Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Bởi vì yêu - Chương 32

Sự thật.

Để tìm được hạnh phúc, cần phải liều mình đối mặt với bất hạnh. Nếu bạn muốn được hạnh phúc, đừng tìm cách trốn tránh bất hạnh bằng bất cứ giá nào. Tốt hơn là tìm cách làm thế nào - và nhờ vào ai - mà ta có thể vượt qua. Boris CYRULNIK Ngày hôm nay

Phòng khám Mozart Mười chín giờ Ba cơ thể.

Mark, Alyson, Evie.

Ba cơ thể nằm cạnh nhau trong buồng bệnh. Mỗi cơ thể được đặt cạnh trong một ô cách âm hình kén tằm. Ba cái đầu đều đội ba cái mũ chụp có gắn điện cực nối với máy tính.

Đứng đằng sau hệ thống điều khiển, Connor và Nicole lo lắng chờ đợi ba bệnh nhân thoát khỏi giấc ngủ thôi miên mà họ đã trải qua từ nhiều giờ nay. Chưa từng có chiếc máy bay nào. Chưa từng có chuyến bay số hiệu 714.

Chưa từng có sự cố tai nạn máy bay. Cuộc gặp gỡ trong chuyến du hành bằng máy bay giữa Mark, Evie và Alyson chẳng qua là kịch bản của liệu pháp chữa bệnh tập thể dựa trên giấc ngủ thôi miên. Một dạng trò chơi nhập vai có tác dụng chữa bệnh do Connor nghĩ ra để chữa trị cho ba con người đã đến xin anh giúp đỡ vào cái đêm Giáng sinh hôm ấy. Cả anh lẫn Nicole đều không tin rằng báo cho Mark biết Layla đã chết là điều hợp lẽ. Mark đang ở trong tình trạng sức khỏe rất yếu và sự rối loạn tinh thần do phát hiện này gây ra có thể đẩy anh đến tự sát hay trạng thái điên loạn. Để báo cho anh cái tin khủng khiếp ấy, Connor đã nảy ra ý tưởng kịch bản này, một kịch bản cũng buộc Evie phải từ bỏ ý định trả thù và buộc Alyson thừa nhận mình đã phạm tội giết chết Layla.

Nicole lo lắng nhìn chồng. Trong vài phút trước, anh dường như đang ngủ rất thanh thản, cơ thể anh giờ đang có những chuyển động nhẹ nhàng báo hiệu anh chuẩn bị thoát khỏi giấc ngủ thôi miên nhập hồn. Gần như cùng một lúc, Evie động cựa đầu và Alyson vươn tay ra. Nhận thấy rằng các bệnh nhân của mình sắp thoát khỏi trạng thái “hôn mê”, Connor kiểm tra màn hình máy tính được sắp xếp theo hình cung vòng tròn trước mặt anh. Bệnh viện này được trang bị những thiết bị tiên tiến đời mới nhất của kỹ thuật IRM, kỹ thuật cho phép các nhà thần kinh học có thể theo dõi trong quãng thời gian thực tại các hoạt động của bộ não bệnh nhân. Trong toàn bộ thí nghiệm, anh giám sát trên màn hình máy tính. Trong buổi điều trị bằng giấc ngủ thôi miên, hoạt động của não bộ nhìn chung rất mãnh liệt, việc nới lỏng các cơ chế gây ức chế tạo điều kiện cho quá trình sản xuất hình ảnh tâm thần phát triển và khiến con người dễ bị tổn thương trước những cảm xúc. Trên bàn đặt màn hình quan sát, Connor nhận thấy dấu hiệu hoạt động trong vùng thùy trán, nơi có nhiệm vụ kiểm soát các chức năng thực hiện, đồng thời thể hiện rõ rằng các chủ thể đang nắm lại quyền kiểm soát cơ thể của họ. Quả thực ba bệnh nhân cũng dần dần thoát khỏi chứng ngủ lịm.

- Tôi cần sự giúp đỡ của các bạn, Connor vừa ấn nút hệ thống liên lạc nội bộ vừa nói. Gần như ngay lập tức, hai nữ y tá chạy vội tới để hỗ trợ các bệnh nhân thức giấc và giúp đỡ họ loại bỏ dụng cụ đã truyền vào cơ thể họ từ cách đây nhiều giờ một loại dung dịch thuốc mà chất nền là DMT, một loại thuốc an thần gây ảo giác cực mạnh. Mark là người đầu tiên mở mắt và gỡ bỏ chiếc mũ đội đầu. Anh cố đứng thẳng dậy nhưng loạng choạng và buộc phải ngồi xuống. Trong đầu anh, hàng nghìn hình ảnh và cảm giác bắn ra với tốc độ chóng mặt và va đập vào nhau: niềm xúc động khi gặp lại con gái, niềm vui khôn tả khi biết con bé còn sống, nỗi sợ hãi theo linh tính khi máy bay cất cánh, những ảo giác khiến anh khiếp sợ, cơn thèm rượu khiến anh tưởng rằng mình không bao giờ có thể vượt qua được, cuộc gặp gỡ lạ kỳ với Alyson và lời tự thú của Evie khiến anh vô cùng xúc động.

- Cậu cảm thấy thế nào rồi? Connor hỏi anh. Mark muốn trả lời, nhưng vẫn còn choáng váng, anh đưa tay ôm đầu. Những hình ảnh tiếp tục bùng nổ trong đầu anh như những tia chớp gây đau đớn: những mảnh ghép tuổi thơ của anh cùng Connor, khởi đầu câu chuyện tình yêu với Nicole, gương mặt tươi cười của Layla trước cốc kem khổng lồ, rồi khuôn mặt yếu đuối mong manh của con bé khi cuối cùng cũng thú nhận rằng mình đã chết... Connor tiến về phía bạn mình rồi đặt tay lên vai anh.

- Mọi chuyện sẽ ổn thôi, ông bạn, mọi chuyện sẽ ổn thôi. Được Nicole và một nữ y tá nữa giúp đỡ, Alyson khó nhọc đứng dậy. Cô gỡ bỏ chiếc mũ đội đầu và chống tay lên đầu gối để khỏi sụp xuống. Đầu quay cuồng, cô hít thở rất khó nhọc. Giấc ngủ thôi miên khiến cô phải chịu đựng rất nhiều và phải mất một lúc lâu cô mới có thể quay trở lại thực tại. Đến lượt mình, Evie duỗi chân, duỗi tay và nhúc nhắc cổ. Trong khi mọi người tháo các ống truyền ra khỏi người cô, cô cảm thấy một cảm giác nặng nề ập xuống người mình, sau đó là cảm giác toàn thân tê liệt ngắn ngủi. Cô nheo mắt nhiều lần, khó nhọc quan sát những hình bóng đang xoay quanh mình. Phản xạ đầu tiên của cô là nhìn cánh tay: vết xăm, nhưng giống như vết xăm của Alyson, chúng đã biến mất.

Connor tiến lại gần màn hình quan sát để điều chỉnh ánh sáng trong phòng tăng dần cho đến khi cả căn phòng chìm trong cảnh tranh tối tranh sáng. Được thêu trên túi chiếc áo bờ lu của anh, biểu tượng của phòng khám dần hiện ra trước mắt tất cả mọi người: Phòng khám Mozart * * *

Liệu Connor đã thành công trong ván bài đặt cược của mình? Còn quá sớm để có thể khẳng định được điều đó. Dù sao thì anh đã đi đến tận cùng những gì mình hiểu biết, bằng cách kết hợp trong thí nghiệm này toàn bộ ngón nghề của mình. Giấc ngủ thôi miên luôn khiến anh say mê. Từ nhiều năm nay, anh đã sử dụng kỹ thuật này để chữa trị tình trạng phụ thuộc vào thuốc lá và rượu, chứng trầm uất, đau nửa đầu, mất ngủ, chứng ăn uống vô độ cũng như biếng ăn. Giấc ngủ thôi miên cho phép tránh được sự phong tỏa và sự đoản mạch của các quá trình phụ thuộc tinh thần. Đặc biệt là trong tình trạng giấc ngủ nhập hồn, bác sĩ điều trị và bệnh nhân có thể tiếp cận với chiếc két sắt của vô thức, nơi lưu giữ hàng nghìn dữ liệu chi phối cuộc sống của mỗi cá nhân. Trong tình trạng đặc biệt này, bện nhân có thể đến với những kỷ niệm đã bị lãng quên và sống với những giấc mơ sống động như thể chúng có thực. Để hướng dẫn Mark, Alyson và Evie trên con đường chữa trị thành công, Connor đã soạn thảo kịch bản này như một trò chơi nhập vai. Thể xác “ngừng hoạt động”, tinh thần kết nối với một dạng thực tế ảo, họ phải đối mặt với những con quỷ và nỗi sợ hãi sâu kín nhất của chính mình. Trong nhiều giờ liền, Connor đã hướng dẫn họ, bằng cách buộc họ lắng nghe giọng nói gợi ý chậm rãi để định hướng họ tốt hơn trên con đường tang tóc, chấp nhận và tha thứ. Giấc ngủ thôi miên quả thực đã giữ vai trò chiếc máy gia tốc trong quá trình điều trị, cho phép tinh thần của bệnh nhân trong vài giờ đồng hồ có được những bước tiến lẽ ra phải mất nhiều năm mới có được theo liệu pháp tâm lý cổ điển.

Để tăng hiệu quả tình trạng nhập hồn sâu này, Connor đã gắn lên đầu mỗi bệnh nhân một chiếc mũ có từ tính, chiếc mũ này có tác dụng buộc phần vỏ não thái dương chịu tác động của lực từ trường lớn, và phải gây nhiễu phần ý thức của bệnh nhân. Kết hợp với thuốc DMT, nó đã gây ra những ảo giác cực mạnh cũng như sự trỗi dậy của những kỷ niệm mãnh liệt gắn liền với thời thơ ấu và những thời kỳ đen tối trong cuộc đời họ. Giờ đã hoàn toàn tỉnh táo, cả ba Mark, Alyson và Evie ngập ngừng nhìn nhau. Kể từ đêm Giáng sinh hôm đó, Connor đã tiến hành các buổi điều trị tâm lý riêng với từng người và anh đã trông chừng để cả ba không bao giờ gặp nhau. Quả thực đó là lần đầu tiên họ trông thấy nhau trong “cuộc đời thực” và, thậm chí không ai dám lên tiếng nói với người khác, họ biết rằng kể từ nay họ gắn bó với nhau bởi một mối liên hệ bền chặt. Về thể lực, họ vẫn còn cảm thấy ở trong tình trạng lạc ý thức, kiệt cùng sức lực và năng lượng, như thể họ vừa chạy trong hàng giờ liền mà không ngừng nghỉ lấy hơi. Nhưng đặc biệt là trong tâm trí họ đã diễn ra một tiến trình phát triển ấn tượng nhất. Giống như hình ảnh chiếc ổ cứng của máy tính, não bộ của họ cho họ cảm giác như vừa được lập trình lại, tập hợp lại, quét sạch virus và những tệp tin bị nhiễm virus. Nhưng liệu họ đã thật sự được giải phóng khỏi gánh nặng đau buồn và cảm giác tội lỗi vốn đè nặng lên họ từ rất lâu rồi không? * * *

Sau khi rời phòng khám, tất cả họ gặp lại nhau trên phần đất phía trước của BatteryParkCity. Bị cơn gió mạnh quất thẳng vào người, chuyến đi dạo dọc bờ sông của họ liên tục bị làm phiền bởi đám người chạy bộ, những người bán hàng rong và những kẻ trượt pa tanh nghiệp dư. Mặt trời đã khuất, nhưng bầu trời vẫn còn tia sáng rực rỡ đó, làm nổi bật màu của thảm cỏ mùa xuân nơi trẻ con đang chơi bóng đá hay ném đĩa. Hơi lùi lại một chút, Connor vừa nhìn ba bệnh nhân của mình vừa tự hỏi điều gì đang chờ đợi họ trong tương lai. Người ta không thể trù liệu được những hậu quả của kiểu điều trị này. Ngay sau khi thoát khỏi trạng thái ngủ thôi miên, ta hầu như luôn cảm thấy tự do hơn và nhẹ nhàng hơn, nhưng không đảm bảo loại trừ được những tác động lâu dài. Connor từng có những bệnh nhân mà anh nghĩ rằng đã khỏi bệnh nhưng sau đó họ lại tự sát một cách khó hiểu. Những người khác thì ngược lại, vốn bị một số đồng nghiệp của anh coi là những “trường hợp tuyệt vọng”, thì nay lại có một cuộc sống cân bằng và hạnh phúc.

Liệu đó có phải là trường hợp của Alyson? Kiều nữ tỷ phú vừa mới ngồi vào một chiếc taxi. Qua cửa kính, Connor thấy cô chỉ hướng đi cho tay tài xế rồi tranh cãi với anh ta một lúc. Cuối cùng thì chiếc yellow cab cũng chuyển bánh và, trước khi chiếc xe mất hút trong dòng xe cộ, cô gái trẻ và chàng bác sĩ thần kinh học trao nhau ánh mắt ngắn ngủi nhưng sâu sắc. Hình ảnh cuối cùng mà Connor còn lưu giữ lại của Alyson là hình ảnh bàn tay cô đặt lên thành cửa kính ra dấu tạm biệt. Trong khi đến lượt Nicole đi lấy xe, Mark và Connor im lặng bên nhau, ánh mắt nhìn xa xăm. - Nếu cậu biết rằng mọi chuyện đều có vẻ thực biết mấy... Mark thổ lộ sau một lúc.

Connor chăm chú nhìn bạn. - Layla... Mark tiếp tục với giọng run run, con bé vô cùng thực... vô cùng sống động... - Đó là cách duy nhất tớ tìm thấy để giúp cậu, Connor giải thích. Khi cậu trở về vào cái đêm Giáng sinh ấy, bọn tớ không thể nói cậu biết về cái chết của con bé. Điều đó sẽ giết chết cậu ngay.

- Đúng vậy, Mark thừa nhận. Ánh mắt anh nhìn xa xăm, đến tận bên tượng Nữ thần Tự do và đảo Ellis. - Cảm ơn cậu đã để mình nói chuyện với con bé lần cuối, rốt cuộc anh nói. Điều đó vô cùng quan trọng với mình...

Connor nhìn bạn. Dòng nước mắt lặng câm tuôn trào xuống tận chiếc áo pull và rơi xuống đất. Trong khi hai người đàn ông ôm siết nhau, Mark nói thêm: - Con bé sẽ ổn, cậu biết đấy. Con bé có vẻ rất hạnh phúc, ở trên đó... Ở trên đó...

Những từ này âm vang một cách lạ thường trong tâm trí họ và một lần nữa, mỗi người lại rơi vào trạng thái im lặng, ngẫm nghĩ về ý nghĩa của những từ ở trên đó: một sản phẩm tinh thần thuần túy dưới tác động của giấc ngủ thôi miên hay thật sự là thế giới bên kia? Chiếc ô tô của Nicole dừng ngay trước mặt cắt ngang dòng suy nghĩ của họ. Nữ nghệ sĩ violon mở cửa kính điện tử và, bằng một giọng rời rạc khó có thể che giấu nổi nỗi lo lắng nào đó, hỏi chồng mình: - Anh muốn đi đâu?

Không chút do dự, Mark ngồi vào ghế cạnh cô rồi trả lời: - Về nhà của chúng ta. * * *

Giờ mặt trời gần như đã lặn mất. Còn mười phút nữa là màu hồng của các tòa tháp ở công viên Battery sẽ nhuốm màu nâu xám. Connor gặp lại Evie ở gần hàng lan can khu vực bến du thuyền bao quanh nhà kính winter garden. Mặc dù chịu thiệt hại nhiều do các vụ tấn công khủng bố, nhưng giờ nơi này không còn chút dấu vết có thể nhận thấy bằng mắt thường của vụ tấn công 11 tháng Chín. Tuy vậy, Ground Zero ở rất gần đây và vẫn còn phảng phất trong không khí sự chết chóc, gió và sức sống tràn trề.... Ngồi xếp bằng trên một trong số những chiếc ghế băng được đặt bao quanh bờ sông, cô gái trẻ nhìn lơ đễnh hàng du thuyền sang trọng neo dọc North Cove. - Cô cảm thấy thế nào rồi? Connor vừa hỏi vừa chống khuỷu tay lên lan can.

- Ổn cả, Evie trả lời bằng giọng lừng chừng. Không rời mắt khỏi cô gái, Connor châm một điếu thuốc và căng thẳng phả khói lên cao. Anh những muốn liệu pháp chữa trị của mình thành công và Evie sẽ vĩnh viễn từ bỏ ý định trả thù kẻ đã sát hại mẹ mình xiết bao. - Cái đó sẽ giết chết anh đấy, một lát sau cô buông lời nhận xét.

- Cái gì cơ? - Thuốc lá. Connor nhún vai.

- Đầy thứ giết chết... - Vì thế mà nó không làm anh sợ chết ư? Connor suy nghĩ trong vài giây, đồng thời phả từng cuộn khói bay lên.

- Sống còn làm tôi khiếp sợ hơn nhiều, anh thú nhận với vẻ chân thành đến mức chính anh cũng phải ngạc nhiên. Mặc dù vậy anh vẫn ném mẩu thuốc lá xuống sông và cưỡng lại ý định châm tiếp điếu khác. Những tuần vừa qua, anh hầu như không chợp mắt. Hàng đêm, với sự miệt mài kiểu cầu toàn chủ nghĩa, anh làm việc không ngơi nghỉ để thực hiện các bước trong quá trình điều trị cho cả nhóm. Giờ là lúc mọi mệt mỏi tích dồn được dịp bất ngờ bung ra, khiến cơ thể anh kiệt quệ và tâm trí anh xáo trộn. Tuy vậy, anh vẫn chưa hoàn toàn kết thúc “nhiệm vụ” của mình. Anh còn phải đảm bảo rằng Evie không nuôi dưỡng và thực hiện ý định của cô nữa. Và anh chỉ thấy có một cách chắc chắn. Một cách hung bạo và bất thường mà ở trường y người ta không dạy cho anh. Nhưng anh không phải là một tay bác sĩ như những người khác... Thành công của anh, tiền bạc của anh, chiếc ô tô xa xỉ của anh, căn hộ giá hai triệu đô la của anh: tất thảy những thứ đó, chỉ là gió thoảng qua mà thôi và anh biết rõ điều này. Anh chưa bao giờ là thành viên tham gia nhóm các bác sĩ tâm lý của New York. Thế giới này không phải là của anh. Thế giới của anh là thế giới của những khu phố xập xệ ở Chicago, thế giới của thời thơ ấu đầy biến động, của bạo lực và sợ hãi.

Sau phút ngập ngừng cuối cùng, anh tiến lại gần Evie, ngồi xuống ghế băng bên cạnh cô gái rồi lôi một khẩu súng với băng súng mạ bạc từ trong túi áo măng tô ra. * * * Đó là thứ vũ khí anh đã lấy tại nhà hai tay trùm buôn ma túy cách đây hai mươi năm. Một bằng chứng không thể chối cãi được nhưng tuy vậy anh không bao giờ tìm cách vứt bỏ đi, như thể giác quan thứ sáu mách bảo anh rằng một ngày nào đó anh sẽ cần đến nó.

Vừa nhìn thấy khẩu súng, Evie trở nên kiên cường hơn. Giống như Connor, cô cũng xuất thân từ thế giới thấp kém: thế giới của sự ồn ào, của đòn roi, thế giới mà điều tồi tệ xảy đến thường xuyên hơn là những điều tốt đẹp. - Tôi đã tìm thấy ông ta, Connor giải thích. - Ai cơ? Cô vừa hỏi vừa dán chặt ánh mắt mình vào ánh mắt anh.

- Craig Davis, kẻ đã giết mẹ cô. Giờ thì hai khuôn mặt chỉ còn cách nhau vài centimet. Connor thấy Evie hơi run run và một ngọn lửa đột nhiên bừng cháy trong mắt cô. - Ông anh sống trong một tòa nhà nhỏ, ngay phía sau nhà tờ StJohn the Divine. Kể từ một tuần nay tối nào tôi cũng đến đó. Tôi biết ông ta ở căn hộ nào mã số cửa ra vào, giờ giấc canh gác và nơi ông ta đi mua sắm.

Theo bản năng, Evie cảm nhận thấy Connor đang nói với mình sự thật, nhưng chưa bao giờ cô ngờ đến lời đề nghị lạ thường mà anh nói với cô: - Nếu cô yêu cầu, tôi sẵn sàng đi giết ông ta, vừa nói anh vừa giơ khẩu súng lên đầu. Evie choáng váng trước lời đề nghị của Connor.

- Nếu cô thực sự muốn trả thù, bác sĩ thần kinh học tiếp tục, mọi chuyện có thể kết thúc vào tối nay. Cô chỉ cần nói một câu và trong vòng một tiếng nữa, Craig Davis sẽ không còn tồn tại trên thế giới này. Evie càng bối rối hơn nữa khi cô hiểu ra rằng đó không phải là những lời nói gió thoảng. - Ngay bây giờ, chính cô là người quyết định, Connor vừa nói vừa đứng dậy, ý thức rất rõ rằng mình đã đặt số phận của mình vào tay cô gái trẻ.

* * * Có lẽ phải mất một phút sau Evie mới đến bên Connor ở gần hàng lan can. Không nói một lời, cô nhẹ nhàng lấy khẩu súng từ tay anh, vật chứng cuối cùng cho quãng đời đau khổ in đậm trong cuộc đời bác sĩ. Với thái độ đan xen không rõ ràng giữa ghê tởm và say mê, cô nhìn khẩu súng vài giây trước khi dùng hết sức bình sinh ném nó xuống làn nước lạnh lẽo của vịnh Hudson.

* * * Mặt trời giờ đây đã hoàn toàn khuất dạng. Đối diện với những tòa nhà chọc trời đèn đuốc sáng trưng, con đê chắn sóng gần như vắng tanh. Trong khoảng thời gian rất lâu, Connor và Evie đứng im lặng, bất động bên nhau và đơn độc quạnh hiu. Sau một cơn gió bất chợt thổi tới khiến Evie rùng mình. Trong khi họ quay trở lại phòng khám, Connor quàng chiếc áo măng tô của mình lên vai cô gái trẻ.

Họ trao nhau ánh mắt dịu dàng và Connor hiểu rằng mình đã cứu sống cô. Và rằng đến lượt cô đã cứu sống anh. Đoạn kết 1. Cuộc sống sau đó... Mark & Alyson

Mark không bao giờ tiếp tục công việc của mình tại văn phòng của Connor nữa. Hai tháng sau đợt điều trị, anh tìm được chân “bác sĩ tâm lý đường phố” tại một hiệp hội chuyên giúp đỡ những người vô gia cư. Hàng ngày, anh đi khắp thành phố giám sát khoảng hơn trăm người không nhà cửa mà anh đang gắng giúp họ thoát khỏi cảnh rượu chè, khỏi cuộc sống đường phố và tránh cho họ lại rơi vào cảnh đó. Anh toàn tâm toàn ý cho cuộc chiến mới này và cũng đã thành công. Chính lần rơi xuống địa ngục đã biến đổi con người anh: anh chàng bác sĩ tâm lý trẻ tuổi đầy tham vọng và tự tin đã nhường chỗ cho một người đàn ông yếu đuối hơn, nhưng con người hơn. * * *

Ở một góc phố nào đó, anh thường thấy Layla ngồi trên một bậc thềm hay trên cầu bập bênh ở khoảng sân chơi dành cho trẻ con. Gương mặt con bé vẫn đẹp, vẫn trầm lặng và bình thản như khi ở trên máy bay. Con bé không nói gì nhưng đưa tay khẽ ra hiệu với anh và anh cũng kín đáo đáp lại. Điều ấy khiến anh an tâm rằng con bé vẫn ở đó, phía sau anh, dõi theo anh như một vị thần hộ mệnh trong tuổi thơ anh. Anh không hề nói chuyện này với cả Connor lẫn Nicole, bởi anh biết rõ rằng việc Layla xuất hiện chỉ xảy ra trong tâm trí anh mà thôi. Nhưng có quan trọng gì: điều tưởng tượng ấy là một phần của trạng thái cân bằng mà anh tự dựng lên cho mình để lại tiếp tục đứng vững. Đó mới là tất cả những gì đáng kể. * * *

Một buổi sáng tháng Chín, khi mở radio, Mark mới hay tin Alyson Harrison đã chết trong một tai nạn máy bay trực thăng tại Amazon. Đứng đầu một trong những tổ chức do người cha sáng lập, kiều nữ tỷ phú ấy, từ vài tháng nay, đã tham gia rất nhiệt tình vào cuộc chiến chống lại quá trình tàn phá khu rừng nhiệt đới rộng lớn để bảo vệ môi trường. * * * Phải mất nhiều tuần mới xác định được vị trí của xác máy bay, nhưng người ta chẳng bao giờ tìm thấy xác của viên phi công người Brasil lẫn cô gái được hưởng quyền thừa kế giàu có.

* * * Tháng Mười một, Mark nhận được một tấm bưu thiếp được gửi từ Lhassa. Trên ảnh là một tác phẩm điêu khắc bánh xe luân hồi đặt trước lối vào một tu viện Tây Tạng. Đoạn thư không ký tên người gửi, nhưng anh nhận ra ngay nó là của Alyson.

Trên tấm bưu thiếp viết: Em luôn nghĩ tới anh. Có lẽ anh có lý: có lẽ người ta có thể thực sự làm lại cuộc đời mình chứ không chỉ hài lòng với việc tiếp tục nó. Dù sao chăng nữa đó cũng chính là niềm hy vọng từ nay em sẽ bám lấy.

Trong khi chờ đợi, em muốn chuyển đến anh điều này. Em đã tìm thấy mấy dòng ghi chú này ở một trong những cuốn sổ tay của bố em. Em rất muốn tin rằng ông giữ chúng để một ngày nào đó trao lại cho anh... Sau đó là ba từ: vĩ độ, kinh độ, độ cao... kèm theo một dãy số khiến Mark cứ mãi băn khăn cho đến khi anh hiểu được ý nghĩa của chúng. Đó là tọa độ của Hệ thống Định vị Toàn cầu nơi Layla được chôn cất.

* * * Một ngày thứ Bảy tháng Mười hai, Mark cùng Nicole lái xe băng qua những dãy núi và bình nguyên sỏi đá thuộc sa mạc Mojave. Vào đầu giờ chiều một ngày không ánh mặt trời, họ tới một vùng đất hoang vắng, nằm không xa biên giới bang Nevada. Theo như trên máy thu nhận tín hiệu từ Hệ thống Định vị Toàn cầu, họ rời đường chính để tiến sâu vào một khu toàn đá dăm bụi bặm và những mỏm đá lởm chởm. Ở giữa vùng đất khô cằn ấy, họ nhận thấy một khoảnh đất nằm hơi tách biệt, mặt đất nứt nẻ, nhưng có tán cây Ngọc giá che phủ. Ngay lập tức họ biết rằng chính là đây. Họ xuống xe rồi tay trong tay tiến về nơi con gái họ đang yên nghỉ. Sáu năm sau ngày Layla qua đời, cuối cùng họ cũng đã có thể nói lời vĩnh biệt cô bé.

* * * Rồi cuộc sống bắt kịp họ... Một hôm, Mark bất giác nhận thấy mình đang mỉm cười và anh lại có thể nói về chuyện tương lai.

Cùng với thời gian, những lần xuất hiện của Layla thưa dần. Không phải bởi anh không nghĩ tới con gái mình nữa, mà bởi anh nghĩ tới con bé theo một cách khác. Từ giờ anh có thể nhớ tới con bé mà không cảm thấy quặn đau nữa.

Một tối, Nicole báo với anh rằng cô đang có mang và anh đón nhận tin ấy lòng tràn ngập vui sướng. Họ có một bé trai đầu tiên rồi một cậu nhóc nữa vào ba năm sau đó. * * *

Rồi năm tháng trôi đi... Chiều tối một ngày tháng Bảy, mười năm sau khi câu chuyện này bắt đầu, một cuộc gặp gỡ lạ lùng đã diễn ra tại sân bay Heathrow. Mùa hè ấy, Mark và Nicole nghỉ dài ngày để đưa hai cậu con trai của họ - Théo, tám tuổi, và Sam, năm tuổi - đi khám phá những kỳ quan của Lục địa Già. Sau khi đã thăm thú Athènes, Paris và London, gia đình nhỏ bé ấy giờ đang sửa soạn để bay tới lisbonne.

- Đi nào, Sammy! Mark vừa hô to vừa nhấc bổng cậu con trai để đặt lên vai mình trong khi Nicole nắm lấy cánh tay Théo. Quây quần bên nhau, cả bốn người họ cùng lên thang cuốn dẫn tới khu vực làm thủ tục lên máy bay. Một cặp vợ chồng khác đang đi xuống theo chiều ngược lại. Người đàn ông, kiểu người Nam Mỹ, trìu mến nhìn vợ và con gái mình, một bé gái lai có nước da màu đồng. Khi hai gia đình đi ngang nhau, ánh mắt Mark thoáng bắt gặp ánh mắt người phụ nữ đang đi qua trước mặt anh. Anh chắc chắn đó là Alyson Harrison. Vẻ bề ngoài của cô đã đổi khác: cô gái tóc vàng với khuôn mặt xương xương, thân hình mảnh dẻ và dáng vẻ sành điệu giờ đã là một người phụ nữ đầy đặn, mái tóc hạt dẻ, cùng vài lọn uốn xoăn tạo cho cô một vẻ điềm tĩnh. Chỉ có đôi mắt cô là không thay đổi.

Mark vẫn luôn tự hỏi Alyson đã trở thành người như thế nào. Vài tháng sau khi cô được coi là đã chết, anh đọc thấy trên tờ báo rằng người vợ góa của Richard Harrison đã nắm lại quyền điều hành đế chế Green Cross sau vụ mất tích thảm thương của cô con gái riêng của chồng. Và tất cả chỉ có thế. Thông qua chính dòng tin ấy Alyson đã nói lời từ biệt với báo giới, cô, người trong vòng nhiều năm liền luôn có mặt trên trang nhất các tờ lá cải trên toàn thế giới.

Khi tự hỏi về những cảm giác mà hiện thời Alyson gợi lên trong anh, Mark chẳng hề cảm thấy một chút đắng cay nào và anh thậm chí còn hy vọng bản thân cũng đã tìm thấy sự thanh thản. Khi gặp cô trên thang cuốn, Mark đoán rằng cô gái từng được hưởng quyền thừa kế ấy đã làm lại cuộc đời mình dưới một nhân thân khác, cùng với người phi công trực thăng đã giúp cô giả chết, và cuối cùng cô cũng đã hạnh phúc. Alyson cũng nhận ra anh. Họ chỉ nhìn nhau một lúc, nhưng mỗi người đều thấy được trong ánh mắt người kia hình ảnh phản chiếu của tất cả những gì bản thân họ đang cảm thấy.

Đoạn kết 2. Chuyện của họ... Evie & Connor Chicago Evie chạy vụt ra khỏi bệnh viện và trèo lên chiếc taxi đã đợi cô được hai chục phút. Cô đưa cho người tài xế địa chỉ của một nhà hàng tại Magnificent Mile rồi, vì vẫn mặc áo bờ lu trắng, cô bắt đầu thay đồ ở băng ghế sau.

Mười năm đã trôi qua kể từ khi cô gặp Connor lần đầu tiên. Cô thiếu nữ dễ bị tổn thương giờ đã trở thành một phụ nữ hai mươi lăm tuổi xinh đẹp. Hai tháng trước, cô đã xuất sắc giành được tấm bằng y khoa và tuần này cô bắt đầu năm nội trú đầu tiên tại khoa bỏng thuộc bệnh viện Chicago Presbyterian. Vài năm trước, Connor đã được điều trị tại chính nơi này sau khi bị tấn công. Một sự trùng hợp không thực sự là một sự trùng hợp... Evie đã phải làm tất cả những gì cần làm để được nhận vào vị trí này. Cô mong muốn được tới thành phố nơi Connor từng sinh ra và nơi anh trải qua tuổi thơ của mình. Cô muốn bước đi trên bước chân của anh, nhìn thấy những gì anh đã thấy, chịu đựng những gì anh đã chịu đựng, cho đến khi cô hòa vào anh. Để ăn mừng lễ tốt nghiệp của mình, cô đã mời Connor tới nhà hàng. Một cách để cảm ơn anh vì tất cả những gì anh đã làm cho cô từ mười năm nay: luôn luôn có mặt bên cô, lo toàn bộ chi phí học hành cho và đã đón chào cô vào gia đình mà anh cùng Mark và Nicole tạo ra.

Vả lại, cô cũng có điều cần thú nhận với anh. Một điều gì đó đè nặng lên trái tim cô từ bấy lâu nay. * * *

Hai ngày trước, nhân một chuyến viếng thăm các nơi trong bệnh viện dành cho nhân viên mới, Evie đã gặp chủ nhiệm khoa, Loreena McCormick, người trước kia từng phụ trách những trường hợp bỏng nặng. Tuy chưa bao giờ gặp bà, nhưng Evie biết rõ bà là ai. Connor đã kể với cô về bà và về sự tận tụy chăm sóc của bà trong thời gian anh nằm viện. - Chính là nhờ bà ấy mà giờ đây anh còn trên thế gian này, anh đã thú nhận như vậy trong một trong những lần hiếm hoi anh trải lòng. Vì vậy Evie rất tò mò muốn được gặp bà bác sĩ. Tuy nhiên, điều khiến cô ngạc nhiên lại là cái cách bà chủ nhiệm khoa nhìn cô chằm chằm đầy bối rối, trong khi cô coi như không hề biết bà.

Ngày hôm sau, cô gái trẻ càng băn khoăn hơn khi nhận được một bức thư điện tử của Loreena McCormick, trong đó chỉ có số hiệu bệnh án của một bệnh nhân bí ẩn. Evie mày mò tìm hiểu, nhưng bệnh án đó đã quá cũ nên không thể tra cứu trên mạng được. Vì vậy, nửa đêm hôm ấy, sau ca trực của mình, cô đã đi tới kho tài liệu lưu trữ nằm ở tầng hầm thứ ba. Trong hàng giờ liền, cô đi khắp các lối đi giữa hàng dãy kệ đang oằn xuống vì sức nặng của đống thùng các tông, để rồi cuối cùng cũng tìm thấy bệnh án được chú dẫn. Đó là bệnh án của Connor.

* * * Hai bàn tay cô run run mở nó ra. Giữa đống phim X quang và biên bản phẫu thuật, Evie phát hiện ra khoảng hơn chục bức tranh Connor vẽ trong thời gian anh nằm viện. Họng nghẹn lại, cô chăm chăm nhìn vào những bức phác họa đầu tiên rồi những bức tiếp theo. Vẫn luôn là khuôn mặt của cùng một phụ nữ, được phác bằng bút chì với những nét vẽ vô cùng nhẹ nhàng. Và khuôn mặt ấy, là khuôn mặt cô.

* * * Cô quyết định coi chi tiết ấy như một dấu hiệu của số phận. Một dấu hiệu hẳn đã mang lại cho cô đủ nghị lực để thổ lộ tình yêu của mình với Connor. Những gì khiến cô gắn kết với anh bắt nguồn từ rất sâu xa.

Sau buổi chữa trị theo liệu pháp giấc ngủ thôi miên, Connor cảm thấy mình phải có trách nhiệm với cô gái trẻ, người đã gợi lại rất rõ nét trong anh hình ảnh cậu thiếu niên đã từng là anh. “Cô ấy là người bên mình”, Mark đã từng thừa nhận trong buổi điều trị, và đúng là họ đã từng trải qua những thử thách như vậy, đã từng cảm thấy bị nhục nhã như vậy. Ngay từ đầu, họ đã cảm thấy thật gần gũi và tình cảm trìu mến mà Connor dành cho Evie chỉ ngày một tăng lên cùng với thời gian.

Về phần mình, Evie chẳng còn ai khác ngoài anh trên thế gian này. Khi chấp nhận sự giúp đỡ của anh, cô đã lại một lần nữa đặt cuộc sống của mình vào tay anh và anh trở thành tất cả đối với cô. Cô vẫn thường hay nhớ lại bản danh sách cô đã lập ở cuối cuốn nhật ký của mình khi còn sống tại Las Vegas. Không mấy điều trong đó được thực hiện. Cô chưa bao giờ đi nghỉ cùng mẹ mình. Bà đã qua đời mà không có được lá gan mới cho mình. Nhưng Evie đã tới New York và cuối cùng đã gặp được một người có thể hiểu cô. Còn về ước nguyện cuối cùng của cô - “một ngày nào đó, có ai đó yêu mình”, - cô chỉ mong muốn một điều: ai đó ấy là Connor. * * *

Connor bước tới nhà hàng trước. Anh giao chiếc BMW hai chỗ thuê tại sân bay lại cho người nhân viên đỗ xe và đi thang máy lên tận sân thượng có tầm nhìn toàn cảnh xuống sông Chicago. Người ta đã sắp xếp cho anh một bàn tắm đẫm ánh mặt trời, nơi anh có thể thong thả lặng ngắm cánh rừng vĩ đại toàn những tòa nhà chọc trời đang trải ra trước mắt. Đây là lần đầu tiên anh quay lại thành phố này, nơi anh đã sinh ra và đã rời đi ba mươi năm trước đây trong tình cảnh thảm thương. Anh đã ra đi trong tư thế của kẻ biệt xứ, giờ anh đã trở lại trong vị thế của người chiến thắng. Mười năm vừa qua thật rực rỡ. Những thử nghiệm của anh trong lĩnh vực chữa trị bằng liệu pháp giấc ngủ thôi miên giờ đã được đồng nghiệp công nhận và đưa vào giảng dạy tại các trường y khoa. Nhờ phương pháp này, anh đã điều trị thành công cho hàng trăm người và nhận được danh hiệu Doctor in America trong hai năm liên tiếp. Về chuyện gia đình: anh là cha đỡ đầu của hai cậu con trai nhà Mark và anh vẫn tiếp tục gặp bạn mình gần như hàng ngày. Ngay cả khi không còn làm việc cùng nhau nữa, hai người bạn ấy vẫn luôn rất gần gũi. Vả lại Mark còn là người duy nhất anh dám thổ lộ điều bí mật vẫn khiến anh day dứt từ hai năm nay và anh vẫn luôn chống chọi với nó...

* * * Ngồi trong taxi, Evie cởi đôi giày thể thao ra rồi thay vào một đôi giày cao gót phù hợp hơn. Cô lục tìm trong túi xách tay lôi ra một túi đồ trang điểm nhỏ. Nào! Một chút phấn, một nét chì kẻ mắt và thế là xong. Cô muốn mình thật đẹp, như trong các bức vẽ của Connor. Anh sẽ phản ứng thế nào khi nghe cô bày tỏ tình yêu nồng nàn của mình? Cô hoàn toàn mù tịt về điều này. Nhưng cô không thể giữ tình yêu trong im lặng lâu hơn nữa bởi, khi lớn dần lên, tình yêu ấy làm cô nghẹt thở và hủy hoại cô.

Mọi điều tốt đẹp xảy đến trong cuộc đời cô đều là nhờ vào Connor. Cô thường tự hỏi mình sẽ trở thành người thế nào nếu như con đường cô đi không bắt gặp con đường của vị bác sĩ thần kinh học, vào buổi tối Giáng sinh đáng nhớ ấy khi cô tìm các nẫng cái túi của anh. Giờ này cô sẽ ở đâu? Trong tù? Hay đã chết? Hay làm phục vụ trong một nhà trọ bên lề đường quốc lộ ở vùng hạng ba? Đôi khi, thành công trong cuộc sống bắt nguồn từ những thứ chẳng lấy gì làm to tát: một cuộc gặp gỡ, một quyết định, một cơ may, một sợi dây... Suốt những năm vừa qua, cô luôn tìm mọi cách gây ấn tượng với anh, không ngừng tìm kiếm những lời khen ngợi tán đồng từ anh. Tất cả mọi điều cô đang làm, cô đều làm vì anh. Bởi chỉ với anh, cô mới thực sự cảm thấy bản thân mình. Connor chính là phần cô còn thiếu. Anh biết mọi điều về cô và cô biết mọi điều về anh. Cô cảm nhận được những rạn nứt, những yếu đuối, sợ hãi trong anh. Và nhất là, khi trù tính chuyện tương lai, cô luôn thấy chính anh sóng bước bên mình và cô không hình dung ra ai khác có thể là bố các con cô.

* * * Connor nhìn đồng hồ rồi nhấp một ngụm nước khoáng. Tại sao anh lại nhận lời mời này? Tại sao anh lại tự ép mình vào nỗi đau khổ này? Lâu nay, Evie và anh luôn rất hiểu nhau và rồi, thời gian vừa qua, Connor xa cách dần bởi các buổi hội thảo ở nước ngoài cứ nhân lên không ngừng và anh không còn giữ liên lạc với cô qua điện thoại nữa. Tại sao vậy? Bởi anh nhận ra mình đã đem lòng yêu cô gái trẻ và cảm thấy không thể che giấu tình yêu của mình dưới lớp vỏ tình cảm quý mến đơn thuần được nữa. Anh yêu mọi thứ ở cô: giọng nói của cô, cử chỉ của cô, nụ cười của cô, nốt ruồi trên làn da cô, và việc cô biết mọi thứ về anh. Khi ở bên cô, Connor cảm thấy những gì anh đã chôn vùi sâu tận đáy lòng mình lại trỗi dậy: niềm hy vọng, khát khao được mở lòng ra với người khác và niềm tin vào tương lai. Là một nhà thần kinh học, anh hiểu rõ rằng yêu chẳng phải là gì khác ngoài một vấn đề sinh học, là công việc của các hoóc môn và chất dẫn truyền thần kinh. Nhưng điều ấy chẳng thay đổi được gì trong chuyện của anh: anh cần phải thoát khỏi sự chi phối của tình yêu ấy.

Ngay cả khi anh có được trái tim Evie, thì khả năng có thể mất cô một ngày nào đó cũng đủ để anh từ bỏ. Anh vừa bước sang tuổi bốn mươi lăm. Anh đang ở đỉnh cao của sự nghiệp và sự nổi tiếng. Hiện giờ, anh vẫn còn quyến rũ và đầy hấp dẫn. Nhưng ngày sau thì sao? Trong mười năm, mười lăm năm, hai mươi năm nữa thì sao? Bất chợt, không kìm nén nổi nữa, anh vụt đứng dậy. Anh đang làm gì ở cái nhà hàng chuyên dành cho khách du lịch này, làm gì mà lại đi chờ đợi người phụ nữ anh chẳng bao giờ có thể yêu? Anh để lại một tờ tiền trên bàn, tìm lối đi về phía cửa rồi bấm thang máy để rời khỏi sân thượng. * * *

Chiếc taxi thả Evie trước cửa nhà hàng. Cô đi qua phòng chính và bấm thang máy để lên sân thượng. Hai chiếc cabin thang máy đi lướt qua nhau mà họ không hề hay biết.

Điều gì khiến hai người yêu nhau không gặp được nhau? Một vài giây đồng hồ, một thoáng lưỡng lự, một cơ may, một sợi dây... * * * Connor lấy lại xe và, tâm trí rối bời, anh quyết định quay lại sân bay. Anh sắp đi vào đường cao tốc thì, trong một cơn cảm hứng vừa bất chợt vừa mạo hiểm, anh quay xe lại và đi về hướng khu phố nơi anh đã trải qua thời thơ ấu.

* * * Ba mươi năm đã trôi qua nhưng Greenwood không thay đổi nhiều. Quá trình tư sản hóa đã chạm đến một phần của khu South Side vẫn chưa hề tác động tới những ngọn tháp đổ nát nơi khu phố của tuổi thơ anh. Connor đỗ chiếc xe hai chỗ mới toanh giữa bãi đậu xe. Vào thời anh còn ở đây, một con xe thế này có lẽ sẽ bị bốc hơi hoặc bị thiêu rụi chỉ trong vòng chưa đầy mười lăm phút. Giờ liệu nó có thể trụ được lâu hơn không? Chắc chắn là không, dựa vào những ánh mắt và lời lẽ chế nhạo mà một nhóm những kẻ vô công rồi nghề đã kịp quẳng về phía anh, người ta có thể đoán ra điều ấy. Connor bước qua mặt họ mà chẳng mảy may suy suyển hành trình của mình. Một quả bóng rổ lăn đến gần chân, anh cúi xuống nhặt nó lên rồi ném lại về phía hai cậu nhóc đang chơi “một chọi một” trên khoảnh đất. Một thoáng e sợ, Connor bước vào sảnh tòa nhà cũ kỹ của mình. Chỉ có mấy hộp thư bị gỡ đi. Trên những hộp còn lại, anh nhận thấy vài cái tên quen thuộc xưa kia, nhưng không còn tên gia đình đã nhận nuôi con. Nơi bậc thềm cầu thang, một cậu bé đang lặng lẽ ngồi làm bài tập.

Vẫn luôn có một đứa, Connor vừa nghĩ vừa khẽ gật đầu chào cậu nhóc. Rồi anh theo lối cầu thang dẫn tới gian để thùng rác. Bước chân lưỡng lự, anh chầm chậm đi xuống, tay lần trên thanh vịn bằng bê tông. Tại sao anh lại làm việc này? Anh sẽ tìm kiếm điều gì ở cái chốn lạnh lẽo và tối tăm nơi anh đã đánh mất tuổi thơ mình này? - THẾ NÀO, THẰNG HÈN KIA, MÀY BIẾT BỌN TAO SẼ LÀM GÌ VỚI NHỮNG THỨ RÁC RƯỞI CHỨ?

Anh giật mình quay ngoắt lại, nhưng chẳng có ai. Chỉ là trí tưởng tượng đang phản lại anh. Ba mươi năm đã trôi qua kể từ buổi tối khủng khiếp ấy nhưng trong tâm trí anh, thảm họa vẫn luôn sống động như thế. Tới ngưỡng cửa, anh bật công tắc điện. Gian phòng vẫn ngập chìm trong bóng tối, như thể bóng đèn bị vỡ vẫn chưa được thay từ thời đó. Anh ngập ngừng chưa bước vào. Anh đang tìm cách chứng tỏ cho mình điều gì? Rằng anh không còn sợ nữa ư? Rằng anh có thể đối mặt với những con quỷ của mình ư? E sợ, nhưng anh vẫn bước vào phòng và đóng cánh cửa bằng kim loại lại sau lưng.

- LŨ HÈN NHÁT, BỌN TAO SẼ THIÊU RỤI CHÚNG, một giọng nói hét lên trong đầu anh. Giờ đây, anh đang đứng một mình trong bóng đêm, bao quanh là những khoảng tối đen đặc. Anh cảm thấy cơ thể mình đang run lên và những giọt mồ hôi chảy dọc sống lưng. Một tiếng động mới và dù trong bóng tối, dường như anh vẫn nhận thấy hình bóng mờ ảo của một cậu bé mười lăm tuổi. Tim anh đập rộn lên. Anh bước vài bước về phía đó và nhìn thấy chính mình xưa kia với vẻ xanh xao, gầy guộc và bộ quần áo quá chật so với tuổi của anh. Cậu bé đã từng là anh nhìn anh như một vị khách được mong đợi từ rất lâu rồi. Connor cảm thấy nỗi sợ hãi xa xưa ấy lại trỗi dậy trong anh, cái nỗi sợ hãi chưa bao giờ buông tha anh và luôn phá rối cuộc sống của anh. - Anh không cần phải sợ nữa, cậu thiếu niên thì thầm với anh.

Connor buồn rầu đáp lại: - Nhưng tôi lo sợ cho chính bản thân cậu. Cậu kia nhìn anh với vẻ như muốn trấn an:

- Giờ thì em ổn rồi. Connor đặt tay lên vai cậu thiếu niên đã từng là anh, rồi anh nhắm mắt lại và để nỗi sợ hãi chầm chậm thu lại về nơi của nó. Và tan biến.

* * * Khi Connor ra khỏi tòa nhà, Evie đang đứng đợi anh gần chiếc xe ô tô. Cô không mất nhiều thời gian để tìm thấy anh. Sâu thẳm trong lòng mình, cô vẫn luôn cho rằng mọi chuyện sẽ kết thúc ở đây, dưới chân những ngọn tháp của tuổi thơ mà người ta chẳng bao giờ có thể thực sự rời xa. Cô bước về phía anh, lòng đầy tự tin.

Cô biết rằng từ giờ mọi chuyện sẽ ổn. Bởi ở nơi người ta yêu nhau, sẽ chẳng bao giờ còn bóng tối. NÓI RIÊNG GIỮA CHÚNG TA...

Các bạn độc giả thân mến, Vậy là giờ đã được năm tiểu thuyết, các bạn đã khiến tôi thấy thật vinh dự và được tin tưởng khi cùng tôi theo các nhân vật và thế giới của tôi. Rất nhiều bạn đã viết thư cho tôi để bày tỏ tình cảm gắn bó của mình với những câu chuyện của tôi mà giờ đây cũng đã trở thành của các bạn. Tôi đã đọc từng lá thư và từng lời nhắn của các bạn.

Đôi khi chúng ta đã được gặp gỡ nhau, trong một buổi ký tặng sách nào đó: một vài lời nói xúc động, dĩ nhiên là quá ngắn gọn; một vài lời lẽ nồng nhiệt; được trao gửi vội vàng... Sau mỗi buổi gặp như vậy, tôi vẫn luôn có một cảm giác; cảm giác chưa nói với các bạn điều cốt yếu nhất. Và điều cốt yếu nhất, đó là: cảm ơn.

Cảm ơn vì đã làm cho những cuốn tiểu thuyết của tôi được sống. Cảm ơn vì đã làm cho chúng được tồn tại, được biết đến, được che chở. Bởi lẽ chính việc các bạn đọc chúng từ nay đã mang lại ý nghĩa cho những từ ngữ của tôi.

Nhưng chắc hẳn các bạn đã biết tất cả những điều này rồi... Hẹn sớm gặp lại, giữa các trang giấy. Guillaume

6 tháng Ba 2007 Những câu nói huyền bí xuất hiện trên bức tường ở Chương 10, một câu là của Marie Curie (“Không có gì phải sợ, mọi điều đều có thể hiểu được”) và một câu là của Ernest Hemingway (“Một người đàn ông có thể bị hủy hoại, nhưng không được khuất phục”). Dưới bóng những tòa tháp đã chết, cụm từ được dùng ở Chương 29, là tựa đề của một tập truyện tranh do Art Spiegelman minh họa, được viết sau thảm kịch ngày 11 tháng Chín.

* * * [1] Nữ diễn viên nổi tiếng người Mỹ gốc Ireland sau trở thành bà hoàng Monaco (Những chú thích nếu không có lưu ý gì thêm đều là của người dịch). [2] Chính sách nhằm trừng phạt nghiêm khắc những tội phạm mắc lỗi nhỏ nhất do thành phố New York áp dụng. Không có bất kỳ sự dung thứ cũng như tình tiết giảm nhẹ nào.

[3] Danh từ quốc tế hóa để chỉ những sinh viên được gửi sang nước ngoài sống như thành viên trong một gia đình nuôi hay trở thành anh chị cả trong gia đình nuôi người bản xứ để học ngôn ngữ và văn hóa. [4] Tiếng Anh trong nguyên bản: Nicole Hathaway trình bày nhạc Bach. Tổ khúc cho vĩ cầm độc tấu. [5] Ga chính lớn nhất thành phố Los Angeles, bang California, Hoa Kỳ.

[6] Phong cách thời trang chú trọng màu đen trong trang phục và trang điểm, tạo cho người mặc vẻ bí hiểm, u sầu. [7] Tiếng Anh trong nguyên bản: Hãy đi theo thỏ trắng. [8] Đường phố chính nổi tiếng nhất thành phố, nơi tập trung các khách sạn lớn và những hoạt động vui chơi phục vụ khách du lịch. (Chú thích của tác giả).

[9] Tiếng Tây Ban Nha trong nguyên bản: Nhanh lên Evie, chúng ta muộn làm mất! [10] Tiếng Tây Ban Nha trong nguyên bản: Cháu đến đây, cô Carmina, đợi cháu hai phút thôi! [11] Tiếng Anh trong nguyên bản: Tuyệt tác của Hemingway.

[12] Trò chơi kết thúc. [13] Nam danh ca nổi tiếng người Mỹ, mất năm 26 tuổi vì tai nạn máy bay. [14] Tiếng Tây Ban Nha trong nguyên bản: Còn chuyện quái gì nữa đây? Các người chẳng bao giờ ngừng làm phiền chúng tôi có phải không?

[15] Tên một bài hát nổi tiếng của nhóm nhạc rock Mỹ R.E.M, bài hát đã được dịch ra tiếng Việt mang tên “Niềm tin đã mất”. [16] Tiểu thuyết Giết con chim nhại của Harper Lee. (Chú thích của tác giả). [17] Bộ phim kinh điển Người voi của điện ảnh Mỹ sản xuất năm 1980.

[18] Tên gọi khác nữa của Airbus A380. [19] Tiếng Anh trong nguyên bản: Trả thù là món ăn ngon nhất khi thưởng thức lúc nguội tanh nguội ngắt. [20] Psy.D: Bác sĩ tâm lý học. (Chú thích của tác giả).

[21] Nữ nhạc công violon nổi tiếng người Đức đặc biệt được biết đến với những diễn tấu của Mozart và Beethoven. (Chú thích của tác giả). [22] Năm tháng học tập. (Chú thích của tác giả). [23] Thời vàng son. (Chú thích của tác giả).

[24] Tên của một dòng họ chuyên chế tác đàn Crémone, họ đã chế tạo những cây đàn nổi tiếng sánh ngang với cây vĩ cầm lừng danh Stradivarius vào thế kỷ XVII và XVIII. (Chú thích của tác giả). [25] Năm tháng đen tối. (Chú thích của tác giả). [26] Tomas Borge. (Chú thích của tác giả).

[27] Ý nói đến một cảnh phim đáng nhớ trong bộ phim Nàng & chàng của đạo diễn Leo McCarey. (Chú thích của tác giả). [28] Chiếc xe hai cầu, trước kia được giới quân sự Mỹ sử dụng, xuất hiện trước công chúng thông qua hình ảnh Chiến tranh vùng Vịnh, sau đó được thương mại hóa với loạt sản phẩm có dạng dân sự và được một số ngôi sao Hollywood mua, trong đó có Anorld Schwarzenegger nổi tiếng sở hữu nhiều chiếc. (Chú thích của tác giả). [29] Sống với đôi mắt nhắm thật dễ...

.