Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Bạn có phải là người thích đọc truyện? Bạn thường thả hồn qua những mối tình lãng mạn, hay mê mệt trước phong thái siêu phàm thoát tục của các soái ca? Bạn muốn phiêu lưu theo những câu chuyện trinh thám? Hay thích “tìm cảm giác mạnh” qua những bộ truyện kinh dị rợn người?.

Bí Mật Núi Sát Nhân - The Camel Club - Chương 37

Chương 5, bản trường ca tóm lại, theo quan điểm của Thuyền trưởng Jack, đó là một câu hỏi mà tất cả các chính trị gia tương lai đều phải suy nghĩ đến một cách nghiêm túc: “Ôi, ai sẽ muốn trở thành vua của các người đây?”

“Không phải mình,” hắn lầm bầm tự nhủ. “Không phải mình.” * * *

Viên cựu binh Vệ binh Quốc gia ngồi ngay ngắn trên ghế và ngắm nghía bàn tay mới của mình trong khi hai gã đàn ông chăm chú nhìn ông ta. “Giờ thì chúng tôi đã gắn xong chiếc túi, hãy bắt đầu tập luyện các chuyển động nhé,” tên kỹ sư nói. Lão người Mỹ cử động bàn tay và cổ tay theo lời hướng dẫn, nhưng không có gì xảy ra.

“Cái này phải tập luyện nhiều. Ông sẽ sớm trở thành một chuyên gia thôi.” Hai tiếng đồng hồ sau họ đã có được tiến bộ rất đáng kể. Khi nghỉ giải lao, những gã đàn ông ngồi xuống và nói chuyện. “Vậy là ông đã từng là tài xế xe tải?” gã dược sĩ hỏi. Tay cựu binh gật đầu, và giơ chiếc móc sắt cùng bàn tay giả của ông ta lên. “Đó là một nghề mà các anh không thể làm được với những cái này bởi vì tôi còn phải giúp bốc hàng xuống nữa.”

“Ông đã ở Iraq được bao lâu trước khi chuyện này xảy ra?” “Mười tám tháng. Tôi chỉ còn phải phục vụ thêm có bốn tháng nữa là được rút về, ít nhất thì đó cũng là điều tôi nghĩ. Và rồi chúng tôi nhận được lệnh kéo dài thời hạn phục vụ thêm hai mươi hai tháng nữa. Những bốn năm! Trước khi tất cả chuyện này xảy ra tôi từng kết hôn với một người và có một gia đình cùng công việc làm ăn riêng của mình tại Detroit. Điều tiếp theo tôi biết, là tôi đang phải gom góp từng đồng một để đi mua áo giáp chống đạn cho mình cùng thiết bị GPS vì Chú Sam không có tiền. Sau đó một quả mìn phát nổ ngay bên ngoài Mosul lấy đi cả hai tay của tôi và cả một mảng ngực. Bốn tháng ở Bệnh viện Walter Reed, và khi tôi trở về nhà vợ tôi đã quyết định ly dị, công việc thì không còn và cơ bản thì tôi thành người vô gia cư.” Ông ta ngừng lại và lắc đầu. “Tôi đã hoàn thành thời gian phục vụ của mình trong cuộc chiến Vùng Vịnh lần thứ nhất và phải nếm trải tất cả những thứ chết tiệt nhất mà Saddam tống cho chúng tôi. Sau khi giải ngũ khỏi quân đội tôi gia nhập Vệ binh Quốc gia để ít nhất cũng có chút ít thu nhập cho đến khi tôi có thể đứng trở lại trên đôi chân của mình. Tôi hoàn thành nhiệm vụ ở Vệ binh Quốc gia và sau đó từ chức và bắt đầu lái xe tải. Thế rồi sau ngần ấy năm quân đội lại gõ cửa nhà tôi và bảo tôi làm đơn xin ra khỏi Vệ binh Quốc gia, nơi tôi chưa bao giờ được chấp nhận ‘chính thức’. Tôi bảo với chúng một cách không được lịch sự cho lắm là quỷ tha ma bắt chúng đi. Nhưng chúng xách cổ lôi tôi đi đúng theo nghĩa đen mặc kệ tôi la hét và quẫy đạp. Rồi một năm rưỡi sau đó, ‘bùm’ một cái, thế là cả hai tay và cuộc đời tôi đi tong. Chính Tổ quốc của tôi đã làm như thế đối với tôi!” “Giờ thì đến lượt ông đáp trả bọn chúng,” tên kỹ sư nói

“Đúng, đúng thế,” viên cựu binh Vệ binh Quốc gia vừa đồng tình vừa cử động bàn tay mới của mình. * * *

Adnan al-Rimi sải bước dọc theo những hành lang của Bệnh viện Mercy. Gã thận trọng nhìn bao quát tất cả các chi tiết xung quanh. Một phút sau gã quay lại cổng vào phía trước của bệnh viện đúng lúc một bệnh nhân cao tuổi đang được đẩy vào trên xe lăn, dính vào cánh tay bà cụ là một cây truyền tĩnh mạch. Adnan bước ra ngoài và hít bầu không khí ấm áp. Phía bên trái bậc thềm phía trước của bệnh viện là một đường dốc cho những bệnh nhân phải nhập viện bằng cáng hoặc xe lăn. al-Rimi bước xuống bậc thềm tới lối đi bộ phía trước bệnh viện. Có tất cả là mười bốn bậc. Gã quay người và bước ngược lên, vừa đi vừa thầm đếm trong đầu. Bảy giây ở tốc độ bình thường, có lẽ chỉ mất một nửa quãng thời gian đó nếu chạy. Gã quay trở vào trong bệnh viện, bàn tay lần xuống khẩu súng của mình. Đó là một khẩu ổ quay 38 kiểu cổ, một thứ rác rưởi của Mỹ, đó là tất cả những gì gã quan tâm. Tuy nhiên đó cũng là thứ vũ khí duy nhất mà hãng an ninh nơi gã làm việc có thể trang bị cho nhân viên. Cũng chẳng trọng gì, gã biết, nhưng dù thế nào đi nữa vũ khí vẫn có ý nghĩa tối thượng đối với Adnan. Gã đã cần đến chúng hầu như trong suốt cuộc đời đơn giản chỉ để sống sót.

Gã quay trở về khu vực dành cho các y tá và dừng lại ở viên gạch lát thứ tư tính từ chính giữa của khu. Sau đó gã quay người và bước ngược lại lối ra vào phía trước. Bất kỳ ai đang quan sát lúc này chắc cũng chỉ nghĩ rằng gã đang đi kiểm tra an ninh như bình thường. Gã thầm đếm số bước chân trong đầu, gật đầu chào hai cô y tá đi qua trước mặt mình. Đến gần lối ra vào phía trước, gã rẽ phải, đếm bước của mình dọc theo hành lang, quay người, đẩy mở cánh cửa tới cầu thang dẫn ra ngoài, đếm bước của mình dọc theo hai dải cầu thang và nhận ra mình đang ở trong hành lang tầng hầm ở phía chái tây của tòa nhà bệnh viện. Hành lang này dẫn thẳng vào một hành lang khác đưa gã đi về phía Bắc và rồi đâm ra khu vực bên ngoài, Một lối đi cho xe rải asphalt được bố trí ở đoạn này dẫn theo triền dốc thoai thoải lên đường chính chạy phía sau bệnh viện. Do độ dốc và khả năng thoát nước kém, chỗ này thường xuyên bị ngập thậm chí chỉ cần sau một trận mưa xoàng, đây cũng là một trong những lý do khiến mọi người thích vào bệnh viện qua lối trước hơn. Khi đứng tại đó, Adnan tưởng tượng rất nhiều lần trong đầu về một hành động cụ thể. Sau đó gã bước tới một cánh cửa đôi, mở khóa và bước vào bên trong và đóng cửa lại. Lúc này gã đang ở trong phòng điện của bệnh viện, đây cũng là nơi đặt máy phát điện dự phòng. Gã đã được hãng an ninh huấn luyện về những cơ chế hoạt động cơ bản của căn phòng này, trong trường hợp có tình huống khẩn cấp. Gã cũng đã bổ sung cho những kiến thức huấn luyện đó bằng cách đọc hướng dẫn sử dụng của từng thiết bị riêng lẻ trong căn phòng này. Nhưng chỉ có đúng một thứ mà gã thực sự quan tâm đến. Nó được gắn trên một bức tường đối diện với máy phát điện. Gã mở cái hộp ra bằng một chiếc chìa khóa khác trên dây đeo của mình và nghiên cứu bảng điều khiển bên trong. Kể ra thì việc điều chỉnh lại thiết bị này cũng không có gì là khó khăn cho lắm, gã tự nhủ. Gã khóa phòng điện lại và bước quay trở vào bệnh viện để tiếp tục công việc đi tuần của mình. Ngày nào gã cũng sẽ làm như vậy, cho đến cái ngày đó.

Một lúc sau ca trực của Adnan kết thúc, gã cởi bỏ bộ đồng phục trong phòng thay đồ của bệnh viện, cưỡi chiếc xe đạp của mình về căn hộ cách đó hai dặm. Gã chuẩn bị một bữa ăn gồm bánh mì dẹt, chà là, đậu fava, quả ôliu và một mẩu thịt halal được gã nấu chín bằng chiếc lò vi sóng trong căn bếp bé xíu của mình. Gia đình Adnan từng chăn nuôi gia súc và trồng chà là ở Saudi Arabia, một công việc không hề tầm thường ở đất nước chỉ có một phần trăm diện tích đất là có thể canh tác, nhưng họ đã phải chịu đựng những khó khăn khủng khiếp. Sau cái chết của người cha, gia đình al-Rimi chạy sang Iraq, tại đây họ trồng lúa mì và chăn nuôi dê. Adnan, với tư cách là con trai trưởng, trở thành người đứng đầu gia đình. Gã bắt đầu nghề giết mổ động vật theo đúng quy định của luật Hồi giáo để thịt đó trở thành halal, và những khoản tiền kiếm thêm từ công việc đó đã giúp đỡ cho gia đình rất nhiều. Adnan ngồi trong căn hộ của mình đăm đăm nhìn ra ngoài cửa sổ và xoay xoay một tách trà, hồi tưởng lại quãng thời gian đó. Cừu, dê, gà và các loại gia súc khác đã được hóa kiếp dưới mũi dao cực kỳ sắc nhọn của gã. Những con vật này phải được hóa kiếp bằng cách cắt tiết ở cổ trong khi Adnan gọi tên Chúa. Adnan không bao giờ đánh vào cột sống của con vật khi làm công việc giết mổ, vì hai lý do: như thế sẽ đỡ đau đớn hơn cho con vật, và nó cho phép con vật tiếp tục giãy chết, khiến cho việc thoát máu ra ngoài được nhanh gọn hơn. Theo luật Hồi giáo, không được để một con vật khác chứng kiến cái chết của đồng loại, và những con vật trước khi bị giết phải được ăn uống và nghỉ ngơi đầy đủ. Đó là điều hoàn toàn khác với trò giết mổ tập thể bằng phương pháp “gây choáng và nện gậy” thường được sử dụng ở các lò mổ của Mỹ. Đúng, người Mỹ quả là giỏi nhất trong việc giết rất nhiều thứ trong nháy mắt, Adnan thầm nghĩ.

Vừa nhấm nháp tách trà của mình, Adnan vừa tiếp tục hồi tưởng sâu hơn về quá khứ. Gã đã tham gia cuộc chiến tranh kéo dài cả thập kỷ giữa Iraq và Iran nơi mà người Hồi giáo thảm sát người Hồi giáo với quy mô hàng nghìn người trong những trận đánh giáp lá cà khốc liệt nhất mà lịch sử từng chứng kiến. Sau khi cuộc chiến đó kết thúc, cuộc sống của Adnan trở lại bình thường. Gã kết hôn, có gia đình riêng và cố hết sức để cho Saddam Hussein cùng tay chân của nhà độc tài đó không có lý do làm hại gã và gia đình. Rồi vụ 11-9 xảy ra, Afghanistan bị xâm lược và chế độ Taliban nhanh chóng sụp đổ. Về mặt cá nhân, Adnan không hề bận tâm gì đến chuyện đó. Nước Mỹ đã bị tấn công và nó đã đáp trả. Adnan, giống như hầu hết người dân Iraq, không ủng hộ Taliban. Cuộc sống vẫn tiếp tục tại Iraq. Và ngay cả trong hoàn cảnh lệnh cấm vận quốc tế được duy trì đối với đất nước của gã thì Adnan vẫn có thể duy trì một cuộc sống khiêm tốn. Và rồi, nước Mỹ tuyên chiến với Iraq. Giống như tất cả những người đồng hương của mình, Adnan kinh hoàng chờ đợi cảnh những quả bom và tên lửa bắt đầu trút xuống. Gã đã gửi gia đình mình đến nơi an toàn, nhưng bản thân gã thì vẫn ở lại vì dù sao đây cũng là tổ quốc thứ hai của gã và lại sắp bị một nước khác tấn công. Khi những chiếc máy bay Mỹ ập đến, Adnan kinh hoàng đến chết lặng trước cảnh thủ đô Baghdad trở thành một quả cầu lửa liền tục cháy rừng rực. Người Mỹ gọi đây là những thiệt hại phụ, nhưng trước mắt Adnan, những người đàn ông, đàn bà và trẻ nhỏ đã tan xác ngay trong ngôi nhà của họ. Và rồi những chiếc xe tăng cùng binh lính Mỹ đổ vào. Trong thâm tâm Adnan chưa bao giờ nghi ngờ về kết cục này. Đơn giản là người Mỹ quá mạnh. Họ có thể giết bạn từ khoảng cách hàng nghìn dặm bằng những vũ khí của mình. Tất cả những gì Adnan từng có để chiến đấu là súng, dao và hai bàn tay của mình. Và người ta bảo người Mỹ có những quả tên lửa được bắn lên từ nước Mỹ có thể làm bốc hơi toàn bộ khu vực Trung Đông sau vài phút. Điều đó khiến Adnan hoảng sợ. Không thể có cách nào chống lại một thế lực quỷ dữ đến thế.

Mặc dù vậy, sau khi Hussein bị lật đổ, gã cũng có đôi chút hy vọng. Nhưng niềm hy vọng đó nhanh chóng biến thành thất vọng khi bạo lực và chết chóc lan tràn và xã hội dân sự đơn giản đã vụt biến mất. Và khi sự hiện diệt của quân Mỹ thực sự trở thành một sự “chiếm đóng”, Adnan cảm thấy sứ mệnh của gã trở nên quá rõ ràng. Vì vậy gã đã chống lại họ, dù điều đó đồng nghĩa với việc nhiều khi phải giết ngay chính những người đồng hương của mình, hành động khiến gã thấy buồn nôn nhưng dù sao thì cuối cùng gã cũng dùng lý trí gạt bỏ được sang một bên. Gã từng giết những người Iran trong cuộc chiến giữa hai nước. Gã đã giết người Ả-rập và người Mỹ tại Iraq. Gã từng giết mổ súc vật bằng con dao của mình. Adnan có cảm giác như thể cả cuộc đời gã chỉ được dùng vào việc lấy đi mạng sống của những sinh vật khác. Mà giờ đây mạng sống của chính gã là mạng sống duy nhất còn sót lại. Vợ và các con gã đều đã chết. Cha mẹ anh chị em của gã cũng chẳng còn một ai. Chỉ còn duy nhất Adnan trên cõi đời này trong khi cả gia đình gã ngự trị trên thiên đường. Và gã đang ở đây, ngay chính giữa nước Mỹ, trong lòng kẻ thù. Đây sẽ là cuộc chiến đấu cuối cùng của gã, hành động cuối cùng của gã trong cả một cuộc đời toàn là tấn công và bị tấn công. Adnan thấy mệt mỏi; gã dường như đã sống cả tám mươi năm chỉ trong một nửa quãng thời gian đó. Thể xác và tinh thần của gã không thể chịu đựng thêm được nữa.

Gã uống nốt tách trà nhưng vẫn tiếp tục trân trân nhìn ra ngoài cửa sổ ngắm mấy đứa trẻ đang chạy dưới sân chơi của khu chung cư. Những đứa trẻ da đen, da trắng và cả da nâu đang chơi đùa cùng nhau. Ở tuổi đó, sự khác biệt về màu da và văn hóa chẳng có ý nghĩa gì đối với chúng. Tuy vậy, thật đáng tiếc, điều đó sẽ thay đổi khi chúng trở thành người lớn, Adnan biết. Bao giờ cũng vậy..