Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Ảnh Vệ Xuyên Không - Chương 129

Chương 129 ♥ Là nguy hiểm hay cơ hội

Hôm nay Thanh Vi vừa giao ban, chi đội Lưu đã gọi điện thoại bảo cô đi làm, ngay cả tiệc giao ban cũng không cần tham gia. Yêu cầu bất thường như vậy khiến Thanh Vi có hơi không yên. Cô phạm lỗi gì à? Hình như không mà nhỉ. Hay là việc giả có thai bị vạch trần? Vừa nghĩ đến khả năng này, cho dù là mùa đông, Thanh Vi cũng đã bắt đầu đổ mồ hôi. Nếu bị phát hiện thật thì giải thích thế nào cũng không được, tốt nhất là không giải thích, càng không thể thú nhận việc Thập Tam. Đây là điều quan trọng nhất, tuyệt đối không thể để người ta phát hiện Thập Tam khác thường. Ở trước cửa văn phòng chi đội Lưu, Thanh Vi sửa sang lại quần áo, à, nói đúng hơn là bụng, sau đó lấy tinh thần thấy chết không sờn gõ cửa xin vào báo cáo. Vào cửa thì Thanh Vi liền ngây ra, trong phòng không chỉ có có chi đội Lưu mà còn có cả đại đội Trương, đại đội Lí, Nhị Long, Triệu Quang Hoa, Đại Hải.

Trong văn phòng không lớn, 6 người đàn ông tráng kiện ngồi đó nên hơi chật chội. Mặc dù Thanh Vi có hơi giật mình, trong lòng lại không lo lắng. Tình hình này có vẻ liên quan tới công tác, chắc không phải thảo luận việc cô mang thai đâu. Chi đội Lưu tiếp đón Thanh Vi ngồi xuống rất hòa ái, Triệu Quang Hoa ra vẻ kính già yêu trẻ nhường người có thai, để Thanh Vi ngồi ở vị trí thoải mái nhất. Thanh Vi lấy tay đỡ sau eo, từ từ ngồi xuống, động tác tiêu chuẩn của phụ nữ có thai. Cô phát hiện ra sau động tác này, đại đội Trương và Đại Hải liền có vẻ mặt không đành lòng. Cuối cùng là sao đây? Cô lại càng nghi ngờ hơn.

“Tiểu Yến này, cô còn nhớ 4 năm trước, lần đầu tiên cô tham gia hành động bắt tội phạm đã bắt được nghi phạm sau một phát súng không?” Đại đội Trương hỏi. Thanh Vi bị vấn đề này gợi nhớ lại. Sao cô có thể quên được? Nhiệm vụ đầu tiên cô chấp hành, lần đầu tiên cô nổ súng trong thực chiến. Khi đó cô mới công tác không lâu, vẫn còn là tuần cảnh tuần phố. Một lần đội hình sự tổ chức bắt nghi phạm ở khu vực của cô tuần tra, cần một nữ cảnh giả trang cô gái đêm khuya chưa về, dụ dỗ kẻ tình nghi mắc câu.

Cả tuổi và ngoại hình của Thanh Vi đều là người thích hợp nhất, được triệu tập làm mồi nhử lúc đó. Người này rất gian xảo, xâm phạm mấy cô gái ở những nơi khác nhau, nếu nạn nhân phản kháng mãnh liệt thì còn xuống tay độc ác hơn, dư luận xã hội ồ lên, dân tình phẫn nộ. Vì nhanh chóng bắt người, đội hình sự chia làm mấy nhóm nhỏ để hành động. Lúc ấy tổ của Thanh Vi này trừ cô còn có 3 đồng chí cảnh sát nam nữa, lực lượng có vẻ mạnh. Không phải nhóm nhỏ nào cũng đều có mồi, Thanh Vi là mồi nhử, được bảo vệ kỹ càng, súng ngắn cột trên đùi, váy buông xuống nên không nhìn thấy.

Ba tối liên tục cô đi lại trên đường, trời nóng đổ mồ hôi, chân bị súng cọ vào khó chịu, cuối cùng cũng khiến nghi phạm chú ý. Ở trong một ngõ nhỏ hẹp, người đàn ông cao lớn cường tráng kia nhanh chóng tiếp cận cô, rõ rang là có ác ý. Vì thế tổ trưởng lúc đó – Trương đội trưởng ra lệnh một tiếng, Nhị Long cùng tiến lên tấn công nghi phạm, mục đích của bọn họ rất đơn giản, chỉ cần bắt người đàn ông này là được rồi. Ai ngờ người thứ 3 lại không xông lên! Người này cũng mới công tác không lâu, cũng khá cao lớn, nhưng có vẻ nhát gan, vào lúc không thể do dự không thể lui về sau này lại sợ hãi theo quán tính. Cuối cùng anh ta mới vượt qua chướng ngại tâm lý rồi xông lên.

Nhưng trong thoáng chốc đó, kẻ tình nghi kia vô cùng cường tráng, Trương đội trưởng và Nhị Long không thể chế trụ anh ta, Nhị Long còn bị đánh vỡ mũi, máy chảy đầy mặt. Nghi phạm mượn cơ hội giãy thoát khỏi hai người, liều mạng chạy ra ngoài. Thanh Vi đứng ngay trên đường chạy trốn của anh ta, ngõ hẹp không có nơi tránh né, cách xa mấy mét có thể rõ ràng nhìn thấy biểu cảm hung hãn dữ tợn trên mặt gã – gã đã biết thân phận của cô. Trương đội trưởng và Nhị Long đuổi theo phía sau, vẫn còn có khoảng cách, nếu để gã chạy qua thì chẳng những nhiệm vụ thất bại, cô cũng tuyệt đối không có kết quả tốt. Trong lúc cấp bách, Thanh Vi rút súng ra theo bản năng, dường như không có thời gian nhắm bắn đã bắn rồi.

Cô nhắm cánh tay của gã kết quả lại trúng chân, vì thế gã kia gầm rú một tiếng té ngã trên đất, bị mấy người đuổi theo bắt giữ. Đến nay Thanh Vi vẫn còn nhớ, dưới đèn đường người nọ chảy đầy máu, một đôi mắt tràn ngập hận thù như bắn ra máu, nhìn chằm chằm cô, khiến tay cầm súng của cô bất giác run lên. Khi đó Thanh Vi còn không biết việc nổ súng của cảnh sát Trung Quốc nghiêm ngặt thế nào, trong trường hợp không cấp bách đến nỗi mất mạng thì không được bắn. Cũng may tình huống lúc đó đặc biệt, Thanh Vi vô cùng nguy hiểm, thủ đoạn và tính chất của người kia lại rất ác liệt, cũng chỉ bị thương cho nên sau khi đảng ủy thảo luận đã quyết định không xử phạt Thanh Vi, trái lại còn khen ngợi.

Từ đó về sau, Thanh Vi mới được nhìn trúng, điều đến đội hình sự. “Có, tôi nhớ ra rồi, gã tên Lương Lực.” Thanh Vi trả lời. “Gã vượt ngục, chạy trốn cụ thể thế nào quản lý ngục giam không nói nhiều, nhưng người này nhiều lần tuyên bố người hận nhất là cô, tuyên bố chỉ cần ra ngoài sẽ trả thù, bây giờ không rõ gã ở đâu, cho nên…”

“Cho nên lúc này có vẻ nguy hiểm.” Thanh Vi trấn định nói. Từng có người nói cảnh sát bạn hận nhất sẽ là người cuối cùng bắt được bạn. Chuyện này cũng có tính phổ biến nhất định. Rất nhiều người cho là như thế, trước khi phá án, dù người muốn bắt bạn, thẩm vấn bạn, nhiều cảnh sát như vậy, người bạn hận nhất lại là người bắt được bạn. Mà Lương Lực kia hẳn là rất hận cô. Lúc trước Lương Lực bị trúng đạn nên đưa đi bệnh viện trước khi vào ngục, Đại Hải cũng đi. Mặt khác, chân Lương Lực sau này đi đường có thể sẽ có phần khó khắn, mà ngôn ngữ của gã lại thể hiện chủ nghĩa đàn ông của gã rất mạnh, là người cực đoan, như vậy gã sẽ càng hận Thanh Vi.

Bây giờ cô biết ánh mắt không đành lòng là vì sao, nếu là đàn ông gặp chuyện này sẽ tự mình tăng phòng hộ an toàn, có khi cũng sẽ phối hợp lùng bắt. Hình sự cũng từng có tình huống này, dù sao phía hình sự cũng là cảnh sát bắt người nhiều nhất. Mà cô dù sao cũng là một người phụ nữ, còn đang mang thai, từng phút đều bị uy hiếp, thậm chí có nguy hiểm đến tính mạng, đương nhiên sẽ được đồng tình. Không phải Thanh Vi không sợ hãi. Một người vô cùng hung ác, vô cùng cố chấp rất đáng sợ, không giống người bình thường, bọn họ hung tàn và gian xảo hơn. Cô không giỏi võ như Thập Tam, huống hồ Thập Tam đang trong lúc cần an toàn tuyệt đối.

Nhưng lo lắng rồi, đột nhiên Thanh Vi có một ý tưởng, có lẽ đây cũng là điều khiến cô có cơ hội chăm sóc Thập Tam sinh con. “Đúng vậy. Vốn với tình huống thân thể cô, chúng tôi không muốn cô có gánh nặng tâm lý. Nhưng sau khi suy nghĩ lại thấy cần phải nói cho cô, để cô có sự chuẩn bị. Chúng tôi đã nghĩ vài cách, một là phái người cùng bảo vệ cô trên đường đi làm, nhưng chuyện này không làm được 24 giờ, vẫn không đủ an toàn; Hai là cô nghỉ ngơi ở nhà. Nhưng lại lo lắng Lương Lực sẽ canh giữ gần nhà cô, tìm thời cơ trả thù.” Đại đội Trương nói, nghe ra anh thật tình lo lắng cho Thanh Vi. “Sau đó chúng tôi cho rằng, cách tốt nhất là để chồng cô – Doãn Ngự – có thể ở bên cạnh cô trong thời gian này.” Chi đội Lưu biết Thập Tam là quán quân đấu võ tự do, anh ta châm chước nói: “Vì bảo đảm an toàn của cô, cô có thể nghỉ ngơi, chờ sau khi bắt được Lương Lực hoặc là sau khi sinh rồi về cũng được.”

Thanh Vi kích động, nếu như vậy, cô có thể giải quyết vấn đề bây giờ, “Tôi có thể đến nơi khác ở một thời gian không?” “Được. Hành trình và địa chỉ không được tùy tiện nói cho người khác, cũng phải dặn dò cha mẹ cô, sau khi dàn xếp xong nói cho đội Trương là được, sau này có việc anh ấy sẽ liên hệ với cô.” Chi đội Lưu giải quyết dứt khoát. Mọi người vốn cho rằng Thanh Vi sẽ rất phiền não, không ngờ khi cô nghe thế lại nở nụ cười, thật tình biểu đạt sự sung sướng của cô.

Đại Hải buồn bực: “Thanh Vi, không phải cô bị dọa ngơ người rồi đấy chứ?” Thanh Vi nhướn mày: “Thần kinh của tôi yếu như vậy nhược? Có thể dưỡng thai cho tốt, vì sao lại không vui chứ?” Trương đội trưởng lau mồ hôi, đây không phải một chuyện mà. Anh ta cười nói: “Thanh Vi nhìn văn tĩnh nhưng thật ra gan rất lớn.”

Mọi người mỉm cười, không khí luôn có vẻ trầm trọng cuối cùng trở nên thoải mái. Vì phòng bị Lương Lực trả thù nhưng không thể bị dọa đến nỗi không dám làm gì cả. Cho dù gã đến, bây giờ chắc còn đang trốn chỗ này chỗ kia, muốn động đến cô còn cần một thời gian nữa. Cho nên Thanh Vi ung dung sắp xếp chuyện của mình. Cô liệt kê công việc ra, dùng thời gian hai ngày hoàn thành công việc gần nhất, sau đó viết giấy giao việc rõ ràng rồi gửi cho đội, để cấp trên cho người khác nhận.

Thập Tam cũng từ chức, nói vợ anh có việc cần anh bảo vệ, ít nhất mấy tháng không thể đi làm, Dương Quang cố gắng giữ lại, cuối cùng đành phải bất đắc dĩ buông tay..