Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Bá yêu mưu tình - Chương 32

Chương 32.

Kê Thanh ngồi ở trên giường ngẩn người một lúc lâu, sau đó khẽ nghiêng đầu ngắm nhìn Tiểu Tuyết, bé con chỉ là vui chơi mệt mỏi nên giờ đã ngủ rất say, mái tóc của Tiểu Tuyết rất mềm, có vài cọng tóc mái che trên trán cùng mắt của cô bé. Kê Thanh nhẹ nhàng dùng tay vuốt qua, lộ ra cái trán nhỏ của Tiểu Tuyết, hai mắt đang nhắm lại càng nhìn càng giống hệt Phong Cẩm Thành, cũng không biết Tiểu Tuyết đang mơ thấy gì mà cái miệng nhỏ nhắn khẽ cười, đột nhiên lại cười khanh khách mấy tiếng, hết sức trong trẻo. Kê Thanh hơi sửng sốt một lúc, nhưng cũng không khỏi mỉm cười, làm trẻ con thật tốt, chỉ cần vui vẻ sống mọi chuyện đều không quan tâm, mặc dù đôi lúc cũng sẽ không được như ý, nhưng chỉ cần khóc một trận thật lớn là hết, cô mơ hồ nhớ lại khi cô còn nhỏ cũng đã từng như vậy, đã trải qua một cuộc sống đơn giản, nhưng hôm nay cuộc sống của cô lại thật nặng nề giống như trên lưng đang đeo một quả núi khổng lồ, ngày ngày đè nén lên người cô. Trước đây Kê Thanh cũng có suy nghĩ qua, nếu không thể ép buộc được Phong Cẩm Thành thay đổi, cô có thể vì Tiểu Tuyết mà cùng Phong Cẩm Thành hòa bình chung sống trở thành vợ chồng bình thường cũng được, nhưng hiện tại Kê Thanh phát hiện chuyện này khó hơn tưởng tượng của cô, cô cảm thấy mình khó có thể làm được.

Một Trương Lộ đã gây rối rắm mấy năm nay, thật ra thì Kê Thanh cũng tin tưởng quan hệ giữa Phong Cẩm Thành cùng Trương Lộ không có gì, nếu quả thật có chuyện gì thì cũng chỉ là chuyện mập mờ giữa nam và nữ? Trương Lộ theo anh nhiều năm như vậy chắc là muốn ngồi vào vị trí Phong phu nhân? Kê Thanh cũng thấy mệt mỏi thay cho cô ấy. Mà cho dù mình chặn được một Trương Lộ, phía sau còn có thêm hai ba Trương Lộ nữa, cô không cách nào xử lý hết được, chỉ cần ngày nào đó cô còn là Phong phu nhân, thì cô chính là cái gai trong mắt người khác, trải qua mấy ngày nay cô cảm thấy so với thời gian hai năm bỏ nhà đi còn mệt mỏi hơn. Lúc đó cô cũng sẽ không hiểu lầm, không ghen tỵ, không uất ức, cô chỉ cần trốn vào một góc thành phố khác để nhớ cùng hoài niệm một chút, ngược lại khi đó được tự do tự tại, Kê Thanh rõ ràng hơn ai hết, khi cô ở bên cạnh Phong Cẩm Thành, thì cô lại không thể khống chế được tâm tình của chính mình, ghen tỵ cùng hiểu lầm đi đôi với nhau rồi lại xảy ra rắc rối...

Mấy ngày trôi qua, cô hoàn toàn có thể yên tâm, con gái của cô cũng đã gặp được ông nội và bà nội, hai ông bà cũng thương yêu Tiểu Tuyết như vậy, nếu Tiểu Tuyết không có mẹ ở bên cạnh thì chắc cũng không đến nỗi? Nếu như cô cùng Phong Cẩm Thành ly hôn, cô cũng sẽ thử thăm dò xem quyền nuôi con, nhưng chỉ có điều là về phía Phong Cẩm Thành có chút khó... Phía ngoài cửa vang lên một tiếng, Kê Thanh nhanh chóng nằm xuống đồng thời nhắm hai mắt lại, bây giờ cô không muốn đối mặt với Phong Cẩm Thành đang say này, người đàn ông này rất biết lợi dụng cơ hội, lần trước sau khi uống say về nhà, chỉ cần một câu nói ‘Anh yêu em’ là liền khiến cô bỏ đi áo giáp phòng bị, bây giờ nghĩ lại thấy bản thân mình thật khờ khạo, đó chỉ là thủ đoạn của Phong Cẩm Thành mà thôi. Cửa bị đẩy ra, mang theo hương vị nhàn nhạt của rượu, mùi vị cũng không nồng nặc, giống như anh uống cũng không nhiều rượu, Kê Thanh nhắm mắt lại giả bộ ngủ, cô có thể cảm nhận rõ ràng vị trí bên cạnh bị đè nén xuống, ánh mắt nóng rực dán lên trên mặt cô, anh khẽ thở dài, cô cảm thấy mùi rượu nồng hơn, cái trán của cô cảm nhận được một mảnh mềm mại cùng nóng bỏng...

Người Kê Thanh có chút cứng ngắc, cũng may Phong Cẩm Thành đã đứng lên đi ra ngoài rồi, sau khi cửa phòng khép lại được một giây, Kê Thanh liền mở mắt ra, cô vốn muốn cãi nhau một trận với người đàn ông bá đạo này, dù sao lúc đầu cũng là do cô khơi mào chọc giận anh. Khi Kê Thanh nói ra những lời đó, cô cũng biết rõ hai người không còn đường lui nữa, lấy kiêu ngạo của Phong Cẩm Thành mà nói, thì những lời nói đó còn có tác dụng hơn so với việc hai người cãi nhau. Kê Thanh thầm nghĩ như vậy cũng tốt, cũng đã chuẩn bị đầy đủ, nhưng thật sự không nghĩ đến ngày hôm sau tỉnh lại, tất cả cả mọi chuyện lại giống như chưa từng xảy ra vậy, tan biến như không khí vậy, hai ngày trước còn lo lắng không yên, nhưng hôm nay cô lại dậy thật sớm, tâm tình cô vui vẻ và ấm áp như thời tiết bên ngoài vậy.

Lúc ăn điểm tâm sáng Phong Cẩm Thành luôn có thói quen đọc báo, thỉnh thoảng quan sát người giúp việc đút Tiểu Tuyết ăn cơm, sắc mặt cũng không tệ, nhìn vẻ mặt ôn hòa lúc ăn cơm, Phong Cẩm Thành liền ôm lấy Tiểu Tuyết nói với Kê Thanh một câu: “Cha hôm qua có gọi điện thoại đến nói nhớ Tiểu Tuyết, chúng ta nên qua đó thay đổi không khí đi”. Kê Thanh nhíu mày, Phong Cẩm Thành để tờ báo xuống, quan sát dáng vẻ lãnh đạm của cô mà nói: “Đây là dịp rất tốt, con gái cũng nên đi ra ngoài vận động một chút, chỉ ở trong nhà sẽ rất buồn bực, không tốt cho sức khỏe!”. Phong Cẩm Thành khoác vai Kê Thanh và ôm lấy Tiểu Tuyết đi, Kê Thanh cũng chỉ có thể trầm mặc. Ngồi ở trong xe Kê Thanh có cảm giác mình giống như khúc củi mục vậy, đã nói đến chuyện buông tha như vậy, cũng đã giày vò anh mấy ngày nay mà cũng không giải quyết được gì, cô thật không phải là đối thủ của Phong Cẩm Thành, cô tiến một bước, anh lại lùi một bước, cô lùi một bước, anh tiến một bước, cô hung hăng ra một đón, giống như đang đánh vào bông gòn vậy, mỗi khi gặp mặt Phong Cẩm Thành cô đều muốn tìm cách gây gỗ với anh nhưng cô lại không biết mở lời như thế nào.

Kê Thanh nghiêng đầu nhìn khung cảnh phía ngoài cửa sổ, khí trời thật sự rất tốt, gió cũng không lớn, ánh mặt trời chiếu những tia nắng ấm áp làm cho không khí trở nên ấm hơn. Mùa đông khắc nghiệt mà có khí trời như vậy cũng rất hiếm, tuy là trong xe không mở nhạc, nhưng cũng không yên tĩnh, bảo mẫu ngồi ở hàng ghế sau cùng Tiểu Tuyết, cô bé nằm ở bên cửa sổ, chỉ chỉ trỏ trỏ đồng thời hỏi một vài thứ, nhìn cái gì cũng mới mẻ, cái gì cũng hấp dẫn, cái miệng nhỏ xíu từ khi lên xe đến giờ cũng không ngừng qua. Xe lái vào tiểu khu, vừa xuống xe Kê Thanh liền nhìn thấy Trương Lộ đang đứng ở cái đình nhỏ trong vườn, hôm nay cũng không phải là ngày nghỉ, mặc dù Trương Lộ có làm ở Đài Truyền hình thì cũng không thể được ưu đãi hơn những chỗ khác, cũng không có khả năng thứ tư lại được nghỉ ở nhà, chẳng lẽ cô đang ở đây đợi Phong Cẩm Thành sao? Tại sao cô lại biết hôm nay bọn họ sẽ đến. Kê Thanh phát hiện bản thân mình căn bản không cách nào xóa bỏ những hiểu lầm ở trong lòng của mình được, mà ánh mắt của Trương Lộ vẫn như cũ không thèm nhìn đến cô, lại rơi trên người của Phong Cẩm Thành, giống như có chút oán giận. Kê Thanh hiểu rõ loại này oán giận này không giống như bình thường, hình như là oán giận có kèm theo mùi vị yêu thương.

Kê Thanh cảm thấy bội phục Trương Lộ, người phụ nữ này có thể đem tất cả hàm xúc biểu hiện rõ ràng ra trên mặt, lúc cần mạnh mẽ thì mạnh mẽ, lúc cần thiết thì sẽ tỏ ra mềm mỏng, không giống như cô đây, thời điểm cần mạnh mẽ thì lại không cứng rắn nổi, đến lúc cần mềm mỏng thì lại cố tình bướng bỉnh. Người ra mở cửa là Trương Yến, Kê Thanh nhìn mọi người, cảm thấy tất cả mọi người trong nhà đều rất rãnh rỗi cùng nhàn nhã. Kê Thanh phát hiện sắc mặt của cha cô cùng Trương Yến đều có chút không tốt, mà không khí ở trong nhà cũng có chút khẩn trương, không biết nguyên nhân có phải là do lỗi của cô hay không. Sau khi ăn cơm trưa, Tiểu Tuyết có chút mệt, bảo mẫu ôm cô bé đi vào bên trong phòng ngủ, hiện tại trong phòng khách chỉ còn lại mấy người. Trương Yến lấy ra một bộ dụng cụ pha trà rất đẹp, sau đó nấu nước cùng pha trà, hương thơm của trà lượn lờ bay tản ra, trong khoảnh khắc, phòng khách đã tràn ngập hương trà, thấm vào cả ruột gan.

Trương Yến cười nói: “Đây là Hồng Trà, là loại Chính Sơn chính cống đó, tôi nhờ người mua về, Cẩm Thành cậu nếm thử một chút xem có ngon không?”. Ý đồ của Trương Yến quá rõ ràng, rõ ràng đến mức Kê Thanh là người ngốc nghếch như vậy mà cũng dễ dàng hiểu ra. Thật ra thì Trương Yến là người phụ nữ rất thẳng thắn cùng bộc trực, ý nào ra ý đó, hơn nữa mục đích của bà rất rõ ràng, người như Trương Yến cũng dễ đối phó hơn em gái của bà. “Nghe tiểu Lộ nói, hai người gặp nhau ở Paris?”.

Trương Yến vừa mở miệng, Kê Thịnh liền ho nhẹ một tiếng, liền di chuyển ánh mắt đến Kê Thanh, nhíu nhíu mày cắt đứt lời của bà: “Nói những chuyện này làm gì chứ?”. Trương Yến lại vô ý liếc Kê Thanh một cái: “Chuyện này thì có cái gì? Đều là người nhà, Tiểu Thanh cũng sẽ không để bụng những chuyện như vậy đâu, phải hay không?”. Điển hình được tiện nghi khoe mẽ, Kê Thanh buông ly trà nhỏ trong tay ra, chợt cười đồng thời ngẩng đầu nhìn hai cô em gái của Trương Yến đang ngồi đối diện cô: “Con có để bụng hay không quan trọng sao? Con cũng thấy báo chí viết**vài chữ không được tốt...”. Sắc mặt của Trương Lộ khẽ biến đổi, có chút ngoài ý muốn nhìn Kê Thanh, có lẽ Kê Thanh im lặng cùng nhẫn nhịn cũng đã thành thói quen, nay bị Kê Thanh dùng lời nói sắc bén như vậy cô cũng bị hù dọa chút ít.

Phong Cẩm Thành nhíu mày, nghiêng đầu nhìn chằm chằm Kê Thanh, không khí có chút không thoải mái, Trương Yến lớn tiếng cười: “Cẩm Thành, con còn chưa cho ý kiến loại trà này như thế nào đó?”. Câu nói này đánh tan cục diện rối rắm. Nhấp một ngụm trà, Trương Yến đột nhiên nói: “Cẩm Thành, mẹ có chuyện muốn cùng con thương lượng một chút, mấy năm này mẹ có nhiều vai diễn, nên cũng có học trò đến đây học hỏi, căn nhà này tuy là rất tốt, nhưng dù sao cũng hơi xa đi lại không tiện, đôi khi muốn diễn cái gì hoành tráng cũng rất bất tiện, mẹ muốn đổi lại một căn lớn hơn một chút, phòng này...”. Bà chưa nói xong, Kê Thịnh đã liền đứng dậy: “Tôi đã nói với bà bao nhiêu lần rồi, muốn mua nhà thì bà tự mình đi mua đi, căn nhà này là của tôi mua, cũng đừng hòng nghĩ sẽ bán căn nhà này đi, căn nhà này với bà không có liên quan”.

Sắc mặt của Trương Yến liền biến sắc: “Với tôi không có liên quan? Tôi gả cho ông bao nhiêu năm nay, ngoài việc quán xuyến việc nhà cùng phục vụ chuyện ăn uống của ông, chẳng lẽ đến cái nhà tôi cũng không có phần sao?”. Mặt của Kê Thịnh đỏ bừng, hơn nữa trước mặt con gái ruột, không thể để mất mặt được, hắn liền nói: “Bất kể như thế nào, nếu bất quá thì ly hôn thôi, còn căn nhà này bà không được động vào”. “Nếu ly hôn thì tôi được nửa căn nhà này, muốn tống cổ tôi ra khỏi nhà này à, không có cửa đâu”. Trương Yến trở mặt khác xa với dáng vẻ ưu nhã ngày thường, cũng không khác mấy bà chanh chua là mấy.

Kê Thịnh giận run cầm cập, Trương Lộ len lén nhìn Phong Cẩm Thành một cái, đứng lên khuyên giải: “Chị, có gì thì từ từ nói, chị đang làm gì đây? Sao lại trở mặt chứ?”. Trương Yến bị em gái nhắc nhở, thoáng bình phục tâm tình lại: “Trở mặt gì chứ? Chị phải sớm đi khỏi đây thôi, chị ở trong nhà này chịu khổ chịu cực, cuối cùng cái gì cũng không có. Kê Thanh hôm nay dì có vài lời muốn nói rõ ràng với con! Căn nhà này là do Cẩm Thành mua, mang tiếng là mua cho cha của con, nhưng trên giấy tờ lại là con đứng tên, như vậy là không được đó. Dì đã nghĩ qua rồi, nếu cứ để như vậy thì sau này không có bảo đảm, hay con chuyển tên căn nhà này qua cho dì đi, như vậy dì và cha của con cũng yên tâm mà sống trong căn nhà này”. Ồn ào nửa ngày giờ Kê Thanh mới hiểu rõ, hôm nay bọn họ muốn gia đình cô đến đây là vì chuyện này, ánh mắt của Kê Thanh rơi vào người cha, mặt Kê Thịnh giận đến tím rồi chuyển sang xanh thật khó coi, ông ngồi ở trên ghế sa lon dáng vẻ chán nản, cả người như già thêm mười tuổi vậy: “Trương Yến, tôi đồng ý ly hôn, sổ tiết kiệm bà đang giữ, tất cả đều cho bà đó, một đồng tôi cũng không lấy, còn căn nhà này là của Tiểu Thanh, bà đừng có hao tổn tâm trí nữa, nên ngừng suy tính đi, đừng để mất hết mặt mũi...”.

Trên đường trở về nhà, nửa đường Phong Cẩm Thành chợt đổi hướng, muốn đưa con gái về Phong gia, khi về đến nhà là đã hơn chín giờ tối, Kê Thanh bước vào cửa, nãy giờ cô vẫn im lặng bây giờ mở miệng nói: “Tại sao lúc đầu mua nhà lại lấy tên của em để đứng tên vậy?”. Phong Cẩm Thành nhíu mày: “Em là vợ của anh, lấy tên của em thì có làm sao?”. Kê Thanh trầm mặc mấy giây: “Coi ngày nào rảnh, chúng ta đi làm thủ tục sang tên đi, căn nhà của mẹ em vẫn còn để trống, không có ai ở, sau này để ba dọn về bên kia ở đi!”. Phong Cẩm Thành vừa nghe, sắc mặt liền tối, hít một hơi thật sâu, nhàn nhạt nói một câu: “Anh mệt rồi, những chuyện này để sau này hãy nói...”. Anh trực tiếp đi vào thư phòng, tay đóng cửa lại, ầm một tiếng cánh cửa thư phòng như sắp sập vậy.

Lúc nửa đêm, Kê Thanh liền bị chuông điện thoại di động đánh thức, nhận ra giọng nói của dì giúp việc bên nhà của ba: “Kê... Kê Thanh, cháu mau đến đây, mau đến đây đi, ba cháu ngất rồi...”..