Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Ảnh Vệ Xuyên Không - Chương 131

Chương 131 ♥ Vui mừng có con

Ngày thảnh thơi luôn trôi qua rất nhanh. Khi xuân về hoa nở, đường đi lầy lội, nơi nơi tuyết đã tan thành những dòng suối con. Mùa xuân vùng núi rất ngắn ngủi, hình như là trong một đêm đã hết, bắt đầu nhìn ra xa sẽ thấy một tầng lụa xanh, sau mấy trận mưa là chồi non bừng bừng phấn chấn chung quanh. Thời tiết cuối mùa xuân đúng là cảnh đẹp như vẽ. Nhà cách sườn núi không xa, nhìn ra là một khoảng biển hoa làm say lòng người. Hoa cánh lớn sinh trưởng cùng nhau, cao đến eo người, thân uốn lượn hướng về phía đỉnh núi, giống như dải ruy băng trải rộng ra. Một thoáng màu tím, một thoáng màu vàng, một thoáng hồng nhạt, sắc thái rõ ràng mà lại chặt chẽ giao nhau, 3 rừng hoa vừa dài vừa rực rỡ khiến người ta rung động vì vẻ đẹp của chúng.

Thanh Vi chưa từng thấy hoa nhiều như vậy, nếu so ra, hoa cỏ quý báu mà cô từng thấy ở chợ hoa đều có vẻ đơn bạc yếu ớt. Hoa dại đóa lớn này cũng không quá xinh đẹp nhưng lại sinh trưởng rậm rạp như thế, nhiều đóa nở rộ bừng bừng, sức sống mạnh mẽkia làm người ta động lòng. Có một ngày khi lưu luyến ở đây, từ trên trời có đàn chim bay tới. Đàn chim rất đông, khi bay qua che hết cả bầu trời, độ cao và lực vỗ cánh của chúng u nhau, chỉnh thể chuyển thành đường cong uyển chuyển, vô số cánh khi vỗ sẽ như cánh chim tuyết trắng, vô cùng đồ sộ. “Đây là con gì nhỉ?” Thanh Vi híp mắt nhìn, hưng phấn hỏi.

“Bồ câu nguyên đàn.” Thập Tam nói, thất thần nhìn bầy chim. Thanh Vi kinh ngạc, không ngờ loài chim xinh đẹp tuyệt trần như bồ câu cũng có thể tráng lệ như thế. Thập Tam từng thấy đàn chim nào như vậy, lúc anh làm nhiệm vụ ở thế giới kia, lúc ấy anh cũng bị sự sộ này làm động lòng. Con người nơi này coi trọng tự nhiên, anh không ngờcòn có thể nhìn thấy nguyên đàn chim như vậy. Anh cong môi: Có lẽ đây là một điềm lành.

Sau khi về thị trấn, Thanh Vi không nhịn được hỏi về đàn chim, dân bản xứ nói, chim bồ cầu trước kia có rất nhiều, giờ đã ít hơn rồi. Có một thời gian rất nhiều người đến bắt chim, số lượng chim giảm mạnh, sau đó xử phạt mới có chuyển biến tốt. Thanh Vi trở về nói cho Thập Tam nghe, có hơi thổn thức. Thập Tam nghe xong bèn nói: “Nếu em thích thì anh sẽ nghĩ cách bắt mấy con còn sống về nuôi trong nhà.” Thanh Vi: ...

“Chẳng lẽ em muốn ăn thịt chim à?” Thập Tam còn nói: “Đúng là ngon hơn thịt bồ câu nhà thật.” Ừ, xét biểu hiện nhất quán của Thanh Vi, hình như khả năng này rất lớn. Thanh Vi: ... Cô là người bảo vệ môi trường tâm tính thiện lương, chẳng lẽ trong mắt Thập Tam cô lại là người như thế ư?

Thập Tam thích nơi này, Thanh Vi thường đến cùng anh, còn tìm có nơi phong cảnh đẹp chụp ảnh lại. Chẳng trách ông bác kia nhớ mãi không quên nơi này, quả nhiên cảnh rất đẹp. Ngày sinh dự tính đến, Thanh Vi đã sớm chuẩn bị đồ dùng xong. Cô lo lắng Thập Tam sinh có thuận lợi hay không nên hàng đêm đều khó ngủ. Thập Tam thấy hai mắt gấu mèo của cô bèn cười nói: “Thanh Vi, em quá lo lắng rồi. Bao nhiêu người đàn ông sinh con như thế, cơ thể anh lại rắn chắc nên càng không sợ.” Thanh Vi vẫn lo lắng vô cùng. Người hiện đại có thói quen ỷ lại bệnh viện, Thập Tam không có bác sĩ chuyên nghiệp trợ giúp, thậm chí ngay cả bà đỡ cũng không có, phải dựa vào thường dân như cô thì có thể không? Nếu có nguy hiểm phải làm sao bây giờ?

Nhớ lại những cảnh đáng sợ như ác mộng trong phim, cái gì mà khó sinh, xuất huyết nhiều, vị trí thai không đúng, cuống rốn quân vòng gáy... Trời ạ, những lúc đó tốt xấu còn có người xem, nhưng nếu là cô thì sao kịp thời phán đoán được chứ! Càng nghĩ càng khẩn trương, Thanh Vi bắt đầu ăn không nổi. Thập Tam thấy bèn cười. Đàn ông sinh con, phụ nữ quan tâm nhất là đứa con thế nào, làm gì có ai khẩn trương cho chồng như vậy chứ? Các cô ấy đều cho rằng đây là công năng và nghĩa vụ trời sinh cho đàn ông, thừa nhận sự đau đớn là lẽ đương nhiên.

Thanh Vi lo lắng như vậy anh thấy rất ngọt ngào, nhưng Thanh Vi thích con gái hay là con trai nhỉ? Con gái kéo dài huyết mạch, nối dõi tông đường, Thanh Vi chắc là thích con gái. Như vậy nếu nhỡ như mình mang thai con trai thì làm sao bây giờ? Trước kia anh không nghĩ nhiều lắm, chỉ lo lắng nên dưỡng thai thế nào, giờ ngày sinh tới gần, nghĩ nhiều nhất chính là điều này.

“Thanh Vi, em thích con gái hay là con trai?” “Đều thích.” “Nhất định phải chọn một thì sao?”

“Hở? Nhất định phải chọn à, vậy con gái đi.” Thập Tam nghe xong không nói gì. Thật ra Thanh Vi nghĩ khác Thập Tam, cô lo lắng thể chất đứa con hơn. Nếu Thập Tam sinh con trai thì có thể cũng có công năng sinh con hay không nhỉ? Nhỡ như di truyền thì không phải là nghịch thiên sao? Nếu là con gái, dựa theo sức lực Thập Tam thì nhất định rất khỏe mạnh. Đợi chút, nhỡ như con gái di truyền thể chất nữ tôn, không thể sinh con, ngực lớn eo nhỏ mà có thân thể cường tráng thì sao? Thanh Vi vừa khổ vừa lo.

Cuối tháng 3, Thập Tam sinh. Anh bắt đầu đau bụng sinh mấy giờ liên tục. Thanh Vi canh giữ bên người, đun nước sôi, đút sôcôla, khẩn trương xoay vòng. Đản tuyến mấy ngày hôm trước đã biến thành ,ài đỏ tươi ướt át, da thịt quả nhiên trắng đến đáng sợ, mặc quần áo đều phải cẩn thận, dường như vừa chạm vào sẽ vỡ ra. Giờ tơ hồng đã vỡ , cũng may lỗ hổng không nhỏ, khi sinh con hẳn là tương đối dễ dàng.

Nhưng đản tuyến không phải lập tức vỡ ra mà là vỡ từ từ, tầng tầng da thịt bị xé rách theo thứ tự. Khi bắt đầu Thập Tam còn có thể nằm, đợi đến sau khi lớp da thịt thứ hai xé rách, anh chỉ có thể ngồi, để tốc độ nứt ra nhanh hơn. Khi đau bụng sinh, Thập Tam liền gắng chịu đựng, anh không muốn kêu to, Thanh Vi tìm khăn tay sạch sẽ cho anh cắn. Lúc đầu không quá đau, khi đản tuyến vỡ ra, đau đớn cũng tăng lên, Thập Tam cũng không nhịn được thỉnh thoảng rên rỉ. Đau một trận, khẩn trương lo lắng một ngày, đến buổi chiều rồi mà đứa con vẫn chưa ra.

Thanh Vi nhìn thấy mặt Thập Tam trắng bệch, giọt mồ hôi thật lớn, vì dùng sức quá độ nên làn da lộ ra mạch máu màu xanh, bụng chảy máu, nước mắt cô rơi xuống. Trừ an ủi anh, đút anh ăn một chút, cô cũng không giúp được gì, đau đớn chỉ có thể do anh tự mình nhẫn nại. Lại một trận đau nhức đi qua, lại là bình tĩnh ngắn ngủi, Thập Tam thấy Thanh Vi lo lắng bè nâng tay mềm yếu sờ mặt cô, suy yếu cười: “Vi Vi, em ra ngoài nghỉ ngơi một lát đi, phòng sinh đầy máu là điềm xấu, chờ anh sinh xong, bọc con lại thật tốt em hãy vào.”

“Nói bậy, sao em có thể để cho anh một mình chịu khổ chứ!” Thanh Vi lau mồ hôi trên trán anh. “Nghe anh một lần, nơi này máu chảy đầm đìa làm em sợ rồi. Đi ngủ một lát, tỉnh lại sẽ nhìn thấy con.” Thanh Vi lại muốn rơi lệ. Lúc này Thập Tam còn ngại cô sợ hãi, lo lắng cô nghỉ ngơi không tốt. Anh chắc chắn rất đau, khăn trải giường cũng sắp rách rồi, sao cô có thể đi chứ?

Thanh Vi cố gắng giúp anh, giúp Thập Tam đi ngồi dậy, cho anh ngậm chút đường, thậm chí còn đụng đến vị trí của con theo bản năng, nhẹ nhàng đẩy chỗ nứt ra. Đản tuyến nứt ra hoàn toàn rồi, quả nhiên là cấu tạo chuyên môn, người bình thường nếu bụng thủng một lỗ lớn như vậy, đã sớm mất máu mà chết, Thập Tam cũng không chảy máu nhiều, nhưng cũng rất kinh người, nhiễm đỏ khăn trải giường. Thập Tam nín thở dùng sức, mỗi khi đau bụng sinh thì liều mạng dùng sức đẩy đứa con ra ngoài. Thanh Vi cũng dần dần ổn định, bắt buộc mình xem nhẹ máu đầy giường kia, phối hợp giúp anh đẩy nhẹ.

Dày vò như vậy đến buổi tối, trời đã tối rồi, Thập Tam quỳ lên, cả người co rút một trận, hai mắt trợn lên, phát kêu lên một tiếng đau đớn, đầu đứa con từ từ đụng đến chỗ nứt, mắt thấy sắp sinh rồi, lại theo quán tính quay lại. Thể lực Thập Tam không theo kịp, hơi thả lỏng đã thành không công. Thập Tam mệt đến nỗi hai mắt dại ra, chân bất giác phát run. Anh la to, cơ thể mềm nhũm không quỳ được, dường như sắp ngã quỵ. Thanh Vi dùng chăn đỡ anh lại, lại đỡ lấy đầu của anh, không ngừng cổ vũ: “A Ngự, vừa rồi em nhìn thấy con rồi, anh nghỉ ngơi một chút lại dùng lực một lần nữa thì có thể sinh con ra.” Đôi môi không có màu máu của Thập Tam hơi giật, không nói ra lời nào, cố gắng gật đầu. Anh nhắm mắt nghỉ ngơi một lát, từ từ điều chỉnh tư thế của mình, sau khi hít sâu bắt đầu dùng sức.

Lại đau nhức một chặp nữa, Thập Tam cố gắng ổn định cơ thể bắt đầu lay động, nước mắt chưa từng giống như bây giờ, không hề cố kỵ chảy ra khỏi hốc mắt, da thịt nứt ra bên cạnh cũng bị động đến, chảy ra càng nhiều máu loãng, làm ướt đệm chăn. Thanh Vi cảm thấy Thập Tam đã gần hết chịu nổi, nếu lần này sinh không ra nữa thì chỉ sợ là sẽ kiệt sức, nếu hôn mê thì càng đáng sợ. Cho nên cô cũng bất cứ giá nào, vừagắng đẩy con, vừa không ngừng khuyến khích Thập Tam. Cuối cùng, Thập Tam than khóc thật dài, khóe mắt đỏ lên, gân xanh trên trán nhảy dựng, đệm chăn bị hai tay dùng lực vò nát. Đứa con lúc này mới được sinh ra, khóc lớn vài tiếng. Thanh Vi mau tay nhanh mắt tiếp được đứa conùng kéo tiêu độc cắt đứt cuống rốn, dùng khăn bọc con lại, sau đó lại đi dìu Thập Tam đã kiệt sức ngã xuống.

Thậm chí anh còn không có sức nằm xuống, nằm sấp chặn miệng vết thương. Thanh Vi đau lòng vô cùng, cô nghĩ, có lẽ sinh con vốn không khó như vậy, bởi vì thể chất Thập Tam đã thay đổi cho nên mới đau đớn như vậy. Nâng anh nằm lại, cô cẩn thận lau vết máu bên cạnh chỗ nứt, bôi thuốc cầm máu, dùng băng gạc cố định, lại đậy chăn sạch lên. Thập Tam kiệt sức muốn đẩy cô nhưng lại không động được, suy yếu vài lần mới nói: “Con.”

Thanh Vi hiểu ý, ôm con đến cho anh xem. Đứa con còn dính máu rất khó coi, nhưng đã có thể nhìn ra kia đôi mắt hếch lên thật dài, rõ ràng là di truyền mắt phượng của Thập Tam. Nhóc con kia đã mở mắt, mắt đen lúng liếng nhìn chung quanh. Thập Tam thấy thì vẻ mặt vui mừng, dịu dàng nhìn con chăm chú. Rõ ràng lúc này con còn chưa nhìn thấy gì, nhưng động tác như vậy lại làm cho người ta trìu mến, bản năng làm mẹ của Thanh Vi chớp mắt tràn ngập toàn thân.

.