Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Bá yêu mưu tình - Chương 61

Chương 61.

Từ lúc ba vợ nói chuyện với Kê Thanh xong đi ra, cô liền nói muốn cùng anh ly hôn, cũng bắt đầu từ hôm đó Phong Cẩm Thành ngày rầu đêm rĩ, sầu muốn bạc trắng cả đầu mà cũng không nghĩ ra cách gì. Ly hôn chắc chắn là không được rồi, khó khăn lắm mới dỗ được vợ trở về, mà Kê Thanh thì trong lúc nhất thời xúc động đòi ly hôn, chẳng phải cứ như vậy sẽ rất oan uổng sao, hơn nữa anh nhờ có tờ giấy đăng ký kết hôn kia mới có thể trói buộc được Kê Thanh, ly hôn rồi thì anh phải làm sao mới yên tâm đây. Tiêu Bác Nhã khiến Phong Cẩm Thành cảm thấy nguy cơ mất vợ càng trầm trọng hơn, tuy vợ của anh đã nói sẽ sinh con, nhưng người đàn ông kia vẫn cứ như cũ ngồi đó chầu chực, nói thế nào cũng không chịu hiểu, đuổi cũng không chịu đi, nếu như cùng Kê Thanh ly hôn thì Phong Cẩm Thành cũng không dám nghĩ đến hậu quả nữa...

Trong lúc lòng Phong Cẩm Thành sốt ruột như lửa, anh liền nhìn thấy tờ quảng cáo nhỏ dán ở trên cây cột điện, hai mắt đột nhiên sáng ngời, nhưng ai lại đi đến đó chứ? Đi như thế nào đây? Lại gặp vấn đề nan giải. Muốn đem chuyện này giao cho trợ lý làm, nhưng nếu nói ra thì thật mất mặt đó, mặt mũi của Phong Cẩm Thành cũng không có dày như vậy nha, càng nghĩ càng rối, cuối cùng là quyết định chính bản thân mình tự đi liên lạc, bấm dãy số điện thoại của bên in ấn thiết kế quảng cáo, điện thoại đổ vài lần chuông, đầu giây bên kia có một giọng nam truyền vào tai, Phong Cẩm Thành căn bản không biết người đàn ông đó nói cái gì, liền đề nghị liên hệ bằng phương pháp chat QQ, tiếp theo Phong Cẩm Thành nhận được một tin nhắn, tin nhắn đó ghi mã số chat QQ của bên kia. (Chát trên QQ cũng giống như chát trên yahoo hay skype của bên mình vậy, nhưng bên Trung lại chuộng QQ hơn.) Cách tán gẫu trên QQ như vậy, đối với Phong Cẩm Thành mà nói thì đây cũng là lần đầu tiên, trước đây hắn có thấy Kê Thanh cũng thường xuyên lên QQ để tán gẫu, nhưng thật sự thì Phong Cẩm Thành cũng không thể lý giải nổi chát trên QQ thì có gì mà vui cơ chứ? Cùng với người xa lạ không quen biết thì có chuyện gì để nói chứ, nếu là bạn bè thì trực tiếp gọi điện thoại không phải được rồi sao, vậy mà vợ anh lại chát say mê không biết mệt.

Nhưng lúc này đây tuy anh không dùng QQ này nọ, nhưng cũng đã bị đưa vào tròng rồi, vì thế Phong Cẩm Thành ngồi trước máy tính đen mặt một lúc mới đăng kí được cái mã số QQ, sau đó kết bạn với cái người in ấn làm giả chứng từ. Bên kia hỏi anh muốn làm bằng cấp giả gì? Phong Cẩm Thành liền đánh mấy chữ ‘Giấy Chứng Nhận Ly Hôn”. Bên kia trầm mặc thật lâu sau mới hồi âm: “Chỗ chúng tôi không có làm giấy chứng nhận ly hôn”.

Phong Cẩm Thành lập tức hỏi: “Tại sao vậy, không phải bên anh nói giấy chứng nhận gì cũng đều làm được sao?” Sau đó bỏ thêm một câu nữa: “Tiền không thành vấn đề”. Đối phương lại trầm mặc một lúc, cuối cùng nói cho Phong Cẩm Thành biết một địa chỉ, để cho Phong Cẩm Thành đến đó rồi tự nói chuyện, trong lòng của Phong Cẩm Thành liền cảm thấy buồn phiền, hiện tại muốn làm bằng cấp hay chứng chỉ giả gì cũng đều rất dễ dàng và nhanh chóng, còn anh thì chỉ muốn làm một cái chứng nhận ly hôn giả thôi, mà lại gặp phải nhiều rắc rối như vậy, anh thật sự cũng không muốn đi làm nữa, nhưng ngày nào vợ anh cũng hối thúc thì biết làm sao đây. Phong Cẩm Thành chỉ có thể dựa theo địa chỉ đó mà lái xe đi tìm, chỗ đó ở trong một thôn nhỏ nằm ở ngoại ô, xe chạy đến trước con hẻm liền thấy một người đàn ông đầu trọc ốm như khỉ đứng ở dưới cột điện cách đó không xa hút thuốc, nhìn thấy Phong Cẩm Thành xuống xe đứng ở đó, người đàn ông ốm nhom đó ngây ngốc đứng dậy, có chút không tin người đàn ông này muốn làm giấy chứng nhận ly hôn giả.

Nghề in ấn làm giấy tờ giả này, khỉ ốm cũng đã làm rất nhiều năm rồi, cũng làm giả đủ loại và đủ kiểu, nhưng hắn chính là chưa làm qua giấy chứng nhận ly hôn giả bao giờ, hắn nghĩ hiện nay thủ tục ly hôn cũng không quá khó khăn, chỉ cần trực tiếp đi đến cục công chứng làm không phải là được sao, ai lại ăn no không có chỗ tiêu tiền hay sao mà lại đi làm giả chứ? Hơn nữa người đàn ông mới vừa xuống xe này, lại rất đẹp trai anh tuấn, khí thế bừng bừng, sau lưng anh là chiếc xe đắt tiền nữa, quả thực đây chính là một chàng trai hội tụ đầy đủ tiêu chuẩn nha, nhưng sao lại muốn làm giấy chứng nhận ly hôn giả làm gì chứ? Trong lòng của khỉ ốm hiện tại là trăm mối tâm tư không thể giải thích nổi, không khỏi do dự mà đứng dậy, đồng thời cũng tự nghĩ chắc là lầm người rồi! Ném điếu thuốc trong tay xuống đất, cẩn thận nhìn Phong Cẩm Thành sau đó chần chờ hỏi một câu: “Chuyện này, ngài đến đây làm cái giấy kia...”. Phong Cẩm Thành mặt nhăn mày nhíu liếc mắt nhìn hắn, vừa nhìn đã biết đây là loại người không thành thật rồi, hình dáng bên ngoài thật đáng khinh.

Phong Cẩm Thành gật gật đầu nói: “Tôi muốn làm gấp, hiện tại cần”. Hai mắt của khỉ ốm như sáng lên, ra vẻ khó xử mà nói: “Lấy liền cũng được, nhưng phải thêm tiền”. Phong Cẩm Thành gật đầu đồng ý. Phong Cẩm Thành đi theo khỉ ốm vào trong thôn, đi vòng vòng một hồi, đến một chỗ rất nhỏ, thiết bị đầy đủ, trên bàn cũng dính đủ loại mực in, bên góc sáng sủa nhất chất một đống đầy đủ chủng loại cùng kiểu dáng chứng chỉ mẫu, có ba người đang ở đó thao tác in ấn. Thật sự thì khỉ ốm chưa bao giờ in qua giấy chứng nhận kết hôn, nhưng ở nhà cũng có một bảng làm mẫu, ba mươi năm trước hắn và vợ của hắn đã ly hôn, nên hắn đơn giản lấy tờ giấy chứng nhận ly hôn của mình ra đối chiếu, làm cho Phong Cẩm Thành một cái cũng y hệt như vậy.

Nhìn xe của Phong Cẩm Thành đã đi xa, người tình đứng bên cạnh hắn cũng nhỏ giọng hâm mộ mà nói: “Người đàn ông này thật đẹp trai, không biết người phụ nữ nào có diễm phúc có được người đàn ông như vậy, mà lại còn đòi ly hôn nữa, là người khác nếu như có cơ hội thì sống chết gì cũng bám lấy, cả đời không buông ra”. Khỉ ốm liếc mắt nhìn cô một cái, tức giận nói: “Mặc kệ ai có diễm phúc, cũng không có liên quan đến cô, mau đi về nhà nấu cơm đi, làm cả việc nhà nữa”. Qua mấy ngày sau, hàng xóm của khỉ ốm đi ly hôn, giấy chứng nhận ly hôn còn chưa cầm vào đến cửa, đã bị khỉ ốm mượn xem, trong bụng nghĩ thầm: “Hỏng rồi, làm sai rồi, ai mà biết giấy chứng nhận ly hôn đã sửa đổi lại thành màu đỏ chứ”. Thấp thỏm không yên vài ngày, nhưng cũng không thấy Phong Cẩm Thành quay lại, lúc đó khỉ ốm cũng mới thở phào.

Phong Cẩm Thành cũng không biết chuyện giấy chứng nhận ly hôn giả đã bị lộ, bên này anh vẫn chưa giải quyết xong chuyện phục hôn. Phong Cẩm Thành tiến vào cửa, chỉ thấy Kê Thanh đang ngồi trên ghế sô pha xem tivi, miệng đang cắn quả táo màu đỏ rất lớn, bộ dáng của vợ anh càng ngày càng hấp dẫn, nhất là sau khi sinh xong Tiểu Lượng, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo kia có chút hồng, mái tóc có chút dài buông xuống ôm lấy gương mặt của cô, tóc mái che lấy cái trán của cô, hơn nữa phía trước ngực của cô có hình con chuột mickey to tướng, nhìn thế nào cô cũng không giống bà mẹ hai con. Lòng tham của Phong Cẩm Thành liền trỗi dậy, liền đi qua đặt mông ngồi xuống bên cạnh vợ, miệng rộng hết cỡ: “Vợ ơi, có nhớ anh không?”. Căn bản cái miệng của anh còn chưa chạm đến gương mặt nhỏ nhắn của Kê Thanh, liền bị Kê Thanh cho một cái tát đẩy trở ra.

Kê Thanh liếc mắt nhìn hắn: “Phong Cẩm Thành, anh nói thật đi anh còn chuyện gì giấu em nữa hay không?”. Trong lòng của Phong Cẩm Thành liền lộp bộp, tự nhủ ‘Chẳng lẽ Kê Thanh đã biết, nhưng không thể nào nha! Vợ anh là một người đơn giản, chuyện giấy chứng nhận ly hôn giả anh không nói ra thì làm sao Kê Thanh có thể biết được chứ?’. Mặc dù trong lòng nghĩ như vậy, nhưng dù sao cũng có chút chột dạ, ánh mắt của Phong Cẩm Thành có chút giả dối: “Anh đâu có gạt em chuyện gì đâu, không hề có”. Kê Thanh trừng mắt nhìn hắn: “Phong Cẩm Thành, em cho anh một cơ hội cuối cùng, anh thẳng thắn sẽ được hưởng sự khoan hồng, còn nếu cứ nhất quyết chống cự thì sẽ bị xử thật nghiêm đó, anh nên suy nghĩ mà chọn đi!”. Chờ thêm một lát nữa, Phong Cẩm Thành vẫn là cố chấp không thừa nhận.

Nhìn bộ dáng Phong Cẩm Thành cắn răng ra vẻ cứng rắn, giờ Kê Thanh mới biết người đàn ông này thật không đáng tin tưởng, mới có vài ngày mà hết chuyện này đến chuyện khác, không biết đã lừa cô bao nhiêu chuyện. Kê Thanh từ dưới mông lấy ra tờ giấy chứng nhận ly hôn, đập mạnh lên bàn trà: “Phong Cẩm Thành, thật vất vả cho anh nha! Chỗ làm giấy tờ giả này ở đâu vậy, mà ngay cả giấy chứng nhận ly hôn giả cũng làm, nếu đã làm thì sao lại không làm cái mẫu chứng nhận hiện hành chứ, mà đi làm cái mẫu của mười mấy năm trước”. Phong Cẩm Thành cảm thấy toàn thân đều lạnh. Đắc tội ai chứ đừng đắc tội với vợ, Phong Cẩm Thành lại phải đến phòng khách để ngủ, vợ của anh ra lệnh, nghiêm cấm anh tới gần vợ trong vòng hai mét, bằng không thì ngày mai cô liền dẫn theo hai đứa nhỏ về nhà cha đẻ.

(Chính xác phải nòi là “về nhà mẹ đẻ” nhưng mà chị Kê Thanh thì không có mẹ nữa nên phải nói là “cha đẻ” mới đúng nha.) Hiện tại Phong Cẩm Thành sợ nhất chính là chiêu ôm con về nhà cha đẻ của vợ đó, tuy là cha vợ đã có bạn già rồi, nhưng hai người già này lại rảnh rỗi không có chuyện gì để làm, rất thích chơi với hai đứa nhỏ. Tiểu Lượng và Tiểu Tuyết mà qua đó, mỗi người ôm một đứa, cùng chơi cùng đùa, thì vợ của anh lại rảnh rỗi mà ra ngoài tập Yoga, Phong Cẩm Thành cũng không phải là ngăn cản vợ của anh đi, nhưng cái chính là Kê Thanh luyện Yoga xong sẽ cùng Tiêu Bác Nhã dùng cơm. Cho dù biết hai người không có gì, nhưng khi nhìn thấy vợ của mình cùng người đàn ông khác cười cười nói nói, trong lòng anh liền thấy không thoải mái. Bởi vậy trừ bỏ lần đầu tiên ra, về sau mỗi lần vợ anh đi luyện Yoga, anh đều đòi đi theo, nếu Kê Thanh đi ăn cơm cùng Tiêu Bác Nhã thì anh cũng sẽ sáp vào mà đi cùng.

Cũng không biết là Tiêu Bác Nhã có phải đang cố ý hay không, mỗi lần gặp nhau đều nhắc tới chuyện trước đây của hai người, nói vợ anh lúc trước rất đáng yêu, lại rất xinh đẹp, Tiêu Bác Nhã còn nói chờ đợi cô, còn nói xấu Phong Cẩm Thành. Khó khăn lắm vợ anh mới luyện xong khóa Yoga này, anh cũng không muốn để cô đi luyện nữa, cho nên lần này anh sẽ không để cho cô về nhà cha đẻ đâu. Phong Cẩm Thành nghẹn khuất đứng dậy, không khỏi giận chó đánh mèo, khỉ ốm cái người đàn ông này làm giấy chứng nhận ly hôn giả cho anh, thật sự là tên không có đạo đức nghề nghiệp chút nào, làm giấy chứng nhận ly hôn mà còn làm của mười năm trước, đúng là hồ đồ. Phong Cẩm Thành cầm lấy điện thoại, gọi điện thoại cho Hồ Quân, tỏ vẻ là một công dân gương mẫu tố cáo nơi làm giả chứng chỉ cho cục công an vây bắt. Khỉ ốm nằm mơ cũng không nghĩ tới, chính tờ giấy ly hôn đó lại khiến cho hắn bị bắt, hắn đã hành nghề tại một nơi hẻo lánh như vậy mà còn có thể kinh động đến cục công an sao, trong một đêm đó bị dọn cả hang ổ. Cho nên người ta thường nói “Mặc kệ làm gì, đắc tội với quân tử chứ đừng đắc tội với tiểu nhân”, Phong Cẩm Thành cùng quân tử thì không sát với thực tế, nhưng chính là không hơn không kém so với tiểu nhân nha “có nợ sẽ tính, có oán tất báo”.

Tục ngữ nói cũng đúng “Đạo cao một thước, ma cao một trượng”, Phong Cẩm Thành chỉ mất nửa ngày, đã khiến cho lửa giận của Kê Thanh giảm xuống, cuối cùng cố gắng nhõng nhẽo thêm chút nữa, rốt cục vợ của anh cũng khai ân, nhưng lại bị con trai của anh cản trở. Nhìn thử mà xem, muốn làm cái gì cũng phải chờ đến tối, khi con của anh ngủ say mới làm, có thể tiến vào phòng của vợ rồi, nhưng nửa chừng còn bị con trai phá đám mấy lần. Cứ như vậy qua một tháng, Phong Cẩm Thành đã không nhịn được mà nổi giận, trực tiếp đem Tiểu Lượng và hành lý của tên nhóc đó ném qua cho ông bà nội trông, còn hai người thì đi Hải Nam để bồi dưỡng tình cảm. Vào đến khách sạn, căn bản Kê Thanh còn chưa kịp thưởng thức cảnh đẹp của biển Hải Nam, thì cô đã bị Phong Cẩm Thành kéo vào khách sạn, sau đó dùng sức mà gặm nhắm cô...

Kích tình qua đi, Phong Cẩm Thành không khỏi đem mối nghi ngờ hỏi Kê Thanh: “Vợ ơi, anh nghĩ em sẽ giận anh mười ngày hoặc nửa tháng, nhưng sao lại tha thứ cho anh nhanh vậy?”. Kê Thanh mỉm cười, ngẩng đầu hai mắt long lanh nhìn anh: “Chê em khoan hồng độ lượng sao?”. “Không phải, không phải thế...”. Phong Cẩm Thành vội vàng phủ định.

Kê Thanh không khỏi nở nụ cười, bàn tay đưa lên đầu giường định tắt đèn, lại không cẩn thận đụng trúng cái điều khiển ti vi, cái tivi treo trên tường được mở ra, ngay đúng lúc đó phát lại tiết mục Trương Lộ phỏng vấn Phong Cẩm Thành lần trước. Hình ảnh Phong Cẩm Thành trong ti vi nở một nụ cười tao nhã, tuấn mỹ cùng tiêu sái, anh trả lời: “Tình yêu là gì tôi không hiểu, nhưng tôi biết tôi đang muốn cái gì. Con đường phía trước rất dài, cho dù phong cảnh ven đường có đặc sắc đến đâu tôi cũng mặc kệ, tôi xem đó như là một đống hỗn độn vậy. Tôi hy vọng người luôn đi bên cạnh tôi chính là vợ của tôi, hai chúng tôi sẽ nắm lấy tay nhau, cùng nhau sánh vai cho đến già, đó chính là một bức tranh đẹp nhất...”. Phong Cẩm Thành đoạt lấy điều khiển từ xa, liền bấm tắt, Kê Thanh liếc anh một cái, người đàn ông này cũng biết xấu hổ sao, hai tai đỏ bừng mặt cũng dần dần ửng hồng, đây có phải là thẹn thùng không. Mặc kệ trước kia có bao nhiêu hiểu lầm, xảy ra bao nhiêu sóng gió, cuối cùng bọn họ cũng đã tìm thấy nhau, thẳng thắn và thành khẩn, cùng nắm lấy tay nhau đi đến già, cô chờ mong như vậy.

.