Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Ảnh Vệ Xuyên Không - Chương 130

Chương 130 ♥ Cuối cùng cũng nuôi anh béo lên được

Thanh Vi và Thập Tam cùng tới nhà ba mẹ, nói rõ ràng với bà mẹ, bọn họ làm việc cả đời, không phải phải người già hoa mắt ù tai, lần đi này thời gian không ngắn, nếu lừa gạt, để bọn họ đoán mò lại càng không tốt. Mẹ Yến nhất định muốn đi cùng, Thanh Vi từ chối. Muốn để mẹ đi à, cô và Thập Tam còn không xong đời hay sao. Vì thế Thanh Vi khuyên nửa ngày, nói A Ngự bảo vệ một người là cô đã không dễ dàng, bảo vệ hai người sẽ rất khó khăn, ba Yến gần đây lại cảm mạo, không thể thiếu sự chăm sóc của bà, cuối cùng cũng xóa bỏ được suy nghĩ này của bà. Ba Yến tuy luyến tiếc nhưng cũng biết vợ chồng son lặng lẽ trốn đi, khả năng bị phát hiện không lớn, hơn nữa bọn họ ở một phòng, nhiều người sẽ không tiện, cũng bèn không nói gì thêm.

Đối với việc Thanh Vi đi đâu, mọi người đã thảo luận nửa ngày. Mẹ Yến muốn an toàn, gần đó nhất định phải có bệnh viện; ba Yến lại muốn thuận tiện, có người thân chăm sóc. Thanh Vi kiên trì muốn tìm một nơi bí ẩn – như vậy mới có thể để Thập Tam không bị chú ý. Cuối cùng vẫn là ba Yến ra tay. Một người bạn của ông khi còn tham gia quân ngũ, phục dịch bộ đội ở vùng núi phong cảnh tuyệt đẹp, sau khi có tiền luôn luôn hoài niệm cuộc sống lúc trước và cảnh đẹp nơi đó, mua một căn nhà gần đó, nhà không tệ, là nhà dùng để thỉnh thoảng đến nghỉ ngơi, tuổi lớn ít đi, lúc này chỉ để đó không dùng. Ba Yến cũng từng tới rồi, nơi đó quả thật rất đẹp, có xe thì đi đường quốc lộ quanh núi, đi nửa giờ thì đến thị trấn, rất phù hợp với yêu cầu của Thanh Vi. Thanh Vi và Thập Tam đều rất ưng ý, ba Yến liên hệ với bạn già, đối phương sảng khoái đồng ý.

Mẹ Yến đồng ý không đi cùng, nhưng nhất định phải đưa người đi mới yên tâm. Sau khi chuẩn bị một phen, Thanh Vi và Thập Tam mang theo hai cụ nhà họ Yến, lái xe tới vùng núi tỉnh nọ. Nhà nhỏ hai tầng bụi bặm, mẹ Yến lau rồi lại quét, quét dọn mấy gian phòng thường dùng. Điện nước có sẵn, đồ gia dụng đơn giản cũng có, chỉ là lâu rồi không có người ở nên thiếu hơi người. Trong tầng hầm thậm chí còn phát hiện ra một con rắn, may mà không có độc, nhưng nhiêu đó cũng đã đủ dọa mẹ Yến hết hồn. Trên xe chất đầy đồ đạc, chăn, máy sưởi điện, quần áo linh tinh, vật dụng hàng ngày nhanh chóng được đặt vào các phòng. Khi họ đến thị trấn lại mua thêm vài thứ, thay vòi nước bị hỏng, dự trữ rất nhiều than tổ ong, cuối cùng đạt được tiêu chuẩn cuộc sống bình thường.

Ở hai ngày, Thanh Vi thúc giục cha mẹ quay về. Nơi này lạnh, bệnh cảm mạo của ba Ba Yến day dứt, cứ ho khan mãi, cô rất sợ sẽ chuyển thành viêm phổi. Mẹ Yến nấu bữa cơm cho bọn họ, lau nước mắt rồi đi, dặn dò Thanh Vi mấy lần, khi gần đến ngày sinh dự tính phải quay về, lo lắng bệnh viện nơi này không tốt. Thanh Vi cam đoan cách một ngày sẽ gọi một cuộc điện thoại báo bình an, Thập Tam thề sẽ chăm sóc cô thật tốt mới khiến cho mẹ ngừng khóc. Từ nay Thanh Vi và Thập Tam bắt đầu sống trong thế giới hai người.

Trên núi tuy lạnh nhưng không giữa thâm sơn cùng cốc, lại có máy sưởi, cũng không khổ mấy. Nhà cách quốc lộ khá xa, lại là mùa đông, ít có người đi ngang qua, Thanh Vi và Thập Tam không cần ngụy trang nữa. Thập Tam có thể tùy tiện mặc quần áo rộng rãi thoải mái, cũng không cần chống đỡ lúc khó chịu. Bởi vì không khí tươi mát, thực phẩm xanh tươi, nghỉ ngơi cũng đủ, sắc mặt Thập Tam mỗi ngày một tốt hơn. Cũng không biết là do nuôi tốt hay do đến tháng, Thập Tam dần dần không ốm nghén nữa, thèm ăn và tinh lực đều khôi phục lại, nhiệm vụ chủ yếu mỗi ngày là ăn cho tốt.

Thanh Vi mỗi tuần hai lần đi thị trấn vơ vét nguyên liệu nấu ăn. Rau dại hoa quả khô trong thị trấn có rất nhiều, đồ nhà mình cho gà vịt ăn còn ngon hơn mua trong siêu thị. Thôn có người đào ao nuôi cá bán, Thanh Vi mua không ít, nấu đủ kiểu, còn mời dân bản xứ gia công thành cá muối dự trữ lại. Dùng lò nướng bánh ngô, cháo gạo kê sền sệt, rượu nếp than yến mạch, mỳ sợi kiều mạch, hai người ăn đến là nghiện. Bánh đậu xanh, đậu tương và đậu phụ, vừng rang, khiến Thanh Vi cảm nhận được sự ngon lành của đồ ăn nguyên sinh. Ăn no rồi thì phải đi tản bộ, mùa đông có cảnh đẹp của mùa đông, tuyết xốp giẫm lên còn thoải mái hơn thảm, đi từ triền núi xuống, chậm rãi hít không khí trong lành, cảm thấy trong lồng ngực là cảm giác khô mát.

Ngẫu nhiên thấy mấy con vật nhỏ hoảng hốt chạy qua, Thanh Vi vui vẻ kéo Thập Tam: “Mau nhìn xem, con thỏ kìa!” Thập Tam ừ một tiếng, trong tay có thứ gì đó bay vụt ra, con thỏ phía xa bị ám hại, run rẩy hai cái rồi ngã xuống. Thanh Vi giật mình: “A Ngự, anh giết nó rồi?”

“Đúng vậy, không phải em muốn ăn sao?” “Em không mà.” Thanh Vi phủ nhận. “…” Nhưng em bảo anh nhìn con thỏ mà, Thập Tam yên lặng nghĩ. Ở trong lòng anh, thỏ hoang không có gì hay để nhìn, trừ phi là muốn ăn.

Tuy Thanh Vi không đồng ý với hành vi tùy ý bắt giết động vật hoang dã, nhưng con thỏ đã chết không ăn thì lãng phí – được rồi, càng bôi càng đen. Cô không làm được một con thỏ da lông còn đầy đủ, Thập Tam lớn bụng linh hoạt lột da móc nội tạng, rửa sạch bỏ vào nồi. Được rồi, Thanh Vi thừa nhận, thịt thỏ hoang ngon hơn thỏ nhà một chút, Thập Tam làm rất ngon, mùi vị rất hấp dẫn. Nhưng từ nay về sau Thanh Vi không dám bảo Thập Tam nhìn động vật gì nữa, sợ lại nhìn thấy chúng nó phơi thây thì khổ. Có khi Thanh Vi và Thập Tam cùng đắp người tuyết, có khi nấu lẩu ở nhà, toàn là tùy vào tâm tình. Có lần tản bộ phát hiện một cây ăn quả dại, còn có trái cây chín trên cành, Thanh Vi hứng chí hái xuống, kết quả là không ăn được, còn tiếc nuối một lúc.

Không có áp lực công việc, không có chuyện phiền não, hai người chân chính trải nghiệm cuộc sống điền viên nhàn nhã tự đắc. Khi giúp Thập Tam tắm rửa, Thanh Vi phát hiện, dưới rốn anh xuất hiện một chỉ tơ hồng. Thanh Vi nghĩ là điều dị thường, nhanh chóng hỏi Thập Tam. Anh cười trấn an Thanh Vi, anh nói đây là đản tuyến, trước khi sinh sản 2 – 3 tháng sẽ xuất hiện, thời gian càng lâu, nó sẽ dần dần chuyển thành màu bạc, cuối cùng khi sinh sản sẽ vỡ ra, đứa con sẽ ra đời từ đó.

Cái gì? Thanh Vi trợn mắt há mồm. Đây không phải là phá bụng sinh con sao! Cô nhẹ nhàng chạm vào tơ hồng kia, Thập Tam run lên. “Đau?”

“Có hơi.” Thanh Vi không dám động, nghĩ đến tương lai nơi này sẽ vỡ ra thành một lỗ hổng máu chảy đầm đìa, đứa con sẽ ra đời từ đó, cô có hơi không thể tiêu hóa. “Vậy vết nứt lớn nhỏ là cố định hả?”

Thập Tam nói đàn ông thân thể gầy yếu có đản tuyến ngắn, khi nứt ra sẽ nhỏ, co dãn kém, khi sinh sản sẽ không dễ dàng. Nhưng thân thể anh tốt, giờ xem màu sắc và độ dài đản tuyến cũng tốt lắm, hẳn là không thành vấn đề. Dù Thập Tam nói đây là chuyện rất tự nhiên, không cần lo lắng, Thanh Vi vẫn rất sợ, không dám động tay, tập trung tinh thần quan sát đản tuyến rất lâu. Trước Tết âm lịch, đội trưởng Trương gọi điện thoại cho Thanh Vi. Anh ta nói với Thanh Vi một tin tức xấu: Lương Lực xuất hiện, tập kích một tuần cảnh một mình, cướp súng. Tổng công cả trong súng và ngoài có 10 băng đạn. Hơn nữa có dấu vết để lại cho thấy gần đây Lương Lực tường lui tới gần nhà Thanh Vi.

Tình thế ác liệt, Thanh Vi nói với mẹ là cô sẽ không quay về mừng năm mới, cũng đừng lại đây thăm cô, tốt nhất đến nhà thân thích ở trước. Nhỡ như gã thăm dò chỗ ở cha mẹ cô, theo dõi hoặc kìm kẹp thì đúng là phiền phức lớn. Cũng may vì Lương Lực có hành vi rất điên cuồng, tạo thành nguy hiểm lớn với xã hội, đặc công và võ cảnh đều ra quân, công khai truy nã, đuổi bắt khắp nơi. Tết âm lịch, Thanh Vi và Thập Tam cùng nhau trải qua. Thị trấn còn giữ lại vị cổ điển nồng đậm, trong lúc mừng năm mới khó mua được đồ đạc, Thanh Vi vội vàng mua đồ bốn phía. Cô không có khẩu âm địa phương, có người hỏi thì nói mình là người nhà bộ đội đóng quân gần đó, tới đây mừng năm mới.

Kết quả lí do thoái thác mang đến thu hoạch ngoài ý muốn. Bộ đội trường kỳ đóng quân ở gần đó thường xuyên kiến thiết và cứu tế, cho nên quan hệ quân dân không tệ. Vì thế trừ thực phẩm thông thường, Thanh Vi còn mua được không ít hàng hóa tư tàng, chạy 2 chuyến xe mới chuyển về hết. Tuy rằng khi sang năm mới có hơi cô đơn, nhưng đêm giao thừa cũng có một bàn đồ ăn, không thể thiếu sủi cảo tròn tròn được. Ở cạnh lò sưởi xem tivi, Thanh Vi nhẹ nhàng mát xa cho Thập Tam. Gần đây dáng người anh có hơi phì ra, cô quyết tâm bồi bổ cho Thập Tam thêm một chút nữa.

Thập Tam phát hiện đôi mắt nhỏ của cô tràn ngập tính toán, bèn hỏi: “Nghĩ cái gì vậy?” “Anh cần bồi bổ thật tốt.” Thanh Vi sờ cằm. “Còn bổ nữa ư? Anh đã béo thành như vậy, cũng ăn không ít rồi.”

“Anh đây là bị sưng vù.” “Nếu là sưng vù nhấn một cái sẽ lõm xuống, nửa ngày mới trở về như ban đầu. Anh đây là thịt thật.” Thập Tam bất đắc dĩ nói. Thanh Vi nhấn thử, quả nhiên thật rắn chắc, bèn vui vẻ: “Thật này, chứng minh em nuôi anh rất tốt.”

Thập Tam bất mãn, sao lại nói “Nuôi” chứ, anh cũng không phải heo mà. Thanh Vi sửa miệng: “Em chăm anh rất tốt.” Thập Tam mới không dị nghị nữa mà chuyển thành vừa lòng. Lúc này Thanh Vi mới thấy Thập Tam quả thật rất dễ dỗ.

.