Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Camptive in the dark - Chương 14

Chương 13.

Tôi đang chìm xuống, rất nhanh. Tôi cố mở mắt nhưng thế giới xung quanh chỉ là sự mờ mịt, ảo ảnh. Không có thật. Có thể là thật không? Quanh tôi toàn là ánh sáng chói lòa và những giọng nói bị bóp nghẹn, song tôi lại không thể nhấc đầu dậy để xem chúng phát ra từ đâu. Một người đang ông mặc áo trắng xuất hiện trong tầm nhìn và lên tiếng. Đặc vụ Mulder? Tôi đang ở trong một tập phim Hồ sơ X sao. Không, thật vô lý. Nhà khoa học? Bác sĩ? Tên điên cầm dao mổ? Tôi không thể nghe ra ông ta đang nói gì, nhưng gương mặt ông ta dường như đầy vẻ cam đoan, hứa hẹn giả tạo, lời lẽ sáo rỗng nhằm xoa dịu tôi. Rồi có một đường hầm ánh sáng màu lam vây lấy tôi. Tôi muốn nói gì đó, hoặc ngồi dậy, nhưng đau đớn dữ dội quá. Hai mắt nặng nề nhắm lại, và tôi chìm trở lại thinh lặng.

Có những lúc tôi cứ nửa tỉnh nửa mê nhưng lại không thể nhớ được gì cả. Thời gian không hề rõ ràng. Chẳng phải hiện tại, hay tiếp theo, hay sau đó. Chỉ có đau đớn. Đau nhiều hơn, Đau ít hơn. Đó là điều duy nhất bất biến. Tôi đang chìm xuống.

Sâu hơn. Sâu hơn. Sâu hơn.

Không có đáy, chỉ có sâu hơn nữa – vĩnh viễn. Tôi đang khóc sao? Tôi không chắc nữa. Hẳn là vì tôi đang bị thiêu đốt.

Tôi đang chìm xuống và bị thiêu đốt. Mẹ đã đúng. Tôi sẽ xuống địa ngục. Liệu một người có thể gây ra lỗi lầm lớn đến độ không thể được tha thứ không?

Tôi đoán là có. Tôi không muốn bị thiêu cháy. Tôi không muốn rơi xuống mãi, bị kéo xuống mãi. Vĩnh viễn - thật khó mà tưởng tượng được.

Phải có kết thúc cho sự đau khổ chứ. Tôi không đáng bị thế này. “Không phải tất cả lỗi là ở tôi đâu!” Tôi cũng đã tin hắn nữa. Hắn nói rồi sẽ ổn thôi. Một nụ hôn. Một cái chạm tay. Vài nụ hôn nữa. Vài cái chạm tay nữa. Tôi không biết phải làm gì. Không biết phải nói gì. Không phải tất cả đều là lỗi của tôi!

Tha thứ cho tôi. Tha thứ cho tôi. Đồ quỷ cái…tha thứ cho tôi.

Tôi đang chìm xuống. Vẫn bị thiêu đốt. Vĩnh viễn. Tôi mở mắt. Lần này là thật. Bóng tối. Chỉ có một ngọn đèn mờ mờ ở góc phòng. Giật mình, tôi thử di chuyển và cả cơ thể đau đến rúm lại vì gắng sức. Trong một giây, tôi tưởng mình vẫn còn đang mơ. Cả người tôi bỏng rát. Tôi đặt tay lên xương sườn và nhận ra dải băng quấn quanh giữa người mình. Hít thở thôi cũng đau đớn nữa. Tôi cứ liên tục nghe thấy tiếng vo ve khe khẽ bên tai và nhận ra nó xuất phát từ bên trong mình. Cứ mỗi lần xoay đầu, tôi đều nhìn thấy những đốm nhỏ nhảy múa và ánh sáng thì nhức nhối kinh khủng. Tay và mắt tôi lần theo những vết thương. Cánh tay bên trái của tôi đang nằm trên băng đeo quàng qua cổ, còn mũi thì bị băng kín. Hai mắt tôi sưng húp và việc chớp mắt dường như chán phèo, một bài tập vô ích nhưng lại cần thiết. Nhẹ nhàng, tôi chạm vào mặt mình lần nữa, cẩn thận gỡ lớp băng quanh mắt xuống.

Có một bóng đen, mang dáng dấp đàn ông, đang ngồi im bất động trong góc. Tôi nheo mắt nhìn và rướn người tới trước. Mặc xác cơn đau. Caleb đang ngồi bất động một cách kì quái trong bóng tối với tôi. “Cố đừng cử động,” hắn lên tiếng, chỉ lớn hơn thì thầm một chút. Sau đó nghiêng người ra ánh sáng. Thôi thúc đầu tiên đó là di chuyển, nhưng cơn đau đã ngăn tôi lại, và cả Caleb nữa, dáng vẻ nguôi ngoai của hắn. Trông hắn thật khắc khổ, như thể vừa quay về từ địa ngục vậy. Tôi cũng thế. Những mảnh ghép lơ lửng trôi đến, vài mảnh sắc nét, số khác thì mơ hồ. Từng giây của thời điểm đó lại tái hiện, nhanh, chậm rồi lại nhanh. Vậy là hắn đã đưa tôi trở lại.

Nhận thức kia lan tràn khắp người tôi. Liệu tôi có thấy nhẹ nhõm? Hay kinh hoàng? Tôi không thể gom góp được bất kì cảm xúc nào cả. Chỉ có…tê dại. Trống rỗng và run rẩy. Hắn đứng lên khỏi ghế và tiến về phía tôi. “Đừng sợ. Giờ em đã ổn rồi.” Tôi đâu có sợ. Tôi không hề ổn và sẽ chẳng bao giờ ổn hết. “Mặt em bị thâm tím, nhưng không có gì bị gãy cả. Vai em bị trật khớp, và em có vài chiếc xương sườn bị nứt chứ không gãy. Rồi em sẽ lành lại, nhưng tôi e tất cả những gì mình có thể đề nghị em là nghỉ ngơi và uống thuốc để giảm đau.” Lời hắn nói chẳng tạo nên khác biệt nào. Tôi vẫn còn sống. Và vẫn ở cùng Caleb. Khi hắn đứng dậy, tôi không hề thấy nao núng, chỉ quan sát hắn tiến về phía mình. Còn gì để sợ nữa? Tôi còn gì để mất nữa chứ? “Tôi đang ở đâu?” Tôi gần như không nhận ra giọng nói của mình nữa. Nó khàn đục và lạo xạo, khô khốc và nứt nẻ hệt như cổ họng tôi vậy.

“Một nơi khác hơn,” hắn đáp. Mơ hồ. Thuần túy. Hắn ngồi cạnh tôi trên giường. Giường đẹp, phòng đẹp, tôi nghĩ, tập trung vào những thứ đơn giản mà bộ não mù mịt của mình có thể chịu được. Tôi thật sự đếch quan tâm. Hắn nắm lấy tay tôi. Những ngón tay rụt lại, khẽ siết và căng lên. Hắn gật gật rồi thu tay về. Có máu dính trên tóc hắn sao? Máu. Khắp mọi nơi. Tôi nhắm mắt và khóa chặt chúng bên ngoài. Chỉ muốn ở trong tình trạng tê liệt. Khiến chuyện này kết thúc. Tôi đã sẵn sàng nhận về bất kì lời lẽ cay độc nào hắn chuẩn bị cho mình. Sẵn sàng nghe hắn bảo tôi đã ngu ngốc ra sao khi nghĩ rằng đã thoát được hắn. Lời chế nhạo nhằm vào cô đấy, đồ ngu, tôi biết ngay mà. Sẵn sàng đợi hắn đe dọa tôi bằng việc cưỡng bức hay cái chết. Làm cho xong đi. Làm ơn.

“Tôi xin lỗi, Mèo Con,” hắn thì thầm. Hắn đang xin lỗi ư? Ở Caleb, cảm giác tội lỗi là điều gần như không bao giờ xảy đến, và là thứ cuối cùng tôi mong đợi. Mặt tôi cùng lúc thể hiện vẻ khịt mũi-giễu-cợt-buồn-cười-khóc lóc, khiến tôi thấy đau vô cùng. Suýt nữa tôi đã bật cười. Sẽ bật cười nếu hít thở không đau đớn đến vậy. “Vì những gì bọn chúng đã làm với em.” Phải rồi, hắn xin lỗi, nhưng không phải vì đã bắt cóc tôi khỏi nhà. “Tốt.” Nhà. Gia đình tôi. Mọi chuyện xảy ra đều là vì tôi muốn quay về với bà mẹ rác rưởi của mình. Kể cả khi bà ta không hề muốn tôi ở đó. Chưa bao giờ. Bất kể bao nhiêu lần tôi đã nói xin lỗi. Hai mắt tôi đau nhói. Không thể tin được tôi vẫn còn rơi nước mắt vì bà ta. Tôi căm ghét bà ta. Tôi căm ghét bà ta, vì đã yêu bà ta quá nhiều, còn bà ta thì rõ ràng không cảm thấy như thế. Caleb hắng giọng rồi nuốt xuống. “Tôi đã bắt bọn chúng trả giá.”

Bọn chúng. Một đám người, mà có thể còn tồi tệ hơn cả Caleb nữa. Tôi lại cảm thấy run rẩy lần nữa, song nghe được những lời đó từ miệng Caleb khiến tôi thấy thỏa mãn đôi chút. “Ừ thì,” tôi nói vẻ giả dối, “anh thích chuyện đó mà.” Một thoáng cười hiện ra trên môi hắn, và vì một lý do nào đó, nó khắc vào lòng tôi theo một cách nguyên sơ nhất. Đời tôi là một trò đùa, với hắn, với mẹ tôi, với bọn lái môtô khốn nạn đó! Một trò đùa tàn nhẫn, thương tâm và tôi đã rất sẵn sàng cho thời điểm mấu chốt. Sẵn sàng để đời mình, trò đùa đó, kết thúc. Ngay lúc này, tôi chỉ cần ai đó. Tôi cần cảm thấy không bị vùi dập và đơn độc. Nuốt nghẹn những lời sẽ khiến mình hối hận sau đó, tôi chỉ nói, “Caleb…” “Gì vậy?” Tôi nhìn hắn chăm chăm, không chắc chắn, tự hỏi bước tiếp theo sẽ là gì và thấy kinh hoàng hơn bao giờ hết. Hắn tiếp tục nhìn tôi, vẻ dò hỏi, gương mặt trông như chiếc mặt nạ do dự méo mó. Nếu chiếc mặt nạ đó là thật, tôi gần như sẽ thương xót cho hắn. Cảm thấy tiếc thương cho bản thân sẽ tốt hơn, nhưng tôi muốn mình mạnh mẽ, kể cả khi tôi chỉ muốn chui xuống một cái lỗ cho xong. Làm cho xong đi. “Tôi không biết anh đã dự tính cho tôi những gì. Tôi biết…tôi biết nó…” tôi dừng lại, dành một giây để bình tĩnh và sắp xếp suy nghĩ, những lời đó phải được nói ra. Nếu không phải lúc này thì sẽ là không bao giờ cả. Tôi để cho những tia đau nhói khích lệ mình. “…Tôi biết nó sẽ không thể nào là tốt được. Bất kì điều gì anh đang dự tính. Nhưng liệu anh có thể cho tôi một đặc ân không?”

“Ồ?” Tôi chớp mắt, “Nếu việc đó tồi tệ gần giống những gì bọn khốn đó đã làm với tôi… Tôi mệt mỏi vì phải sống sót qua những chuyện kinh khủng chỉ để sa vào những chuyện kinh khủng hơn rồi. Vậy nên, nếu tất cả những gì anh dự tính cho tôi là tra tấn hành hạ nhiều hơn nữa, thì tôi thà chết còn hơn. Chỉ cần cho tôi một đặc ân thôi và đừng…tôi không muốn chết từ từ.” Hắn giật lùi như thể vừa bị tôi tát. Hoặc không. Tôi đã từng tát hắn hai lần trước đây, nhưng hắn chưa bao giờ mang vẻ như lúc này. Thình lình, hắn không còn quá dò hỏi hay do dự nữa – mà trông vô cùng giận dữ! Nhưng đồng thời cũng có vẻ…bị xúc phạm. “Đó là điều em nghĩ sao?” hắn nói, giọng bực tức và gắt gỏng. “Em nghĩ tôi sẽ…” Hắn đứng lên rồi đi đi lại lại. Tôi chẳng thể làm gì ngoài nhìn.

“Anh muốn tôi phải nghĩ sao hả, Caleb?” Tôi hỏi một cách cay nghiệt. Mặt tôi nóng bừng còn mũi thì đau và sưng vù. Hít thở cũng đau. “Anh bắt cóc tôi, đánh đập tôi, làm…những chuyện tồi tệ không tả nổi với tôi.” Cảm giác bỏng rát nơi ngực tôi như lan rộng, đó chính là tất cả nỗi tức giận và tuyệt vọng cuồn cuộn bên trong tôi, giờ đang trào ra khỏi bề mặt. “Tôi phải trông chờ gì ở anh đây?” Tôi nhại lại trọng âm khác thường của hắn “ ‘Đừng để tôi tìm được em.’ Chẳng phải anh đã nói vậy sao?” Cuối cùng, hắn cũng dừng lại ở giữa phòng, hai mắt lóe lên rồi dịu lại. “Em là một cô gái ngu ngốc, rất ngu ngốc, Mèo Con ạ.” Lần này tôi bật cười. Rất to, cuồng loạn, cười quên cả đau dù nó đang xé toạc từng tế bào trong cơ thể. Hắn chưa bao giờ nói gì thực tế hơn vậy cả. Tôi là một cô gái ngu ngốc, rất ngu ngốc! Ngu ngốc vì nghĩ mẹ sẽ chịu tha thứ cho mình. Ngu ngốc vì tưởng mình có thể trở thành gì đó khác. Tên lái môtô bẩn thỉu chết giẫm đó đã gọi tôi là gì nhỉ? Con điếm! Cái mác đó theo tôi đi khắp mọi nơi. Và tôi đã làm gì để bị gán như vậy chứ? Chưa đủ! Vẫn thuộc phạm vi trinh nữ. Một con điếm cố chống lại bản chất của mình. Vì cái gì chứ? Phải, tôi là một cô gái ngu ngốc, rất ngu ngốc. Tôi cười, cười, cười và cười cho đến khi cuối cùng…giọng khản đi. Tiếng cười của tôi chuyển thành tiếng gào khóc của mất mát, đau khổ và tuyệt vọng đen tối. Cuối cùng, tôi nhận ra hắn ta đang ở cạnh mình, hai cánh tay bao bọc lấy tôi. Mặc kệ đi. Tôi lúc nào cũng tìm kiếm sự che chở từ những người khiến mình tổn thương nhiều nhất. Mẹ tôi. Bố tôi. Caleb. Như một con chó bị ngược đãi cầu xin tình yêu từ người chủ tàn bạo. Đó là tất cả những gì tôi biết. Ấy vậy mà đôi tay hắn vẫn có cảm giác thật an toàn, ấm áp, dành riêng để che chở cho tôi. Vòng tuần hoàn của tổn thương sẽ không bao giờ kết thúc, bởi tôi không thể nhận ra sự khác biệt cho đến khi đã quá muộn màng.

“Tôi đã bắt chúng trả giá.” Hắn thì thầm lần nữa, giọng lạnh lùng và ngắn gọn, nhưng những lời đó chẳng có nghĩa gì với tôi cả, dù tôi ngờ rằng chúng vô cùng quan trọng với hắn. Chỉ có vòng tay của hắn là quan trọng, chỉ cần cảm giác cứng rắn, vững chãi của da thịt hữu hình bao lấy tôi là đủ. Cái ôm của hắn làm thay tất cả mọi điều mà đôi môi hắn không thể hoặc sẽ không làm được, chúng bảo rằng, em được an toàn và tôi sẽ bảo vệ em, thậm chí còn giống đang quan tâm tới tôi nữa, dẫu có hỗn loạn bao nhiêu, song mọi thứ đều hỗn loạn cả. Trải qua tất cả, đôi môi hắn chỉ liên tục lặp lại, “Tôi đã bắt chúng trả giá,” và tôi cảm thấy điều gì đó khác lạ nhưng vẫn rất thật, thật hơn bất cứ thứ gì. Tôi ghét nhưng đồng thời cũng không ghét hắn, tôi không còn hiểu được gì nữa, tệ hơn cả chính là bản thân tôi. Tôi khóc lóc một hồi lâu, nhận lấy sự khuây khỏa trong vòng tay dễ chịu đầy giả dối của hắn. Ảo ảnh, mộng tưởng, rất có ích. Tôi không bao giờ muốn rời ra. Tôi muốn ở lại đây vĩnh viễn, ôm chặt lấy vồng ngực hắn, những ngón tay hắn vuốt tóc tôi, nhịp tim hắn đập bên tai tôi: em-được-an-toàn, tin-tôi-đi, yêu-em. Yêu. Tôi có muốn hắn yêu mình không? Có. Tôi muốn ai đó yêu thương mình. Và tình yêu có là gì nếu một người không liều mạng để cứu bạn? Caleb đã cứu tôi. Vậy có được tính là hắn yêu tôi không? Một phần trong tôi muốn nghĩ thế. Muốn tin vào suy tưởng lãng mạn không hề có thật. Tôi muốn tin vào sự dối trá. Nhưng hơn thế - tôi muốn nó không phải là một lời nói dối.

Sau một lúc, tôi buộc mình phải lùi ra. Càng ở lại lâu bao nhiêu, tôi càng hoài nghi lòng quyết tâm trốn thoát của mình, mà vậy thì thật nguy hiểm. Tôi bị giằng xé không nguôi, giữa những xúc cảm đang tiếc tục đấu tranh với nhau. Caleb rất nguy hiểm. Không chỉ bởi vì hắn to lớn hơn, mạnh mẽ hơn và tàn bạo hơn tôi nghĩ. “Tôi xem gương được không?” tôi thận trọng hỏi, sụt sịt mũi. Không liên quan đến chuyện điệu đàng gì cả. Tôi chỉ cần nhìn xem mình đã đến gần với việc mất mạng thế nào. Một liều thuốc đắng ngắt của thực tế để lay tôi tỉnh khỏi những mộng tưởng. Hắn chầm chậm, miễn cưỡng, tôi chắc chắn là vậy, buông tôi ra. Kể cả khi đã cố đặt khoảng cách giữa hai chúng tôi, những ngón tay hắn vẫn dịu dàng lau nơi khóe mắt sưng vù của tôi, và vẻ mặt hắn nói lên rằng tổn thương, đau đớn cùng nông cạn chẳng hề gì cả. Lời hắn nói phản ánh lại tình cảm tôi đọc được trên mặt hắn. “Không cần thiết. Thiệt hại không phải vĩnh viễn.” “Tệ đến thế hở?” Tôi hỏi, nhưng ánh nhìn trong mắt hắn thay đổi, trở nên cứng rắn hơn, lạnh lùng hơn, và nó nói lên tất cả những gì tôi cần biết. Bọn chó-chết đó đã làm rất nhiều chuyện với tôi. Tay tôi bị bẻ ngoặc ra sau lưng. Đau đớn. Cười cợt. Vật đàn ông áp sát vào tôi, tìm đường vào bên trong.

“Không cần thiết,” hắn lặp lại một cách cương quyết. “Thiệt hại không phải vĩnh viễn.” Hắn khựng lại, sự do dự kì lạ khác với cách xử sự kiên định và tự tin thường thấy. “Tôi đã bắt chúng trả giá.” Caleb không phải loại người hay lưỡng lự hoặc đa nghi. Vậy mà trong giây phút đó, tôi có cảm giác hắn lại như thế. Có nhiều điều hắn muốn nói nhưng lại thôi. “Tôi biết em đã trải qua nhiều chuyện vượt sức chịu đựng.” Hắn với ra và nhẹ nhàng nâng cằm tôi lên, nhìn vào mắt tôi, “Nhưng hãy hứa với tôi em sẽ không bao giờ làm vậy nữa.” Tôi khẽ xoay đầu tránh đi. Hắn đang bảo tôi, chứ không phải yêu cầu, không được bỏ chạy khỏi hắn lần nữa. Không cần nói ra, hắn đang trừng phạt tôi, cho tôi biết điều đó bằng cách để tôi tùy nghi hành động, là tự tôi đã lún sâu hơn vào rắc rối. Quả là một viên thuốc đắng nghét … bởi hắn đã đúng. “Vâng, Caleb.” Tôi khựng lại, “Vâng, thưa Chủ Nhân,” tôi lờ đờ thì thầm, cảm thấy trống rỗng một lần nữa. Caleb cau mày nhưng chỉ gật đầu. Tôi không biết điều gì đáng sợ hơn, rằng trong khoảnh khắc đó, tôi có ý như vậy thật hay rằng Caleb đã trông chờ nó. Những ngón tay hắn tiếp tục mơn man nơi quai hàm tôi. Hắn ngập ngừng, đăm chiêu và cẩn thận không gây đau đớn hay khó chịu. Tôi không thể chịu được. Ở gần hắn lúc nào cũng gây rối bời cả. Một cuộc xung đột giữa điều tôi nên làm và điều tôi muốn làm.

Tôi nghĩ về đời mình, lịch sử tồn tại của mình, một quá khứ chỉ toàn xoay quanh mẹ, người đã đưa tôi đến với thế giới này. Về cái cách mà những mong muốn đã dẫn tôi đến với khoảnh khắc này. Hệt như cách mà những nhu cầu của bà đã đưa bà đến với số phận của mình vậy. Mặc dù đã cố hết sức để không giống bà, tôi vẫn có cảm giác mình đang dần trở thành bà. Thật không công bằng, và khi tôi nhìn vào Caleb cùng những ngón tay đang nhảy múa trên môi tôi thật dịu dàng và thân mật, tôi tái khẳng định lần nữa, đời có thể là bất kì điều gì ngoài công bằng. Tôi đẩy tay hắn ra, không thô bạo, nhưng đủ cương quyết để thể hiện thái độ cự tuyệt sự động chạm của hắn, và kì lạ thay, tôi biết rằng, trong một góc tâm trí mình, đó cũng chính là sự cự tuyệt hoàn toàn của tôi nữa. Có gì đó nguyên sơ lóe lên trong mắt Caleb trước khi hắn điều chỉnh nét mặt mình trở về chiếc mặt nạ dửng dưng. Hắn ngồi thẳng dậy, lưng tựa lên tấm ván đầu giường. Khoảng cách một bước chân giữa hai chúng tôi tựa như một đại dương vậy. Sự im lặng, giây phút bình yên đáng sợ trước khi bão tố kéo đến. Hắn có dự tính cho tôi. Và vẫn chưa nói cho tôi đó là gì.

“Caleb…” “Không phải đâu, em biết đó.” Hắn hẳn đã đọc được vẻ bối rối trên mặt tôi và mong chờ nó, bởi ngay lập tức hắn đã nói tiếp, “Trong khi ngủ. Em đã nói không phải tất cả đều là lỗi ở em, điều đó đúng đấy – em chẳng có lỗi gì ở đây hết. Nó…Chỉ là không phải thôi.” Có một nút thắt chặt cứng nơi cổ họng tôi. Mặc dù đã rất cố gắng, tôi vẫn không thể nuốt nó xuống được. Nó đã mắc kẹt ở đó, bóp nghẹn tôi. Những ngón tay Caleb trượt trên tấm trải giường về phía chân tôi, sau đó khựng lại rồi rút về vị trí cũ. Tại sao hắn không thể cứ là một tên khốn độc ác, vô cảm để tôi biết rõ được vai trò của hắn và của tôi chứ?Tại sao hắn cứ liên tục biến đổi từ lạnh lùng và khó tha thứ, sang dễ chịu và ấm áp?

“Bọn chúng đã làm gì với em hả, Mèo Con? Em nói với tôi được không?” Mi mắt hắn khép lại và tôi tự hỏi hắn đang che giấu điều gì. Có phải là vì tôi? Không có lý chút nào. Hắn đã tra tấn, giam cầm, đánh đập và cưỡng ép tôi vào những hoàn cảnh vượt ngoài sức tưởng tượng kia mà. Còn bây giờ, bây giờ hắn có cảm giác…gì đó với tôi sao? Một giọng nói trong đầu gợi nhắc rằng, mặc cho mọi chuyện hắn đã làm với tôi, sẽ luôn có điều gì đó giống như lòng nhân từ hiện hữu. Phải, tôi vẫn còn sống, và hắn vẫn chưa cố làm những gì bọn thú vật kia đã làm. Với bọn chúng, tôi không phải một con người. Tôi hiểu rõ giới hạn cuối cùng giữa điều Caleb đang làm cùng tôi, và điều hắn đã có thể dễ dàng gây với tôi. Hắn luôn kiểm soát bản thân. Luôn giải thích lý do tại sao mình lại làm cái này hay cái kia. Hắn đã hôn và vuốt ve tôi, trao cho tôi những khoái cảm. Tôi cũng thật với hắn như hắn với tôi vậy, và ngay lúc đó, tôi nhận ra mình thực sự có ý nghĩa nào đó với hắn. Trong bất kì khả năng nào có thể của hắn, tôi có một ý nghĩa nhất định. Sự phi lý trong suy nghĩ đó khiến bụng dạ tôi quặn thắt. Giờ khi đã biết được cảm giác kinh hoàng thật sự là thế nào, tôi hiểu mình chưa bao giờ cảm thấy nó với Caleb. Kể cả khi hắn tổn thương tôi, khi hắn khiến tôi thấy nhục nhã, hắn vẫn ở đó để xoa bóp cho tôi, ôm ấp tôi - chịu trách nhiệm với tôi. Hắn sẽ không bao giờ làm những điều bọn khốn kiếp kia đã làm. Tôi biết là thế. Nhưng liệu có quan trọng không? Tôi không biết nữa. Có lẽ chẳng có gì thật sự quan trọng hết.

Tôi đã rất cố gắng để là gì đó, là ai đó. Tôi đã cố khiến cuộc đời mình có ý nghĩa. Song, khi ngồi đây vào giây phút này, lẻ loi, trống rỗng và vẫn bị giữ làm con tin, tôi biết mình sẽ không bao giờ viết được một kịch bản, một quyển sách hay đạo diễn một bộ phim cả. Tôi có cảm giác mình sẽ không bao giờ trở thành điều gì đó tốt đẹp hơn thứ mà người ta đoán tôi sẽ trở thành. Bất kì chuyện gì tôi làm cũng không quan trọng. Trước đây không. Sau này cũng không. Nói theo một cách khác, tôi đã vô cùng ngây ngô, song hi vọng và mơ mộng có vẻ không bao giờ là tồi tệ cả. Cuối cùng, tôi trả lời câu hỏi của hắn. “Không còn quan trọng nữa, Caleb.” Giọng tôi nghe vỡ vụn, mệt mỏi. “Chẳng có gì quan trọng hết.” Hắn im lặng trong vài giây nhưng tôi có thể thấy hắn đang tức giận. Nhưng tôi cũng thế mà. Kể cả trong trạng thái tê liệt, tôi vẫn sục sôi. Tôi quan sát hắn. Những thay đổi khó thấy vào lúc đầu đã hoàn toàn hiện ra rõ ràng trước mắt tôi. Giờ tôi phải nhìn hắn như thế nào đây? Liệu hắn có biết tôi đã thấy rõ hắn rồi không? Tệ hơn nữa là, liệu hắn có thể nhìn sâu bên trong tôi hay không? “Cả tôi và em đều biết sự thật. Những gì bọn chúng đã làm với em rất quan trọng.” Không có chút giận dữ nào trong giọng nói của hắn, chỉ có sự chắc chắn. “Mọi thứ đều quan trọng. Mọi thứ đều cực kì riêng tư. Em biết điều đó rõ như tôi thôi. Đừng có cư xử thất bại như vậy, cả hai ta đều biết như thế không giống em chút nào.”

Tôi định bật cười, nhưng nó đã tắt ngấm trong cổ họng và phát ra như một tiếng kêu tắt nghẹn rời rạc. “Sao anh biết được chứ?” Hắn chưa từng cho tôi một câu trả lời đầy đủ trước đây, và lời hắn nói dường như chỉ mang phân nửa sự thật, nhưng ở một mặt kì lạ nào đó, tôi có cảm tưởng đó là vì hắn không biết phải trả lời thế nào. Nói theo cách khác đó là hắn muốn trả lời tôi. “Anh không hề hiểu tôi. Không hề biết những điều đơn giản nhất, kể cả tên tôi cũng không.” Im lặng lâu hơn nữa. Tôi nhìn hắn chăm chú, chờ đợi cơn thịnh nộ, mong muốn nó xuất hiện. Tôi cần phải gây sự với người mà tôi biết sẽ không thực sự làm hại mình. Tôi cần phải chửi bới. Trong khoảnh khắc đó, tôi biết Caleb đã đúng, đầu hàng không giống tôi chút nào, bất kể tôi muốn thế bao nhiêu. Hắn vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, hai mắt nhắm kín. Mái tóc vàng đẹp đẽ của hắn nhuốm sắc nâu đỏ, đường chân tóc hắn bám đầy máu. Tôi rùng mình. Tôi đã bắt chúng trả giá. Những lời lẽ dễ chịu, hay ho làm sao, điều tôi chưa từng nghe từ bất kì ai trừ Caleb. Cơ thể hắn khẽ dịch chuyển, những bắp cơ cử động nhưng hắn vẫn bất động hoàn toàn. Vẻ mặt hắn lạnh lùng, ảm đạm nhưng không hướng vào tôi. “Em nói đúng. Tôi không biết tên thật của em. Nhưng tôi cũng chẳng hề biết tên thật của mình, và việc đó chưa bao giờ ngăn tôi nhận rõ mình là ai hoặc mình muốn gì.”

Lời hắn nói là điều cuối cùng tôi mong đợi. Tôi ngồi đó, chết lặng và bối rối. Hắn đang nói cho tôi nghe một chuyện rất quan trọng, song tôi lại không biết phải làm gì với thông tin đó, hay liệu nó có xoa dịu nỗi đau của mình hay không. Tôi hiểu đó là chuyện rất ít người biết, và qua vẻ mặt của hắn, tôi biết nó vô cùng hệ trọng. Tim tôi đập nhanh hơn khi nhận ra hắn đang mở lòng với mình theo một cách nào đó. Tôi muốn biết làm sao hắn lại trở thành con người đang ngồi cạnh tôi đây. Caleb. Đó không phải tên thật của hắn. Hắn không hề biết tên thật của mình. Chuyện gì đã xảy ra với anh vậy Caleb? Ai đã làm thế này với anh? Và tại sao bây giờ anh lại làm chuyện đó với tôi? Tôi nhìn gương mặt hắn, những đường nét cứng rắn nhưng lại không để lộ ra thái độ thường thấy. Song tôi vẫn cảm nhận được nó. Ở một thời điểm, trong toàn bộ những kiến thức thu thập được từ phim ảnh và các bài phát thanh, tôi nhận ra sự mãnh liệt của loài người và lý do mình bị thu hút bởi thế giới tưởng tượng đó. Từng tác phẩm đều gắng thể hiện thân phận con người, trong mọi mặt tốt, xấu và tồi tệ nhất. Ban đầu, nó chỉ là phiên bản mở rộng cuộc đời của chính tôi, phản chiếu lại một cách lạ kì trong thế giới ‘hư cấu’ đó.

Mỗi câu chuyện đều muốn, không – là cần - phải tiết lộ sự mong manh, mối ràng buộc kết nối con người ta vào những điều họ làm và những người họ nghĩ đến trong đầu. Những câu chuyện đó có chút thật và đôi khi kinh khủng, song con người vẫn chỉ là con người, các phần nhỏ không thể nào nói lên hết được toàn bộ câu chuyện. Tôi đã nhìn thấy nhiều phần khác nhau của người đàn ông mang tên Caleb này. Toàn bộ con người của hắn sẽ ra sao, không được che chở và dễ tổn thương ư? Người đàn ông này là ai mà có thể làm thế này với tôi, với bất kì ai, và vẫn có thể sống tốt? Còn tôi là loại người nào đây, khi có thể nhìn thấy chút lương thiện bên trong hắn vẫn còn cứu rỗi được? Sao tôi lại thử làm vậy chứ? Nhưng rồi, quan trọng hơn cả, tại sao hắn lại cố? Hắn chờ đợi. Tôi chờ đợi. Tôi muốn thúc giục, muốn đào sâu hơn, nhưng hiểu rằng làm thế chỉ đẩy hắn ra xa hơn mà thôi. Hắn đã đưa ra lời thách đấu. Hắn sẽ chỉ cho đi khi được nhận lại, và nếu muốn biết nhiều hơn nữa, tôi sẽ phải là người khiến hắn chịu ơn mình. Có lẽ càng biết nhiều về nhau bao nhiêu, chúng tôi càng xích lại gần bấy nhiêu, và có thể, biết đâu được, tôi sẽ thuyết phục được hắn ngừng việc tổn hại mình. Đầu hàng, hắn từng nói thế. Hắn đã muốn tôi đầu hàng. Không chỉ về thể xác. Mà cả tinh thần. Tôi sẽ cố. Tôi sẽ cố vì hắn. Chứ không phải vì tên đàn ông tàn bạo, khó hiểu đang ngồi cạnh tôi, không phải vì Caleb. Tôi sẽ cố vì người lạ mặt điển trai bên dưới đó. Người tôi đã gặp trên vỉa hè vào cái ngày định mệnh kia - người đàn ông vô danh. Tôi sẵn sàng cố gắng tìm hiểu anh ấy, từng chút một, còn điều xảy đến sau đó, cứ để số phận quyết định. Tôi là người mở lời trước vì hắn ta không làm thế. Có lẽ vì hắn không thể.

“Một phần trong tôi thực sự thấy mừng – vì đã thoát khỏi cuộc đời cũ.” Tôi có thể thấy hắn ta rất ngạc nhiên trước sự chuyển hướng của cuộc trò chuyện giữa hai chúng tôi; và cảm giác thật tuyệt khi khiến hắn bất ngờ. “Không phải thế này tốt đẹp gì hơn, nhưng ít ra anh muốn tôi quay lại…tôi không nghĩ mẹ mình sẽ như anh.” Tôi liếm đôi môi khô khốc và buộc mình tiếp tục. “Bà ta nghĩ rằng tôi đã tự mình sa vào chuyện này. Rằng tôi đã bỏ đi…rằng tôi là một con điếm. Nhưng lúc nào bà ta chẳng nghĩ vậy chứ.” Khối nghẹn nơi cổ họng tôi trôi xuống thay vì đi ngược lên. Ngạc nhiên làm sao, các cơ bắp của tôi thả lỏng ra. Thật tuyệt khi nói ra được hết tất cả. Tôi từng kể nhiều chuyện trong quá khứ cho Nicole nghe, nhưng thế này rất khác. Caleb rất mạnh mẽ. Hắn ta sẽ không nao núng. Chẳng hiểu sao tôi lại biết hắn có thể chịu đựng được sức nặng mà không thấy khó chịu với cảm giác nặng về và khó chịu đi kèm với nó, hệt như Nicole vậy. “Bà ta ghét bản thân mình, và tôi lại là một phần của bà, hiển nhiên rồi.” Hai mắt Caleb chầm chậm mở ra, chân mày cau lại, chăm chú lắng nghe. Tôi tiếp tục nói, “Năm tôi mười ba tuổi, mẹ bắt gặp tên bạn trai của mình đang hôn tôi. Hay đúng hơn là bà phát hiện chúng tôi đang hôn nhau. Gã nhỏ tuổi hơn bà, là một kẻ nhập cư đang tìm kiếm thẻ xanh. Mẹ tôi thì lại đang tìm một người đàn ông không thể rời bỏ bà.” “Tên gã là Paulo.”

“Tôi chưa bao giờ muốn gây rắc rối cho mẹ cả. Tôi chỉ muốn giống những đứa con gái khác, mặc những thứ họ hay mặc, làm những điều họ hay làm. Nhưng bà lại quá khắt khe. “Tôi kiểu như…,” nước mắt tôi trào ra, “Tôi khá là…thích thú cái cách gã nhìn tôi. Đám con trai ở trường chẳng bao giờ nhìn tôi cả, anh biết đấy. Lúc nào tôi cũng mặc mấy cái đầm dài thượt, xấu xí hết. Nhưng Paulo…gã nhìn tôi như thể tôi là tạo vật đẹp đẽ nhất gã từng thấy vậy.” Phía bên kia tấm trải giường, những ngón tay Caleb chầm chầm lướt đến chỗ tôi. Trước khi hắn kịp rút lại, tôi ngập ngừng lật ngửa lòng bàn tay trên giường. Không nói một lời, những ngón tay hắn đan vào tay tôi. “Chuyện gì xảy ra tiếp theo?” Giọng hắn thô ráp, pha lẫn chút cảm xúc tôi không phân biệt được.

“Mẹ tôi đang ngủ. Tôi thì ở ngoài phòng khách để xem TV. Khi đó trên kênh Cinemax đang chiếu một bộ phim của Shannon Tweed.” Caleb không hề nhận ra tên nữ diễn viên của dòng phim khiêu dâm hạng nhẹ nổi tiếng nhất mọi thời đại. Nó khiến tôi gần như mỉm cười. Có gì đó rất ngây ngô trong chuyện đó. Sự ngây ngô bên dưới lớp mặt nạ giả dối của Caleb. Hắn siết tay giục tôi kể tiếp. Tôi có cảm giác như đã có người theo phe mình, và sự mỉa mai của chuyện đó vẫn chưa thoát khỏi tôi. Mẹ đã không hề tin tôi, nhưng tôi biết, tôi biết, Caleb sẽ tin. Bởi vì tôi đã nói đó là sự thật. “Có…một cảnh nóng. Tôi thì ở một mình, vậy nên tôi…bắt đầu chạm vào ngực mình. Tôi biết xem cảnh đó là sai trái, nhưng…mọi điều tôi làm đều sai hết.” Tôi siết bàn tay mạnh mẽ của Caleb trong tay mình khi nỗi lo lắng tăng lên và sự nhục nhã xưa cũ đe dọa sẽ xé nát phần còn lại trong con người tôi.

“Paulo đã bắt gặp tôi. Lúc đó gã đang mặc một chiếc quần con nhỏ xíu và tôi có thể thấy gã đang cương cứng vô cùng. Tôi chưa từng thấy qua chuyện đó trước đây. Họ không đưa mấy thứ đó lên phim.” Nước mắt chảy nhiều hơn nữa xuống mặt tôi, che mờ tất cả. Tầm nhìn của tôi chìm ngập trong những kí ức như màu nước. “Tôi đã cố đứng dậy đi ngủ nhưng gã đã ngăn tôi lại. Gã đang say. Tôi có thể ngửi thấy mùi bia trong hơi thở của gã khi gã ấn tôi trở xuống trường kỷ. Gã đã đặt tay lên áo dây của tôi. Tôi bảo gã hãy dừng lại. Nhưng…gã nói rằng nếu tôi không chịu hôn gã thì gã sẽ mách với mẹ chuyện tôi đã làm.” Tôi vô thức bật khóc nức nở. “Không sao đâu, Mèo Con, em không cần phải kể thêm nữa.” Cơ thể Caleb ở sát bên tôi, hơi ấm của hắn bao trùm lấy tôi, song hắn chỉ đơn giản nắm lấy tay tôi mà thôi.

“Không! Tôi phải kể hết chuyện đã xảy ra…tại sao bà ta không còn yêu thương tôi nữa.” Tôi nhắm nghiền hai mắt, nguyền rủa chính mình bằng nỗi đau thể xác lẫn tinh thần. Tôi muốn hắn ta biết câu chuyện này của tôi. Tôi muốn hắn làm điều hắn luôn làm sau mỗi lần tôi dốc lòng tâm sự. Tôi muốn hắn xóa tan đi mọi nỗi đau. “Gã đã hôn tôi. Đó là nụ hôn đầu của tôi. Gã có vị bia, nhưng thế cũng không quá tệ. Vì một lý do nào đó, tôi luôn luôn yêu thích mùi vị của rượu. Gã hôn tôi và đầu óc tôi quay cuồng. Khi gã bảo tôi mở miệng ra… tôi đã làm theo. Sau đó mọi chuyện khác đi. Tôi không còn thích thú nữa. Lưỡi của gã nhớp nháp và cứ liên tục di chuyển trong miệng tôi như một con rắn, ra rồi vào. Thật ghê tởm. Tôi đã cố dứt ra nhưng hắn không cho.” “Mẹ tôi đi vào và bắt gặp. Paulo nhảy dựng. Cái thứ cương cứng chết giẫm của gã gồ lên trong chiếc quần lót lố bịch kia. Nhưng bà ta lại không điên tiết với gã. Bà ta điên tiết với tôi. Bà nhìn vào TV rồi nhìn lại chúng tôi. Tôi đã cố giải thích nhưng bà chỉ nói, ‘Đó là chuyện mày làm mỗi khi tao đi ngủ sao Livvie? Mày mặc mấy thứ quần áo điếm đàng rồi cố dụ dỗ bố mày sao?”

“ ‘Gã không phải bố của con.’ Tôi đã nói thế, nhưng vấn đề không nằm ở đó. Tôi đã cố giải thích rằng gã mới là kẻ đã hôn tôi. Không phải do tôi yêu cầu. Tôi không thật sự muốn gã làm vậy. Paulo không nói gì cả. Cứ như gã biết toàn bộ mọi chuyện là về chúng tôi, về tôi và mẹ tôi.” “ ‘Cứ cư xử như một con điếm đi và mày sẽ bị đối xử y như thế, Livvie ạ.’ Đó là tất cả những gì bà ta nói với tôi.” Tôi khóc lóc một hồi lâu sau khi lặp lại lời mẹ đã nói. Chúng thường vang lên trong đầu tôi mỗi khi tôi nghĩ tới việc chống lại mẹ nhiều năm sau cái đêm đó. Caleb ngồi im không nói gì. Tay hắn hờ hững nắm lấy tay tôi. Tôi muốn nhìn hắn nhưng lại không dám. Tôi không thể chịu được ánh nhìn ghê tởm của hắn sẽ hướng về phía mình. Hay ánh nhìn thương hại.

“Sau đó Paulo bị trục xuất. Nhưng mẹ không bao giờ chịu tha thứ cho tôi. Bà thôi quan tâm tới tôi, chỉ tập trung vào các em trai và em gái khác của tôi…đặc biệt là các em trai tôi. Cứ như tôi chỉ là một bóng ma trong chính ngôi nhà của bà vậy. Sống ở đó, nhưng không tồn tại.” “Tôi đã cố để nhận lại được sự quan tâm của bà. Tôi đã là một đứa con hoàn hảo chết tiệt. Không hẹn hò, không đi chơi. Đạt điểm tốt. Ăn mặc những loại trang phục đơn giản nhất. Nhưng…” Giọng nói của Caleb đâm xuyên qua những kí ức của tôi, “Nhưng bà ta đổ lỗi cho cô vì đã phá hủy hạnh phúc của bà.”

Tôi gật đầu. Tình trạng tê liệt cuối cùng cũng quay lại. Cánh tay tôi được chầm chậm nhấc lên và rồi tôi cảm thấy đôi môi mềm mại của Caleb áp lên mu bàn tay mình. “Dù gì đi nữa, Livvie, tôi chưa bao giờ nghĩ em là một con điếm. Và em chính là…điều đẹp đẽ nhất tôi từng thấy.” Tôi ngẩng mặt lên nhìn hắn. Chúa ơi, hắn thật đẹp. Quá đẹp bởi đây là lần đầu tiên tôi thật sự nhìn hắn, và dù khoảnh khắc này kéo dài bao lâu đi nữa, tôi cũng sẽ nhận lấy nó. Hắn mỉm cười dịu dàng và tôi biết hắn đang che giấu rất nhiều điều. Gương mặt tôi là một mớ hỗn độn gớm ghiếc, vậy mà hắn vẫn nghĩ tôi xinh đẹp. “À thì…có lẽ đó chính là vấn đề của tôi…quá xinh đẹp.” Nụ cười của hắn xìu xuống khiến tôi ước mình đã ngậm chặt miệng. Tôi cố xoay sở để chữa lỗi. “Này, bây giờ anh đã biết tên tôi rồi.”

Hắn khẽ mỉm cười và chầm chậm rút tay khỏi tay tôi. Hơi ấm giữa hai chúng tôi nhanh chóng tan đi. Nước mắt tôi một lần nữa lại dâng lên ầng ậc khi hắn đứng dậy, “Em sẽ luôn là Mèo Con với tôi…Livvie ạ.” Đến lượt tôi mỉm cười yếu ớt. Lời của hắn, như mọi khi, có thể mang đến hai nghĩa. Hắn đi vòng qua giường để sang phía bên trái của tôi. Cúi người xuống chiếc tủ đầu giường, hắn mở ngăn trên cùng ra. “Đây là thuốc giảm đau.” Hắn giơ một ống tiêm lên rồi tháo nắp xuống.

“Nó là gì vậy?” Tôi hỏi, khiếp sợ trước mũi kim nhọn hoắc. “Tôi đã nói em rồi.” “Nếu tôi không muốn tiêm thì sao?”

Lúc này trông hắn có vẻ khá thích thú. “Trong một lúc nữa, khi liều thuốc cuối cùng tan đi, em sẽ muốn nó đấy.” “Nó sẽ khiến tôi ngủ à? Tôi không muốn ngủ.” “Không.” Bản năng mách bảo tôi rằng hắn đang nói dối. “Nó chỉ khiến em chịu được cơn đau dễ dàng hơn thôi.”

“Còn anh?” Tôi đột nhiên thấy lo lắng. Và xấu hổ. “Còn tôi thì sao?” “Anh có bỏ tôi lại đây một mình không?”

Khoảng lặng kéo dài khiến tôi tự hỏi mình đã tưởng tượng nhiều bao nhiêu trong vài phút vừa qua. “Nếu em muốn, tôi sẽ ở lại.” Caleb nhìn chằm chằm, nhưng tôi không nói gì cả. Tôi không thể để mình thừa nhận cảm giác dễ tổn thương mà tôi đang cảm thấy lúc này. Mẹ đã để tôi ra đi. Tôi đã thoát khỏi bà, nhưng vẫn chưa tự do. “Mèo Con?” Giọng hắn điềm tĩnh, đôi mắt xanh ngập tràn cảm xúc không thể nói thành lời, nhưng ánh nhìn cùng giọng điệu lại hướng về nơi nào đó xa xăm. Hắn đột ngột lắc lắc đầu, giật mình tỉnh khỏi trạng thái mơ màng ngắn ngủi. Hắn đã đi đâu vậy?

Sau một giây ngập ngừng, tôi lên tiếng bằng giọng khàn khàn, “Tôi không muốn ở một mình.” “Tôi sẽ ở lại,” hắn dịu dàng nói. Mặt tôi cứ như vừa bị một bao búa tạ đập vào vậy. Nhưng hắn đang ở đây. Chăm sóc cho tôi. Bởi hắn biết tôi cần hắn làm thế. Hắn nhẹ nhàng kéo ga giường xuống và quan sát tôi trong lúc đẩy lần váy ngủ tôi mặc cao vừa khỏi hông. Tôi thở dốc. Hai chân tôi đầy những vết bầm tím, một số còn mang hình dạng đế ủng nữa. “Tập trung nhìn tôi, Mèo Con.” Mắt chúng tôi giao nhau ngay khi tôi cảm nhận được mũi kim đâm vào.

Vài giây sau, mí mắt tôi đã nặng trĩu và tôi bay lơ lửng, rơi tự do rồi lại bay lơ lửng. Tôi không hề mơ, chỉ là bay về nơi không phải đen cũng chẳng phải trắng. Caleb có thể và sẽ tổn hại tôi. Không phải hôm nay, nhưng có thể là ngày mai hay ngày tiếp theo. Dù vậy, lần đầu tiên tôi hiểu rằng hắn không thể nào hủy hoại mình được. Việc tôi không còn tồn tại sẽ rất hệ trọng với hắn. Và không cần biết chuyện gì xảy ra, tôi đều sẽ trụ vững, vì Caleb đã chỉ ra là tôi làm được. Đó là một món quà kì lạ, có nguồn gốc vô cùng bất ngờ..