Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Bởi vì yêu - Chương 25



2001-2006: THE DARKNESS YEARS[25]. Bạn ở đâu, vào buổi sáng hôm đó? Ngày hôm sau, 11 tháng Chín 2001

- Layla, cầm cặp của con đi! Con sẽ muộn giờ đến trường còn bố, bố sẽ đi làm muộn mất. - Nhưng con vẫn còn buồn ngủ! - Được rồi, con yêu, tối hôm qua con lẽ ra phải đi ngủ sớm như bố đã nói với con đấy.

- Nhưng con muốn dự tiệc, con... - Bố biết. Nào, mặc áo khoác vào và tạm biệt mẹ đi. Trong khi con gái lên tầng trên, Mark tắt máy tính xách tay rồi vừa cho vào túi vừa uống cạn chỗ nước cam còn lại.

- Tạm biệt, em yêu! Anh hướng về phía phòng ngủ hét lên. - Hẹn gặp lại anh buổi tối, giọng Nicole đáp lại anh trong khi Layla lao xuống cầu thang với vận tốc ánh sáng. Vậy là cả hai bố con đã đi trong buổi sáng ngập nắng này của Brooklyn.

- Xe của bố đâu ạ? Layla hỏi trong khi đang đi bộ trên vỉa hè. - Không xa đâu con yêu. Đi nhanh lên, bố sẽ bế con. - Giờ con quá nặng rồi! cô bé đùa anh.

- Con sẽ thấy mình quá nặng như thế nào! Mark bế con gái bằng một tay và tay kia cầm cặp xách. - Con không biết bố là Ngài Cơ Bắp à?

- Ngài Cơ Bắp là ai hả bố? - Là người khỏe nhất Hành tinh. - Và đó là bố phải không ạ?

- Đúng rồi! Bố đấu tranh chống lại sức mạnh của cái ác nhờ vào câu thần chú này: “Bằng quyền năng của trí óc tổ tiên, tôi nắm quyền bá chủ...”. - Thật không bố? Layla hoài nghi hỏi. - Gần như thế con yêu à, gần như thế.

Trong khi đang đi dọc theo vỉa hè, hai tay đều không rảnh rang, Mark nhớ lại những điều Connor đã nói với anh ngày hôm qua. Vào thời điểm này, bạn anh không được ổn. Trái ngược với Mark, thành công trong công việc không khiến Connor cảm thấy thanh thản chút nào. Connor luôn bị quá khứ dằn vặt, bị những hối tiếc gặm nhấm và tin rằng một ngày nào đó mối nguy hiểm sẽ trở lại. - Con nhìn thấy xe ô tô rồi! Layla kêu lên. Con có thể mở bằng khóa bíp được không bố? Trong khi nhìn con gái điều khiển cửa xe tự động mở, Mark tự hỏi liệu nguy hiểm có thể đến từ đâu được cơ chứ.

Bầu không khí dịu mát và chưa bao giờ bầu trời có vẻ trong xanh hơn thế. Trước khi ngồi vào vô lăng, anh liếc nhìn đồng hồ: giờ là 8h 46 phút. Trong vòng chưa đầy một phút nữa, chiếc máy bay sẽ lao thẳng vào tòa tháp phía Bắc.

Trong vòng chưa đầy một phút nữa, New York sẽ đánh mất những vạch mốc và tất thảy sự vững vàng của mình. * * * 26 tháng Ba năm 2002

Tin nhanh - CNN/US “Sau ba ngày tìm kiếm, chúng ta vẫn chưa có tin tức gì về cô bé Layla năm tuổi, mất tích hôm thứ tư tại một trung tâm thương mại ở Quận Cam.” “Layla là con gái của nữ nghệ sĩ violon Nicole Copland và vị bác sĩ tâm lý người New York, Mark Hathaway. Mặt khác, chính anh là người đứng trước ống kính của chúng tôi, trái với yêu cầu của FBI, để chuyển lời tới những kẻ có khả năng bắt cóc con gái mình”.

Mark xuất hiện trước màn hình, tái mét, mắt thâm quầng, khuôn mặt biến sắc. “Tôi muốn nói với những kẻ đã bắt cóc con gái mình rằng không được làm hại con bé... Hãy ra giá đi, tôi sẽ trả. Hãy yêu cầu tôi bất cứ điều gì cũng được, tôi sẽ làm tất. Nhưng không được làm hại con gái tôi. Tôi xin các người...” * * *

Có một thời điểm cho tất cả và một thời cho tất thảy mọi thứ dưới bầu trời Một thời để sinh sôi, và một thời để chết đi [...] Một thời để giết chết, và một thời để chữa lành

Một thời để phá hủy, và một thời để dựng xây Một thời để khóc, và một thời để cười [...] Một thời để xé rách, và một thời để vá lại

Một thời để lặng im, và một thời để nói năng Một thời để yêu thương, và một thời để hận thù [...] SÁCH TRUYỀN ĐẠO, chương 3

* * * 10 tháng Giêng năm 2005 - Mình biến đây, Connor.

Mark vừa bước vào văn phòng của bạn mình. Cách đây vài tháng, văn phòng của họ đã chuyển đến tòa nhà hào nhoáng mới tinh TimeWarnerCenter. Việc chuyển chỗ mới này được dự kiến từ lâu, nhưng Mark không tham gia. Đã ba năm kể từ khi Layla mất tích, anh không đến làm việc nữa mà dành toàn bộ thời gian của mình vào việc tìm kiếm con gái. - Cậu đi đâu? - Mình o biết. Nhưng dù sao chăng nữa, cậu cũng có thể xóa tên mình trên tấm biển phòng khám. Nếu cậu muốn mua lại phần của mình, hãy đến gặp Nicole, cô ấy sẽ không gây khó khăn đâu.

- Hãy tỉnh lại đi, bạn thân mến! Connor vừa trả lời vừa ôm siết lấy bạn. Điều cậu đang phải chịu đựng thật khủng khiếp, nhưng cậu không đơn độc. Cậu có một người vợ mà cậu yêu thương, và tớ cũng ở đây. Bây giờ hơn bao giờ hết, chúng ta cần phải sát cánh bên nhau. - Mình biết, Mark vừa nói vừa gỡ tay bạn ra, nhưng mình không thể làm bộ như không có gì, chuyện này vượt quá sức của mình. Connor không vì thế mà thừa nhận thất bại:

- Cậu và tớ, chúng ta đã luôn vượt qua tất thảy! Cậu nhớ không? Trọn đời bên nhau! Hãy để tớ giúp như cậu từng giúp tớ trước kia. Nhưng Mark không nghe những lời nói đó. Lúc bấy giờ, Connor thốt lên như thể anh cố thuyết phục chính bản thân mình. - Rốt cuộc chúng ta đã sống sót, chúng ta không bao giờ quên, nỗi đau luôn ẩn nấp ở sâu tận cùng tâm can ta, nhưng rốt cuộc chúng ta đã sống sót. Đó là điều mà tớ đã làm trong suốt những năm qua và tớ sẽ chỉ cậu cách làm được như thế.

Nhưng Mark không còn nghe nữa. Thất vọng, Connor thử quay lại được nữa đâu. Mark nhún vai rồi bước ra phía cửa. Đầu óc anh đã để tận đẩu đâu. - Nếu không trở về cùng với con bé, mình thà không quay lại còn hơn.

.