Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Ảnh Vệ Xuyên Không - Chương 99

Chương 99 ♥ Sinh hoạt đoàn

Thật ra Thanh Vi cũng chỉ hơi vướng mắc vì chuyện lần trước của Thập Tam, lại thấy Thập Tam hấp dẫn phái nữ nên cố ý vạch lá tìm sâu thôi. Cô sẽ không thừa nhận là cô đang ghen. Nhưng thật kỳ lạ, sao anh lại phản ứng mạnh như vậy, dường như anh rất sợ hãi. Thanh Vi nghi ngờ: Chỉ một câu bằng giọng điệu vui đùa, tại sao Thập Tam sợ như vậy? Chẳng lẽ anh thật sự có việc? Nhớ tới mấy cô gái nhiệt tình ban trưa, Thanh Vi hít sâu một hơi: Thập Tam bị mờ ám? Bị thổ lộ? Bị dạy dỗ ư? Được rồi, điều cuối cùng rất khó xảy ra, nhưng có lẽ có cái khác.

Thanh Vi nghĩ ngợi, trong lòng thấy chua, gương mặt liền đen thui, kết quả Thập Tam cũng bắt đầu đau khổ. Anh nhìn mặt Thanh Vi, nóng nảy nói: “Thanh Vi, anh không trêu chọc bọn họ. Anh sai rồi, sau này anh sẽ không nói chuyện với họ nữa.” Thanh Vi nghĩ một chút rồi bình thường lại, mình thật là... Thập Tam đâu có sai, nếu anh thật sự bất hòa với mấy cô gái kia thì đừng nói là huấn luyện viên tập thể hình, dù là công việc khác cũng làm không lâu được. Thập Tam sâu sắc tinh tế, sao mình có thể tùy tiện nói đùa chứ.

Cô thầm oán trách mình, Thập Tam còn tưởng rằng cô mất hứng, lập tức nói: “Nếu em không thích, anh có thể không tới Dương Quang làm.” Trái tim Thanh Vi lập tức mềm nhũn. Thập Tam xem trọng công việc này thế nào, cô có thể thấy được. Anh rất nghiêm túc, làm cũng thuận lợi, chỉ một câu nói của cô anh liền cam tâm tình nguyện buông tay, sao cô có thể ích kỷ vậy được? Thanh Vi cầm chặt tay Thập Tam nói: “Không cần. Thấy anh được hoan nghênh như vậy nên em chỉ đùa một chút thôi. Công việc này thích hợp với anh, điều kiện cũng tốt, phải làm cho tốt vào, em ủng hộ anh.”

Tay Thập Tam bị cô nắm lấy, thuận thế ngồi xuống kề bên cô cảm nhận được ấm áp, anh bèn gật đầu. Thanh Vi đang chuẩn bị lên lớp cho Thập Tam về khoảng cách bình thường giữa nam và nữ, để Thập Tam có hơi cảnh giác, cô lại nhận được điện thoại của Lưu Húc Dương, nói có nhiệm vụ khẩn cấp, bảo cô mặc thường phục đến trung tâm "Nhĩ Khang Thúc Đạo." Vừa nghe đến cái tên kia, Thanh Vi liền hết chỗ nói rồi.

Thật ra cô từng đi ngang qua nơi này, cỡ bậc trung, rửa chân, mát xa gì đó rất đầy đủ, nhưng cái tên này... cô luôn thấy khi tới cửa “Nhĩ Khang thúc Đạo”, sẽ có một cô bé vấn tóc đứng ở cửa vung khăn: “Hoàng a mã, mời!” Hoặc là “3 vị Hoàng hậu nương nương, 2 vị cách cách, 6 vị a ca!” Được rồi, tuy rằng châm chọc trong lòng nhưng Thanh Vi vẫn lấy tinh thần chuyên nghiệp chuẩn bị xuất phát. Thập Tam đã nghe thấy cô muốn đi chấp hành nhiệm vụ nên không yên lòng, không nhịn được nói: “Anh đưa em đi, an toàn chút.”

Cảm giác có người quan tâm thật tốt, Thanh Vi cười tủm tỉm đồng ý, khi đi còn cố ý dặn dò vài câu, sợ anh không quen thuộc sẽ bại lộ. Thập Tam đều nhất nhất đồng ý. Kết quả là khi ra khỏi cửa, Thập Tam mặc quần áo màu đen, nhanh nhẹn đi bên người cô, Thanh Vi đột nhiên nghĩ rằng mình dặn dò thừa rồi - Thập Tam là loại người nào chứ, là ảnh vệ đó . Nghĩ vậy, Thanh Vi cười cầm tay Thập Tam nói: “Nói đến theo dõi đánh người bắt người, anh còn giỏi hơn em, nghe em lải nhải không chê phiền sao?”

Thập Tam được cô chủ động cầm tay thì tự nhiên vui vẻ không thôi, mắt phượng mang ý cười thấp giọng nói: “Không phiền, đương nhiên anh phải nghe em.” Hai người lái xe đến “Nhĩ Khang Thúc Đạo”, lại không gặp được Lưu Húc Dương, cũng không thấy cơ sở ngầm. Thanh Vi buồn bực gọi điện thoại hỏi, Lưu Húc Dương bảo cô đi thẳng đến phòng ở lầu 3. Nghe thấy ngữ điệu vui vẻ của Lưu Húc Dương, Thanh Vi đã thấy không thích hợp. Ngẫm lại việc xấu của người này, chắc anh ta sẽ không đào hầm cho cô nhảy chứ? Thanh Vi ngẫm lại, hỏi Tiểu Vị có biết chuyện hành động không, kết quả Tiểu Vị nói cô đang ở phòng, muốn Thanh Vi mau tới.

Thanh Vi đành phải đi lên, vừa vào phòng thì chỉ thấy Lưu Húc Dương, Tiểu Vị, Đại Hải, Triệu Quang Hoa đều ở đó, bọn họ đều đã đổi quần áo mát xa, một người một ghế nằm uống trà! Tình huống gì đây hả? Tuyệt đối không phải nhiệm vụ. Thanh Vi híp mắt nhìn Lưu Húc Dương: “Sao vậy? Đi rửa chân còn muốn gọi tôi ư?”

“Sao có thể chứ, chuyện tốt mới nhớ em. Không cần trả tiền, đoàn ủy chi.” “Đoàn ủy? Chúng ta không phải đoàn viên mà.” “Thiển cận, đoàn viên thanh niên thôi, thanh niên cũng do đoàn ủy lãnh đạo!”

“Được rồi, hoạt động đoàn ủy lần này là rửa chân? Ai cấp kinh phí?” “Em đã quên bí thư đoàn ủy Quang Hoa sao, anh ấy cấp kinh phí, chúng ta thương lượng, vừa khéo đủ mấy người chúng ta rửa chân.” Đúng rồi, hình như Triệu Quang Hoa là bí thư đoàn ủy, nhưng anh ta không hoạt động gì mấy, mọi người không nhớ cũng phải. Nhưng rửa chân...... Như vậy cũng được sao? Thanh Vi đen mặt. Tiểu Vị cười tủm tỉm nói: “Mấy ngày nay thật bận quá, em nghĩ ca hát ăn cơm gì đó còn không bằng rửa chân thả lỏng.”

Lúc này, Thập Tam ở bên ngoài ngh thấy tình hình thực tế bèn cũng vào. Đại Hải nhìn thấy anh liền sửng sốt, Lưu Húc Dương ngơ ngác nói: “Thì ra em còn dẫn người đến đây.” Thập Tam lẳng lặng đứng đó không nói chuyện, làn da dưới ánh đèn trong phòng tỏa ra ánh sáng như ngọc, vẻ mặt xa cách lạnh lùng. Thập Tam không phản ứng, Thanh Vi cũng không muốn anh bị Lưu Húc Dương quở trách, vì thế nói: “A Ngự lo lắng an toàn của tôi, bèn theo giúp tôi chấp hành nhiệm vụ.”

Triệu Quang Hoa xem như người tổ chức giả, hoà giải nói: “Vậy cùng nhau đi, mọi người đều đã gặp rồi, xem như bạn cũ gặp lại.” Trong lúc nói chuyện thì nhân viên bước vào, vừa khéo 6 người, 4 nữ 2 nam. Thanh Vi biết nơi này đều là người khác phái phục vụ, tức là nam mát xa cho nữ, nữ mát xa cho nam. Nhưng để nữ mát xa cho Thập Tam ư? Anh sẽ không đá văng người ta chứ?

Vốn là phòng lớn có 6 chiếc giường, Thập Tam đứng ở cửa lạnh mặt, thật ra trong lòng khẩn trương vô cùng. Thấy những người này đi vào, anh đã nhìn ra theo tỉ lệ nam nữ. Thập Tam không ngờ nơi này lại là người khác phái rửa chân mát xa. Bây giờ phải làm sao? Lập tức đi luôn ư, có khiến Thanh Vi mất hết mặt mũi không? Nhưng vừa nghĩ đến mình bị một cô gái nắm chân, còn sờ tới sờ lui trên người anh, anh liền rùng mình một cái. Chân của đàn ông sao có thể tùy tiện cho phụ nữ đụng vào chứ? Thập Tam lo lắng không thôi.

.