Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Ảnh Vệ Xuyên Không - Chương 92

Chương 92 ♥ Cuối cùng cũng thất vọng

Thanh Vi sợ hãi, sau đó thì liền cảm thấy tức giận. Cô có lo lắng cũng là đúng lý hợp tình, không làm sai chuyện gì, toàn tâm toàn ý trả giá lại bị phụ lòng, tức giận tích tụ trước giờ có dịp bừng lên. Cô yêu thương và bảo vệ Thập Tam, không tiếc giấu diếm cha mẹ, từ chối Phó Hồng, chuẩn bị đón nhận các loại áp lực, vậy mà Thập Tam lại lừa gạt, bây giờ còn chất vấn cô sao? Thanh Vi đột nhiên nghĩ tại sao cô phải sợ Thập Tam? Đúng, Thập Tam là một người đàn ông cao lớn lại có võ công, cô đánh không lại được anh, nhưng không có nghĩa là khí thế cũng thua anh. Là anh có lỗi với cô!

Thanh Vi âm thầm nói với mình: Mày sợ sao? Cho dù sợ hãi cũng không thể biểu hiện ra trước mặt anh. Chẳng lẽ muốn anh cho rằng phụ nữ của thế giới này yếu đuối sao? Mất tim mất thân đã thật đáng buồn, nếu cả tôn nghiêm cũng mất, thì mày làm người quá thất bại! Dù cô nghĩ nhiều nhưng thật ra mới qua nháy mắt, Thanh Vi hạ quyết tâm, không trốn tránh nhìn thẳng Thập Tam, chậm rãi nói: “Tôi thích hay không thích anh, là tôi tự nguyện, không phải chuyện của anh. Có một số việc làm phải tự giác gánh vác, lời tôi nói ra đã suy nghĩ nghiêm túc, anh cũng phải phụ trách với chuyện anh làm ra.” Thập Tam ngạc nhiên, giọng điệu của Thanh Vi nghiêm túc bình tĩnh, lại ẩn chứa khinh thường và tức giận. Anh mẫn cảm phát hiện thái độ của Thanh Vi có chuyển biến, ban đầu là bình tĩnh mỏi mệt, bây giờ biến thành từ chối đề phòng.

Nhưng lời nói kia có ý gì? Chẳng lẽ, cô thích anh chỉ là trò chơi nhất thời, mặc kệ suy nghĩ của anh sao? Hay là anh làm chuyện gì khiến cô không thể chấp nhận? Mặc kệ là nguyên nhân gì, anh cũng không thể bị đuổi như vậy! Vô luận lấy thân phận gì, anh cũng phải ở bên người Thanh Vi. Đúng, nhất định phải nghĩ cách ở lại. Thanh Vi là mặt trời của anh, là ánh sáng của anh, là ý nghĩa sinh tồn của anh, bất kể thế nào, chỉ cần Thanh Vi nguyện ý cho anh ở bên cô là được rồi.

Anh nghĩ tâm tính Thanh Vi thiện lương, nếu anh cầu xin cô, cam đoan sau này sẽ không vô lễ thì có lẽ còn có thể quay lại. Nhưng phải nói thế nào mới có thể làm cô dao động? Mới có thể biểu hiện ra quyết tâm của anh? Thập Tam mím chặt đôi môi trắng bệch, hai tay nắm thành nắm đấm, nhè nhẹ run. Thân thể anh khẽ cử động, quỳ xuống trước mặt Thanh Vi. Thanh Vi nhìn thấy anh hành động thì thốt nhiên khiếp sợ: anh thật sự ra tay với mình! Sao anh có thể!

Trái tim cô nhất thời co rút lại, kinh sợ mở to hai mắt, trong đầu muốn trốn tránh, nhưng phản ứng thân thể lại không theo kịp, chỉ ngồi cứng ngắc xem động tác của Thập Tam. Anh sẽ đánh cô sao? Hay là đẩy ngã cô? Không, bất kể thế nào thì tính chất cũng đều giống nhau, chỉ cần anh động đến một tay ngón của cô, cô thề phải đòi lại đủ! Nhưng, sao anh lại...... Mũi Thanh Vi bắt đầu đau xót

Thập Tam nện một quyền xuống đất - nền gạch vỡ nát. Anh quỳ, mắt phượng rũ xuống, không nhìn thấy ánh mắt, tư thế tình nguyện trung thành, hơn nữa cô nhạy cảm nhìn thấy cơ thể anh run run. Thanh Vi kinh ngạc, nước mắt chưa kịp rơi xuống đã bị buộc quay về, khiến mắt và mũi cô không thoải mái. Bao lâu rồi, Thập Tam chưa quỳ với cô, bây giờ anh có ý gì? Anh muốn diễn khổ nhục kế sao? Có gì quan trọng đâu...... Anh muốn gì thì có thể tự mình lấy được, sao lại chịu thiệt đến nước này?

“Anh đứng lên. Tôi không muốn nhìn anh như vậy.” Thanh Vi giữ chặt ý nghĩ định vươn kéo tay anh, cô nói. Thập Tam không ngẩng đầu, nhưng cảm giác vượt qua người thường của anh đã phát hiện động tác của Thanh Vi. Động tác này khiến anh dâng lên một chút hy vọng: Còn muốn kéo anh, chứng tỏ là cô còn cảm tình phải không? Như vậy thỉnh cầu của anh có phải cũng có hy vọng hay không? Thập Tam lại khom người lần nữa, biểu hiện phục tùng và quyết tâm, sau đó nói: “Đừng đuổi tôi đi, tôi biết mình thô kệch vô lễ, sau này nhất định làm tốt bổn phận, không dám đi quá giới hạn. Xin người cho tôi ở lại, tôi quyết sẽ không lại mạo phạm người.”

Thanh Vi ngơ ngác nhìn Thập Tam, không ngờ tình thế chuyển biến quá đột ngột, cô vốn nghĩ rằng Thập Tam muốn đánh cô, ai ngờ anh lại quỳ xuống, lại cầu xin như thế, chỉ vì ở lại bên cô bảo vệ cô. Anh nói rõ ràng, chẳng sợ không còn thân phận bạn trai, cho dù giống một vệ sĩ, nô bộc, anh cũng không muốn đi. Lý trí nói với cô, đừng bị Thập Tam biểu diễn khổ tình lừa gạt nữa, cô không thể tin tưởng anh, tình cảm lại hoàn toàn tương phản. Dù sao cô cũng yêu anh, thậm chí bây giờ vẫn còn yêu. Tuy rằng cô không phải người dong dài, sau khi có quyết định thì dù đau lòng nhưng vẫn hành động, nhưng nếu có hiểu lầm, cô cũng không nguyện vô duyên vô cớ đau lòng.

Loại chia lìa và chất vấn này, đối với Thập Tam là dày vò, đối với Thanh Vi thì sao có thể không như thế chứ? Huống chi, dày vò của cô còn dài hơn, sớm hơn anh. Lúc này Thập Tam vẫn quỳ gối, nhưng không hèn mọn đáng khinh, tư thái giống như kỵ sĩ trung thành. Mắt phượng của anh toát ra khẩn cầu chân thành tha thiết, sắc mặt tái nhợt lo lắng, ngay cả mày kiếm cao gầy cũng bất an động đậy. Tất cả mọi thứ, đều tỏ rõ anh để ý Thanh Vi cỡ nào. Thanh Vi không thể không đau lòng, cô nhìn sâu vào ánh mắt Thập Tam, lúc trước chính là ánh mắt này phá vỡ lòng cảnh giác của cô, bây giờ ánh mắt này chứa đựng cảm tình sâu sắc thăm thẳm như vực sâu, khiến cô muốn chìm đắm mãi không thoát ra.

Thanh Vi nghĩ: Có lẽ cô nên hỏi lại anh một lần, có lẽ anh chỉ là rất để ý cô, vốn có quan niệm thâm căn cố đế mới có thể làm sai. Chỉ cần anh có thể thẳng thắn thành khẩn, nhận ra sai lầm...... Ý tưởng này vừa lóe lên, Thanh Vi liền không nén nổi nữa, cô nuốt nước miếng, hỏi: “Anh có võ công, lợi hại hơn người ở nơi này nhiều lắm, nếu động võ, tôi phải kiềm chế anh thế nào?” “Sao tôi có thể tổn thương người?” Thập Tam đau buồn nói: “Nếu như ngài lo lắng, ngài có thể ban thuốc cho tôi, mỗi tháng dùng giải dược hoặc là áp chế nội lực.”

Người này nghĩ đến đâu rồi thế? Nhưng câu trả lời anh lại khiến Thanh Vi yên tâm ít nhiều, Thập Tam vẫn kính ngưỡng cô... Nên hỏi trực tiếp có lẽ có thể có được đáp án cô muốn. “Nhưng nếu anh giấu tôi, uy hiếp bằng hữu và người nhà của tôi, nhất là đàn ông thân cận tôi thì sao?” Lần này Thanh Vi hơi khẩn trương. Cảm thấy Thanh Vi nghiêm túc, Thập Tam cũng trịnh trọng nói: “Không, tôi sẽ không. Đố kị là tối kỵ của nam tử, huống hồ đàn ông thân cận của người có khả năng trở thành chủ quân, sao tôi có thể uy hiếp chủ quân? Suy nghĩ như vậy tôi không dám có, xin người tin tưởng, tôi tuyệt đối không dám làm như vậy, trước kia không, sau này lại càng không.”

Hy vọng vừa mới dấy lên giống ngọn lửa mỏng manh, bị một gáo nước lạnh dội xuống, biến mất ngay cả khói cũng không còn. Thanh Vi kinh ngạc nhìn Thập Tam: Anh nói, tuyệt không dám uy hiếp sao? Nói trước kia không, sau này cũng sẽ không sao? Như vậy anh vẫn là phủ nhận hành động tùy hứng của mình, hơn nữa còn cất lời thề son sắt đến thế..