Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Ảnh Vệ Xuyên Không - Chương 18

Chương 18 ♥ Người sáp đổ mồ hôi.

Ngọn đèn sáng rõ, Yến Thanh Vi mặc chiếc váy ngủ vải bông màu xanh ra trời, tóc rối bù, ngồi ở trên giường chăn đệm toán loạn. Thập Tam ngồi ở ghế xoay đối diện cô, thật ra anh muốn quỳ trên mặt đất thỉnh tội hơn, không biết làm sao chủ nhân không cho, anh bây giờ cũng không dám chọc giận chủ nhân. Vụng trộm dò xét liếc nhìn Yến Thanh Vi, Thập Tam ngồi lại đàng hoàng tử tế, tuy nhiên cái ghế này có chút kì lạ, cứ chuyển động như vậy, anh phải dùng Thiên Cân Trụy mới ổn định được.

Hơn nữa giống như ngồi lên cái gì đó, có chút lộp bộp, vừa rồi chủ nhân gọi anh vào phòng ngủ, đẩy anh lên cái thứ này, đưa lưng về phía không nhìn rõ. Nhưng anh cũng không dám dị nghị. Thập Tam biết rõ chủ nhân bất mãn, bị anh dọa.

Anh không phải muốn dọa chủ nhân, anh nào dám? Chỉ muốn gác đêm cho chủ nhân, cho nên liền ngồi chồm hỗm không xa cửa ra vào. Kì thật chủ nhân hơi nhúc một chút là anh biết rồi, vốn muốn cách cửa gần một chút, dễ dàng nghe gọi, không ngờ chủ nhân vừa ra tới đã nhảy trở lại. Khi đó anh cũng không biết có chuyện gì xảy ra, về sau nghe chủ nhân gọi anh, nói có trộm, Thập Tam có chút sợ. Chẳng lẽ nội lực của anh suy kém đến mức có người vào cũng không biết?

Cho nên phản ứng đầu tiên của Thập Tam là ngưng thần lắng nghe, nhưng lại xác định trong phòng đúng là chỉ có hai người bọn họ. Sau đó anh cảm thấy địch ý của chủ nhân đối với anh, rốt cuộc hiểu rõ, chủ nhân xem anh là trộm rồi. Thập Tam có chút hồ đồ, chủ nhân cũng có nội lực, sao lại không thấy anh? Hơn nữa hạ nhân gác đêm là đương nhiên, chủ nhân làm sao cảm thấy là trộm được?

Sau đó Thập Tam nhớ tới, chủ nhân bây giờ, đã không phải là chủ nhân lúc trước, có lẽ cũng không có nội lực. Có thể anh làm chủ nhân sợ, hình như còn bị dọa không nhẹ, Thập Tam có chút sợ, không biết chủ nhân sẽ trừng phạt mình như thế nào. Nếu hung hăng đánh một trận có thể làm chủ nhân hả giận, cái đấy chính là đơn giản nhất. Nhưng chủ nhân lại không đánh anh, còn cho anh ngồi, có vẻ đáng sợ hơn.

Thập Tam càng nghĩ càng sợ, càng nghĩ càng khẩn trương, thái dương toát mồ hôi hột. Anh muốn đưa tay lau, lại không dám động, hết sức bảo trì tư thế đoan chính, lại càng cứng ngắc. Yến Thanh Vi vốn là rất tức giận, Thập Tam này không ngủ được, sờ đến cửa phòng cô làm cái gì! Lúc cô gọi anh, còn không ra, hại cô lo cho anh. Bàn tay trên áo ngủ đổ đầy mồ hôi, Yến Thanh Vi hơi dò xét Thập Tam, ngồi thẳng cứng như vậy, giống như không phải ngồi trên ghế, mà là ngồi trên miệng núi lửa.

Đặc biệt là biểu hiện của anh, giống như một người sáp, lại còn đổ mồ hôi, rất nhanh sẽ thành người sáp biến dạng. Nhìn Thập Tam như vậy, oán khí cũng tản đi một chút, Yến Thanh Vi dùng tay ấn ấn huyệt thái dương, bắt đầu hỏi thăm Thập Tam. Rốt cuộc hiểu rõ ý của Thập Tam, Thập Tam bên cạnh cũng đã biết rõ Yến Thanh Vi quả thật không có nội lực, hơn nữa không có thói quen có người gác đêm.

Trải qua trận khôi hài này, rất nhanh đã tới 7 giờ, Yến Thanh Vi phất phất tay, lệnh Thập Tam đi ngủ. Giỡn hoài, hôm nay là thứ bảy, không ngủ lấy lại sức chẳng lẽ trời còn tối đã rời giường. Thập Tam còn nói nhỏ, bởi vì kinh sợ chủ nhân nên xin bị phạt. Yến Thanh Vi tức giận nói: “Ngủ đi, đừng tự làm khổ, đừng tự tìm việc, lập tức, lập tức, NOW!”

Rốt cuộc Thập Tam bị tiếng hô của cô dọa sợ, ngoan ngoãn chạy vào ổ chăn, không dám động một chút. Yến Thanh Vi bên này, đợi sau khi Thập Tam chạy đi, cũng phát hiện một thứ trên ghế, là một chuỗi trang sức, thủy tinh ba màu đen xám trong suốt, tất cả lớn nhỏ, quấn thành hai vòng, Đây chính là dây đeo áo lông mà cô rất yêu thích, thường đeo bên người, vừa rồi bị Thập Tam đặt cái rắm lên? (Đặng Trà My: Rắm là nguyên văn đấy ạ!~~)

Anh sao có thể như vậy? Không biết gì mà ngồi lên đồ sao? Yến Thanh Vi trong khoảng thời gian ngắn quả thật muốn lao qua. Nghĩ lại, vừa rồi Thập Tam tạo hình người sáp đổ mồ hôi kia, vẫn là nhịn đi, vô lực mà ngã xuống giường, an ủi mình: Ngủ đi, ngủ rồi sẽ quên ngay. Sáng ngày hôm sau, Thập Tam thật sự nằm không được, lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, bên ngoài người đến người đi, đã rất náo nhiệt rồi, đoán chừng mình có thể rời giường, liền thu thập giường chiếu đi vào phòng khách.

Anh muốn làm chút chuyện, liền giặt sạch khăn, bắt đầu lau chùi. Rất nhanh đã chùi xong, lại bắt đầu lau bàn. Lúc Thập Tam đang chổng mông làm hăng say thì Yến Thanh Vi đi ra. Cô cũng không nghe thấy động tĩnh gì, Thập Tam giặt khăn rất cẩn thận, mở nước vô cùng nhỏ, dường như không có âm thanh gì.

Yến Thanh Vi ngủ đủ rồi, vặn eo bẻ cổ đi ra, nhìn thấy Thập Tam nửa ngồi nửa quỳ dùng khăn lau lau chùi chùi, liền sửng sốt một chút. Thập Tam nhìn cô đi ra, rất tự giác mà ngừng động tác, lập tức chào. Anh cảm thấy chủ nhân đang nhìn khăn lau, điều này làm anh bất an, vì vậy giấu khăn lau ra sau lưng.

Yến Thanh Vi nói: “Thập Tam, đừng dùng khăn lau chùi.” Thập Tam nói: “Vâng, chủ nhân, là thuộc hạ ngu dốt, xin chủ nhân trách phạt.” “Đứng dậy đi, tôi không có ý trách anh. Dùng khăn lau chùi quá phí sức, dùng đồ lau nhà là được rồi.”

“Vâng, tạ chủ nhân dạy bảo.” “Anh đứng lên, đừng quỳ nữa!” “Thuộc hạ làm chủ nhân không thoải mái, xin chủ nhân trách phạt!”

…….. Xoắn xuýt mất một lúc lâu, hai người cuối cùng cũng chuẩn bị ra ngoài. Yến Thanh Vi nhìn qua, không khỏi cảm thán sức khỏe Thập Tam hồi phục kinh người, nội thương của anh đã tốt lên nhiều, vết thương bên ngoài cũng đã khép miệng lại rồi, ngay cả mặt cũng tiêu sưng đỏ, chỉ còn chút dấu vết nhàn nhạt.

Cái tốc độ này đối với người thường quả thật là không thể nào. Thập Tam dịu dàng ngoan ngoãn để cô xem xét, ngoại trừ bên tai có chút ửng đỏ, không có cái gì khác thường. Thật ra anh càng muốn miệng vết thương không tốt, mặt cũng không tốt, như vậy chủ nhân mới có thể bôi thuốc cho anh, có thể ở khoảng cách gần ngửi mùi thơm ngát của cô, nhìn thấy cô mỉm cười, cảm thấy ôn nhu từ tay cô.

Có thể vết thương đã khép miệng lại rồi! Thập Tam nghĩ, nếu biết chủ nhân sẽ xem, buổi sáng có lẽ nên xé toạc bọn nó ra. Anh lại rất nhanh bị ý nghĩ của chính mình dọa sợ, đây không phải là lừa gạt chủ nhân sao, sao có thể? Anh làm sao dám?.