fa-bars

Bác Sĩ Tâm Lý Hệ Liệt - Chương 2

Tập 2: Tấm rèm

Chương 1 “Anh có cảm thấy hối hận sau những gì mình đã làm không?” “Không.”

“Anh có cho rằng mình đã giết cả nhà Claut khi bản thân mất kiểm soát không?” “Không.” “Anh có cảm thấy… thương xót cho số mệnh lụi tàn của những người này không?”

“Không.” “Anh đang phủ nhận việc phải chịu trách nhiệm với cái chết của cả nhà họ sao?” “Không.”

“Anh có biết hiện tại như anh lúc này là không bình thường chút nào không?” “Tôi không cho rằng hiện tại tôi không bình thường… Bác sĩ à, anh có thể định nghĩa cho tôi “bình thường” như thế nào là đúng hay không? Cái gì là bình thường? Cái gì là không bình thường?… Anh có thể nói cho tôi biết không?” Thực chất, tôi không thích việc kéo dài bản thảo ––– đương nhiên, đó là khi cảm hứng vẫn đang dâng trào.

Liếc nhìn tập lịch phía bên phải bàn, tôi nhéo mi tâm một phát thật mạnh ––– thực sự rất muốn gọi cứu mạng, tôi đã kéo dài bản thảo này đến cực hạn rồi, chỉ còn mười ngày nữa là hai tháng… Không nộp đúng kỳ hạn không phải là chuyện đùa… tiểu thư Mitako trăm phần trăm sẽ không bỏ qua cho tôi… Thế nên mới bảo, lúc trước tự dưng ngốc nghếch đi Hawaii cùng con heo tọc mạch Vision kia, đi về quên bẵng mất kì nộp bản thảo không nói, đã thế còn vác về một cái đầu rỗng tuếch, chẳng viết được cái gì nên hồn. Hiện giờ cũng chỉ có thể ủ ê viết bậy bạ cho đủ từ mà nộp thôi, phần nội dung chẳng có tí thực tế nhân văn nào… Thở hắt ra, rốt cuộc tôi vẫn đứng dậy bỏ lơ công việc, shutdown laptop đã mở hơn ba tiếng đồng hồ.

Ở trong phòng bếp rót cốc nước đá vừa uống vừa lật xem thư từ nhận được trong gần một tuần, lại vô tình phát hiện ra một tờ hóa đơn vi phạm giao thông của Vision ––– có nhầm không vậy?! Hóa đơn phạt tiền của cậu ta sao lại gửi đến nhà tôi? Tức giận ném mạnh tờ giấy kia đi, tôi rút ra một tập văn kiện khẩn cấp được kẹp ở ngoài. Ai lại gửi cho tôi văn kiện khẩn cấp? Nếu thực sự có việc gấp sao không gọi điện thoại hoặc là gửi e-mail có phải nhanh hơn không…

Khó hiểu xé mép đầu của phong thư kia ra, bên trong lại rớt ra một tập ảnh ––– đống ảnh này là thế nào đây? Nhìn thật kỹ, mới phát hiện tổng cộng bảy tấm ảnh này đều chụp một mảnh vải màu vàng ––– khi nhìn thấy tấm cuối cùng, rốt cuộc cũng biết nội dung của nó. Trên tấm ảnh này còn có một người ––– một người mà tôi quen biết. Ditross Shasa Trouin ––– ông ấy là giáo viên dược lý học trước đây của tôi ––– nhưng tôi tốt nghiệp đã nhiều năm rồi cũng chưa hề gặp lại thầy, nghe phong phanh đâu rằng thầy đã chuyển đến Mỹ, nhưng hiện tại sao lại đột nhiên nhớ đến tôi mà gửi những thứ khó hiểu thế này?

Địa chỉ nơi gửi trên phong thư, chỉ vỏn vẹn một từ ‘Marseilles’. Tôi nhíu mày, nhìn đi nhìn lại bức ảnh của thầy Trounin, ngón tay lại cảm giác thấy mặt trái tấm ảnh không hề nhẵn nhụi, vội vàng lật ngược lại, quả nhiên có lời nhắn gửi ở đây ––– vẫn là kiểu chữ tiếng Pháp quen thuộc như ngày nào, ngắn gọn và thanh thoát… “Thực sự rất xin lỗi em, có chuyện này thầy muốn nhờ em giúp đỡ, mong em đến Marseilles ngay khi nhận được thư, đầu giờ chiều ngày 9 tháng 8 tôi sẽ ở bến tàu X chờ em ––– Trouin.”

Tôi hơi sốc khi đọc xong lời nhắn gọn gàng đến vậy, vẫn cảm thấy mù mờ như ban đầu. Rốt cuộc nên hay không nên đi đây? Hẹn bản thân đến một nơi xa như vậy, hơn nữa đối phương lại là người đã nhiều năm không liên lạc… Liệu có điều gì nguy hiểm chăng? Nhưng thầy làm gì có lí do gì để hại mình… Hơn nữa ngày 9 không phải ngày mai sao? Muốn đi thì bây giờ phải lập tức đặt vé máy bay… Hơn nữa… Bản thân vẫn còn cả tá công việc chưa hoàn thành ở đó… Nhưng lúc này cũng chẳng có hứng thú để viết bất cứ điều gì, lỡ sau khi đi còn tìm được tư liệu phù hợp để viết tiếp thì sao? Suy nghĩ thật lâu, vẫn cảm thấy nên đi thì hơn ––– nhưng đi một mình thì lại cảm thấy không an toàn… Có lẽ cũng nên tìm ai đó đi cùng… Hơn nữa… Cạnh mình chẳng phải lúc nào cũng có một tên hard-boiled trời không sợ đất không sợ đó sao? Kéo cậu ta đi cùng chắc cậu ấy cũng chẳng từ chối đâu ––– hy vọng trường học của cậu không ý kiến ý cò gì là ổn rồi… Hà hà… Quyết định xong, tôi liền vui vẻ cầm lấy chiếc điện thoại bị quăng quật suốt ngày, bấm một dãy số thuộc đến lằn cả não.

8 giờ sáng ngày 9, Vision miễn cưỡng xuất hiện trước cửa nhà tôi ––– đừng hỏi tôi vì sao cậu ta lại miễn cưỡng, chẳng cần nghĩ cũng biết, Viện trưởng đã sạc cho cậu ta một trận tơi bời vì đột nhiên đùng một cái nghỉ học thế này. Thế nên, khi tôi mở cửa, không nhịn được mà phì cười thì Vision đã ném thật mạnh túi xách vào người tôi ––– tên này ác độc quá thể… Đau muốn chết… “Cậu biết sử dụng thời gian quá nhỉ! Nhìn mớ cậu bày ra đây này! Giờ thì sướng quá rồi! Viện trưởng quẳng hết mớ luận văn về tâm thần phân liệt cho tôi chấm! Còn trước khi vác mặt về phải nộp đủ nữa! ––– Cậu còn cười được sao! Tin tôi đấm cho cậu một phát không hả?!” Vừa vào cửa cậu ta đã gào thẳng vào mặt tôi ––– Vision đáng thương, nhưng tôi lại cảm thấy cậu ta rất xứng đáng bị như thế ––– sao không nghĩ lại khi tôi bị cậu kéo đi khắp nơi thì thảm đến cỡ nào đi? Mới phải chấm vài bài luận mà đã ngoác mồm kêu gào cỡ đó rồi.

“Chấm luận văn đơn giản thôi mà, cậu gấp gáp làm gì?” Tôi cười phì, đặt chiếc túi cậu ta ném vào tôi xuống đất “Đợi tôi một lát đi, cũng sắp xong việc rồi.” “Không phải vì chuyện này! Cái xui ở đây là tôi vừa giao cho đám sinh viên ở các lớp tôi dạy làm một bảng hỏi MMPI[1] (Minnesota Multiphasic Personality Inventory)!! Tôi phải đọc kĩ từng bài, chấm từng bài từng bài một !! Cậu thử tính xem cả mớ đó tôi sẽ mất bao nhiêu thời gian để hoàn thành hả?!” Tôi nghe xong cũng không tránh khỏi sửng sốt. “MMPI sao? Một phần gồm 576 đề… Há há… quả thực rất hợp với câu này nhé.”

Đừng bảo tôi không biết cảm thông nhé, chẳng qua so với những lần cậu ta hại tôi đến tơi bời thì việc này chẳng bằng một góc nữa. “Câu nào cơ?” “Đã đâm lao phải theo lao á.”

“Lôi – Thế – Hàn !!!!!!! ————” Nhìn cậu ta nổi khùng quả thực rất thú vị – tiếng gào của cậu ta khiến tôi cười sặc sụa. 2 giờ chiều, chúng tôi cập bến Marseilles ổn thỏa, đặt phòng khách sạn cũng rất phải chăng. Sau khi thu xếp ổn định mọi chuyện, cả tôi và Vision cũng chẳng màng đến bữa trưa, vội vàng bắt xe đến bến tàu X.

Bến tàu cũ nằm trên đảo Yves, tòa lâu đài cổ Yves từng được miêu tả rất chi tiết trong tác phẩm nổi tiếng ‘Bá tước Monte Cristo’ của Dumas ––– tiếc rằng chúng tôi không có thời gian ghé qua đấy, bằng không cũng tham quan được địa điểm nổi tiếng này. Vision nhìn tôi đi dạo, vẫn bức bối trong lòng, bất mãn huých tôi một cái. “Cậu vẫn chưa giải thích cho tôi tại sao phải đến đây, hôm qua chỉ nói vỏn vẹn vài chữ ‘ngày mai đi Marseilles, xin phép nghỉ mau lên’ rồi giập máy ngay, tôi bận tối mắt tối mũi chẳng có lấy một phút để hỏi, rốt cuộc có chuyện gì gấp đến nỗi phải đi ngay vậy?”

Nhìn bộ mặt nhăn nhó khó hiểu của Vision, tôi lại muốn cười, nhưng vẫn cố nhịn xuống, thuận tay đẩy kính mát hạ xuống sống mũi, bâng quơ nói. “Hôm qua một ông giáo cũ của tôi đột nhiên bảo tôi tới gặp ông ấy, đi một mình chán lắm, vậy nên tiện lôi cậu đi cùng luôn ––– còn về chuyện gì thì bản thân tôi cũng không rõ, chỉ biết nó ––– có liên quan đến một tấm rèm màu vàng.” “Gì cơ?…” Vision hơi khựng lại. “Cậu không rõ chuyện gì mà vẫn ngàn dặm xa xôi bay đến đây, còn giống như đuổi theo cái gì đó… Cậu có bị ấm đầu không đấy?” Nói tới câu cuối, cậu ta cười phá lên. Lơ đi những lời châm biếm của Vision, tôi tiếp tục dáo dác tìm thầy Trounin ––– dường như thầy ấy vẫn chưa tới thì phải…

Năm phút trôi qua, vẫn không nhìn thấy bóng dáng người thầy thân yêu của tôi, dưới sự nài nỉ của Vision cùng ánh nắng gay gắt, tôi quyết định đến ngồi chờ tạm ở một quán café sân vườn kia. Nào ngờ, vừa ngồi xuống, đột nhiên hai người từ phía sau cũng bước tới, chẳng nói chẳng rằng cũng ngồi xuống bàn tôi. “Cho tôi hỏi một chút, anh có phải là Hance Dead không?” Cô gái tóc đỏ cười ngọt hỏi, trong khi tôi và Vision vẫn còn đang đớ người ra ––– nhưng người cô ta hỏi lại là Vision.

Cậu ta phì cười, chỉ vào tôi. Cô gái ngượng ngùng cúi đầu xuống, mất mấy giây sau mới ngẩng lên cười gượng với tôi. “Xin lỗi, Dr. Dead. Chào anh, tôi là Osti Rona Kru.” Sau đó chỉ sang người đàn ông vẫn chưa nói lấy một câu từ đầu bên cạnh. “Còn đây là Hora Terfi Tirold, hai chúng tôi là cảnh sát.” Cảnh sát ư? Tôi nhớ tôi đã làm gì tội lỗi ở đây đâu mà được cảnh sát chú ý thế này.

Lấy lại bình tĩnh, tôi mỉm cười nói. “Xin lỗi… Tuy hơi thất lễ một chút, nhưng dường như tôi không hề quen hai người… Mà hai người hẳn cũng không quen biết gì tôi đúng không? Hơn nữa, tôi nhớ rằng tôi cũng chưa hề làm chuyện gì quấy rầy đến cả hai, đúng không?” Khuôn mặt của nữ cảnh sát tên Kru kia lại đỏ lên, nhưng vẫn điềm tĩnh trả lời. “Thật ngại quá, sự việc là như vầy ––– chính Ditross Shasa Trouin nhờ chúng tôi đến đây tìm anh, ông ta nói anh có thể giải đáp câu đố này, bởi vì bức ảnh ông ta đưa cho chúng tôi là anh này” cô ta nhìn Vision. “Thế nên vừa rồi tôi mới nhận lầm người… Không ngờ Dr.Dead lại là người Trung Quốc…” Người Trung Quốc thì có vấn đề gì sao? Phân biệt chủng tộc à? Nhưng lúc này việc này không quan trọng ––– “Cô nói thầy bảo các người tới tìm tôi? Vậy ông ấy đâu? Ông ấy hiện giờ đang ở đâu? ––– chính là ngài Trouin mà hai người vừa nhắc tới đó.”

Nghe tôi nói xong, cả hai sửng sốt nhìn nhau. Sau đó, cô cảnh sát kia vẻ mặt nghi hoặc mà nhìn tôi. “Ngài không biết rằng Trounin hiện tại là nghi can của những vụ giết người gần đây sao?” “Gì cơ?!” Tôi và Vision cùng thốt lên ––– Sao lại như vậy? Rốt cuộc chuyện gì đang diễn ra đây chứ….

[1]MMPI (Minnesota Multiphasic Personaltiy Inventory) là một trong những Bảng kiểm Nhân cách (Personality Inventories) có nhiệm vụ đánh giá về cách thức tư duy, cảm nhận và hành động. MMPI là Bảng kiểm Nhân cách thông dụng nhất hiện nay, đã được dịch ra trên 150 thứ tiếng và hơn 50 nước đã sử dụng (Dana, 1995). Bảng MMPI nguyên thuỷ công bố lần đầu vào 1945, gồm 550 items; vào năm 1989, phiên bản cập nhật mang tên MMPI-2, gồm 567 items (Butcher, 1990). Cả hai bản MMPI đều trình bày các câu mô tả đạo đức và thái độ xã hội, hành vi, trạng thái tâm lý và điều kiện thể chất; người tham gia phải lựa chọn giữa “đúng”, “sai” hoặc “không rõ” cho mỗi câu. Cần lưu ý, MMPI phát triển trên cơ sở thực nghiệm. Các items của bản MMPI gốc phân bố trong 10 thang đo các đặc tính hoặc vấn đề tâm lý, như hoang tưởng bộ phận, lo hãi hoặc chống đối xã hội. Trong bản cập nhật, thêm 4 thang đo đánh giá tổn thương tâm lý trong rối loạn ăn uống, lạm dụng chất và hạn chế kỹ năng tác nghiệp,… MMPI đặc biệt hữu ích như một thiết bị sàng lọc những đối tượng rất thiếu hụt về mặt chức năng tâm lý.

MMPI bị chỉ trích khi sử dụng trong các môi trường đa văn hoá. Các chuẩn tắc của MMPI không phản ánh các biến để xác định bất thường hay không trong điều kiện xuyên văn hoá. Hơn nữa, sự chính xác khi chuyển ngữ MMPI và sự tương thích của chúng với bản tiếng Anh vẫn còn là câu hỏi (Dana, 1995). Chương 2 “Bác sĩ, khái niệm ‘bình thường’ của anh phải chăng là thứ mà tất cả mọi người đều đồng ý đúng không, người ‘bình thường’ sẽ cho nó là ‘đúng’ đúng không? Chẳng lẽ không đồng ý theo số đông sẽ bị xem là ‘không bình thường’ hay sao? Mong bác sĩ hãy nói cho tôi, ‘bình thường’ theo bác sĩ là gì? Không phải là thứ tâm lý ngu si, mù quáng của con người đấy chứ?

“…” “ Bác sĩ cũng không thể trả lời được, đúng không?… Cũng giống như tôi thôi, tôi cảm thấy tôi không hề sai một chút nào khi giết chúng… Tất cả bọn chúng đều đáng chết… Tất cả những ai có cùng suy nghĩ không nên với ‘nó’ đều đáng chết… Tôi chỉ thực hiện việc làm mà bản thân tôi cảm thấy cần làm, cảm thấy đúng, tôi không hề hổ thẹn với chính mình một chút nào cả.” “Đối với anh lúc này, là bệnh…”

“Chẳng phải một trăm năm trước đồng tính luyến ái cũng bị coi là bệnh đó sao? Liệu bác sĩ có thể định nghĩa hộ tôi, rằng như thế nào là bệnh, và như thế nào là không bị bệnh không? Thế giới này hỗn loạn, nhàu nát, khó phân biệt đến mức khiến con người cảm thấy bức bối… Bác sĩ, tuy rằng tôi không thừa nhận tôi đã làm sai, nhưng tôi đồng ý trả giá cho những việc tôi đã làm ––– ít ra cũng an ủi được phần nào, cái thứ mà các người cho là ‘bình thường’ này.” “…” “Hai người nói thầy Trounin của tôi —— Ông ấy giết người sao? Chuyện quái gì đang diễn ra thế này?” Liếc mắt trao đổi với Vision, cả hai chúng tôi quyết định, trước tiên phải hiểu cặn kẽ vấn đề và những chuyện đang xảy ra trước mắt, sau đó mới từ từ giải quyết, nếu không đầu óc chúng tôi sẽ nổ ra mất.

Kru dường như hơi ngạc nhiên vì sự mù mờ của hai chúng tôi, nhưng vẫn chậm rãi kể lại câu chuyện. “Chuyện là như vầy, bắt đầu từ khoảng một tháng trước, người nhà Fitlis — một trong tứ đại gia tộc ở nơi đây, bỗng dưng nhận được một vài lá thư đe dọa, thư viết nếu không mau chóng trả lại những gì đã lấy, thì toàn bộ gia tộc Fitlis sẽ phải trả giá. Sau đó, hai tuần trước, tiểu thư Fitlis đến báo án nói ba của cô ấy một tuần trước ––– cũng chính là ba tuần trước bắt đầu mất tích, ngay sáng hôm sau, lại phát hiện được xác của phu nhân Fitlis nổi trên bờ sông gần pháo đài Yves.” Nói đến đây, Kru ngừng lại, nhấp một ngụm nước chanh vừa được gọi tới. “Cô bảo những chuyện này – do thầy tôi làm sao?” Nghe giọng điệu bình thản thuật lại sự việc của cô ta, tôi có hơi sốt ruột ––– nguyên nhân tại sao lại tìm tôi lúc này, tôi cần phải được biết trước.

Kru đặt ly nước xuống, mỉm cười nhìn tôi: “Dr.Dead, đừng sốt ruột thế? Từ đầu đến giờ, anh là người duy nhất có thể giúp chúng tôi tìm được Trounin, ông ta đã nói, chỉ có anh mới có thể tìm được ông ta, việc này còn liên quan đến những gia tộc lâu đời ở đây, hơn nữa các gia tộc ấy đều có quyền thế lớn mạnh cả, thế nên, chúng tôi rất hy vọng anh sẽ tham gia giúp đỡ chúng tôi trong quá trình điều tra ––– điều quan trọng nhất hiện giờ là… Phải nhanh giải quyết xong vụ án này.” Qua gọng kính, tôi vẫn cảm nhận được sự khinh thường toát ra từ đôi mắt người phụ nữ này ––– cô ta đang muốn ép tôi nhận vụ này sao? Nghe qua câu chuyện tóm gọn không đầu mất đuôi này cũng chả hiểu mô tê gì, chi bằng nghe toàn bộ câu chuyện luôn cho xong ––– hơn nữa, nếu thầy đã tìm đến tôi thì chắc chắn có lý do riêng của ông ấy, giúp đỡ bọn họ cũng chẳng mất gì cả. Thế nên tôi mỉm cười lại với Kru, ra dấu mời cô tiếp tục ––– không nằm ngoài dự đoán, nữ cảnh sát khẽ nghiêng đầu sang một bên, lầm bầm “đàn ông Trung Quốc rõ tự cao” ––– nếu cô ta biết được tôi có khả năng đọc được âm môi, không biết sẽ có phản ứng gì đây?

“Vì phu nhân Fitlis đã bị giết, chúng tôi cũng không thể nào không đưa ra giả thuyết ––– ngài Fitlis đã bị sát hại, do đương sự vẫn không hề nhận được cú gọi nào đòi tiền chuộc, vậy nên, chúng tôi khẳng định vụ án này là một vụ án trả thù. Ba ngày sau đó, một vụ tai nạn giao thông đã đâm vào tiểu thư Fitlis ––– nhưng trong khâu khám nghiệm tử thi, trong cơ thể tiểu thư Fitlis vượt quá lượng Mesca… Mescali…” “Là Mescaline[1] (Mescalinum, Mescaline).” Thấy Kru có vẻ đã quên, tôi bèn nói. Khi nghe đến đó, tôi đột nhiên lạnh người, quay qua nhìn Vision, cậu ta cũng đang quay sang nhìn tôi ––– Mescaline là một loại thuốc gây ảo giác, loại này cùng thuốc kích thích hiện nay được gọi chung là ‘dược phẩm của thế giới’. Sau khi dùng, rất nhanh chóng cảm giác và nhận thức sẽ bị lu mờ ––– ảo giác sẽ xuất hiện. Trên phương diện sinh lý, người dùng thuốc sẽ xuất hiện những biến chứng như tim đập nhanh, thở dốc, toát nhiều mồ hôi, giãn đồng tử (có dị cảm với ánh sáng), ngoài ra còn có thể bị viêm kết mạc, hay run rẩy, động tác chậm chạp, dị ứng, sốt cao và rất dễ nổi da gà.

Kru cũng không để ý đến biểu hiện của chúng tôi, vẫn tiếp tục nói. “Khi kiểm tra hiện trường, chúng tôi phát hiện phanh xe của cô ấy bị cắt, thế nên vụ ấy cũng do mưu sát mà dẫn đến tử vong ––– anh ắt hẳn cũng biết Mescaline là gì đúng không?” Cô ta hỏi tôi, nhận được cái gật đầu của tôi liền nói tiếp. “Sau khi tiểu thư Fitlis chết, trong nhà cũng chỉ còn lại một bé trai 5 tuổi, khi ấy, họ hàng thân cận cũng bắt đầu lăm le tranh đoạt quyền nuôi dưỡng đứa bé kia ––– tất cả dường như đều đã kết luận ngài Fitlis đã chết. Vậy nên khi ấy chúng tôi đều liệt toàn bộ bọn họ vào danh sách nghi phạm, đứa bé được chúng tôi sắp xếp nuôi dưỡng ở một nơi khác ––– nhưng không ngờ, bốn ngày trước, đứa bé đột nhiên mất tích, sáng ngày hôm sau được phát hiện đã bị giết, xác chết bị quăng vào một công viên nhỏ gần đó…” Như vậy, có thể khẳng định trình tự bị sát hại, ban đầu là phu nhân, tiếp đến là tiểu thư, cuối cùng là thiếu gia còn rất nhỏ, quý ngài kia vẫn chưa biết rõ sống chết ra sao? “Đúng lúc này, chúng tôi lại tra ra được một chuyện ––– nửa năm trước ngài Fitlis có mua lại một bảo tàng nhỏ ở đây, mà người quyên tặng đồ cổ vào đây dường như cực kỳ bất mãn với việc này, một tuần trước khi nhà bọn họ nhận được thư đe dọa, người quyên tặng kia đột nhiên từ Mĩ đến đây. Vì thế chúng tôi định điều tra ông Trounin, nhưng hiện tại lại không rõ tung tích ông ta, vậy nên chúng tôi liền liệt ông ta vào danh sách nghi phạm, đúng một hôm sau khi thông tin này được đưa ra ––– cũng chính là ngày hôm qua, thi thể của ngài Fitlis được phát hiện trong chính bảo tàng đó, trên người ông ta có đặt một bức thư ––– chính là bức này.” Kru rút từ trong chiếc túi da ra một lá thư màu trắng, đẩy đến trước mặt tôi. “Trong đó ghi chiều nay chúng tôi ở đây chờ một bác sĩ tên Hance Dead, nếu không làm như vậy, ông ta nói chúng tôi vĩnh viễn cũng không thể phá xong vụ án này ––– phía trong còn đặt cả ảnh chụp của anh, chỉ là… Dường như tuổi không trùng khớp, cho nên, chúng tôi cũng không thể phát hiện ra anh ngay được.”

Khi cô ta đang nói, tôi mở lá thư ra đọc, quả thực nhìn thấy trên giấy viết mấy dòng chữ chỉnh tề cực kỳ quen thuộc ––– “Buổi chiều mai, đến bến tàu khu X tìm Dr. Hance Dead, người trên ảnh chụp, nếu các người muốn tìm được tôi, cậu ta là người duy nhất có thể giúp được các người ––– đương nhiên, các người cũng có thể bỏ qua tôi. ––– Trouin.” Tấm ảnh kia là ảnh chụp gần mười năm trước, lúc tôi còn là sinh viên… Không thể ngờ rằng, thầy ấy vẫn còn giữ… “Thời gian tử vong của ông Fitlis là lúc nào?” Nhíu mày nhìn kỹ lá thư này, hy vọng tìm được chút manh mối từ vật này ––– nhưng không lâu sau tôi liền đưa nó cho Vision. “Điều này cũng rất kỳ quái, ngài Fitlis bị giết khoảng từ sáu giờ đến tám giờ trước khi được phát hiện ––– nếu Trounin đã giết ngài ấy đầu tiên, vậy vì sao ngài ấy lại là người cuối cùng chết cơ chứ?…” Kru khó hiểu nói, dường như cô ta đang tự hỏi chính mình.

“Có thể thầy muốn ông ta đau đớn nhìn thấy từng người thân của mình ra đi, sau đó mới phẫn uất mà bỏ mạng…” Đột nhiên một điều lóe lên trong đầu, tôi nghiêm túc nói. “Cô Kru, tại sao cô biết ông Fitlis bị sát hại, cô đã nghĩ đến phương diện chính ông ta tự sát chưa?” “Làm sao có thể?…” Cô ta bất bình nói. Tôi cũng chỉ có thể lắc đầu cười khổ. “Thưa quý cô, nếu cả hai người muốn hợp tác với tôi để điều tra, vậy nơi đây cũng không phải một nơi tốt lắm để nói chuyện, nếu như có thể, chúng ta có thể đến nơi cô làm việc bàn được không? Đồng thời, tôi cũng cần một ít thông tin ––– ở đây cô không tiện cung cấp cho tôi được, đúng không?”

Lúc này, người cảnh sát tên là Hora Terfi Tirold vẫn chưa hề mở miệng từ đầu, khiến tôi suýt chút nữa quên béng đi sự hiện diện của anh ta, lại lên tiếng trước khi Kru bất mãn nói ––– “Cảm ơn giúp đỡ của anh, chúng ta đến tổng cục rồi bàn tiếp được chứ? Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức cung cấp tất cả các thông tin mà anh muốn, chỉ hy vọng có thể mau chóng tìm được ông Trounin.” Nói xong, anh ta đứng dậy. Tôi gật đầu mỉm cười với anh ta, cũng đứng lên theo, thuận đó chỉ vào Vision đang gọi bồi bàn tới tính tiền. “Anh bạn này chính là giáo sư Vision Auburn Leffenster của đại học Paris, tôi với cậu ta đều học khoa tâm lý học, hy vọng anh sẽ không nhận nhầm chúng tôi thành bác sĩ ngoại khoa hay gì đó đại loại thế.”

Tirold vừa ra hiệu Kru trả tiền vừa mỉm cười với Vision ––– xem ra người đàn ông không nói lời nào này là cấp trên của cô nàng không-ưa-tôi kia. “Rất hân hạnh.” Anh ta bắt tay với Vision, sau đó xoay người sang nói với tôi. “Tôi là đội trưởng phụ trách vụ án này, mong được chỉ giáo và hợp tác tốt, Dr.Dead.”

[1] Mescaline (bột cây xương rồng Peyote): Tiên nhân cầu độc dảm (tên tiếng anh là Mescalinum, tên khoa học là Mescaline) chiết xuất từ một loại cây tiên nhân cầu (hay gọi là xương rồng), loại cây này sinh trưởng trên mảnh đất khô hạn ở phía tây nam nước Mĩ cùng phía bắc Mexico, dân bản xứ gọi là Peyote. Hạt giống, hoa của nó sau khi nghiền thành bột phấn khi sử dụng có thể sinh ra tác dụng ảo giác, huyễn nghe mãnh liệt. Mescaline lần đầu tiên được phân lập và xác định vào năm 1897 bởi người Đức Arthur Heffter và lần đầu tiên được tổng hợp vào năm 1919 bởi Ernst Späth. Tác hại:

Mescalinum là một loại dược phẩm gây ảo giác rất mạnh, không có công dụng y dược. Có thể khiến người ta sinh ra ảo giác, làm cho bản thân mất sức đề kháng với chất gây nghiện cùng có lối suy nghĩ phân liệt, gây ra ức chế thần kinh cùng đồng tử mở rộng, tim đập quá mức, phản xạ cơ thể quá mức bình thường, run rẩy, ghê tởm, nôn mửa, dùng lâu có thể tổn hại khí quan. Sau khi dùng 2-3 giờ xuất hiện ảo giác, ảo giác có thể duy trì liên tục bảy, tám giờ thậm chí hơn mười hai giờ. Tác hại khi hút Mescalinum chủ yếu là làm cho tinh thần hỗn loạn, người dùng có thể phát triển thành bệnh tâm thần, còn có thể xuất hiện hành vi bạo lực mang tính công kích cùng tự sát, tự tổn thương bản thân. Chương 3 Quang cảnh ngục giam âm u, bầu không khí cồn cào ngột ngạt phủ khắp không gian nơi đây, tựa như cảm giác cơ thể bị xé toạc ra, khiến con người hoảng sợ…

Sắc xám cùng sắc đỏ hòa trộn vào nhau, quyện chặt lấy nhau, phía trước, một cơ thể lạnh lẽo ngã ập vào căn phòng hoen ố, trên bức tường vàng uế, một hàng chữ được viết nguệch ngoạc, nhắn nhủ cho những nhân sinh còn đang tồn tại ––– “Cả hai ta đều giống nhau cả, chúng ta cùng có chung suy nghĩ, cùng hoài nghi về thế giới thối nát này, bác sĩ ạ.” Một lời nhắn nhủ được viết bằng máu, màu đỏ sậm đối với hắn, chính là một loại độc tố ––– đã bị thối rữa… đã bị vấy bẩn…

Đột nhiên, dòng chữ in sâu vào tâm trí khiến hắn hoảng sợ, run lẩy bẩy ––– nhưng ngay tức khắc, hắn vô tri vô giác, nở một nụ cười… Trên đường đến cảnh cục, tôi nhờ Tirold và Kru cung cấp cho tôi những thứ cần thiết ––– thứ quan trọng lúc này là, bản ghi chép công việc trước kia của thầy Trounin. Khoảng thời gian dài trước khi tôi tốt nghiệp, thầy đảm nhận công việc chuyên gia tâm lý cho Cục Kiểm Soát, không lâu sau khi tôi tốt nghiệp xong, dường như thầy đã xin nghỉ việc, cũng trong khoảng thời gian này, thầy hủy toàn bộ công việc ở Pháp, chuyển đến Mỹ để làm việc.

Theo như hiểu biết của tôi về thấy ấy, thầy không phải là kiểu người thích khám phá vùng đất mới, việc định cư lâu dài lại càng không. Quan điểm sống của thầy ấy về việc bản thân thuộc về vùng đất này khá là bảo thủ. Vậy nên, hiện tại nếu muốn biết được nguyên nhân tại sao thầy ấy lại giết người, nhất định phải biết lí do gì đã khiến thầy trở nên như thế ––– manh mối đầu tiên… chẳng phải đã biết rồi sao. Phải chăng, mọi chuyện đều liên quan đến tấm rèm màu vàng kia?

Từ khi tới văn phòng của Tirold, tôi và Vision vẫn cứ đực mặt ra ngồi đợi. Ít ra Vision còn sướng hơn tôi, cậu ta có xách theo một tập luận văn của sinh viên, cũng may hiện tại có thời gian, liền điên cuồng ngồi chấm bài, vẻ mặt nghiêm túc của Vision lúc này, thật khiến người khác muốn châm chọc cậu ta cho vui… Rảnh tay cầm lên một bài luận cậu ta chưa chấm tới, cứ coi như ngày hôm nay tôi làm việc thiện giúp cậu ta, tích góp công đức vậy ––– dĩ nhiên, nguyên nhân chính bởi vì hiện giờ tôi đang cực kỳ chán.

Quan điểm của sinh viên này có hơi kỳ lạ, cậu ta phân tích điểm khác nhau giữa nhân cách phân liệt và tính phân thân nhân cách ––– khái niệm nhân cách phân liệt của cậu ta, nói nôm na chính là một kiểu tâm lý bị tác động mạnh, từ nhân cách chính đã hoàn thiện trong cơ thể, do gặp tác động của xã hội hay môi trường mà xuất hiện nên một nhân cách khác, ẩn giấu dưới nhân cách chính, nhưng nhân cách kia cũng không xuất hiện hoàn chỉnh; còn tính phân thân nhân cách, lại phân ly ra thành hai cá thể nhân cách, độc lập và hoàn chỉnh, không phụ thuộc vào nhau ––– quan điểm của cậu ta khá thú vị, chia hẳn đề bài thành hai phần tách biệt nhau… Nhưng suy nghĩ của cậu nhóc này lệch đề rồi, sao lại chuyển hẳn một vấn đề không liên quan sang đây thế này… Quả nhiên do nhiều năm không nghiên cứu lại chuyên ngành, hiện tại nếu bảo tôi phân tích tường tận từng vấn đề bên trong, nhất định tôi sẽ rất đau đầu[1], nhưng mấu chốt tổng quát của vấn đề thì chắc chắn không quên được… Hóa ra việc sửa bài lại không dễ như tôi tưởng, trong hoàn cảnh này, bản thân phải duy trì thái độ trung lập cho đến khi sửa xong tất cả ––– dù sao chúng tôi vẫn chưa đến độ tuổi dễ nổi khùng với sinh viên… Tôi dần dần hiểu được lí do Vision than khổ. Dù gì một thân phải vừa suy nghĩ vừa thấu đáo hàng trăm hàng ngàn ý kiến cũng chẳng phải chuyện dễ dàng gì, hơn nữa, đôi khi còn đọc được một số ý kiến “giả điên”, “ngụy biện”, “xuyên tạc”, hỏi sao lúc đấy không phát khùng lên được?

Khẽ lắc đầu cười, tôi phê một điểm A+ trên bài luận này ––– dù sao cũng phải cảm ơn cậu ta đã làm tôi nhớ lại thời sinh viên, điểm số cũng tính toán trên Vision, nếu có việc gì xảy ra cũng chẳng liên quan gì tới tôi. Đặt bài luận xuống, vừa ngước lên thì gặp ngay vẻ mặt quái dị của Vision đang chằm chằm nhìn tôi. “Cậu làm sao vậy?” Tôi hỏi.

“Không thể tưởng được ngài bác sĩ yêu dấu của chúng ta sẽ ra tay giúp tôi chấm bài nha.” Cậu ta cười khằng khặc, mục đích nhằm trả thù tôi những lúc đùa cợt việc chấm bài nghiêm túc của cậu. “Hơn nữa… Còn sửa thật sự nghiêm túc…” “Làm việc thiện tích đức chút thôi, vả lại, tôi cũng muốn tìm thêm một chút cảm hứng để có thể hoàn thành nốt quyển tiểu thuyết kia, không được sao cậu chẻ?” Lúc Vision đang định nói, Tirold và Kru đột ngột xuất hiện cắt ngang hai chúng tôi.

“Bác sĩ, đây là những thông tin anh muốn, nhưng liệu chúng sẽ giúp ích được gì cơ? Chúng tôi đã xem qua rồi, không biết có giúp được gì cho anh trong quá trình điều tra không?” Kru ôm một chồng tài liệu cao gấp hai lần xấp bài kia, đặt lên một chiếc bàn thấp trước mặt tôi, miễn cưỡng thân thiện hỏi ––– tôi thật sự không hiểu, vì cớ gì cô ta lại không ưa tôi? Tôi đã chọc gì cô ta sao? Tôi mỉm cười cảm ơn, liếc qua lại thấy Vision đang tiếp tục cắm mặt vào xấp bài, nhẹ nhàng cầm lên một vài xấp nhỏ trên cùng, tôi nhìn Tirold cùng Kru. “Chắc chắn sẽ có, trước hết anh phải hiểu thật rõ về đối thủ của bản thân, sau khi chắc chắn mới có thể từ từ tóm gọn hắn chứ, đúng không nào? ––– đặc biệt khi anh đang chạm trán với một cao thủ.” Nhận thấy biểu tình khinh thường trên mặt Kru, tôi cố sức nín cười, vận dụng hết kỹ năng giao tiếp bình thường, nhẹ nhàng nói: “Vậy nên, giờ chúng ta cần tìm thật kỹ những thông tin liên quan đến ‘tấm rèm vàng’.”

“‘tấm rèm vàng’ ư? Nó là thứ gì vậy?” Người hỏi tôi chính là Tirold ––– hiện tại anh ta đã ngồi xuống một chiếc ghế dựa. “ Cả hai đều không biết sao? Chẳng lẽ vật thầy tôi quyên tặng không phải là một tấm rèm màu vàng?” Bọn họ chẳng phải đã từng nói từ người tặng cổ vật mà tra được thầy hay sao? Chẳng lẽ tấm rèm kia không phải vật ấy? Vậy bức ảnh thầy gửi đến cho tôi rốt cuộc có dụng ý gì? “Cái gì? Anh biết thứ ‘phải trả lại’ theo lời Trouin là cái gì ư?” Tirold sửng sốt.

“Chẳng lẽ hai người không biết?” Điều này sốc đến vậy sao? Tôi cười gượng. Định thần lại, Tirold chăm chú nhìn tôi, đôi mắt ánh lên sự cảm kích như chết đuối vớ được cọc: “Khi ngài Fitlis mua lại viện bảo tàng, hủy đi toàn bộ những giấy tờ liên quan đến người và vật quyên tặng, tra ra được Trounin thực sự là vận may hiếm nhất mà chúng tôi có được ––– vì người chủ trước có để lại một danh sách những người đã đóng góp, nhưng cũng không có bảng đối chiếu đồ vật cụ thể, vậy nên đến giờ chúng tôi cũng vẫn chưa biết rốt cuộc nên bắt đầu điều tra từ ai, chỉ có thể yêu cầu cấp dưới từ từ điều tra… Nếu không bây giờ, không chỉ có tôi và Osti đang nói chuyện với anh thôi đâu.” Nói xong, khuôn mặt nghiêm khắc kia hiện lên một nụ cười ––– một nụ cười nội tâm, chân thành. Hủy đi danh sách sao?… Có lẽ ngay từ đầu thầy đã biết Fitlis sẽ làm như vậy… Bằng không thầy đã không tiến hành việc này lâu như vậy… chắc hẳn sẽ suy nghĩ một kế hoạch gọn lẹ hơn. Nhưng thâm tâm tham lam của Fitlis chỉ khiến ông ta càng đau đớn trước khi chết mà thôi… Thầy là một người rất biết cách tra tấn tinh thần người khác mà…

Nếu như vậy, hẳn thầy đã khiến ông ta phải tuyệt vọng nhìn lần lượt từng người thân của mình ra đi, sau đó sẽ tuyệt vọng mà chết? Nhưng theo quan điểm của thầy, hẳn thầy phải tiếp tục tra tấn ông ta từ từ cho đến phút cuối chứ? Nếu vậy tại sao thầy lại kết liễu mạng sống Fitlis sớm như vậy?… Rốt cuộc lí do là gì khiến thầy làm vậy chứ?… Đột nhiên bên cạnh huých mạnh, tôi giật nảy mình thoát khỏi cơn trầm tư, trông thấy vẻ mặt bó tay của Vision, Tirold và Kru vì lạ lùng với thói quen bất ngờ này của tôi, liền chau mày nhìn. Gượng cười, có lẽ trước mắt vẫn chưa nên giải thích nhiều với cả hai ––– kế hoạch không dứt khoát này của thầy khiến tôi có cảm giác rất bất an… Đột nhiên lại cảm thấy…

Dường như, tôi đã không bao giờ còn có thể gặp lại thầy nữa… “Phải nhanh chóng đi tìm.” Hiện tại điều duy nhất tôi phải làm, là mau chóng thoát ra khỏi mê cung mà thầy đã bày binh bố trận này. Rốt cuộc thầy muốn cho em biết điều gì? Hả thầy…

[1] Một cái đầu hai cái đại (一个头两个大): Câu này dùng để chỉ một chuyện nào đó quá mức phiền toái, hoặc bản thân quá mức xui xẻo, vì thế làm cho đau đầu bất lực. Bản thân không có cách nào giải quyết, đối với chuyện này vô cùng đau đầu. Bonus: cũng có một tác phẩm điện ảnh mang tên này (còn phim nội dung thế nào thì hỏi chúa =))) Chương 4

Ánh Mặt Trời xuyên qua những tấm kính, rọi lên vách tường cổ xưa, toát ra một mảng vàng sạm, một bóng người đột nhiên hiện lên, in bóng xuống đất, một màu vàng đất sậm, u ám… Người nọ đang cầm một vật, anh ta xoay người thật chậm, ánh Mặt Trời khúc xạ lên tấm kim loại vuông vức, lóe lên những tia sáng, khiến căn phòng trở nên bừng sáng… Anh ta đang khóc…

Không thể không thừa nhận, tìm kiếm là một công việc vô cùng mệt nhọc. Bao nhiêu trang tên bấy nhiêu trang số, hàng tá những biên bản điều tra, xem xong hết không ngất cũng choáng… Khoảng một tiếng đồng hồ tìm kiếm, tôi quyết định ném kẹp tài liệu màu xám đang nằm trong tay lên bàn, cả người mệt mỏi dựa vào chiếc sofa mềm mại đằng sau

Nhìn đồng hồ liền phát hiện giờ ăn tối đã trôi qua ––– hèn gì nãy giờ tôi cảm thấy hơi chóng mặt. Nhìn qua Tirold và Kru phát hiện cả hai vẫn đang ra sức vật lộn với đống hồ sơ khổng lồ, qua Vision thì cậu ta vẫn đang điên cuồng chấm đống luận văn, tôi bất đắc dĩ đành cầm lên một xấp hồ sơ có vẻ hơi mới ––– làm gì có chuyện người khác đang làm mình lại đòi ăn chứ?… Nhưng mà… có vẻ trưa nay tôi cũng chưa ăn gì thì phải… Thôi bỏ đi, nếu cơn đau dạ dày lại tái phát đành quẳng sang Vision vậy.

Vừa nghĩ mấy thứ linh tinh trong đầu, tôi vừa nhanh tay giở từng trang hồ sơ. Vụ án Kraut?… Cái tên này rất quen thuộc… Mình đã từng nghe thấy ở đâu rồi nhỉ?… “Vision, cậu có nhớ rõ ‘vụ án Kraut’ không?” Dường như sắp tụt huyết áp khiến tôi không nhớ ra được gì, đành dùng biện pháp nhanh nhất ––– hỏi cái máy tính biết tuốt bên cạnh.

“Cậu quên rồi sao? Là vụ án khoảng 8 năm trước, khi chúng ta gần tốt nghiệp ấy, nhớ không? Một gia đình gồm 7 người đều bị giết, hơn nữa cái chết của họ rất thảm khốc ––– từng thi thể đều bị cắt xẻ thành 7 khối riêng biệt… Cậu không quên thật đấy chứ hả?” Giả lơ bộ mặt nhăn nhó của Vision, tôi tiếp tục xem xét tài liệu ––– nếu tôi không lầm, sau khi kết thúc vụ án này, thầy cũng xin nghỉ tại cục kiểm sát… Trong khoảng thời gian đó, thầy rời khỏi Pháp… “16.7.1994 – Vụ án Kraut – Hiện trường: Paris.

Nghi phạm: Rock Senabeln Figic. Giám định tâm lý: tinh thần phân liệt hệ bảo thủ.” ––– Nếu vậy… chính là điều này sao.

“Anh Tirold, liệu anh có thể đưa hết những hồ sơ có liên quan đến ‘vụ án Kraut’ năm 1994 ở Paris cho tôi được không?” Thả tập hồ sơ nhẹ hẫng xuống bàn, tôi ngẩng lên nói với Tirold đang ngồi đối diện. “Anh tìm được rồi sao?” Anh ta quay lại nhìn tôi, ánh mắt toát lên sự kinh ngạc. “Có thể… Nếu như phỏng đoán của tôi là chính xác…”

Chỉ mới 7:35 phút sáng, khi căn bệnh hạ huyết áp của tôi đang tái phát thì một người… À không, chính xác thì, một con heo mang tên Vision gọi điện tới tấp nhằm dựng tôi dậy. “Hàn à! Chúng ta đến pháo đài Yves ngắm cảnh đi ! Dù gì cái cô Kru kia cũng nói buổi chiều mới tìm chúng ta mà.” Cậu ta gào vào điện thoại, khiến tôi đinh tai nhức óc… “Nếu vậy, tôi thà ngủ thẳng cẳng đến lúc cô ta tới tìm còn hơn.” Nói xong, tôi tức khắc end call, sau đó cũng tắt nguồn luôn cả máy, đây chưa đến nỗi rảnh vừa ngủ vừa hân hạnh được cậu ta dăm ba phút lại gọi điện ‘hỏi thăm’.

Đáng lý ra không nên xem thường Vision ––– cậu ta vẫn mặt dày chạy đến gõ cửa phòng tôi liên hồi… “Rốt cuộc cậu muốn gì hả?” Tức giận nhảy xuống giường, giật mạnh cánh cửa sắp bị gõ thủng đến nơi, tôi không để ý là ai, liền gào lên ––– thử hỏi đang ngủ ngon đột nhiên bị dựng dậy, vẻ mặt thế nào, tất cả mọi người chắc chắn cũng biết. “Ah… So sorry, bác sĩ, tôi không biết anh vẫn chưa tỉnh ngủ.” Nhưng thật không ngờ, người đứng trước mặt tôi lại là Tirold.

Trong khi Vision lại đang đứng sau lưng anh ta cười nhăn nhở ––– con heo chết tiệt này chắc chắn cố ý ! Đè lại cơn tức đối với Vision, tôi mỉm cười hỏi Tirold ––– phải mau xóa ngay hình tượng thô lỗ vừa rồi trong anh ta. “Anh tìm tôi có việc gì không?”

“À… Đây, đây là những hồ sơ liên quan đến ‘vụ án Kraut’ mà anh cần.” Ban đầu có hơi ngạc nhiên, nhưng liền lấy lại vẻ mặt thường ngày, Tirold đưa cho tôi một tập hồ sơ màu vàng. “Chúng tôi phát hiện được, vụ án này cũng liên quan đến ‘tấm rèm vàng’ kia.” “Sao cơ?” “ ‘tấm rèm vàng’ sau này được Trounin quyên tặng, nhưng chủ nhân trước đó của nó, chính là hung thủ của ‘vụ án Kraut’ ––– Rock Senabeln Figic.”

Nếu vậy… Chính Figic là người đã khiến thầy thay đổi ư… “Rốt cuộc ‘tấm rèm kia’ là vật gì? Tại sao lại nhiều người vì nó mà chết, nhiều người lại đang tâm giết người vì nó như vậy?” Vision hỏi, cũng vừa lúc ngăn tôi trở nên trầm tư. Nhưng vấn đề Vision hỏi chính là một mấu chốt rất quan trọng trong vụ án này ––– rốt cuộc tấm rèm kia có bí mật gì?

“Vào nhà trước đã rồi nói sau, cứ đứng như vậy rất mỏi.” Tạm dừng suy nghĩ, tôi quyết định mời cả hai vào nhà trước đã, sau đó muốn bàn gì thì bàn. Vì lí do gì, thầy lại bất chấp mạng người vì tấm rèm đó?… Cho dù là đồ cổ đi nữa, nhưng chắc hẳn cũng chưa đến mức phải giết người vì nó?… Hơn nữa, nếu vật ấy thật sự quý giá đến thế, khi trước đừng tặng, chẳng phải sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra sao, vì sao thầy lại phải làm thế chứ?… Phải chăng… Việc này chỉ nhằm vào những người muốn độc chiếm ‘tấm rèm vàng’ ấy?…

Nhưng tại sao, bọn họ lại muốn một tấm rèm, vừa không khác xa những tấm rèm khác là mấy, vừa không quý giá bằng những thứ khác chứ?… Đáp án thật sự… Có lẽ đều ẩn giấu trong ‘vụ án Kraut’… Chương 5

“Bác sĩ, tôi để lại thứ quan trọng nhất trong cuộc đời này của tôi cho anh, tôi biết, anh nhất định có thể xử lý nó tốt hơn tôi… Nó không thể chỉ thuộc về một cá nhân nào đó… Đừng để nó biến thành bản đồ… Hãy để nó chỉ đơn thuần là một thứ đồ cổ quý giá của thời Edward thôi…” Nhìn những dòng chữ trên tờ giấy rách nát, trên mặt người đàn ông lộ ra nụ cười đau khổ ––– anh thay đổi ư?… Không, hoặc là nói, anh rốt cuộc đã chân chính nhận ra bản thân mình… Truyền thuyết, hãy vĩnh viễn để cho nó là một truyền thuyết…

“Anh Tirold, tấm rèm kia rốt cuộc là cái gì?” Vừa ngồi xuống tôi lập tức hỏi ––– điểm này nếu không không làm rõ ràng, thì tôi nghĩ cho dù biết quá trình của sự kiện 8 năm về trước cũng không giúp ích cho tôi được gì. “Điều này… Chúng tôi cũng không rõ ràng.” Vẻ mặt Tirold cũng lộ ra vẻ hoang mang khó hiểu. “Ở trong hồ sơ lưu trữ, thì mảnh vải kia là đồ cổ thuộc về vương triều Edward, từng là vật sở hữu thuộc về một vị công tước Ronomand thời kỳ cuối của vương triều, sau khi ông ta qua đời thì trưởng nữ của ông ta là hầu tước phu nhân Winter sở hữu. Sau khi phu nhân qua đời thì không rõ tung tích.” “Vậy vì sao Rock Senabeln Figic kia lại vì một tấm rèm mà giết người?” Tôi hỏi, đồng thời tôi nhìn lướt qua tên Vision đang không hề khách khí chiếm dụng laptop của tôi ––– con heo này lại muốn làm gì nữa?…

“Bởi vì Sven B Kraut muốn mua lại mảnh vải trên tay anh ta, sau khi bị anh ta cự tuyệt thì lại thuê người đi trộm, cướp, cuối cùng sau bao lần không thành công thì từng có ý định giết Figic, cướp mảnh vải ấy vào tay mình ––– tôi thật sự không hiểu, một mảnh vải cổ nho nhỏ như vậy, đáng giá để những người này vất vả đi cướp sao?” Tirold nghi hoặc nhìn tôi ––– anh ta không phải muốn tôi cho anh ta đáp án đấy chứ? Hiện tại trong đầu tôi cũng hỗn loạn không khác gì a… Nhưng làm đến tận mức này, đám người kia nếu không phải đồ điên thì chính là đằng sau tấm rèm kỳ quái kia có bí mật trọng đại nào đó ––– sẽ không phải là đồ văn thôi miên gì đó chứ?… Nếu thật sự là như vậy, đây chính là một phát hiện lớn của giới học thuật. Thầm nghĩ một chuyện cười nhàm chán trong đầu, tôi ra hiệu cho Tirold nói tiếp, sau đó cầm tách trà vừa rồi Vision rất tự giác pha nhấp một ngụm.

“Sau lần mưu sát không thành đó, Figic trái lại bắt đầu đi sát hại cả nhà Kraut, trong một tháng, hắn đã giết sạch một nhà bảy người, cũng tàn nhẫn phân thây tất cả những người bị hại.” “Vậy sau khi hắn bị bắt có giải thích nguyên nhân vì sao mình giết chết cả nhà Kraut hoặc là vì sao tấm rèm kia có ý nghĩa quan trọng đến mức làm cho hắn không thể không giết người hay không?” Tôi hỏi. Nếu nói quý ngài Kraut kia đã có hồ sơ phạm tội rồi, vậy việc gì phải tự mình ra tay giết cả nhà người ta? Tố cáo hắn ta không phải được rồi sao? Sạch sẽ lưu loát, cũng sẽ không liên lụy đến bản thân, vì sao phải chuyển sai lầm vốn thuộc về đối phương lên người mình? Vậy không phải rất ngốc sao?… Vô luận như thế nào, hẳn là sẽ có một lý do làm cho hắn cố chấp như vậy đi?… Figic cũng không phải người thần kính rối loạn quá độ… Nếu không hắn sẽ giết người bừa bãi, mà không phải tiến hành hành vi giết người có lựa chọn cùng kế hoạch như vậy.

Tirold liếc mắt nhìn tôi một cái, sau đó gật gật đầu, vẻ mặt lộ sự ưu thương khó hiểu. “Figic sau khi bị bắt thì thừa nhận hành vi giết người, nhưng hắn khăng khăng nói bản thân mình là ‘đúng đắn’, hơn nữa, dường như hắn cho rằng, những người có ý định ‘độc chiếm’ mảnh vải kia, đều đáng chết ––– bác sĩ, phạm nhân xuất hiện tình trạng này, có thể là bởi vì lúc trước bị hành vi quá khích của Kraut làm cho thần kinh trở nên dị thường không?” Có không?… Nhưng vụ án này quả thực kỳ quái, thầy cũng không hề viết rõ nguyên nhân phát bệnh của người bệnh vào biên bản báo cáo, phân tích hay giải thích gì đều không có, chỉ có một kết quả: tinh thần phân liệt loại cố chấp…

“Không thể nói điều này có khả năng… Vậy hắn có nói nguồn gốc của tấm rèm kia không?” Tôi nhìn nước trà màu đỏ sậm trong tách ––– đột nhiên cảm thấy, thứ này rất giống máu của người nào đó… Uống một ngụm, cảm nhận được chất lỏng trong miệng sinh ra vị ngọt cùng vị chát, không hề liên quan, đột nhiên tôi chợt cảm thấy hoảng hốt. Vội vàng nhắm mắt lại trấn tĩnh. “Không có.” Tirold lắc đầu. “Figic chỉ nói là mảnh vải kia là tổ tông của hắn truyền lại, hắn không thể để cho nó rơi ra bên ngoài, đó là trách nhiệm của gia tộc hắn, còn những điều khác hắn không hề nói ––– đại khái, người biết điều này, cũng chỉ có chuyên gia giám định tâm lý từng nói chuyện một mình với hắn trong thời gian dài.”

“Thầy ư?…” Tôi gật gật đầu. Trong đầu trở nên rối loạn, tôi nhắm mắt hy vọng có thể sắp xếp lại đống lộn xộn này để cho ra một manh mối ––– tấm rèm… Từ đầu đến cuối, 8 năm trước, 8 năm sau, thứ gây ra chuyện đều là tấm rèm màu vàng kia… Nó rốt cuộc có ma lực gì, lại có thể làm cho nhiều người vì nó trả giá tính mạng như vậy?…

“Cảnh sát Tirold, như vậy… Kraut làm sao biết tồn tại của tấm rèm kia? Hơn nữa, làm thế nào ông ta lại biết nó trong tay Figic?” Nhẹ tay day day sống mũi, tôi ngăn cản bản thân không bước vào trạng thái trầm tư quá nhanh ––– quả nhiên, ngủ không đủ giấc là kẻ thù của việc xử lý công việc. “Cái đó à… Từ từ.” Suy nghĩ một hồi, cuối cùng Tirold lựa chọn lật xem hồ sơ chính xác trong túi công văn mà anh ta vừa vào cửa xong liền bị tôi ném lên bàn. Chỉ chốc lát, anh ta liền rút ra một tờ giấy trong đó. “Đó là bởi vì… Figic từng coi tấm rèm kia như một vật triển lãm, đặt ở trong hành lang triển lãm tranh của hắn…”

“Sao? Anh Figic đó là họa sĩ?” Rất khó tưởng tượng, một nhà nghệ thuật có sự nghiệp lại vì một mảnh vải mà từ bỏ nhân sinh của bản thân. “Không, nói một cách chính xác, hắn là nhà điêu khắc, lúc ấy cũng có chút danh tiếng trong nghề.” Tirold đưa tờ giấy kia cho tôi. Nhìn thông tin trên giấy, tôi hỏi: “Vậy anh Figic này bây giờ ở đâu?” Nếu có thể, gặp được anh ta hẳn là cũng có chút giúp ích.

“Hả?…” Nghe thấy câu hỏi của tôi, Tirold dường như vô cùng giật mình. “Fi… Figic vào 8 năm trước ngay lúc chuẩn bị thẩm vấn liền tự sát trong phòng tạm giam… Lúc ấy truyền thông liên tục đưa tin, bác sĩ… Anh không biết sao?” Tôi đầu tiên là sửng sốt, ngay lúc tôi muốn giải thích thì lại bị cái tên đang chiếm dụng máy tính của tôi cướp lời ––– “Khi đó chúng tôi đúng lúc bận chuẩn bị luận văn tốt nghiệp học vị tiến sĩ, còn phải chuẩn bị thi vấn đáp. Hơn nữa, dựa vào tính cách của Hàn, lần này cậu ta còn nhớ rõ 8 năm trước có xảy ra ‘sự kiện Kraut’ tôi đã thấy có thể xem như kỳ tích rồi.” Nói xong, lại cười đểu tiếp tục đùa nghịch cái máy tính đáng thương của tôi kia ––– Vision chết tiệt…

“À…” Đáng giận nhất chính là, cái tên Tirold kia còn bày ra vẻ mặt tin tưởng. Nhưng bởi vì cậu ta nói chính là sự thật, cho nên tôi cũng không thể phát giận gì với cậu ta phải không, phải không? Thản nhiên uống xong tách hồng trà Assam trong tay, tôi chậm rãi sắp xếp lại sự việc một lần nữa…

Từ lúc bắt đầu có chỗ gì đó không quá đúng… Tấm rèm kia rốt cuộc ẩn dấu bí mật gì?… Công tước của vương triều Edward… Truyền được hai đời thì đã bị thất lạc… Vậy đó là gia tộc nào?… Hậu đại của gia tộc kia đâu?… Nếu nói bên trong che giấu cái gì, như vậy, hậu nhân của gia tộc kia hẳn là phải biết mới đúng… Vậy… Trong đầu bỗng lóe ra một tia sáng, tôi đột nhiên tỉnh ngộ nên làm thế nào để giải quyết vụ án hết sức phiền toái này…

Bí mật của tấm rèm màu vàng kia. Hãy để tôi làm cho nó trồi lên mặt nước đi… Chương 6 Hoàng hôn, những hạt bụi vàng bay lên như muốn xé tan nền trời đỏ thẫm, bóng tối dần bao phủ, như mở ra một thế giới khác…..

Anh biết, từ nay về sau, anh đã không còn thuộc về thái dương chói mắt kia nữa ––– màn đêm sâu và đen, sẽ là lựa chọn duy nhất trong những ngày còn lại trong cuộc đời anh… Đó là lựa chọn cho cả cuộc đời của mình ––– bất kể kết cục… Anh biết, đến hết cuộc đời này, không hề hối hận… “Vision, cậu đi tìm những thông tin liên quan đến tấm rèm kia đi.” Xoay người nhìn về phía Vision đang tiếp xúc cực kỳ thân mật với máy tính, tôi mỉm cười.

Vision dường như vì biểu tình kia của tôi mà rùng mình, nhưng sau đó trên mặt vẫn lộ ra biểu tình phức tạp nhìn về phía tôi ––– như là cậu ta rất bất mãn đối với công việc này vậy… “Không phải tôi không muốn, nhưng… Hàn à, cậu bắt tôi đi tra về một tấm vải rách không rõ nguồn gốc như vậy không phải là đang làm khó tôi hay sao?” “Sao cậu có thể thắc mắc một vấn đề ngốc nghếch như vậy hả, ai bảo cậu trực tiếp tra tấm vải kia? Cậu bắt đầu tra từ nhà quý tộc có được tấm vải kia lần đầu tiên ấy, không phải cậu quen rất nhiều quý tộc cũ sao? Còn có gia phả quý tộc châu u này cậu rất quen thuộc không phải sao? Còn có nhà sử học tên Eisen kia nữa… Ha ha… Cậu đừng nói với tôi là cậu với anh ta rất không quen nha… Dù sao cứ hỏi hết tất cả là được rồi.” Tôi tặng cho hắn một nụ cười vô cùng hiền lành ––– tuy rằng phản ứng của hắn nhăn nhó không khác gì ăn phải thực phẩm quá hạn.

“Cái loại thời đại cổ hóa thạch gì gì đó… Tôi biết tìm thế nào…” Vision vẫn chưa từ bỏ ý định muốn phản bác ––– không phải hắn muốn làm tôi thật sự lôi sạch gốc gác của hắn ra thì mới nhận mệnh đấy chứ? ––– tuy rằng tôi rất vui khi được làm như vậy. “Nhưng mà bác sĩ, băn khoăn của giáo sư Leffenster cũng không phải không có lý, hiện tại phải tra lại những thứ từ nhiều năm trước như vậy thật sự không dễ dàng đâu…” Ngay vào lúc chúng tôi đang không ngừng giằng co với nhau, Tirold đang ở một bên xem cuộc chiến lại ngoài ý muốn ngắt lời. Ngoài ý muốn nho nhỏ này làm cho tôi sửng sốt tầm ba giây, nhưng lại nhanh chóng bình thường.

“Cảnh sát Tirold, anh đừng để tâm, đừng nói đây là một tấm rèm cổ trân quý, ngay cả hóa thạch khủng long thời thượng cổ cũng không là gì đối với giáo sư Leffenster thân mến của chúng ta.” Tôi mỉm cười với anh ta, sau đó chuyển hướng sang Vision. “Đúng không? Vision.” Nếu con heo này dám nói một chữ không với tôi… Vậy thì sau này hắn đừng mơ có thể kéo tôi vào mấy chuyện lung tung vớ vẩn nào! Quả nhiên rất ngoan ngoãn gật đầu ––– xem ra Vision vẫn còn nhớ món nợ hắn thiếu tôi vừa rồi.

“Hàn, cậu xác định chỉ tìm thông tin chính thức thôi sao?” Hắn hỏi. “Không, tất cả đều cần, chỉ có biết toàn bộ thì chúng tới mới có thể phán đoán đầy đủ đúng sai của bọn họ.” “Tôi đây biết nên làm thế nào rồi…” Bên môi khẽ nhếch một nụ cười không đàng hoàng, Vision quăng sạch sự không tình nguyện, vô cùng hào hứng xoay người sang đối mặt với máy tính.

Lắc đầu bất đắc dĩ ––– thật sự là làm ăn không có lãi, cư nhiên còn phải dâng máy tính thân yêu của tôi cho tên thiếu gia Vision này ngược đãi… Nhưng mà… Chỉ cần có thể tìm được thầy, như vậy cũng đáng giá… Buổi chiều, tôi phái Tirold đi thăm dò của cải của ‘ngài Figic’ kia, ném Vision ở lại khách sạn vất vả tìm những thông tin về tấm rèm kia. Nghĩ rằng có thể một mình thảnh thơi ngắm phong cảnh Marseilles…

Không ngờ được lại bị một người không mấy thích mình bám theo ––– cảnh sát Kru. Không cần hỏi cũng biết đó là do Tirold sắp xếp (có đánh chết tôi cũng không tin nữ cảnh sát kỳ thị chủng tộc kia sẽ tự nguyện cùng tôi đi ngắm cảnh), có lẽ anh ta cho rằng thầy sẽ tìm cơ hội gặp tôi đi… Thật buồn cười, nếu thầy muốn gặp tôi thì ngay từ đầu ông ấy sẽ không để mấy người Tirold có cơ hội nhìn thấy tôi ––– trên thực tế, vấn đề tôi quan tâm bây giờ không phải là bọn họ có thể phá án được không, mà là thầy tìm tôi… Rốt cuộc có mục đích gì đó. Trong vô thức, tôi đã đứng trước cửa vào pháo đài Yves, ngẩng đầu liếc mắt nhìn pháo đài cổ kính mặc dù được ánh sáng mùa hè rực rỡ chiếu rọi vẫn toát ra hơi thở lạnh lẽo, lại quay đầu liếc nhìn Kru vẫn luôn đi theo phía sau tôi lại không nói một câu ––– mái tóc đỏ như lửa kia của cô ấy, dưới ánh mặt trời càng giống một ngọn lửa có sinh mệnh… Như là muốn đốt trụi tất cả mọi thứ trước mặt trong cuồng nhiệt tản ra từ cơ thể cô ấy…

Thu lại ánh mắt đang dừng trên người Kru, tôi im lặng cười khổ ––– thật sự là một suy nghĩ lỗi thời… Hay là nói, linh cảm sáng tác của tôi đã trở lại?… Nếu như điều này là thật, vậy thì tôi tuyệt đối sẽ cảm ơn quý ngài Jesus vẫn luôn không mấy quan tâm đến tôi. Bật cười khẽ ra tiếng, tôi đi vào trong tòa pháo đài màu xám đen kia. Trên mặt đất, có thể thấy rất rõ ràng vị trí bị vứt xác của Fitlis phu nhân kia…

Buổi sáng hôm nay, tôi đã xem xong tất cả thông tin liên quan đến vụ án này. Trong đó, bị giết sớm nhất, chính là phu nhân Fitlis 48 tuổi. Bà ta bị người đánh thuốc mê sau đó lại bị tiêm một lượng lớn PCP (Phencyclidine[1]) dẫn đến cái chết ––– nhưng có một điều khó có thể kết luận, đó là rốt cuộc phu nhân trước khi chết dưới tác dụng của PCP sinh ra cảm giác sợ hãi, tinh thần rối loạn hoặc lo âu mà tự mình nhảy xuống từ tầng thành cao nhất, ở trong quá trình hoặc sau khi tiếp xúc với mặt nước thì tử vong, hay là phu nhân vì dược hiệu mà tử vong, sau đó thầy đứng ở đỉnh pháo đài ném bà ấy xuống?… Vậy vì sao thầy lại muốn chọn địa điểm này? Phiền toái như vậy, lúc làm cũng rất là mệt… Nếu mục đính chỉ là muốn giết người, có cần thiết phải làm nhiều chuyện như vậy không?… Vậy… Nếu, nó tượng trưng cho một ý tưởng nào đó của thầy, vậy… Ý tưởng đó chính là cái gì?…

“Sao vậy, bác sĩ anh cũng là một người hâm mộ sách của Dumas sao?” Bỗng nhiên, phía sau truyền tới một giọng nữ không được tính là thân mật, cắt ngang suy nghĩ của tôi. Xoay người, quả nhiên là Kru ––– thật sự nghĩ không ra vì sao cô ta lại nhìn tôi không vừa mắt như vậy, sẽ không phải là vì tôi ngoài việc là một người Trung Quốc còn là một người đẹp có bộ dạng xinh đẹp hơn cô ta đấy chứ ––– trò đùa này thật đúng là nhàm chán. “Chỉ cần là người đã đọc ‘bá tước Monte Cristo’ đều sẽ muốn đến đây xem ngục giam được miêu tả rất chi tiết trong truyện này đi?” Tôi mỉm cười với cô ta.

Kết quả nhận được chính là một vẻ mặt chán ghét xem như đáp lễ ––– bây giờ tôi mới hiểu được, nguyên nhân lần đầu tiên gặp cô ta cứ nói chuyện với tôi thì sẽ đỏ mặt không phải là vì ngượng ngùng, mà là chán ghét xuất phát từ chính bản thân cô ta với tôi. Một người hận đời, nếu cô ta đi làm phần tử khủng bố thì nhất định sẽ cực kỳ phù hợp. “Cô cho rằng lúc một phạm nhân cảm thấy áy náy nhất, hắn ta sẽ làm gì?” Đó là một câu hỏi trắc nghiệm tiềm thức hung tính, trước kia tôi đã từng được hỏi, hình như là lúc thi thăng cấp thì phải, khi đó đáp án của tôi làm cho nhóm giáo sư kia đều không biết nên khóc hay nên cười ––– tôi gần như nói một lượt tất cả các phương án trả lời. Nhưng hiện tại, tôi là người đặt câu hỏi kia, mà người được hỏi, chính là mỹ nữ tóc đỏ nóng nảy trước mặt tôi này.

“Vậy hắn nên tự sát, muốn thoát khỏi tội ác, phương pháp duy nhất của hắn chính là chết ––– nếu không, hắn không thể nói là thật tâm hối cải.” Kru trả lời tôi cực kỳ nghiêm túc. Người cực đoan… Cực đủ tính công kích. Nhưng làm cảnh sát, cô ta khẳng định rất nhiệt huyết ––– chỉ là không có khả năng làm lãnh đạo. Tính cách của cô ta chính là nhược điểm chí mạng. Cực đoan… Cố chấp…

Đúng! Sao tôi lại quên được chứ?… Trước kia, từng có một lần, một bạn học chuyên ngành phạm tội tâm lý đã dùng cách nói đùa hỏi giáo sư Trouin vấn đề này. Nhưng trả lời của giáo sư lại làm cho mọi người ở đây đều lạnh người ––– “Tội nhân chân chính, là kẻ không tự mình cảm thấy áy náy, bọn họ cần giúp đỡ của người khác mới có thể nhớ lại tôi của bọn họ… Mà muốn giúp bọn họ thoát khỏi ‘tội’, phương pháp tốt nhất, chính là giúp đỡ hắn vĩnh viễn… Rời khỏi nhà giam tội ác…” Tuy sau đó tất cả mọi người đều coi chuyện này là một trò đùa, nhưng tôi biết, thầy khi đó là nghiêm túc… Tuyệt đối nghiêm túc…

Như vậy, ý tưởng của thầy ấy, trùng lặp với tư tưởng của Figic kia. Vào 8 năm trước, khi ông gặp gỡ Figic, ông liền phát hiện ––– đây chính là người ông luôn luôn tìm kiếm, một người lương thiện mẫu mực trong cảm nhận của bản thân. Trước đó, có thể thầy cũng không biết, nhưng quả thật ông vẫn luôn không ngừng tìm kiếm một người có lý tưởng tương xứng với ông… Cho nên, thầy mới có thể không ngại gian khổ đi làm chuyên gia giám định tâm lý gì đó… Mà sau khi ‘hình mẫu’ ở trong lòng ông xuất hiện, ông bắt đầu cảm thấy không cần phải tiếp tục làm nữa… Mà đồng thời, dao động ý chí của ông bị Figic nhìn thấu, vì thế, Figic dẫn dắt ông đi tới nhân cách thật sự mà ông vẫn luôn che dấu… Sau đó, làm cho ông biến thành người nối nghiệp của mình…

Tiếp tục bảo vệ ‘tấm rèm màu vàng’ mà hắn cho rằng quan trọng hơn cả sinh mệnh của chính bản thân hắn… Thì ra là thế… Hóa ra… Bỗng nhiên tôi đã cười phá lên, Kru dường như bị dọa bởi sự khác thường của tôi, cô ta thoáng lùi về sau một bước chân.

Tôi ngẩng đầu nhìn cô ta, cười với cô ta. “Yên tâm, tôi không phải kẻ điên… Tôi chỉ là, nghĩ tới trạng thái tinh thần cùng hình thức suy nghĩ có thể xảy ra của thầy tôi mà thôi.” Sau đó, tôi không nhìn cô ta nữa mà chuyển ánh mắt đến bên ngoài đang tràn ngập ánh sáng chói mắt ––– vậy vì sao thầy lại lựa chọn tôi?… Ông cho rằng… Tôi sẽ trở thành người nối nghiệp của ông sao?… Hay là, ông muốn mượn tay tôi, để hủy diệt bản thân?… [1] Phencyclidine: Được biết đến như là PCP, là vua của thuốc phiện. Về sinh lý PCP sẽ khiến cho mặt đỏ tai hồng, đổ mồ hôi nhiều, mạch máu giãn nở (?!), cơn đau được giải trừ, động tác cơ thể mất sự phối hợp, hoa mắt, ảo ảnh, buồn nôn, ói mửa. Dùng liều lớn có thể dẫn đến hôn mê hoặc tử vong. Xuất hiện nhiều ở chốn ăn chơi, dùng qua đường miệng. Nhưng khi bị cơ thể người hấp thụ thì sẽ sinh ra vấn đề trường kỳ, ví dụ như trì độn, cảm giác lệch lạc, hoang tưởng, tâm thần, hành vi bạo lực.

PCP khiến người tạm thời có khí lực lớn, và không có cảm giác đau (vô cảm? @@). Dùng liều lớn khiến con người ta rơi vào trạng thái hoa mắt, ảo giác, nói sảng, hành vi cổ quái từ 2 đến 6 giờ… Hoang tưởng thường sinh ra cảm giác muốn xâm phạm người khác (rape? :))). Còn có cả tinh thần bất khả kháng, và hoàn toàn không biết đau. Kết quả là không thể khống chế hành vi tổn hại bản thân…. Chương 7

Người đàn ông lẳng lặng ngồi dậy khỏi ghế ––– đây là bài trí duy nhất trong căn phòng. Hắn mỉm cười, dùng tư thế tao nhã gỡ đôi kính tơ vàng đặt trên mũi xuống bẻ đôi. Mà miếng mắt kính gãy sắc bén bị hắn nắm chặt trong tay, không lâu sau trên cổ tay trái vẽ ra một đường máu thật sâu ––– giống như không hề có cảm giác đau đớn gì, hắn chỉ mỉm cười.

Sau đó, hắn ném mắt kính bị vỡ đi, xoay người dùng máu dính trên ngón tay mình bắt đầu viết gì đó lên bức tường sau lưng ––– “Kết thúc, hãy để nó kết thúc, em sẽ không kéo dài nó, em bình tĩnh cùng tuyệt tình hơn bất cứ người nào trong chúng tôi, hy vọng em không thay đổi, học sinh yêu quý của tôi ––– giáo sư ngu xuẩn của em.” “Thế nào? Tìm được cái gì không?” Sau khi rời khỏi pháo đài Yves trở lại khách sạn, vừa vào cửa tôi liền hỏi Vision vấn đề này.

Mà hắn đang chuyên tâm nhìn màn hình máy tính lại dường như không hề chú ý tới vấn đề của tôi. “Vision?” Tôi đi qua, dùng tay huơ huơ trước mặt hắn. “Hả?” Lúc này hắn mới có chút hoàn hồn ngẩng đầu nhìn tôi.

“Hả? Hả cái gì? Tôi hỏi cậu có tìm được cái gì không?” Tôi dở khóc dở cười ngồi xuống sô pha bên cạnh hắn. “Bình thường luôn nói tôi ngẩn người, cậu bây giờ không phải đang ngẩn người à?” “Hàn, nếu tôi nói, nếu có thể cậu đừng xen vào chuyện này nữa thì cậu có thể đồng ý không?” Đột nhiên, hắn vô cùng nghiêm túc nhìn tôi ––– nghiêm túc đến nỗi tôi có cảm giác dựng cả lông tơ. “Cậu không phát sốt chứ?” Biểu tình hiện tại của tôi nhất định là dở khóc dở cười đến mức quái dị.

“Giáo sư Leffenster cậu bình thường chỉ biết kéo tôi vào phiền phức hay sự kiện gì đó đổi tính rồi sao? Hay là đột nhiên trong đầu có dây thần kinh nào đó không bình thường?” “Không phải!” Hắn dường như có hơi kích động. “Đừng đùa nữa, tôi nghiêm túc đấy.” Nhíu mày, chăm chú nhìn người đàn ông trước mặt, tôi thử tìm kiếm thứ gì đó trong vẻ mặt của hắn, nhưng rất đáng tiếc ––– tôi không thể nhìn ra được bất cứ thứ gì cả ––– ngoài sự nghiêm túc của hắn.

“Cậu rốt cuộc tra được cái gì?” Tôi nhìn chằm chằm vào mắt Vision. Hắn trợn mắt liếc tôi một cái ––– phản rồi à? Bình thường động tác này hắn là do tôi làm mới đúng chứ. Hắn đoạt diễn à? “Vision, cậu có nói hay không hả?” Lần này tôi có thể thề, thanh âm của tôi đã tiếp cận nhiệt độ thấp loại mới.

“Miếng vải rách màu vàng kia có thể là một bản đồ kho báu ––– nếu có được kho báu trong tấm bản đồ kia, cậu có thể có nhiều tiền hơn cả quốc vương Trung Đông.” “Gì?” Lần này đến lượt tôi đơ. “Kho báu của vương triều Edward, ở trong tay người nào thì người ấy sẽ không có một ngày yên bình.” Vision nhìn về phía tôi. “Hiện tại tôi đã hỏi qua đám quý tộc cùng đám ‘nhân sĩ chuyên nghiệp’ về vấn đề này, như vậy sau này khẳng định bọn họ sẽ theo dõi chúng ta sát sao. Hàn… Chuyện thế này vẫn đừng động vào thì an toàn hơn.” Vision nhìn tôi một cách nghiêm túc hiếm thấy.

Tôi hơi cau mày nhìn hắn một lát ––– chúng tôi ai cũng không nói chuyện, chỉ lẳng lặng nhìn đối phương, không nghĩ bất cứ cái gì, tôi có thể xác định khoảng thời gian này trong đầu tôi hoàn toàn trống rỗng, thứ tôi làm có lẽ chính là để cho đầu óc nghỉ ngơi. “Tôi đã biết được ý tưởng của thầy rồi.” Cuối cùng, sau gần một phút đồng hồ, tôi thở dài ngả người ra sau tựa vào thành sô pha, dùng giọng điệu thản nhiên nói. “…” Im lặng.

Lại im lặng một lần nữa ––– thật sự là phiền toái ––– tôi biết Vision cũng không muốn giao tiếp với ‘quý tộc’, điều này sẽ làm cho hắn nhớ lại một số ký ức không hề tốt đẹp, mà hắn cũng không hề thích kiểu đối xử giữa bọn họ. “Thầy đã xảy ra chuyện gì? Vì sao ông ấy lại muốn giết những người đó?” Cuối cùng, hắn vẫn đành chọn cách thỏa hiệp là mở miệng. Lúc này tôi nên cảm ơn cái tính bà tám của hắn hay là nên cảm ơn tinh thần hy sinh ở một mức nào đó của hắn đây?

Hơi điều chỉnh lại tư thế ngồi, tôi lựa chọn một tư thế có phần thoải mái là nửa nằm trên sô pha. “Rất đơn giản, cũng giống như Figic năm đó.” “Thầy ấy có chứng hoang tưởng sao? Không thể nào? Có thể viết thư gọi cậu tới đây thì hẳn là còn rất bình thường ––– hay là tôi nên nói ông ấy quá bình tĩnh.” Vision tiếp lời. “Không thể nói như vậy, vốn đang không quá chắc chắn, nhưng hiện tại có thêm nguồn gốc của tấm ‘vải rách màu vàng’ theo như lời cậu nói kia, vậy không phải có thể nói thông rồi sao?” Tôi gỡ kính mắt xuống, day day đầu mày. “Cũng giống như một nhà Kraut bị giết trước kia, nguyên nhân đều là xuất phát từ một cá nhân trong nhà bọn họ muốn chiếm đoạt tấm rèm kia, cho nên Figic cùng thầy mới có thể giết bọn họ.”

“Nhưng có cần giết cả nhà người ta không? Đừng quên thiếu gia của nhà Fitlis mới mấy tuổi, ông ấy làm như vậy có ích lợi gì?” “Cậu không thể từ từ được sao? Đó là ‘trừng phạt’ ––– đối với thầy và Figic mà nói, giết chết người nhà của người muốn chiếm đoạt ‘tấm rèm’ kia, cũng chính là người quan trọng nhất, đó là một loại trừng phạt đối với bọn họ, giống như lần này, thầy không để ông Fitlis đến báo danh với ông anh diêm vương kia đầu tiên, thầy muốn giữ mạng ông ta đến cuối cùng ––– nguyên nhân rất đơn giản, chính là muốn làm cho ông ta đau khổ, cho ông ta biết việc ông ta muốn chiếm lấy tấm rèm kia rốt cuộc là một chuyện tội lỗi đến mức nào. Bọn họ muốn dùng phương pháp này để giúp những người đó ‘sám hối’, bọn họ đều cho rằng bọn họ làm như vậy là đúng đắn.” Ở trong ý niệm của bọn họ, đây là một chuyện chính nghĩa mà không phải là tội ác mang theo sau khi giết người. Có đôi khi chúng ta rất khó để phán đoán một chuyện là tốt hay xấu ––– bởi vì chúng ta sẽ muốn phản bác quan niệm khách quan mà đa số mọi người đều công nhận, nhưng lại sẽ chấp nhất vào một phương diện nào đó làm cho chúng ta cảm thấy bản thân làm những chuyện như vậy là khách quan. (đừng hỏi tôi chỗ này, nó là triết học, là tâm lý aaaaaa)

Không có sai tuyệt đối, không có đúng tuyệt đối ––– nhưng một khi liên quan đến ‘sinh mệnh’ thì đã không còn là vấn đề đúng hay sai nữa. Mỗi người đều có khả năng cùng cơ hội phạm sai lầm, cho nên, chúng ta không thể tự mình tiến hành phán quyết đối với hành vi của bọn họ ––– tuy rằng giao cho pháp luật có đôi khi cũng không công bằng cho lắm, nhưng ít nhất, đó đã là phương pháp tốt nhất có thể làm cho một số người, một số chuyện nhận trừng phạt mà sẽ không xúc phạm đến chính bản thân mình của xã hội chúng ta đang sống ––– mỗi người đều có cơ hội và quyền để biện hộ cho chính bản thân mình. Tôi luôn luôn không có bất cứ hứng thú gì với ‘nhân loại’, nhưng tôi tuyệt đối không coi nhẹ sinh mệnh. Sinh mệnh cao hơn tất cả.

“Tên Figic kia sao lại có tấm rèm đó?” Hoàn hồn khỏi suy nghĩ của bản thân, tôi ngẩng đầu hỏi Vision. “Gia tộc của hắn trước kia là gia nô của hầu tước phu nhân Winter, tôi có tra qua gia phả cũ, điều này thật sự chính xác, có lẽ bắt đầu từ đời tổ tông đã bị không ngừng giáo dục phải bảo vệ mảnh vải rách vô cùng quan trọng với ‘chủ nhân’ của bọn họ… Thật đáng thương… Tôi chỉ có thể nói như vậy.” Dường như Vision rất rất bất mãn với việc này ––– chẳng qua việc hắn luôn luôn cho rằng tư tưởng của đám quý tộc xưa cũ là buồn cười thì thật sự không cần hoài nghi. “Nếu một người cả đời đều chỉ sống vì người khác như vậy, tôi không biết cuộc sống của hắn ta còn có cái gì vui vẻ nữa.”

“Nhưng có một số người lại cảm thấy nếu đời người không có gì ký thác, sống cũng không có ý nghĩa gì a…” Tôi khẽ bật cười nhìn vào mặt hắn. “Vì người khác mà sống, luôn sống vất vả hơn vì mình mà sống…” Vision lắc đầu, tiếp tục công việc cậu ta mang đến. Trên thực tế điều Vision nói rất đúng…

Giống như thầy, ông ấy lúc này… Tôi biết thầy đang mơ hồ, thầy mơ hồ mình rốt cuộc là ‘chính mình’ hay là không phải ‘chính mình’, rốt cuộc hiện tại có phải ông đã biến thành một công cụ hay không… Mà kết cục của việc như vậy… Tôi có một dự cảm rất không tốt ––– vô cùng không tốt…

Buổi tối, trong khoảng thời gian ăn cơm cùng Tirold và Kru, trên cơ bản tôi không hề nói gì thêm, chỉ có Vision đang thông báo cho bọn họ một số thứ chúng tôi biết cùng tra được lúc này. Đối với việc chúng tôi hoàn toàn không hề biết hành tung của thầy, Tirold dường như bất mãn nhưng cũng bất đắc dĩ ––– anh ta không thể chờ mong tôi trong một thời gian ngắn có thể lôi ra được một người mà anh ta tìm vài ngày vẫn chưa ra. “Bác sĩ, như vậy anh đã biết được thông tin của Figic đúng không?” Sau khi nghe Vision ‘báo cáo’ xong, Tirold hỏi tôi.

Tôi gật đầu. “Điểm này là Vision thuận tiện tra ra được.” “Vậy… Bây giờ anh cảm thấy chúng ta cần phải làm thế nào? Ví như nói phải làm thế nào để tìm được ông Trouin, hoặc là anh có phỏng đoán được ông ta sẽ ở đâu không?” Anh ta nhìn tôi, biểu tình rất nghiêm túc, nhưng vấn đề mà anh ta hỏi cũng làm cho tôi đau đầu nhức óc.

“Hai người biết sau khi thầy đến đây thì từng đi qua những nơi nào không?” Tôi hỏi. Lắc đầu, Tirold lộ ra vẻ mặt khó xử. “Không thể xác định…”

“Các anh đã điều tra chưa?” Tôi nhìn anh ta. “Có, nhưng ngoài khách sạn mà ông ta đã ở thì không tra được cái gì nữa.” Có thể nhìn ra anh chàng cảnh sát này cũng rất buồn rầu. “Thầy ấy sẽ đi đâu chứ…” Tôi lại chìm vào độc thoại…

Nhưng thầy sẽ tới đâu đây? Trong tình huống như vậy… Ông ấy không có khả năng ở những nơi có dân cư trong thành phố mới đúng… Ở khách sạn nhỏ? Không phải, nếu như vậy đã sớm tìm được rồi… Vậy thì sẽ ở đâu?… Một nơi chúng tôi sẽ không nghĩ đến… Nơi nào chúng tôi sẽ không nghĩ đến?…

?! ––– Viện bảo tàng! Chương 8 Tôi đưa vật không nên tồn tại trên đời này, vĩnh viễn niêm phong cất vào bóng tối.

Đưa tội lỗi cùng đau khổ của linh hồn bị nó làm cho mệt mỏi, đều cùng nhau niêm phong bên trong yên bình vĩnh viễn ––– hy vọng bạn có thể có được hạnh phúc. Ở một nơi mà tôi còn không thể tới được… Tôi hy vọng ‘mọi người’ có thể tìm về bản thân, không còn mơ hồ ––– hoặc là, có thể không đi suy nghĩ mấy thứ vô vị nữa.

Tôi chúc phúc mọi người… Em chúc phúc thầy… Thầy ơi…

“Mọi người có tìm ở viện bảo tàng không? Chính là viện bảo tàng nơi phát hiện ra thi thể của ông Fitlis ấy.” Tôi nhìn Tirold, biểu tình nghiêm túc tuyệt đối. Nếu tôi đoán không sai, có lẽ thầy đang ở nơi đó… Bởi vì thầy sẽ không đi ––– nếu ông ấy muốn đi thì sẽ không gọi tôi đến, cũng sẽ không làm cho nhóm cảnh sát này tìm được tôi.

Nhưng ý tưởng đằng sau những việc thầy làm tôi cũng đại khái hiểu được ––– ông ấy không có cách nào làm cho mình quay đầu lại, cũng không có cách nào làm cho mình dừng lại, ông ấy không điên cuồng hoàn toàn, nhưng cũng không có cách nào làm cho mình bình tĩnh. Cho nên, ông ấy muốn có người đến cứu mình… Nhưng… Tôi không cảm giác thấy ông ấy đang cầu cứu với tôi… Ngược lại… Ông ấy càng như là đang… Không, phải nói là cảm giác đang phó thác cho tôi một thứ gì đó… Thầy muốn cho tôi nhìn thấy kết cục của ông ấy, còn có một loại… Cảm giác gì đó… Thầy đang chứng minh với tôi thứ gì đó ––– hoặc là nói một cách chính xác, thầy hy vọng tôi thay ông ấy chứng minh cái gì đó.

Nhưng vô luận như thế nào, kết quả của những phỏng đoán như vậy bình thường chỉ có một ––– tử vong. Cười khổ, tự cười khổ với bản thân mình, tôi không biết hiện giờ trong lòng tôi có cảm thụ như thế nào nữa. Nếu nói, từng nơi tôi đặt chân đến, bên cạnh tôi đều sẽ xuất hiện tử vong, kỳ thật phải nói là tử vong đưa tôi đến nơi ấy ––– vô luận nguyên nhân lúc đầu là cái gì, kết quả của nó, chung quy đều sẽ liên quan đến tử vong.

Sẽ có ngoại lệ sao? Tôi từng không ngừng khẩn cầu ngoại lệ ở trong lòng không chỉ một lần, nhưng không hề có ngoại lệ ––– nếu có thần, vậy vị thần kia vì sao không hoàn thành một tâm nguyện nho nhỏ của một phàm nhân nho nhỏ như tôi đây? “Không thể không tin, không thể hoài nghi.” Trong thần học có một lý niệm như vậy ––– nhưng nếu thật sự đúng là như thế, vậy… Đây không phải biến thành một loại đức tin mù quáng sao? Tôi không muốn suy nghĩ sâu về những điều này, không phải bởi vì nó không đúng, mà là bởi vì nó làm cho tôi cảm thấy đáng sợ.

Nó sẽ làm tôi hoài nghi rất nhiều thứ tôi vẫn cho rằng nó ‘đúng’, tôi sẽ đánh mất một số ý niệm ‘bình thường’ ––– giống như thầy vậy… Thầy chính là vì nghĩ quá nhiều, hoặc là nói, thầy muốn đến gần chân tướng, nhưng chúng ta cũng không biết cái mà chúng ta gọi là ‘chân tướng’ đấy đối với chúng ta mà nói, rốt cuộc là có lợi hay là có hại. Hoặc là càng đến gần, sẽ không phải là càng rõ ràng, mà ngược lại chính là càng hoang mang ––– bởi vì, bạn đã không còn biết bản thân mình rốt cuộc nên đi tin tưởng cái gì…

“Viện bảo tàng kia Trouin không có khả năng đến chứ?” Tirold dường như cảm thấy giật mình với suy nghĩ trong đầu tôi. Nhưng tôi không có lòng dạ dư thừa đi để ý đến ngạc nhiên của anh ta. Đứng lên, tôi mỉm cười với anh ta cùng Kru đang dùng ánh mắt khinh thường nhìn tôi. “Tin tôi đi, tôi chỉ là không muốn nhìn thấy thi thể hư thối thôi. Còn nữa, cho dù có nhầm lẫn, với tình hình bây giờ cũng không có ảnh hưởng xấu nào.”

Nhưng lúc này, Vision lại kéo kéo góc áo của tôi. “Làm sao?” Tôi nhíu mày. Đầu heo này sẽ không nghĩ ra chủ ý kỳ quái gì đó cho tôi vào lúc này chứ?

“Tôi muốn ăn xong cơm chiều trước đã… Từ trưa đến giờ tôi chưa được ăn cái gì cả…” Ngu ngốc!! ––– tôi thề với trời! Nếu bây giờ không phải ở nơi công cộng, trăm phần trăm tôi sẽ mắng hắn một tràng trước rồi sau đó lại hung hăng táng cho hắn một trận nữa! (đương nhiên, trình tự này rất có thể vì tâm tình lúc đó của tôi mà phát sinh một chút chuyển biến…) Cuối cùng, vẫn là chờ Vision ăn xong cơm chiều mà hắn nhớ mãi không quên kia (tôi cũng tranh thủ ăn xong rồi) rồi chúng tôi mới lôi kéo cả đoàn quân đi đến viện bảo tàng đã hiện ra vẻ cũ nát cùng lụn bại kia.

Tôi thật không rõ cục diện canh gác đông đảo của Tirold này là vì cái gì, ngay từ đầu không phải nói không tin sao? Thế nào mà bây giờ còn tìm một đại đội người đến đây vây bắt? ––– chẳng qua điều này cũng làm tôi xác định Tirold hẳn là đã chịu không ít áp lực của thượng cấp. Hay là anh ta đang mượn cơ hội này để ngầm phô trương đây? Quên đi, dù sao tôi cũng không có hứng thú nghiên cứu việc này.

Dùng sức đẩy cánh cửa chính kia ra, cửa gỗ nặng nề phát ra tiếng két két tương xứng với tuổi của nó, một bầu không khí bẩn thỉu từ trong phòng truyền ra, phổi không thể lập tức thừa nhận kích thích đột ngột như vậy mà phát ra vài tiếng ho nhẹ. “Sao thế này?… Thế nào mà như biến thành quỷ ốc vậy… Nếu không biết chúng ta tới đây làm gì, thiếu chút nữa tôi nghĩ rằng mình đến đây để thám hiểm cổ mộ đấy…” Tôi nhìn về phía Tirold pha trò, lập tức nhận được cái liếc mắt xem thường của người phía sau. Vision tìm được công tắc đèn, ngay lập tức bên trong từ một mảng bụi bặm biến thành ánh sáng vàng ấm áp ––– nhưng vào mùa hè, màu vàng này cũng làm cho tâm trạng của người ta trở nên buồn bực cùng áp lực gấp đôi.

Tôi chỉ thích màu sắc này vào những đêm đông. “Hàn, chỗ này chỉ liếc mắt một cái là có thể xem hết, còn có nơi nào có thể giấu người hả?” Trong căn phòng không tính là quá lớn, bốn người chúng tôi kỹ càng nhìn tình hình của từng phòng trong khu nhà ––– tuy nói nó cũng chỉ có ba gian phòng nhỏ như thế mà thôi. “Đúng vậy, anh bác sĩ, anh cũng đừng nói với tôi là anh suy tính sai lầm, anh đang hại chúng tôi lãng phí lực lượng cảnh sát đấy…” Kru quả nhiên không buông tha dùng vẻ mặt đùa cợt nhìn tôi.

Tuy nói là một mỹ nữ, nhưng giọng điệu của cô ta vẫn làm cho người ta chịu không nổi… Còn hơn cái này, tôi thà nghe tiếng Trung ẻo lả sợ chết người kia của Vision còn hơn. Nhưng nếu có thể, tôi hy vọng có thể không phải nghe cả hai dạng ––– dù sao tôi cũng không phải một người bị ngược cuồng. Chậm rãi bước đi trong căn nhà, đây là lần đầu tiên tôi đến đây, đối với viện bảo tàng này tôi mang tâm trạng hai chiều mà mâu thuẫn. Tôi khát vọng biết hết tất cả quá khứ, nhưng lại bởi loại cảm giác bất lực này mà thấy chán ghét…

Bởi vì biết được một thứ gì đó mà nói, sẽ phải suy nghĩ ‘Vì sao không làm như vậy?’ ‘Vì sao không làm nhiều như thế?’ Trên thực tế, chúng ta với tư cách là người theo dõi lịch sử này có thể nói là ngoài cuộc tỉnh táo trong cuộc u mê, cho nên, chúng ta không có tư cách để nói gì cả ––– hoặc là nếu chúng ta ở vào tình huống như lúc ấy, có lẽ chúng ta sẽ làm ra những quyết định càng tồi tệ hơn cũng không chừng. Tôi dùng tốc độ thật chậm di chuyển trên mặt đất ––– bởi vì mỗi bước đi, tôi đều dùng sức đạp xuống sàn nhà dưới chân.

“Ở đây, mau tới đây giúp đỡ.” Cuối cùng, ở góc trái trong căn nhà, phát hiện dưới sàn nhà rỗng ruột. Lật thảm cùng ván gỗ lên ––– lối vào nho nhỏ kia truyền ra mùi ẩm mốc không tính là dễ ngửi cùng mùi thối rữa của thứ gì đó bốc lên. Dự cảm với chuyện xấu của tôi quả nhiên rất chuẩn…

Xuống đến tầng hầm ngầm, kéo ngọn đèn điện nho nhỏ kia ra, thi thể của thầy lẳng lặng ngồi trên một chiếc ghế cũ nát giữa căn phòng, màu vàng bịu tôn lên nụ cười trên khóe môi của thầy… Một cảm nhận không biết tên bốc lên trong lòng, làm cho người ta cảm thấy buồn bực một cách khó hiểu. Tôi đã sớm chuẩn bị tâm lý, nhưng vì sao vẫn không có cách nào thản nhiên chấp nhận sự thật ‘tử vong’ này.

“Hàn, cậu nhìn mặt tường kia đi.” Đột nhiên, Vision vỗ vai tôi, ý bảo tôi nhìn dòng chữ bằng màu viết trên tường. “Kết thúc, để cho nó kết thúc, em sẽ không kéo dài nó, em bình tĩnh cùng tuyệt tình hơn bất cứ người nào trong chúng tôi, hy vọng em không thay đổi, học sinh yêu quý của tôi ––– giáo sư ngu xuẩn của em.” Tôi đọc câu chữ đã từ màu đỏ sậm biến thành màu đen này. Thầy vì sao muốn em đến?…

Ít nhất cũng phải nói cho em biết điểm này chứ?… Nhưng người có thể nói cho tôi biết đáp án, đã không có cách nào nói với chúng tôi bất cứ điều gì nữa… Ba ngày sau, sau khi chúng tôi đã an táng xong xuôi di thể của thầy (ông không có người thân, dường như bạn bè cũng không nhiều), mới quay về Paris. Mà vừa vào cửa tôi liền phát hiện trên mặt đất có một kiện hàng ––– là được bỏ vừa từ cửa bưu phẩm.

Ngày viết trên đó là vào ngày tôi với Vision rời khỏi Paris thì được gửi đến. Rốt cuộc là cái gì ––– hình dáng là hình lập phương bẹt. Tôi buông hành lý, dùng tay xé mở đại lễ thần bí này.

Trong nháy mắt khi giấy gói cùng hộp đựng bị xé mở ––– chợt một tấm rèm màu vàng sáng xuất hiện ở trước mắt tôi… “Mong em biết như thế nào mới là đúng…” Được gửi tới cùng với kiện vải, là một tờ giấy nho nhỏ… Hóa ra, tất cả những chuyện này chẳng qua là một vở kịch mà giáo sư Trouin an bài cho tôi xem…

Mà mục đích, là tìm một người có thể giúp ông giữ gìn tốt ‘tấm rèm’ mà cũng sẽ không dao động bởi tài phú đằng sau thứ này, mà trọng điểm là, người này, không có chấp nhất cùng ‘ngu dốt’ giống như ông và người bảo vệ ‘nó’ trước kia. Thầy thắng rồi… Thầy ạ… Thầy mới là người thắng…

Dưới đáy tủ quần áo trong nhà tôi, có đặt một tấm rèm màu vàng, nhưng tôi chưa bao giờ dùng nó. Bởi vì… Nó cũng là điềm xấu giống như tôi…

.

Quảng Cáo

0908746000
 

Liên Hệ

0908746000
 

Quảng Cáo

0908746000