Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Bất chấp tất cả - Chương 46

Chương 46: ly hôn

. Bất kể cô vui hay không vui, sáu giờ ba mươi phút tối mỗi ngày Cảnh Diễn cũng sẽ xách theo hộp đựng thức ăn đúng giờ xuất hiện ở cửa phòng bệnh, luôn ở cùng cô cho đến khi tắt đèn đi ngủ. Nhưng là, ngày hôm qua anh không có tới, hôm nay... đã bảy giờ rồi, sắc trời bên ngoài tối thành một mảnh, anh vẫn còn chưa tới. Tô Hiểu Mộc đang cầm một quyển tạp chí mới trong tay, nhưng tầm mắt lại một mực quanh quẩn ở trên lời nói đầu, ánh mắt thỉnh thoảng còn có thể không tự chủ nhìn ra phía cửa, kim giây mỗi lần nhảy một vạch là trong lòng cô dồn nén một chút, có chút đè nén, cô thậm chí không dám đi tìm nguyên nhân không yên lòng lúc này.

Không muốn anh xuất hiện, lại muốn thấy anh, loại ý nghĩ mâu thuẫn này mọc rễ ở trong lòng cô. Bảy giờ ba mươi phút, có người đến gõ cửa, cô không nói tiếng nào siết chặt trang sách, người nọ đợi một hồi lâu mới nhẹ nhàng mà vặn mở cửa ra, quả nhiên là Cảnh Diễn. Anh mặc áo khoác nhung màu đen, bên trong lót một chiếc áo ghi lê màu lông chuột, trong phòng có máy sưởi, anh tự nhiên cởi áo khoác ngồi xuống ở trên ghế sô pha, lấy túi xách trong tay cùng đặt ở trên bàn trà. "Chờ đã lâu rồi sao? Hôm nay anh có một hội nghị, mới tới muộn." Anh nhẹ nhàng bâng quơ giải thích.

Tô Hiểu Mộc bĩu môi giấu đầu hở đuôi: "Em không chờ anh." Cảnh Diễn không nhanh không chậm lấy ra bình nước, giương mắt hỏi cô: "Hôm nay có thể ăn thứ gì không? Anh chỉ mang theo cháo gạo đến, rất loãng, dễ vào miệng." Tô Hiểu Mộc thu lại tâm tư không an phận mới nổi lên, lắc đầu lạnh nhạt nói: "Không làm sao muốn ăn, vẫn là như vậy, không có khẩu vị."

Lúc này Cảnh Diễn không giống như trước kia kiên trì bảo cô nhiều ít ăn một chút nữa, mà là lại lấy ra một cái bình nhỏ, thấy ánh mắt cô có chút tò mò, anh mới trầm thấp nói: "Bác gái trong nhà nghe nói em không ăn vào thứ gì, nhờ người từ quê nhà mang đến một lọ mơ ngâm bí chế, nói có thể kích thích ăn uống, em muốn nếm thử không?" "Ờ." Tô Hiểu Mộc tùy ý lên tiếng, hàm hồ nói, "Thế em nếm thử một chút vậy." Cái này dù sao cũng là ý tốt của trưởng bối. "Em đừng xuống giường, anh lấy tới cho em là là được." Cảnh Diễn đi lên phía trước, mở bình ra đưa cho cô, "Nào, ăn một quả trước, không hợp khẩu vị thì thôi."

Tô Hiểu Mộc ngơ ngác một chút, đành phải đến gần ngón tay thon dài của anh chậm rãi ngậm quả mơ vào trong miệng, vị trong chua mang theo một chút ngọt tràn đầy giữa răng môi, cổ họng cô không tự chủ nuốt nuốt, chua đến ngay cả mắt cũng đều híp lên, sau đó chợt nghe thấy anh hỏi: "Hiểu Mộc, đến bây giờ em vẫn kiên trì ly hôn với anh sao?" Đây là lần đầu tiên anh chủ động muốn thảo luận đề tài này cùng cô. Tô Hiểu Mộc cắn một miếng thịt quả mơ, thu mắt lại gật gật đầu.

Cảnh Diễn như có điều suy nghĩ cúi xuống nhìn cô, ánh mắt phức tạp khó phân biệt, thân hình cao lớn của anh ôm trọn cả người cô trong bóng dáng của mình, thật ra anh rất muốn luôn che chở cô ở dưới cánh chim của mình như vậy, không bị bất kỳ thương tổn nào, nhưng hết lần này đến lần khác lại là anh tổn thương cô sâu nhất. Anh bất đắc dĩ cười khổ, có lẽ Lăng Tử Kỳ nói đúng, phải học buông tay mới có thể quý trọng hết thảy đang có, cưỡng cầu chỉ là hạt cát trong tay, cuối cùng có một ngày sẽ rơi mất. Anh vươn tay sờ sờ đầu cô, bất ngờ nói: "Không nên tiếp tục gầy nữa, ăn uống cho tốt, anh đồng ý với em, ngày mai sẽ để cho Lâm Trạch bắt tay vào làm thủ tục ly hôn."

Tô Hiểu Mộc kinh ngạc ngẩng cằm, nào ngờ không cẩn thận bị hạt mơ mắc kẹt trong cổ họng không vào được không ra được, liên tục ho khan, làm cho nước mắt cũng chảy ra, chính là không biết là bởi vì cổ họng bị nghẹn mà khó chịu, hay là vì nghe xong lời nói của anh khó chịu trong lòng. Cô muốn nhổ hạt ra, tìm hồi lâu không tìm thấy thùng rác, hình như bác vệ sinh cầm đi quên đưa trở lại. Một chiếc khăn tay săn sóc đưa tới bên miệng cô, anh ôn hòa nói: "Phun vào chỗ này đi." Sau đó bọn họ không nói thêm gì nữa, Cảnh Diễn thu đồ ăn lên, trở lại trên sô pha xem tài liệu anh mang đến, Tô Hiểu Mộc đang xem tạp chí của cô, gian phòng yên tĩnh chỉ có thanh âm lật trang giấy. Mấy ngày nay, hình thức ở chung như vậy, đã quá quen thuộc.

Đến mười giờ, nhận ra Tô Hiểu Mộc buồn ngủ, Cảnh Diễn mới đứng dậy nói: "Em ngủ đi, ngày mai anh lại đến." Vẫn là câu kia, "Nghĩ đến muốn ăn cái gì, gọi điện thoại nói cho anh biết." Cửa đã muốn đóng lại, đôi mắt đen trắng rõ ràng của Tô Hiểu Mộc lại vẫn còn nhìn phương hướng kia, một đêm không ngủ. Thật ra cô đang giận chính mình thay đổi thất thường, một mực đòi ly hôn, nhưng đợi cho anh cuối cùng đồng ý rồi, sao cô một chút vui mừng cũng không có chứ? Cô thật sự là không có tự trọng.

Cảnh Diễn quả thật thực hiện lời hứa của anh, Lâm Trạch rất nhanh đã hẹn Tô Hiểu Mộc thảo luận về một số điều khoản trong thỏa thuận ly hôn. Hôm nay là một ngày nắng, vào đông mặt trời ấm áp lúc nào cũng lười biếng, thoải mái làm cho người ta muốn đi ngủ. Trong vườn hoa ở bệnh viện, Tô Hiểu Mộc mặc áo lông cồng kềnh ngồi ở trên ghế dài nghe Lâm Trạch đọc từng mục từng mục: "Cô Tô, căn cứ vào thỏa thuận trước hôn nhân cô và ngài Cảnh ký, sau khi cô ly hôn nhận được từ anh ấy một căn hộ hai tầng ở nội thành và một chiếc xe ô tô tiết kiệm nhiên liệu..."

Tô Hiểu Mộc bỗng dưng xoay người: "Luật sư Lâm? Bản thỏa thuận kia không phải là đã sớm hủy bỏ rồi? Tựa hồ dự đoán được cô sẽ hỏi như vậy, Lâm Trạch trả lời đâu vào đấy: "Bởi vì là ngài Cảnh đơn phương kết thúc thỏa thuận, cho nên nội dung không còn giá trị, lợi ích của cô cũng sẽ không bị xóa bỏ." Tô Hiểu Mộc lại xoay mặt mờ mịt nhìn mấy cây to chỉ còn lại chạc cây cách đó không xa, cô nhớ lại, hơn nửa năm trước cũng là ở chỗ này, cô làm một quyết định rất lớn, để cho Tiểu Nghiêu nhận lại Cảnh Diễn làm cha.

Cô thản nhiên nói: "Những cái này tôi không cần." Cô vốn không phải chỉ vì những thứ này mới kết hôn với Cảnh Diễn. Lâm Trạch gật gật đầu, tiếp tục nói: "Về phần phân chia tài sản cùng sở hữu của hai vợ chồng sau khi ly hôn, ngài Cảnh có đề nghị thế này, bởi vì cô cũng không có mong muốn kinh doanh, cho nên ngài Cảnh giữ lại quyền sở hữu cổ phần doanh nghiệp dưới tên anh ấy, và chuyển tất cả bất động sản dưới tên anh ấy toàn bộ sang tên cô, nếu như cô có ý kiến khác cũng có thể nói ra.” "Tôi không cần, toàn bộ tôi đều không cần!" Tô Hiểu Mộc cũng không biết vì sao mình nổi nóng, liếc nhìn Lâm Trạch lạnh giọng nói, "Anh nói cho anh ấy, tôi chỉ muốn đơn giản ly hôn."

"Ngài Cảnh nói, nếu cô không chịu nhận những tài sản này, trực tiếp chuyển vào dưới tên Cảnh Nghiêu — cũng chính là con trai của hai người, chờ sau khi cậu bé trưởng thành có thể tự do điều khiển." . "Cho Tiểu Nghiêu..." Vậy đứa bé này không phải còn nhỏ tuổi đã thành phú hào rồi? Tô Hiểu Mộc sửng sốt một chút, lập tức hỏi, "Thế còn quyền nuôi dưỡng con cái?" "Điều này ngài Cảnh cũng có dặn dò, anh ấy cảm thấy đứa bé vẫn là thích hợp đi theo bên người mẹ, dù sao công việc của anh ấy tương đối bận rộn, có thể cuối tuần sẽ đón con qua gặp nhau, chẳng qua có một điều kiện tiên quyết, là cô đồng ý sắp xếp như thế trước”.

Lâm Trạch nhớ dáng vẻ kinh ngạc đờ đẫn của mình khi nhận được Job này, anh làm luật sư nhiều năm như vậy, rất ít gặp thoả thận ly hôn nghiêng về một phía như vậy, toàn do nhà gái định đoạt, mà nhà gái còn không cần. Về phần hai đương sự, anh tham dự toàn bộ quá trình bọn họ đàm phán trước hôn nhân, thoả thuận kết hôn, cho tới bây giờ ly hôn chớp nhoáng, chỉ có thể than thở một câu, thế sự vô thường. Tô Hiểu Mộc rất nhanh đáp: “Tôi đồng ý”. Bọn họ là chia tay trong hoà bình, không cần thiết quá cứng rắn. Chuyện cứ định ra như vậy.

Nếu muốn ly hôn, tất nhiên là không thể ở cùng nhau rồi. Căn hộ nhỏ second-hand vừa hẹp vừa cũ Tô Hiểu Mộc ở trước khi kết hôn kia đã sớm bán rẻ đi rồi, mà nếu cô từ chối tài sản Cảnh Diễn phân chia, bằng tích góp trên tay cô cũng không đủ mua một căn phòng mới, vả lại thời gian gấp gáp, trong lúc nhất thời không tìm được phòng cho thuê nào tốt. Sau khi ra viện trở lại cái nhà kia, mỗi ngày cùng Cảnh Diễn cúi đầu không thấy ngẩng đầu không gặp, thật sự là vô cùng dày vò. Tô Hiểu Mộc mỗi ngày đều vì thế mà rầu rĩ, không nghĩ tới Lăng Tử Kỳ rất nhanh mang đến cho cô tin tức tốt. Anh ở trong điện thoại hào hứng bừng bừng nói: “Hiểu Mộc, em còn nhớ Đầu Trọc bạn học hồi cao trung của anh không? Chính là người chỉ cao có 1m6 đó, năm ngoái di dân đến Singapore, hai người từng gặp nhau một lần rồi”. Tô Hiểu Mộc mệt mỏi trả lời: “Nhớ rõ ạ, làm sao vậy?”

“Nhà thằng cha đó cực kỳ có tiền, những năm trước kia ở chỗ Cung Vương Phủ mua tứ hợp viện nhỏ, trước kia anh đã từng đi xem chỗ đó, xung quanh đều là phố nhỏ ngõ nhỏ, rất yên tĩnh, trong sân có gốc cây hòe lớn, còn có cây nho, dù sao trồng rất nhiều thứ, cũ đúng là cũ một chút, nhưng mà hơn ở chỗ đủ yên tĩnh thích hợp cho em dưỡng bệnh”. Lăng Tư Kỳ không nhanh không chậm giải thích. Tô Hiểu Mộc không dậy nổi nửa phần hứng thú, lười biếng nói: “Bây giờ tứ hợp viện càng ngày càng ít, cũng là cái có giá, em lại không mua nổi, chẳng lẽ anh ta bằng lòng cho em thuê?” “Anh ta coi như vật báu, vốn cũng là không muốn, nhưng phòng ở bỏ không không tốt, cho nên luôn có em họ của anh ta ở đấy. Chẳng qua nơi đó hoa hoa cỏ cỏ nhiều, anh ta nói em họ của anh ta không biết chăm sóc, sợ hoang phế, đang lo đấy, hai ngày trước tụ họp bạn học nghe người khác nói đến, anh tính toán một chút, bằng chút giao tình để cho em và Tiểu Nghiêu tới ở đó không phải là không phù hợp? Cách trường học Tiểu Nghiêu cũng không xa lắm. Hôm qua anh gọi điện thoại cho anh ta, anh ta đã đáp ứng ngoài miệng rồi, ngày mai có thể gọi em họ của anh ta dẫn em đi xem phòng ở, em cảm thấy thế nào?”

Tô Hiểu Mộc chỉ nghe một chút cũng đã động lòng, vội vàng đồng ý: “Được! Em đi!” Em họ của Đầu Trọc tên là Tiền Tiểu Tiểu, mặc dù tên như vậy nhưng người cũng rất cao, dáng người cao đến gần 1m75, tóc ngắn nhanh nhẹn, diện QL (office lady – trang phục văn phòng), thoạt nhìn là cô gái sáng sủa dễ chung đụng, thực tế cũng là như thế. Vừa gặp mặt Tiền Tiểu Tiểu đã kéo tay Tô Hiểu Mộc: “Chị Tô đúng không? Anh Lăng đã sớm nói cho em hôm nay chị muốn tới, ước chừng thời gian chờ chị tới”. Cô ấy nhìn nhìn phía sau cô, “Ồ, con trai chị đâu? Không đi cùng sao?”

“Thằng bé đang giận dỗi chị đó, không muốn đến, đừng lo lắng, bình thường thằng bé rất ngoan, sẽ không ầm ĩ đến người khác”, Tô Hiểu Mộc mở miệng giải thích, dừng một chút còn nói, “Cô Tiền...” Tiền Tiểu Tiểu ngắt luôn lời cô: “Đừng gọi xa lạ như vậy, hãy gọi là Tiểu Tiểu đi, mọi người trong nhà đều gọi em như vậy, em tốt nghiệp học viện điện ảnh, bây giờ chạy khắp nơi tổ chức chụp hình, không thường ở đây, anh họ em trách em không chăm sóc tốt đám hoa cỏ bảo bối của anh ấy, nhưng anh ấy cũng không nhìn xem em có thời gian hay không”. Sự nhiệt tình sáng sủa của cô ấy làm cho Tô Hiểu Mộc nhớ tới một cô gái khác, Lương Hi, chẳng qua lâu rồi không có tin tức của cô ấy.

Tô Hiểu Mộc cười cười nói Tiền Tiểu Tiểu: “Chị có thể hiểu được, chỉ là muốn dẫn trẻ con đến ở, em có thấy bất tiện hay không?” Tiền Tiểu Tiểu liên tục xua tay: “Làm sao có thể chứ? Em còn ước gì đấy, nghe nói chị có tay nghề nấu nướng ngon, nếu chị không ngại em thỉnh thoảng đến ăn chực cơm thuận tiện giúp em thu phục những hoa cỏ cây cối kia nữa, em lại càng vui lòng một trăm hai mươi phần trăm. Nào, đừng đứng ở cửa nói chuyện, em dẫn chị đi vào nhìn một cái trước đã”. Các cô lướt qua thểm đá đi vào cửa lớn kiểu cũ bằng gỗ lim, trên cửa có mấy cái môn đương, nghe nói đều có ý nghĩa lịch sử, đi vào lại có động thiên khác, cả một thiên địa nhỏ tươi mát. Tô Hiểu Mộc thấy được giàn nho, cây hoè Lặng Tử Kỳ đã kể, còn có rất nhiều bồn hoa nhỏ, lần đầu tiên nhìn đã rất thích chỗ này.

Tần Tiểu Tiểu còn đang giới thiệu: “Bên này là đông sương, trước kia em ở chỗ này, chẳng qua em ngại nó quá lớn, bèn chuyển đến tây sương, bây giờ chị Tô chị với con chị ở là phù hợp”. “Cái này không tốt lắm....” Tô Hiểu Mộc do dự, vị trí địa lý của đông sương rõ ràng tốt hơn rất nhiều so với tây sương, có chút giọng khách át giọng chủ rồi. “Thật ra em cũng biết nơi này hơi cũ nát một chút”. Tiền Tiểu Tiểu thở dài, hai tay tạo thành chữ thập cầu xin nói, “Chẳng qua khó được anh họ em chịu nhả ra để cho người vào ở cùng em, chị coi như làm việc tốt đồng ý đi, được không? Quanh năm một mình em sắp mọc nấm mốc rồi!” Không hổ là xuất thân chính quy, nói chuyện cũng có nghệ thuật, lời nói mềm mại nghe thoải mái, rõ ràng là Tô Hiểu Mộc muốn thuê phòng, ngược lại trở thành cô ấy đang xin thuê, thái độ tốt làm cho người ta không còn đường nào từ chối.

“Được rồi!” Tô Hiểu Mộc suy nghĩ một hồi, cuối cùng cũng không kiên trì nữa. --- Chú thích thêm:

Cung Vương Phủ là một trong những Vương Phủ nhà Thanh được bảo tồn hoàn hảo nhất của Trung Quốc. Chủ nhân của Phủ này đều là những người có uy quyền uy nhất thời nhà Thanh, đứng “dưới một người, trên vạn người!”, 1 vị là sủng thần của vua Càn Long – Hoà Thân (vào từ 1776 đến 1799) [1], 1 vị là Khánh Hy Thân Vương Vĩnh Lân, con thứ 17 (con út) của Càn Long, em trai vua Gia Khánh (vào ở từ 1799 đến 1852), 1 vị là em thu71 6 của vua Hàm Phong – Cung Thân Vương Dịch Hân (vào ở từ 1852 - 189 . (nguồn: https://vi.wikipedia) Môn đương: Là kiến trúc cửa truyền thống của người Hán cổ, là một đôi ụ đá dẹp hoặc hình trống (bởi vì tiếng trống to và rộng uy nghiêm, lệ như lôi đình, mọi người cho là có thể tránh quỷ).môn đương là dấu hiệu để thể hiện cấp bậc và thân phận địa vị của chủ nhân, hết sức sâm nghiêm. Cùng với trâm cửa, ngưỡng cửa, cánh cửa, khung cửa cùng tạo ra chỉnh thể nghệ thuật trang trí đầy mỹ cảm mang phong cách cổ xưa trang nhã, có tượng tưng cát tường, cầu phúc, tránh ma quỷ. Cùng công trình kiến trúc chiếu rọi lẫn nhau hài hoà thống nhất, đưa đến tác dụng “vẽ rồng điểm mắt” cho cổng và sân, trở thành một phần không thể thiếu trong kiến trức dân cư truyền thống. 46.2

Không nghĩ tới buổi tối hôm đó Cảnh Diễn cũng đề xuất nếu Tô Hiểu Mộc kiên trì muốn chuyển nhà, anh có thể tạm thời không quay về ở, hoặc là cô có thể đến chỗ ở dưới tên anh, đợi khi tìm được phòng thuê thích hợp lại chuyển. Tô Hiểu Mộc nhếch môi từ chối anh: "Không cần, em đã tìm được chỗ tốt, ký hợp đồng có thể chuyển qua." Cảnh Diễn nhíu mày, giọng nói lành lạnh hỏi: "Là chỗ nào? An toàn không? Đối phương có đáng tin không?"

"Chỗ đó rất tốt, anh không cần lo lắng." Tô Hiểu Mộc không muốn để cho anh nhìn thấu nội tâm đang giãy dụa của mình, lại nói một câu, "Nhiều năm như vậy một mình em ứng phó qua được, đây chỉ là việc rất nhỏ. Cảnh Diễn trầm mặc xuống. Rất nhanh Tô Hiểu Mộc đã ký hợp đồng thuê một năm với Đầu Trọc, sau đó chuyển toàn bộ đồ đạc tới đây.

Tiểu Nghiêu bởi vì cô nói cho thằng bé chuyện cùng cha nó tách ra mà rầu rĩ không vui mấy ngày, sau lại không biết Lăng Tử Kỳ giải thích cho thằng bé như thế nào, hai ngày nay cuối cùng cũng khôi phục bình thường, đến ngay cả chuyển nhà cũng tỏ ra hăng hái cực kỳ. Thu dọn phòng, quét tước, Lăng Tử Kỳ và Tiền Tiểu Tiểu cũng bớt chút thời gian rảnh đến hỗ trợ, giằng co ba bốn ngày như thế, cơ bản đã có thể ở rồi. Đến một địa phương xa lạ, trẻ con luôn nhạy cảm nên có chút kháng cự. Mấy ngày đầu Tiểu Nghiêu đều cùng Tô Hiểu Mộc chen chúc trên một cái giường, không hài lòng lôi kéo cô lặng lẽ nói chuyện.

Tiểu Nghiêu rúc ở trong lòng cô nhỏ giọng hỏi: "Mẹ, mẹ yêu cha không?" Tô Hiểu Mộc suy nghĩ một chút mới nói: "Trước kia, rất yêu." Mặc dù thằng bé còn nhỏ tuổi đoán chừng không thực sự biết tình yêu của người lớn là gì, nhưng mà cô không muốn cũng không thể lừa gạt con. Tiểu Nghiêu không thuận theo không buông tha hỏi tiếp: "Thế còn bây giờ?"

Tô Hiểu Mộc tức cười: "Không biết đâu, có lẽ đi." "Chú Lăng nói, cha làm rất nhiều chuyện khiến cho mẹ đau lòng, hẳn là phải trừng phạt cha một chút, con cảm thấy chú Lăng nói đúng, lão cha làm cho mẹ khóc, cho nên con đồng ý." Tử Kỳ này giải thích cho trẻ con thế nào vậy? Cô như lọt vào trong sương mù hỏi: "Đồng ý cái gì?"

Tiểu Nghiêu hừ một tiếng: "Đồng ý mẹ và cha tạm thời tách ra, coi như trừng phạt đối với cha, làm cho cha sau này không dám bắt nạt mẹ." Tạm thời? Tô Hiểu Mộc bị lời nói trẻ con của con khiến cho dở khóc dở cười, nhưng cũng không biết làm sao mới có thể làm cho thằng bé hiểu được. Lúc sắp ngủ, cô nghe thấy con đang thấp giọng lẩm bẩm: "Hai người tách ra một chút chút là được rồi, phải nhanh hòa hảo nha..."

Tô Hiểu Mộc lại là một đêm không ngủ, cái gì là đúng, cái gì là sai, cô đã không phân rõ rồi. Ngày bọn họ hẹn ký tên ly hôn lại rơi xuống một trận tuyết nhỏ, chân trời một mảnh mịt mờ, lạnh giá đìu hiu. Lúc đi ra tuyết đã ngừng, Cảnh Diễn hỏi Tô Hiểu Mộc: "Em muốn đi đâu? Anh đưa em đi."

Tô Hiểu Mộc rủ mắt nhìn mũi giày của mình, trong lòng còn tràn ngập khó chịu lúc ký tên vừa rồi, lướt qua bên người anh nói rất nhẹ: "Không cần, có người đến đón em." Nhiệt độ xung quanh rất thấp, khi cô nói chuyện khóe miệng thở ra cùng hơi trắng. Vẻ mặt săn sóc ôn hòa của Cảnh Diễn đông lại trong tức thì, theo phương hướng của cô nhìn lại, đối diện bên đường, Lăng Tử Kỳ đã đợi ở chỗ đó. Anh im lặng vài giây, mới thản nhiên nói: "Được rồi, thời tiết trở lạnh, nhớ mặc nhiều quần áo, cũng đừng thức đêm vẽ tranh nữa." Cô đã không ở bên cạnh anh, anh không thể bất cứ lúc nào cũng có thể dặn dò cô chăm sóc cô, lúc nào cũng lo lắng sức khỏe của cô, nếu lại bị cảm nữa thì làm sao khỏe lại? Bước chân Tô Hiểu Mộc hơi chậm lại, còn không nghĩ ra mở miệng đáp lại anh như thế nào, anh lại thấp giọng muốn nói lại thôi gọi: "Hiểu Mộc..."

Mỗi lần anh bình tĩnh gọi cô như vậy, trong lòng cô luôn nổi lên một hồi rung động, cô không dám quay đầu, sợ mình sẽ hối hận, chỉ đưa lưng về phía anh vội vàng nói: "Hẹn gặp lại." Chờ xe Lăng Tử Kỳ vòng ra góc đường, Tô Hiểu Mộc dường như còn có thể từ trong gương chiếu hậu nhìn thấy Cảnh Diễn với vóc dáng thon thả đứng nguyên tại chỗ, cô cắn chặt môi không nói lời nào. Xe dừng lại trước đèn đỏ, Lăng Tử Kỳ tranh thủ nhìn cô một cái, có điều biết rõ còn cố hỏi: "Làm sao vậy? Có phải không nỡ hay không?" Tô Hiểu Mộc liếc ngang anh, mặc dù biết rõ anh chỉ đúng sự thật, chẳng qua cô vẫn là theo bản năng mà phản bác: "Nào có chuyện đó? Anh suy nghĩ quá nhiều rồi."

"Phải, là anh suy nghĩ quá nhiều, mời em ăn đại tiệc chúc mừng em khôi phục độc thân, thế nào?" Lăng Tử Kỳ trêu ghẹo nói, cố gắng làm sinh động bầu không khí lên chọc cô vui vẻ. Tô Hiểu Mộc miễn cưỡng phối hợp cười cười. Đúng vậy, hết thảy đều đã kết thúc, cô lại là một người.

Cảnh Diễn trở lại công ty, vừa mới vào phòng làm việc Vương Hạo đã gõ cửa đi vào, vẻ mặt đau khổ nói: "Ông chủ, cha ngài lại gọi điện thoại đến đây, ngài muốn nhận một chút hay không?" Cảnh Việt không thể gọi điện thoại được cho Cảnh Diễn, bèn bắt đầu đường cong cứu quốc gọi điện thoại cho Vương Hạo còn có điện thoại làm việc, người có kiên nhẫn hơn nữa cũng sắp bị ép điên rồi, hết lần này đến lần khác người đó lại không thể đắc tội. "Không nhận." Cảnh Diễn khẽ nghiêm sắc mặt, chậm rãi nói, "Về sau ông ta gọi điện thoại tới cậu cứ dập thẳng luôn." Lời của anh vừa dứt, di động của Vương Hạo lại vang, vừa thấy dãy số, mặt của anh ta thật sự so với mướp đắng còn nhăn nhúm hơn, không dám ngắt điện thoại, chỉ đưa di động qua, nhìn Cảnh Diễn như cầu cứu: "Ông chủ..."

Đối phương tựa hồ so tính nhẫn nại với anh, vẫn không ngắt, Cảnh Diễn mím môi, ánh mắt xẹt qua tia lạnh thấu xương, nhận điện thoại nhấn nút nghe, trầm trầm mở miệng: "Là tôi." Cảnh Việt ở New York xa xôi không nghĩ tới là anh nhận điện thoại, ngẩn ra, giây tiếp theo thở hổn hển chất vấn: "Cuối cùng anh chịu nhận điện thoại rồi? Tôi hỏi anh, anh có biết chuyện Trăn Trăn bị kiện là thế nào hay không? Trình gia rõ ràng đồng ý không truy cứu rồi." Đúng, khi đó Trình gia chấp thuận là mình Trình Vũ, mà không phải vợ anh ta.

"Vậy ông hẳn là đến hỏi tòa án hỏi Trình gia, bọn họ sẽ cho ông câu trả lời thuyết phục, mà không phải hỏi tôi." Ngữ khí của Cảnh Diễn rất bình tĩnh, thậm chí còn lạnh lùng. Bên kia đột nhiên có tiếng động lớn, sau đó điện thoại đổi người, là thanh âm điềm đạm đáng yêu của Tần Trăn: "Anh Cảnh Diễn à? Anh quen biết nhiều người, mau giúp em một chút, em không muốn ngồi tù, khi đó em chỉ là nhất thời hồ đồ, không cố ý muốn làm hại cô ta....” Cảnh Diễn xoa xoa mi tâm, có chút không kiên nhẫn nói, “Cô là người trưởng thành, biết làm chuyện thế nào nên gánh vác hậu quả thế đó, không có ai có thể vĩnh viễn bao dung lỗi lầm của cô”.

Nghe ngữ khí lạnh lùng của anh, Trần Trăn sợ run một chút: “Anh... biết chuyện kia rồi?” Anh không nói lời nào, chính là ngầm thừa nhận, Trần Trăn chợt ở trong điện thoại gào một tiếng, “Là anh đúng hay không? Trình Vũ đột nhiên lại khởi tố em, nhất định là anh giúp đỡ người đàn bà kia kiện em, anh muốn trả thù em?” Thông qua tín hiệu yếu ớt, cô ta vẫn không gián đoạn lặp đi lặp lại những lời này. Cảnh Diễn không thừa nhận cũng không phủ nhận, chỉ là nói: “Tôi đã nói rồi, dung túng của tôi là có điểm mấu chốt, cô không thể làm hại cô ấy, làm hại con tôi, cho dù cô là Tần Trăn, tôi cũng sẽ không lưu tình nữa”. Anh không có nói thêm lời vô nghĩa nào với cô ta nữa, trực tiếp ngắt điện thoại.

Anh lại ngước mắt nhìn Vương Hạo một cái: “Sau này bọn họ lại gọi tới biết ứng phó thế nào rồi chứ?” Vương Hạo vội không ngừng đáp: “Tôi hiểu rồi.” Anh biết hôm nay ông chủ ký tên ly hôn, mặc dù ở ngoài mặt không nhìn ra cái gì, chẳng qua trong lòng khẳng định không có tư vị gì. Anh âm thầm quyết định lát nữa có lẽ nên đề tỉnh mọi người một câu, thời gian này phải lên tinh thần nghiêm túc làm việc, tránh cho chạm phải vảy ngược của ông chủ tự nhiên gặp hoạ.

Đảo mắt tới cuối năm, bởi vì sắp đến lễ Noel tết Nguyên Đán, trên đường khắp nơi giăng đèn kết hoa, ca khúc phát trong các cửa hàng cũng mang theo không khí tươi đẹp của ngày tết. Tiểu Nghiêu đi về quê Tiểu Vũ chơi, Lăng Tử Kỳ đi Thượng Hải công tác không trở về, cũng không liên lạc được với Tiểu Nhiễm và Lương Hi, chỉ còn lại có một mình Tô Tiểu Mộc ăn Tết. Chủ biên nhà sản xuất bản mời cô cùng đi liên hoan, cơm nước xong xuôi, mọi người ồn ào chơi chưa đã, lại tiếp tục part tiếp đi hát K(*), đến tận mười hai giờ mới thoả thuê mà quay về. (*) Cách nói của Việt Nam: lại tiếp tục tặng hai đi hát karaoke ( )))

Chủ biên đưa cô đến đầu ngõ, cô xuống xe xuyên qua cửa kính xe đáp tạ lời mời của anh ta tối nay, sau đó một mình chậm rãi đi vào trong nhà. Buổi tối mùa đông vô cùng lạnh, cô rụt cổ lại quấn khăn quàng cổ chặt hơn một chút, dẫm vào cái bóng của mình đi về phía trước, xung quanh im ắng, cùng náo nhiệt vừa rồi tạo thành hai mảng đối lập rõ nét, náo nhiệt qua rồi, cảm giác trống rỗng trong lòng càng lan rộng, ngày lễ này trôi qua có phần thảm đạm. Chỉ là lúc gần tới cửa, Tô Hiểu Mộc nổi lên lòng cảnh giác, thềm đá môn đương nơi đó ngồi một người lộ lưng, trông không rõ ràng, cô lại cẩn thận từng li từng tí tới gần hai bước, phút chốt khó có thể tin che môi bước nhanh đi lên, cúi đầu nỉ non một tiếng: “Cảnh Diễn?”

Nhờ ánh đèn mơ hồ, cô nhìn thấy Cảnh Diễn cứ ngồi ở trên bậc thang lạnh lẽo như vậy, tóc có chút loạn, áo vest tây trang để ở một bên, chỉ mặc chiếc áo lông cừu, quần tây giày da, trang phục tương đối tiêu chuẩn, cẩn thận ngửi thấy, trong không khí buốt giá còn phảng phất mùi rượu mỏng manh, lại đồng thời vào thời điểm này, cô đoán anh nhất định từ trong buổi tiệc rượu nào đó tới đây, chẳng qua là sao lãi uống say như vậy? Bỗng dưng, như nhớ tới cái gì, sắc mặt của cô trở nên rất khó coi, vươn tay vỗ nhẹ mặt anh hỏi: “Sao anh lại tới đây? Uống rượu còn dám lái xe?” Mặt anh buốt quá, không biết ngồi chỗ này đã bao lâu rồi. Dường như không nghe thấy lời của cô, Cảnh Diễn chỉ theo bản năng bắt được tay cô kéo một cái, cô không có phòng bị cả người mất trọng tâm ngã vào trong lòng anh, anh ghé vào giữa cổ cô ngửi một chút, cười cười đắc ý như đứa trẻ, nhắm mắt lại nỉ non: “Là Hiểu Mộc ư... Hiểu Mộc của anh...” Hành vi cử chỉ hoàn toàn không giống Cảnh Diễn nghiêm chỉnh ngày thường.

Tô Hiểu Mộc ngẩn ra, muốn từ trong lòng anh giãy ra, anh lại ôm quá chắt không muốn buông ra, hơi thở của anh hoà với mùi rượu xông vào trong lòng cô, lỗ mũi cô ê ẩm, cứ mặc cho anh ôm như vậy. Xa xa, còn có thể nghe thấy tiếng pháo hoa nở rộ, đùng, đùng, đùng. Ngày hôn lễ của bọn họ, cũng là bầu trời đêm trong vắt như thế, cũng là pháo hoa tươi đẹp rực rỡ như thế, lại là vì cái gì, bọn họ đi tới một bước này hôm nay.

Hốc mắt cô đỏ lên, không nhịn được ở trên tay anh nhẹ nhàng cắn một phát, ngón tay anh theo phản xạ nắm vào, nói thầm câu gì đó, lập tức chôn mặt ở giữa mái tóc mềm mại của cô: “Em cắn đi, cắn xong sau đó... trở lại bên anh được không?” Còn không chờ cô kịp phản ứng, anh lại ôm chặt cô nỉ non: “Anh... nhớ em, rất nhớ, rất nhớ”. ----- Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: tập trung trả lời một chút câu hỏi của nhóm bạn đọc thân quen.

Về nhân vật chính: Cảnh Diễn sẽ vẫn là nam chính đến cuối cùng, sẽ không ngược hắn lắm. Hơi chút éo buộc một chút, Hiểu Mộc cuối cùng tha thứ cho hắn, đây là HE tôi nói, không định lại viết phục hôn, sau phục hôn. Về phối hợp diễn: Lăng Tử Kỳ tôi định để cho hắn mang hình tượng nam xứng cất dưới đáy lòng, Tần Trăn sẽ bị toà án quấn thân, Cảnh Diễn sẽ không dung túng cô ta nữa, về phần cha Cảnh cùng Phượng Mân Chi là người qua đường Giáp, sẽ không xuất hiện nữa. Về câu trên ước định: có bạn đoán đúng rồi, tôi sẽ không xì poi nữa.

Về kết cục: đại cương kết cục đã sớm viết xong rồi, bởi vì ý kiến của các vị không giống nhau, tôi chỉ có thể dực theo ý định ban đầu của mình viết, viết một kết cục mình hài lòng, thế là đủ. Cuối cùng vẫn là câu nói kia, đủ V có phiêu lưu, đầu tư xin hãy cẩn thận, cảm ơn các bạn ủng hộ chính bản, cảm ơn..