Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Bất chấp tất cả - Chương 40

Chương 40, sai lầm 2.

Phảng phất như thời không giao thoa, bỗng chốc đã trở về năm đó. Anh nhớ tới khi mới gặp Tần Trăn, hai bên đều chẳng qua là trẻ con choai choai, cô thấp hơn anh không ít, ôm một chú gấu con nhỏ, ngọt ngào gọi anh "anh Cảnh Diễn", nụ cười cong cong như trăng lưỡi liềm chân trời. Mẹ của anh buồn bực không vui, cha của anh tuấn tú lạnh lùng, cho nên anh cũng rất ít cười, khi đó anh liền cảm thấy đó là nụ cười đẹp nhất mà anh từng thấy. Tính tình của anh lạnh lùng, bạn bè cũng không nhiều, bé gái này lại sẵn lòng ở bên anh, vô luận buồn vui, vĩnh viễn đều là vui vẻ như vậy. Có lẽ là nụ cười như vậy chính là chấp niệm dài lâu của anh, cho dù bọn anh không ở bên nhau, anh cũng hy vọng cô có thể luôn hạnh phúc.

Nhưng năm tháng dễ dàng bỏ rơi con người, anh không phải là Cảnh Diễn ngây ngô năm đó, cô cũng không còn là Tần Trăn đơn thuần, thời gian trong năm tháng bọn họ xa cách đã vẽ ra những bức hoạ khác nhau. Cô ra nước ngoài, yêu một người đàn ông khác, nhanh chóng kết hôn, lại ly hôn. Mà Hiểu Mộc lại đi vào trong sinh mệnh của anh, thậm chí trong lúc anh không biết mà dũng cảm sinh ra con của bọn họ. Anh mới biết được thì ra trên thế giới còn có một người phụ nữ kiên cường như vậy, có thể dùng một loại phương thức càng khiến cho người ta xúc động hơn yên lặng yêu anh, bất chấp tất cả, thậm chí không yêu cầu hồi báo.

Ở trong lúc vô tình quan tâm cô yêu cô đã dần dần trở thành một loại bản năng, mà qua đi, sớm bé nhỏ không đáng kể. Về phần Tần Trăn, anh chẳng qua là nhớ ở tình cũ muốn cố gắng kéo cô ấy một phen, bởi vì chung quy anh không muốn thấy cô ấy sống không tốt. Ánh mắt vô cùng trong trẻo lạnh lùng của anh làm cho Tần Trăn cảm thấy khó chịu, cô rủ mắt, nghẹn họng hỏi: "Anh Cảnh Diễn. . . vậy nếu... nếu năm đó em không rời đi, kết quả có thể sẽ không giống hay không?" Cảnh Diễn mím môi, thần sắc cũng dịu đi vài phần, nói rất chậm: "Trăn Trăn, em và anh đều biết, câu hỏi mang tính giả thiết như vậy không có khả năng thay đổi kết quả, cần gì phải hỏi nữa? Trăn Trăn, có lẽ em yêu nhất cũng là bản thân em, em xem xem, em ở trước mỗi lựa chọn luôn là trước tiên nghĩ mình có thể tiếp nhận hay không, rồi mới có thể lo lắng đến cảm thụ của người khác, làm như vậy sẽ khiến cho em mất đi rất nhiều, em phải học được chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình mới đúng."

Anh vỗ vỗ đầu vai cô như trấn an, xoay người rời khỏi căn phòng, vừa mở cửa anh liền ngẩn ra, Phương Mẫn Chi không biết khi nào thì đứng ở cửa, vừa sầu lo vừa không yên lòng, "Trăn Trăn con bé... Không có việc gì chứ? Có phải lại làm phiền cậu rồi không?" Cảnh Diễn nhếch môi, ánh mắt dừng ở trên người bà, giọng điệu trầm tĩnh: "Trăn Trăn không còn là trẻ con nữa, ngài một mực bao dung cô ấy sẽ chỉ làm cho cô ấy sống trong quá khứ, trở nên càng ích kỉ càng tuỳ hứng, như vậy làm sao có thể tốt lên được?" Phương Mẫn Chi nghẹn lời: "Bác biết rồi, ách, ba cháu ngay ở phòng cách vách, hai người có muốn gặp mặt không?"

"Không cần thiết." Cảnh Diễn nhẹ từ chối bà. Biết Cảnh Diễn rời đi, Phương Mẫn Chi mới từ trong hốt hoảng phục hồi lại tinh thần, mở cửa ra, nhờ ánh sáng có thể nhìn thấy Trăn Trăn vẫn còn chật vật ngồi ở trên mặt thảm, trên mặt mang theo nước mắt làm cho bà đau lòng, trong lòng của bà hung hăng nhéo một cái. Bởi vì đứa bé này từ nhỏ đã không còn cha, cho nên bà vừa làm cha vừa làm mẹ yêu thương con bé đến tận tâm can, cũng là tạo cho con bé tính tình quá mức ích kỉ, không chịu được một chút thất bại và không như ý. Phương Mẫn Chi gượng cười, bước nhanh đi tới kéo con gái lên: "Nha đầu ngốc, sao lại ngồi trên mặt đất, mau đứng dậy đi."

"Mẹ, mẹ..." Tần Trăn cho đến khi túm được cánh tay của mẹ mới dường như tìm được chỗ dựa, khóc như người làm bằng nước mắt, "Mẹ, con có phải thật sự sai lầm rồi không, ngay cả anh Cảnh Diễn cũng không cần con rồi, mẹ nói con nên làm cái gì bây giờ..." "Đừng sợ, mẹ không phải vẫn ở bên con sao?" Phương Mẫn Chi ôm lấy con gái, bàn tay ở trên lưng cô nhẹ nhàng mà vỗ, thở dài nói: "Trăn Trăn, nghe mẹ nói, chúng ta trở lại nước Mỹ đi thôi." Cơ thể Tần Trăn run lên, cắn chặt răng không có đáp ứng ngay.

Nhớ tới dáng vẻ trong khẩn trương mang theo dịu dàng khi Cảnh Diễn nghe điện thoại kia, cô thật sự thực không cam lòng, là người phụ nữ kia cướp đi nốt chỗ dựa duy nhất của cô, cô bỏ đi sự kiêu ngạo cùng tôn nghiêm nhưng cái gì cũng không chiếm được, cô ta không phải là sinh con trai sao? Dựa vào cái gì chiếm được hạnh phúc vốn nên thuộc về cô? Được, cô sẽ rời đi như mong muốn của bọn họ, nhưng không phải là bây giờ. Bóng đêm càng ngày càng sâu, lông thiên nga đen trải rộng ra bao phủ toàn bộ thế giới, ngôi sao tựa như kim cương tô điểm ở bên trên, tỏa sáng lấp lánh. Lúc Cảnh Diễn về nhà đã gần đến nửa đêm, phát hiện Tô Hiểu Mộc còn chưa ngủ, im lặng ngồi ở ghế sô pha phòng khách, tựa hồ đang chờ anh.

Anh để áo khoác xuống ngồi xuống bên cạnh cô, nụ cười mang theo ấm áp nhàn nhạt: "Làm sao đã muộn như vậy còn chưa ngủ?" Anh theo bản năng vươn tay muốn ôm lấy cô, lại bị cô nhanh chóng né tránh, cái tay kia liền đột ngột dừng ở giữa không trung như vậy, xuyên qua giữa ngón tay có thể thấy rõ khuân mặt trầm tĩnh của cô, anh chậm rãi khép lại ngón tay, mím môi nội liễm chờ cô mở miệng. Tô Hiểu Mộc cố gắng kiềm chế bình tĩnh dưới gợn sóng, đẩy một phần văn kiện trên bàn trà tới trước mặt anh, cúi đầu nói: "Sau khi anh xem qua nếu cảm thấy không thành vấn đề thì ký tên đi." Cô đợi cả đêm suy nghĩ cả đêm, giờ khắc này cuối cùng cũng đã đến, cũng không có khó mà mở miệng như trong tưởng tượng. Ánh mắt Cảnh Diễn lưu chuyển đến trên phần văn kiện lạnh như băng kia, không có nhìn cô, cũng không có mở miệng, ánh đèn màu vàng cam rơi vào trên người anh cũng không tan chảy được lạnh lùng ngưng tụ thành trong nháy mắt kia. Tô Hiểu Mộc có chút khẩn trương, tim đập cũng lỡ mấy nhịp, cách nhau không xa không gần, cô có thể ngửi thấy được mùi thuốc lá mang theo trên người anh, rõ ràng rất nhạt, lại vẫn có thể xâm lấn vào thần kinh của cô, làm cho cô còn chưa khai chiến, cũng đã dâng lên lòng lùi bước rồi.

Cô cảm thấy khó chịu, bản thân không nhìn được nhất dáng vẻ anh cô đơn chán chường như vậy, dường như trong trời đất cũng chỉ còn lại có một mình anh. Mà cô cũng hận, hận lòng mình quá mềm yếu, rõ ràng bị tổn thương vô số lần, lại còn có thể bởi vì một biểu cảm, một động tác thậm chí là một câu nói của anh mà đã không còn điểm mấu chốt. Thật ra ngay cả chính cô cũng không rõ ràng lắm, rốt cuộc anh có ma lực gì có thể làm cho mình bất chấp tất cả sinh con cho anh, hơn nữa mười năm qua đều nhớ mãi không quên? Quá chấp nhất, hi vọng thường hay thành không. Lúc trước cô lựa chọn như vậy, chưa từng hối hận, bây giờ quyết định như vậy, cũng sẽ không cho mình cơ hội hối hận.

Cách thật lâu, lâu đến mức Tô Hiểu Mộc nghĩ rằng anh sẽ không mở miệng, anh mới chậm rãi hỏi: "Đây là cái gì?" Thật ra anh đã biết đây là một phần văn kiện đại biểu có ý gì, nhưng là trong lòng chính là muốn hỏi thêm một câu, anh muốn ở trước mặt cô, hỏi thêm một câu nữa. Tô Hiểu Mộc thản nhiên nói tiếp: "Bản thoả thuận ly hôn, em đã ký tên rồi, quyền nuôi dưỡng Tiểu Nghiêu thuộc về anh, em giữ lại quyền thăm hỏi, những phương diện khác anh xem còn có vấn đề gì không?" Vẻ mặt của Cảnh Diễn càng đông lạnh hơn, anh nắm mấy trang giấy mỏng manh kia, bình tĩnh cơn giận, gằn từng chữ nói: "Trăn Trăn, cô ấy rất nhanh sẽ đi, em chờ một chút..."

Chờ anh không còn vướng bận nữa, đến lúc đó, đến lượt anh tới bảo vệ em, chỉ cho em. Đáng tiếc lời của anh còn chưa dứt, Tô Hiểu Mộc đã không nghe vào, bởi vì cô xem ra anh vẫn là cảm thấy Tần Trăn quan trọng nhất, vô luận suy tính chuyện gì vĩnh viễn đều đặt cô ấy lên vị trí hàng đầu. Vì sao cô phải đợi cô ấy rời đi, vĩnh viễn làm người chờ đợi kia? Nếu anh coi tình cảm của cô thấp kém như hạt bụi, như vậy cô cũng không cần thiết kiên trì nữa rồi. "Nhưng em không muốn chờ." Tô Hiểu Mộc cố nén nước mắt, tự giễu nói: "Cảnh Diễn, em chờ mệt mỏi rồi, chờ không nổi nữa, em chờ nhiều năm như vậy, chờ anh quay đầu, chờ anh cười, chờ anh nhìn thấy điểm tốt của em, chờ anh yêu em, kết quả là dường như đã chiếm được, nhưng cái gì cũng không chiếm được, mỗi lần đối mặt với anh em lúc nào cũng cẩn thận từng li từng tí, cảm thấy những hạnh phúc này là bọt biển, gió thổi qua là tan."

Cô dừng một chút, buồn bã nói: "Thật ra Tần Trăn xuất hiện chẳng qua là đá thử vàng giữa anh và em, em thật sự hiểu anh, đổi chỗ mà cư xử, nếu Tử Kỳ xảy ra chuyện em cũng sẽ khẩn trương. Hơn nữa các anh có nhiều năm giao tình như vậy, anh không thả ra chứng tỏ anh không phải người bạc tình, nhưng em chính là không có cách nào tin tưởng, hoặc là nói không có điều kiện để cho em tin tưởng ở trong lòng anh em quan trọng hơn cô ấy, em không có cái loại tự tin này. Nói cho cùng là nền móng tình cảm của chúng ta mỏng, thật ra mỏng cũng tốt, như vậy tách ra cũng sẽ không chịu đựng quá khó khăn." Nhưng là trời mới biết, trên miệng cô nói là nói như vậy, trong lòng lại rất khó chịu, khó chịu đến muốn chết. Trái tim Cảnh Diễn bị đau nhói, rất nhiều rất nhiều lời nói rất nhiều rất nhiều tình cảm, lấy vốn từ nghèo nàn của anh lấy phương thức biểu đạt vụng về của anh căn bản không thể giải thích. Anh nghiêng người, cẩn thận nhìn cô, chuyên chú như vậy, sâu lắng như vậy. Từng một mình anh cô độc qua nhiều năm, mới phát hiện thì ra còn có một người yêu mình nhiều năm như vậy. Cô cho anh một gia đình đầy đủ, mỗi ngày trở về, sẽ để lại một ánh đèn, sẽ có một câu thăm hỏi thân thiết. Cô cười, anh theo bản năng mà cười theo, cô khóc, anh sẽ không vui. Thể chất cô lạnh, ban đêm ngủ không yên ổn, lúc ngủ thích ôm anh thật chặt. Cô vẫn nói là cô cần anh, nhưng là cô không biết, người cần thực sự là anh. Hiện tại, cô nói với mình, cô muốn thu về tình yêu với anh, tất cả ấm áp này, từng chút từng chút một.

Làm sao anh có thể cho phép? "Em không phải nói muốn cho Tiểu Nghiêu một gia đình đẩy đủ sao?" Giọng nói của anh rất nặng nề, hai tay đan chéo nắm lại, ánh mắt thâm thúy giống như biển rộng trong đêm tối. "Em đúng là đã nói như vậy, nhưng là..." Tô Hiểu Mộc nhắm mắt lại, "Em không dám nói mình là người mẹ tốt nhất xuất sắc nhất, nhưng là em đã hết mình cố gắng lớn nhất cho Tiểu Nghiêu tất cả những điều tốt nhất, bây giờ em nên suy nghĩ cho mình một lần, thằng bé hiểu chuyện như vậy, sau này sẽ hiểu em."

Cảnh Diễn lại liếc bản thoả thuận một cái, ánh mắt tuấn lãng chuyển lại chăm chú nhìn cô: "Vậy còn anh? Em cũng không thể lại vì anh, suy nghĩ lại quyết định này một lần nữa." Tô Hiểu Mộc lắc lắc đầu, “Chính là bởi vì đã nghiêm túc suy nghĩ, em mới cảm thấy tách ra đối với anh đối với em đều tốt." "Nhưng nếu anh không đồng ý ly hôn, cuộc hôn nhân này sẽ vĩnh viễn không tách được." Anh kiên định nói, "Hiểu Mộc, em nghe rõ chưa? Anh không đồng ý ly hôn."Ngữ khí là kiên định trước nay chưa từng có.

Loại tình cảm sâu lắng trong mắt kia lay động Tô Hiểu Mộc, có một nháy mắt cô hoài nghi bản thân thật sự sai lầm rồi, có lẽ thật sự cho anh thêm thời gian, đợi anh thêm một lần nữa, sẽ nhận được cái mình thực sự muốn. Nhưng là cô vô cùng tỉnh táo, nhún nhún vai bình tĩnh nói: "Không sao cả, anh không cảm thấy chán ghét là được, tóm lại về sau chúng ta liền mỗi bên sống cuộc sống của mỗi bên, không liên quan gì đến nhau." Kết hôn chẳng qua là một tờ giấy, ly hôn cũng chỉ là một loại hình thức, bây giờ cô chẳng qua là sửa chữa lại một đoạn tình cảm sai lầm, về phần sau này, nên như thế nào thì là thế đó, cô đã thông suốt rồi.

.