Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Bá yêu mưu tình - Chương 7

Chương 7.

Kê Thanh trầm mặc hồi lâu mới nói: “Tớ gặp được anh ấy...”. “Anh ấy? Người nào?”. Vừa bắt đầu Tử Thấm nghe không hiểu những câu nói không đầu không đuôi này của Kê Thanh, sau lại nhìn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, sao còn có thể không hiểu: “Chồng trước của cậu? Cậu gặp Phong Cẩm Thành?”. Kê Thanh gật đầu một cái, Tử Thấm nâng khuôn mặt cô quan sát nửa ngày: “Kê Thanh, cậu đang lo lắng, sợ, cậu sợ cái gì? Các người không phải ly hôn rồi sao? Cho dù hắn có là Thiên Hoàng lão tử, quản trời quản đất, quản được chuyện vợ trước sao?”. Kê Thanh cắn cắn môi: “Tớ để lại đơn ly hôn, anh ấy không có kí tên làm thủ tục, cho nên...”.

Tử Thấm không khỏi nhăn mày: “Sao lại như vậy, nếu như ly hôn rồi thì mọi chuyện xong hết, hắn có quyền có thế cũng là chuyện của hắn, nhưng bây giờ, giữa hai người còn dính đến Tiểu Tuyết...”. Có lẽ cảm thấy giọng mình nói có chút nặng nề, lại vỗ vỗ bả vai Kê Thanh nói: “Chuyện đã rồi, chúng ta cũng không thể sợ. Lấy hiểu biết của cậu đối với hắn, nếu hắn biết được cậu sinh Tiểu Tuyết, thì như thế nào, cậu nắm chắc chưa?”. Sắc mặt Kê Thanh tái nhợt, lắc đầu một cái: “Không biết, Tử Thấm, thật ra tớ một chút cũng không biết vì sao anh ấy làm vậy. Anh ấy căn bản không yêu tớ, bên cạnh cũng chưa bao giờ thiếu phụ nữ. Thứ anh ấy cho tớ, cho tới bây giờ cũng chỉ là người phụ nữ có danh hiệu Phong phu nhân mà thôi. Hai năm qua, tớ có lúc cũng nghĩ, nếu thật sự gặp lại, có lẽ bọn mình chỉ là duyên phận thoáng qua thôi, nhưng bây giờ...”.

“Hiện tại thế nào?”. Tử Thấm cảm thấy, mình có chút không hiểu hai người này rồi. Trên thực tế, Kê Thanh thầm mến Phong Cẩm Thành mười năm, cô cũng biết. Kê Thanh là người hướng nội cố chấp. Ban đầu bởi vì không đóng được học phí, lúc đang ngồi bên hồ của học viện buồn bực kéo tóc, cô ấy đi tới, thủ thỉ hỏi cô nguyên nhân. Hai người bọn họ ở cùng một kí túc xá, nhưng qua một học kì, cũng không nói qua mấy câu. Trên thực tế, trong mắt cô, Kê Thanh có chút cô độc, mà Tử Thấm lúc ấy rất tự ti. Ở nơi này, cô không phải là trạng nguyên được thôn khua chiêng gõ trống vui vẻ tiễn đi thi tốt nghiệp trung học, cô chỉ là người ngoài nhảy ra từ trong hốc núi. Tử Thấm hậu tri hậu giác phát hiện, mình từ trong sách vở ngẩng đầu lên. Đến thành phố lớn mới biết, tất cả mọi người không phải ai cũng thiện lương chất phác. Có vài người ác ý thậm chí khinh bỉ, giễu cợt, lòng người ấm lạnh. Không tới một năm ngắn ngủn, cô đều nếm được. Có lúc cô có chút chán nản thất vọng, thậm chí lúc bắt đầu tuyệt vọng, thì gặp được Kê Thanh.

Mặc dù Kê Thanh chưa bao giờ thừa nhận, nhưng đối với mình mà nói, cô ấy là đại ân nhân, cho cô thấy được hi vọng trong lúc tuyệt vọng. Nhìn qua cô gái nhỏ cô độc, không có gì đặc biệt ấy, lại có một trái tim nóng rực. Hơn nữa rất ngốc, ngốc nghếch thầm mến một người đàn ông hơn mười năm, còn chưa từng thổ lộ qua lần nào, chỉ giấu ở trong lòng. Cứ như vậy yên lặng trải qua cuộc sống của mình. Có lúc Tử Thấm cảm thấy, Kê Thanh tựa như một đóa hoa trong góc, nhìn qua không có gì đặc biệt, nhưng cũng sẽ mang lại cho người ta kinh hỉ khác biệt. Nếu thời điểm nở rộ hướng về phía mặt trời, cũng sẽ có một loại xinh đẹp lóa mắt. Chỉ là loại xinh đẹp này cần người yêu hoa từ từ chậm rãi lĩnh hội. Tuy nhiên Tử Thấm cũng phải nói đúng trọng tâm, người chồng trước kia của Kê Thanh, chân chính là yêu nghiệt chuyển thế, một người đàn ông lớn lên như vậy, chẳng có gì lạ khi Kê Thanh tự ti, phụ nữ các cô không có cách nào chịu được.

Tử Thấm còn nhớ rõ lần đầu tiên nhìn thấy Phong Cẩm Thành, là tại hôn lễ của Kê Thanh. Người đàn ông đó vừa đi ra, Tử Thấm đã cảm thấy cả lễ đường sáng lên. Nếu không phải có cô dâu là Kê Thanh, cô cảm giác có phải mình đến nhầm nơi hay không, chỗ này đang chụp phim thần tượng sao? Phong Cẩm Thành một thân trang phục chú rể màu trắng, thật sự có thể làm những mỹ nam thần tượng minh tinh khác không có đất dung thân. Bề ngoài rực rỡ đẹp mắt, cũng không phải quá hiếm lạ, quan trọng là người đàn ông này có loại khí thế, cái loại giơ tay nhấc chân đều rất ưu nhã. Mặc dù Tử Thấm biết rõ, anh đối với hôn lễ này rất không có kiên nhẫn, nhưng nụ cười nhạt luôn treo trên khóe môi kia, vẫn như cũ thỏa đáng như vậy. Mà cô gái ngốc Kê Thanh kia, Tử Thấm phỏng đoán, hôn lễ mà cô ấy mơ ước đã trở thành sự thật, đoán chừng cũng đang mơ mơ màng màng. Từ đầu đến cuối, nụ cười mơ mộng kia, chưa lúc nào biến mất qua trên mặt cô.

Ngẫm lại cũng đúng, có mấy ai có thể được gả cho người đàn ông mình thầm mến suốt mười năm. Trên phương diện khác mà nói, Kê Thanh coi như tương đối may mắn. Chỉ tiếc cô không hiểu, yêu đơn phương một người rất mệt mỏi. Theo thời gian, thứ tình yêu đập lay động trong ngực kia, nếu như không được đáp lại, sẽ dần dần phai màu, hao mòn, giống như nắm cát trong tay. Dù bạn có nắm chặt dùng sức thế nào đi chăng nữa, cát cũng sẽ từ kẽ ngón tay chảy ra. Tình yêu vốn tương hỗ, mà tình yêu của Kê Thanh, quá uất ức, ủy khuất gần như là hèn mọn. Nếu hèn mọn có thể đạt tới thì không sao, chỉ sợ cuối cùng vẫn là công dã tràng. Thời điểm Kê Thanh tới thành phố T tìm cô, Tử Thấm gần như không nhận ra được cô ấy. Sau khi Kê Thanh kết hôn, Tử Thấm đã tới thành phố T làm việc, hai người ước chừng hơn nửa năm không gặp mặt, chỉ liên lạc qua điện thoại, vì vậy lúc ở trạm xe lửa nhìn thấy cô xách theo cái bọc lớn, cùng cái hình người như tờ giấy, Tử Thấm sợ hết hồn.

Cô ấy vốn không mập, hai má cũng gầy, càng làm nổi bật đôi mắt to, chỉ cần gió thổi một cái là dường như có thể ngã nhào. Đến nhà, Tử Thấm mới biết cô ly hôn, còn dẫn theo cả vật kỉ niệm trong bụng. Lúc đó Tử Thấm sợ cô đau khổ, thủy chung không hỏi rõ nguyên nhân. Sau Tiểu Tuyết ra đời, hai cô gái không có kinh nghiệm nuôi con, tay chân luống cuống một hồi, cuối cùng tìm được dì Quách cũng coi như thuận lợi, cũng liền quên đi chuyện này. Vào lúc này, nghe Kê Thanh nhắc tới, Tử Thấm mới biết. Ồn ào nửa ngày, ban đầu là Kê Thanh tự mình chạy đến, mà Phong Cẩm Thành, mặc dù cô chỉ là tổng quản nghiệp vụ chạy bảo hiểm, đối với công ty Phong Cẩm Thành cũng như sấm bên tai, một nhân vật thương giới có mặt mũi, nhân sĩ tiếng thành công tiếng tăm lừng lẫy, nếu anh ta rắp tâm muốn làm khó Kê Thanh, thì một chút biện pháp Kê Thanh cũng sẽ không có, cô cũng muốn thay Kê Thanh lo lắng. Bên kia chợt có tiếng vang, Kê Thanh cùng Tử Thấm vội vàng nghiêng đầu qua, không khỏi bật cười. Tiểu Tuyết đã đem xe tập đi, trượt đến bên cạnh bàn ăn, bám vào cái ghế bên ngoài, chân đạp đạp vài cái, trong miệng gấp gáp kêu: “Me... Mẹ... Me... Mẹ...”.

Tử Thấm cười một tiếng, đi tới, ôm bé ra khỏi xe tập đi, đặt trên sàn nhà: “Ngày đó tớ còn tra sách bách khoa, trong đó nói trẻ con trước mười lăm tháng, bình thường cũng đã đi đã nói được rồi. Tớ còn tự hỏi sao Tiểu Tuyết của chúng ta chậm như thế, chẳng lẽ là do cơ thể yếu đuối. Còn cố ý nghe ngóng kinh nghiệm của đồng nghiệp. Có một bà cụ nói với tớ, chân cùng miệng, đi rồi sẽ nói, cậu xem, mới mấy ngày không thấy, con gái đã làm được rồi”. Đi mấy bước tới trước mặt Tiểu Tuyết, khom người, hướng về phía tiểu nha đầu sáng ngời đang lung lay di chuyển nói: “Đến, đến nào, Tiểu Tuyết của chúng ta là nhất rồi, ra chỗ mẹ nuôi nào, mẹ nuôi có kẹo kẹo ăn...”. Nói xong, móc ra một cái kẹo que hấp dẫn từ trong túi, quơ quơ trước tiểu nha đầu. Tiểu Tuyết kia liền chảy nước miếng, thân thể nhỏ bé lung la lung lay đi về phía trước. Mắt thấy đi tới trước mặt Tử Thấm, nhào tới một cái, Tử Thấm sợ hết hồn, vội vàng tiến lên đỡ được bé, bế lên, cùng lúc hôn hai cái lên mặt tiểu nha đầu.

“Tiểu Tuyết nhà chúng ta là tuyệt nhất...” “Kẹo... kẹo... kẹo...”. Tiểu nha đầu nhanh chóng bắt lấy cây kẹo trong tay Tử Thấm, Tử Thấm bóc vỏ kẹo, nhét vào trong miệng bé, ôm bé quay về ghế sô pha ngồi. Tiểu nha đầu có kẹo que, liền bắt đầu đàng hoàng, ăn từng ngụm từng ngụm nhỏ. Nhìn đứa nhỏ tướng ăn cũng thật duyên dáng, Tử Thấm cười nói: “Thật đúng là giống cha ruột con bé, cậu nhìn bộ dáng nhóc con này xem, làm cho người ta thích chết đi được”.

Kê Thanh rút khăn ướt xoa xoa cái miệng nhỏ nhắn của con gái: “Nói gì cũng không thể để cho anh ấy biết có Tiểu Tuyết, nếu không...”. Tử Thấm gật đầu một cái: “Nếu không, đợt này cậu để Tiểu Tuyết và dì Quách đến đây. Phong Cẩm Thành kia cũng là một người tương đối có tâm kế. Nếu hắn thật sự không muốn để yên cho cậu, tất nhiên sẽ không vì vậy mà ngừng công kích. Công việc của tớ tự do hơn cậu, Tiểu Tuyết ở lại đây, chính là ngộ nhỡ Phong Cẩm Thành thật sự phát hiện ra con bé, cậu chỉ cần nói là con gái tớ.Tớ cũng không tin, hắn có ý muốn liên hệ với tớ”. Kê Thanh gật đầu một cái: “Cũng chỉ có thể tạm thời ngăn cản trước như vậy...”. Tử Thấm chợt nhíu mày nói: “Kê Thanh, có thể tên đàn ông kia thực sự thích cậu hay không, hoặc là nói, yêu cậu, cho nên mới không muốn ly hôn...”. Kê Thanh chán nản: “Làm sao có thể? Phụ nữ bên cạnh anh ấy nhiều như vậy, dạng gì mà không có, mà tớ đã sắp thành bà cô già 30 rồi...”.

Tử Thấm chân mày dựng lên: “30 thì sao? Con gái sắp 30, nói đúng là đến 30, phụ nữ mới chân chính là xinh đẹp. Hơn nữa, Kê Thanh cậu không soi gương sao?”. Nói xong, nghiêm túc nâng cằm cô lên, hài hước mà nói: “Chậc, chậc, nhìn con nhóc này xem một bộ dáng môi hồng răng trắng, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, nói là đầu 20 cũng không có ai hoài nghi nha! Đến đây, bé con, cho gia thơm một...”. Tiểu Tuyết ở trong ngực Tử Thấm, tuy không nói, nhưng lỗ tai láu lỉnh. Nghe được những lời này của mẹ nuôi, khuôn mặt nhỏ nhắn quay lại, ôm lấy Tử Thấm rướn cổ lên, bẹp bẹp hai cái, dính, dán nước miếng lên mặt Tử Thấm.

Tử Thấm dở khóc dở cười, Kê Thanh lại xì một tiếng nở nụ cười. Tử Thấm lấy kẹo que trong tay tiểu nha đầu để sang một bên, ôm tiểu nha đầu đứng lên: “Được rồi! Cùng mẹ nuôi đi tắm rửa sạch sẽ thôi, tắm rửa trắng trắng xong chúng ta nấu cơm cơm ăn...”. Tiểu nha đầu thích tắm vô cùng, vừa nghe muốn tắm rửa sạch sẽ, cái miệng nhỏ nhắn ngoác ra, ha ha ha cười cực kì hưng phấn. Kê Thanh cũng đứng lên, đi vào theo. Tiểu nha đầu thích nhất nghịch nước, một khi dính nước, tay nhỏ chân nhỏ liền giống con ếch đạp loạn. Bình thường ở nhà, cô và dì Quách cho bé tắm, thường dùng vòi hoa sen tắm nhanh chóng, liền bọc bé ôm ra. Tiểu nha đầu không vui, cũng chỉ có thể quệt mồm y y nha nha một hồi. Nhưng Tử Thấm lại rất cưng chiều bé, hơn nữa không có chút nguyên tắc nào, vì tiểu nha đầu thích chơi nước, liền cố ý xây bồn tắm bên này, Tiểu Tuyết có thể chơi thoải mái.

Cũng vì vậy, Tiểu Tuyết vô cùng thích Tử Thấm, vừa thấy mẹ nuôi, liền ngay cả mẹ ruột là Kê Thanh cũng ném sau gáy, đúng là tiểu nha đầu không có lương tâm..