Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Ảnh Vệ Xuyên Không - Chương 94

Chương 94 ♥ Trong lúc sinh tử

Thập Tam bất ngờ ngã xuống đất. Bởi vì anh ngã rất mạnh nên Thanh Vi không kịp ôm lấy, Thập Tam ngã xuống, tiếng vang nặng nề níu chặt trái tim của Thanh Vi. Trong lúc hoảng hốt, cô bất chấp việc tranh luận với Thập Tam, vừa xem xét vết thương của anh vừa hỏi: “A Ngự, anh sao vậy?” Cô biết thể trạng của Thập Tam rất khỏe mạnh, vết thương bị dây lưng đánh tuy rằng đáng sợ nhưng không đến mức khiến anh ngã xuống. Sau khi Thập Tam hộc máu vốn đã choáng váng, đau đớn vì ngã xuống và giọng của Thanh Vi mới miễn cưỡng khiến anh tỉnh táo. Anh ngẩng đầu nhìn thấy Thanh Vi lo lắng ôm anh, lúc này mới tìm thấy chút an ủi trong tuyệt vọng.

Anh gượng nói: “Nội lực, nội lực không khống chế được.” Khi nói chuyện, xương cốt toàn thân đau như bị nghiền nát. Thanh Vi cuống lên: “Em phải giúp anh thế nào? Đừng phế võ công mà!” Thập Tam nói chuyện càng thêm lao lực: “Vận công, gom lại lần nữa, khoảng ba năm thành, đừng để người khác nhìn thấy......” Anh còn muốn nói thêm hai câu, để Thanh Vi đừng lo lắng, nhưng một ngụm máu lại trào lên cổ họng, anh không nói được nữa.

Trong lòng biết không thể tiếp tục kéo dài, Thập Tam nhắm mắt lại, quả nhiên không thể khống chế cơ thể, cả người anh không điều khiển được tê liệt ngã xuống. Chuyện cuối cùng Thập Tam nghĩ đến là không biết Thanh Vi có thể vất anh ra ngoài hay không? Nhưng anh lo không được nhiều như vậy, nếu còn không vận công dọn dẹp nội lực đang tàn sát bừa bãi thì đừng nói giữ lại võ công, ngay cả mạng cũng phải mất ở đây. Lần này thăng cấp công lực là mấu chốt giữa đại thành hoặc chết, khó hơn thăng cấp bình thường, cũng nguy hiểm hơn nhiều. Phế bỏ nội lực đã hung hiểm vạn phần, mà lúc này anh không có người bảo vệ, cũng không có đan dược điều trị, muốn bình an vượt qua khó như lên trời.

Tuy rằng mạng mình không đáng tiếc, cũng không sợ chết, nhưng nếu chết ở trong nhà sẽ mang đến nhiều phiền toái cho Thanh Vi! Người khác sẽ nghị luận cô như thế nào? Đây đúng là tội lớn. Cho nên anh nhất định phải tranh mạng với trời, phải chết cũng phải là sau khi anh di chuyển được, chết ở bên ngoài, cũng không khiến Thanh Vi đau lòng. Thập Tam nghĩ như vậy, không vì tuyệt vọng dẫn đến muốn chết mà còn mạnh mẽ quyết tâm, mạnh mẽ đề khí đưa vào đan điền.

Thanh Vi chưa từng gặp chuyện như vậy, thấy Thập Tam như hôn mê, trên lưng không ngừng đổ máu thì luống cuống tay chân không biết nên làm gì, hoảng loạn, đau lòng, sợ hãi...... Cô cắn chặt môi, ra lệnh cho mình bình tĩnh lại. Nhìn thấy sắc mặt của Thập Tam tái nhợt không bình thường, đây chắc là do mất máu, cô muốn đưa anh đến bệnh viện nhưng lại nghĩ đến việc anh đặc biệt dặn đừng để người khác nhìn thấy. Nội công cô không lo được, còn trị ngoại thương thì sao? Thanh Vi cầm di động lên, định gọi điện thoại cho Đại Hải nhưng lại do dự, nửa ngày vẫn không hạ được quyết tâm.

Có lẽ anh luyện công không thể tự tiện di chuyển? Hoặc là sợ bị người khác phát hiện điều kỳ lạ sao? Thanh Vi chỉ nhớ rõ trong tiểu thuyết võ hiệp khi luyện công đến cửa ải đều rất nguy hiểm, không thể tự bảo vệ mình trước người ngoài. Nghĩ tới nghĩ lui, Thanh Vi lái xe thẳng đến hiệu thuốc lớn nhất gần đó, tìm bác sĩ trong tiệm, sau khi hỏi đông tây rồi mua một đống thuốc lớn về. Thanh Vi tự mình bôi thuốc cho Thập Tam rồi băng bó. Nhưng vết thương sau lưng quá nặng, máu thịt lẫn lộn nên cô không dám xuống tay. Cô lại không chuyên nghiệp, làm thế nào cũng không được, không phải băng gạc lệch chỗ thì là băng vải bị lỏng, khiến cô đau đầu nhất là có mấy chỗ không cầm máu được.

Nhìn sắc mặt Thập Tam càng trắng bệch, nằm ở đó không nhúc nhích, Thanh Vi cắn răng một cái rồi vẫn gọi điện thoại Đại Hải. Không nghĩ tới Đại Hải đi công tác không thể đến, sớm nhất cũng phải là ngày mai mới có thời gian. Ngày mai? Máu của Thập Tam sẽ chảy khô mất! Thanh Vi chỉ đành tiếp tục tự mình băng bó, càng làm càng hỏng. Vết thương của Thập Tam nứt ra, máu chảy càng nhiều. Cô không biết có phải mình làm không đúng hay không, chỉ thấy sắc mặt Thập Tam càng khó nhìn khiến cô lại luống cuống tay chân.

Cuối cùng Thanh Vi đứng lên, bởi vì ngồi thời gian dài nên choáng váng đầu, cô phải dựa vào tường một lát mới trở lại bình thường. Thanh Vi phiền chán, căm giận đá một cái. Kết quả lại đá trúng tường khiến cô nhảy dựng lên. Lúc này cô đột nhiên nghĩ đến: cô thật sự quá kích động, sao lại không nghĩ tới phòng khám trong tiểu khu? Năm trước hàng xóm gãy chân, lười đi bệnh viện, bèn xem luôn ở phòng khám trong chung cư. Cô nhớ bác sĩ trong đó không tệ, bây giờ vết thương của Thập Tam quan trọng nhất, nếu còn kéo dài sợ có nguy hiểm. Thanh Vi nhìn Thập Tam rồi hạ quyết tâm đi đến phòng khám bệnh chung cư. Bác sĩ Tần nhìn thấy Thập Tam cũng ngạc nhiên.

Phòng khám ở chung cư này có bệnh gì khám bệnh đó. Bác sĩ Tần cũng đã gặp không ít bệnh nhân ra ngoài khám không ít, nhưng vết thương trên lưng Thập Tam thật sự rất kỳ lạ, người lại hôn mê bất tỉnh khiến cho ông giật mình. Ông nói nên đưa đi bệnh viện thì tốt hơn, nhưng Thanh Vi lại kiên trì yêu cầu, bác sĩ Tần đành phải bắt đầu chẩn trị. Cũng may đạo đức nghề nghiệp của bác sĩ Tần rất tốt, tính tình cũng lạnh nhạt, không hỏi nhiều. Ông nhanh chóng xử lý miệng vết thương: Tháo bỏ bông băng Thanh Vi buộc loạn xạ, sát trùng bôi thuốc, cố định băng gạc liền mạch lưu loát. Miệng vết thương lớn được băng vải chỉnh tề trơn nhẵn. Sau lại giúp Thanh Vi đưa Thập Tam lên giường.

Không biết là bác sĩ Tần trị liệu tốt hay là đến lúc đó, máu của Thập Tam cuối cùng cũng ngừng. Bác sĩ Tần lại tiêm một liều hạ sốt, dặn dò những điều cần chú ý rồi đi. Thanh Vi tiễn ông về mới giật mình thấy đã chạng vạng. Tinh thần cô quá khẩn trương, tuy rằng từ trưa đến giờ không ăn cơm nhưng lại không thấy đói. Thập Tam vẫn chưa tỉnh, anh nằm sấp trên giường, sườn mặt bình thản, hai mắt nhắm chặt, sắc mặt trắng xanh. Thanh Vi vuốt ve trán của anh, lại vuốt gương mặt anh, trong lòng buồn khổ.

Sao lại biến thành như vậy? Chuyện gì đang xảy ra thế này? Khoảng cách còn đó, người thì bị thương. Chuyện khiến người ta lo lắng nhất là anh có thể bình an vượt qua cửa ải này không. Trời tối, Thanh Vi làm bừa chút đồ ăn, cô cố ý nấu cháo, muốn đút cho Thập Tam một chút. Nhưng đút không vào. Nước canh cũng chảy xuống theo khóe môi, dùng miệng đút không được, bởi vì thìa cũng không cạy nổi miệng anh, trong miệng ngậm canh không thể mở được thì làm sao cạy được miệng anh đây.

Ban đêm Thanh Vi ngủ bên cạnh Thập Tam. Cơ thể thơm ngát nhàn nhạt ban đầu bây giờ mơ hồ có mùi máu tanh. Hô hấp của Thập Tam vẫn không đủ vững vàng, lúc nhanh lúc chậm khiến cô không thể an tâm. Thanh Vi mệt mỏi ngủ một lát, nửa đêm đột nhiên cảm thấy lạnh, bị lạnh mà tỉnh. Cô còn buồn bực sao lại lạnh thế này, lại phát hiện nơi khí lạnh phát ra là từ người Thập Tam bên cạnh. Anh đang phát run, trên người lạnh toát, Thanh Vi nhảy dựng lên, mở đèn sờ trán của anh.

Lạnh như băng. Dưới đèn Thanh Vi mới phát hiện, sắc mặt anh có chỗ trắng gần như trong suốt, môi cũng xanh tím, lông mi đọng sương trắng, anh bây giờ giống như một cái tủ lạnh vậy..