Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Bạn có phải là người thích đọc truyện? Bạn thường thả hồn qua những mối tình lãng mạn, hay mê mệt trước phong thái siêu phàm thoát tục của các soái ca? Bạn muốn phiêu lưu theo những câu chuyện trinh thám? Hay thích “tìm cảm giác mạnh” qua những bộ truyện kinh dị rợn người?.

Camptive in the dark - Chương 3

Chương 2.

Caleb đưa con tin xinh đẹp của hắn tiến về phía trung tâm căn phòng. Bước chân của cô ta có vẻ chần chừ, sợ hãi, như thể cho rằng hắn sẽ đẩy cô ta xuống vách núi dựng đứng vậy. Hắn thúc cô ta bước tới nhưng đổi lại cô ta chỉ lùi sát vào hắn. Nhưng vậy cũng không sao. Cô ta có thể lùi sát hắn cả đêm cũng chả hại gì hết. Không hề phản đối, hắn để mặc cho cô gái va vào mình, gần như không thể nhịn cười khi cô ta bật ra tiếng thở gấp rồi nhảy nhổm về trước như thể một chú mèo tránh đụng phải nước. Hay trong tình huống này, là vật cương cứng của hắn. Caleb với tay ra, dịu dàng nắm lấy hai cánh tay cô ta, cô ta cứng người lại, rõ ràng là quá sợ hãi để tiến tới hoặc bước lùi. Dục vọng cuộn trào trong hắn. Cuối cùng thì hắn cũng đã có được cô ta - ở đây - giữa những ngón tay hắn, dưới sự kiểm soát của hắn. Caleb nhắm mắt lại, say sưa hưởng thụ trong một lúc. Cô ta đến đây khoảng hơn ba tiếng trước, nằm vắt vẻo trên vai của tên rác rưởi Jair đó. Bầm giập, bẩn thỉu, đầy mùi nôn ói và mồ hôi, nhưng đó vẫn chưa phải phần tệ nhất. Một trong số bọn chúng, và hắn không cần phải tự hỏi là kẻ nào, đã đánh vào mặt cô ta. Cơn giận dữ truyền dọc xuống xương sống hắn vào khoảnh khắc hắn nhìn thấy máu trên môi cô ta, cùng với vết bầm tím ngắt khiến mắt và gò má trái cô ta sưng vù. Hắn phải kiềm chế thôi thúc muốn giết tên con hoang kia ngay tại chỗ. Caleb ngờ rằng gã đã làm tổn hại đến cô ta vì không tìm được cách nào khác nữa. Cô ta là phụ nữ kia mà, việc khiến cô ta nguôi ngoai có thể khó bao nhiêu chứ?

Ít ra cô ta đã xoay sở để đá được vào mặt gã. Hắn sẵn sàng trả tiền để được thấy cảnh đó. m thanh hít thở sâu mà nhẹ nhàng đưa những suy tưởng của hắn trở về thực tại. Khao khát vốn đã nằm âm ỉ sâu trong bụng hắn, giờ đang nặng nề truyền xuống hạ bộ, siết lấy vật đàn ông của hắn một cách đau đớn. Hắn lướt những đầu ngón tay dọc theo vai của cô gái trong khi di chuyển sang phía bên trái cô ta. Hắn muốn nhìn rõ cô ta hơn. Đôi môi hồng của cô ta khẽ hé mở, hơi thở nhẹ nhàng thoát ra khỏi chúng. Caleb không muốn làm gì hơn ngoài việc tháo vải bịt mắt của cô ta xuống, nhìn vào đôi mắt đầy hoang mang kia và hôn cô ta cho đến khi cô ta tan chảy bên dưới hắn – nhưng họ còn xa mới đến được đó.

Giống một con chim ưng, cô ta cần ở trong tối để hiểu rõ ai là Chủ Nhân của mình. Cô ta sẽ phải học cách tin tưởng hắn, dựa vào hắn, đoán trước được điều hắn muốn ở mình. Và giống như bất kì vị Chủ Nhân lão luyện nào, hắn sẽ tưởng thưởng cho sự phục tùng của cô ta. Hắn sẽ vô cùng cứng rắn, nhưng đồng thời cũng sẽ công bằng hết mức có thể. Hắn không hề tùy tiện chọn bừa công cụ báo thù của mình. Hắn đã chọn được một người phục tùng vô cùng xinh đẹp. Và một người phục tùng có là gì nếu không biết thích ứng - nếu không phải một kẻ sống sót? Hắn nghiêng người tới gần hơn, hít vào mùi da thịt thoang thoảng của cô ta bên dưới lớp hương hoa oải hương. “Cô có muốn chườm đá cho mặt mình không?” hắn hỏi. Cô ta ngay lập tức cứng người lại trước âm thanh giọng nói của hắn; dịu dàng và chậm rãi. Trong một giây, mọi chuyện trở nên thật khôi hài. Cô ta nhích người vòng quanh, đổi từ chân này sang chân kia, lo sợ, không nhìn thấy gì và không thể chọn hướng muốn đi. Bàn tay cô ta đưa lên mặt và hắn biết cô ta mong mỏi được tháo tấm vải bịt mắt xuống biết chừng nào. Hắn ra hiệu bằng âm thanh, tỏ vẻ không bằng lòng và ngay lập tức, những ngón tay tò mò của cô ta quay trở về giữ chặt lấy chiếc áo choàng tắm.

Caleb, cảm thấy chút gì đó gần như là thương xót, một lần nữa cố hướng cô gái về phía chiếc giường. Cô ta thở hổn hển ngay khi những ngón tay hắn nắm lấy vạt áo choàng, vô tình sượt qua tay cô ta trong lúc làm thế. “Bình tĩnh nào, vật cưng, có vật gì đó ở phía sau cô và tôi ghét phải thấy cô bị thương lần nữa lắm.” “Đừng có gọi tôi là vật cưng.” Lời yêu cầu vang lên run rẩy nhưng kiên quyết. Caleb trở nên bất động hoàn toàn. Không một ai dám nói chuyện với hắn như thế - huống gì là đám phụ nữ bị bịt mắt và gần như trần trụi. Ngay lập tức, hắn kéo cô ta về trước cho đến khi một bên gò má mềm mại của cô ta thô bạo ép vào má hắn. Hắn gầm ghè, “Tôi sẽ gọi cô bằng bất cứ thứ khỉ gió gì mà tôi muốn - vật cưng ạ. Cô thuộc về tôi. Có hiểu chưa?”

Từ bên má mình, hắn cảm nhận được cô ta yếu ớt gật đầu, và sát bên tai, hắn nghe thấy tiếng kêu the thé lí nhí xin chịu thua của cô ta. “Tốt. Giờ thì, Vật Cưng à,” hắn thúc giục cô gái lùi lại phân, “trả lời câu hỏi của tôi. Chườm đá lên mặt, hay là không?” “V-v-vâng,” cô ta trả lời, giọng run run. Caleb nghĩ như thế tốt hơn rồi, nhưng vẫn chưa chắc chắn lắm.

“V-v-vâng à?” hắn nhái giọng giễu lại. Caleb áp thật sát vào cô ta, đe dọa cô ta bằng vóc người của mình. “Cô có biết nói làm ơn thế nào không?” Cổ cô ta nghển lên, như thể có thể nhìn thấy hắn qua tấm vải bịt mắt, vẻ nhăn nhó làm khuôn miệng đầy đặn của cô ta méo xệch. Lẽ ra hắn đã bật cười, nhưng khoảnh khắc đó thình lình không còn khôi hài nữa. Đầu gối của cô ta va chạm với háng của hắn, rất mạnh. Phụ nữ có vấn đề gì với việc đá vào hạ bộ đàn ông vậy chứ? Cơn đau như búa nện lan lên trên, vặn xoắn lấy ruột gan, khiến cả người hắn gập lại. Mấy thứ hắn đã ăn đang có nguy cơ trào ngược ra ngoài. Bên trên hắn, cô gái kia tiếp tục đấm đá túi bụi như một mụ đàn bà đanh đá. Móng tay cô ta cắm vào hai bàn tay hắn trong lúc cố gỡ chúng khỏi áo choàng của mình. Khi nỗ lực đó thất bại, hai khuỷu tay của cô ta điên cuồng húc liên tiếp vào xương bả vai của hắn. Caleb xoay sở hít vào một hơi, nhưng đối với cô ta, âm thanh đó nghe giống hệt tiếng gầm gừ của thú vật.

“Thả tôi ra, đồ khốn nạn. Thả ra.” Cô ta la lên giữa những tiếng nức nở và kêu thét điên dại. Hết vặn vẹo rồi xoay trở trong gọng kiềm của hắn, cô gái cố hết sức làm cho nắm tay trên áo choàng của mình thả lỏng ra. Hắn phải đưa cô ta vào vòng kiểm soát, bằng không, cô ta sẽ tự đưa mình vào một hoàn cảnh còn tồi tệ hơn gấp nhiều lần so với sự trừng phạt của hắn nữa. Cực kì giận dữ, Caleb buộc mình thẳng người dậy. Đứng sừng sững phía trên cô ta, đôi mắt đầy tức giận của hắn bắt gặp đôi mắt của cô ta. Cô gái đã gỡ vải bịt mắt xuống và lúc này đang đứng hoàn toàn bất động, nhìn hắn với vẻ mặt trộn lẫn giữa kinh hoàng và sốc. Cô ta không hề chớp mắt, không lên tiếng, không hít thở, chỉ đơn giản là nhìn chằm chằm. Hắn cũng nhìn chăm chăm như thế.

Caleb xoay người cô ta lại, sau đó ấn hai cánh tay cô ta sát hai bên người. Cơn giận chạy xuyên qua cơ thể khi hắn siết chặt hai cánh tay quanh người cô gái, ép cho không khí thoát khỏi hai buồng phổi của cô ta. “Anh?” Câu hỏi trượt qua môi của cô ta cùng một tràng thở hắt ra. Một từ duy nhất đó dường như mang theo cả con sóng tuyệt vọng và dòng hải lưu ngầm của cơn thịnh nộ ghê gớm. Hắn biết giây phút kì cục này rồi sẽ đến. Hắn không còn là anh hùng của cô ta nữa. Chưa bao giờ là vậy cả. Cô ta chật vật hít thở, hổn hển như một chú chó, ý tưởng đó gần như khiến hắn thấy thích thú. “Mẹ kiếp!” hắn la lên khi đầu của cô ta đập trực diện vào mũi hắn. Theo bản năng, hắn thả cô ta ra, tay ấn vào hai bên mũi của mình.

Cô ta di chuyển rất nhanh, một suối tóc đen và áo choàng tắm lao nhanh về phía cửa phòng ngủ. Caleb gầm gừ sâu trong lồng ngực. Lao về phía cô gái và chộp được một nắm áo choàng của cô ta, nhưng lúc hắn kéo lại, cô ta liền chùi khỏi đống vải vóc kia. Mùi hương da thịt đầy khêu gợi tấn công mọi giác quan của hắn. Khi đôi tay cô gái chạm đến cửa phòng ngủ và nhận ra nó được khóa một cách chắc chắn, những ngón tay hắn đâm thẳng vào mái tóc của cô ta rồi siết lại thành nắm. Hắn đột ngột kéo giật ngược khiến cô ta loạng choạng ngã xuống sàn. Không còn xem sự dữ dội của cô ta là dĩ nhiên nữa, cũng không còn thấy thích thú trước hình ảnh tay chân quẫy đạp của cô ta, hắn trực tiếp ngồi thẳng lên người cô gái.

“Không!” cô ta tuyệt vọng thét lên, hai đầu gối một lần nữa tìm kiếm phần háng của hắn, móng tay quyết tâm phải cấu vào mặt hắn. “Cô thích đánh nhau lắm phải không?” Hắn mỉm cười. “Tôi cũng thích đấy.” Dùng nhiều lực hơn cần thiết, hắn quấn hai chân mình quanh chân cô ta rồi dùng tay trái giữ chặt hai cổ tay cô ta trên đầu. “Đồ chó chết,” cô ta thở hổn hển, lồng ngực căng lên đầu thách hức. Toàn bộ cơ thể cô ta căng cứng bên dưới hắn; các thớ cơ liên tục chống cự, không hề muốn đầu hàng, nhưng tràn năng lượng bùng nổ kia đã buộc cô ta phải trả giá. Hai mắt cô ta mở to, điên cuồng, nhưng cơ thể cô thì đang yếu dần đi. Giờ thì việc giữ cô ta nằm im đã dễ dàng hơn.

Dần dần, nhận thức về cơ thể ấm áp, run rẩy của cô ta đang áp vào cơ thể mình hết sức thân mật tràn ngập các giác quan của hắn, khiến hắn say mê. Phần nữ tính của cô ta nằm sát trên bụng hắn, chỉ có duy nhất lớp vải áo sơ mi mềm mại ngăn cách giữa hắn và cô ta. Hai bầu ngực tròn đầy và vô cùng ấm áp đang phập phồng dưới vồng ngực của hắn. Và ngay bên dưới đó, hắn có thể cảm thấy trái tim cô ta đập dồn dập. Trong lúc chống cự, da thịt nóng hổi của cô ta cọ lên da thịt hắn nhiều hơn nữa. Việc đó gần như vượt quá sự chịu đựng của hắn. Gần như thôi. Giữ hai cổ tay cô ta bằng bàn tay trái, hắn nhổm dậy và đánh vào bên dưới bầu ngực phải của cô ta bằng lòng bàn tay, sau đó là bên dưới bầu ngực trái trái bằng mu bàn tay. Ngay lập tức, những tràng nức nở tắt nghẹn vụt thoát ra từ cổ họng cô ta. “Có thích thế không?” Caleb quát. Một lần nữa, hắn lại đánh vào ngực cô ta, rồi lần nữa, lần nữa, và lần nữa cho đến khi cả cơ thể cô ta đầu hàng, cho đến khi hắn cảm thấy mọi thớ cơ bên dưới mình đều buông xuôi, và cô ta chỉ còn dám khóc thầm vào khuỷu tay đang gập lại.

“Làm ơn. Xin hãy dừng lại,” cô ta cất giọng đau khổ, “Làm ơn.” Cô ta thật ấm áp, bị hủy hoại, và vô cùng sợ hãi bên dưới hắn. Đôi môi cô ta mấp máy rất nhanh, âm thầm, để những từ ngữ không dành cho hắn nghe tuông ra. Caleb nuốt nghẹn, những kí ức cũ chợt hiện về. Hắn chớp mắt, đẩy chúng quay trở lại nơi bị khóa kín. Một sự phản chiếu, thường rất nhanh và dễ dàng kết thúc sau ngần ấy năm. Nhưng lần này hắn lại cảm thấy nó, khi nỗi sợ hãi của cô ta và niềm đam mê của hắn vừa đấu tranh, vừa hòa lẫn vào nhau, khiến không khí đặc quánh và tràn ngập cả căn phòng. Dường như nó đã tạo ra một con người hoàn toàn mới, cùng hít thở với họ, quan sát họ, xen ngang vào khoảnh khắc đó. Cơn giận của hắn chợt biến mất. Hắn nhìn chằm chằm xuống khuôn ngực xinh đẹp của cô gái; chúng có sắc hồng sậm ở nơi bị đánh, nhưng chắc chắn sẽ không có dấu vết vĩnh viễn nào. Một cách thận trọng, hắn thả hai cổ tay của cô ta ra. Ngón cái của hắn vô thức vô thức vuốt ve lằn đỏ do cái siết tay để lại. Caleb cau mày nhìn xuống cô gái.

Hắn hi vọng cô ta không có thêm ngạc nhiên nào nữa. Ngay khi cảm thấy hai cổ tay của mình đã được trả tự do, cô ta lập tức bắt chéo hai cánh tay trước ngực. Ban đầu, hắn nghĩ cô ta chỉ cố tỏ ra e lệ, nhưng những ngón tay đang xoa xoa nắn nắn cho hắn biết cô ta thật ra đang gắng làm dịu cơn đau. Cô ta cũng nhắm mắt, không muốn đối diện với việc hắn đang ngồi giạng chân trên đùi mình. Hầu hết người ta đều không muốn nhìn thấy chuyện xấu sắp xảy đến. Giây phút đó có lẽ còn khó mà chịu đựng hơn bởi giờ cô ta đã nhận ra hắn. Caleb đã nhìn thấy vẻ bị phản bội trong mắt cô ta. Chà, vậy thì cô ta sẽ phải vượt qua chuyện đó thôi - hắn đã làm được rồi.

Khi con tin đã chịu khuất phục, Caleb chầm chậm nhấc người và đứng dậy phía trên cô ta. Hắn phải kiên định, sẽ không có bất kì biểu hiện nào khác dành cho hành động phản kháng rõ ràng kia ngoài sự trừng phạt nhanh chóng và triệt để. Hắn đẩy đẩy cặp mông tròn đầy và mềm mại của cô ta bằng mũi giày ống của mình. “Đứng lên.” Giọng hắn đầy nghiêm khắc. Miễn tranh cãi, cũng không có gì để hiểu lầm. Cơ thể cô ta giật nảy trước âm thanh giọng nói của hắn, nhưng lại không chịu nhúc nhích. “Đứng lên, bằng không tôi sẽ làm thay cô đấy. Tin tôi đi, cô không muốn thế đâu.” Ý chí chống cự vẫn còn đó, cô ta bỏ tay phải khỏi ngực và cố đẩy người dậy. Chầm chậm, cô ta chống người lên bằng một bên cánh tay, nhưng vẻ khó khăn hiện ra rất rõ ràng khi tay cô ta run run trước sức căng kia, rồi cô ta đổ sụp xuống. “Cô gái ngoan, cô làm được mà…đứng lên.”

Hắn có thể giúp cô gái, nhưng như thế coi như hỏng một bài học. Bốn tháng là khoảng thời gian không dài khi dính đến chuyện huấn luyện một nô lệ. Hắn không có thời gian để nâng niu chiều chuộng cô ta. Các bản năng sống còn càng trỗi dậy sớm bao nhiêu thì càng tốt bấy nhiêu – nhưng hắn không có ý đề cập đến kiểu bản năng như việc cô ta cứ cố đá vào “bi” của hắn. Bọn họ có sáu tuần trong ngôi nhà này. Hắn sẽ không lãng phí chúng vào việc chống đỡ những trò hề ấu trĩ. Cô ta quắc mắt với hắn, dồn hết mọi sự căm ghét mình có vào trong ánh nhìn đó. Caleb kiềm lại thôi thúc mỉm cười. Hắn đoán cô ta không còn nghĩ hắn đáng yêu nữa. Tốt. Đáng yêu chỉ dành cho mấy tên hèn nhát mà thôi. Vận dụng hết tất cả sức mạnh, cô ta ấn gót bàn tay vào thảm trải sàn và chống thẳng khuỷu tay lên. Hơi thở của cô ta trở nên nặng nhọc, hai mắt nheo lại vì đau, nhưng nước mắt thì đã cạn khô. Buộc cơ thể mình quỳ bò lên, cô ta cố đứng dậy. Khi đã đứng thẳng thớm, Caleb với tay về phía cô gái, phớt lờ sự phản đối của cô ta. Cô gái giật cánh tay khỏi gọng kiềm của hắn, nhưng vẫn giữ hai mắt nhìn xuống đất. Hắn nổi giận, nhưng cố để nó trôi qua và đưa cô ta về giường mà không động chạm gì.

Cô ta ngồi cheo neo nơi mép giường, hai bàn tay che chắn hai bầu ngực còn đầu thì nghiêng về trước, ẩn mình sau màn tóc rối đen như mun. Caleb ngồi cạnh cô ta. Hắn cố chống lại thôi thúc muốn vén tóc cô ta khỏi mặt. Cô ta có thể trốn tránh hắn lúc này thôi, cho đến khi cô ta bình tĩnh lại. “Bây giờ,” hắn nói với vẻ ân cần, “cô muốn, hay không muốn chườm đá lên mặt?” Hắn gần như có thể cảm thấy cơn giận dữ khủng khiếp tỏa ra từ cô ta. Là giận dữ, không phải sợ hãi sao? Hắn thấy khó mà thuyết phục tâm trí mình tin điều đó. Trong lúc mong mỏi nhận được sự tức giận, hắn thấy khá kì lạ khi thấy cô ta vẫn chưa nhận thức được tình trạng trần như nhộng của mình. Chẳng phải cô ta nên lo sợ hơn là giận dữ sao? Chẳng phải cô ta nên cầu xin để nhận được sự chiếu cố của hắn sao? Những phản ứng của cô ta với hắn không hề giống với những điều dễ đoán thường thấy. Việc đó vừa gây hoang mang lại vừa hấp dẫn. “Sao?”

Cuối cùng, cô ta buộc mình lên tiếng với hai hàm răng nghiến chặt, “Vâng. Làm ơn.” Không thể nhịn được nữa, hắn bật cười. “Giờ thì, việc đó có khó lắm không?” Cơ hàm cô gái giật giật thấy rõ, nhưng cô ta vẫn giữ im lặng, ánh mắt tập trung vào hai đầu gối thâm tím. Tốt, Caleb nghĩ, hắn đã làm rõ ý mình rồi.

Rời khỏi giường, hắn quay người về phía cửa, nhưng khi chỉ mới bước được một bước hắn đã nghe thấy giọng nói đầy căng thẳng của cô ta vang lên ở sau lưng. “Sao anh lại làm như vậy?” cô ta hỏi một cách giả tạo. Hắn xoay người lại, một nụ cười nhăn nhở hiện ra trên môi. Cô ta muốn một lý do. Những tên giết người hàng loạt có cả khối lý do. Lý do không tạo nên khác biệt nào cả.

Cô ta tiếp tục, “Có phải là vì ngày hôm đó trên đường không? Có phải vì tôi…” Cô ta nuốt vào một cách khó khăn, và Caleb biết đó là vì cô ta đang cố không bật khóc. “Vì tôi đã tán tỉnh anh? Là do tôi tự gây ra chuyện này đúng không?” Mặc cho nỗ lực phi thường kia, một giọt nước mắt vẫn lăn dài xuống má phải cô ta. Trong giây phút đó, Caleb không thể ngăn mình không nhìn cô ta chằm chằm như thể đang nhìn một sinh vật lạ - khách quan nhưng lại tò mò vô độ. “Không,” hắn nói dối, “không liên quan gì đến ngày hôm đó hết.” Cô ta cần hắn phải nói dối; Caleb hiểu điều đó. Đôi khi, một lời nói dối nhẹ nhàng là đã đủ để xóa bỏ gánh nặng của một sự thật cay nghiệt. Không phải lỗi của cô. Có lẽ hắn cũng nên tự dối mình nữa, bởi hắn nhớ mình đã khao khát cô ta vào ngày hôm đó, và lý do thì lại không hề liên quan đến nhiệm vụ hắn được giao.

“Tôi sẽ lấy cho cô chút đá. Cô cũng có thể uống chút aspirin nữa.” Cả hai cùng giật nảy mình trước âm thanh chìa khóa xoay trong ổ. Jair bất chợt bước vào phòng và Caleb chẳng màng che giấu cơn giận của mình. “Anh làm cái quái gì trong đây vậy hả?”. Jair rõ ràng là đã say khướt và việc đó khiến gã trở nên nguy hiểm hơn. Hai mắt Jair lóe lên ánh giận dữ trước khi sải bước về phía cô gái đang ngồi thu lu trên giường. Ánh nhìn của hắn sục sạo trên cơ thể trần trụi của cô ta, còn đôi môi cong lên thành một nụ cười đầy thèm thuồng. “Tao thấy hình như con điếm nhỏ đã tỉnh rồi.”

Cô gái đang sợ hãi, cực kì sợ hãi. Cô ta vội vã thu người về phía đầu giường, cố che chắn mình với tay và tóc - đồng thời gắng kéo tấm trải giường từ bên dưới người lên. Hắn chợt nhận ra một sự thật rằng cô gái đã không hề phản ứng như thế trong lúc họ ngồi trên giường cùng nhau. Cô ta có vẻ điên tiết hơn là sợ hãi hắn, nhưng đó là sau khi tấm vải bịt mắt bị tháo xuống và cô ta nhận ra hắn là ai. Điều đó có một trong hai ý nghĩa sau: một, cô ta cảm thấy mình đã biết hắn dựa trên cuộc gặp gỡ vô cùng ngắn ngủi giữa họ, hoặc hai, cô ta thấy hắn không hề đe dọa. Dù là một hay hai thì cái cách cô ta suy nghĩ cũng thật là ngu xuẩn. Caleb liếc nhìn Jair, kẻ đang quan sát cô gái như thể vừa muốn giết lại vừa muốn phang cô ta. Theo những gì hắn biết về Jair, đó có thể chính xác là việc gã muốn.

Một thử thách đang diễn ra ở đây. Caleb buộc bản thân phải nhìn vào Jair như thể gã rất quan trọng, “Chà, tôi không chắc đó là cái tên mình sẽ chọn, nhưng đúng, cô ta đã tỉnh.” Caleb liếc nhìn cô gái qua vai một cách lãnh đạm, ánh nhìn gần như trống rỗng. Hắn nhanh chóng chú ý đến vẻ van lơn của cô ta và nói thêm, “Và khá tò mò nữa.” Hắn mỉm cười. Khao khát và ham muốn hiện ra mồn một trên gương mặt của Jair, và Caleb hiểu quá rõ điều mà những tên đàn ông như gã mơ tưởng được làm với những cô gái đang hoảng sợ. Không hề chần chừ, Jair lảo đảo tiến về phía giường rồi vòng bàn tay bẩn thỉu của gã quanh cổ chân cô gái và kéo. Cô gái hét lên, bám chặt cột giường không buông.

Caleb nhanh chóng quay người lại, tóm lấy eo con tin của mình trong lúc cô ta bị lôi về phía chân giường. Hắn kéo cô ta vào vòng tay và điềm nhiên ngồi đó, lưng tựa lên tấm ván đầu giường, bàn chân trái chống xuống đất. Cô gái trườn vào lòng hắn và vùi mặt lên lần áo sơ mi của hắn. Những tràng nức nở đầy van lơn, điên cuồng của cô ta trên ngực khiến cả người hắn rúng động. Cô ta đang xem hắn như một người bảo hộ sao? Thú vị thật. Caleb nhăn mặt khi móng tay cô ta ấn vào xương sườn. Nhanh chóng và khéo léo, hắn gỡ những ngón tay đang bám víu khỏi áo mình và giam giữ hai cổ tay cô ta. Một tràng “Không, không, không, không, không…” liên tục thoát khỏi miệng khi cô ta cố kiếm tìm nơi trú ẩn trong vòng tay hắn lần nữa. Caleb, thình lình cảm thấy cáu bẳn trước ý nghĩ kia, dùng sức của chính cô gái để xoay cô ta lại trong vòng tay mình. Sau khi giữ yên hai cổ tay cô ta giữa hai bầu ngực, hắn ôm cô sát vào mình.

Jair cố chộp lấy hai cổ chân cô gái thêm lần nữa. “Không,” Caleb nói một cách điềm tĩnh. “Công việc của anh là đem cô ta về cho tôi, không phải đánh cô ta, hoặc phang cô ta.” “Chuyện này thật nhảm nhí, Caleb!” Jair giận dữ quát, giọng nói lè nhè nghe như một tên man rợ. “Con nhỏ lẳng lơ đó đã đá vào mặt tao, và tao có thể làm nhiều hơn là chỉ tát nó. Tao nên nhận được gì từ việc đó chứ.”

Khi nghe thấy tên mình, vòng tay của Caleb siết chặt đến mức gần như ép hết tất cả tiếng nức nở ra khỏi cơ thể của cô gái trong lòng mình. Sự im lặng tiếp sau đó càng làm tăng thêm vẻ thịnh nộ trong ánh nhìn của Caleb. Phải mất một lúc Jair mới nhận ra mình vừa làm gì, và trạng thái lơ mơ do say rượu, trong một khắc, chợt biến mất. Chỉ thế là đủ. Caleb có thể thấy tên Ả Rập đã hiểu ra sai lầm của mình khi nói to tên hắn cho cô gái biết. Bất chợt nhớ ra cô gái đang thở hổn hển trong lòng, Caleb thả lỏng vòng tay. Cô ta hít vào hết hơi này đến hơi khác, quá quan tâm đến việc đưa không khí vào phổi tới nỗi quên mất phải kêu khóc. Bên trong cánh tay căng cứng của Caleb, con tin của hắn phát ra những tiếng khàn khàn, thút thít, nhưng hắn lại không hề cố trấn an rằng cô ta được an toàn. Với cánh tay còn lại, Caleb với lên cằm của cô gái và nâng lên để Jair nhìn thấy. “Vết thương này có thể mất nhiều tuần mới lành lại được.” Những đầu ngón tay của hắn ấn vào mặt cô gái khi cơn giận bốc lên cao.

Căn phòng ngập tràn sự căng thẳng và rồi sự im lặng bị phá vỡ bởi tiếng sụt sịt của cô gái. “Mẹ kiếp,” hắn thở dài, “Anh nói đúng.” Gã ngập ngừng, nói thêm qua hai hàm răng nghiến chặt, “Đừng nói cho Rafiq. Sẽ không có lần sau đâu.” Gã đàn ông có vẻ không ngu xuẩn như vẻ ngoài. Gã biết đánh cô gái chính là hành vi vi phạm nhẹ tội nhất. Gã lại còn để cho cô gái biết tên hắn. Những cái tên chứa rất nhiều quyền năng. Jair phải biết điều gã đã làm sẽ mang tới hậu quả. Nếu không có, Caleb sẽ bảo đảm nó xảy ra. Là một lính đánh thuê được trả giá cao nhất, kế sinh nhai của Jair đến từ việc thu nhận và che chở cho các nô lệ mua vui cao cấp. Chỉ cần một lời phàn nàn về những sai lầm non nớt này và thế là các hợp đồng của gã sẽ cạn kiệt. Cũng như chỉ cần một lời về việc Jair đã “lộn xộn” với Caleb, và Rafiq sẽ xem xét đến việc Jair bị cạn kiệt, tốt nhất là ở đâu đó như sa mạc chẳng hạn. Dù vậy, ý nghĩ về việc Caleb cần đến sự che chở từ ai đó vẫn là một sự sỉ nhục mà hắn không hề xem nhẹ. “Tôi là một kẻ tự lập Jair ,” hắn thốt lên tên gã đầy căm ghét, “Tại sao lại sợ Rafiq ở cách hàng ngàn dặm, trong khi tôi có thể giết anh chỉ với một vài bước thôi?”

Jair cứng người, nhưng vẫn giữ cho miệng mình khép kín. Ồ phải, Caleb nghĩ, mày là con chó của tao kia mà. Giọng nói của Caleb đầy ngọt ngào nhưng lẫn vào đó là độc dược, “Giờ thì, làm ơn… hãy lấy cho vị khách của chúng ta vài viên aspirin và một túi chườm đá. Có vẻ cô ấy bị đau đầu khá nặng.” Jair rời khỏi phòng mà không nói thêm lời nào, sự căng thẳng khiến cơ thể hắn cứng đơ, và Caleb mỉm cười.

Khi chỉ còn một mình, cô gái trong vòng tay Caleb sụp đổ hoàn toàn. “Làm ơn, làm ơn, tôi cầu xin anh, đừng để hắn ta làm hại tôi. Thề có Chúa, tôi sẽ không chống cự nữa đâu.” Cáu tiết, Caleb bật cười chế giễu, “Bây giờ, cô không muốn chống cự nữa à? Điều gì khiến cô nghĩ tôi sẽ không hại cô?” Qua những tràng thút thít không rõ tiếng, hắn nghe thấy, “Anh đã nói sẽ không làm thế mà. Làm ơn đừng như vậy.” Cô ta nhấn mạnh thêm ở từ ‘làm ơn’. Caleb giấu đi nụ cười sau mái tóc của cô ta.

Không còn muốn để lộ thêm những đường cong xinh đẹp của cô gái ra cho Jair thấy nữa, hắn chồm qua người con tin của mình để kéo khăn trải giường lên. Trong lúc làm vậy, hắn vô tình ấn cô ta úp mặt xuống đệm, vật đàn ông đã cương cứng đến khó tin của hắn áp sát vào mông cô ta. Trông cô ta thật dữ dội, Caleb tự hỏi cơ thể cô ta làm sao có thể chịu đựng được việc đó. Hắn thả cổ tay cô gái ra và che chắn cho cơ thể cô ta. “Cô cần bình tĩnh lại, vật cưng ạ. Tôi không muốn cô bị sốc đâu.” Đáp lại, cô ta chỉ khóc thút thít. Caleb bật cười vuốt tóc cô ta. “Tôi hứa với cô, vật cưng, nếu cô làm theo những gì tôi bảo, cô sẽ vượt qua tốt hơn cô nghĩ đấy.” Jair đã quay lại, tay ôm những thứ Caleb yêu cầu. Con tin của hắn đang run rẩy dữ dội.

Rõ ràng là vẫn tức tối, Jair ném cho Caleb thuốc giảm đau. “Còn gì nữa không?” gã hỏi vẻ cay nghiệt. Chụp lấy lọ thuốc bằng một tay, Caleb lắc đầu và tắc lưỡi chậc-chậc. Hắn lấy ra một viên aspirin cùng một viên thuốc khác nữa từa tựa như thế từ túi của mình. Hắn ra hiệu cho Jair đến gần hơn và đưa cho gã đám thuốc kia. “Đừng nhạy cảm vậy, Jair. Nó chỉ khiến anh khó ưa hơn thôi.” Jair gầm ghè. “Nhưng tôi dám chắc vị khách của chúng ta nghĩ anh khá đáng yêu. Cô ấy đồng ý cư xử đàng hoàng chừng nào anh không tổn hại đến cô ấy”. Bên dưới tấm chăn, cô ta lập tức ngừng run rẩy, cả cơ thể thình lình căng lên như cây cung. Hắn đứng dậy khỏi giường. “Tiếp đi, tử tế vào. Đưa cho cô ấy những món quà anh đã mang tới đi.”

Jair nhìn Caleb đầy nghi ngờ, nhưng vẫn tiến về phía giường và đưa ly nước ra. Hai mắt cô ta mở lớn, chất đầy nỗi đau đớn mà Caleb không còn hiểu được nữa. “Tiếp nào, vật cưng.” Hắn làm rõ ý mình bằng cách sử dụng biệt danh của cô ta, không hề ngạc nhiên khi nhận thấy cô ta bắn ánh nhìn về phía mình, vẻ mặt không còn giận dữ nữa mà chuyển sang sợ hãi. Khi hắn không đưa ra thêm lời bình luận nào nữa, bàn tay run rẩy của cô ta cuối cùng cũng đưa ra nhận lấy thuốc và ly nước. Cô ta cực kì lưu tâm đến việc làm sao để không chạm vào Jair. Thông minh đấy. Miệng ly va lạch cạch vào răng khi cô ta nuốt vào, xoay sở để không làm sánh nước ra.

Khi chiếc ly đã trống rỗng, cô ta đưa trả nó cho Jair, một lần nữa cẩn thận để không có bất kì tiếp xúc thông thường nào với mấy ngón tay của gã. Đôi mắt cô ta nhìn thẳng qua gã, hướng về phía Caleb. Chúng thật sự gợi lên lòng trắc ẩn của người khác. “Nói cảm ơn đi, đồ điếm,” Jair nạt khi cô ta chỉ biết cuộn mình lại như một bào thai. Caleb cau mày, nhưng bỏ qua lời nhận xét đó. Hai mắt cô ta một lần nữa tìm kiếm Caleb để cầu xin chỉ dẫn, cuối cùng, cô ta yếu ớt lẩm bẩm, “Cảm ơn,” trước khi kéo tấm trải giường chặt hơn quanh mình.

Trước cái nhìn khinh khi của Caleb, Jair rời khỏi phòng. Và một lần nữa, Caleb bị để lại một mình với chiến lợi phẩm đầy bối rối kia. Hắn thận trọng tiến tới dáng hình phủ vải bông trên giường, ngồi xuống và nghiêng người tới gần gương mặt cô ta. “Cô tự hào quá nhỉ,” hắn thì thầm. “Tôi đã rất tử tế với cô, vậy mà cô cư xử chẳng khác nào một đứa trẻ hư. Nhưng đối với kẻ đã định cưỡng hiếp cô, cô lại chẳng thể hiện gì ngoài sự phục tùng…điều đó nói lên nhiều thứ lắm.” “Đi chết đi,” chính là lời đáp nhỏ xíu, chua ngoa của cô ta. Hắn bật cười to. “Chà, cô toàn những điều thú vị không nhỉ.” Và đó chính là sự thật. Vì một lý do nào đó, hắn đã biết thế ngay từ đầu, ấy vậy mà, hắn vẫn không nghĩ đến điều này. Tiếng cười của hắn tắt dần và khi lên tiếng sau đó, giọng hắn lạnh lùng nhưng rất nhẹ nhàng, “Nhưng cô biết không…tôi thích phang cô hơn.”

Ụ vải bông động đậy, sau đó vặn vẹo dữ dội khi cô ta trở người và hối hả thối lui, giữ chặt tấm trải giường trên ngực như thể nó có khả năng ngăn trở hắn. Hắn không thể không bật cười. Ánh mắt cô ta nhìn như phóng dao về phía hắn, nhưng hắn có thể thấy đôi đồng tử kia đang giãn ra rồi. Dạ dày của cô gái trống rỗng, còn thuốc thì đang phát huy tác dụng rất nhanh. Tính đến liều lượng hắn đã đưa cho thì dám chắc cô ta giờ đang bay cao như diều. Song vẫn dễ thương. Đầu cô ta gục xuống, nhưng lại nhanh chóng ngẩng phắt lên, khiến những chuyển động cơ thể trông rất giật cục. Hắn nhận ra mình đang mỉm cười, dù rất ngắn ngủi. “Có…chuyện gì…với tôi…vậy?” cô ta lè nhè hỏi. Cả cơ thể thả lỏng, đi ngược với ý chí. Vậy mà cô ta vẫn tiếp tục vùng vẫy, chống lại với tác dụng của thuốc. “Bây giờ cô sẽ đi ngủ, vật cưng ạ,” hắn nói một cách đơn giản.

“Cái gì? Tại sao?” Đôi mắt cô ta mở to đến tức cười vì sốc, miệng thì nhay nhay bờ môi. “Mặt của tôi tê hết rồi, rất tê, rất tê, rất là tê.” Cô ta bật ra một tràng cười khúc khích kì quặc, nhưng rồi nó sớm lắng đi thành tiếng hít thở nặng nề. Hắn bước về phía cửa, một nụ cười mỉm chầm chậm làm cong khóe môi dù hắn không muốn thế..