Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Bất chấp tất cả - Chương 44

Chương 44: bệnh mù màu.

Đầu ngón tay thon dài của Cảnh Diễn còn đang miêu tả ở trên mặt cô, câu nỉ non này làm cho khuôn mặt của anh lập tức đông thành tượng băng, thậm chí mang theo một chút luống cuống, rốt cuộc anh làm cho cô thất vọng tới mức nào cô mới có thể ngay cả ở trong mộng cũng không muốn nhớ đến mình, mà là nhờ một người ngoài giúp đỡ? Tựa như tỉnh mà không phải tỉnh, Tô Hiểu Mộc không nói ra là đau ở đâu, chỉ là cảm thấy chung quanh rất ồn ào, không ngừng có người hỏi cô, làm cho đầu cô rất đau. Cơ thể của cô cũng không tự chủ co giật, vẻ mặt rất thống khổ mà cong lưng, ngón tay nắm chặt lấy góc chăn đã trắng bệch, cảm thấy trên người có ngàn cân đè vào, ép tới cô gần như không thể hô hấp. Cảnh Diễn cũng chưa bao giờ từng gặp cô như thế này, trong mắt hiện lên bối rối, đại não xuất hiện chỗ trống trong giây lát, chẳng qua anh rất nhanh đã phục hồi lại tinh thần, vừa nhanh chóng nhấn chuông y tá, vừa ôm lấy cô khẩn trương hỏi: "Hiểu Mộc? Hiểu Mộc? Bây giờ đã không có việc gì rồi, em tỉnh tỉnh, rốt cuộc là đau ở đâu?"

Tô Hiểu Mộc dường như không nghe thấy tiếng kêu gọi của anh, chỉ là nhắm chặt hai mắt, một lần lại một lần kêu: "Em đau quá... Đau quá..." Cô giống như bị ác mộng trấn yểm[1] ở tâm hồn, nước mắt khó chịu lã chã chảy xuống khóe mắt, từng giọt từng giọt thấm ở trên vạt áo của anh, cũng nhỏ vào nội tâm của anh. [1] "Trấn" nghĩa đen là đè xuống; "yểm" là giấu đi đồng nghĩa với ếm, ém, nghĩa đen là làm cho một đối tượng bị ếm, ém, yểm không phát triển được. Đây là một thuật ngữ trong phong thủy mô tả một phương pháp làm cho cái xấu, hoặc tốt không phát huy được.(Theo nhà nghiên cứu Nguyễn Vũ Tuấn Anh, Giám đốc Trung tâm nghiên cứu Lý học Đông Phương) Ôm cơ thể không ngừng run rẩy của cô, Cảnh Diễn cuối cùng không khống chế được cảm xúc gầm nhẹ ra tiếng: "Hiểu Mộc! Rốt cuộc em làm sao vậy? Y tá! Bác sĩ!

Lúc này, Lăng Tử Kỳ nghe tin xông vào, nhìn tình huống này, chân mày vặn thật chặt, nghiêm túc nói: "Anh buông cô ấy ra trước, hô hấp của cô ấy sắp không đủ rồi!" Cho dù đối diện với đôi mắt sắc bén điên cuồng của Cảnh Diễn, anh cũng không có lùi một bước mà lặp lại, "Cảnh Diễn, tôi là bác sĩ chủ trị của cô ấy, nếu anh muốn cô ấy khỏe, hãy nghe tôi, buông tay trước." Buông tay, so với nắm chặt càng cần dũng khí hơn. Cảnh Diễn gắt gao trừng anh ta, theo bản năng dần dần nới lỏng tay, Lăng Tử Kỳ thở phào nhẹ nhõm, tiến lên đỡ lấy Tô Hiểu Mộc chậm rãi để cho cô nằm xuống, y tá phía sau lập tức đè chặt cơ thể còn đang run rẩy kịch liệt của cô. Anh từ trong túi lấy ra một chiếc đèn pin nhỏ, vén mí mắt của cô lên chiếu chiếu đồng tử của cô, lập tức bình tĩnh nói với y tá: "Lấy cho cô ấy một liều thuốc an thần."

Y tá gật gật đầu. Cảnh Diễn từ đầu tới cuối nghiêm túc nhìn, ngay cả một chút chi tiết cũng không bỏ qua, cho đến khi thuốc nước lạnh lẽo bắt đầu tác dụng, tất cả khôi phục lại yên ổn. Lăng Tử Kỳ ngẩng đầu nhìn Cảnh Diễn một cái, ý bảo anh nói: "Để cho Hiểu Mộc yên tĩnh nghỉ ngơi một chút đi, chúng ta đi ra ngoài nói sau." Cảnh Diễn mím mím môi, không nói một lời cùng đi theo ra khỏi phòng bệnh. Hành lang yên tĩnh mang theo khí lạnh xơ xác vào đông, ánh đèn huỳnh quang sáng trắng chiếu lên người trông mờ mờ ảo ảo.

"Hiểu Mộc cô ấy... Tôi từng thấy cô ấy lên cơn hen suyễn, không phải như vừa rồi, rốt cuộc cô ấy làm sao vậy?" Vẻ mặt Cảnh Diễn lạnh thấu xương, giọng điệu căng thẳng mang theo khẩn trương khó có thể phát hiện. Lăng Tử Kỳ lẳng lặng nhìn bóng cây lay động dưới ánh trăng ngoài cửa sổ, trầm mặc một hồi lâu mới nói: "Tổn thương có hai loại, một loại là trên thân thể, một loại là trên tinh thần. Buổi sáng cô ấy hen suyễn là vì trên tinh thần đã bị tổn thương mà gợi lên, cho nên anh phải biết, cô ấy khó chịu nhất không phải là thống khổ trên thân thể, mà là, nơi này." Anh xoay người đối diện trực tiếp với Cảnh Diễn, ngón tay chỉ là vị trí trái tim, dừng một chút lại tiếp tục nói, "Ngần ấy năm cô ấy một mình mang theo Tiểu Nghiêu sinh sống, chưa từng có oán trách qua nửa câu, nhưng anh phải biết, người thiện lương hèn mọn đến đâu cũng là có điểm mấu chốt. Điểm mấu chốt của cô ấy chính là Tiểu Nghiêu, cô ấy không thể tha thứ thẳng bé bị một chút thương tổn nào, cho dù là anh, cho dù là chính cô ấy cũng không thể. Mà buổi chiều khi cô ấy tỉnh lại câu nói đầu tiên nói với tôi là —— Tất cả chuyện này toàn bộ là lỗi của cô ấy, là cô ấy làm liên lụy tới Tiểu Nghiêu." Đã xảy ra nhiều chuyện như vậy chịu tổn thương quá lớn như vậy, cô ấy vậy mà cũng chưa từng oán hận bất kỳ kẻ nào, người phụ nữ ngu ngốc lại kiên cường như vậy, khiến cho anh không thể không yêu.

Cảnh Diễn hiểu được ý tứ trong lời nói của anh, trầm giọng nói: "Như vậy tôi nên làm như thế nào?" Lăng Tử Kỳ lạnh lùng cười: "Anh lại không biết nên làm như thế nào? Tâm bệnh còn cần phải tâm dược trị, trước bị bên ngoài, rồi mới trị bên trong. Bây giờ trong tiềm thức của cô ấy nhận định là vì quan hệ của mình mà ảnh hưởng tới Tiểu Nghiêu, cho nên tình cảnh buổi sáng mới có thể lại lần nữa xuất hiện ở trong mộng của cô ấy, sau đó cơ thể của cô ấy sẽ càng không ngừng xuất hiện phản ứng co giật mâu thuẫn như vậy. Chúng ta phải làm cho cô ấy yên tâm, để cho cô ấy hiểu rõ Tiểu Nghiêu không có việc gì, cũng sẽ không bởi vậy mà bị thương tổn nữa, mới có thể cởi được nút thắt trong lòng cô ấy." Hiện tại Tô Hiểu Mộc cũng chẳn qua là lo lắng nhất tình hình chuyển biến xấu thêm một bước sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường sau này của Tiểu Nghiêu.

"Chuyện hôm qua, sẽ không có lần thứ hai nữa." Cảnh Diễn nhìn thoáng qua phòng bệnh, vẻ mặt kích động vừa rồi cũng trấn định lại. Lăng Tử Kỳ đút tay ở trong áo bác sĩ, khẽ gợi môi lên cười như không cười liếc anh: "Hy vọng như thế." Tóm lại anh sẽ không trơ mắt nhìn cô chịu bất kỳ thương tổn nào nữa.

Đến khi Tô Hiểu Mộc lại tỉnh lại, trời đã sáng choang, cô khẽ mở mắt, ý thức có phút chốc mơ hồ, suy nghĩ một lát mới nhớ nổi mình còn ở trong bệnh viện, kim truyền đã rút, ngón tay cứng ngắc giật giật, nhưng truyền đến độ ấm của người, cô kinh ngạc quay sang, phát hiện Cảnh Diễn vậy mà ghé vào trên cạnh giường bệnh, bàn tay vững vàng bao trùm lấy bàn tay của cô, trên người chỉ mặc chiếc áo sơ mi bằng vải poplin màu xám tro, áo khoác ngoài dầy cộm nặng nề thì để ở trên ghế sofa nhỏ. Không phải anh ở Mỹ sao? Trở về lúc nào? Mặc dù động tác của cô rất nhẹ, những vẫn là làm cho Cảnh Diễn đang ngủ nông tỉnh lại rất nhanh. Anh đối diện với con mắt đen trắng rõ ràng của cô, giương ra một nụ cười rất nhạt rất ôn hòa: "Dậy rồi? Muốn uống nước sao?" Anh nói xong lại cầm tay cô, đứng dậy đến trước bàn trà rót một chén nước ấm, khi trở về phát hiện cô đã quay lưng về phía anh.

Tô Hiểu Mộc dí mặt vào trong gối, khàn giọng hỏi: "Báo hôm nay viết như thế nào?" Cảnh Diễn nhớ tới nhắc nhở của Lăng Tử Kỳ, biết lo lắng của cô, động tác cầm chén không thay đổi, chỉ là mím môi nói: "Đã không có chuyện gì rồi, truyền thông sẽ không chú ý chuyện này nữa, em yên tâm dưỡng bệnh, chuyện khác... anh sẽ xử lý tốt." Có anh ở đây, đúng là cô tin tưởng anh có bản lĩnh lật tay làm mây úp tay làm mưa kia xử lý tốt chuyện này. Tô Hiểu Mộc nhếch ra một nụ cười lạnh như băng, răng nanh cắn môi dưới trắng bệch: "Thế tra ra là ai làm chưa?" Thật ra biết quá trình bọn họ từ khi quen biết đến khi kết hôn tổng cộng chỉ mấy người như vậy, đáp án rõ rành rành.

Cảnh Diễn ngưng mắt nhìn bóng lưng gầy yếu của cô: "Qua hai ngày anh sẽ cho em một cái công đạo, em điều dưỡng tốt cơ thể trước đã." Không có gì quan trọng hơn sức khỏe của cô. "Công đạo?" Tô Hiểu Mộc chợt xoay người lại, dùng khửu tay chống nửa người trên, không ngờ dậy quá mạnh, ngực khó chịu liên tục ho khan, bỗng dưng nhìn thấy trên tủ đầu giường đặt túi xách mất đi mà tìm lại được của cô, cô thở cũng không thuận mà vẫn còn một mực với tay muốn lấy tới. Cảnh Diễn không biết cô muốn làm cái gì, chẳng qua là lo lắng sức khỏe của cô, tiến lên một bước nói: "Em muốn lấy cái gì, anh giúp em là được rồi..."

"Không cần!" Tô Hiểu Mộc đẩy anh ra, khiến cho nước trong chén trên tay anh đổ cả vào người anh, cô chỉ là chớp mắt một cái, hạ quyết tâm chuyển tầm mắt, từ trong túi xách tìm di động của mình ra, lật đến một hàng MMS đã nhận, nhấn vào, mới nhìn một cái, chỗ ngực có một cơn đau xông tới như là bị mũi khoan đâm vào tim. Khi nhìn về phía anh lần nữa, trong mắt bịt kín một tầng sương mù, cô không thấy rõ vẻ mặt của anh, chẳng qua là cảm thấy anh thật xa lạ. Giờ này phút này, cô nên giống như nhân vật nữ chính trong phim truyền hình, hoặc là khóc lớn quát to mắng anh, hoặc là đấm ngực anh kể ra uất ức, có người quá mức hơn nữa, hẳn là cầm đồ gì đó hung hăng đập anh để phát tiết cảm xúc. Nhưng là cô cái gì cũng không làm, chỉ là cảm thấy mệt mỏi, chỉ là suy nghĩ làm sao tất cả những chuyện này còn chưa kết thúc. Càng đáng sợ là, cô rõ ràng đã chết lặng rồi, nhưng vẫn là không nỡ, không nỡ nhẫn tâm với anh.

Tô Hiểu Mộc ném thẳng điện thoại tới trên ghế sô pha, sau đó nhắm hai mắt lại, mệt mỏi nói: "Tự anh xem đi." Trái tim Cảnh Diễn chìm đến biển khơi rồi, tiện tay để cái chén không ở trên bàn trà, khom lưng nhặt điện thoại của cô lên, một tin một tin MMS nhìn kỹ tiếp nữa, sắc mặt tối tăm cũng từng chút từng chút mà ngưng trọng, cuối cùng cả người lâm vào trong lo lắng khôn cùng. Anh trở lại trước mặt cô, gằn từng chữ nói: "Em, sao em không nói cho anh sớm một chút?" Xem ngày tháng tin tức, không phải là chuyện xảy ra hai ba ngày này rồi.

Tô Hiểu Mộc tràn đầy uất ức bị đè nén bởi vì những lời này của anh mà sắp đến bờ sụp đổ, cô gần như không thể suy nghĩ, cái tay mảnh khảnh vung lên quăng luôn cho anh một cái tát, thanh âm thanh thúy vang lên ở trong phòng bệnh lớn như vậy, mặc dù sức lực không tính là nặng, nhưng là bàn tay của cô đã bắt đầu tê tê đau rát. Giương mắt nhìn lại, nửa bên mặt của anh cũng nổi lên dấu tay đỏ đỏ, đây là lần thứ hai cô đánh anh, anh vẫn không có né tránh nửa phần. Có câu nói thật hay, đánh vào thân anh, đau ở tim cô, cô chẳng qua là không biết nên làm ra loại phản ứng gì. "Nói cho anh có tác dụng sao?" Tô Hiểu Mộc gập hai chân lên, chôn mặt vào trong đầu gối, tự giễu thấp giọng lẩm bẩm, "Anh tin cô ấy, hay là tin em? Là niệm tình cũ bảo vệ cô ấy, hay là vì để ý đến cảm thụ của em tìm cách chu toàn việc này? A, đúng rồi, anh khẳng định còn đang suy nghĩ, chỉ cần cô ấy rời đi thì cái gì cũng tốt rồi, chúng ta còn có thể giống như trước đúng không?" Cổ họng của cô quá khô khốc đến phát đau, từng việc từng việc nói ra cũng rất khó khăn, nhưng là cô kiên trì nói cho hết lời, nếu nói trước kia còn có do dự, như vậy vào giờ khắc này cô ép cũng phải ép chính mình ra quyết định.

"So với ai em cũng rõ ràng hơn, việc anh làm luôn là rất trật tự rõ ràng, một là một, chưa bao giờ mập mờ không rõ. Anh ghi hận cha anh phụ tình, cũng sẽ không giận chó đánh mèo lên Phương Mẫn Chi xa lạ, lại sẽ không oán giận lên Tần Trăn vô tội; anh yêu một người cũng sẽ toàn tâm toàn ý, cho nên anh đối tốt với Tần Trăn, cho dù cô ấy vứt bỏ anh cũng hy vọng cô ấy có thể được hạnh phúc; có lẽ anh cũng yêu em, bởi vậy anh muốn sau khi làm rõ quan hệ của anh và cô ấy sẽ lại tiếp tục nghiêm túc sống cùng em. Em có thể hiểu anh, nhưng là em thật sự không tiếp nhận được, bởi vì ở trong mắt em tình cảm không có khả năng phân chia quá kỹ càng được, Tần Trăn tựa như một ngọn núi lửa ngủ say, không biết khi nào thì sẽ phun trào, dễ dàng có thể phá hủy tình cảm không mấy vững chắc giữa em và anh, dù sao mười năm của chúng ta, chính là mười năm cố chấp của em, mà mười năm của các người, là mười năm của anh và cô ấy. Cho nên cho tới bây giờ, anh biết rõ tất cả những chuyện cô ấy đã làm, vẫn là không hề nhắc tới nửa câu cô ấy không tốt!" Cảnh Diễn chấn động, di động trong tay gần như sắp bị anh bóp nát. Tô Hiểu Mộc hừ cười một tiếng thê lương: "Giữa anh và cô ấy xử lý như thế nào, em đã không còn hứng thú biết rồi, cô ấy muốn làm chuyện gì với em em cũng không sao cả, nhưng là có một điều..." Cô ngẩng cằm lên nhìn anh, "Không thể làm tổn thương con em! Bằng không, vô luận là ai em cũng sẽ liều mạng với cô ta!" Trên lông mi run run của cô đã đầy nước mắt, rất nhanh lại bị cô lấy mu bàn tay lau đi, không muốn để cho anh nhìn thấy sự yếu ớt của mình.

Cảnh Diễn trầm mặc một lát, mới nghiêm túc nói: "Ở trên vấn đề này đúng là anh xử lý không tốt, là anh quá đương nhiên mà xem nhẹ cảm thụ của em, anh đồng ý với em, sau này sẽ không như vậy nữa, có chuyện gì chúng ta đều cùng nhau trao đổi. Về phần cô ấy, anh sẽ không nhân nhượng nữa." Tô Hiểu Mộc lắc đầu, thở dài: "Đã muộn rồi, Cảnh Diễn, anh còn không rõ sao? Đã quá muộn rồi, nếu trước kia anh nói em như vậy, em chỉ sợ sẽ mừng rỡ như điên, nhưng bây giờ em chỉ cảm thấy thật sự là trò đùa lớn của ông trời làm ra, mỗi bước chân của anh và mỗi bước chân của em cứ không nhịp nhàng, lảo đảo hoàn toàn như vậy." Cảnh Diễn còn chưa kịp mở miệng, cô lại nhắc lại chuyện cũ, "Em vẫn là câu kia, chúng ta tách ra đi." 44.2

Cảnh Diễn mím môi nói: "Em cũng biết, anh sẽ không đồng ý." "Cảnh Diễn, anh không nên ép em!" Tô Hiểu Mộc trợn to mắt nhìn anh, thanh âm khàn khàn quát. "Em mệt rồi, nằm xuống nghỉ ngơi một lát trước đi, anh đi bảo người ta đưa chút đồ ăn đến, vẫn là cháo gạo đúng không?" Cảnh Diễn nói xong cũng không nghe cô trả lời đã đi ra cửa, thật ra chỉ có chính anh biết, anh là chạy trối chết, chỉ vì anh sợ lại từ trong miệng cô nghe được lời nói “tách ra” gì đó, như thế sẽ không ngừng chà sát trái tim anh.

Cảnh Diễn vừa ra ngoài đã nhận được điện thoại của Vương Hạo, anh đi đến trên ban công một bên hành lang nhận điện thoại. "Ông chủ, chúng tôi đã liên hệ với truyền thông rồi, lại đáp ứng tăng thêm kinh phí quảng cáo, ở bên báo giấy hẳn là có thể tạm thời đè lại." Vương Hạo dừng một chút. "Tạm thời?" Cảnh Diễn nhăn mày lại, trong trẻo lạnh lùng mà nói, "Tôi không cần tạm thời, tôi muốn hoàn toàn tiêu trừ ảnh hưởng của chuyện này, các cậu lập tức tính phương án."

Vương Hạo do dự một chút: "Phương pháp... Cũng không phải không có, chúng ta có thể công khai trước với truyền thông tin tức quỹ công ích “Ái Tâm” ngài vạch ra lúc trước ..." Đó là quỹ hội Cảnh Diễn lấy danh nghĩa Tô Hiểu Mộc thành lập một tháng trước, từ trong cổ phần Cảnh Thị anh nắm giữ hàng năm rút ra 10% lợi nhuận dùng cho hoạt động của quỹ, quỹ này chỉ ở giúp đỡ mẹ đơn thân nghèo khó cũng với người mắc bệnh hen suyễn, bây giờ còn ở giai đoạn chuẩn bị. Thật ra mỗi thương nhân hoặc nhiều hoặc ít đều đã làm chút hoạt động từ thiện để tuyên truyền chính diện hình tượng của mình, nhưng là chỉ định hướng công ích rất rõ ràng như Cảnh Diễn lại khác biệt rất lớn. Theo suy đoán của Vương Hạo, ông chủ nhà anh vốn là muốn đợi cho quỹ hội chuẩn bị hoàn thiện mới nói cho Tô Hiểu Mộc, cho cô ấy một niềm vui bất ngờ. Bởi vì ngày khai mạc đã định vào ngày sinh nhật của Tô Hiểu Mộc, chuyện này trừ cao tầng của công ty biết ra, còn không có công bố ra ngoài. Cảnh Diễn không suy nghĩ lâu lắm, rất nhanh đã nói: "Quyết định như vậy đi."

"Tôi hiểu rồi. Về phần phía Internet, bởi vì tin tức quá nhiều, dân mạng bình thường chỉ là theo đuổi cảm giác mới, chờ sau khi xuất hiện càng nhiều tin tức lớn hơn nữa sẽ từ từ quên lãng, dù sao các anh cũng không phải nhân vật của công chúng. Hơn nữa chúng ta cũng có ý khống chế tin tức thêm độ nóng lan rộng, cho nên sự việc hẳn là rất nhanh sẽ ngừng lại." Bọn họ ngay từ đầu chính là bởi vì chuyện này liên quan tới việc riêng của ông chủ mà hoảng loạn trận tuyến đầu, chờ tỉnh táo lại, thật ra phát hiện cùng xử lý nguy cơ trước đây không có khác biệt quá lớn, chỉ là đối tượng không giống, cho nên lần này cần thực hiện cẩn thận hơn tỉ mỉ hơn mà thôi. "Cậu nói cho Trần Duệ, nếu lần này xử lý tốt, bộ phận quan hệ xã hội cuối năm chia hoa hồng tăng thêm một chút." Vương Hạo ở đầu điện thoại bên kia cười khổ, hoa hồng này cũng không phải dễ lấy như vậy, nếu xử lý không tốt nhưng là ngay cả bát cơm cũng không bảo đảm, anh lấy lại bình tĩnh, kế tiếp chuyện này tự mình nhắc tới cũng thật khó khăn: "Ông chủ, người điều khiển phía sau màn đã tìm được rồi, hẳn là..." Anh không dám nói ra cái tên kia.

"Tần Trăn?" Cảnh Diễn thay anh ta nói tiếp, "Nói tiếp." Vương Hạo mặc dù có chút kinh ngạc giọng điệu của ông chủ, chẳng qua quả là thở phào nhẹ nhõm, khái quát nói: "Bộ phận kỹ thuật căn cứ vào địa chỉ IP của người gửi bài tra được một chỗ, đó là quê nhà phóng viên gửi hình lần trước. Theo hiểu biết của chúng tôi gã bởi vì thị trường chứng khoán đi xuống thiếu nợ không ít, sau khi về nhà lại vẫn không tìm được công việc, nhưng dạo này lại trả hết nợ một lần. Chúng ta dùng một số phương pháp, biết hai tuần trước gã từng lén lút trở lại Bắc Kinh, chỗ vào ở chính là khách sạn Tần tiểu thư ở, có người bán hàng chứng thật bọn họ đã từng gặp mặt. Chúng ta... nên xử lý như thế nào?" Cảnh Diễn nắm quyền cười lạnh: "Gã muốn mượn loại chuyện chửi bới danh dự nham hiểm này xoay người? Nghĩ đến nhẹ nhàng, vậy lấy đạo của người trả lại cho người, nên làm như thế nào còn muốn tôi dạy cho cậu? Về phần nước Mỹ bên kia, tôi đã có tính toán."

Anh cúp điện thoại, bác gái giúp việc cũng đưa cháo gạo tới, còn có một chút đồ ăn sáng khai vị, anh bảo bác gái về, tự mình cầm đến phòng bệnh. Bên trong từng trận tiếng cười truyền ra làm bước chân của anh dừng lại, anh nắm chặt ngón tay đang xách hộp giữ ấm, từ cửa sổ nhỏ trên cửa nhìn vào, Hiểu Mộc dựa vào gối ngồi thẳng người, trên mặt mang theo nụ cười thản nhiên, không giống chết lặng lạnh lùng như khi đối diện với anh vừa rồi. Tiểu Nghiêu đứng ở bên giường, một tay cầm bát, một tay cầm thìa múc cháo ở bên miệng thổi thổi, lại đưa đến trước mặt Tô Hiểu Mộc, bắt chước người lớn "A" một tiếng. Tô Hiểu Mộc nhìn dáng vẻ nhu thuận này của con, nụ cười trên khóe môi càng sâu, cũng ngoan ngoãn há miệng ăn một miếng. Tiểu Nghiêu thông minh lại bón một miếng, Tô Hiểu Mộc cho dù không có khẩu vị, cũng không nỡ lòng từ chối ý tốt của con.

Vẫn là Lăng Tử Kỳ cẩn thận, sờ sờ đầu Tiểu Nghiêu nói: "Được rồi, mẹ cháu vừa tỉnh, ăn không hết nhiều như vậy." "Mẹ?" Sau khi Tiểu Nghiêu nghe xong cắn cắn môi, dáng vẻ muốn khóc mà lại không khóc thật làm cho người ta yêu thương đến tận trái tim. Tô Hiểu Mộc cố giương ra nụ cười: "Mẹ đã tốt hơn rất nhiều rồi, không có suy yếu như bọn con nghĩ đâu, hai ngày nữa là tốt rồi ."

Mắt Tiểu Nghiêu đỏ đỏ, cởi giày bò lên giường lập tức ôm lấy cô: "Mẹ, mẹ yên tâm, về sau con nhất định sẽ bảo vệ mẹ!" "Được! Mẹ chờ đấy!" Tô Hiểu Mộc nghèn nghẹn yết hầu, không nhịn được hôn lên trán thằng bé một cái. Lăng Tử Kỳ kéo Tiểu Nghiêu, nói với Tô Hiểu Mộc: "Em nên nghỉ ngơi rồi, tối nay bọn anh lại đến thăm em."

"Vâng, anh yên tâm đi, em không sao." Tô Hiểu Mộc đơn giản lên tiếng. Dáng vẻ hài hòa hòa hợp kia của bọn họ, thẳng tắp mà đâm vào trái tim Cảnh Diễn đau nhói. Lúc Lăng Tử Kỳ kéo Tiểu Nghiêu đi ra không nghĩ tới sẽ gặp phải Cảnh Diễn, sửng sốt một lúc lâu. Cảnh Diễn gật gật đầu với anh ta, giọng điệu xa cách đáp tạ: "Cám ơn anh lo lắng chiếu cố Hiểu Mộc, anh còn có công việc, Tiểu Nghiêu vẫn là về cùng tôi đi."

Anh vươn tay muốn kéo Tiểu Nghiêu đến bên người, nào ngờ Tiểu Nghiêu rúc vào phía sau Lăng Tử Kỳ, ló ra nửa cái đầu: "Con không trở về với cha, mẹ nói, con có thể ở cùng chú Lăng hai ngày." "Tiểu Nghiêu!" Cảnh Diễn không vui giận tái mặt, thanh âm cũng thật thấp rất là dọa người. "Dữ cái gì? Ai bảo mỗi lần mẹ gặp chuyện không may cha cũng không ở đây, còn thường xuyên làm cho mẹ khó chịu, con chán ghét cha..." Tiểu Nghiêu không phục nhỏ giọng nói thầm.

"Sao lại nói như vậy?" Lăng Tử Kỳ gõ đầu thằng bé một cái, lúc này mới giương mắt nhìn Cảnh Diễn, nghiêm túc nói: "Hai ngày này tôi đều nghỉ, để cho thằng bé đi cùng tôi trước đi, trẻ nhỏ cáu kỉnh, qua vài ngày là tốt rồi." Cảnh Diễn nhìn lại anh ta, ánh mắt rất phức tạp, là thưởng thức, là ghen tị hay là cái gì khác, anh không để ý rõ, lại nhìn thoáng qua con trai, cuối cùng vẫn là thỏa hiệp: "Vậy phiền anh rồi." Lại nói với Tiểu Nghiêu, "Phải hiểu chuyện, biết chưa?" Tiểu Nghiêu đứng sững không lên tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn cứng nhắc, cho đến khi Lăng Tử Kỳ kéo kéo nó, giống như nhân vật người cha đổi chỗ, thằng bé mới không tình nguyện nói: "Con biết rồi."

Động tác rất quen thuộc lẫn nhau của bọn họ Cảnh Diễn tất nhiên nhìn vào mắt, trong mắt lướt qua một chút ảm đạm, chẳng qua là lưng cứng nhắc, không nói thêm gì nữa. Cảnh Diễn trở lại công ty, xử lý một số vấn đề khẩn cấp, mở một hội nghị video với ngài Smith ở nước Mỹ, quyết định rồi đến chi tiết tiến thêm một bước hợp tác, lúc lại chạy đến bệnh viện đã là nửa đêm, anh đã không còn nhớ lần trước nghỉ ngơi là lúc nào rồi. Anh bỗng nhiên nhớ tới thật lâu trước đây Tô Hiểu Mộc từng nói với anh: "Em cũng không biết vì sao anh lại khiến cho mình bận rộn như vậy, so với đại đa số người mà nói, tiền của anh đã đủ nhiều đủ dùng rồi, có thời gian không bằng đi làm chút chuyện mình cảm thấy có hứng thú..."

"Bàn chuyện làm ăn chính là chuyện anh cảm thấy hứng thú..." Khi đó anh trả lời cô như vậy. Cô bất mãn hừ một tiếng: "Chẳng lẽ ở trong lòng anh cũng không có cái gì khác còn có sức hấp dẫn hơn công việc?" Giờ đây nghĩ đến, thật ra cô là đang trách mình không có rút ra nhiều thời gian ở cùng cô và con đi? Về sau anh sẽ sửa lại.

Chẳng qua là anh còn chưa đi đến gần phòng bệnh, xa xa đã nghe thấy “loảng xoảng” một tiếng, anh nhíu lông mày một cái, bước chân cũng tăng nhanh theo, xoay cửa mở ra vừa nhìn vào bên trong, anh đầu tiên là ngơ ngác một chút, sau đó nhanh chóng khép cửa lại, chắn tất cả khí lạnh đêm đông ngoài cửa. Tô Hiểu Mộc cũng lập tức cứng lại, ngón tay còn dính thuốc mỡ tan máu bầm, lọ thuốc mỡ rơi xuống đất, mà tà áo bệnh nhân của cô cởi ra một nửa, lộ ra quá nửa lưng, máu bầm sâu một vết nông một vết trên da thịt trắng như tuyết càng rõ ràng hơn, dùng nhìn thấy ghê người để hình dung cũng không đủ. Cô còn chưa kịp phản ứng, anh đã chạy tới sau người cô, cô giật mình, vội vàng muốn kéo áo trở lại che giấu lúng túng, lại bị anh chặn tay lại: "Anh tới giúp em bôi thuốc."

Tô Hiểu Mộc khó khăn lắm mới nói một câu: "Tự em... không, gọi y tá bôi giúp em là được rồi." "Hiểu Mộc, chúng ta là vợ chồng." Cảnh Diễn bất mãn nhắc nhở một câu. Chuyện thân mật hơn nữa bọn họ cũng đã làm rồi, sao lại trở nên xa lạ như bây giờ?

Tô Hiểu Mộc không nói thêm gì nữa, tùy anh cởi áo mình xuống, một lần nữa nhặt cái lọ lên bôi thuốc cho cô. Cô đưa lưng về phía anh, trong phòng mở máy sưởi, cô cũng không cảm thấy lạnh, nhưng là khi đầu ngón tay của anh trượt đến những vết máu bầm kia, cô vẫn là không tự chủ được run lên một cái. Anh dừng lại động tác, nhẹ giọng hỏi: "Vẫn còn rất đau sao? Anh sẽ nhẹ một chút nữa." Tô Hiểu Mộc lắc lắc đầu, cắn môi cảm thụ anh một vòng một vòng xoa lên những vết thương kia, thuốc mỡ lạnh lẽo dưới cái xoa nhẹ của anh nóng đến kinh người, trừ đau ra, còn có chút nhột, cô cảm thấy mặt cũng có chút nóng, không nhịn được nói: "Được rồi, đã tầm tầm rồi."

Bỗng dưng, anh từ phía sau ôm cô thật chặt, chặt đến giữa hai người không để lại một kẽ hở, cô ngay cả tiếng tim đập của anh cũng có thể cảm nhận được, cô dùng sức giãy giãy, không giãy ra được. Anh chỉ là chôn ở giữa cổ của cô, hô hấp nóng rực lượn lờ ở bên tai cô, dịu dàng thỉnh cầu: "Đừng nhúc nhích, để cho anh ôm một lát, chỉ một lát..." Từ chiến tranh lạnh tới nay, anh đã bao lâu không ôm cô như vậy? Cô luôn cự người ngoài ngàn dặm, anh không tìm được phương pháp tới gần cô, mà cách làm anh tự cho là đúng, ở trước mặt cô cũng là sai lầm, cho nên bọn họ chỉ có thể để vuột mất lần nữa. Bây giờ loại thái độ không buồn không vui này của cô càng làm cho anh không biết làm như thế nào cho phải, anh tình nguyện cô mắng anh đánh anh, hoặc là oán giận hoặc là làm nũng, lúc khóc lúc cười, cũng đừng là vẻ mặt chết lặng thờ ơ, khi cô đối mặt với anh luôn là cẩn thận từng li từng tí đè nén cảm xúc của mình, thậm chí không tùy ý tự tại được như đối với Lăng Tử Kỳ.

Anh không cần cô yêu mình hèn mọn như vậy, bọn họ nên ngang hàng. Nhưng ngay cả anh có bản lĩnh tung hoành tứ hải, lại ở giờ khắc này cảm thấy vô lực thật sâu. Anh thừa nhận anh ghen tị Lăng Tử Kỳ, ghen tị sắp phát điên rồi.

"Hiểu Mộc, chúng ta làm lại từ đầu nhé." Lần này anh sẽ học được yêu cô như thế nào, làm một người chồng tốt như thế nào. Đáng tiếc là, Tô Hiểu Mộc quyết tâm không định cho anh thêm cơ hội, thân thể cứng đờ, quyết đoán trả lời: "Không được." Cảnh Diễn để mặt cô đối diện với mặt mình, chăm chú nhìn cô hỏi: "Vì sao?"

Tô Hiểu Mộc không nhịn được vươn tay, dùng ngón tay tô lại đường nét tuấn tú của anh, trong nét mặt mang theo không bỏ được thật sâu, nhưng sau một giây lại không lưu tình chút nào đẩy anh ra, khép lại vạt áo: "Cảnh Diễn, đã qua mười năm, em tựa như một bệnh nhân mắc bệnh mù màu, cố chấp cho rằng anh chính là màu sắc duy nhất trên thế giới em nhìn thấy, bây giờ trời cao để cho em có cơ hội chữa khỏi loại bệnh này, em thật sự muốn thử một lần, muốn nhìn thấy màu sắc khác, muốn nhìn thấy một bản thân hoàn toàn mới, anh hiểu chưa? Đúng là em muốn làm lại từ đầu, nhưng không phải cùng anh." Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: là một tác giả khổ cực liên tục hai tuần tăng ca không có nghỉ ngơi, tôi đến đổi mới (┬_┬).