Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Bộ Bộ Sinh Liên - Đường Thất Công Tử - Chương 2

Chương I.

Đầu hè năm Kinh Nguyên thứ bảy, ta từ Vãn Anh Sơn Trang ở Lệ Xuyên quay lại kinh đô Bình An thành, chỉ bởi vì ý chỉ của thái hậu, nói rằng đã ban hôn cho ta với một vị tướng quân nào đó vừa đánh thắng trận, lệnh cho ta lập tức hồi kinh。 Hai năm trước ly khai kinh đô, là vì bệnh nặng phải đi dưỡng bệnh. Hồi đó bệnh quá nên hồ đồ, lại là lần thứ nhất xa nhà, không có cảm giác gì khác, chỉ nhớ mang máng là nghe thấy tiếng vó ngựa gõ lộp bộp trên đường, con sông đào uốn lượn phía sau lưng không biết trôi về phương trời nào, ánh tà dương ngả bóng thê lương trên những căn thanh lâu và đổ trường nằm đan xen, khắp nơi trên mặt đất người qua lại nhốn nháo. Hai năm sau quay trở về quê cũ, trên đường giục ngựa phi thẳng, người vẫn nhiều như vậy, vừa mới vào thành chưa lâu đã được thông báo, hết thảy chỉ là hiểu lầm, hôn ước đã bị xóa bỏ mất rồi. Cũng bởi vì vị tướng quân bất hạnh bị chỉ phúc vi hôn liều chết từ chối, lại là một vị lương đống của nước nhà, quốc gia không thể không có hắn, chỉ đành hi sinh ta, có khả năng quốc gia cũng cảm thấy mặt ta dày quá. Không cần phải vội rời đi, đó là mặt tốt, nhưng mặt không tốt là đã lúc tới trước cửa nhà, có điều là mỗi năm lại trải qua một trận hồng thủy, nước đọng lại trước Thập Hoa Lâu đã cao tới nửa thân người. Mà lúc chúng ta trở lại căn nhà cũ sau một thời gian dài xa cách, chuyện đầu tiên cần làm là múc nước từ trong tòa lầu ra, thực làm cho người ta không biết phải nói sao nữa.

Khó mà tưởng tượng nổi, lại có một địa phương như vậy, tên thành là Bình An, nhưng phần lớn thời gian trong năm mọi người đều phải sống trong cảnh nước sôi lửa bỏng, nơi khác xuân có trăm hoa đua nở, thu có trăng vằng vặc soi, hè có gió mát hiu hiu, đông thì tuyết rơi lất phất, riêng cái thành Bình An này xuân gặp cát bụi thu động đất, hai mùa đông hạ thì khô hạn hồng thủy luân phiên đan xen nhau, thế mà dân chúng vẫn có thể an cư lạc nghiệp, đúng là một kỳ tích. Mà không hiểu nổi đương kim hoàng thượng vì cái gì cũng chẳng chịu dời đô, cho tới bây giờ ta nghĩ mãi mà vẫn không hiểu nổi. Có những người cả đời không bước chân ra khỏi một nơi, mà có những người sinh ra đã mang kiếp lưu lạc, trước mười bốn tuổi ta cảm thấy mình thuộc loại thứ nhất, hơn nữa cảm thấy cứ những người cứ phiêu bạt như vậy thật lãng mạn, sau mười bốn tuổi đời ta không thể lãng mạn được, hơn nữa vẫn phiêu bạt, đã phiêu bạt thì không có chỗ ở cố định, cho nên cảm thấy đời này thực cũng chẳng suy nghĩ nhiều làm gì…. Nhưng vô luận ra sao đi nữa, bây giờ ta đã trở lại thành Bình An, ước nguyện ban đầu đúng là quay về cự hôn, chỉ là chậm một bước so với bên đối phương, cứ bỏ qua cái gọi là khách quan chủ quan, kết quả vẫn là tốt, mặc dù xét một mặt nào đó nó có gây tổn hại tới thanh danh của ta, bất quá cái thứ gọi là thanh danh này, nếu ngươi coi nó là quan trọng, thì nó quan trọng, nếu ngươi xem nhẹ nó, thì nó cũng chẳng là cái gì. Nói lại để biểu đạt cho sự áy náy, hoàng thượng còn quyết định sẽ chọn cho ta một kẻ càng tốt hơn. Đương nhiên phân nửa cái này chỉ là an ủi ta, chứ nghe đồn rằng cái vị tướng quân nguyên bản muốn lựa cho ta đã là một vị tuấn kiệt trong những kẻ tuấn kiệt, nếu một kiếm một kẻ tuấn kiệt hơn một kẻ tuấn kiệt trong những kẻ tuấn kiệt, không nói chính bản thân hoàng đế cũng không nghĩ ra kẻ nào, mà tối trọng yếu là hoàng đế cũng không thể khoan dung cho ngươi nghĩ ra một kẻ nào, nhưng cái này lại liên quan tới vấn đề huynh đệ không thể xx , hơn nữa hiện tại hắn cũng hiểu sai ý ta. Về được ba ngày, ta mới biết  cái vị anh hùng mà cự hôn với ta tên là gì

Liên Tống, Đại tướng quân Liên Tống của phủ Đại tướng quân. Lần đầu nghe nhắc tới, tự nhiên cảm thấy có chút quen tai, Lê Hưởng cứ cằn nhằn bên tai ta ca ngợi chiến tích vĩ đại của hắn, nói rằng hắn là một bậc thiếu niên kỳ tài, mười một tuổi đã theo lão tướng quân lên chiến trường, chỉ trong mười năm ngắn ngủi đã lập được những chiến công vang dội, thăng chức liên tiếp, trở thành vị đại tướng quân trẻ tuổi nhất trong vương triều từ trước tới nay. Nhưng thành thật mà nói, ta vốn là kẻ vô tâm với chính sự, trừ trận chiến mà phụ thân bỏ mình sáu năm trước vẫn khắc sâu trong ký ức, những sự kiện khác hoàn toàn không có ấn tượng, Liên tướng quân có vĩ đại tới đâu, cũng không thể cảm nhận được từ tận tâm can. Nhưng hiện giờ nó lại là một cái tên nghe quen tai, ôm đầu nghĩ nửa ngày trời, cho tới lúc vô tình thấy tay áo Lê Hưởng lộ ra một góc khăn tay, đầu óc chợt lóe, mới đột nhiên minh bạch. Thứ đầu tiên nhớ lại là một cánh tay, là một cánh tay trông đẹp nhất mà đời này ta từng thấy qua. Chuyện xảy ra vào năm năm trước, lúc ta mới mười một tuổi. Còn nhớ rõ, đó là cái thời mà toàn dân đều hướng Phật, không có chuyện gì cũng đi chùa dâng hương là một việc rất bình thường. Ta không tin Phật, có duy nhất một lần đi chùa chính là đi theo thái hậu, lúc xong việc vừa lên kiệu thì có một cơn gió nhẹ thổi tới, tiện thể thổi bay luôn chiếc khăn tay nhỏ ta đang cầm trên tay. Theo như những chuyện thiên cổ lưu hành trong dân gian từ xưa tới nay, những lúc như thế này đều là khăn rơi xuống đất, công tử văn nhã nhặt lên, từ đó trở thành một đoạn nhân duyên khăn tay gì gì đó. Nhưng cái trận gió khỉ gió này không biết thổi như thế nào, mà chiếc khăn tay vàng nhạt kia sau khi bay lượn tung tăng trong gió một lúc, đột nhiên nhào thẳng vào mặt của một người, người đó cố gắng kiềm chế thò tay lên kéo cái khăn xuống. Ta vốn định đuổi theo cái khăn tay, nhưng thấy tình hình như thế, nhanh chóng quay đầu chui vào kiệu. Kiệu phu đã đi được ba bốn bước, thì đột nhiên dừng lại, chỉ thấy giọng nói lạnh lùng trong trẻo của thiếu niên vang lên bên ngoài kiệu : ” Xin cô nương dừng bước.” Lúc đó đúng là mùa hè chói chang, đúng mùa hạnh nở vàng, màn kiệu hơi được nhấc lên lộ ra cánh tay thiếu niên trắng như sứ, đầu ngón tay thon dài mỏng manh, nhìn qua không mất chút sức lực, nằm cạnh chiếc khăn lụa màu vàng nhạt, lại càng lộ ra một vẻ đẹp lung linh như ngọc, làm tất thảy những thứ được coi là đẹp đẽ trên đời này đều trở nên vô nghĩa. Ta nhìn rõ ràng một cái, mới phục hồi tinh thần lại, vốn đang định nói cảm ơn, ai ngờ lại thốt ra mấy câu : “Tay của ngươi thật đẹp, nhân chiếc khăn tay này cũng thật đẹp, nên thôi tặng chiếc khăn lụa này cho ngươi đi.” Thực ra lúc đó ta chỉ có mười một tuổi, có thể coi lời trẻ nhỏ không cần kiêng kỵ. Có vẻ như đối phương không ngờ tới, dừng lại một chút, khẽ nói : “Cô nương, vật trong khuê các, không tiện mang cho người khác.” Ta nghĩ tám phần là hắn muốn hỏi danh tự ta, đầu óc tiểu thư quý tộc cuối cùng cũng phản ứng kịp, ngẩng đầu ba thước có thần linh, nơi đất Phật linh thiêng mà lại đáp lời một nam tử không có quan hệ huyết thống như vậy thật liều lĩnh, nếu truyền ra ngoài không phải lại bị Chu Cận lôi gia pháp ra sao, nhưng quả thật cũng rất hiếu kỳ, nghĩ một lúc lâu sau, mới không hổ thẹn với lương tâm đáp lại lời hắn : “Ta gọi là Nhân Lam, còn công tử thì sao ?” Nhân Lam là Thập Tứ Công chúa ở Vương cung, thích nhất là tìm ta gây phiền toái. Hồi lâu, mới nghe thấy bên ngoài có có tiếng đáp lại khe khẽ : ” Liên Tống”

Ta từng nghĩ, cái sự kiện này đây ta nhất định sẽ nhớ mãi trong lòng, có điều chẳng mấy ngày sau Chu Cận mang từ phương nam về một bồn Dạ Quang Thảo có thể tự phát sáng, phân tán sự chú ý của ta, nên ta cũng quên biến chuyện này luôn. Trí nhớ của ta không tốt lắm, mấy cái chuyện xa xôi trong quá khứ, kỳ thật quên cũng không ít, nhưng những chuyện mà quên được triệt để giống như chuyện này, ta cảm thấy, lỗi vẫn tại cái danh tự Liên Tống kia chẳng có gì đặc sắc cho lắm. Phiêu bạt lâu ngày, trở về ngày thứ tư, ta và Chu Cận thương lượng một chút, cảm thấy sắp tới thành Bình An kia cũng không phát sinh thiên tai gì, có thể có một khoảng thời gian yên tâm chỉnh đốn mọi thứ. Sau khi ta được mười bốn tuổi trở đi, ta cũng dần dần hiểu rõ một cái đạo lý, chính là ngàn vạn lần không nên đấu tranh với tai họa thiên nhiên, đấu hay không đều là vô ích, tranh hay không cũng đều là tranh không, bởi vấn đề quan trọng nhất là hai bên không cùng một phân lượng. Mà trong cùng ngày hôm đó, thiếp mời tới thưởng lãm ngàn hoa từ Vương cung đã đưa tới Thập Hoa Lâu.

Cái gọi là thưởng lãm ngàn hoa, là chỉ sự kiện Bách Hoa do ba nước và Hi triều cùng nhau tổ chức, cho tới nay đã trải qua tám năm lịch sử, tiền thân vốn là đại hội thể dục thể thao giữa bốn nước, về phần tại sao đại hội thể dục thể thao đầy nhiệt huyết kia lại trở thành Bách Hoa Hội, đây cũng là một vấn đề bí ẩn không ai lý giải nổi. Vẫn biết là, ngắm hoa, thưởng rượu, thưởng mỹ nhân là tiêu chuẩn lựa chọn tài tử phong lưu của triều ta, nhưng thật không may bản thân hoàng đế không ngắm hoa cũng chẳng thưởng rượu, chỉ biết thưởng nữ nhân, cho nên suốt năm năm trở lại đây, tại đại hội Bách Hoa giữa các nước, triều ta đều nằm dưới đáy. Bất quá, theo tờ thiếp mời mà ta vừa được nhận, năm nay tựa hồ như hoàng đế nổi giận quyết tâm phấn đấu, vì thắng một lần, còn tự tay viết thư tới hỏi mượn hoa trong Thập Hoa Lâu của ta để dự thi, còn đặc biệt nhắc tới đích danh Chu Cận. Kỳ thật thiên hạ sớm đã có lời đồn, nói muốn ngắm hoa thơm cỏ lạ, tất tới nơi Thập Hoa, giống như nơi chúng ta ở là thanh lâu, đương nhiên có đặc sản là hoa khôi. Trên thực tế, khắp trên dưới cái lâu này chỉ có mình ta có thể coi là cô nương, đặc sản là bánh nướng nhân thịt heo. Hơn nữa Chu Cận đã từng nói với ta, thiên hạ đều cho rằng Thập Hoa lâu kỳ thật là một nơi ẩn dấu kỳ hoa và mỹ nữ, hành tung còn thần bí khó lường gấp mấy lần so với tổ chức ám sát đệ nhất giang hồ, thực kỳ vọng rất cao vào chúng ta. Không biết tại sao thiên hạ lại nghĩ như vậy, lấy tư cách là lâu chủ của Thập Hoa lâu, ta cảm thấy áp lực rất lớn. Chẳng qua chúng ta chỉ không thể giao tiếp với ngoại giới mà thôi, năm đó phụ thân kiến tạo Thập Hoa Lâu chỉ với ước nguyện là một căn tú lâu của ta, mà theo kinh nghiệm xã hội ít ỏi ta từng thu được, tú lâu của một vị quận chúa muốn mở cửa cho toàn xã hội thăm viếng, chỉ có thể sau khi nàng mất mấy chục năm, địa phương nơi nàng ở xếp chỗ đó vào một trong những địa điểm du lịch… Ta nghĩ, truyền kỳ về Thập Hoa Lâu xuất hiện cũng bởi vì ngay từ ban đầu thế nhân hoàn toàn không nghĩ nơi này là một tòa tú lâu của một vị quận chúa, cũng bởi không giống với bình thường, hơn nữa cái năm xây dựng tòa lâu kia là thời buổi rối loạn. Mà trong cái thời buổi khó khăn đó, ta bệnh tới mức suýt chết, từ ngự y cho tới những thầy lang lang thang trong giang hồ, từ ni cô cho tới hòa thượng, đạo sĩ, lần đầu tiên mấy người đó cùng đồng tâm hiệp lực muốn cứu sống ta, lại không có chút hiệu quả. Bất đắc dĩ phụ thân phải nghe theo mẫu thân nghe lời một kẻ khất cái điên, xây một tòa cao lầu từ trước tới giờ chưa ai thấy tại tòa thành này, trồng đủ lại kỳ hoa dị thảo, hy vọng mượn linh khí của hoa cỏ giúp ta khỏe lên. Phụ thân ta là Tĩnh An Vương vốn chẳng bao giờ tin vào mấy chuyện nhảm nhí chốn giang hồ, nghe nói hồi đó cũng chẳng quá ôm hy vọng, nhưng không ngờ đúng là ta sống thật, từ đó về sau người trở thành một trong những người mê tín.

Trong số kỳ hoa dị thảo ở Thập Hoa Lâu, thứ ta gặp đầu tiên chính là kẻ bị hoàng đế điểm danh Chu Cận. Nhớ lúc phụ thân không biết mang hắn từ đâu về, có nói rằng cây hoa thược dược này là một loại lương thảo vườn tiên, có thể dùng để trấn lâu. Sau Chu Cận được tôn làm tổng quản của Thập Hoa lâu, vô luận là trấn áp hoa cỏ trong lầu, hay là trấn áp ta, đều rất tận tâm tận sức. Kỳ thật lần đầu tiên nhìn thấy Chu Cận, ta đã cảm thấy vẻ ngoài của hắn rất đẹp, mà càng ngày lại càng đẹp, quả nhiên cũng có ngày hắn có thể kinh động cả triều đình. Theo tư chất của Chu Cận, muốn trở thành hoa khôi tại Bách Hoa hội, hẳn là dễ như trở bàn tay, ta vừa nghĩ như vậy, vừa chú ý tới hắn vừa lau lau bàn tay cắt nhụy hoa, vừa cầm lấy tờ thiếp mời của hoàng đế. Mặt trời lặn về tây, vừng trăng dần nhô ở phía đông. Hồi lâu, hắn mới ngẩng đầu : ” Nàng đang nghĩ gì vậy.”

Ta nhìn ra phía khe nước cạn bên ngoài cửa sổ : “Ta đang nghĩ không nhất thiết phải tham gia, không phải từng có câu, ngoan ngoãn nhíu mày khom lưng trước sự quyền quý, thì sẽ khiến cho ta không lấy được bất kỳ thứ gì.” Hắn khụ một tiếng, chừng như nói một cách đắn đo : ” Nghe nói tất cả quý tộc trong triều sẽ được mời tới, nếu như nàng tham gia, không sợ đụng tới kẻ đã từng cự hôn sao ?” Hắn đang muốn nhắc tới Liên Tống.

Ta suy  nghĩ cẩn thận : ” Tuy rằng cũng chẳng có chuyện gì cả, nhưng gặp mặt đúng là vẫn thấy lúng túng, tốt nhất vẫn là không nên tham dự.” Lại liếc mắt nhìn tờ thiếp mời một cái : ” Trên này cũng không ghi rõ ràng, nếu như đạt giải nhất, có cho chúng ta đồ gì tốt không nhỉ.” Hắn dừng lại một chút : ” Có khả năng thưởng cho chúng ta rất nhiều vàng đi.” Ta lại suy nghĩ cẩn thận một lúc : “Thế thì vẫn tham gia đi.”.