Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Ảnh Vệ Xuyên Không - Chương 48

Chương 48 ♥ Thập Tam rốt cuộc suy nghĩ cẩn thận

Thập Tam đi nấu cơm. Kết quả khiến cho hai vị phụ huynh lại giật mình. Chỉ hơn mười phút đồng hồ, anh liền mang lên mấy tô mì đầy đủ hương sắc. anh đây là cân nhắc, ba Mẹ Yến Yến là người phương bắc, lại vừa du lịch về, có lẽ muốn ăn canh nóng. Thập Tam trong thời gian ngắn như vậy đã làm xong mì, nước súp cũng rất ngon. Được rồi, hai vị phụ huynh tuy sẽ không thỏa hiệp chỉ vì một tô mì, nhưng cũng không thể phủ nhận, bụng no rồi, trong lòng cũng thông thuận hơn nhiều. Thanh Vi lại thấy rõ, Thập Tam rất dụng tâm mà chuẩn bị cơm, anh lại không có ý ăn. anh xuống thu dọn phòng bếp, đợi người khác ăn xong sẽ rửa bát. Thanh Vi đương nhiên không chịu, giục anh: “Anh làm gì vậy? Nhanh bê mì tới ăn.”

Thập Tam hơi bất an, sợ cô ngang nhiên che chở sẽ chọc cho ba mẹ không vui. Vội lắc đầu, tự tránh vào phòng bếp, Thanh Vi lại đuổi theo: “Trời đánh tránh bữa ăn, anh còn ngại ngùng cái gì.” Đơn giản chỉ cần ngồi xuống ăn thôi, nhưng Thập Tam sống chết cũng không chịu ra ngoài ăn, chỉ đứng trong phòng bếp. anh không dám trái lời Thanh Vi, đành khẩn cầu nhìn Thanh Vi. anh bất động, Thanh Vi cũng không thể động, đành phải buông tha. Ăn gần xong mì, hai vị phụ huynh mới ý thức được, Thập Tam cũng không cùng họ ăn. Xem ra Thanh Vi không giục, chàng trai kia cũng không dám ăn cơm? Bởi vì thái độ của bọn họ? Bọn họ mới được khen thưởng là người già tốt, trẻ con đều vây trong sân gọi ông bà, sao bây giờ lại như quái vật dọa người vậy?

Hai ông bà hơi băn khoăn. Vốn nhìn Thập Tam cũng là người cao ngất xuất sắc, nhưng lại vì lợi ích mà nhân nhượng như vậy, nhận lỗi về mình, châm trà nấu ăn, ngồi cùng bàn cũng không dám, khiến lòng hai người cũng bắt đầu rung chuyển. Nghĩ đến chén trà của Thập Tam vô cùng lễ phép, dâng hai tay, nước đầy bảy phần, còn có ánh mắt sợ bị từ chối, mẹ Yến đương nhiên mềm lòng. Chàng trai đẹp trai như vậy, khác hoàn toàn mấy tên tóc vàng bên ngoài, không lễ phép người già, không kiêng kỳ bất cứ gì. Bà cứ không hay biết mà tăng thêm đánh giá lễ phép cẩn thận, thành khẩn thành thật cho Thập Tam.

Thập Tam cũng không biết hình tượng của mình nhờ một bữa ăn đã tăng lên. Thời gian tiếp theo, anh cố ý lảng tránh, để Thanh Vi nói chuyện với ba mẹ, bản thân thì trốn đi làm việc nhà. Tháo màn xuống giặt toàn bộ, rửa bát đũa, lau sạch phòng bếp, lại vào phủi đệm. Làm xong hết, Thập Tam đi rửa tay. Trời đã tối mà một nhà ba người kia vẫn chưa đi ra. anh không biết quyết định chờ đợi mình là gì, chỉ biết ba mẹ Thanh Vi sẽ không để tình trạng thế này tiếp tục. Có ba mẹ nhà ai lại đồng ý để con gái chưa lập gia đình của mình nuôi một người đàn ông không rõ lai lịch, cùng ở với nhau?

Hắn liên lụy Thanh Vi đã nhiều, cũng được cô ưu ái quá nhiều, bây giờ cũng phải độc lập rồi, chính là bị đuổi ra ngoài, cũng chỉ có thể cảm kích, đáng tiếc là, không biết anh còn có cơ hội báo đáp hay không. Lúc anh còn đang suy nghĩ mông lung, yêu thương lại hiển hiện rõ ràng. anh vẫn luôn không dám sinh ra tình yêu nam nữ, nhưng trong lúc làm việc một mình lúc nãy, tình cảm từ đáy lòng của anh lại hiển hiện rõ ràng như vậy. Hắn bắt đầu yêu thích Thanh Vi từ bao giờ? Từ lúc sinh ra ý nghĩ yêu thương hay sao? Có lẽ là từ lúc cô trị thương cho anh, có lẽ là lúc mua đồ cho anh, cũng có lẽ là lúc anh bí mật nhìn cô tìm anh khắp nơi, có lẽ là lần đầu tiên ôm…

Có lẽ, từ lúc hai người vừa gặp mặt, đã có chút gì đó len lói. Nhưng anh không xứng với cô. Chẳng những không biết, những gì anh nợ cô không biết có thể trả được hay không. Có người khác ưa thích anh, ca ngợi anh, nhưng các cô ấy coi trọng gì? Là khuôn mặt trẻ tuổi anh tuấn, là cái mà người ta gọi là lạnh lùng. Nhưng ai biết, sau những thứ ấy, anh bất lực, anh vô tri, anh bất an.

Nếu các cô ấy nhìn thấy là người lúc trước ở bên ngoài máu đầy mình, sẽ phóng ánh mắt yêu thương nhìn anh sao? Nếu các cô ấy thấy anh ngây thơ không biết gì, bồn cầu hình dáng gì cũng không biết, sẽ ái mộ anh sao? Có lẽ, nếu gặp được người khác, anh đã sớm chết ở bên ngoài, trở thành một thi thể không người nhận, không ai hỏa táng, có lẽ, bí mật của anh bị người khác phát hiện, sẽ kín đáo lợi dụng, hoặc biến anh thành thứ để nghiên cứu, vĩnh viễn không cho anh cơ hội hiểu biết xã hội. Mà Thanh Vi cứu anh, cho anh tên tuổi danh phận, bảo vệ lai lịch của anh, dạy anh học, đưa anh đi tham gia hoạt động xã hội.

Có lẽ cũng có người sẽ làm như Thanh Vi, thậm chí còn làm tốt hơn Thanh Vi. Nhưng sự thật là, người làm những chuyện này là Thanh Vi, cô là người đầu tiên làm như thế. Vị trí của cô là không thể thay thế. Nếu không có Thanh Vi, không có yêu thương bao dung của cô, không có cô dạy bảo, cũng sẽ không có ai chú ý đến Yến Ngự. Dù là trong mắt người khác, Thanh Vi nhìn rất bình thường, nhưng trong lòng Thập Tam lại không như thế. Cô là người duy nhất, là người quan trọng nhất. Thập Tam không muốn vì mình mà Thanh Vi mâu thuẫn với ba mẹ, với người nuôi Thanh Vi lớn thành người, là người anh nên kính trọng tuân theo. anh quyết định, cho dù ba mẹ Thanh Vi nói gì, anh cũng sẽ làm được, cho dù phải rời khỏi đây, rời khỏi thành phố này, anh cũng nghe theo.

Nếu có một ngày, anh có được địa vị của mình, cho dù là địa vị bình thường, nhưng cũng là có công việc, có thể diện đứng trước mặt cô, anh sẽ trở lại báo đáp. Không mong có thể sống bên cô trọn đời, chỉ cầu cô sống tốt, cho dù anh chỉ có thể đứng từ xa bảo vệ cô, ai dám bắt nạt cô, anh sẽ thay cô giáo huấn. Bảo vệ cô bình an, nhìn cô sống hạnh phúc cả đời.

Cho dù cô không biết, cho dù sau này cô sẽ quên. Nghĩ tới những chuyện này, trong lòng Thập Tam như bị gai đâm, nụ cười của Thanh Vi như phảng phất trước mắt. Mũi Thập Tam chua xót. anh thở sâu, xả vòi nước, cúi đầu cho nước lạnh dội lên. Nước lạnh rét thấu xương, kích thích anh khôi phục bình thường.

.