Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Camptive in the dark - Chương 4

Chương 3.

Tôi được bảy tuổi vào lần đầu tiên bị cảnh báo về việc sẽ trở thành một con điếm. Đó là một trong số ít những lần tôi dành thời gian ở cạnh bố mình, tôi nhớ rất rõ vì ông đã khiến tôi vô cùng sợ hãi. Lúc đó chúng tôi đang xem bộ phim Trở về Blue Lagoon và nhân vật Lilly đã rất hoang mang khi nhận thấy có máu ở giữa hai chân mình. Tôi còn quá nhỏ để hiểu chuyện gì đang diễn ra, thế nên tôi đã hỏi bố. Ông bảo rằng, “Đàn bà là lũ điếm đàng bẩn thỉu và chứa đầy thứ máu nhơ nhớp, vậy nên mỗi tháng bọn họ phải thải trừ nó ra.” Tôi choáng váng đến mức chìm vào sự im lặng đáng sợ. Tôi tưởng tượng đến việc bản thân bị cạn kiệt máu, chỉ còn da bọc xương. “Con có phải đàn bà không bố?”

Bố tôi nốc một hơi dài từ chai rượu rum pha nước ngọt, “Một ngày nào đó sẽ như thế.” Hai mắt tôi mờ đi vì lệ khi nghĩ đến sự kinh khủng của việc mất hết máu, “Làm thế nào để con có nhiều máu hơn ạ?” Bố mỉm cười và ôm lấy tôi. Mùi rượu trong hơi thở của ông luôn là một niềm an ủi đối với tôi, “Con sẽ có thôi con gái nhỏ…chỉ đừng trở thành một con điếm là được.”

Tôi siết chặt lấy bố, “Con sẽ không thế đâu!” Nghiêng người ra sau, tôi nhìn vào đôi mắt say khướt của ông, “Nhưng điếm có nghĩa là gì ạ?” Bố tôi lập tức bật cười, “Hỏi mẹ con ấy.” Nhưng tôi đã không làm thế. Tôi chưa bao giờ kể với mẹ về những gì bố đã nói, dù bà vẫn luôn hỏi han mỗi lần ông đưa tôi về nhà. Bản năng mách bảo rằng họ sẽ chỉ cãi nhau nếu tôi nói ra mà thôi.

Hai năm sau, vào ngày sinh nhật lần thứ chín, tôi phát hiện mình có kỳ kinh nguyệt đầu tiên và đã khóc thét lên đầy thương tâm, đòi mẹ phải gọi bác sĩ. Nhưng thay vào đó, mẹ tôi chỉ chạy xộc vào phòng tắm và hỏi có gì không ổn. Tôi nhìn lên bà, nỗi xấu hổ tràn lan khắp cơ thể, và thì thầm, “Con là một con điếm.” Tôi được mười ba tuổi trước khi gặp lại bố. Và lúc đó, tôi đã có được hiểu biết sâu sắc về việc một con ‘điếm’ có nghĩa là gì. Mẹ tôi là một con ‘điếm’ vì đã yêu khi còn quá trẻ và mang thai tôi…rồi em trai tôi…em gái tôi…rồi một đứa em gái nữa…và một đứa em trai nữa…và à thì - tất cả số còn lại. Tôi được dự báo sẽ trở thành một con ‘điếm’ là do bà ấy. Sự trụy lạc, hình như thế, đã ở sẵn trong máu của tôi, dòng máu dơ bẩn.

Ông bà tôi tin điều đó; các cô dì của tôi tin điều đó, cả chồng và con họ cũng như thế. Mẹ tôi là con út trong số các anh chị em, thế nên ý kiến của họ luôn có sức nặng vô cùng lớn với bà. Nhưng quan trọng nhất - cả bà ấy cũng tin điều đó. Bà đã khiến tôi phải tin điều đó. Bà bắt tôi mặc những bộ đầm dài chấm đất, cấm tôi trang điểm, đeo hoa tai, hay bất kì thứ gì đẹp đẽ hơn một chiếc kẹp cài trên tóc. Tôi không được chơi đùa với các em trai hay các anh em họ. Tôi không được ngồi trong lòng bố. Tất cả chỉ để khiến cho con điếm bên trong tôi phải an phận. Đến năm mười ba tuổi, tôi đã quá chán ngán với Bản tuyên ngôn điếm đàng của dòng họ mình. Tôi nổi loạn vào bất kì dịp nào có thể. Tôi mượn quần soóc, váy ngắn và áo sơ mi từ bạn bè mình. Tôi dành dụm tiền từ những tấm thiệp sinh nhật và phần lương bổng không thường xuyên mà mẹ trả cho, vì đã trông em nhỏ trong khi bà ra ngoài tìm người bạn trai tiếp theo nhằm kiếm tiền mua son bóng nhiều màu và nước sơn móng tay.

Mẹ thường nổi cơn tam bành mỗi khi tìm thấy những thứ kia trong phòng tôi. “Đồ vô ơn!” bà sẽ hét lên như thế trong lúc ném những món đồ chôm chỉa đó vào đầu tôi. Tôi chính là một nỗi ô nhục trong mắt bà ấy. “Đây là chuyện mày làm sau lưng tao sao? Mặc cái thứ…cái thứ…tầm thường này sao! Khoe ngực và chân ra như mấy thứ rác rưởi đầu đường xó chợ à!” Tôi luôn khóc mỗi khi giận dữ, bị choáng váng bởi cảm xúc của mình, tôi không thể điều khiển được nét mặt hay miệng lưỡi được nữa, “Mặc xác mẹ. Mặc xác mẹ đi! Mẹ mới là đồ điếm đàng, không phải con. Con chỉ…” tôi khóc nức nở. “Con chỉ muốn ăn mặc như những đứa con gái cùng tuổi thôi. Con phát ốm vì phải trả giá cho sai lầm của mẹ rồi. Con chẳng làm gì sai hết.” Hai mắt mẹ tôi đong đầy nước mắt và cuồng nộ, “Mày biết không Livvie, mày nghĩ mày tốt đẹp hơn tao,” bà nuốt vào, “nhưng không đâu. Chúng ta giống nhau nhiều hơn mày nghĩ đấy và…tao nói cho mày biết…cứ cư xử như một con điếm đi và mày sẽ bị đối xử y như thế.”

Tôi khóc to hơn khi bà gom hết mọi thứ và bỏ vào túi đựng rác. “Đám quần áo đó là của bạn con!” “Vậy thì, bọn chúng không còn là bạn mày nữa. Mày không cần lũ bạn như thế.” “Con ghét mẹ!”

“Ừmm, ờ thì…bây giờ tao cũng ghét mày lắm. Sau tất cả những gì tao đã hi sinh…cho một đứa ích kỉ như mày.” *** Tôi tỉnh dậy, hít thở khó nhọc và hoàn toàn mất phương hướng, những dư âm của giấc mơ vừa rồi dần tan đi, nhưng nỗi khiếp sợ thì vẫn còn vương lại. Bóng tối dày đặc đến độ, trong một giây, tôi tưởng rằng mình vẫn chưa thoát khỏi cơn ác mộng. Rồi chầm chậm, những khung hình dần quay trở về. Và khi tất cả chúng được phân loại theo thứ tự cũng như sắp xếp lại ở thư viện trong tâm trí tôi, một ý niệm mơ hồ đang thành hình chợt hiện ra, cơn ác mộng này là thật, là thực tế của tôi. Bỗng dưng tôi khao khát mình được nằm mơ. Bất kì cơn ác mộng nào cũng tốt hơn thế này.

Tim tôi chùng xuống sâu hơn nữa, hai mắt bỏng rát trong bóng tối. Tôi bình thản nhìn quanh, chú ý đến những vật dụng quen thuộc nhưng chẳng vật nào trong đó là của tôi cả. Khi sự mập mờ đã tan biến, chuyển mình thành một thực tế lạnh lùng tàn nhẫn, tôi nghĩ, mình thực sự đã bị bắt cóc rồi. Những câu chữ như được gắn đèn huỳnh quang đánh mạnh vào đầu tôi. Tôi lại nhìn quanh quất, bị bao phủ bởi sự lạ lẫm. Không gian thật xa lạ. Mình thực sự đang ở một nơi lạ hoắc lạ hươ. Tôi muốn khóc. Tôi muốn khóc vì đã không thấy trước được chuyện này. Tôi muốn khóc vì tương lai bấp bênh của mình. Tôi muốn khóc vì đã muốn khóc. Tôi muốn khóc vì chắc rằng mình sẽ chết trước khi kịp trải nghiệm cuộc sống. Nhưng quan trọng nhất, tôi muốn khóc vì đã là một đứa con gái quá kinh khủng, quá thảm hại, quá ngu ngốc.

Tôi đã có rất nhiều mộng tưởng về cái ngày hắn ta giúp tôi bên vỉa hè. Tôi cảm thấy mình giống như một nàng công chúa ngã vào vòng tay của chàng hiệp sĩ mặc giáp sáng ngời. Chúa ơi, tôi thậm chí đã xin đi nhờ xe hắn nữa! Tôi đã rất thất vọng khi hắn ta nói không, và khi hắn đề cập đến việc gặp mặt một phụ nữ khác, tim tôi đã chùng xuống tận dạ dày. Tôi đã tự nguyền rủa mình vì đã không mặc thứ gì đó đáng yêu hơn. Đáng xấu hổ làm sao, tôi đã mơ tưởng về mái tóc hoàn hảo của hắn, nụ cười bí ẩn của hắn, và sắc màu trong đôi mắt hắn kể từ hôm đó. Tôi nhắm mắt lại. Tôi thật ngốc nghếch làm sao, một đứa con gái nhỏ bé ngu dại.

Chẳng phải tôi đã học được gì đó từ những lỗi lầm của mẹ tôi rồi sao? Rõ ràng là không. Bằng cách nào đó, tôi vẫn biến thành đứa trì độn trước hình ảnh một tên khốn điển trai với nụ cười đẹp đẽ. Và cũng giống như bà ấy, tôi phải ngoan ngoãn và để hắn “xử” mình. Tôi đã để một người đàn ông phá hủy đời mình. Vì một lý do nằm ngoài tầm hiểu biết, trong giờ phút đó tôi ghét mẹ mình vô cùng. Tim tôi thậm chí còn tan nát nhiều hơn nữa. Tôi giận dữ quệt đi những giọt nước mắt chực trào. Phải tập trung tìm cách thoát khỏi đây, không phải ngồi đó thương xót cho bản thân mình. Nguồn sáng duy nhất trong phòng tỏa ra từ chiếc đèn ngủ lờ mờ gần đó. Đau đớn đã dịu đi thành cơn nhức nhối toàn diện, nhưng vụ đau đầu thì vẫn còn dữ dội lắm. Tôi đang bị trói, nằm dài bên dưới tấm trải giường dày cộm giống như cũ, cả người bị bao phủ bởi một lớp mồ hôi mỏng. Tôi đạp tấm trải ra.

Nghĩ rằng sẽ nhìn thấy cơ thể trần trụi của mình bên dưới đó. Thay vì thế, tôi tìm ra vải xa-tanh, một chiếc áo hai dây mỏng và quần lót. Tôi điên cuồng siết lấy chất vải kia. Ai đã mặc đồ cho tôi? Mặc quần áo có nghĩa là có động chạm, mà động chạm thì có thể dẫn đến rất nhiều thứ khác. Là Caleb sao? Hắn ta đã mặc đồ cho tôi sao? Ý nghĩ đó khiến tôi thấy khiếp đảm. Và ở bên dưới nó, có điều gì khác nữa kinh khủng hơn rất nhiều; sự tò mò không mấy dễ chịu. Nhằm tránh khỏi những xúc cảm đầy mâu thuẫn của mình, tôi bắt đầu xem xét khắp cơ thể. Toàn thân tôi đau nhức, kể cả tóc cũng đau, nhưng phần giữa hai chân thì không có gì khác biệt đáng lưu tâm cả. Chẳng có cơn đau bên trong nào gợi lên cho tôi về chuyện tôi không dám nghĩ tới đã xảy ra cho mình ở một thời điểm nào đó. Trong phút chốc, tôi thấy nhẹ nhõm vô cùng, nhưng nhìn quanh nơi giam giữ mới của mình thêm lần nữa, mọi khuây khỏa đền tan biến hết. Tôi trượt khỏi giường. Căn phòng có vẻ xuống cấp, với giấy dán tường ố vàng và thảm trải sàn mỏng dính, biến màu. Chiếc giường, loại bằng sắt rèn có bốn cột, là thứ đồ nội thất duy nhất trông còn mới. Khó mà nghĩ được một món đồ như thế lại thuộc về một nơi như vầy. Mà tôi thì đâu có biết nhiều về chỗ này lắm. Chất vải lanh trên giường có mùi nước làm mềm vải. Giống hệt loại mà tôi dùng để giặt quần áo cho gia đình mình ở nhà. Bụng dạ tôi thắt lại. Tôi không ghét mẹ. Tôi yêu bà ấy. Lẽ ra tôi nên thường xuyên nói với bà điều đó, kể cả khi bà hiếm khi nói với tôi. Lệ làm mắt tôi đau nhói, nhưng lúc này tôi không thể ngã khuỵu được. Tôi phải nghĩ ra cách trốn thoát.

Bản năng đầu tiên đó là thử dùng cửa, nhưng tôi gạt đi vì nó quá ngu ngốc. Thứ nhất là vì tôi nhớ nó đã bị khóa. Thêm nữa, nếu nó không khóa thì dám chắc tôi sẽ đụng độ thẳng mặt với mấy kẻ bắt cóc thôi. Ánh nhìn của gã đó, cái gã tên Jair, đôi mắt gã vụt hiện lên trong tâm trí và một cơn rùng mình kinh sợ chạy dọc xuống xương sống tôi Thay vào đó, tôi rón rén bước đến chỗ màn che và kéo chúng xuống. Cửa sổ bị đóng ván kín mít. Tôi gần như không thể nén nổi một tiếng thét thất vọng. Luồn mấy ngón tay quanh rìa của tấm ván gỗ, tôi cố kéo nó lên, nhưng không thể được. Chết tiệt. Cánh cửa bật mở ngay phía sau mà không hề báo trước. Tôi xoay phắt lại, đập mạnh lưng vào tường như thể bản thân có khả năng hòa lẫn với mấy tấm màn. Cửa phòng không bị khóa. Hắn ta vẫn luôn chờ tôi sao?

Nhẹ nhàng, dịu dàng và chậm rãi, tiến qua cửa, đổ bóng trên sàn nhà. Caleb. Hai chân tôi run rẩy vì sợ khi hắn đóng cửa lại và bước về phía tôi. Trông hắn ta hệt như một tên Ác Ma, mặc quần đen cùng áo sơ mi cài cúc cũng màu đen, bước đi chầm chậm, thong thả. Vẫn điển trai rạng ngời, đủ để khiến bên trong tôi thắt lại và trái tim tôi chấp chới. Đó chính là sự trụy lạc nguyên thủy nhất. Trong màn ánh sáng từ cửa phòng, cái bóng của hắn kéo dài và đen kịt. Không mời mà đến, những từ ngữ trong lời dự báo của Poe, giờ hiện ra bằng xương bằng thịt với hình hài người đàn ông trước mặt tôi đây: “Thình lình, tôi nghe thấy một tiếng vỗ khe khẽ, như thể có ai đó đang nhẹ nhàng gõ lộc cộc, lộc cộc lên cửa phòng ngủ của tôi vậy.” Khỉ thật, khỉ thật, khỉ thật. Được rồi, đoạn đó là do tôi chế.

Caleb giơ tay lên như thể định đánh tôi, và thế là tôi đưa hai cánh tay ra để che chắn cho khuôn mặt mình. Bàn tay hắn đập mạnh vào tường. Trong khi tôi co rúm người, tên khốn đó bật cười. Chầm chậm, tôi hạ tay xuống và che ngực lại. Caleb tóm lấy hai cổ tay tôi bằng bàn tay trái rồi ghim chúng lên khoảng tường phía trên đầu. Bị ghim chặt giữa hắn và bức tường, tôi phản ứng như một con chuột hamster hoảng sợ. Tôi cứng đơ người, cứ như sự bất động có thể ngăn được bản ngã xấu xa của hắn. Giống như việc rắn chỉ thích ăn những con chuột còn sống. “Cô đói không?” hắn hỏi, nhẹ nhàng và chậm rãi. Tôi nghe thấy câu hỏi, nhưng lại chẳng hiểu được nghĩa của chúng. Não bộ của tôi ngừng hoạt động đúng như được ra lệnh. Điều duy nhất tâm trí tôi có thể tập trung vào chính là sự gần gụi của hắn. Hơi ấm dữ dội nơi những đầu ngón tay mềm mại của hắn ấn vào cổ tay tôi. Mùi hương sạch sẽ, ẩm ướt của làn da hắn lởn vởn trong bầu không khí quanh tôi. Sức nặng vô hình của ánh nhìn hắn dành cho tôi. Điều này là gì thế?

Khi tôi không trả lời được, bàn tay phải của hắn lướt ngang qua bên dưới bầu ngực phải của tôi, chất vải áo mỏng manh khiến những đầu ngón tay hắn có cảm giác ấm nóng như vải xa-tanh trên da tôi. Lần trao đổi vừa nãy tìm đường chui vào trong ý thức của tôi. “Đi chết đi.” “…Tôi thích phang cô hơn.” Hai gối tôi khẽ oằn xuống còn hai đầu vú cứng lên. Tôi đột ngột hít vào và nghiêng người tránh khỏi sự đụng chạm của hắn, ép đôi mắt đã nhắm kín vào phần da thịt của cánh tay bị giơ cao.

Đôi môi hắn mơn trớn vành tai tôi, “Cô có trả lời không? Hay tôi lại phải ép uổng nữa đây?” Thức ăn à? Dạ dày tôi chợt vặn xoắn đau nhói. Một cơn đau nguyên thủy. Phải, đó là cơn đói của tôi, ngay khi hắn vừa gợi nhắc. Tôi đang đói ngấu. Hít vào một hơi thật sâu, tôi gom hết can đảm để lên tiếng. “Có.” Tôi cảm nhận được nụ cười của hắn trên tai mình, rồi sau đó những đầu ngón tay hắn giữ lấy cằm tôi. Trong tầm nhìn bị thu hẹp của mình, tôi quan sát hắn dựa người tới gần. Hơi thở của hắn mát lạnh trên da thịt nóng rẫy của tôi.

“Có,” hắn lặp lại câu trả lời của tôi, “cô đói bụng? Có, cô sẽ trả lời? Hay có, tôi sẽ phải ép cô nữa?” Tim tôi đập liên hồi. Cảm giác hơi thở của hắn phả lên má mình. Thình lình không khí không còn đủ nữa, như thể sự gần gũi của hắn đã hút hết chúng ra khỏi hai buồng phổi của tôi. “Hay chỉ thế thôi, có?”

Môi tôi hé mở và phổi căng lên, thu vào nhiều không khí nhất có thể. Hình như không được nhiều lắm. Tôi buộc mình đáp lời trong hoảng loạn. “Có,” tôi lắp bắp, “Tôi đói bụng.” Tôi biết hắn ta mỉm cười dù không nhìn thấy. Một cơn rùng mình sợ hãi, dữ dội đến độ khiến cả cơ thể tôi gần như nhào về phía hắn, chạy dọc xuống xương sống tôi.

Hắn dịu dàng hôn lên má tôi. Tôi nghĩ mình đã cất tiếng rên rỉ. Rồi hắn bước ra khỏi phòng, bỏ lại tôi đứng đờ ra dù đã nghe thấy tiếng cửa đóng. Caleb nhanh chóng quay lại cùng với một chiếc xe đẩy chứa đầy thức ăn. Dạ dày tôi cào cấu khi ngửi thấy mùi thịt và bánh mì. Thật khó mà kiểm soát thôi thúc muốn chạy về phía thức ăn. Rồi Jair theo sau hắn vào phòng, mang theo một cái ghế. Nhìn thấy Jair khiến tôi ước gì sàn nhà sẽ nứt ra và nuốt chửng mình cho rồi. Ban nãy, khi Jair định thực hiện ý đồ cưỡng hiếp, tôi đã (một lần nữa) tìm kiếm sự bảo vệ trong vòng tay của Caleb. Tôi cho là đâu đó trong tâm trí mình, tôi vẫn bám víu vào chút hi vọng rằng người đàn ông này, tên Caleb này, sẽ bảo vệ tôi. Tất cả những gì tôi có thể thấy là ánh nhìn kinh khủng, dữ tợn trong mắt của Jair. Gã muốn làm hại tôi.

Cửa phòng đóng lại và tôi nhìn lên, nhận ra Caleb đang ngồi cạnh chỗ thức ăn. Chúng tôi lại ở một mình với nhau. Sợ hãi và đói khát cào xé bên trong tôi. “Lại đây,” hắn lên tiếng. Giọng nói khiến tôi giật mình, nhưng tôi vẫn tiến về phía hắn. “Dừng lại. Tôi muốn cô bò tới đây.” Hai chân tôi run rẩy. Bò ư? Cô đùa à? Chạy đi. Chạy ngay bây giờ. Hắn đứng dậy, nhìn thẳng vào tôi. Chạy đi đâu? Hãy xem hắn đẩy cô xuống đất và đánh thuốc cô nhanh thế nào kìa! Đầu gối tôi chạm đất. Còn lựa chọn nào nữa đây? Tôi cúi đầu xuống nhưng vẫn cảm thấy ánh mắt của hắn trên người mình, hệt như sức nặng báo hiệu bàn tay hắn sắp vươn ra. Hai đầu gối và lòng bàn tay tôi di chuyển trên mặt đất cho đến khi chạm tới mũi giày của hắn.

Tôi bị mắc kẹt. Gần như khỏa thân. Yếu ớt. Sợ hãi. Tôi là của hắn. Hắn cúi xuống và gom tóc tôi lại bằng hai tay. Chầm chậm, hắn kéo đầu tôi lên cho đến khi ánh mắt chúng tôi chạm nhau. Hắn chăm chú nhìn tôi; chân mày nhíu lại, miệng mím thành một đường cứng nhắc. “Tôi ước hắn ta đã không làm thế này với cô,” hắn nói trong lúc mơn trớn góc mắt trái của tôi. “Cô thật sự là một cô gái xinh đẹp; quả là đáng hổ thẹn.” Tim tôi quặn thắt. Kí ức, cái kí ức đó xé toạc hàng rào phòng thủ và trồi lên ở bề mặt tâm trí tôi. Cha dượng tôi cũng từng nghĩ tôi xinh đẹp. Tôi là một thứ xinh đẹp, và những thứ xinh đẹp thì không được yên thân trong thế giới này, không yên thân trong tay đám đàn ông như hắn. Theo bản năng, hai tay tôi tóm lấy hai cổ tay hắn, cố gắng gỡ chúng khỏi tóc mình, nhưng hắn nắm rất chặt. Không thô bạo, nhưng rất chặt. Dù không nói lời nào, nhưng hắn đã làm rõ ý mình; hắn vẫn chưa nhìn tôi đủ. Không thể đọ mắt với hắn được nữa, tôi dời mắt đến một điểm ở phía bên kia của hắn.

Không khí chung quanh tôi dường như đang điều chỉnh để thích nghi với hắn. Hơi thở hắn lướt trên má tôi, và bên dưới đôi bàn tay run rẩy, mướt mồ hôi của tôi, hai cẳng tay hắn gián tiếp gợi nhắc về sức mạnh to lớn mà hắn sở hữu. Tôi nhắm mắt và hít vào một hơi thật sâu, hi vọng có thể bình tĩnh lại. Mùi hương của hắn hòa lẫn với mùi thức ăn xộc thẳng vào phổi tôi. Sự kết hợp đó tạo ra những cảm giác nguyên sơ kì lạ. Thình lình, tôi thấy đói đến điên dại. Tôi muốn xé toạc thịt da hắn bằng răng mình và uống máu hắn. Không thể kiềm được, tôi thì thầm, “Lỗi tại anh nên hắn ta mới làm thế. Tất cả mọi chuyện là lỗi của anh. Anh chẳng tốt đẹp gì hơn hắn ta hết.” Cảm giác thật tuyệt khi nói ra những lời đó. Tôi nghĩ phải chi mình đã nói vậy sớm hơn. Một giọt mồ hôi chảy dài xuống bên cổ tôi, chầm chậm trườn qua xương quai xanh, xuống lồng ngực rồi chui tọt vào khe giữa hai bầu vú, gợi nhắc cho tôi về tình trạng cơ thể mình. Cơ thể yếu ớt, mong manh của tôi.

Hắn thở dài thườn thượt rồi lại chầm chậm thở ra một hơi. Tôi rùng mình, không thể phân biệt được hắn làm vậy là vì đã bình tĩnh, hay là vì sắp tát tôi đến bất tỉnh. Giọng nói của hắn, thoáng chút lịch sự, lấp đầy đầu óc tôi. “Cẩn trọng lời cô nói với tôi đấy, vật cưng. Tôi và hắn là hai thế giới khác nhau hoàn toàn. Đó là điều mà cô sẽ học được cách để cảm kích, mặc cho cô có nghĩ gì. Nhưng hãy hiểu cho rõ; tôi vẫn có khả năng làm nhiều việc mà cô không tưởng tượng nổi đâu. Cứ khiêu khích nữa đi rồi tôi sẽ chứng minh cho cô thấy.” Hắn thả tôi ra. Tôi khuỵu xuống mà không nghĩ ngợi, trở lại tư thế quỳ bò, một lần nữa chăm chăm nhìn vào giày hắn. Dám chắc tôi sẽ sụp đổ hoàn toàn nếu cố tưởng tượng ra tất cả những điều mình không tưởng tượng nổi, bởi tôi đã có thể mường tượng ra vài chuyện rất khủng khiếp. Sự thật là, tôi đang hình dung vài điều kinh khủng khi giọng nói cùa hắn chen ngang dòng suy nghĩ.

“Toàn bộ cuộc sống của cô sẽ thay đổi. Cô nên cố chấp nhận điều đó đi, bởi chẳng có cách nào tránh được nó đâu. Dù có thích hay không, có chống cự hay không, cuộc đời cũ của cô cũng đã kết thúc rồi. Nó đã kết thúc trước cả khi cô tỉnh lại ở đây nữa kìa.” Không có từ ngữ nào hết, không có tôi, không có ở đây. Điều này thật điên rồ. Tôi đã tỉnh dậy với mồ hôi và nỗi sợ hãi ở chốn này, chốn tăm tối này. Sợ hãi, đau đớn, đói khát, người đàn ông này – đang ăn mòn tôi. Tôi muốn đặt đầu mình lên giày hắn. Để dừng lại. Những câu từ treo lơ lửng trong không khí như một chiếc bong bóng chứa bài diễn thuyết vẫn đang bám trên môi hắn. Trước bao lâu? Trước cả ngày hôm đó trên đường sao? Tôi lại nghĩ về mẹ. Bà còn lâu mới được xem làm hoàn hảo, nhưng tôi yêu bà nhiều hơn bất cứ ai khác. Hắn đang bảo rằng tôi sẽ không bao giờ được gặp lại bà nữa, rằng tôi sẽ không bao giờ được gặp lại bất kì ai tôi yêu thương nữa. Lẽ ra tôi nên biết trước những lời như thế rồi chứ. Mỗi nhân vật phản diện đều có chung một bài diễn thuyết thôi, ‘Đừng cố chạy trốn, việc đó là bất khả thi’, nhưng cho đến tận lúc đó, tôi vẫn không nhận ra những từ đó thật sự kinh khiếp đến độ nào.

Rồi hắn đứng dậy phía trên tôi, hệt như một vị thần đã cướp mất mặt trời mà chẳng hề quan tâm đến sự suy sụp của tôi. “Hãy gọi tôi là Chủ Nhân. Mỗi lần cô quên, tôi sẽ buộc phải nhắc cho cô nhớ. Vậy nên, cô có thể chọn vâng lời, hoặc chọn trừng phạt. Việc đó hoàn toàn phụ thuộc vào cô.” Đầu tôi ngẩng phắt lên, và đôi mắt chứa đầy sự choáng váng, kinh hãi, bực bội của tôi bắt gặp mắt hắn. Tôi sẽ không gọi hắn là Chủ Nhân. Đếch.Bao.Giờ. Dám chắc hắn có thể nhìn thấy sự quyết tâm trong mắt tôi. Vẻ thách thức không lời ở phía sau chúng hét lên rằng, ‘Cứ thử bắt buộc tôi xem, đồ khốn. Cứ thử xem.’ Hắn nhướng một bên mày lên, đôi mắt đáp lại, ‘Rất vui lòng, vật cưng ạ. Cho tôi một lý do đi.’

Thà không gây ra một trận chiến mà mình không có khả năng thắng, tôi dời mắt trở về mặt đất. Tôi sẽ thoát khỏi đây. Chỉ cần khéo léo là được. “Cô có hiểu chưa?” hắn nói một cách tự mãn. Vâng, thưa Chủ Nhân. Những từ đó không hề được nói ra, sự vắng mặt của chúng đáng được xem xét đấy chứ.

“Cô.Có,” hắn nghiêng người tới trước, “Hiểu.Chưa?” Hắn kéo dài mỗi từ như thể đang nói chuyện với một đứa con nít, hoặc ai đó không hiểu được tiếng Anh vậy. Lưỡi của tôi đẩy sát vào răng. Tôi nhìn chằm chằm vào chân hắn, không thể trả lời, không thể chống cự. Một khối nghẹn dần hình thành trong cổ họng và tôi nuốt xuống để giữ nó ở yên một chỗ, nhưng rồi nước mắt cũng dâng lên. Đó không phải những giọt nước mắt đau đớn hay sợ hãi, mà là thất vọng. “Vậy thì tốt thôi, tôi đoán cô không đói. Nhưng tôi thì có.”

Đề cập đến thức ăn làm miệng tôi ứa đầy nước miếng. Mùi đồ ăn làm dạ dày tôi vặn xoắn thành gút. Trong lúc hắn xé một miếng bánh mì, móng tay tôi cắm vào lớp thảm mỏng manh nơi nước mắt tôi rỉ xuống. Hắn muốn gì ở tôi mà không thể lấy phức cho xong chứ? Tôi sụt sịt mũi, cố không khóc nức nở. Hắn lại chạm vào tôi, vuốt ve ở phía sau gáy. “Nhìn tôi đi.” Tôi chùi nước mắt trên mặt và nhìn lên. Hắn ngồi trở lại ghế, đầu nghiêng sang một bên. Hình như là đang cân nhắc gì đó. Hi vọng dù nó có là gì thì cũng sẽ không gây thêm nhục nhã cho tôi, nhưng làm sao chắc được. Hắn nhặt một miếng thịt cắt sẵn từ dĩa lên và từ từ cho vào miệng, suốt lúc đó mắt vẫn dán lên tôi. Mỗi giọt nước mắt ứa ra đều bị tôi nhanh chóng dùng mu bàn tay chùi đi. Tiếp đó, hắn lại nhặt một khối thịt bò vuông vức lên. Tôi nặng nhọc nuốt vào. Hắn nghiêng người tới và giơ mẩu đồ ăn thơm ngon trước môi tôi. Với nỗi nhẹ nhõm không chút xấu hổ, tôi há miệng ra, nhưng hắn đã giật tay lại.

Rồi hắn lại đưa tới lần nữa. Và lần nữa. Mỗi lần như thế, tôi lại trườn đến gần hơn, cho đến khi cả cơ thể ép giữa hai chân hắn, hai bàn tay đặt ở hai bên người hắn. Thình lình, tôi quấn đôi tay mình quanh bàn tay hắn và bao phủ ngón tay hắn bằng miệng mình nhằm cướp lấy mẩu thức ăn kia. Ôi trời ơi, ngon quá. Những ngón tay hắn dầy cộm và mặn mòi trên lưỡi tôi khi tôi xoay sở vồ lấy miếng thịt ở giữa chúng. Hắn di chuyển rất nhanh, mấy đầu ngón tay tìm thấy lưỡi tôi và véo mạnh, trong khi bàn tay còn lại bấu vào hai bên cổ tôi. Hắn siết mạnh, khiến tôi phải há miệng vì sốc khi cơn đau lan xuống cổ họng. Mẩu thức ăn rơi từ giữa môi tôi xuống sàn và tôi gào lên trước sự mất mát đó. Hắn thả lưỡi tôi ra, hai bàn tay điều khiển hai bên đầu tôi, kéo nó lên về phía mình. “Tôi đã quá tử tế rồi và cô sẽ học được tôi đã lịch sự như thế nào. Cô rất kiêu ngạo và rất ương bướng, và tôi sẽ đánh cô nhừ tử gấp đôi.” Rồi hắn đứng lên, dùng đủ lực để đẩy tôi ngã ngược ra sau trên sàn. Sải bước ra khỏi phòng, hắn đóng cửa lại. Lần này tôi nghe thấy tiếng khóa xoay vặn.

Bên cạnh tôi, mẩu thức ăn đang vẫy gọi..