Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Bà xã, Anh Chỉ Thương Em - Chương 81

Chương 82 : Ừ, tối mai tôi trở về. . . . .

Thư Nhĩ Hách thấy Đằng Cận Tư cau mày lại không biết đang suy nghĩ gì, còn tưởng rằng anh đang lo lắng chuyện của Đông tử, tính vỗ vai anh ủi anh, vừa đúng dịp hôm nay anh có một tin tức tốt. "A Tư, chuyện của Đông tử đã có manh mối, nghe nói có người gặp qua cậu ta ở trên đường, có điều chỉ vội vàng nhìn được gò má, nhưng điều này cũng đã cung cấp cho chúng ta một đầu mối quan trọng, giúp chúng ta thu hẹp phạm vi tìm kiếm." Nói xong liền lấy điện thoại di động từ trong túi ra, đưa tấm hình mờ mờ cho anh nhìn.

Những suy nghĩ kì quái trong đầu Đằng Cận Tư lập tức bị những lời này đánh bay hết, anh là người xem trọng tình cảm anh em, Tứ đệ xảy ra chuyện như vậy, anh cũng có một phần trách nhiệm. Lần này tới Manhattan, trừ tham gia party thương mại, còn có một chuyện quan trọng khác chính là điều tra Tứ đệ đang ở đâu, mặc kệ như thế nào, anh phải bảo đảm cậu ấy an toàn không việc gì. Mặc dù hình trên điện thoại di động có chút mơ hồ, nhưng gò má kia vừa nhìn một cái cũng biết là Tứ đệ, chỉ là ánh mắt cậu ấy quá mức vô hồn, vẻ mặt cũng rất ngơ ngác, hoàn toàn không phù hợp với hình tượng trước đây của cậu ấy.

Điều này khiến anh không khỏi nghi ngờ đây là Tứ đệ sao? Nếu như đúng là cậu ấy, thì sao đột nhiên cậu ấy biến thành như vậy? Chuyện này. . . . . . là sao đây? Chẳng lẽ là bị người khác ám toán?

"Đại ca, người trong hình trừ gò má giống như Tứ đệ, những phương diện khác đều không giống." Đằng Cận Tư nhíu chặt lông mày, anh thà tin rằng người trong hình này chỉ có dáng vẻ giống với Tứ đệ thôi. "A Tư, yên tâm đi, chuyện của Đông tử tôi sẽ điều tra ra nhanh thôi, thằng nhóc kia ở hiền gặp lành, nhất định không có việc gì." Thư Nhĩ Hách an ủi. "Ừ, tôi hiểu." Đằng Cận Tư mím môi gật đầu một cái, trước mắt cũng chỉ có thể nghĩ như vậy.

Nói đến đề tài này, không khí khó tránh khỏi có chút nặng nề, hai người cũng không nói thêm chuyện gì khác nữa, Mạc Đông Lăng là bạn tốt nhiều năm của bọn anh, quan tâm là khó tránh khỏi. Cảnh Niệm Châu thật sự có chút không chịu nổi loại không khí nặng nề này rồi, nên anh cố tình nói sang chuyện khác để thay đổi không khí. "Khụ. . . . . . Hai người các anh có thể để cho cơ mặt thả lỏng chút được không? A Tư, đi nào, tôi sẽ giới thiệu cho anh vài người, bọn họ kinh doanh ở Newyork cũng được xem là nhân vật có máu mặt, họ có hứng thú với anh lâu rồi, luôn bảo tôi phải dẫn anh tới gặp bọn họ, anh nể mặt tôi đi!" Nói xong, liền kéo Đằng Cận Tư đi.

Lúc gần đi, vẫn không quên thủ thế với Thư Nhĩ Hách, đều là anh em nhiều năm, có mấy lời, không cần nói nhiều, chỉ cần trong lòng hiểu là được. Thư Nhĩ Hách nhìn bóng lưng của hai người, xoay người đi tới ghế sopha, anh vốn không ở trong giới thương nhân, cũng không thích loại xã giao vô vị này, hôm nay chỉ muốn tới tham gia náo nhiệt thôi. Lúc bữa tiệc gần tan, Đằng Cận Tư mới nhìn thấy đôi nam nữ vừa rồi, anh nghe Cảnh Niệm Châu nói đó là Thư Nhĩ Hoàng, là em trai ruột của Thư Nhĩ Hách, còn cô gái tên Uý Hợp Hợp, là vị hôn thê của anh ta, giữa hai người đã trải qua một đoạn tình yêu rất dài, Thư Nhĩ Hoàng vô cùng cưng chiều Uý Hợp Hợp, nâng như trứng, hứng như hoa, yêu đến khắc sâu trong lòng.

Anh liếc mắt nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng của Uý Hợp Hợp một cái, anh có cảm giác mình đã gặp qua cảnh tượng này ở đâu rồi, khi nhìn thấy sóng mắt cô ấy lưu chuyển thì nhất thời hiểu ra: Lúc con mèo hoang nhỏ nằm ở dưới người anh, sắc mặt cũng ửng hồng động lòng người như vậy. Bỗng nhiên anh ngước mắt nhìn sang người đàn ông có địch ý với anh, khoé miệng nhếch lên thành một nụ cười đầy ẩn ý, ngay sau đó xoay người rời đi. Anh, bắt đầu nhớ nhung cô gái nhỏ nào đó rồi. "Anh Hoàng, anh cười cái gì vậy? Có phải anh thấy mấy dấu dâu tây trên cổ em phải không! Đồ khốn nạn!" Úy Hợp Hợp hờn dỗi đánh vị hôn phu, gần đây anh quá càn rỡ, luôn chẳng phân biệt được hoàn cảnh mà phát tiết dục vọng của mình, hừ hừ! Đừng chọc cô tức mà về nhà ba mẹ.

"Ngoan, dâu tây nhiều nhìn ngon miệng mê người, hồng rực." Thư Nhĩ Hoàng cưng chìu nhìn bảo bối của anh, tình cảm dịu dàng trong mắt làm người ta ngán chết. Vừa rồi từ trong nụ cười của Đằng Cận Tư anh đã ngầm hiểu được một loại ngôn ngữ đặc biệt của đàn ông, sau khi hiểu rõ lòng dạ của đối phương, một ít không vui trước đây đều tan thành mây khói. "Đồ xấu xa!" Úy Hợp Hợp không tuân nghe theo mà đưa tay nhéo anh, hai người nháo thành một trận, vô cùng ngọt ngào.

***** Sau khi tan tiệc, Đằng Cận Tư lập tức đắn đo có nên gọi điện thoại cho con mèo nhỏ hay không, nhưng gọi điện thoại lại không biết phải nói chuyện gì, bản thân anh cũng không biết cách nói chuyện, nhất là đối với phụ nữ. Đắn đo hồi lâu, anh vẫn buông điện thoại di dộng xuống, tại sao anh phải gọi điện thoại cho cô? Sao cô không chủ động trước?

Trở lại khách sạn tắm rửa, anh chỉ mặc một cái áo ngủ tơ tằm màu đen đứng ở trước cửa sổ sát đất, từ góc độ này vừa vặn có thể nhìn thấy toàn cảnh đêm ở Newyork, những chiếc đèn nê ông nhiều màu rực rỡ, tôn lên những ngôi sao chợt loé trên bầu trời. Cuối cùng anh vẫn bấm số điện thoại kia, chỉ vì sự mong muốn mãnh liệt trong lòng. Bởi vì chênh lệch thời gian, giờ phút này ở thành phố C đã xế chiều thứ bảy, Lương Chân Chân đang ngồi trên xe buýt đi tới trường học, cô đang nghĩ xem nên mua quà sinh nhật gì tặng cho Cát gia đây? Có nên gọi điện thoại hẹn Tiết Giai Ny ra ngoài một chút hay không đây?

Mới vừa lấy điện thoại di động ra, tiếng chuông liền vang lên, cô còn tưởng rằng là Giai Ny và cô tâm ý tương thông, kết quả sau khi thấy số di động hiển thị trên màn hình, mặt mũi cô trắng bệch, trong lòng có một loại cảm giác nói không nên lời. Giờ này gọi điện thoại cho cô làm gì vậy! Đừng nói là muốn cô bay qua đó nhé? Thật không muốn bắt máy chút nào! Sau mười giây để mặc nó vang lên, lập tức liên tiếp nhận được ánh mắt của những người xung quanh, cô vội ấn nút nghe, đặt ở bên tai, nhỏ giọng nói "Alô".

Sắc mặt đen thui của Đằng Cận Tư sau khi nhận được tín hiệu bắt máy thì lập tức hoà hoãn, nhưng khi nghe giọng nói nhỏ như tiếng mèo kêu vang lên thì anh lại mất hứng, nói nhỏ như vậy làm gì? 【 Alô? 】 Lương Chân Chân chờ cả ngày cũng không thấy giọng nói ở đầu dây bên kia vang lên, không khỏi kinh ngạc, trong lòng buồn bực: chẳng lẽ điện thoại bị hư? Hoặc là đặt ở trong túi không cẩn thận chạm phải màn hình cảm ứng? Năm giây, mười giây, mười lăm giây. . . . . .

Đang ở thời điểm Lương Chân Chân chuẩn bị tắt máy, bên kia điện thoại rốt cuộc lên tiếng. "Là tôi." Chỉ có hai chữ cũng đủ thể hiện người gọi là một người đàn ông kiêu căng bá đạo. Bệnh thần kinh! Ai mà không biết là anh! Trong lòng Lương Chân Chân thầm mắng.

【 Vậy có chuyện gì không? 】 Giọng nói của cô qua loa hờ hững. "Không có việc gì." Trong lòng Đằng Cận Tư rất là khó chịu, sao nghe giọng của cô không có một chút hăng hái gì, giống như rất không tình nguyện. 【 không có việc gì vậy tôi cúp nha, tín hiệu trên xe buýt không được tốt, nghe không rõ lắm. 】

Khóe miệng Lương Chân Chân khinh bỉ nhếch lên, không có việc gì thì gọi điện thoại gì cho cô làm gì vậy! Rảnh rỗi sinh nông nỗi à? Chẳng phải một tổng giám đốc hàng ngày kiếm cả tỉ bạc đều rất bận sao? Tối hôm qua chán đến chết, cô liền lên trang web tìm tòi một năm chữ "Tập đoàn Đế Hào Tư" từ trong miệng cô nữ sinh kia, trên Baidu hiển thị kết quả tìm kiếm khiến cho cô phải chặc lưỡi! Trời ạ! Một trong mười tập đoàn lớn nhất toàn cầu! Cô vẫn nghĩ là anh rất giàu, lại không nghĩ tới lại giàu đến mức này, quả thực là ngoài dự đoán của cô rồi ! Cũng làm cho cô hiểu ra lí do vì sao người ta hống hách như vậy, quả nhiên là có đủ tư cách!

Sản nghiệp của tập đoàn Đế Hào Tư trải rộng khắp toàn cầu, liên quan đến tài chính, khách sạn, bất động sản và nhiều ngành khác, dường như đâu đâu cũng có mặt trên thị trường, đạt được tất cả thành tựu trên các quốc gia. . . . . . Lương Chân Chân vẫn còn nhớ tối hôm qua sau khi mình xem xong những báo cáo này đã khiếp sợ thế nào, trước đây cô căn bản không chú ý những thứ này, cho nên cũng lười vào internet tìm tòi, tối hôm qua hoàn toàn là nhất thời nổi hứng. Nói thật, cô rất hối hận, sớm biết đã không lên mạng tìm tòi, quả thực là tự tìm phiền phức cho mình!

"Không cho phép cúp máy!" Đằng Cận Tư vội vàng quát, cô gái này là cố ý sao? Lại dám cúp điện thoại của anh? Dù gì cũng chưa cúp, rống lớn tiếng như vậy làm gì? Muốn đâm thủng màng nhĩ của cô sao. Lương Chân Chân nói thầm trong lòng, đồng thời vì để tránh cho ác ma bắt cô trở về cái biệt thự Lan Đình Uyển gì kia, cô quyết định ra tay trước để chiếm được lợi thế. 【 buổi tối tôi có việc, là sinh nhật của bạn tôi, tôi không thể vắng mặt. 】

"Nam hay nữ?" Con mắt thâm thuý u ám của Đằng Cận Tư khẽ nheo lại, ngón tay không tự chủ siết chặt, nếu như là nam, anh tuyệt đối không cho phép! 【 Là nữ. 】 Lương Chân Chân vội vàng nói, thật là chủ nghĩa chuyên quyền bá đạo! Rõ ràng là có người phụ nữ khác, vẫn bá đạo hạn chế tự do của mình! Chẳng lẽ những thiếu gia có tiền đều thích chân đạp vài thuyền sao? Đúng là không có có nhân tính!

Nghe được là nữ, gương mặt lạnh lùng của Đằng Cận Tư hơi hoà hoãn, quả đấm cũng từ từ buông ra, đợi lát nữa anh gọi điện thoại cho Nam Cung Thần, bảo anh ta mau sớm giải quyết chuyện của Diệp Thành Huân, tốt nhất là đi luôn trong hôm nay, nhiều thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện! "Ừ, nhớ giữ khoảng cách với những người đàn ông khác." Anh lạnh lùng uy hiếp nói, còn dám khiêu chiến quyền uy của anh, thì không phải chỉ đơn giản là lưu đày một mình Diệp Thành Huân như vậy ! 【 Biết rồi. 】

Cô đúng là nhát gan! Cả can đảm chống lại ác ma cũng không có, thật là đáng buồn! Anh lại cố tình quyền cao thế lớn, căn bản không phải loại tôm nhỏ như cô có thể phản kháng lại, ôi, cuộc đời. . . . . . "Ừ, tối mai tôi trở về. . . . . .".