Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Ảnh Vệ Xuyên Không - Chương 93

Chương 93 ♥ Tự mình trừng phạt

Sao anh có thể dùng giọng điệu thành khẩn đến đấy nói ra lời này! Nếu không phải cô tận mắt nhìn thấy, chỉ dựa vào lời Thập Tam nói, cô tuyệt đối sẽ tin tưởng anh, hơn nữa còn đau lòng vì sự ẩn nhẫn và tạm nhân nhượng cho lợi ích chung của anh. Cô thật sự không nên ôm ảo tưởng, mặc kệ nguyên nhân gì, một người đàn ông giỏi che giấu như thế không phải người cô muốn. Hơn nữa người này còn khiến cô cảm thấy đáng sợ.

Thập Tam vốn thấy thái độ Thanh Vi hơi lơi lỏng thì càng tăng hy vọng. Nhưng đột nhiên sắc mặt cô trở nên lạnh lùng, ánh mắt cũng nghiêm túc lại, lòng anh trầm xuống. Cuối cùng, Thanh Vi mở miệng: “Tôi không cần ai hy sinh vì tôi, thế giới này đối xử với đàn ông rất công bằng, anh cũng rất có năng lực, tôi tin tưởng anh vẫn sẽ sống tốt dù không có tôi.” Thanh Vi thấy sắc mặt Thập Tam càng ngày càng trắng, cô hơi không đành lòng nhưng vẫn kiên quyết nói: “Lúc trước tôi giữ anh lại, anh đã giúp tôi không ít việc, hai bên đền không thua thiệt. Nếu tương lai gặp lại có lẽ vẫn là bạn.”

Vẫn không được, hay là cô muốn anh đi, tương lai cũng không muốn gặp anh... Trong ngực truyền đến một trận đau đớn, khí huyết đi ngược chiều, Thập Tam cảm thấy cổ họng trào lên một mùi ngọt tanh. Anh cố nuốt xuống, nói: “Ngay cả làm nô bộc cũng không được sao, nhất định phải đuổi tôi đi sao? Tôi đã phạm lỗi gì, người nói tôi sẽ sửa, sau này cũng không dám nữa.” Anh nói xong, trước mắt trở nên mơ hồ, anh cố chớp mắt mới thấy được. Nhìn Thanh Vi không mảy may động lòng, anh lại nói: “Nếu người tức giận thì có thể phạt tôi, dù người đánh tôi thế nào cũng được, phạt khác cũng được, tôi sẽ nghe lời người mà.”

Thanh Vi nghe xong cũng khó ngăn được xót xa. Cô không phải cỏ cây, Thập Tam như vậy cô không thể lạnh lùng vô tình. Nhưng dù vậy, cô cũng không thể bỏ qua chuyên anh lừa gạt cô. Hôm nay là chuyện này, ngày mai sẽ là chuyện khác, cuối cùng hậu quả không thể tưởng tượng. Năng lực quan sát của Thập Tam rất mạnh, lập tức thấy được vẻ không đành lòng chợt lóe trong mắt Thanh Vi. Chỉ cần phạt mình, Thanh Vi sẽ đau lòng, sẽ nguôi giận, sẽ tha thứ cho anh...... Ý tưởng này lập tức được anh khẳng định. Thập Tam đã làm ảnh vệ rất lâu, làm việc gì sai thì bị trừng phạt là chuyện đương nhiên. Tuy rằng sau khi đến nơi này, anh đã từ từ tiếp nhận không ít quy tắc hiện đại, nhưng có một số thói quen và nhận thức không thể hoàn toàn thay đổi, ít nhất đó sẽ là phản ứng đầu tiên của anh.

Nhưng lấy hiểu biết của anh, Thanh Vi không thể đánh anh phạt anh, cũng không thể nhìn anh tự mình trừng phạt. Như vậy anh sẽ không có cơ hội được cô tha thứ? Không, anh phải nghĩ cách. Đôi mắt Thập Tam chợt lóe lên, lập tức quyết định. Thanh Vi đang nghĩ phải thuyết phục Thập Tam thế nào thì thấy anh đột nhiên chỉ tay về phía mình, cô lập tức cảm thấy thân thể cứng lại, không động đậy được. Chẳng lẽ đây là điểm huyệt trong truyền thuyết? Được rồi, điểm huyệt này không phải một cấp bậc với xoa bóp điểm huyệt trong chữa trị. Thân thể và tứ chi cứng ngắc khó chịu, cảm giác quái dị này khiến cô không có cảm giác an toàn, sau khi Thanh Vi giật mình, nhận ra mình còn có thể nói chuyện thì buồn bực nói: “Giải huyệt cho tôi!”

Thập Tam không nói lời nào mà cởi áo ra. Thời tiết đã nóng lên, Thập Tam chỉ mặc một chiếc áo sơ mi, sau khi cởi lộ ra cơ bắp tinh tráng cân xứng. Sau đó, một tay anh dùng sức kéo, dây nịt liền bị kéo rơi ra. Thanh Vi kinh ngạc không nói nên lời, lập tức nghĩ: Thập Tam biết mình yêu thích dáng người hoàn mỹ của anh, chẳng lẽ muốn... Không được, tuyệt đối không thể xảy ra chuyện thế này, chuyện này là vũ nhục anh, với mình cũng chẳng khác gì làm nhục. Cô khẩn trương nói: “Anh muốn làm gì?”

Thập Tam nhìn cô một cái, ánh mắt quyết tâm vội vàng, Thanh Vi càng thêm lo lắng - chẳng lẽ cô thật sự sẽ bị anh…. Nhưng ngay sau đó, Thanh Vi nhìn thấy Thập Tam vung dây lưng, đánh lên lưng của chính anh. “Bốp!” Dây lưng có nội lực thúc đẩy, uy lực không thể xem thường, trên lưng màu mạch của Thập Tam xuất hiện một đường máu.

Động tác của Thập Tam vừa nhanh vừa ác, không để ý lời nói ngăn cản của Thanh Vi, anh nhanh chóng, liên tục tự quất mình, dường như anh không phải đang đánh mình mà là đánh hòn đá vô tri vô giác. Dây lưng xé gió, tiếng đánh rõ ràng lọt vào tai, lưng Thập Tam nhiễm một màu máu chói mắt, có nơi bởi vì bị đánh quá nhiều nên bong da tróc thịt, máu chảy xuống từ trên lưng anh, thấm lưng quần ướt thành một màu đỏ tươi. Chỉ qua vài cái đã có hiệu quả rung động thị giác như thế. Bạo lực như vậy khiến Thanh Vi sợ hãi, hơn nữa còn vô cùng đau lòng: Thập Tam lại nhẫn tâm với bản thân như thế, thân thể kia cô từng tận tâm chăm sóc, xúc cảm tốt đẹp khi thân mật còn trong trí nhớ cô, lại bị chính anh đánh thành như vậy.

“Đừng đánh nữa, dừng tay!” Thanh Vi lớn tiếng hét lên, Thập Tam kiên quyết không dừng tay. Hơn mười cái, lưng của anh đã vô cùng thê thảm. Thanh Vi thầm muốn đoạt lấy dây lưng, nhưng cô lại chỉ có thể ngồi xem ở chỗ kia, đau lòng và bất đắc dĩ khiến cho nước mắt bất giác chảy xuống. Cuối cùng Thập Tam cũng ngừng, nhìn Thanh Vi nói: “Tôi phạm lỗi, người chỉ cần phạt tôi, hết giận là được rồi, người đừng đuổi tôi đi.” Thập Tam thấp giọng nói, môi còn run run: “Tôi không dám không biết tốt xấu nữa, không dám phạm thượng nữa, chỉ cần người đừng đuổi tôi đi.”

Thanh Vi nhìn lưng anh, làn da trơn bóng ban đầu, cơ bắp cường tráng rắn chắc, bây giờ chỉ còn máu thịt lẫn lộn. Dây lưng vốn rắn chắc, nội lực Thập Tam càng đáng sợ hơn, đây tuyệt đối không chỉ là bị thương ngoài da. “Giải huyệt cho tôi.” Thanh Vi nói năng lộn xộn nói. “Có thể tha thứ cho tôi lần này không?” Thập Tam không trả lời, tay anh vẫn nắm chặt dây lưng, giống như chỉ cần nghe thấy đáp án không phù hợp thì sẽ tiếp tục hành vi tự ngược vừa rồi.

“Giải huyệt.” Thanh Vi cố gắng giữ vững hô hấp, nghẹn nước mắt. ... Bầu không khí im lặng, Thập Tam không động đậy, cũng không nói chuyện. “Anh còn dám làm như vậy nữa thì tôi sẽ vĩnh viễn không để ý đến anh!” Thanh Vi cao giọng nói.

Thập Tam do dự một lát, chậm rãi buông dây lưng, chỉ vào người Thanh Vi một chút. Cả người Thanh Vi lập tức buông lỏng, cô thử hoạt động cánh tay, quả nhiên có thể động đậy. Thanh Vi nhảy dựng lên, giữ eo của Thập Tam, nhìn kỹ vết thương, nước mắt lại đong đầy. “Rốt cuộc là anh nghĩ thế nào thế hả? Trước mắt là tiền đồ tốt đẹp, dây dưa làm gì.” Nước mắt bỏng rát của cô rơi xuống lưng Thập Tam, khiến anh khẽ run lên.

“Còn không được sao? Hay là người chê tôi có võ công? Tôi có thể phế bỏ! Chỉ cần một câu của người, tôi có thể phế bỏ.” Thập Tam nóng nảy, nội lực hùng hậu nhanh chóng mất đi khống chế, bắt đầu xé rách kinh mạch, đau nhức từng trận làm Thập Tam ngã ngồi trên mặt đất. Thanh Vi nghĩ cảm xúc anh kích động. Trên thực tế bây giờ cô cũng rất kích động: “Ham muốn chiếm hữu của anh mạnh như vậy sao? Lừa gạt tôi, tổn thương bản thân, đến bây giờ cũng không chịu nói thật?” “Không hề, tôi không hề lừa người, tôi không dám.” Thập Tam cũng rơm rớm nước mắt, không biết là thân thể đau nhức hay trong lòng khổ sở.

“Quên đi, đừng nữa nói. Anh có võ công, suy nghĩ và cách làm việc không giống tôi.” “Không được... tôi..." Thập Tam giãy dụa đứng lên: “Tôi có thể phế bỏ nội lực...” Anh nói xong liền đánh một quyền xuống đan điền của mình. Đây không phải là đùa, Thanh Vi có thể cảm thấy sức mạnh từ làn gió vụt qua, một quyền này mạnh thế nào cô không biết, nhưng cô biết nếu đánh trúng anh hậu quả nhất định sẽ rất nghiêm trọng. Cô chỉ muốn rời khỏi anh, cũng không muốn hại anh.

Thanh Vi sốt ruột nói: “Đừng đánh!” Nhưng đã chậm, cô không ngăn nổi quyền của Thập Tam – đã đi đến trước đan điền, chỉ cần đánh thật, dưới tình huống thân thể của anh lúc này nhất định sẽ bị thương nghiêm trọng, ít nhất mất đi phân nửa võ công. Nhưng vừa rồi nội lực của Thập Tam đã vô cùng bất ổn, bây giờ cảm xúc kích động đến đỉnh điểm, càng kích thích đến đại huyệt quanh người, sức mạnh cũng chịu ảnh hưởng lớn, xuất một quyền càng khiến nội lực không khống chế được. Vừa xuất quyền, Thập Tam không duy trì được nữa, anh còn chưa đánh trúng mình thì đã nôn ra một búng máu, sau đó ngã xuống đất.

.