Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Bởi vì yêu - Chương 15

Evie - Dòng hồi tưởng thứ hai.

Las Vegas, Nevada Vài tháng trước Đã gần nửa đêm.

Khu đất cắm trại cũ nay đã phải nhường chỗ cho công trường xây dựng hoàn toàn chìm trong bóng tối. Chỉ còn khoảng chục chiếc xe moóc du lịch vẫn còn bám trụ một cách đơn độc nằm rải rác đây đó. Chiếc xe lưu động của “gia đình” Harper được chiếu sáng bằng ánh nến. Tối nay Evie không phải làm việc. Nằm dài trên tràng kỷ, cô vừa lật giở tờ tạp chí cũ vừa nghe tiếng nhạc khe khẽ phát ra từ radio. Mẹ cô nằm bên cạnh. Ngay sát cô, chiếc bàn ngủ bằng gỗ ép ngập đầy những viên thuốc. Evie nén một cái ngáp và vào đúng lúc đang sửa soạn đi ngủ thì tiếng chuông kêu vang khắp phòng, đó là tiếng chuông điện thoại cầm tay dùng thẻ trả trước mà cô sử dụng hết sức dè sẻn. - Alô?

Đó là cuộc gọi đến từ bệnh viện. Bác sĩ Craig Davis, điều phối viên chương trình ghép gan, thông báo cho cô một tin vui: có một lá gan có thể sử dụng để ghép cho mẹ cô! Cần phải đến ngay lập tức! Ngồi bật dậy, Evie đã ở ngay đầu giường bà Teresa. - Mẹ ơi! Dậy thôi mẹ ơi!

Bà Teresa thức giấc một cách khó nhọc. Evie giải thích tình hình cho bà bằng một vài câu rồi giúp bà chuẩn bị. Chưa đầy năm phút sau, hai người phụ nữ đã đứng trước chiếc xe moóc của người hàng xóm gần gũi nhất. - Là mẹ con cháu đây, Carmina! Chúng cháu cần xe của cô, việc gấp lắm ạ! Sau khoảnh khắc chờ đợi dường như vô tận, cuối cùng cánh cửa xe cũng mở ra, nhưng thay vì người phụ nữ bạn của hai mẹ con, đó lại là người chồng, Rodrigo, người đón tiếp hai mẹ con bằng một tràng chửi rủa như tát nước vào mặt.

- ¿ Pero qué coño pasa? Esta gente siempre jodién-dome[14]... Evie không hề nao núng và hiên ngang đối đáp lại người đàn ông Mexico này: những lời chửi rủa bằng tiếng Tây Ban Nha, cô cũng biết nhiều như ông ta! Sau cuộc trao đổi tử tế đó - Rodrigo - người đang tìm cách thoát khỏi cuộc trao đổi trong chiến thắng - cuối cùng cũng đồng ý chở hai mẹ con. Thế là giờ đây cả bốn người chui vào chiếc Pontiac Firebird xuất xưởng năm 1969, với hàng ghế hỏng và ống xả ra đời trước khi có những chuẩn chống ô nhiễm. Chiếc ô tô chạy ngoằn ngoèo. Nó chực đâm vào vỉa hè hay rào chắn đến mười lần. Mười: cũng bởi vì lượng bia Corona mà Rodrigo đã uống trước khi cầm lái... May mắn thay, mọi người đã đến bãi đỗ xe của bệnh viện bình yên vô sự. Có những buổi tối mà may mắn luôn ở bên chúng ta như vậy.

Miễn là may mắn đó kéo dài lâu. * * * Khi Evie và Teresa vào đến sảnh bệnh viện, bác sĩ Craig Davis đã đích thân đợi để đón mẹ con họ.

- Cần phải làm thật nhanh! Vừa thông báo ông vừa cùng họ bước vào thang máy. Văn phòng y sinh học chuyên quản lý việc phân phối các cơ quan nội tạng chỉ liên lạc với bệnh viện vào lúc tối muộn. Thực ra tất cả các bắt đầu từ giữa buổi chiều khi một cặp vợ chồng bị tai nạn mô tô trên đường Apple Valley. Cả hai đều đội mũ bảo hiểm và không chạy quá nhanh. Người chồng thoát khỏi vụ tai nạn gần như không một vết trầy xước. Người vợ thì không thể chữa khỏi: chấn thương sọ não. Bộ phận cứu hộ đã vận chuyển người vợ với sự hỗ trợ của các biện pháp hồi sức đến bệnh viện San Bernardino, nơi mà mọi thứ đều được sử dụng để cứu sống cô. Nhưng tất cả đã quá muộn. Mặc dù chuẩn đoán não bộ đã chết nhanh chóng được xác lập, nhưng cần nhiều thời gian để thuyết phục gia đình hiến nội tạng. Con người luôn muốn tin vào phép màu. Một bác sĩ nội trú đã tìm mọi cách giải thích cho người chồng hiểu rằng, trong tình trạng não chết, tất cả mọi chức năng thần kinh đều bị hủy hoại. Người chồng nghe những lời của anh chàng bác sĩ mà không hiểu anh ta nói gì. Anh nắm bàn tay vợ trong tay mình. Cô vẫn thở, ngay cả khi đó chỉ là theo phương pháp nhân tạo. Làn da cô vẫn còn ấm và người ta còn nghe thấy nhịp tim cô đập. Tuy vậy, sự sống không còn nữa. Chỉ là ảo tưởng rằng còn sự sống. Cuối cùng người chồng cũng nhượng bộ vào lúc trước hai mươi mốt giờ một chút, khi anh ta hiểu rằng cách duy nhất kéo dài cuộc sống của vợ chỉ có thể là làm thế nào đó để cô sống qua người khác. Ngay lập tức, các nhân viên y tế liền lấy tim, phổi, tuyến tụy, ruột rồi chuyển chúng đến những địa điểm nhận khác nhau: Los Angeles, San Diego, Santa Barbara...

Còn lá gan được bảo quản trong hộp làm bằng thép, ngâm trong nước đá sao cho những viên đá được nghiền nhỏ giữ nhiệt độ tốt nhất. Hộp đông lạnh được vận chuyển bằng máy bay lên thẳng đến tận Las Vegas. Teresa nằm ở ngay đầu danh sách đợi ghép gan. Lá gan ghép này bà đã đợi được hơn hai mươi tư tháng rồi. Việc thiếu nội tạng để ghép cũng như nhóm máu đặc thù của bà đã trì hoãn một cách quá đáng thời gian chờ đợi. Chỉ còn một hoặc hai tháng nữa là căn bệnh sẽ giết chết bà. - Một phòng mổ vừa mới trống, Craig Davis giải thích. Chúng tôi sẽ có thể phẫu thuật cho bà trong vòng một giờ nữa. Đúng bằng thời gian làm xét nghiệm sinh học. - Tôi muốn con gái mình đi cùng, Teresa yêu cầu.

- Cô ấy có thể ở lại với bà cho đến khi người ta chuyển bà xuống phòng mổ, bác sĩ vừa ưng thuận vừa dẫn nữ bệnh nhân vào một căn phòng riêng. Sau đó, tất cả diễn ra theo trình tự: một y tá lấy mẫu máu, gặp gỡ bác sĩ gây mê - người đã đảm bảo với bà “Bà sẽ thấy mình như mới thôi” - tắm vòi hoa sen nhẹ nhàng bằng chất Bétadin và rồi chờ đợi. Trong vài phút, Evie ngỡ mình ở trên mây. Nỗi lo sợ mất mẹ khiến cô đau thắt bụng từ nhiều năm nay giờ đang dần dần dịu đi. Cô cảm thấy thực sự có điều gì đó nhẹ nhõm trong mình. Tối nay, cô muốn tin rằng mọi việc sẽ diễn ra tốt đẹp.

Ca ghép này, cô luôn tin tưởng vào nó. Từ nhiều tháng nay, cô chú tâm đọc các trao đổi trên diễn đàn và các trang web để hiểu bản chất chính xác căn bệnh của mẹ cô. Cô biết rằng cuộc phẫu thuật này là cơ hội chữa trị cuối cùng. Dĩ nhiên là ca ghép không làm “biến mất” một cách thần kỳ bệnh viêm gan, dĩ nhiên là vẫn có nguy cơ virus xâm nhập làm chỗ ghép nhiễm khuẩn, nhưng số liệu thống kê những ca sống sót trong một thời gian dài rất cao. Những tuần vừa qua, Evie thường đến một nhà thờ ở Riverside. m thầm đến.

Lần đầu tiên kể từ lâu lắm rồi, cô cầu nguyện. Sẽ phải làm gì khi không còn lối thoát nào nữa? Lúc còn nhỏ, cô tìm thấy niềm an ủi khi tin rằng thần bản mệnh luôn phù hộ cho mình. Rồi khi bước vào tuổi trưởng thành, cô không còn tin bất cứ thứ gì nữa. Không tin vào các vị thần, không tin vào Chúa trời, không tin vào Nghiệp quả.

Cách đây ít lâu, cô lại một lần nữa tự đặt cho mình nhiều câu hỏi. Rất thường xuyên, cô có cảm giác rằng định mệnh lạ thường luôn đeo đuổi cô, như thể quá khứ và tương lai của cô từng được ghi đâu đó trong cuốn sổ Nam Tào... * * *

Một tiếng đồng hồ đã trôi qua kể từ chuyến viếng thăm của bác sĩ gây mê. Rồi một tiếng mười lăm phút. Tại sao lại quá lâu như vậy?

Một lần nữa Evie lại cảm thấy bụng mình đau thắt. Cơn đau ấy chỉ ngưng nghỉ trong một thời gian ngắn. Cuối cùng khi bác sĩ Davis cùng người y tá cũng quay trở lại phòng, theo bản năng, cô gái trẻ cảm thấy có tin không tốt lành. - Chúng tôi đã có kết quả xét nghiệm, Teresa, ông ta nói với vẻ bực mình. Evie rụng rời nhìn vị bác sĩ đang phe phẩy tờ giấy trước mặt mẹ mình.

- Bà đã uống rượu vừa mới đây không lâu! Davis bực dọc. Mặc dù bà biết rằng điều đó khiến thỏa thuận của chúng ta vô hiệu! Trong giây lát, câu nói dường như trôi lơ lửng trong không gian. Phi thực. Nghẹt thở, Evie quay về phía mẹ.

- Tôi không hề uống bất cứ cái gì cả, bác sĩ! Sửng sốt, Teresa cam đoan. - Chúng tôi đã kiểm tra trên hai mẫu khác nhau. Và mỗi lần đều cho kết quả dương tính. Bà đã không tôn trọng thỏa thuận, Teresa: ít nhất là sáu tháng cai rượu nghiêm ngặt trước khi tiến hành ghép gan. Chính bà đã cam kết như vậy. - Tôi không uống gì hết, Teresa một lần nữa cãi lại.

Nhưng tay bác sĩ không nghe bà nói nữa. - Gọi ngay cho người kế tiếp trong danh sách, ông ta yêu cầu y tá. Không thể để lãng phí miếng ghép được! - Tôi không phải là kẻ nói dối, Teresa thét lên.

Lần này, bà không nhìn Craig Davis nữa mà nhìn Evie. Chính con gái bà là người bà đang tìm cách thuyết phục. Bà biết rằng cuộc chiến với tay bác sĩ đã thất bại từ trước rồi. Vả lại bà cũng chưa bao giờ tin vào chuyện ghép nội tạng này. Bà cảm thấy mình sẽ sớm chết trong nay mai, nhưng bà muốn giữ niềm tin của Evie. - Mẹ thề với con là mẹ không hề uống lại, con yêu, vừa nói bà vừa bật dậy khỏi giường. Bực mình, Evie lùi hai bước.

- Câu nói này mẹ đã lặp đi lặp lại cả trăm lần kể từ khi con ba tuổi, mẹ... - Con nói đúng, nhưng lần này... - Con không còn tin mẹ nữa.

- Nhưng lần này là thật. - Tại sao mẹ lại làm hỏng mọi chuyện như vậy, mẹ? cô hỏi, nước mắt lưng tròng. - Con yêu... Teresa vừa mở lời vừa chìa tay ra.

Nhưng Evie tàn nhẫn hất tay bà ra. - CON GHÉT MẸ! Evie vừa chạy vừa kêu lên. * * *

Ngày hôm nay Trên máy bay Mười ba giờ bốn mươi lăm phút

- CON GHÉT MẸ! Evie kết thúc. Đó là những từ cuối cùng tôi nói với mẹ. - Cô không gặp lại bà ấy nữa à?Mark hỏi. - Không. Không bao giờ.

Bác sĩ Mark trở nên im lặng trong vài giây, câu chuyện của cô gái trẻ khiến anh cảm thấy xúc động sâu sắc. Sau thời kỳ tạm lắng ngắn ngủi, máy bay giờ đây lại rơi vào vùng xoáy lốc mới. Bị chao đảo bởi những sức mạnh vô hình, gã khổng lồ của không trung tạo cảm giác gã đã bị nhiễm lạnh và răng va vào nhau lập cập. - Thế rồi sau đó? Mark tiếp tục sau một lúc. - Sau đó, bà ấy mất.

16. Evie - Dòng hồi tưởng thứ ba Las Vegas, Nevada Nghĩa trang Mountain View đầm mình dưới làn mưa gió.

Người ta vừa mới dắp đất lên quan tài của Teresa Harper. Vị linh mục đã ra về từ lâu và nghĩa trang gần như không một bóng người. Xung quanh ngôi huyệt vừa đắp chỉ còn Evie và Carmina xúc động đứng trầm tư. Một tia chớp rạch ngang bầu trời và ngay sau đó là tiếng sấm rền. - Cô đợi cháu trong ô tô nhé, Carmina lên tiếng đề nghị khi cơn mưa ngày một nặng hạt hơn.

Chỉ còn lại một mình, Evie quỳ sụp xuống trước nấm mồ và lau hàng nước mắt đang lã chã tuôn rơi trên đôi má gầy gò. Cô đã không gặp lại mẹ kể từ cuộc cãi vã giữa họ ở bệnh viện cách đây hai tháng. Không được ghép gan, Teresa cuối cùng cũng chỉ sống được thêm vài tuần. Dĩ nhiên là chính căn bệnh ung thư, rượu và ma túy cũng như cách bà tiêu hủy cuộc sống hơn là hưởng thụ nó đã giết chết bà. Nhưng vào giây phút này, Evie không thể tự ngăn mình để mặc cảm giác tội lỗi xâm chiếm. Cuối cùng khi cô cũng quyết định ra bãi để xe, quần áo cô đã ướt sũng; người cô run lập cập và rùng mình từ đầu đến chân. Trú mình dưới tán ô, một phụ nữ nãy giờ quan sát Evie tiến lại gần. Cô ta quan sát đám tang từ xa mà không dám tham dự. Chiếc áo đi mưa màu xám, bộ quần áo cắt may cùng mái tóc mới uốn mang lại cho cô một vẻ ngoài sang trọng dù cho cô ta có vẻ ốm yếu. Cô mở thùng xe màu xám sẫm để lấy một chiếc khăn tắm bông xốp rồi đưa cho Evie khi cô lại gần. - Cô lau khô người đi, nếu không cô sẽ ốm chết đấy, cô ta đưa ra lời khuyên bằng một giọng hơi pha trộn âm sắc Ý.

Ngạc nhiên, Evie nhận lấy chiếc khăn sạch và trú mình dưới tán ô rộng. Vừa lau mặt, cô vừa quan sát tỉ mỉ người đối thoại với mình và kết luận rằng cô ta quá sang trọng để có thể là một người bạn của mẹ mình. - Tôi là Meredith DeLeon... người phụ nữ trước mặt Evie giải thích. Cô ta dường như do dự vài giây trước khi kết thúc câu:

- ... chính tôi đã giết chết mẹ cô. * * * - Cách đây một năm, người ta chẩn đoán tôi bị ung thư gan, Meredith bắt đầu.

Hai người phụ nữ ngồi đối diện nhau tại quán Heaven Café nằm bên đường dẫn đến nghĩa trang. Hai tách trà nóng bốc khói nghi ngút trước mặt họ. - Căn bệnh đã đến giai đoạn phát triển rất nhanh và rõ ràng là chỉ có ghép gan mới có thể cứu sống tôi. Bất hạnh thay tôi lại thuộc nhóm máu O, vì thế mà thời gian chờ đợi là vô cùng dài. - Cùng nhóm máu với mẹ tôi, Evie nhận xét.

Meredith gật đầu trước khi tiếp tục: - Cách đây hai tháng, vào chập tối, bác sĩ Craig Davis đã gọi đến nhà chúng tôi. Cùng với Paul, chồng tôi, chúng tôi đã gặp nhau nhiều lần khi tôi đến bệnh viện khám bệnh. Ông ta nói rằng có một miếng ghép thích hợp có thể sử dụng được, nhưng có một vấn đề. - Một vấn đề?

- Vấn đề chính là mẹ cô: bà ấy ở ngay trước tôi trong danh sách nhận nội tạng... Evie đột nhiên thấy cơn rùng mình lạnh buốt chạy suốt cơ thể, thậm chí điều gì đó trong đầu vẫn còn ngăn trở không cho cô đối diện với sự ghê tởm của tình hình. - Craig Davis đã làm chúng tôi hiểu rõ rằng nếu chúng tôi chuẩn bị sẵn một “nỗ lực tài chính”, ông ta sẽ xoay xở để loại mẹ cô ra khỏi danh sách nhận.

Sững sờ vì kinh ngạc, cuối cùng Evie cũng hiểu ra: họ đã thay đổi những phân tích mẫu máu của Teresa để làm người khác tin rằng bà vẫn thường uống rượu. Trong đầu cô, dường như cô vẫn còn nghe thấy rõ từng lời năn nỉ của mẹ khi bà tự bào chữa: TÔI KHÔNG PHẢI LÀ KẺ NÓI DỐI!

MẸ THỀ VỚI CON LÀ MẸ KHÔNG HỀ UỐNG LẠI, CON YÊU. Không, mẹ cô không nói dối, tuy vậy chẳng một giây phút nào Evie tin những lời mẹ nói... Đến lượt mình, khuôn mặt Meredith cũng biến đổi, nhưng cô quyết định đi đến tận cùng con đường cứu rỗi:

- Ban đầu tôi đã từ chối: tôi thấy việc làm này thật ghê tởm. Nhưng tôi đã chờ đợi quá lâu rồi và miếng ghép ngày càng trở nên vô cùng hiếm... Vậy nên cuối cùng tôi đã chấp nhận. Vào thời kỳ bệnh này, tôi buộc phải nằm liệt giường và đau đến đờ người, gần như là chết hơn là sống. Paul kiếm được khá nhiều tiền. Sau khi thương lượng, Davis và Paul thống nhất một khoản tiền hai trăm nghìn đô la, nhưng từ đầu chí cuối, Paul để tôi được tự quyết định và đó là quyền lựa chọn mà tôi không muốn trao cho ai. Trong thoáng chốc, Meredith như chìm đắm vào dòng suy nghĩ của mình, như thể cô ta đang sống lại những thời điểm kinh khủng đó. - Tôi rất muốn nói với cô là tôi làm điều đó vì các con tôi, cô ta thổ lộ, nhưng đó không phải là sự thật. Tôi làm điều đó vì tôi sợ chết, tất cả chỉ có thế.

Meredith thẳng thắn nói ra điều đó. Lời tự thú này cô đã giữ trong lòng kể từ khi được tiến hành phẫu thuật. - Cuộc sống đôi khi đặt ta vào những tình huống mà ta chỉ có thể thoát ra bằng cách từ bỏ những giá trị ta hằng bảo vệ, cô ta buông lời nhận xét như dành cho chính bản thân mình. Evie khép mắt lại. Một giọt nước mắt lăn dài trên má nhưng cô không tìm cách lau đi.

Meredith tiếp lời một lần sau chót để nhấn mạnh: - Nếu cô muốn đến cảnh sát, tôi sẽ lặp lại chính xác những gì tôi đã nói với cô và tôi sẽ tự chịu trách nhiệm. Bây giờ quyền quyết định thuộc về cô. Evie đứng dậy rồi rời khỏi bàn:

- Hãy làm những gì cô cho là đúng, Evie khuyên trước khi rời quán cà phê. * * * Chiếc Pontiac cũ rích của Carmina dừng lại trước trạm xe buýt. Evie đóng sập cửa bên rồi lấy từ trong cốp xe ra một va li nhỏ cùng chiếc ba lô. Xe buýt Greyhound đi New York sắp sửa khởi hành. Sau khi bán hết những món đồ đạc còm cõi của mẹ mình, Evie hầu như chỉ thu được hơn hai trăm đô la và đã chi hết để mua vé một chiều lượt đi đến Manhattan. Đó là nơi mà Craig Davis làm việc từ nay về sau. Ban đầu Evie đã tìm ông ta ở khắp Las Vegas nhưng tay bác sĩ gian xảo hẳn đã rời khỏi California đến bờ biển Đông, ngay sau cái chết của mẹ cô.

- Cháu có chắc là cháu muốn đi không? Carmina hỏi trong khi đi cùng Evie đến điểm dừng xe buýt. - Chắc chắn. Trong đời mình, người phụ nữ to béo gốc Mexico này luôn không tin vào tình cảm. Bà nuôi dạy đàn con một cách cứng rắn và kiên trì tự xây dựng lớp vỏ bảo vệ để không động lòng trước bất kỳ hoàn cảnh nào.

- Cháu hãy bảo trọng, vừa nói bà vừa vỗ nhẹ lên má cô gái trẻ, một cử chỉ đối với bà là dấu hiệu thể hiện tình cảm không thể chối cãi được. - Vâng ạ, Evie vừa trả lời vừa trèo lên xe buýt. Cả hai người phụ nữ đều biết chắc rằng họ sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa. Carmina đưa hành lý cho Evie và gửi đến cô cái vẫy tay cuối cùng. Evie chỉ phát hiện ra sau đó ít lâu ba trăm đô la mà người phụ nữ Mexico vừa thả vào trong ba lô của cô.

* * * Rốt cuộc, chuyến xe khách cũng chuyển bánh. Ngồi trên ghế, Evie tựa đầu vào thành cửa sổ. Đây là lần đầu tiên cô rời Las Vegas.

Trong vài tiếng nữa, cô sẽ có mặt ở New York. Sau đó cô sẽ làm điều cô cho là đúng. Cô sẽ giết Craig Davis.

.