Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cạm Bẫy độc thân - Chương 26

Chương 26 Đại Kết Cục

M ột tuần sau Jack đế gặp Ash và Brand tại quán cà phê ở Pall Mall. Brand vừa mới trở về từ Bristol, nơi anh đã theo dõi và báo cáo về một phiên tòa của một người đàn ông bị cáo buộc trong một vụ giết người đặc biệt kinh khủng, và anh đã bỏ lỡ cái kết cuộc đẫm máu của cuộc điều tra của riêng họ. Điều khiến anh khó chịu là anh không thể đăng tải một chút gì [về nó] trong tờ báo của mình. "Tôi đâu có sợ", Jack nói. "Không có bằng chứng để chứng minh bất cứ việc gì ngoại trừ chiếc chìa khóa đó, và chỉ với nó sẽ không đủ để chứng minh trường hợp của chúng ta. Bên cạnh đó, Ellie và Robbie cũng khá vui mừng để cho thế giới nghĩ rằng Milton chết trong một tai nạn. Họ không muốn gia đình của Milton phải gách vác cái gánh nặng ấy, hai người hiểu chứ."

"Điều làm tôi chán ghét", Ash nói trong khi bỏ thêm một cục đường vào tách cà phê của mình: “là hung thủ được nhận một lễ chôn cất thiêng liêng một cách vô tội [không ai trách cứ], trong khi đó Louise Daudet chẳng được gì, thậm chí đến trả lại sự thanh bạch cho cô ta cũng không có. Không có đại gia nào đang chờ đợi nàng, chỉ là một người anh cùng cha khác mẹ với một trái tim tan nát. " "Giờ thì," Brand nói: “đấy là nơi tôi có thể có được một câu chuyện nếu Cardvale sẵn sàng hợp tác. Ông ấy không cần phải màu mè hoặc tình cảm, chỉ cần đưa ra một những lời trung thực, thừa nhận rằng Louise Daudet là em gái cùng cha khác mẹ của mình và rằng cô ta đã dự định để rời khỏi Pháp để về sống tại Hampstead. “Phần còn lại thì tôi sẽ không đề cập đến bất kỳ tên tuổi nào, nhưng không có gì để ngăn cản tôi viết rằng cả hai chính quyền Anh và Pháp tin rằng thủ phạm của vụ án đã tự tử khi họ đã sắp bắt hắn ta. Cậu nghĩ sao, Jack? Liệu Cardvale sẽ giúp tôi không?”

Jack có vẻ không có hy vọng. "Ông ta có thể sẽ làm thế nếu ông ấy nghĩ rằng nó sẽ trả lại sự thanh bạch cho Louise." Ash phát ra một tiếng nhạo báng. "Phu nhân Cardvale đã có thể có điều gì muốn nói về việc đó!" "Không," Jack. "Bà ấy sẽ không là một vấn đề. Phu phụ Cardvale đã quyết định ly thân."

Ash và Brand đồng thanh nói: "Cái gì?" Jack khô khốc trả lời: “Ông ấy đã cho bà ta một số tài sản xứng đáng. Ngôi nhà tại Quảng trường Cavendish sẽ trở thành của bà, lại thêm môt số thu nhập để trang trải cho lối sống của mà đã trở thành thói quen thuộc." "Và Cardvale được gì từ vụ ly thân?" Hỏi Ash.

"Bình thản trong tâm hồn," Jack mạnh mẽ đáp. Chàng đã không nói thêm về chi tiết, nhưng chàng đang suy nghĩ đến Cardvale trong lần cuối chàng nhìn thấy ông, khi ông ta đến viếng Ellie để báo với nàng về vụ ly thân. Mặc dù Cardvale đã cố làm vẻ buồn bã, hai người họ đã không khỏi để ý đến sự thay đổi trong ông ta. Ông ấy không phải là nhìn thật hạnh phúc, nhưng mà được hài lòng. Đôi mắt của ông sáng hơn, giọng nói của ông đã cứng cáp hơn, và ông trông như thể ông được trẻ lại mười năm. Họ đã cho ông xem chiếc chìa khóa kỷ niệm của Louise và, y như họ đã nghi ngờ, chính là ông ta đã tặng cho Louise khi cô ấy lần đầu tiên được thủ vai chính tại Nhà hát Pháp. Ông rất biết ơn vì nó đã được trả lại. Họ tưởng nó sẽ khiến ông buồn bã, nhưng mà sự thật thì ngược lại. Ông đã nói rất nhiều về co em gái người mà đã mang lại cho ông rất nhiều hạnh phúc.

Sau khi ông ra về, Ellie lại đắm chìm vào trong suy tư. Cuối cùng, nàng mới nói: “Ông ấy giống như người họ hàng mà em đã từng biết. Em không thấy buồn khi ông ta bỏ phu nhân mình. Ông ấy thật là quá mỏng manh để bị kết hôn với một người như bà ta. Em không biết cha em sẽ nói gì, nhưng em biết chắc chắn rằng mẹ sẽ đồng ý với em. " Và chuyện là như thế. "Vậy còn mấ viên kim cương?" Brand hỏi. "Làm sao Milton lại biết tới chúng?"

"Chúng ta đều biết về chúng," Ash chỉ ra. "Phu nhân Cardvale làm bảo đảm rằng mọi người đều biết chúng vô giá như thế nào. Lúc trước tôi đã từng thắc mắc liệu bà ta có đeo chúng đi ngủ hay không." Jack mỉm cười với câu nói ấy. "Tôi nghĩ ý của Brand là làm sao Milton lại biết chúng được cất ở đâu. Ellie tự trách bản thân mình về việc ấy. Co6 ấy nói với Milton rằng khi gia đình Cardvale đến khách sạn, Dorothea đã làm reo một trận khi khi bà phát hiện rằng bà bị cho vào phòng số 13. Căn phòng không thể đổi được bởi vì khách sạn đã cho thuê hết các phòng. Milton đã trú ngụ tại căn khách sạn này vào một chuyến viếng thăm lúc trước [1]. Hắn ta chắc phải biết về lối cầu thang cho nhân viên và cánh cửa đi vào phòng thay y phục." [Phím luận ngoài lề: đọc tới đây Vy thấy tác giả có chút hơi cương. Thứ nhất, Milton chỉ là sinh viên đại học [xét cho cùng thì cũng 18-22 là nhiều], lại là từ một gia đình học giả - không làm ra nhiều tiền (

.