có cửa số khác hiện ra, càng đánh sâu vào thị giác hơn. Sau khi phản hồi trang web tiểu thuyết, một đống quảng cáo vẫn hiện ra

Không đóng được ư? Thanh Vi đổi trang web, sau đó phát hiện kết quả giống nhau, khác biệt duy nhất là ở chỗ quảng cáo khác nhau. Được rồi, Thanh Vi nhận thua, đành chọn một mục khác. May mà đã tắt tiếng trước, bằng không thì hiệu quả âm thanh thật khiến người ta hiểu lầm. Xem một lát, Thanh Vi đột nhiên có cảm giác bị nhìn người ta chằm chằm, tuy rằng không nghe thấy tiếng động gì, nhưng bước chân Thập Tam mình nhà luôn rất nhẹ, cô nhìn lại, quả thật là Thập Tam đang đứng ở cửa.

Tỉnh ngủ rồi ư? Sắc mặt cũng không trắng như trước, có hơi đỏ nữa. Thanh Vi vui vẻ đứng lên, lại phát hiện anh nhìn chằm chằm vào máy tính. Thanh Vi buồn bực nhìn lại, nhất thời lại muốn đập đầu vào miếng đậu phụ để tự tử, mặt già của cô cũng không nhịn được đỏ lên. Trước mặt có trang web quảng cáo, có hai cái bắt mắt nhất, một là em gái với gương mặt trẻ con có ngực rất to lớn đáng sợ, vẻ mặt đang thèm muốn; Một là người đàn ông không thấy diện mạo, chỉ có thân thể cường tráng, cam đoan sau khi sử dụng sản phẩm rồi người anh em sẽ lớn đến nỗi khiến cho đối phương thét chói tai. Đây rõ rang là quảng cáo tự động hiện ra, Thanh Vi làm như không thấy, thật ra có nhiều cái còn bạo hơn cái này. Mà lúc này theo góc độ của Thập Tam, chữ viết gì đó cũng không đáng nói, chỉ có hai hình ảnh kích thích này hiện ra vô cùng rõ ràng, dù là nội dung giải trí cũng không đáng khinh như vậy!

Chẳng trách mặt Thập Tam đỏ lên, còn mất công cô tưởng rằng là do mới tỉnh ngủ. Thanh Vi nhanh chóng đóng trang web, đáng tiếc người không thể làm việc chột dạ, kết quả chột dạ chính là trượt tay, chọn trúng một quảng cáo khác, vì thế trang web quảng cáo mới hiện ra nhanh như chớp: cơ thể đàn ông bán khỏa thân, JJ to lớn nửa người dưới đứng thẳng, động tác thì không cần giải thích nữa. Trước khi Thanh Vi muốn ngất đã kịp đóng hết trang web, lại nhìn Thập Tam, anh có hơi kinh ngạc, không biết đang nghĩ gì. Trời ạ, cô thành loại người gì trong mắt Thập Tam rồi.

“A Ngự, ôi chao, em đang xem tiểu thuyết, không phải xem mấy thứ này đâu.” Thanh Vi đau khổ giải thích. “Ừ.” Thập Tam hoàn hồn, dịu dàng đáp lại cô, không hỏi nhiều một câu, cũng không chỉ trích. Thật ra anh nên hỏi nhiều một chút thì cô mới có thể nói rõ ràng. Lần đầu tiên Thanh Vi sinh ra oán niệm với trung khuyển nhà mình. Cô tiếp tục nói: “Đây là quảng cáo, không liên quan đến nội dung - em không xem tiểu thuyết kiểu đó!”

“Ừ.” Thập Tam thuận theo, đi đến trước mặt cô: “Em muốn làm gì cũng được.” Nói gì vậy chứ? Cô không muốn làm gì hết, thật đấy!

Không phải Thanh Vi thuần khiết gì cho cam, cô cũng từng xem XXX rồi, chỉ là tiêu khiển, xem để thỏa mãn lòng tò mò thôi. Nhưng thấy cũng chẳng thú vị gì, chỉ xem hai lần thôi mà. Thái độ của Thập Tam bao dung như vậy mới khiến cho cô nội thương. Giải thích lần nữa ư? Mình cũng cảm thấy dư thừa. Quên đi, chỉ là vài hình ảnh hạn chế trẻ con, mình là người đã kết hôn. Ngay cả đàn ông trong thế giới nữ tôn cũng có thể nhận, hiểu lầm nhỏ như vậy thì tính là cái gì!

Thanh Vi nghĩ thông rồi cũng không cho nó là chuyện lớn gì, bèn thu xếp để Thập Tam ăn chút gì đó. Gần đây Anh không muốn ăn, Thanh Vi lại làm mấy bữa phụ bồi bổ cho anh. Đến buổi tối đi ngủ, Thanh Vi đã quên mất việc này. Nhưng Thập Tam không như thế. Lúc anh nhìn thấy hình ảnh kia không phải không khiếp sợ. Nhãn lực anh tốt, cho nên anh đều thấy rõ hai hình ảnh kia và chữ viết phía dưới, hiểu được đó là cái gì, đồng thời cũng sinh ra ý tưởng với việc Thanh Vi xem thứ đó.

Thật ra theo nhận thức trước kia của Thập Tam, phụ nữ nên có nhiều hoa, nói dễ nghe là phong lưu, nói khó nghe là háo sắc. Nhưng thời gian anh đến nơi đây quá dài, cũng từ từ tiếp nhận việc phụ nữ nơi này bảo thủ hơn đàn ông, hơn nữa Thanh Vi rất ấm áp, không hề có liên hệ với sắc nữ. Bạn nói có đôi khi cô “ức hiếp” Thập Tam ư? Đó là tình thú giữa vợ chồng, điều này Thập Tam biết rõ. Nhưng Thanh Vi lại một mình lặng lẽ xem cái này...

Thập Tam tin tưởng cô nói, là cô đang xem tiểu thuyết rồi quảng cáo chen ngang, nhưng không phải cũng có nguyên nhân sao? Sau khi anh mang thai, loại chuyện này đã ít đi, bụng lớn không tiện nên cũng ít làm. Nhưng có khi bởi vì mang thai mẫn cảm, Thanh Vi còn giúp anh dùng tay giải quyết nữa… Khi đó anh xấu hổ chết đi được, nhưng rất ngọt ngào, cảm tạ ông trời ban cho anh người vợ tốt như vậy. Nhưng giờ ngẫm lại, Thanh Vi không thể thỏa mãn đúng không?

Cô tuổi trẻ thân thể khỏe mạnh, chỉ có thể nhìn mà không thể làm gì chồng mình, có khi còn phải giúp anh giải quyết... Thật đúng là rất tàn nhẫn. Thế giới trước kia, đàn ông có con chú nhất ý là vấn đề này, nếu là chồng cả thì sẽ chủ động giúp vợ nạp thị, nếu là thị thì chỉ cần dưỡng thai cho tốt là được. Phụ nữ sẽ không có hứng thú với một người đàn ông thân mình dị dạng, dung nhan biến sắc. Huống chi thân thể như vậy nếu thân thiết cũng có nhiều kiêng kị, không thể tận hứng.

Giờ Thanh Vi đã chịu thiệt mấy tháng, chẳng lẽ còn tiếp tục chịu thiệt hay sao? Nếu cô nghẹn hỏng thì làm sao bây giờ? Thập Tam nắm tay hận bản thân mình: Đúng là rất không hiểu chuyện, rất không biết suy nghĩ cho cô. Thanh Vi giả vờ mang thai, không được ăn cơm ngon, buổi tối ngay cả đàn ông để thư giãn cũng không có, phải dựa vào hình ảnh để thỏa mãn. Như vậy không được. Nhưng nên làm thế nào đây? Chẳng lẽ tìm đàn ông cho cô?

Không hiểu sao, Thập Tam lại nhớ tới Đường Đường, còn có Lưu Húc Dương, thậm chí người đàn ông bị thương ngón tay khi đón dâu....