Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Bạn có phải là người thích đọc truyện? Bạn thường thả hồn qua những mối tình lãng mạn, hay mê mệt trước phong thái siêu phàm thoát tục của các soái ca? Bạn muốn phiêu lưu theo những câu chuyện trinh thám? Hay thích “tìm cảm giác mạnh” qua những bộ truyện kinh dị rợn người?.

Camptive in the dark - Chương 5

Chương 4.

Cơn đói của tôi là một sinh thể sống đầy giận dữ, cào cấu và gào rú bên dưới từng tấc da thịt. Tôi nhào đến chỗ bữa ăn thịnh soạn như một con thú đói ngấu - dồn ép thức ăn và nước uống xuống sâu trong họng hết sức có thể. Thậm chí tôi còn không nhận biết được thứ mình đang tọng vào miệng là gà hay đậu nghiền gia vị sấy khô nữa. Chỉ cần biết chỗ thức ăn đó có thể lấp đầy khoảng trống trong bụng là được, và tôi ăn đến khi không ăn nổi nữa. Đến khi tôi no nóc. Dầu mỡ, muối và vụn thức ăn dính đầy hai tay và mặt tôi trong lúc cổ họng còn đang bận co bóp quanh đợt thức ăn thịnh soạn cuối cùng. Khi cơn đói đã thôi không còn ghì siết, tôi rốt cục cũng nhìn thấy một chiếc nĩa nhựa ở giữa đám đĩa giấy trống không. Một cách điên cuồng, tôi tóm lấy nó và chạy thẳng đến khung cửa sổ bị đóng ván kín mít, yếu ớt đâm lấy đâm để vào mấy tấm ván. Trong lúc bữa ăn còn đang tiếp tục tìm đường xuống bụng tôi, chiếc nĩa nhựa gãy tan nát khi tôi cố cạy mở cửa sổ. Hít thở gấp gáp và nông cạn với đám đồ ăn còn trong họng, cuối cùng tôi ném những mẩu nhựa gãy nát qua bên kia phòng, về phía cánh cửa đóng kín. Nước mắt một lần nữa làm mờ đi tầm nhìn của tôi, khi một cơn sóng choáng ngợp của sợ hãi và buồn bã lôi tuột tôi xuống. Cô sẽ không thoát khỏi đây được đâu. Cô tiêu chắc rồi. Hắn ta sẽ quay trở lại và làm gì đó vô cùng tồi tệ. Cực kì, cực kì tồi tệ và cô chẳng thể ngăn được hắn ta. Làm ơn, làm ơn, cầu xin Chúa, làm ơn hãy đưa con ra khỏi đây.

Tôi lao vào căn phòng tắm mờ mịt ánh sáng, giở nắp bồn cầu và nôn hết mọi thứ đã ăn ra. Tôi thét vào đó giữa những đợt nôn ói đầy mùi gia vị. Giọng tôi vang vọng trong bồn sứ, thứ âm thanh òng ọc bị bóp nghẹn cuối cùng cũng nhường chỗ cho tiếng thút thít rền rĩ và tiếng hít thở nặng nề. Tôi dội nước trước khi cảnh tượng bãi nôn mửa kia khiến mình phát bệnh lần nữa. Thật sự là sau đó tôi có thấy tốt hơn một chút. Lại bị đói, nhưng bình tĩnh hơn trước. Tôi thử bật đèn lên, nhưng rõ ràng là nó cũng bị tháo ra nốt rồi. Thế vào chỗ đó là một bóng đèn ngủ khác. Phòng tắm vẫn đang trong quá trình sửa chữa, đồ mới nằm lẫn với đồ cũ. Tôi cẩn trọng phớt lờ chiếc bồn Jacuzzi, nơi bản thân đã từng bị lột sạch quần áo và bị vác vào. Chỉ cần một cái liếc nhìn thôi và thế là bàn tay hắn lại ở trên người tôi lần nữa. Tôi nhanh chóng quay đi, thay vào đó tập trung vào việc rửa mặt và súc miệng ở bồn rửa. Phải xóa sạch mùi vị nôn ói ra khỏi đầu mới được. Phía trên bồn rửa, có một chiếc đĩa tròn bằng kim loại. Chợt nảy ra ý tưởng, tôi ấn mấy ngón tay quanh mép đĩa, cố gỡ xuống nhưng nó đã được gắn chặt vào tường. Chán chường, tôi cứ thế nhìn chằm chằm vào nó. Chiếc đĩa thật sáng bóng và hoàn hảo, gần giống như là thủy tinh vậy. Bên trong nó, tôi lần đầu nhìn vào gương mặt mình kể từ khi bị bắt đi. Vùng da quanh mắt tôi đã chuyển màu xanh tím nhạt; chạm vào có cảm giác sưng phồng. Bây giờ tôi đã có thể mở nó đủ to để nhìn, nhưng so với mắt phải thì trông nó xấu xí quá. Tôi dùng mấy ngón tay để chạm vào mắt trái, ngạc nhiên khi thấy nó đã đỡ đau hơn lúc đầu. Trông tôi thật kinh khủng. Ngoại trừ bên mắt sưng vù và bầm tím ra, tóc tôi rối bù như tổ quạ. Tôi ngạc nhiên khi nhận ra bản thân đang cố sửa sang lại mái tóc. Cảm thấy mình giống hệt một đứa đần vào giây phút sự ngớ ngẩn của hành động đó thức tỉnh tôi. Phải đấy Livvie, đừng quên phải trông thật đáng yêu vì tên bắt cóc điển trai. Thật ngu xuẩn!

Tôi không biết chuyện gì đang xảy ra với mình nữa, nhưng Caleb chính là trung tâm của chuyện đó. Chính hắn là nguồn cơn của tất cả nỗi đau đớn và hỗn loạn này. Bất kể chuyện gì đã xảy đến hoặc sắp xảy đến với tôi, đều tùy thuộc vào “khẩu vị” quái dị và đồi bại của hắn. Đành chịu thua, tôi quay người và bắt đầu bước ra ngoài. Cửa phòng ngủ bật mở khiến tôi giật nảy. Điên cuồng, tôi vội nhìn quanh phòng tắm để tìm cách thoát thân hoặc một nơi để trốn. Thật phi lý khi làm thế bởi tôi đã xác định là không hề có lối thoát rồi. Tuy vậy, bản năng vẫn là bản năng. Bản năng mách bảo tôi phải trốn đi, dù chỉ mất có vài giây để hắn tìm ra tôi. Caleb sải bước thẳng tới nhà tắm, miệng ngâm nga. Khi hắn đến ngưỡng cửa, tôi đã trốn bên dưới bồn rửa rồi. Ở ngay tầm mắt hắn.

Hắn điềm tĩnh tiến tới, không hề mang vẻ tàn ác đã trưng ra trước đó, và gọi tôi bằng giọng điệu êm ái. “Tôi muốn cô đứng dậy.” Hắn vươn tay về phía tôi. Với vẻ cảnh giác, tôi nhìn chằm chằm nó một lúc lâu, nghĩ về sự hủy hoại đang chờ được thực hiện bởi bàn tay đó. Sự bình tĩnh của hắn và nỗi sợ hãi của tôi treo lơ lửng ở giữa như một vòng xoắn dày cộm và nặng nề. Hắn sẽ tổn hại tôi, có gì đó bên trong tôi biết rõ như thế. Sự thật khiến tôi gần như tê dại. Tìm cách để nhận được lòng khoang dung của hắn, tôi ngập ngừng với tay ra, chờ đợi con rắn tung đòn tấn công. Khi chạm tới bàn tay đang vươn dài của hắn, tôi rất muốn thoái lui và thu mình lại. Nhưng không được. Hắn mỉm cười. Đó là một nụ cười ngay lập tức khiến tôi phải chú ý bởi cả sự đẹp đẽ và vẻ xấu xa của nó. Hắn quấn những ngón tay quanh cổ tay tôi, và từ cái động chạm đó, một luồng điện chầm chậm truyền sang tôi. Tôi hoàn toàn tê liệt. Hắn từ từ kéo tôi dậy, và chẳng mấy chốc, tôi đã đứng đó, nhìn hắn với đôi mắt mở to và hơi thở khắc khoải. Hắn áp lòng bàn tay tôi lên mặt, để tôi cảm nhận làn da hắn lần đầu tiên. Sự thân mật của hành động đó khiến hai mắt tôi buộc phải nhìn xuống sàn, và thình lình, tôi thấy sợ vẻ tử tế của hắn hơn là sự hung bạo.

Caleb lướt những ngón tay tôi khắp mặt hắn, giữ chặt nó khi tôi cố tránh đi. Da mặt hắn nhẵn nhụi, mềm mại, nhưng nam tính không thể phủ nhận. Sự đụng chạm của hắn rất đơn giản, song vô cùng rõ ràng, nó chỉ cho tôi thấy rằng hắn có thể giống một người tình, dịu dàng, thân mật, nhưng đồng thời hắn cũng là người đàn ông không quen nghe thấy từ không. Phải. Tôi đã hiểu. Hắn là một người đàn ông, còn tôi thì sao? Tôi chẳng là gì ngoài một đứa con gái, thậm chí còn chưa phải là phụ nữ. Đáng ra tôi phải quỳ sụp dưới chân hắn và tôn thờ vẻ đàn ông của hắn, phải biết ơn vì hắn đã hạ cố để mắt tới mình. Tất cả mọi điều, chỉ với một cái chạm tay đơn giản như thế. Hắn giơ tay phải lên, vén tóc tôi khỏi vai và ve vuốt phía sau cánh tay tôi. Một cơn rùng mình dữ dội chạy dọc cột sống khiến tôi phải lui lại. Lớp men sứ lạnh giá của bồn rửa sượt qua da tôi. Như thể đang khiêu vũ, hắn ta bước tới. Những ngón tay xộc thẳng vào tóc tôi, đầy sở hữu, giữ chặt đầu tôi trong khi tôi tiếp tục nhìn chằm chằm sàn nhà. Hắn hôn lên các ngón tay tôi; khẽ cắn nhẹ chúng bằng răng. Chiếc răng nanh khá sắc nhọn, một phần trong vẻ quyến rũ non trẻ của hắn, giờ đây bao phủ hắn trong sự tăm tối xấu ra. Tiếng tim đập vang rền trong tai tôi, hơi thở tôi trở nên nặng nhọc. Nỗi lo lắng cuộn trào trong cơ thể để rồi nằm lại nơi dạ dày, khiến tôi cảm thấy buồn nôn. Tôi thầm nghĩ: Mình có nên chống cự hắn không? Có nên liều chọc giận hắn không? Bản năng trong tôi không bảo phải bỏ chạy, hay lẩn trốn, chúng nói hãy đứng yên đó. Chúng nói…hãy vâng lời? Làm ơn dừng lại đi.

Hắn thả tay tôi xuống, dập tắt mọi hoảng sợ; không biết phải làm gì với tay mình, tôi quấn hai cánh tay ôm lấy người. Cảm giác như thể hắn đang xuyên thủng tôi bằng đôi mắt. Sự dữ dội trong ánh nhìn đó gần như là bẩn thỉu. Hắn đang làm gì tôi trong tâm trí vậy? Có điều gì đó rất lạ đang diễn ra bên trong tôi, một nhận thức căn bản và vô cùng đơn giản, như đàn ông và đàn bà, giống cái và giống đực, cứng rắn và mềm mại, thú săn và con mồi. Phải, tôi thấy kinh hãi. Nhưng đồng thời có một làn sóng ngầm của thứ gì đó khá quen thuộc. Dục vọng? Có lẽ thế. Mắt tôi dứt khỏi gương mặt hắn. Tôi đã từng tưởng tượng về người đàn ông này, từng mơ mộng được hắn chạm vào. Tôi đã từng khao khát đôi mắt hắn trên cơ thể trần trụi của mình. Mường tượng ra đôi môi mềm mại của hắn đặt lên hai bầu ngực mình. Và bây giờ hắn đang ở đây, chạm vào tôi. Cảm giác không hề giống những gì tôi từng mường tượng. Thế này không giống với bất kì mộng tưởng nào tôi từng có, kể cả những mộng tưởng thiếu lành mạnh nhất cũng không. Tôi thừa nhận, rằng mình từng mơ về việc bị hủy hoại bởi các chàng ma cà rồng của Anna Rice. Tôi đã thấy cảnh tượng đó trên màn hình lớn ở sâu trong tâm trí mình. Khi đó là thế kỉ 18, và tôi đang đứng trong một con hẻm, chàng Lestat điển trai, xấu xa không phải bàn cãi, ở giữa hai đùi tôi. Tôi là một cô gái bán hoa, còn chàng chỉ là một khách quen. Cảm nhận rõ được chàng nguy hiểm thế nào, hoang dại thế nào, nhưng chỉ cần một nụ hôi thôi là tôi mặc kệ tất cả. Tôi biết chàng sẽ cắm ngập nanh vào cơ thể mình, nhưng vẫn để mặc cho chàng định đoạt vì hi vọng, cái chết sẽ không phải là đoạn kết đời tôi.

Thế này chẳng hề giống những giấc mơ của tôi. Trong mơ, ta không thể thực sự cảm thấy gì cả. Mỗi cái động chạm đều tùy thuộc vào tưởng tượng của ta, như là hôn sẽ có cảm giác thế nào, giao hoan sẽ có cảm giác thế nào, nỗi sợ hãi thật sự sẽ ra sao. Nếu bạn chưa từng thật sự cảm nhận qua chúng, tâm trí sẽ không thể nào tái tạo lại chúng. Tôi đã từng hôn hít, từng có ý niệm mơ hồ về việc vỗ về, nhưng lại không hề biết gì về thực tế cả. Khi bạn trai tôi chạm vào tôi, tôi biết anh ấy sẽ dừng lại ngay khi tôi yêu cầu, trái lại, tôi biết người đàn ông này sẽ không làm vậy. Thực tế khiến mọi việc đều khác đi. Chuyện này là thật. Đụng chạm thật sự, đe dọa thật sự, người là thật, sợ hãi cũng là thật. Hắn vuốt ve mặt tôi, lưới đầu ngón tay qua dái tai, xuống cổ họng, lưng bàn tay hắn quét qua xương quai xanh. Hơi thở của tôi trở nên rời rạc, nặng nề. Thế này thật sai trái, thế nhưng cảm giác lại không quá tệ. Nỗi sợ hãi đè nặng ở sâu trong bụng tôi, nhưng bên dưới nó, một sức nặng khác lại đang thành hình. Tôi bật thốt ra âm thanh phản đối, cầu xin hắn dừng tay bằng ngôn ngữ không lời. Hắn dừng lại đủ lâu để hít vào mùi hương của tôi trước khi tiếp tục. Tôi chầm chậm lắc đầu, cố né ra nhưng đã bị hắn giữ chặt bằng bàn tay kia. “Nhìn tôi,” hắn nói, giọng đầy kiểm soát nhưng hơi ngập ngừng. Tôi nhắm nghiền mắt, lại chầm chậm lắc đầu lần nữa. Hắn thở dài. “Tôi muốn cô nhìn tôi.”

Tôi không nghe theo, chỉ bất động trong lo lắng. Chuyện này không thể xảy ra được. Không thể xảy ra với mình. Nhưng nó lại đang diễn ra, và tôi thì lại vô phương ngăn cản. Tôi than khóc, kéo đầu mình tựa sát bàn tay hắn ta. Caleb càng kích động hơn khi tôi giơ tay lên, chạm vào hai bên cổ tay hắn. “K-h-ô-n-g”, hắn dịu dàng nói, như thể đang khiển trách một đứa trẻ. Đôi tay tôi run lẩy bẩy còn hai đầu gối gần như oằn xuống. Hắn siết chặt nắm tay trong tóc rồi kéo đầu tôi dậy. Tôi nhắm mắt chặt hơn nữa khi những tiếng nức nở yếu ớt, ráo roảnh vụt thoát khỏi môi. Tôi đang bước đi trên lằn ranh mỏng manh của sự kiên nhẫn nơi hắn, trong khi đó lại rơi khỏi ranh giới mong manh của sự sáng suốt nơi chính bản thân mình. Hắn nghiêng người tới, hôn lên má tôi rồi sau đó tới gáy. Tôi cáu kỉnh thở dài, né ra xa, nhưng lại chẳng đi tới đâu. Hắn chạm ngón cái vào môi tôi, cố gắng ngăn lại những tràng nức nở và rền rĩ. “Lòng can đảm của cô đâu hết rồi, vật cưng? Không cào cấu, kêu rít nữa à? Cô gái gan lì của tôi đâu rồi?”

Tim tôi chùng hẳn xuống bụng. Tôi chẳng biết lòng can đảm của mình biến đi đâu nữa. Mà tôi đã bao giờ can đảm chưa? Tôi không nghĩ vậy. Tôi chưa từng can đảm. Tôi đã luôn hài lòng với sự vô hình, chỉ làm người đứng sau máy quay. Bây giờ tôi ước sao mình được vô hình. Giọng nói của tôi biến đâu mất, bị bóp nghẹn bởi sự nghiêm trọng của giờ phút này. Tôi rơi vào tình trạng hoảng loạn khi hắn thả tay ra. Trượt xuống sàn, hai tay bưng lấy mặt, tôi liên tục tự nói với bản thân, Mình không ở đây. Đây là một giấc mơ, một giấc mơ quái dị kinh khủng. Bất cứ lúc nào, mình đều có thể tỉnh dậy. Tôi co gối sát ngực và đu đưa người tới lui. Câu thần chú chỉ khiến mọi chuyện thêm thật mà thôi. Tôi không khóc khi hắn bế tôi lên. Chuyện đó thế nào cũng xảy ra. Tôi thấy trống rỗng, hệt như cả cơ thể chỉ là một cái vỏ chứa đựng linh hồn vỡ nát của chính mình. Hắn đưa tôi tiến về phía chiếc giường, dễ dàng đặt tôi đứng trước nó. Hai mắt tôi dần dần mờ đi, như thể não bộ đang bắt đầu “đình công” vậy. Tôi chỉ đứng đó, chờ đợi. Hắn lùa tóc tôi qua bên vai trái, đứng ngay sát phía sau tôi. Tôi có thể cảm thấy vật đàn ông của hắn áp vào mình, cứng rắn, mang đầy điềm gở. Hắn lại hôn lên cổ tôi.

“Không,” tôi nài xin, giọng vỡ vụn. Vậy ra tôi nghe giống thế này sao, hoàn toàn sụp đổ. “Làm ơn…không.” Tiếng cười khẽ của hắn dập dờn trên cổ tôi. “Đó là câu lịch sự đầu tiên mà cô nói ra đấy.” Hắn vòng hai cánh tay quanh người trong lúc nói vào tai tôi, “Chỉ tiếc là cô vẫn chưa học được cách nói chuyện đàng hoàng thôi. Cứ tự nhiên nói lại xem, lần này hãy nói, “Xin đừng, thưa Chủ Nhân”. Cô làm được không?” Tôi muốn khóc, muốn hét lên. Tôi muốn làm mọi thứ ngoại trừ điều hắn yêu cầu. Tôi giữ yên lặng.

“Hay có lẽ,” hắn liếm tai tôi, “cô cần động lực.” Thình lình, hắn dứt người ra, để lại tấm lưng trần của tôi phơi bày trong không khí lạnh giá. Tôi ngồi sụp xuống sàn, vo tròn tấm trải giường thành một mớ rối nùi rồi ấn trán lên đó. Hắn cúi xuống ở phía sau, xoa xoa lưng tôi. Ý chí chống cự dâng tràn bên trong cơ thể, và dù đã biết bản thân đang dây vào chuyện gì, tôi vẫn không thể ngăn mình lại. Thúc khuỷu tay về sau, tôi đánh ngay vào cẳng chân hắn. Đau đớn đâm xuyên qua khuỷu tay, và tôi không thể nhúc nhích được gì trong vài giây. Cẳng chân bằng thép. “Cô gái lì lợm của tôi đây rồi,” hắn lạnh nhạt nói. Chộp lấy một nắm đầy tóc, hắn lôi tôi khỏi giường. Tôi thét lên điên dại, cắm móng tay vào tay hắn để cố thoát ra, nhưng tất cả nỗ lực của tôi chỉ là con số không. Mọi chuyện kết thúc trước lúc kịp bắt đầu, khi hắn lật tôi nằm sấp mặt lại và ấn đầu gối vào giữa hai bả vai. Tôi đã bị ghim chặt. Bị đánh bại.

“Tôi ghét anh!” Tôi gào. “Tôi ghét anh, đồ chó chết xấu xa!” “Thật may vì tôi chả quan tâm đâu,” hắn nói không chút thương xót, “Tôi sẽ nói cho cô biết điều gì khiến tôi bực mình nhé; cô vẫn chưa học được cách cư xử gì hết. Có lẽ cô nên dễ bảo một chút, vật cưng ạ, nhưng phải thừa nhận rằng…” Tôi cảm thấy hơi thở của hắn ở một bên mặt mình, “Tôi thích thế này hơn.” Hắn với tay lấy gì đó trên giường. Tôi rướn lên để xem đó là gì, nhưng đầu gối của hắn lại ấn sâu lên người tôi một cách tàn nhẫn. Hắn cố giữ chặt hai cổ tay tôi, nhưng rồi nhanh chóng chuyển chúng sang bên tay trái, trong lúc trói chúng lại với nhau bằng dây thừng mềm, gần giống như vải lụa. Tôi kêu la và chống cự bên dưới hắn, vẫn cố gắng một cách vô ích để thoát ra.

Tôi ngăn lại bất kì ý nghĩ nào về sự đau đớn, về việc hắn đang xé nát sự trong trắng của tôi, hủy hoại cơ thể tôi. Sự mất mát cuối cùng, ánh hoàng hôn của nỗi ô nhục. Thế này có lẽ tốt hơn. Tôi cần hắn phải bệnh hoạn, đồi bại, tàn bạo. Như vậy sẽ khiến việc vạch rõ cảm giác của tôi dành cho hắn dễ dàng hơn. Hình ảnh một thiên thần tuyệt đẹp được phái xuống để cứu vớt tôi đã biến mất. Tôi không cần phải mơ mộng thêm về đôi mắt màu lam lục của hắn, hay về việc mái tóc vàng óng của hắn có cảm giác thế nào trong tay mình nữa. Bây giờ, kể cả mùi hương của hắn cũng khiến tôi phát bệnh. Ít ra, đây là cách hai chúng tôi nên hiểu về chuyện này, chỉ là cưỡng bức, không phải quyến rũ, không phải ảo tưởng. Chẳng có gì rối ren ở đây hết. Giờ đây hắn chỉ là một con quái vật. Như bao con quái vật khác mà thôi. Hắn kéo tôi khỏi sàn bằng cổ tay, và trong một chuyển động nhanh chóng, treo hai cổ tay tôi lên một cột giường cho đến khi tôi đứng bấp bênh trên mấy đầu ngón chân. Bị treo lồ lộ ra ở đó; cả cơ thể bị căng đến sít sao - mọi thứ đều phơi bày, hơi thở tôi trở nên gấp gáp. Hắn thô bạo tóm lấy mặt tôi, “Cô có biết vấn đề của mình là gi không, vật cưng? Cô vẫn chưa học được cách lựa chọn khôn khéo. Bữa tối lẽ ra đã khác đi, nhưng cô lại chọn thế này.” Tôi đã chuẩn bị sẵn lời đáp tinh ranh trên đầu lưỡi. Những câu từ sẽ khiến hắn giận dữ hệt như tôi khiếp sợ, nhưng rồi hắn hôn tôi. Nụ hôn vô cùng dữ dội, đầy chiếm hữu, với ý định bóp chết lời chỉ trích kia ngay từ trong trứng nước. Chẳng có lưỡi liếc gì ở đây cả; hắn quá thông minh để làm vậy, mà chỉ dùng đôi môi đầy đặn áp chặt lên môi tôi mà thôi. Nó kết thúc trước khi tôi kịp có cơ hội phản ứng.

Hắn bước đến chỗ chiếc xe đẩy từng để thức ăn và lục lọi trong một chiếc túi đen. Hai mắt tôi mở lớn. Thứ đó ở chỗ quái nào ra vậy? Không có thứ gì trên đời đáng ngại như một cái túi đen cả, túi đen có nghĩa là có chuyện. Túi đen có nghĩa là đã có kế hoạch được vạch ra, có sự chuẩn bị, thu xếp chu đáo. Thình lình, tôi cảm thấy như bị mê sảng. Hắn quay lại cùng rất nhiều vật dụng, mỉm cười với tôi như thể chuyện này rất đỗi bình thường. Hắn bày các vật dụng kia lên giường một cách tỉ mỉ và cẩn trọng. Một chiếc vòng cổ bằng da được giơ lên cho tôi thấy; nó là một dải da bản to với hai chiếc móc kim loại được đính ở hai đầu, một trong số đó có gắn khóa nhỏ và chìa. Đặc biệt, chiếc vòng cổ còn có thêm một chiếc khoen nhỏ ở phía trước. Hắn nhanh chóng đeo nó lên cổ tôi. Khi đã cài khóa chắc chắn, chiếc vòng đè nặng lên cổ họng tôi. Hắn đung đưa chìa khóa trước mắt tôi trước khi đặt nó lên bàn đầu giường. Có một sợi xích dài, gần giống với loại dùng để dắt chó đi dạo, nhưng có thêm khóa gài ở hai đầu. Hắn quàng sợi xích qua cột giường, gây ra tiếng “lách cách” rất lớn khiến tôi giật mình hét lên, sau đó gắn cả hai khóa gài lên chiếc khoen phía trước vòng cổ. Tôi phải ngước nhìn lên trần nhà để không bị nghẹt thở. Khóc nhiều khiến cho việc hít thở càng khó khăn hơn, thế nên tôi dừng lại, nhưng nước mắt vẫn tiếp tục chảy dài xuống mặt, đọng thành vũng ở vành tai tôi. Làm ơn. Đừng. Đừng làm vậy. Tôi muốn nói to những lời đó lên. Muốn cầu xin hắn. Nhưng từ ngữ không còn thành hình được nữa. Tôi đã quá sợ hãi, quá tức giận, và quá…kiêu hãnh. Tất cả những gì lẽ ra tôi nên làm ồ ạt kéo đến cùng lúc. Nhiều tiếng nức nở phát ra hơn.

Hắn lướt hai bàn tay dọc xuống cánh tay rồi xoa nắn hai bầu ngực tôi; cơ thể tôi run rẩy, hai nhũ hoa nhọn cứng. Một đôi đai da dày cộm thay thế dải ruy băng nơi cổ tay tôi, chúng được thiết kế đồng bộ với chiếc vòng cổ, với những sợi mắc xích nhỏ lủng lẳng ở hai đầu có thể khóa lại với nhau. Hắn tháo móc xích khỏi vòng cổ để xoay tôi lại. Thật nhẹ nhõm khi lại có thể hít thở. Tôi không mấy quan tâm đến việc giờ đây nó đã được gắn vào sợi xích nối của chiếc còng da. Hiện tại việc di chuyển đã dễ dàng hơn hơn, sợi xích đã được nới lỏng nên tôi có thể đứng vững trên mặt đất. Hai cẳng tay tôi bị ép vào nhau, sau đó bị trói vào cột giường trước mặt. Tư thế này khiến việc tránh xa hắn là bất khả thi, các bắp cơ nơi cánh tay tôi co cứng trước sức căng kia. Lúc này tôi thực sự rất sợ; không cách nào che giấu được. Hắn đã nắm gọn tôi và chỉ có hắn mới biết việc đó có nghĩa là gì. Caleb lùi lại, hình như là để đánh giá tôi, hoặc có lẽ là chỉ đang ngắm nhìn thành quả của mình. Dù có là gì thì mọi hành động của hắn đều mang cho tôi cảm giác về một kết thúc sắp xảy đến. Tôi đã đưa ra lời thách thức và hắn chấp nhận nó. Đứng đối diện với chiếc giường, hai cánh tay tôi bị trói từ cổ tay đến khuỷu và bị buộc vào cột giường. Trên người tôi chẳng có gì ngoài mấy thứ đồ lót gợi cảm đến nực cười mà hắn đã chọn. “Giạng chân ra,” hắn nói đều đều. Khi tôi không làm theo, hắn bước đến sát phía sau và len người vào giữa hai chân tôi. Tôi bật kêu lên the thé vì sửng sốt khi bàn tay trái của hắn khum lấy nơi giữa hai chân mình. Tôi cố né ra. Vô ích.

“Nếu cô không bắt đầu làm như được bảo, tôi sẽ mở toang cái nơi nữ tính bé nhỏ đó bằng cả bàn tay mình đấy. Có hiểu chưa?” Giọng hắn đều đều nhưng kiên định. Câu hỏi của hắn không phải một câu hỏi, mà là dùng để củng cố cho lời đe dọa kia. Tôi bật khóc thút thít lớn tiếng, nhưng vẫn gật gật đầu. “Giỏi lắm vật cưng, giờ thì hãy thực hiện điều được yêu cầu nào.”

Hắn đứng lui lại lần nữa và chờ đợi. Chầm chậm, tôi mở hai chân ra, rộng hơn và rộng hơn nữa cho đến khi hắn bảo dừng lại. “Giờ hãy di chuyển hông ra sau về phía tôi.” Trong khi làm theo chỉ dẫn của hắn, tôi tựa đầu lên hõm của đôi tay bị trói chặt. “Cô sẵn sàng chưa?” hắn hỏi, dừng lại để chờ hiệu ứng mình mong mỏi.

“Đồ chó chết,” tôi thì thầm, cố che giấu nỗi sợ. Cú đầu tiên quật ngay lên hai bắp chân tôi, vụt qua tâm trí như một luồng sáng trắng lóa mắt. Miệng tôi há to trong một tiếng thét câm lặng. Tôi chắn chắc không hề chuẩn bị cho cú đánh vừa rồi! Điên cuồng, tôi cố quay nhìn phía sau mình. Trên tay hắn là một sợi dây nịt. Tiếng thét vốn đang vùng vẫy để thoát khỏi ngực tôi cuối cùng cũng bùng nổ. Cú quật thứ hai từ sợi dây bịt chồng lên ngay vết thứ nhất, nó đến nhanh tới độ tôi còn chưa kịp nghĩ gì. Hai đầu gối oằn xuống đưa cả cơ thể tôi lao vào cột giường trước mặt. Xương mu của tôi đập thẳng vào cây cột. Tôi gào lên đau đớn, nghẹn ngào trong nước mắt.

“Thẳng chân lên,” hắn quát to, “Nếu cô ngất xỉu, tôi chỉ cần hồi tỉnh cho cô thôi.” Khi tôi chỉ đứng đong đưa ở đó, hắn tiếp tục tung đòn. Tôi nghe thấy cú quật tiếp theo trước cả khi cảm thấy nó, sợi dây nịt vụt “vút vút” qua không khí trước khi hạ xuống hai đùi. Tôi cố tránh đi. Di chuyển từ bên này sang bên kia, tôi gần như kéo rời hai khớp cánh tay ra khi vặn vẹo để tránh đòn. Nhưng hết lần này đến lần khác, chúng đều đánh trúng đích. Tôi kêu thét dữ dội, kéo dài đến đô không thể hít vào lấy hơi. Hắn quật sợi dây da xuống với một lực mạnh đến khó tin, ngay vào một bên cổ chân tôi. Ngay lập tức, tôi đứng thẳng dậy để xoa xoa nơi vừa bị đánh bằng bàn chân còn lại. Hắn quất vào bắp chân khi tôi nhảy lên nhảy xuống để xoa dịu cơn đau. Tôi liên tục chà xát bằng hai bàn chân, cố gắng trong tuyệt vọng nhằm xóa nhòa sự nhức nhối. Chưa bao giờ tôi chịu đau thế này. Chưa bao giờ tôi tưởng tượng được đau đớn thế này lại tồn tại. Cả cơ thể tôi râm ran, co thắt và ngứa ngáy vì đau.

“Làm ơn, chúa ơi, dừng lại đi!” Tôi rít lên. Hắn lại đánh vào thắt lưng tôi. Chắc tôi ngất mất. “Không…không phải Chúa. Thử lại đi.” Một cơn mưa roi quật đổ ập xuống cơ thể tôi. Tôi kêu gào và run rẩy dữ dội. Quằn quại kéo lấy kéo để cột giường nhằm nới lỏng mối trói. “Chủ Nhân,” tôi hét, “Chủ Nhân!” Rồi việc đó đánh thẳng vào tôi, như những lằn roi hắn giáng xuống, khi tôi thét lên hai từ ghê tởm đó, Chủ Nhân. Cuối cùng hắn đã thắng. Tôi sai rồi, đau đớn không tốt hơn. Ôi Chúa ơi, gì cũng được ngoại trừ đau đớn.

“Cuối cùng,” hắn nói một cách dứt khoát. “Nhưng đừng nghĩ như thế là xong, còn lâu. Cô có nhiều lỗi cần phải chuộc lắm.” Tôi khóc dữ dội hơn bất cứ lần nào trong đời. Nước mắt chảy ngược vào phổi, tiếng nức nở vướng trong lồng ngực. Còn nữa sao? Tôi không chịu được nữa đâu. “Làm ơn, Chủ Nhân. Làm ơn, đừng thêm nữa.” Hắn dừng lại đủ lâu để kéo quần lót tôi xuống. Nó ướt sũng mồ hôi nên bị mắc kẹt trên làn da bỏng rát của tôi. Tôi thở hổn hển vào hai cẳng tay, hắn phải dừng lại. Hắn phải làm thế. Hắn đang cố giết tôi sao? Caleb ném chiếc quần lót sang một bên và ấn mấy đầu ngón tay lên những lằn roi trên mông tôi. Tôi bật rên rĩ. Hắn đứng thẳng lên, quật dây nịt xuống mông tôi, gây ra âm thanh “chan chát” ướt át.

“Tốt hơn nhiều rồi,” hắn nói. “Mỗi lần cảm thấy sợi dây nịt, tôi muốn cô nói ra lý do tại sao cô đáng bị như thế.” Sợi dây lại vụt xuống mông tôi với một lực mạnh đến độ nó đập thẳng sang phía bên kia, vào chính giữa hai chân. Hai tay tôi siết chặt lấy cột giường, mặt vùi vào cẳng tay, cắn răng chịu đựng cơn đau. Tâm trí tôi không đủ nhanh nhạy để đưa ra câu trả lời, tất cả những gì tôi có thể làm là la hét và cầu xin hắn ta dừng lại. “Làm tốt hơn xem,” hắn nói và quất vào phía sau nhượng chân tôi. “Tôi xin lỗi vì đã đánh ngài!” Tôi thét lên; đó là điều duy nhất tôi có thể nghĩ ra.

“Tôi đã đánh ngài…gì?” hắn gầm gừ. Những cú vụt giáng xuống nhanh đến nỗi tôi không đếm được là bao nhiêu nữa. Tôi cong người và kêu thét dưới trận đòi roi da. “Vì đã đánh ngài, thưa Chủ Nhân. Tôi xin lỗi.” Đây là một trò chơi, giờ thì tôi biết rồi. Nếu tôi quên nói “Chủ Nhân”, hắn sẽ đánh tôi nhiều hơn; còn ngược lại, hắn chỉ đánh tôi một roi. Đến khi sự thể kết thúc, cổ họng tôi đã đau buốt, cả cơ thể bỏng rát, và hai từ “Chủ Nhân” phát ra dễ dàng hơn là khóc lóc. Tóc tôi xõa tung, dính bết lên lớp mồ hôi phủ khắp từ đầu xuống chân. Hai đầu gối tôi đã ngã khuỵu trong lúc bị đánh. Giờ tôi bị treo lủng lẳng trên hai cánh tay, thở lấy thở để. Kẻ đối diện cũng đang hổn hển như tôi vậy. Hắn lấy từ túi và một bàn lược và tôi bật khóc thút thít.

“Làm ơn đừng thêm nữa…Chủ Nhân, làm ơn đừng thêm nữa mà.” Tôi cất giọng the thé yếu ớt, nhưng hắn vẫn nghe được. “Suỵt, vật cưng.” Hắn chải tóc tôi ra sau, quấn thành một búi trên gáy. Hắn còn đưa cả nước tới nữa, tôi có thể uống nhiều bao nhiêu tùy ý. Hầu hết nước đều chảy dài xuống cơ thể tôi, nhưng cảm giác tuyệt vời đến độ tôi cố ý để cho chúng rỉ ra. Khi được cởi trói, tôi run rẩy dữ dội. Tháo xích khỏi dây buộc và cởi trói cho hai cẳng tay tôi chỉ là chuyện nhỏ, nhưng khi hắn mở trói cho tôi, một cơn đau hoàn toàn mới cũng theo đó mà kéo đến. Tôi ngả sụp xuống sàn và lăn người nằm sấp lại. Cảm giác châm chích từ thảm trải sàn là một sự tra tấn với làn da tôi. Tôi kêu lên khi những ngón tay hắn bấu vào da thịt trầy xước để bế tôi lên.

Tấm trải giường tốt hơn nhiều. Nó mát lạnh, mời gọi và tôi ngọ nguậy trên đó, nâng mông mình lên giữa không trung. Tôi chẳng quan tâm mình trông thế nào nữa. Không phép tắc hay ngượng ngùng. Hắn phủ cả cơ thể tôi với một màn nước mỏng, và tất cả những gì tôi có thể làm là rên rỉ. “Sẽ hơi đau một chút nhưng tôi hứa cô sẽ thấy khá hơn khi đã xong.” Cơ thể tôi căng ra. Tôi nhíu mông lại, lo sợ hắn vẫn chưa xong việc với sợi dây nịt. Khi bàn tay hắn chạm vào phần da thịt bị thương, tôi co rúm. Hắn xoa kem thuốc cho tôi, cảm giác tuyệt vời đến độ tôi dựa hẳn vào tay hắn. Dám chắc hắn đã khiến vài nơi bị rách da.

Tôi muốn khóc khi hắn dừng lại, nhưng đã không làm thế. Hắn nằm xuống cạnh tôi, mặt kề sát mặt, nhưng tôi không quay đi. Tôi nhìn trực diện vào mắt hắn. Nhưng khi hắn mỉm cười, nụ cười đó thật ấm áp, lôi cuốn, thậm chí là ân cần nữa. Vì một lý do nào đó, bất chấp tất cả, nó vẫn gợi nhắc về lần đầu tiên tôi gặp hắn. Tôi nhắm mắt lại. Kiệt sức. Giấc ngủ lại kéo tôi đi. Lần này, tôi không hề mơ mộng gì hết..