Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Bạn có phải là người thích đọc truyện? Bạn thường thả hồn qua những mối tình lãng mạn, hay mê mệt trước phong thái siêu phàm thoát tục của các soái ca? Bạn muốn phiêu lưu theo những câu chuyện trinh thám? Hay thích “tìm cảm giác mạnh” qua những bộ truyện kinh dị rợn người?.

Camptive in the dark - Chương 10

Chương 9.

Caleb đã rất kinh ngạc trước độ dài đoạn đường mà con tin của hắn đồng ý bước đi chỉ để tránh khỏi ‘căn phòng của cô ta’. Hắn tự hỏi, không phải lần đầu tiên, mình đang nghĩ cái quái gì thế. Hắn biết rõ đây là điều cuối cùng mình nên làm, mời cô ta bước vào không gian của hắn. Cô ta đã tìm đường len lỏi quá xa vào tâm trí của hắn rồi. Càng ở cạnh cô ta lâu bao nhiêu, hắn càng thấy khó tin tưởng bản thân bấy nhiêu. Đặc biệt là vào ngay thời điểm này, khi mỗi cái liếc mắt về phía cô gái lại gợi lên kí ức lúc cô ta run rẩy bên dưới hắn, khao khát nhiều hơn nữa nhưng lại không bao giờ nhận ra. Cô ta đã khác rất xa so với cô gái rụt rè hắn gặp hôm đó trên đường phố Los Angeles. Điều hắn đã làm là sai, đâu đó sâu trong lòng hắn biết điều đó, ấy vậy mà hắn vẫn không thể thật lòng nói mình sẽ không làm vậy lần nữa dù có được cho cơ hội. Hoặc hắn không muốn làm vậy lần nữa. Chỉ là có điều gì đó ở cô ta, điều gì đó hắn muốn nếm trải và chạm vào. Điều gì đó hắn muốn chiếm lấy. Đây là lần đầu tiên cô ta đưa ra lời đề nghị, và hắn phải kiềm chế dữ dội để từ chối. Một cơn rùng mình bất ngờ chạy dọc xuống xương sống và “mũi giáo” của hắn lập tức cương lên. Trong khi tâm trí còn đang nghi ngờ điều hắn muốn thì cơ thể đã thể hiện rõ ràng rồi. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận điều mà cô ta hẳn đang cảm nhận khi đứng cách đó vài mét, bị bịt mắt và khẽ run rẩy. Hắn cảm thấy nền gạch lạnh ngắt bên dưới đôi chân trần của mình, ngửi thấy mùi khen khét của nến trong không khí, và nếm thấy vị mồ hôi thoảng trên môi mình. Hắn muốn nếm mồ hôi của cô ta. Hắn muốn làm gì đó để khiến bản thân quên đi vẻ sụp đổ của mình lúc ở bàn bếp. Quả là sai lầm khi hỏi cô ta những câu hỏi đó. Hắn đâu thật tâm muốn biết. Hắn đặc biệt căm ghét lúc trò chuyện về mấy bà mẹ. Hắn bảo mẹ hắn đã chết. Và có thể là vậy thật, theo như hắn biết. Có nói gì thì bà ta cũng chết rồi. Cảm giác say mê ngay lập tức nguội lạnh trước kí ức về vẻ mặt thương xót của cô gái. Mặc xác thương cảm đi. Hắn không cần điều đó. Hắn không cần bất cứ điều gì từ bất cứ ai hết, nhất là từ cô ta. Đồ dối trá.

Có khả năng Caleb cũng có một người mẹ đâu đó ngoài kia, và theo như lời cô gái, bà ta có thể vẫn đang mong nhớ hắn. Sao hắn lại không thể nhớ ra bà ta chứ? Hắn cảm giác, đâu đó, rất xa xôi, hắn đã từng…yêu thương bà ta. Nhưng lúc này hắn lại chẳng cảm thấy gì khi nghĩ về bà ta cả. Thật là…rối rắm. Dứt khỏi sự bức bối và những suy nghĩ phức tạp, Caleb dời sự tập trung trở lại cô gái. Hắn mỉm cười với chính mình khi nhìn vào cô ta, lúc này đang đứng nghiêm trang giữa căn phòng tắm ngoại cỡ thời cổ. Ở một vài quốc gia, chỗ này có thể là cả một căn nhà. Cô ta đứng cách đó vài mét, bị bịt mắt và dễ tổn thương. Nhưng đây chính là lựa chọn của cô ta. Thân hình cân đối đang run rẩy kia khuấy động hạ bộ mềm rũ của hắn. Cô ta hẳn không hề biết khả năng gây ảnh hưởng của mình; con tin bé nhỏ ngây thơ của hắn. Mái tóc của cô ta xõa tung, được để khô tự nhiên sau khi họ tắm cùng nhau. Nó khó chế ngự hệt như chủ nhân của nó vậy, và cũng quyến rũ gần như thế. Trước lúc bước vào phòng hắn, cô ta dần trở nên vô cùng rụt rè. Lý do thật đáng ngờ. Hắn đã giải phóng khoái lạc của mình vào bên trong cô ta, sau đó thì cô ta đã ăn hết một khẩu phần thật lớn và uống say mèm. Không cần phải là thiên tài mới nhận ra tại sao cô ta thình lình lại cố giải bày để thoát ra khỏi phòng hắn, trong khi phải khó khăn lắm mới nhận được lời mời. Cô ta rất đáng yêu lúc say. Song lúc nào cô ta chẳng đáng yêu, dù không say sưa đi nữa.

Nhưng đến cuối cùng, cô ta lại xuôi theo hắn. Tin tưởng hắn sẽ chăm sóc cô ta như đã hứa. Cô gái thở hổn hển khi nghe thấy tiếng hắn đẩy bàn vào vị trí, và hắn tự hỏi liệu cô ta đang nghĩ âm thanh đó có thể là gì. Lúc trông thấy đôi nhũ hoa cương cứng của cô ta nổi lên trên nền chiếc váy ngủ xa tanh, hắn gần như đã bật rên rỉ, chúng dường như đang nài xin được hắn đưa vào miệng, mút mát cho đến khi cơ thể cô ta đầu hàng trước những cơn run rẩy dữ dội. Hắn thở dài. Có chuyện quái gì với hắn thế này? Sau khi rời Tehran, hắn đã lên giường với vô số phụ nữ. Đã làm hết mọi thứ hắn mơ tưởng được làm. Hắn đã ở cùng rất nhiều phụ nữ, vậy mà chẳng ai trong số họ tác động đến hắn như cô ta cả. Nếu bài học đầu tiên mỗi nô lệ phải học đó là chấp nhận rằng những ước nguyện của mình không hề quan trọng, tiếp đến, bài học đầu tiên mỗi chủ nhân phải học đó là không trở thành nô lệ trước những khao khát của bản thân. Nguyên lý rất đơn giản, để kiểm soát một nô lệ, phải kiểm soát bản thân trước.

Sau ba tuần vừa qua, việc điều khiển ý chí cô gái theo ý hắn, khiến cô ta phản ứng lại theo cách mà hắn muốn, đã trở nên dễ dàng hơn. Thế nhưng, cơ thể cô ta càng phục tùng bao nhiêu, thì tâm trí càng có vẻ xa cách bấy nhiêu. Càng biết ít về suy nghĩ của cô ta, hắn càng muốn tìm cách để đi sâu vào đó. Nhưng mỗi lần cố hắn đều bị chặn lại, bị từ chối, bị đẩy ra - tức chết đi được. Cuộc xâm chiếm của hắn đang trên đà đi lên, nhưng sự bùng nổ giữa họ thì vẫn y như cũ. Điều đó bắt đầu khiến hắn thấy lo ngại theo nhiều cách khó mà giải thích được. Lẽ ra hắn phải thấy thỏa mãn, đúng hơn là nhẹ nhõm. Vladek sẽ không có được gì từ cô ta hết. Trong tâm trí mình, cô ta sẽ vẫn được an toàn và không bị chạm đến, dù thể xác thì không như thế. Dù vậy, ý nghĩ Vladek chạm vào cô ta vẫn khiến hắn khó chịu. “Cởi váy ngủ ra,” Caleb nói dịu dàng nhưng kiên định. Hắn mỉm cười, thích thú khi thấy cô gái hơi nhảy nhổm trước giọng nói của mình. Cô ta bồn chồn không yên, chuyển trọng lượng hết từ hông này sang hông kia, cố tìm gì đó để hai tay bận rộn.

“Ừm…?” cô ta ngập ngừng. Giọng nói gần như lạc mất trong căn phòng tắm lót gạch rộng thênh thang. Caleb di chuyển về phía cô ta, rón rén hết mức có thể, muốn thưởng thức sự căng thẳng rõ rệt đang dâng tràn trong cơ thể mềm mại kia. Hắn quả thực là một tên khốn bệnh hoạn. Cô gái khẽ hổn hển rồi đột ngột hít vào khi cảm thấy Caleb đặt một tay lên bụng, nhẹ nhàng đẩy mình vào vồng ngực rộng của hắn. Cô ta thật ấm áp, ấm áp một cách ngon lành. “Đang lo sợ tôi sẽ làm hại em sao, Mèo Con?” hắn thì thầm trên vành tai cô ta, “bởi đó không phải điều tôi muốn, một chút cũng không. Tôi đã hứa sẽ không tổn thương em và tôi sẽ không làm thế, chừng nào em còn giữ lời hứa sẽ làm theo bất cứ điều gì tôi yêu cầu.” Hơi thở của cô ta nghe thật gượng ép và rời rạc, đột nhiên hắn chẳng muốn gì hơn là hôn lên bờ môi dưới của cô ta, thứ lúc này đang bị đem ra nhay cắn bởi chính chủ. Nhưng thay vào đó, hắn chỉ bước lùi và đơn giản lặp lại mệnh lệnh, “Cởi váy ngủ ra.” Cô gái hít vào một hơi thật sâu đầy run rẩy, chẳng nghi ngờ gì là đang tìm kiếm giải pháp. Caleb cảm thấy mình khôn ngoan lẫn xảo quyệt vì đã cho phép cô ta uống chung một li tequila sau bữa tối. Hắn ngạc nhiên vì cô ta không hề loạng choạng hơn bình thường dù đang bị bịt mắt. Với một bàn tay run rẩy, cô ta trượt dây áo bên phải khỏi vai, tiếp đến nhanh chóng làm điều tương tự với phía bên trái, để lộ ra hai bầu ngực xinh đẹp khi chiếc váy ngủ rơi xuống quanh eo. Caleb đã phải tập trung hít thở, gần như không thể giữ bản thân đứng yên.

Kế tiếp, cô ta cố đẩy chiếc váy ngủ xuống hẳn, nhưng vòng hông đầy đặn đã ngăn cản điều đó. Hẳn nghĩ hành động kia thật gợi cảm song lại rất ngây thơ. Chán nản khi không thể đẩy chiếc váy ngủ xuống, vì như thế sẽ nhã nhặn hơn, cuối cùng, cô ta quyết định sẽ kéo nó qua khỏi đầu. Cơ thể Caleb dường như lắc lư theo chuyển động của hai bầu ngực căng đầy của cô gái. “Cậu bé” của hắn không thể nào cứng hơn được nữa. Hắn tóm lấy nó và điều chỉnh sang một tư thế khác để nó không bị vặn vẹo quá đau đớn. “Dừng lại,” hắn nói giọng khàn khàn. “Cứ để nó như thế đi.” Hắn bước tới và dễ dàng nhấc bổng cô ta lên rồi đặt xuống chiếc bàn đã chuẩn bị sẵn. Cô ta có vẻ không biết phải làm gì với hai tay mình, song Caleb không thấy ngạc nhiên khi chúng theo bản năng với lên che chắn hai bầu ngực. Hắn muốn giữ yên tay cô ta, muốn điều chỉnh hành vi đó, nhưng cuối cùng lại để yên cho cô ta cùng vẻ e thẹn đầy quyến rũ của mình. Đặc biệt là khi tiếng nức nở khe khẽ của cô ta, gần như bị nhấn chìm trong âm thanh nước tuôn xối xả vào bồn tắm, cho hắn biết rằng nước mắt rõ ràng đang ẩn giấu sau tấm bịt mắt viền lông thú. Những giọt nước mắt ấm nóng, mằn mặn, ngọt ngào mà hắn thình lình muốn cảm nhận trên môi mình. “Lật người lại, Mèo Con.”

“Anh sẽ làm gì?” cô ta thở dốc. Khi thấy cô gái chần chừ, hắn nói thêm, “Tôi hứa sẽ không tổn thương em.” Cô ta có vẻ vừa lòng với điều đó và nằm sấp lại. Cô ta kêu lên khi Caleb với tay nắm lấy chiếc váy ngủ rồi kéo nó lên đến eo. Ngay lập tức, cô ta lồm cồm định ngồi dậy, nhưng hắn đã nhanh chóng dùng sức nặng cơ thể mình để giữ cô ta nằm yên. “Đây là vì tốt cho em thôi, không đau đớn.” Caleb lắng nghe sự sợ hãi trong giọng nói cô ta, và mặc dù nó khiến hắn thấy khá hăng tiết, song vẫn có chút bấp bênh. Sự thật là hắn đã không định làm chuyện đã làm trước đó, mặc cho có bao nhiêu thích thú đi nữa. Cô ta không phải của hắn để tùy ý sử dụng. Nhưng chỉ mỗi ý nghĩ đó thôi cũng đủ khơi dậy sự giận dữ và ham muốn trong lòng hắn.

Cô ta đã gọi hắn là Caleb. Cô ta đã hét to tên hắn: trong sợ hãi, trong giận dữ, trong khao khát, và chúa giúp hắn - điều đó đã khiến hắn chao đảo từ trong ra ngoài. Hắn đã chạm tới giới hạn của nỗi thèm muốn dành cho cô ta, và trong tâm trí hắn, chẳng có phương thuốc nào có thể thay thế được việc sở hữu cô ta. Hắn đã trở nên mềm yếu, chỉ trong một khắc, vì cô ta. Cái cách mà cơ thể cô ta phản ứng lại với sự động chạm của hắn chưa xảy ra bao giờ, bất kể là ở hoàn cảnh nào. Song cơ thể cô ta chỉ đơn giản là dễ bị tác động, sục sôi với nhu cầu được chạm vào. Thế nên, hắn đã tổn hại đến cô ta nhiều hơn dự định, và hắn cảm thấy sự do dự trong hành động của mình. Đó là thứ cảm giác hoàn toàn mới mẻ với hắn. “Bởi vì…trước đó, em có thể đã bị đau. Tôi định sẽ khiến nó khá hơn.” Toàn thân cô ta căng cứng nhưng sự im lặng vẫn tiếp diễn. “Tôi cần em co hai gối lên ngực và mở chân ra cho tôi.” Sắc đỏ dữ dội trên gương mặt của Mèo Con rất khó để diễn tả, dù vậy, đỏ thẫm là tông màu gần nhất Caleb có thể đoán ra. Ngược lại, nụ cười của hắn có thể dễ dàng xếp vào loại rực rỡ.

Một cách thận trọng, cô ta làm theo lời hắn, dường như vô cùng biết ơn sự giúp đỡ của Caleb. Hắn đã chú ý thấy rằng, mỗi khi hắn khăng khăng muốn giúp, cô ta sẽ dễ dàng đầu hàng hơn. Hắn cho phép cô ta sống trong ảo tưởng về sự kháng cự vô dụng của mình, và cô ta bằng lòng xuôi theo những đòi hỏi ngày một tăng của hắn. Có lẽ cô ta cảm thấy bản thân không hề làm gì trái với lương tâm mình, mà chỉ đang phục tùng điều gì đó sẽ kết thúc dù có hay không có sự ưng thuận của cô ta. Cô gái không hề phản đối khi hắn khóa hai cổ tay cô ta vào bàn, và đặt một ống tách ở giữa hai gối cô ta. “Thứ này sẽ giúp em nằm yên,” hắn giải thích, biết rằng đó chính là sự giúp đỡ mà cô ta cần. Cô ta nảy lên dữ dội khi những ngón tay của Caleb xoa nhẹ chất bôi trơn lên phần mông e thẹn và không nghi ngờ gì là đang khá nhức nhối của cô ta. Buồng tắm nhanh chóng ngập tràn âm thanh sụt sịt đẫm nước mắt và tiếng nức nở bẽ bàng của cô ta. Ánh sáng phản xạ, dội lại từ bốn bức tường dường như đã tác động lên hắn trong một giây. Hắn không thường cảm thấy tội lỗi, và cô ta dường như có khả năng phi thường khiến điều đó phải lộ ra. Cảm giác này thật…lạ lẫm, khó chịu và bức bối chết đi được.

“Thế đủ rồi! Em khóc lóc vì ngượng ngùng nhiều hơn hết thảy. Đừng có khóc nữa.” m thanh giọng nói của hắn ngập tràng căn phòng, và cô gái bất động, rõ ràng là đang sợ hãi. Caleb thở dài. “Đây, chuyện này sẽ giúp ích.” Caleb cho một lượng nhỏ chất bôi trơn lên ngón tay rồi nhẹ nhàng siết lấy âm vật của cô ta giữa ngón cái và ngón trỏ. Cô ta rùng mình, choáng váng trước sự đụng chạm kia, và hắn biết cô ta đang âm thầm ra hiệu cho hắn buông phần da thịt ngạy cảm của mình ra, nhưng dĩ nhiên là hắn sẽ không làm thế. “Em ổn mà, Mèo Con. Sẽ ổn thôi,” hắn dịu dàng trấn an cô ta rồi bắt đầu xoa tròn vùng trung tâm ẩm ướt. Hắn rất khéo léo, nên là thế, luôn cẩn trọng để không xoa quá mạnh, cũng như luôn cẩn trọng để không xoa quá nhẹ. Không phải là hắn đang đùa bỡn. Hắn làm vừa đủ, để đền bù cho cô ta. Hắn chăm chú quan sát khi cô ta mím môi lại, tuyệt vọng không để cho bất kì âm thanh nào dù là nhỏ nhất thoát ra. Ấy vậy mà dần dần, môi cô ta cũng hé ra và tiếng nức nở khe khẽ vang lên. Rất nhanh, âm thanh nức nở kia chuyển thành tiếng thút thít, tiếp đến là tiếng thở hổn hển khẽ khàng, rồi cuối cùng là những tràng rên rỉ khàn khàn kéo dài. Caleb một lần nữa vô cùng kinh ngạc trước sự hồi đáp của cơ thể cô ta, trước khuôn miệng hồng hồng hơi trễ xuống, chiếc lưỡi mèo con của cô ta thường xuyên phóng ra để liếm ướt đôi môi mềm mịn thanh tú. Cô ta đã gần lắm rồi, đôi tay bị trói liên tục giãy giụa, cố chống lại giây phút cơn khoái cảm tột đỉnh bùng nổ, song cơ thể lại vô thức cong về phía những ngón tay hắn, tìm kiếm điều mình e sợ. Hắn hơi lùi lại, kéo dài khoảnh nhắc đó để có thể làm điều mình cần làm. Tay trái hắn với ra chộp lấy chiếc ống dẻo cần dùng. Khi một lần nữa đưa con tin xinh đẹp của mình lên đỉnh cao khoái lạc, khiến cô ta bật rên rỉ và kêu khóc cùng lúc, hắn ấn chiếc ống sâu vào mông cô ta. Con tin của hắn giật nảy dữ dội trước sự xâm nhập đó, nhưng hắn đã giữ cô ta nằm yên. Chầm chậm, cẩn trọng, hắn xoa nhẹ lên nơi nữ tính của cô ta cho đến khi hai nắm tay cô ta thả lỏng ra, hai đầu gối chùng xuống còn hơi thở trở nên nặng nề.

Caleb lờ đi sự thúc ép của vật đàn ông đang ấn lên khóa kéo quần của hắn, cùng với dục vọng đầy đau đớn hệt như cơn đau nơi bụng dưới, và tập trung vào việc xoa dịu nô lệ yếu đuối của hắn. Hai gò má cô ta hồng lựng bên dưới sắc da đỏ ửng. Đó là màu sắc mà chỉ có cơn cực khoái mới có thể tạo ra, và Caleb không thể ngăn cảm giác tự hào vì đã là người mang nó đến. Hắn vuốt ve lưng cô ta, không còn thấy ngạc nhiên trước cái cách cô ta cong người hưởng ứng nữa. Hắn sẽ nhớ nó. Chuyện này. Cô ta. Giũ bỏ suy nghĩ kia, hắn bắt đầu trò chuyện với cô ta trong lúc hành động. Cô ta khẽ nức nở khi hắn đổ đầy nước vào, trấn an rằng áp lực nơi bụng cô ta là bình thường, không nên hoảng hốt, dù thế cô ta vẫn không thể ngăn được mình. Những ngón tay của bàn tay phải cô ta bao chặt lấy tay hắn, còn bàn tay trái thì siết thành nắm trên mặt bàn bằng nhựa. Khi cảm thấy cô ta không thể chịu thêm nữa, hắn dừng lại và ép cô ta phải cố rặn. Thế rồi cô ta bắt đầu kêu khóc khẩn thiết. Cô ta van xin hắn đừng ấn lên bụng mình nữa, nỗi nhục nhã và xấu hổ hiện rõ mồn một trong những lời van lơn và vẻ mặt đầy đau đớn. Caleb cố hết sức giữ cô ta nằm yên, hứa hẹn mọi chuyện rồi sẽ ổn thỏa, rằng cô ta không có gì phải sợ hay xấu hổ cả, nhưng việc cố gắng khiến cô ta bình tĩnh thật vô ích. Cuối cùng, hắn đành phải đè cô ta xuống bằng sức nặng của mình. Mặt hắn ở cạnh mặt cô gái khi một lần nữa, hắn đổ đầy nước rồi rút nó ra khỏi cơ thể cô ta, không dừng lại cho đến khi đã chắc chắn rằng không còn gì để lấy đi nữa, bằng cách khiến cô ta khuất phục mình. Khi mọi chuyện đã kết thúc, hắn cởi khăn bịt mắt xuống và tháo dây trói ra để có thể đỡ cô ta quỳ lên trên bàn. Caleb thấy vô cùng kinh ngạc lúc cô ta choàng hai cánh tay quanh cổ hắn và vùi mặt lên vai hắn không buông. Sự ấm áp tràn ngập tứ chi mỗi khi cơ thể run rẩy của cô ta tiếp xúc với hắn, cảm giác dễ chịu hệt như ánh mặt trời soi rọi trên mặt vậy.

Bỗng dưng, kí ức về ánh nhìn của cô ta dành cho hắn trên vỉa hè hiện ra đầy choáng ngợp. Cô ta đã gần như lóa mắt vào sáng hôm đó, kể cả khi đã cố thu hết toàn bộ hình ảnh của hắn vào mắt mình. Hắn đã nghĩ cô ta quyến rũ, đặc biệt là khi cười. Đột nhiên hắn mong mỏi được nhìn thấy cô ta mỉm cười với mình như thế. Thay vào đó, hắn kéo cô ta ra để có thể hôn lên những giọt nước mắt ấm áp, mằn mặn trên đôi gò má non mềm. Kể cả hương vị của cô ta cũng giống như mặt trời. Giữa nụ cười và nước mắt của cô ta, hắn thích cái nào hơn? Kinh ngạc trước những ý nghĩ lệch lạc của mình, hắn bỏ lại cô ta tự rửa mặt, ra lệnh cho cô ta phải quay vào phòng ngủ khi đã xong. Caleb chầm chậm đi lại trong phòng. Suy nghĩ về rất nhiều thứ. Rafiq đã thông báo với hắn việc chuyển giao sẽ được thực hiện một khi họ đến Tuxtepec. Ông cũng đã xác nhận lịch trình đến Pakistan của họ sẽ không dính tới chính quyền, và sẽ được trang bị đầy đủ nhiên liệu cho từng chặng. Tất cả đều là tin tốt, song thật may khi Caleb đã bị yếu lòng, và thật xui xẻo khi hắn thấy cực kì bất mãn. Sau mười hai năm, mọi chuyện bỗng dưng xảy đến quá nhanh. Vào một thời điểm nào đó, sớm thôi, hắn sẽ phải cho cô gái biết số phận của mình. Hắn sẽ phải buộc cô ta hiểu ra rằng hắn đã biến cô ta thành một con điếm. Con điếm của Vladek. Không thể tưởng tượng được ánh nhìn cô ta sẽ dành cho hắn vào khoảnh khắc đó. Hắn cũng biết bản thân sẽ tránh chuyện đó càng lâu càng tốt. Ba tuần.

Bỗng nhiên tự hỏi điều gì khiến cô gái lâu lắc đến vậy, Caleb cân nhắc sẽ vào lại phòng tắm nhưng rồi đổi ý. Tốt nhất là để cho cô ta bình tĩnh lại và tự đi ra. Hắn nhìn quanh phòng. Không một ai có thể đoán được sự giàu có và sang trọng chôn giấu bên trong cả. Tài sản quý giá nhất của cái thành phố Mexico lỗi thời này. Thảm lông nhập khẩu từ Thổ Nhĩ Kì, cùng với các tấm thảm thêu khác. Khung giường được đóng cố định xuống đất, tấm trải là vải bông Ai Cập thượng hạng, lò sưởi bằng đá hoa cương của Ý. Chiếc lò sưởi lúc này là thứ thừa thải nhất trong phòng. Caleb dám chắc trời chẳng bao giờ quá lạnh để dùng đến nó. Một mặt của căn phòng được dựng hoàn toàn bằng kính cường lực, với một cánh cửa trượt ẩn dẫn ra mái hiên. Caleb thở dài và mỉm cười. Hắn cô ta chưa từng nhìn thấy nhiều thứ sang trọng thế này trong đời nhỉ? Vladek sẽ giữ cô ta ở đâu? Bụng dạ hắn quặn thắt. Hắn nghe tiếng tay nắm cửa xoay vặn và quay sang đối diện với cánh cửa để quan sát phản ứng của cô ta. Thật không thất vọng khi hai bàn tay cô tay đưa lên che miệng, hai mắt mở to, đầy kinh ngạc.

“Không giống điều em nghĩ à?” Caleb trêu. “K-k-không!” cô ta đáp, mắt chăm chú quan sát căn phòng. Caleb cười lớn và giúp cô ta tiến sâu hơn vào phòng. Cô ta thơ thẩn đi vòng quanh, nửa như bị thôi miên, tay chạm vào mọi thứ. “Anh sống ở đây à? Sao anh mua được nó vậy?” cô ta hỏi, ngây thơ không chút che giấu. Hắn biết câu hỏi đó thiên về tò mò hơn là mưu mẹo. Bỗng nhiên hắn ước gì đây là nhà mình, để hắn có thể đáp lại sự ngưỡng mộ của cô ta một cách quả quyết. Hắn thấy bất ngờ trước khao khát được gây ấn tượng với cô ta. Một nô lệ như cô ta hầu như không đáng để gây ấn tượng, hoặc đó chính là điều hắn tự nhắc nhở mình. Nhà của hắn ở Pakistan cũng tuyệt vời không kém, nếu không muốn nói là hơn. Nhưng cô ta sẽ không bao giờ được nhìn thấy nó.

Với vẻ hấp tấp, hắn kéo cô ta khỏi chỗ những bức màn để quay lại đối diện với mình, muốn cô ta ở thật gần bên mặc cho bản thân phản đối hành vi trẻ con đó. Cô ta bất động, như thể vừa mới nhận ra hắn có ở đó. Sao cô ta dám quên hắn chứ, dù chỉ trong một giây. Hắn cố giành lại sự tập trung của cô ta bằng cách nhẹ nhàng, nhưng kiên quyết, trượt dây áo ngủ của cô ta xuống. “Anh đang làm gì vậy?” cô ta sợ hãi hỏi. Caleb nhìn xuống cô ta đầy chăm chú, hai khóe miệng thoáng hiện ra vẻ cười. “Em đã đưa ra thỏa thuận, Mèo Con, được ra khỏi phòng, và tôi sẽ có một vật cưng bé nhỏ biết nghe lời.” Hắn chầm chậm cúi xuống và hôn lên môi dưới của cô ta như mong muốn của bản thân. Cô ta cắn mút nó. “Em sẽ phá hỏng môi mình nếu tiếp tục làm vậy đấy, Mèo Con.” Hắn ngửa cằm cô ta lên để có thể nhìn vào đôi mắt nâu to tròn, không hề bị vẩn đục dẫu hai bầu mắt đã sưng húp vì khóc. “Tôi sẽ không giao cấu với em lần nữa đâu, nếu đó là điều em đang lo lắng.” Cô ta cố quay đi nhưng ánh nhìn đã bị hắn giữ chặt, nếu tập trung đủ lâu, hắn nghĩ mình có thể nghe thấy cả mạch đập của cô ta. Hắn lại cúi xuống và hôn vành tai cô ta, “Tôi sẽ chỉ hơi ích kỷ thôi.”

“Vậy có nghĩa là gì?” cô ta hỏi, vẻ không chắc chắn. Không nói một lời, Caleb nắm lấy tay cô ta và dẫn về phía chiếc giường bốn cột cỡ lớn bằng gỗ anh đào, một chiếc giường với rất nhiều công dụng mà không phải lúc nào cũng hiển hiện ra đó. “Tôi sẽ chỉ em thấy,” Caleb ngồi xuống mép giường với kẻ tình nguyện chần chừ đứng trước mặt. Nỗi lo lắng cuộn trào trong cơ thể cô ta vô cùng rõ ràng với đôi mắt thích thú của hắn. Trong một lúc lâu gần như vĩnh hằng, không ai trong cả hai lên tiếng cả. Caleb chỉ đơn giản quan sát, xem xét và đưa ra những chú giải trong đầu. Cuối cùng, khi hắn lên tiếng, cô ta giật mình. “Chạm vào tôi đi.” “Anh muốn tôi chạm vào anh? Ở đâu?” Caleb thật sự rất thích điểm đó ở cô ta, cái cách cô ta vừa cảnh giác lại vừa hiếu kì. Nó cho thấy bản tính gan dạ, lém lỉnh và mạo hiểm của cô ta. Song thật kì lạ vì dường như cô ta không hề để ý những chuyện đó. Đôi khi thật khó để không nhìn thấy chính hắn trong cô ta. Chuyện đó vừa gây cảm giác thích thú nhưng cũng vừa khó chịu.

“Bất kì chỗ nào em thích,” hắn mỉm cười. Đôi mày cô ta nhíu lại, như thể câu trả lời vừa rồi cần được làm rõ hơn. Không cần. Hắn muốn cô ta chạm vào mình, bất kì chỗ nào, tất cả mọi chỗ, chừng nào hắn không cần phải ép buộc cô ta. Có lẽ bởi hắn nghĩ nếu cô ta chạm vào hắn, một cách tự nguyện, thì hắn có thể thôi cảm thấy tội lỗi vì đã thúc ép cô ta trước đó. Hoặc có lẽ, hắn chỉ cần được cô ta chạm vào mà thôi. Đã có thời gian Caleb ghê tởm việc bị đụng chạm, bởi bất cứ người nào, chỉ biết đến mỗi sự tàn nhẫn, nhưng hiện tại, trong hoàn cảnh thích hợp, hắn thích việc đó vô cùng. “Rồi sau đó thì sao? Anh sẽ làm gì?” Lúc này cô ta gần như đã nổi giận, bực tức. Caleb nghĩ mình hiểu được vấn đề. Cô ta chẳng có lý do gì để tin rằng hắn sẽ không lợi dụng mình. Nếu thành thật với bản thân, và gần như là thế thật, hắn cũng không chắc mình sẽ không làm vậy. Dù vậy, hắn là kẻ trọng lời hứa. Ít nhất Rafiq đã đảm bảo được chuyện đó. “Tôi sẽ giữ hai tay ở ngay đây,” hắn vỗ vỗ lên mặt giường ở hai bên người, “trừ phi em yêu cầu ngược lại.” Nụ cười của hắn trở nên nghịch ngợm, hắn biết điều đó nhưng lại không thể ngăn được mình. Hắn cố không bật cười lớn khi cô ta khẽ khịt mũi giễu cợt và đảo mắt. Cô ta không hề tin hắn, một chút cũng không. Cảnh giác, nhưng hiếu kì. Căn phòng tiếp tục chìm trong im lặng một lúc lâu, Caleb quan sát cô ta với ánh nhìn kiên định, trong khi cô ta cân nhắc sẽ làm gì hay nói gì tiếp theo.

Tim hắn đập nhanh hơn, nhịp thở cũng thế. Hắn thật sự đang lo lắng đó sao? Quả là một cảm giác kích thích mãnh liệt. Cô ta liên tục cắn môi, những chiếc răng trắng tinh nhỏ xinh ấn lên nơi da thịt mềm mại. Tay hắn vô thức áp chặt xuống tấm trải giường. Có nhiều nơi hắn muốn cô ta đặt miệng lên, nhiều nơi khác sẽ không ngại cảm giác bị những chiếc răng nhỏ nhắn kia ấn vào. Cô ta hắng giọng, đánh thức Caleb khỏi những ý nghĩ ranh ma của mình. “Vậy, ừm, nếu không làm…thì tôi sẽ phải quay về phòng mình, phải không?” Cách cô ta đặt câu hỏi gần như mang tính dẫn dắt. Caleb gật đầu. Hắn chú ý thấy vai cô ta hơi chùng xuống, như thể vừa thả lỏng hơn. Cô ta muốn điều này. Cô ta muốn hắn. Hắn kiềm chế không mỉm cười. “Được. Tôi sẽ làm. Nhưng anh phải hứa sẽ giữ tay trên giường. Anh hứa chứ?” Caleb không thể nhịn cười lâu hơn nữa, hắn gật đầu. Cô ta thậm chính còn chưa hỏi hắn sẽ chấp nhận những gì khi sự đụng chạm đi xa hơn. Gương mặt cô ta đỏ lên, nhưng giọng nói gần như rất chắc chắn. Một lần nữa, Caleb thấy vô cùng ngạc nhiên trước các khía cạnh của cô ta. Mới phút trước còn rụt rè, phút sau đã trở thành nàng sư tử cái. “Nhắm mắt lại. Bằng không tôi không nghĩ mình có thể làm được.” Caleb bật cười lớn, đặc biệt là khi cô ta đỏ mặt dữ dội hơn, song hắn vẫn miễn cưỡng làm theo.

*** Trời đã khuya, đủ khuya để gọi là muộn tùy theo cách một người nhìn nhận. Cô gái đang an giấc ngay bên cạnh hắn, mông cô ta áp sát háng của hắn. Thật ngạc nhiên khi cô ta dễ dàng chìm vào giấc ngủ như thế, dù hắn nghĩ mình đã ép cô ta chịu đựng khá nhiều chuyện. Hắn nhắm mắt và hít vào mùi hương trên tóc cô ta, ẩn bên dưới nó là hương thơm của riêng cô ta. Hắn nghĩ về những ngón tay hiếu kì của cô ta chôn sâu trong mái tóc vàng gợn sóng của mình. Đó là điều đầu tiên cô ta làm. Toàn bộ da đầu hắn râm ran, cảm giác đó chạy thẳng xuống gáy, dọc theo xương sống và lan tỏa ra khắp tứ chi. Chỉ một cái chạm tay đơn giản và hắn lập tức hoài nghi bản thân sẽ không giữ được lời hứa. Thế nhưng hắn vẫn bất động. Hắn muốn biết liệu cô ta sẽ tiến xa đến đâu.

Đồng thời, hắn cũng tự nhủ rằng đây là một phần của quá trình huấn luyện. Cho phép cô ta làm quen với việc chạm vào và tìm hiểu cơ thể một người đàn ông. Không phải gã đàn ông nào cũng như hắn. Bọn họ tìm thấy khoái cảm từ việc nhận lấy nhiều hơn là cho đi, mà Caleb thì chỉ mới dạy Mèo Con cách phục tùng trước sự động chạm của hắn, chứ không phải cách giành lấy khả năng kiểm soát từ những tiếp xúc cơ bản. Vào giây phút đó, hắn tự thừa nhận với chính mình rằng hắn đã tránh dạy cho cô ta khía cạnh cần thiết này. Ở một mức độ nào đó, chuyện này khiến hắn thấy yếu đuối, không phải vì hắn là nô lệ của sự đụng chạm, chẳng có gì vô vị hơn thế cả. Tất cả những nô lệ hắn từng huấn luyện đều đã chạm vào hắn, khá thường xuyên. Nhưng với họ, hắn luôn giữ mình tách biệt, lạnh lùng, chỉ ra lệnh cái gì tốt và cái gì cần phải cải thiện trong suốt quá trình huấn luyện. Với cô ta, hắn muốn…điều gì đó khác. Những khao khát khó giải thích chính là sự xao nhãng hắn không đủ sức gánh nổi. Thế nhưng cô ta vẫn cần học, đúng không? Hắn phải chịu đựng. Không còn lựa chọn nào khác cả. Hắn nghiêng người tới gần sự tiếp xúc đó và cô ta siết chặt hơn nắm tay trên tóc hắn. Một cơn đau thoáng hiện ra và “cậu bé” của hắn nảy lên trước cảm giác đó. Cô ta đã lang thang khắp gương mặt hắn, những đầu ngón tay thanh mảnh khiêu vũ trên chân mày, hai gò má và quai hàm hắn. Khi cô ta ấn ngón cái qua môi hắn, hắn thấy bồn chồn, nghĩ rằng cô ta sẽ hôn mình. Nhưng không. Thay vào đó, cô ta lướt theo cổ và vai hắn, thậm chí còn mạo hiểm chui vào trong áo hắn thông qua phần cổ áo hở cúc. Hắn cảm thấy thân nhiệt cô gái như tăng thêm vài độ, sức nóng nơi bụng dưới cô ta tỏa ra trong khoảng không chỉ vài phân, ngăn cách giữa cô ta và phần đàn ông căng cứng của hắn. Đến cuối cùng, hắn đã là người đặt dấu chấm hết cho tình trạng đó.

Cố gắng giữ lời hứa như thế là đủ rồi. Hắn nói với cô ta như vậy là đủ, hãy lên giường đi. Giọng hắn băng giá, dù bản thân không hề thấy thế. Hắn buộc cổ tay trái của cô ta bằng sợi dây thừng vàng nhô ra từ cột giường. Nó mảnh, nhưng chắc chắn, có thể cho phép cô ta ngủ nghê thoải mái mà không ngại nguy cơ trốn thoát. Rồi hắn đi tắm và làm chuyện mà hắn đã không cần tới trong một thời gian rất dài. Khi dòng tinh dịch lấp lánh phun lên bức tường gạch phòng tắm, hắn một lần nữa tự hỏi bản thân mình đang nghĩ cái quái gì vậy.

Lúc này hắn đang nằm cạnh cô gái, ôm lấy cô ta như một người tình, hít ngửi mái tóc và ve vuốt cánh tay cô ta. Tệ hơn nữa là, hắn không nghĩ mình có thể dừng lại. Hắn không muốn dừng lại. Quấn cánh tay quanh eo cô gái, hắn kéo cô ta vào sát mình hơn. Cô ta thở dài. Nàng điếm nhỏ bé thậm chí còn ngửa đầu ra sau, má áp lên lần vải sơ mi của hắn. Cô ta muốn được hắn hôn ư? Không cần tốn thời gian để tìm hiểu. Hắn ấn môi mình lên môi cô ta, dịu dàng, thăm dò. Cô ta lại thở dài, hé môi vẻ uể oải, vẫn còn đang mê ngủ. Được tiếp thêm can đảm, hắn trêu chọc miệng cô ta bằng đầu lưỡi mình. Hắn quả là một tên khổ dâm. Sao phải tra tấn bản thân như thế chứ? Cô ta có vị nồng ấm, ngọt ngào, hệt như một thứ rượu mạnh. m thanh rên rỉ khe khẽ phát ra từ cô ta tràn vào khuôn miệng hắn. Cơ thể cô ta hơi xoay về phía hắn, đôi môi lúc này đang tìm kiếm môi hắn. Hắn trao cho cô ta điều mà cả hai đều khao khát khi lưỡi hắn dịu dàng tiến vào miệng cô ta. Bỗng nhiên, cô ta trở nên đói khát. Vẫn ngủ mê, cô ta mút lấy miệng hắn một cách ướt át, thèm muốn. Hắn lùi lại và cô ta rên lên, điên cuồng tìm kiếm hắn. Hắn kiềm chế để không bật cười. “Ưmm, Caleb,” cô ta nói trong tiếng thở dài đầy đau đớn. Tim hắn đột ngột đập nhanh gấp ba. Mạch máu nện thình thịch bên tai. Cô ta đang mơ về hắn sao? Hay là đang giả vời ngủ? Cô ta có biết hắn đang hôn cô ta không, có phải cô ta đã chủ động đáp lại?

“Sao, Mèo Con?” hắn hỏi, cảm thấy thật sự lo lắng. “Ưmm,” cô ta đáp. Một nụ cười thoáng kéo cong đôi môi cô ta. Hắn muốn hôn cô ta lần nữa nhưng không làm. Cô ta cố xoay về phía hắn, nhưng sợi dây đã ngăn cản việc đó. Chân mày cau lại nhưng cô ta không thức giấc. Caleb nghiêng người tới và thả cô ta ra. Ngay lập tức, cô ta lăn người về phía hắn rồi tựa đầu lên vai hắn. Cánh tay trái vừa được trả tự do kéo hắn lại gần. Chân trái cô ta ghim đùi hắn xuống đệm. Nơi nữ tính nhỏ bé nóng bỏng áp lên hông hắn. Chuyện này thật sự đang xảy ra à? Đành chấp nhận, hắn choàng cánh tay trái của mình quanh cô ta, tay còn lại đặt lên ngực, bên trên trái tim vẫn đang đập điên cuồng. Sau một lúc, giấc ngủ cuối cùng cũng cứu vớt hắn khỏi sự tra tấn ngọt ngào.

.