Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Báo Nam - Chương 2

Chương 1.

Câu lạc bộ linh lực từ sau khi “Ngân Tuyết” Lãnh Quan lập gia đình rời đi, liền lâm vào một cơn sóng nhỏ kỳ dị, mà người khởi xướng cơn sóng nhỏ này không phải ai khác, chính là “Thần Toán” Tước Lợi Nhi, từ trên người cô phát ra tử khí nặng nề là nguyên nhân chính dọa khách chạy hết. “Em còn tiếp tục đưa ra khuôn mặt thối đó, câu lạc bộ linh lực sẽ phải đóng cửa! Tước Lợi Nhi.” Huyễn Dạ Thần Hành không thể chịu đựng nghe tiếng thở dài của cô thêm một lần nữa, cuối cùng cũng mở miệng kháng nghị. “Không có khách tới cửa liên quan gì đến em?” Tước Lợi Nhi bĩu môi, nhàm chán nghịch nghịch đuôi tóc.

So với vóc người phương Tây mà nói, cô xem như nhỏ nhắn; Thân cao 1m58 cùng tóc cột hai bên dáng vẻ ngây thơ, thoạt nhìn còn nhỏ hơn tuổi mười tám. Nhưng khi cô nghiêm túc, khuôn mặt tuyệt lệ dung hòa giữa nét đẹp phương Đông và phương Tây của cô liền thể hiện cơ trí cùng sự trưởng thành sớm, đôi mắt trong veo tinh nghịch ánh lên tia nhìn thấu hiểu thế sự, cộng thêm cái mũi xinh xắn, cánh môi phấn hồng xinh đẹp, nhìn kỹ cô, sẽ kinh ngạc phát hiện ra anh khí bất phàm trên người cô. Dưới dung nhan ngây thơ như Venus, cô trên thực tế là một thiên tài có trí tuệ vượt trội về các môn tự nhiên, điểm này, Huyễn Dạ Thần Hành cùng Lôi Xiết đều hiểu rõ. Có điều, khi không làm chính sự hoặc ở trước mặt bọn họ, cô đều thả lỏng bản thân, phù hợp với vẻ đáng yêu của cô bé mười tám tuổi. “Em biết rõ sĩ khí của chúng ta sẽ ảnh hưởng đến ý nguyện tới cửa của khách. Nhìn xem, liên tục ba ngày nay ngay cả cái bóng không có, tình hình này từ trước tới giờ anh chưa từng thấy qua.” Huyễn Dạ Thần Hành vào câu lạc bộ linh lực nhiều năm như vậy, cũng không biết ngay cả “bán hy vọng” cũng có mùa ế hàng.

“Đó là do người hiện đại đã từ bỏ hy vọng, thật đáng buồn.” Tước Lợi Nhi một tay chống cằm, khuôn mặt tươi cười bình thường hoạt bát linh động giờ phút này ngay cả mày cũng lười nhăn. Thiếu người bạn Lãnh Quan kỳ thật cũng không phải chuyện quá mức khổ sở, chỉ là cô không thể nào tin được Lãnh Quan lại chọn tình yêu, không cần tình bạn! Ô...... Tình bạn giữa con gái không chịu nổi khảo nghiệm như vậy sao? “Chúng ta đây không phải sắp thất nghiệp? Em làm ơn đi, Lãnh Quan tìm được hạnh phúc của mình, em nên vui mừng thay cô ấy mới đúng, sao dáng vẻ lại giống như lo tang ma cho người thân vậy?” Lôi Xiết vẫn ngồi một mình bên cạnh cũng nhìn không quen vẻ uể oải của Tước Lợi Nhi. “Các anh làm sao có thể hiểu tâm tình của em chứ? Em cùng Lãnh Quan giao tình cũng không phải ba ngày hai đêm lập lên, hiện tại thoáng cái không thấy cô ấy, em liền cảm thấy cuộc đời không có chút thú vị......” Tước Lợi Nhi lại buồn bã thở dài.

“Đi chơi bài của em đi! Anh thấy em chỉ là rất nhàm chán.” Lôi Xiết liếc cô một cái, đề nghị cô tìm chuyện khác để phân tâm. “Chơi bài không vui.” Tước Lợi Nhi không nhúc nhích. Từ sau khi bói bài không ra chuyện Lãnh Quan sẽ rời đi, cô liền vứt nó qua một bên. “Vậy em đi đọc lý luận toán học của em cũng được mà.” Huyễn Dạ Thần Hành đi đến bên cạnh cô, thuận tay sờ sờ đầu cô.

“Không có tâm tình.” Tước Lợi Nhi trừng mắt nhìn anh. Huyễn Dạ Thần Hành luôn ỷ tuổi lớn hơn một chút, liền coi cô là tiểu quỷ. “Như vậy......345 x 68 + 10350 : 225 – 2 – 148 : 5 – 2660 cuối cùng trừ đi 3, còn lại bao nhiêu?” Huyễn Dạ Thần Hành lấy ra kho đề trắc nghiệm IQ chuyên vì đối phó cô mà chuẩn bị, bắt đầu đề tính nhẩm đầu tiên. “Một.” Cô vừa nghe xong đề mục, liền đưa ra đáp án.

“Lợi hại!” Lôi Xiết không thể không bội phục, anh ngay cả đề mục Huyễn Dạ Thần Hành đưa ra còn không nhớ được. “Có một cái ao mỗi phút chảy vào 8 lít, chảy ra 6 lít, chín mươi phút sau, cái ao có 200 lít, xin hỏi cái ao vốn có bao nhiêu nước?” Huyễn Dạ Thần Hành lại hỏi. “20 lít.” Tước Lợi Nhi đáp không cần tốn nhiều sức.

“Anh thật hoài nghi đầu của em làm bằng gì.” Lôi Xiết thán phục. “Có mười cây nến, bị gió thổi tắt hai cây, sau lại thổi tắt một cây, vì thế đóng cửa sổ lại, phòng ngừa lại bị thổi tắt, như vậy đến cuối cùng còn lại mấy cây?” Huyễn Dạ Thần Hành lại cười hỏi. “Ba cây a!” Cô trừng mắt, tựa hồ trách sao đề này quá đơn giản.

“Vì sao là ba cây?” Lôi Xiết tò mò hỏi. “Bởi vì bảy cây nến khác không bị thổi tắt cũng bị đốt sạch rồi!” Tước Lợi Nhi tức giận nói. Huyễn Dạ Thần Hành cùng Lôi Xiết bốn mắt nhìn nhau, nhịn không được nở nụ cười. Tước Lợi Nhi ở câu lạc bộ linh lực nổi tiếng với “đầu óc vàng”, cấu tạo của đầu cô quả nhiên không giống người thường.

“Em a, chỉ là quá rảnh rỗi mới ỉu xìu như thế; Cái đầu siêu cấp của em nếu không luyện tập mỗi ngày, em sẽ không có sức lực.” Huyễn Dạ Thần Hành ném kho chủ đề qua một bên, đem một ly rượu cocktail đặt trước mặt cô, ít nhiều cũng nhìn ra sự tịch mịch của cô. Hội viên câu lạc bộ linh lực bởi vì năng lực cùng tính cách đặc biệt không giống người thường, hơn phân nửa có đặc tính độc lai độc vãng. Bọn họ khó kết bạn, cho dù khi làm nhiệm vụ từng tiếp xúc cùng nhiều người khác nhau, nhưng rất ít người có thể đi vào thế giới của bọn họ, trừ phi gặp gỡ thường xuyên hoặc là người có duyên, mới có thể khiến bọn họ phá lệ. Đây cũng là nguyên nhân tình cảm giữa các hội viên đặc biệt sâu nặng. Bọn họ có điểm chung là có được linh lực, lấy câu lạc bộ linh lực làm cơ sở, chuyên thay mọi người hoàn thành “hy vọng”. Bọn họ không có bí mật, ở trong này, mỗi người đều đối xử bình đẳng, đối đãi thẳng thắn thành thật với nhau, tuy rằng tránh không được đấu võ mồm, nhưng giao tình không phải là ít.

Tước Lợi Nhi mới mười tám tuổi, cô gái bình thường vào tuổi này sẽ có những ngày tháng rực rỡ muôn hình muôn vẻ, nhưng cô vì năng lực đặc biệt mà trưởng thành sớm, từ nhỏ đã không giao tiếp với nhiều người. Cũng khó trách cô lại nhớ Lãnh Quan như vậy, lại nói tiếp, Lãnh Quan còn là người bạn đầu tiên của cô nữa! “Đúng vậy! Tốt nhất bây giờ có nhiệm vụ nào đó giao cho em, em mà còn tiếp tục sa sút tinh thần thế này, dung nhan xinh đẹp khó tránh khỏi sớm héo tàn.” Cô nặng nề thở ra một hơi.

“Em căn bản vẫn là một đóa hoa chưa nở, ở đâu ra xinh đẹp cùng héo tàn?” Huyễn Dạ Thần Hành an ủi cô. “Vậy chẳng phải càng đáng buồn sao? Còn chưa kịp nở hoa liền héo rũ. Ô ô...... Thảm a!” Tước Lợi Nhi giả bộ khóc nức nở, hai đuôi tóc khe khẽ đung đưa. “Tước Lợi Nhi lại đang rầu rĩ cái gì?” Quản lý câu lạc bộ linh lực đi vào tổng bộ, cắt ngang màn biểu diễn của cô.

“Rất nhàm chán! Quản lý, hội viên thứ tư rốt cuộc khi nào thì đến hả?” Tước Lợi Nhi ngẩng đầu, đã sớm không kiên nhẫn. “Không biết, muốn tới thì tới.” Quản lý đeo kính gọng tròn, tóc trắng chỉnh tề ép sát vào gáy, vẫn là bộ dạng phảng phất như trời sập cũng không liên quan đến ông, vừa đi đến sô pha ngồi xuống vừa nói. Tối nay vẫn đang không có khách tới cửa, ông dứt khoát lên lầu cùng các hội viên nói chuyện phiếm.

“Ngay cả ông cũng không biết người đó khi nào đến sao?” Tước Lợi Nhi cảm thấy kỳ quái. “Đúng vậy! Mỗi người đều tự mình muốn đến sẽ đến, không phải tôi có thể quyết định.” Quản lý khoanh hai tay, tỏ vẻ bất lực. Tước Lợi Nhi nghĩ lại cũng đúng, cô là ở đêm sinh nhật mười tuổi tự nhiên đi vào câu lạc bộ linh lực.

Tên đầy đủ của cô là Tước Lợi Nhi Ngải Lãng, con gái một của người phụ trách tập đoàn tài chính Folsom Ngải thị Ngải Lãng, cũng là người nối nghiệp tương lai của tập đoàn tài chính Ngải thị. Mà cha cô cùng giới chính trị quan hệ vô cùng tốt, thậm chí có người còn cho rằng ông là người đứng sau chính đàn, là người vô cùng có sức ảnh hưởng. Cô sinh ra tại gia đình như thế, được người người ca ngợi rất nhiều, kỳ thật có nỗi khổ người ngoài không thể hiểu. Ngày sinh nhật mười tuổi của cô, người cha giàu có quyền thế đã thay cô làm một buổi tiệc sinh nhật riêng, người tham gia ngoại trừ cha mẹ cùng gia sư của cô, không có đứa trẻ cùng tuổi nào. Cô trong cơn tức giận chạy ra khỏi biệt thự phòng vệ sâm nghiêm, mặc kệ một nhà lớn nhỏ. Cô chịu đủ rồi!

Từ nhỏ đã thông minh, chỉ số IQ cao cùng niệm động lực không thể tùy ý lộ ra chẳng những không thể mở rộng cuộc sống của cô, ngược lại còn trở thành gông xiềng của cô. Cha mẹ sợ cô bị thương, bị bắt cóc, dùng sự bảo vệ cao độ để nuôi nấng cô, giáo dục cô, nhưng cuộc sống này dần dần làm cho cô cảm thấy hít thở không thông, giống như bị nhốt trong một cái lồng giam, không có tự do. Cô còn nhớ rõ bình thường trước mặt cha mẹ cô luôn ngụy trang vô cùng nhu thuận, khi cô đối mặt với bánh sinh nhật cùng quà tặng, lần đầu tiên bùng phát. Cô giận mình vì sao phải lén lút mà sống, giận mình vì sao sinh trưởng ở hào môn, càng giận sức mạnh không biết tên bị mọi người coi là khác người trong cơ thể mình...... Đêm đó cô thương tâm đi lang thang bên ngoài rất lâu, trong lúc hối hận tình cờ đi vào câu lạc bộ linh lực, gặp Huyễn Dạ Thần Hành, Lôi Xiết cùng Lãnh Quan.

Đó nhất định là cơ duyên từ sâu bên trong! Cuộc gặp gỡ đêm hôm đó đã thay đổi vận mệnh sau này của cô, cũng làm cho cô nhận rõ giá trị của mình. Hai năm sau, cô gạt cha mẹ, chính thức trở thành hội viên câu lạc bộ linh lực, sau đó ở câu lạc bộ học rất nhiều năng lực phòng thân cùng tự vệ. Dưới sự dạy dỗ của quản lý, niệm động lực của cô càng mạnh, khi gặp phải nguy hiểm đều có thể giải quyết dễ dàng, dư sức tự bảo vệ mình, cứu người. Đến nay, cô đã ở câu lạc bộ được sáu năm. Sáu năm, cơ hồ mỗi đêm cô đều vượt qua ở câu lạc bộ. Ba năm trước cô lấy lí do nghiên cứu khoa học cùng thí nghiệm, chuyển ra một căn biệt thự có hệ thống bảo an ở ngoại thành, bởi vậy cha mẹ cũng không biết hành động về đêm của cô. Như vậy cũng tốt, sẽ không gặp phải sóng to gió lớn, cũng có thể huấn luyện tính độc lập.

“Nhưng tôi còn nhớ rõ khi ông thấy tôi đi vào câu lạc bộ linh lực không hề cảm thấy bất ngờ, ngược lại, vẻ mặt của ông là một loại bình tĩnh đã chờ lâu ngày......” Tước Lợi Nhi đắm chìm trong hồi ức, đầu óc vẫn hoạt động sắc bén. “Đúng vậy, khi ông nhìn thấy tôi đến, cũng là vẻ mặt giống như Tước Lợi Nhi nói.” Lôi Xiết cũng đưa ra nghi ngờ. “Vậy có nghĩa...... ông tuy rằng không biết chúng tôi khi nào sẽ đến, nhưng ông đã sớm biết sự tồn tại của chúng tôi, đúng hay không?” Tước Lợi Nhi phát huy năng lực trinh thám của cô.

“Tùy mọi người nghĩ.” Quản lý không muốn nhiều lời. “Từ đó có thể thấy, ông hẳn cũng biết người thay thế Lãnh Quan sẽ là ai, đúng hay không?” Tước Lợi Nhi dứt khoát đứng lên, đi đến trước mặt quản lý tra hỏi. “Tước Lợi Nhi, đừng kích động. Cô thật sự để ý hội viên mới sắp vào là ai đến như vậy à?” Quản lý chậm rãi hỏi.

“Đương nhiên!” Sao cô lại không để ý chứ? Tốt xấu gì cô cũng phải biết “tân sinh” kia có ở chung được không chứ! “Cô tốt nhất đừng hy vọng quá lớn, Tước Lợi Nhi. Người đó cùng tưởng tượng của cô có thể có chút khác biệt.” Quản lý nhẹ giọng nói. Gì? Vì sao trong mắt quản lý lại lộ ra một tia thương hại? Trong lòng Tước Lợi Nhi hơi kinh hãi.

“Có ý gì?” Cô cẩn thận hỏi. “Anh nghĩ, quản lý là đang gợi ý cho em, người mới tới có thể không dễ đối phó. Đúng không?” Huyễn Dạ Thần Hành không nhanh không chậm tiếp lời, còn dùng vẻ mặt thảnh thơi xem náo nhiệt nháy mắt với quản lý. “Thật sao?” Trên mặt Tước Lợi Nhi có thất vọng không che dấu được.

“Tôi không nói thế.” Quản lý giơ hai tay lên, không thừa nhận cũng không phủ nhận. “Trước nói cho tôi biết, người đó là nam hay nữ?” Tước Lợi Nhi lười vòng vo, trực tiếp hỏi vào trọng điểm. “Đều có thể.” Miệng quản lý rất khó cạy.

“Nói nửa ngày, ông đang đùa giỡn tôi à!” Lão hồ li này! Tước Lợi Nhi cười lạnh một tiếng, khuôn mặt tươi cười vốn ngây thơ đã không còn. “Đừng tức giận, đừng tức giận, Tước Lợi Nhi, tuy rằng tôi không thể nói thêm gì, nhưng tôi cam đoan cô nhất định sẽ là người đầu tiên gặp người đó.” Quản lý quá rõ ràng sắc mặt cô thay đổi đại biểu cho nguy hiểm. Tuy rằng bình thường Tước Lợi Nhi luôn tươi cười, nhìn như thuần lương đáng yêu, nhưng thât sự cô không phải là nhân vật dễ bắt nạt, đắc tội cô, khẳng định sẽ bị cô nhân lúc bất ngờ chỉnh chết. “Oh?” Tước Lợi Nhi ngẩn người. Này tính cái gì báo trước?

“Có lẽ, việc chiêu mộ hội viên mới này là do em đảm nhiệm đó.” Huyễn Dạ Thần Hành cười trêu cô. “Vậy thì thật xin lỗi, em không thời gian rảnh để tiếp đãi tân sinh.” Cô hồ nghi liếc nhìn quản lý. “Em mới nói em rất nhàm chán......” Huyễn Dạ Thần Hành rất thích cùng cô tranh cãi.

“So với việc chiếu cố hậu sinh vãn bối, em thà rằng nhàm chán!” Tước Lợi Nhi trừng anh, lấy áo khoác chuẩn bị bỏ đi. “Em muốn đi?” Huyễn Dạ Thần Hành gọi cô. “Nơi này dương thịnh âm suy, nếu không đi sẽ tổn hại linh khí của em.” Cô le lưỡi, làm mặt quỷ.

“Tiểu quỷ! Đều là em nói.” Huyễn Dạ Thần Hành cười khẽ, sau đó như nghĩ đến cái gì, gọi cô lại: “Đúng rồi, gần đây San Francisco đã xảy ra nhiều vụ án giết người, ban đêm em có thói quen tản bộ, cẩn thận một chút.” “Án giết người?” Sao cô không biết? Xem ra tâm tình cô suy sụp đến không hỏi sự đời rồi. “Vụ án gì?” Lôi Xiết tò mò hỏi.

“Nghe nói ba tháng nay đã có năm người lần lượt bị tấn công vào đêm, vết thương trên thi thể giống như do móng vuốt gây ra, thoạt nhìn không giống người làm.” Huyễn Dạ Thần Hành nghiêng người dựa vào sô pha nói. “Chẳng lẽ là dã thú làm?” Tước Lợi Nhi vốn không để ý lắm, nhưng vừa nghe vụ án đặc biệt như vậy, tinh thần đã lên cao. “Còn không biết. Chỉ là, mọi người không thấy kỳ quái sao? Trong thành phố lấy đâu ra mãnh thú?” Huyễn Dạ Thần Hành cảm thấy chuyện này không đơn giản.

“Tôi thấy, tám phần là có người đeo vuốt thú gây án. Thế giới này, động vật tàn nhẫn nhất không phải dã thú, mà là người!” Lôi Xiết hừ lạnh một tiếng. “Hắc! Vậy thật tốt nha, nếu để em gặp được, em có thể thuận tiện giúp cảnh sát phá vụ án này.” Tước Lợi Nhi tinh nghịch nháy mắt mấy cái. “Ngươi đừng lo nhiều, cảnh sát cũng sẽ không trả tiền cho em.” Lôi Xiết liếc cô một cái, hy vọng cô đừng nhiều chuyện.

“Đúng nha, cũng không có lợi ích gì, sao em lại phải xen vào chứ?” Trừ phi có người đến câu lạc bộ linh lực mua hy vọng, nếu không bọn họ sẽ không nhúng tay vào bất cứ chuyện gì. “Em nha, ngoan ngoãn trực tiếp lên giường ngủ là được, trăm ngàn lần đừng gây chuyện.” Huyễn Dạ Thần Hành giọng điệu chế nhạo giống như xem thường. “Về thì về. Hiện tại muốn em gây chuyện, em còn không có hứng thú!” Tước Lợi Nhi bĩu môi, mặc áo khoác vào, bóng dáng đột nhiên biến mất.

Lo cái gì dã thú chứ, gặp mỹ nữ như cô, không phải vừa vặn diễn ra một màn “Mỹ nữ cùng dã thú” sao? Tước Lợi Nhi đi đến trước cửa ánh sáng của câu lạc bộ linh lực quang còn nghĩ như vậy. San Francisco ở phía tây nước Mĩ, nhiệt độ quanh năm không vượt quá hai mươi độ, là một trong những thành phố đẹp nhất trên thế giới. Những công trình kiến trúc tinh xảo đẹp đẽ được xây dựng ven sườn núi, cho dù cao ốc san sát, cũng có thể nhìn thấy màu xanh tươi mát quanh nhà mình. Tước Lợi Nhi ở thành phố này.

Từ câu lạc bộ linh lực trở lại thế giới thật, mỗi lần cô đều vì cảnh đêm của San Francisco mà rung động không thôi. Cầu Kim Môn giống như một sợi đai lưng lấp lánh giắt ngang bến cảng, ánh sáng của mỗi một công trình phát ra tụ thành hải đăng, trong trời đêm nhìn cảnh tượng lộng lẫy này, sẽ khiến cô thoáng quên mất sự xấu xa của loài người. Cô tin tưởng, con người có thể tạo ra ánh sáng rực rỡ tráng lệ như vậy, trong thiên tính hẳn vẫn có chân, thiện, mĩ...... Tước Lợi Nhi ở không trung lưu lại một lúc lâu, hít thật sâu một hơi mới trở lại mặt đất, định từ công viên tản bộ về nhà.

San Francisco vào đêm vẫn huy hoàng như cũ, nhưng người đi đường hiển nhiên ít đi rất nhiều, hơn nữa biệt thự cô ở thuộc khu dân cư cao cấp, người bình thường không có việc gì sẽ không thường lui tới vùng này, bởi vậy trên đường cô đi, không nhìn thấy một bóng người nào. Aiz! Sự thanh tĩnh này, cũng chỉ có vào giờ khắc này mới hưởng thụ được. Tước Lợi Nhi ưu nhàn tản bộ, vừa đi vừa suy nghĩ. Đây là nguyên nhân cô thích đi dạo về đêm, đi trên con phố tĩnh lặng, không ai đến phiền cô, mọi thứ thân phận, địa vị, tiền tài quyền thế...... có liên quan đến cô, tất cả đều ném sau đầu, giờ phút này, cô chỉ là một cô gái mười tám tuổi bình thường.

Cô đi vào công viên nhỏ trong khu phố, tuy rằng là tháng tư, nhưng nhiệt độ không khí về đêm vẫn rất thấp. Cô kéo áo khoác cổ cao trên người, không bị nhiệt độ thấp ảnh hưởng hứng thú của cô. Nhưng sự yên tĩnh của cô lại bị một tiếng động từ phía sau hàng cây nào đó truyền đến phá vỡ. Đó là một loại cảnh cáo phát ra từ cổ họng mãnh thú, ý bảo động vật khác rời xa phạm vi thế lực của nó.

Tước Lợi Nhi dừng bước, nhìn chằm chằm những hàng cây rậm rạp trong công viên, mơ hồ phát hiện có một đôi mắt vàng rực chớp sáng trong bóng cây tối đen. Đó là cái gì? Chó? Sói? Hay hổ? Cô run sợ vài giây, liền không chút do dự đi qua. Giờ phút này cô chỉ đơn thuần là tò mò, đã thấy không ít việc lạ trên đời, lá gan của cô trái ngược với tuổi tác, đây cũng là nguyên nhân Huyễn Dạ Thần Hành dặn cô đừng gây chuyện.

Nhưng mà, cô mới bước vài bước, chủ nhân cặp mắt vàng kia liền hiện thân. Mạnh mẽ, tao nhã lại còn khiếp người. Tước Lợi Nhi kinh sợ không thể nhúc nhích.

Có thể nào không giật mình chứ? Ở trước mắt cô chính là...... một con báo! Một động vật chỉ ở rừng rậm hoặc vườn bách thú mới có thể thấy, một dã thú căn bản không có khả năng xuất hiện ở loại thành phố lớn như San Francisco này. Nhưng hiện tại con báo đen cơ hồ cùng bóng đêm dung thành một thể này lại ở gần ngay trước mắt, đôi mắt vàng quỷ dị đằng đằng sát khí, hơi thở lạnh lẽo trong mũi và giữa những chiếc răng nhọn phun ra theo gió đêm truyền tới gần, trực giác cô cảm thấy địch ý mãnh liệt. Báo đen ở cách cô ba mét lưu động, đầu cúi thấp, dáng đi không loạn, hành động lặng lẽ, toàn thân co giãn tùy thời đều có thể đáng giết con mồi. Con mồi?! Nó nhất định coi cô trở thành con mồi!

Đầu óc linh hoạt của Tước Lợi Nhi thoáng chốc trở nên trống rỗng, nói thật, cô không biết nên nghĩ cái gì, làm gì, chỉ lẳng lặng đứng tại chỗ, không nói gì, cũng không có biểu tình gì. Thời gian báo đen nghiên cứu sự việc thật ngắn ngủi, không hề báo động trước, nó bỗng nhào về phía cô, miệng mở lớn lộ ra hàm răng sắc bén. Theo một đường cong xinh đẹp, mắt thấy thân thể cao lớn này sẽ áp đảo cô, xé nát, trong lúc chỉ mành treo chuông, cô vội vàng kéo hồi tâm thần, dùng niệm động lực di chuyển ra sau con báo đen, dễ dàng né tránh công kích của nó. Báo đen sau khi chụp không trúng, lập tức quay đầu, lại tiếp tục đánh đến.

Xem ra, tiết mục mỹ nữ cùng dã thú diễn không được rồi! Tước Lợi Nhi cười lạnh một tiếng, bóng dáng biến mất, sau đó bất ngờ hiện thân bên trái báo đen, một cái đá chân gọn gàng, đá ngã báo đen xuống đất. “Chậc, đối với thục nữ không thể hung dữ như thế!” Cô vươn ngón tay lắc lắc.

Báo đen nổi giận gầm lên một tiếng, trong mắt tinh quang chợt lóe, không để ý thắt lưng đau đớn, đột nhiên lại duỗi thân giương móng vuốt chụp vào cô; Tước Lợi Nhi vốn định di chuyển, nhưng vào lúc này báo đen lại cuộn người, run lên vài cái rồi ngã xuống. Hở? Con súc sinh này làm sao vậy? Cô nghi hoặc nhảy về phía trước một bước. “Gưưưư!” Báo đen mở lớn miệng cảnh cáo cô đừng tới gần.

Tước Lợi Nhi nhờ ánh sáng yếu ớt trong công viên, thấy chân sau báo đen đang rỉ máu, thoạt nhìn như là vết thương do súng. Thật sự rất kỳ quái! Một con báo bị bắn đi lại tùy tiện trong thành phố, nhìn thế nào cũng không tầm thường. “Thì ra mày bị thương, mới hung dữ như vậy.” Cô thì thào nói xong, trầm ngâm một lát, liền từ trong túi lấy ra bình thuốc màu vàng mà mỗi một hội viên của câu lạc bộ linh lực đều mang theo bên người, chậm rãi đi về phía báo đen.

Báo đen thấy cô đến gần, gầm lên đề phòng, chân trước cũng không ngừng quơ quơ về phía cô. “Này, ta là muốn cứu mày nha, làm loạn đối với một cô gái có lòng tốt như vậy rất không có phong độ!” Tước Lợi Nhi đi đến phía sau nó, vừa nói thầm vừa vươn tay muốn đụng vào chân sau bị thương của nó. Báo đen xoay người nhảy dựng lên, há miệng táp tới tay cô. Tước Lợi Nhi nhanh nhẹn rút tay về, thân hình chợt đổi, đi ra sau nó, gập khuỷu tay, nên thật mạnh vào lưng nó. Báo đen đau đớn rống lên một tiếng, suy sụp ngã xuống, nằm trên cỏ thở ồ ồ.

“Hừ! Mệt chết ta. Đầu lớn như vậy sao lại không biết suy nghĩ hả. Mày không thấy ta không có ác ý sao?” Tước Lợi Nhi cũng thở hồng hộc mắng, rồi sau đó lại không nhịn được bật cười ra tiếng. Nếu con súc sinh này biết suy nghĩ, sẽ không ở nửa đêm chạy đến nơi không nên tới này. Cô kiểm tra vết thương ở chân báo đen, đó là vết thương do súng, viên đạn nằm giữa xương đùi và thịt, thoạt nhìn bị thương không nhẹ.

Đến tột cùng con báo này là như thế nào bị thương? Lại từ đâu tới đây? Sẽ không phải là đi lạc từ nhà đại gia giàu có thích nuôi mãnh thú nào đó chứ? Cô nghĩ không ra nguyên nhân, vì thế từ bỏ, từ trong bình thuốc màu vàng đổ ra một chút bột, rắc vào miệng vết thương, lại dùng khăn tay buộc chặt, tạm thời giúp nó ngừng máu. Bận rộn một lúc, cô bắt đầu suy nghĩ xem có nên đưa nó đưa bệnh viện thú y trị liệu hay không. Báo đen sau khi bị cô đánh một cái đã không giãy dụa nữa, ngoan ngoãn nhìn cô giúp nó cầm máu, trong đôi mắt vàng rực cũng không còn địch ý mạnh mẽ nữa, chỉ không chớp mắt nhìn chằm chằm cô.

“Đừng lộn xộn, thuốc này là vạn linh đan quản lý cho ta, chuyên trị nghi nan tạp chứng, máu của mày đã ngừng chảy, nhưng đầu đạn vẫn phải lấy ra, nếu không chân này liền bị tàn phế.....” Tước Lợi Nhi như đang nói chuyện với con người, cũng không quản báo đen nghe có hiểu hay không, tự ý lẩm bẩm. Lần đầu tiên cô tiếp cận loài động vật to lớn như vậy, cảm giác vừa mới mẻ lại thú vị, nhẹ nhàng vuốt ve lớp lông ngắn sáng mềm trên người báo đen, bị bắp thịt căng chặc cùng đường cong tràn ngập dương cương hấp dẫn thật sâu. Thì ra báo đen là động vật xinh đẹp như vậy, cùng chó mèo ôn thuần quấn người hoàn toàn khác nhau.

Trước đây cô từng nuôi một con chó, mỗi ngày chơi cùng nó, yêu nó vô cùng, nhưng sau đó con chó nhỏ bị bệnh, ba vì sức khỏe cùng an toàn của cô, cách ly nó và cô, thẳng đến khi con chó nhỏ chết đi. Từ khi đó cô không bao giờ nuôi thú cưng, bởi vì cô không muốn thử lại cảm giác thống khổ do cách xa thứ mình yêu thích. Lâm vào hồi tưởng, cô kinh ngạc không nói gì, báo đen ngẩng đầu nhìn cô, đối với im lặng của cô cảm thấy khó hiểu. Chủ nhân con báo này có vì nó biến mất mà lo lắng không thôi? Hay là, nó căn bản không có chủ nhân, mà là từ đoàn xiếc thú trốn ra? Cô suy đoán, lại nhịn không được nhẹ vuốt lông báo đen.

Đúng lúc này, báo đen vừa mới phục tùng không lâu phút chốc ngẩng đầu, sau đó ra sức đứng lên. “Ê? Mày làm gì thế? Đã bảo mày đừng lộn xộn......” Tước Lợi Nhi muốn đè nó lại, rất sợ nó cử động sẽ chảy máu. Báo đen vểnh tai, không để ý đến cô, tựa hồ nghe thấy tiếng gì đó.

“Làm sao vậy?” Cô cũng lắng nghe, nhưng bốn phía im ắng, không có tiếng động nào. Báo đen nghe một lát, không để ý chân sau bị thương, chân cao chân thấp bỏ đi. “Này! Mày muốn đi đâu? Về nhà chủ mày sao?” Cô kêu to.

Báo đen đứng trước rừng cây quay đầu nhìn cô một cái, cũng nhìn không ra nó là trong lòng biết ơn hay chê cô nhiều chuyện, dù sao cũng chỉ yên lặng nhìn cô, chuyên chú như nhớ kỹ mặt cô, sau đó nhảy vào rừng cây, biến mất trong bóng đêm tĩnh lặng. Tước Lợi Nhi đứng nhìn nó rời đi, trong lòng cảm thấy có chút buồn bã cùng trống rỗng. Mười tám năm nay, cô vẫn luôn cô đơn, không ai thật sự hiểu cô, cho dù là vô cùng thân thiết như Lãnh Quan hoặc là Huyễn Dạ Thần Hành cũng đều không thể chạm sâu vào thế giới nội tâm của cô, mà con báo kia, trong vòng mười mấy phút ngắn ngủi đã chiếm được hảo cảm của cô, loại tâm tình này nên giải thích như thế nào đây? “Aiz! Đêm nay như thế nào lại trở nên đa cảm như vậy?” Cô lầm bầm lầu bầu, lắc đầu cười cười, dọc theo đường mòn công viên đi về nhà mình.

Nhưng đi không xa, cô liền phát giác không bình thường. Trong không khí tràn ngập mùi máu tươi kỳ dị! Cô theo mùi kia đi đến sau bụi hoa hồng cạnh cổng công viên, thấy rõ thân thể một đàn ông bị rách nát hoảng sợ mắt to mắt, chết thảm bên gốc cây.

Đây là...... Người đàn ông cầm khẩu súng trong tay, tử trạng làm người ta khiếp đảm. Người này là ai? Vì sao lại chết ở đây?

Phút chốc, Tước Lợi Nhi đem người việc trước mắt hợp lại -- Người chết, bị móng vuốt cắt qua ngực bụng, báo đen bị súng bắn...... Tước Lợi Nhi nhất thời nghĩ đến lời Huyễn Dạ Thần Hành nói, gần đây ở San Francisco xảy ra nhiều vụ giết người!

Chẳng lẽ...... là con báo đen kia làm? Cô khiếp sợ quay đầu, bóng dáng nhanh chóng di chuyển trên không công viên, tìm con báo đen kia, nhưng dõi mắt nhìn lại, đã sớm không thấy hành tung của nó. Cô rốt cuộc cũng không còn tâm tình tản bộ, sau khi gọi điện báo cảnh sát, trong nháy mắt trở lại phòng ngủ của mình, giận mình vì sao không sớm một chút liên tưởng đến quan hệ giữa báo đen và mọi chuyện, còn cứu con báo đen có thể là hung thủ giết người kia.

Nhưng mà, làm cô khó hiểu là, vì sao con báo đen kia lại đi giết người? Là ai cố ý bắt nó đả thương người? Cô mở máy tính, nhanh chóng lên mạng tìm đọc tin tức ba tháng nay, điều tra thân phận của từng người bị hại trong vụ án. Năm người này thân phận khác nhau, hơn nữa cũng không có quan hệ gì, cảnh sát đối với năm vụ giết người này đều thúc thủ vô sách (bó tay không có cách gì), cho tới bây giờ còn chưa tìm ra nghi phạm. Mà tối nay, người chết lại tăng thêm một rồi.

Tước Lợi Nhi nghĩ đến đôi mắt vàng sáng ngời có thần của báo đen, nó tuyệt không giống dã thú điên cuồng, những vụ giết người tàn nhẫn thật sự là nó làm sao? Chuyện này xem ra rất kỳ quái! Có thời gian cô nhất định phải điều tra mới được..