Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Camptive in the dark - Chương 8

Chương 7.

Nếu đủ tập trung, tôi có thể đứng vững trên các đầu ngón chân, việc đó giúp làm giảm đi sức căng khó chịu đang hành hạ vai và lưng tôi. Đau đớn chính là tôi, chẳng có gì khác nữa. Không suy nghĩ, không cảm xúc, chỉ có thân xác đang đòi được giải phóng. Hai bắp chân tôi xoắn lại đau nhói và một cơn chuột rút đang thành hình. Tôi dồn hết sức nặng xuống mặt sàn để xoa dịu cơn bỏng rát trên hai chân mình. Vặn người hết bên này sang bên kia, tôi hi vọng tìm được một tư thế ít đau hơn tư thế trước đó. Nhiều phút kéo dài lê thê thành nhiều giờ vô tận. Cơn đau thấm vào từng thớ cơ trên cơ thể bị kéo căng của tôi. Tôi bắt đầu rên rỉ khe khẽ, rồi từ từ lớn hơn với mỗi nhịp thở. Hoảng loạn hít vào, hoảng loạn thở ra. Tôi đã rất sợ bị đánh. Nhưng bây giờ tôi sẽ để hắn đánh miễn là hắn thả tôi ra. Một ý nghĩ kinh khủng tràn qua tôi. Lỡ như hắn thậm chí không ở đây thì sao? Lỡ như hắn sẽ không quay lại trong một thời gian dài nữa thì thế nào? Làm sao tôi có thể chịu được loại tra tấn này thêm một giờ đồng hồ nữa, chứ đừng nói đến cả đêm? Nếu lúc này là ban đêm. Tôi cố kiềm nén cơn đau, cố để cho tâm trí chế ngự thể xác. Chỉ tập trung vào âm thanh chiếc còng da trên cổ tay ma sát kẽo kẹt với cột giường. Nhịp thở của tôi. Cái cách hơi nóng cơ thể tôi làm cho khung giường bằng sắt rèn phía sau lưng ấm lên. Tôi cố tìm kiếm cảm giác bình yên bên ngoài nỗi đau, bên ngoài sự khổ sở. Giống như lúc hắn đét mông tôi vậy - chỉ có điều lần này cách đó không hiệu quả.

Mỗi lần tôi hít thở, dây trói dường như lại siết chặt hơn. Tôi kêu lên. Ban đầu thì âm thầm, sau đó trở thành những tiếng rên rỉ nỉ non. Dạ dày tôi lộn ngược và thình lình tôi hiểu ra tại sao hắn không bịt miệng mình… tôi sẽ nôn. Cố gắng hít thở đều, tôi nghĩ về những điều êm dịu để giữ cho cơn co thắt dạ dày tránh xa mình. Câu chuyện đời tôi đấy - giữ cho những điều không thể tránh khỏi cách xa mình. Mồ hôi nhỏ giọt chảy dài xuống khe ngực và tụ lại nơi rốn của tôi. Việc đó khiến tôi bị kích động, cảm giác mồ hôi nhớp nháp khắp người. Tóc tôi bết lên mặt, lưng và hai bên hông. Cơn mê sảng gần sắp xâm chiếm lấy tôi. Tôi lắc người dữ dội vì thất vọng, mỗi thớ cơ đều biến thành đau đớn bị nung chảy. Rồi tôi nghe thấy âm thanh cuối cùng mình muốn nghe. Trong một giây, tôi giũ bỏ nó vì nghĩ là do trí tưởng tượng của mình bịa ra. Tôi không thể nhớ bao nhiêu lần đã tỉnh dậy trong bóng tối, nghĩ rằng mình nghe thấy tiếng gì đó. Mình chỉ đang tưởng tượng thôi. Tôi đứng thật im và chăm chú lắng nghe âm thanh xung quanh mình. Việc không thể nhìn thấy giúp cho khả năng nghe của tôi trở nên sắc bén hơn, nhưng tôi lại không thể xác định nguồn cơn của tiếng động kia. Nó ở khắp mọi nơi. Tôi miễn cưỡng thở nông để không bị sao nhãng khỏi cuộc tìm kiếm. Tôi lại nghe thấy nó lần nữa. Chắc chắn là một phụ nữ. Đang khóc sao? Không, là gì đó khác. Có tiếng thét, phải, một phần trong đó gợi nhắc đến đau đớn, nhưng nó lại nằm trên cơn sóng của một chuỗi âm thanh nguyên sơ hơn nữa. Mồ hôi đọng thành giọt to hơn trên da thịt nóng rẫy của tôi và chảy dài xuống đường viền quanh cơ thể. Tôi căng tai nghe ngóng, nhưng gắng không cảm nhận. Lắng nghe kĩ hơn nữa, tôi bắt được tiếng nện thình thịch liên tục rất rõ ràng từ một vật gì đó đang va vào tường, hoặc một vật dụng cố định.

Tôi đứng bất động, hít thở nhanh trong khi cố tiếp nhận tất cả những thứ xung quanh mình. Ai đó đang giao cấu. Có phải là…Caleb không? Với cô ta, người phụ nữ đó? Kể cả khi tự hỏi lòng, tôi đã biết rõ câu trả lời. Dĩ nhiên rồi. Caleb đang giao cấu.

Tên.Đê.Tiện. Hơi nóng bùng lên khắp cơ thể. Tôi không thở được. Tôi không hét được. Nhưng cảm xúc thì đã quay trở lại. Hắn đã trói tôi - trần trụi – vào cột giường. Phải chịu khổ sở. Còn hắn thì ở đâu đó trong nhà, phang phập một con điếm đến đã đời. Hắn đâu nghĩ về tôi. Về nỗi đau mà tôi đang phải hứng chịu vì hắn. Đơn giản là hắn không. Quan.Tâm. Những giọt nước mắt nóng hổi chảy thành dòng trên mặt tôi. Tôi không thể không tự hỏi liệu hắn có tử tế với cô ta không. Gương mặt hắn có vùi giữa hai chân cô ta như đã làm với tôi không? Ý nghĩ đó gây ra nhiều điều bất thường với tôi. Tôi chưa từng đạt cực khoái trước đây. Chưa bao giờ. Nhưng hắn đã cưỡng đoạt nó từ tôi. Thế có nghĩa là sao? Tôi hoảng loạn, kinh hãi và cố dùng chút sức tàn còn lại để thoát thân…vô dụng. Tiếng kêu la của người phụ nữ kia đã trở nên lớn hơn, khàn đục hơn. Thật ra, trong lúc tôi lắng nghe - thật kĩ, âm thanh cô ta phát ra là sự xen kẽ giữa tiếng rên ừ ừ khẽ khàng, trầm thấp và tiếng la hét lớn, chói tai. Nhỏ, rồi lớn, không ngừng nghỉ. Trong một giây, tôi quên mất đau đớn, sững sờ trước tiếng kêu rên của người phụ nữ. Càng nghe kĩ, tôi càng phân biệt được rõ ràng hơn. Cô ta dường như đang rất hưởng thụ. Bất chợt, một tràng những tiếng rên rỉ sâu hơn, nặng nề hơn ngấm ngầm lan rộng ra.

Tôi nhớ lại âm thanh đó vừa nãy đã phát ra khi hắn liếm láp tôi bằng lưỡi của hắn. Hơi nóng bùng cháy khắp cơ thể tôi trước kí ức đó - nhiều mồ hôi hơn, choáng váng nhiều hơn, rền rĩ nhiều hơn. Hổ thẹn, khoái lạc, và tôi không thể thôi nghĩ về nó. Tôi nhắm mắt lại. Sao tôi không cứ bất tỉnh cho xong nhỉ? Tiếng của hắn hơi khác đi một chút, giận dữ hơn và nặng nề hơn, như một vận động viên điền kinh đang cố hoàn thành cuộc đua. Tôi nghiến chặt răng và nghiêng về trước vì nhiều lý do không hiểu được. Hai vai tôi bỏng rát. Vùng vẫy chẳng giúp tôi được gì. Người phụ nữ kia thét lên, giọng khàn đi, âm thanh the thé có vẻ đến từ sâu trong cổ họng. Cô ta đang hét cái gì đó. Tôi tự hỏi liệu có phải là tên hắn hay không. Vì một lý do nào đó, ý nghĩ kia khiến tôi cực kì bực tức. Tôi ở đây, ở ngay đây, tại chốn này, bị trói vào cái cột giường chết giẫm giống một món đồ trong khi một phụ nữ khác lại la hét tên hắn. Chẳng nghi ngờ gì là do những cơn cực khoái mãnh liệt. Vậy mà tôi phải gọi hắn là Chủ Nhân. Tôi không được quyền kêu tên hắn. Thậm chí ngay cả lúc lên đỉnh, mà nếu có tôi cũng không làm, vấn đề không nằm ở đó. Cô ta lại hét và lần này tôi không thể ngăn mình rền rĩ tên hắn thật lớn, không phải trong sung sướng tột độ như cô ta, mà là trong đau đớn. Tôi chưa từng gọi tên hắn trước đây, và đã không hề nhận ra điều đó cho đến tận bây giờ. Kể từ khi tới đây, tôi luôn nhớ về từng ngày trôi qua. Trong đầu tôi, hắn chính là Caleb, lúc nào cũng thế, nhưng tôi chưa bao giờ để cho tên hắn thoát khỏi môi mình. Tôi lại lên tiếng lần nữa, tự thách bản thân phải gọi tên hắn to hơn một chút, buộc mình phải vượt lên trên trong cuộc thi này. Thêm nhiều cơn nhức nhối nữa xộc đến, chúng nặng nề, nóng ấm và ẩm ướt giữa hai chân tôi.

“Caleb,” Tôi rên rỉ. “Caleb!” Cô ta kêu thét. Tôi đẩy người về trước dưới dây trói, lờ đi đau đớn, lờ đi sự bỏng rát trên hai chân, bất cứ điều gì ngăn tôi nghe ngóng thật kĩ. Tôi có thể nghe thấy hắn. “Caleb…” Tôi dấn về trước. Hắn đang thở hổn hển, trầm đục và nặng nề. m thanh đó tăng dần lên dẫu tiếng rền rĩ của người phụ nữ lạ mặt đã giãn ra và trở nên lạ lẫm. Hoảng loạn dâng trào trong tôi. Mồ hôi. Thứ mồ hôi chết giẫm, dính dớp trên người tôi, khiến tôi bực, đẩy tôi về phía cơn điên loạn chưa từng xuất hiện trước đây. Nếu tôi nghĩ được sẽ có chút thành công nào, có lẽ tôi đã cố nhai đứt tay mình như một con chó hoang để thoát thân rồi.

“Thả tôi ra!” Tôi hét. “Thả tôi ra!” tôi kêu gào một cách đáng thương, hổn hển thở, hít vào nhanh và sâu hết sức có thể. Tôi thì thào tên hắn. Các bắp cơ co thắt. Tiếng thét của tôi hòa lẫn với cô ta, với hắn, tất cả chúng tôi cùng tham gia vào khúc giao hưởng của khoái lạc và đau đớn. Tôi nghe thấy cô ta đạt đỉnh với một tiếng thét đinh tai gần như át cả tiếng của tôi. Cuối cùng. Tôi ngất đi. Tôi không biết mình ở tư thế đó bao lâu, treo lủng lẳng, dễ bị tấn công, bất tỉnh với thế giới xung quanh. Điều tôi nhớ đó chính là việc tỉnh dậy với một sức nặng ấm áp đang ngồi giạng trên hai đùi mình. Thậm chí một chút đau nhức cũng không có. Tóc tôi ướt nhẹp, nhưng sạch sẽ, có mùi oải hương quen thuộc. Một đôi tay mạnh mẽ ấn vai tôi lên tấm đệm mềm bên dưới, không thể cưỡng lại, tôi vừa rền rĩ vì nhẹ nhõm, vừa thút thít trước kí ức về cơn đau. Tôi biết đó là tay của hắn, không cần biết trong tương lai có ai đó chạm vào tôi, tôi sẽ luôn nhận ra đôi tay của hắn. Điều tôi không biết đó là, phải làm gì với nó.

Hai ngón cái của hắn ấn lên hai bên cột sống ở giữa vai tôi và miết lên đến cổ. Những ngón tay hắn xuyên qua mái tóc ướt của tôi rồi nhẹ nhàng kéo. Da đầu tôi râm ran, cả cơ thể cũng thế. Tôi cảm thấy mình nên nói gì đó, làm gì đó. Mắng chửi hắn, đấm hắn, đá hắn, la hét vào mặt hắn, làm gì đó thật ghê gớm để gây ra đau đớn không tả nổi trên thể xác của hắn, nhưng đôi tay hắn có cảm giác quá tuyệt mà cơ thể của tôi thì cần chúng vô cùng. Thêm nữa, dù sao tôi cũng không thể thắng được. Đôi bàn tay to lớn của hắn ấn lên hai vai. Tôi thở ra một hơi dài. Không. Không chống cự hắn. Rồi, chỉ vì không thể ngăn được mình, tôi hỏi, “Sao anh lại làm thế này? Sao lại là tôi?” Hắn đột ngột hít vào sau đó thở ra. Không hề dừng xoa bóp cho tôi, cũng không hề giả vờ như không hiểu điều tôi đang hỏi.

“Sao không phải là em hả, Mèo Con? Em sẽ chọn ai khác thế chỗ mình à?” Dịu dàng bắn đầu chuyển thành thô bạo. “Nếu tôi đồng ý thả em ra để đổi lại một cô gái khác, thế có tốt hơn không?” Tôi muốn hét lên là có. Im lặng. Chỉ có đôi tay hắn miết trên da thịt tôi.

“Chuyện gì sẽ xảy ra với tôi?” Tôi khẽ hỏi, gần như hi vọng hắn không nghe thấy. Tôi không chắc mình muốn có câu trả lời. Chẳng có hồi đáp – và rồi, “Bất kì điều gì tôi muốn.” Trước khi tôi có thể lên tiếng lần nữa, những ngón tay của hắn lại thực hiện động tác vừa nãy với tóc tôi. Chỉ có điều lần này hắn nhẹ nhàng nghiêng đầu tôi sang, ấn ngón cái dọc theo đường cong phía sau tai tôi. Khuôn miệng tôi đờ ra. Tôi nhắm mắt, không thể nghĩ được gì khác ngoài những cảm giác đang lan tràn khắp cơ thể mình. Tôi đã luôn đói khát được đụng chạm đến vậy sao? Câu trả lời đã không hiện ra. “Người phụ nữ anh đã ở cùng là ai vậy?” Những ngón tay hắn dừng lại và tôi nguyền rủa chính mình vì đã quá…là chính tôi. Ấy vậy mà, tim tôi vẫn đập nhanh trong lúc háo hức chờ đợi hắn hồi đáp.

Tôi tránh hết sức để không rên ừ ừ và duỗi người bên dưới hắn như một chú mèo khi những ngón tay kia một lần nữa lướt trên da đầu và phía sau tai. “Chà, chà, Mèo Con, tai em to quá nhỉ.” Hắn bật cười và âm thanh đó truyền một cơn rùng mình mơ hồ xuyên suốt cơ thể tôi. “Này!” Tôi căm phẫn nói, “Tai tôi không hề lớn. Một chút cũng không.” Sự thật là thế mà! Tiếng cười của hắn thúc đẩy tôi tiếp tục, “Cũng đâu phải cô ta cố im lặng đâu. ‘Caleb! Ôi, Caleb!’’ Bỗng dưng, tiếng cười của hắn chấm dứt và cái siết tay của hắn trên tóc tôi trở nên ít dịu dàng hơn, dẫu cho phản ứng đó có vẻ không chủ tâm mấy. Tôi nằm im, cắn môi muốn bật máu. Sự ngu ngốc của tôi có điểm dừng không chứ? “Tôi xin lỗi, thưa Chủ Nhân,” tôi thì thào. Mọi chuyện kết thúc quá nhanh, có vẻ việc trò chuyện sẽ không tiếp tục nữa. Bất chợt, hắn đi vào phòng tắm rồi quay trở ra với một xô nước và một miếng bọt biển, sau đó đặt chúng xuống sàn. Hắn nhấc tôi dậy mà không nói lời nào. Bản thân tôi cũng im thin thít, vì sợ khiêu khích hắn sẽ dẫn đến một kiểu tra tấn khác. Hắn đặt tôi xuống đất. Cạnh một vệt ướt lớn.

“Em tiểu ra sàn rồi,” hắn nói, che giấu hết thảy mọi cảm xúc sau vẻ lãnh đạm. Tôi quay nhìn đi, vì xấu hổ lẫn sợ hãi. Hắn bước về phía cửa rồi dừng lại, tay nắm lấy quả đấm. Lưng quay về phía tôi, hắn lên tiếng, “Đừng có gọi tôi bằng cái tên đó lần nữa, Mèo Con. Em không hiểu tôi. Không nhiều vậy đâu.” Hắn rời đi và đóng lại cánh cửa phía sau mình. Lúc tôi nhìn vào vết bẩn lớn trước mặt, tiếng khóa cửa vang lên. Mặt tôi nóng bừng vì xấu hổ. Sao lồng ngực tôi lại đau đến vậy? Tôi chớp mắt xua đi dòng lệ chực trào. Tôi không biết phải coi Caleb như thế nào nữa, nhiều lúc quá dịu dàng và tử tế, nhiều lúc lại khiến tôi sợ đến thất kinh hồn vía. Người phụ nữ kia là kẻ quái nào chứ? Sao cô ta lại được gọi hắn là Caleb? ***

Thời gian cứ trôi và trôi. Tôi không bao giờ nghe thấy tiếng người phụ nữ đó nữa, nhưng lại thường xuyên tự hỏi chuyện gì đã xảy ra với cô ta. Đời tôi dần trở nên đơn điệu, chỉ được lấp đầy bởi Caleb, những hình phạt, thi thoảng vài cơn cực khoái, và bóng tối vô tận. Đã lâu lắm rồi tôi không được nhìn thấy mặt trời, hay mặt trăng, hay bất kì thứ ánh sáng nào không tỏa ra từ nến hoặc bóng đèn ngủ. Tôi mất dấu ngày tháng. Thường thì tôi có thể biết nhờ những lần hắn đưa thức ăn đến, không còn thế nữa. Giờ tôi đã biết, Caleb cho tôi ăn bất kì thứ gì mà hắn nghĩ tôi nên ăn, vào bất kì giờ nào mà hắn nghĩ là thích hợp. Tôi đang dần thua cuộc. Giá như tôi có được chút nhận thức về thời gian, tôi sẽ có thể…không biết nữa…làm gì đó chẳng hạn. Cuối cùng, tôi trở nên giận dữ đến độ đã tháo bóng đèn ngủ khỏi tường và ném nó đi mạnh hết sức có thể, lắng nghe tiếng nó vỡ tan. Tôi gần như đã khóc nhiều giờ liền trong bóng đêm đen kịt, lo sợ không dám tháo bóng đèn ngủ trong phòng tắm ra và dời nó đi, vì chắc chắn tôi sẽ không thể tìm thấy chốt đèn. Hé mắt nhìn qua khe dưới cánh cửa, tôi hi vọng có thể nhìn thấy được gì đó, nhưng tất cả chỉ là bóng tối. Tôi đập ầm ầm lên cửa bằng tất cả sức lực, la hét và kêu khóc, nhưng chẳng có ai đến cả…chẳng có ai thèm quan tâm. Nhìn chăm chăm vào bóng tối, tôi tự hỏi liệu cái chết có giống thế này không. Tôi nằm ngửa ra, tưởng tượng mình đang ở trong một cỗ quan tài, nhìn vào hư không, hoàn toàn quên lãng. Thậm chí tôi nghĩ mình đã ngủ với hai mắt đang mở. Dù không biết chắc chắn, nhưng dường như những lần ghé thăm phòng tôi của Caleb đang dần thưa thớt hơn. Trong khoảng thời gian đó, tôi trở nên ít lo lắng hơn trước sự hiện diện của hắn - sự thật là, mọi thứ trở nên dễ chịu hơn từng ngày. Nhưng hắn, trái lại, có vẻ như mỗi lúc một cáu tiết với tôi hơn. Rắc rối hơn nữa, đó là cơn giận của hắn thường xuyên biến thành hình phạt của tôi, và tôi bị ám ảnh bởi việc phải tránh của hai thứ đó. Khi hắn chạm vào tôi, tôi phải căng người để giữ mình bất động. Khi hắn nói chuyện với tôi, tôi chẳng đáp lời nào. Khi tôi không thể ngăn mình chống cự, ngay lập tức, tôi sẽ van xin sự tha thứ từ hắn. Nhưng tôi càng nhượng bộ bao nhiêu thì hắn lại càng tàn nhẫn bấy nhiêu. Thật không thể hiểu nổi.

“Đầu hàng đi,” hắn từng nói như thế. “Tôi không hiểu ý anh là gì,” tôi nhấn mạnh. Tôi hơi xoay đầu đi, nghe thấy gì đó quen thuộc. Thính lực của tôi đã trở nên cực kì tốt và chỉ mất thêm một giây nữa để tôi nhận ra âm thanh kia. Tiếng đĩa. Tôi nhanh chóng ngồi dậy, đập cửa thật mạnh. Không có hồi đáp. Tôi nằm ngửa trên sàn, ấn hai lòng bàn chân lên cửa và cố làm một chuyện mà tôi biết là vô cùng ngu ngốc. Tôi đá cửa điên cuồng, ra lệnh cho hắn phải để tâm đến mình. Một lần nữa, chẳng có hồi đáp. Tôi bắt đầu lên cơn hoảng loạn trong sự thành khẩn. “Làm ơn!” Tôi hét. “Trong này tối lắm và tôi muốn ra ngoài!” Khi chỉ nghe thấy sự im lặng, tôi kêu to trong tuyệt vọng. “Caleb! Caleb… làm ơn mở cửa đi mà.” Không có gì cả. Là thế, cho đến khi có ai đó đá vào cửa mạnh đến độ tôi thấy một loáng sắc màu. Tôi trườn người lùi lại, sợ đến phát điên. Chỉ một lần trong đời thấy nhẹ nhõm trước cánh cửa phòng dày cộm, vững chãi và bị khóa kín.

Chưa bao giờ tôi cảm giác được nhiều điềm gở như khi nghe thấy tiếng chìa khóa xoay trong ổ. Lần đầu tiên tôi xem bóng tối như một đồng minh. Tôi trườn người xuống dưới giường. Nó hẹp đến độ ghim chặt tôi một cách khít khao, khiến tôi không thể xoay đầu giữa mặt sàn và tấm đệm lò xo phía trên lưng. Tôi nín thở khi cánh cửa mở ra. Nhịp đập trái tim dường như khiến toàn bộ cơ thể tôi rung chuyển. Tôi nhắm mắt thật chặt, buộc bản thân mình phải đi đến một chốn khác. Một giọng nói trong đầu la mắng tôi. Bên dưới giường sao? Ngu ngốc. Ngu chết đi được. “Cái khỉ gió gì vậy?” Tôi nghe thấy hắn thì thầm. Sự nhẹ nhõm kéo dài không lâu khi tôi nhận ra Caleb chính là kẻ vừa bước vào phòng. “Ồ, Mèo Con, giờ chúng là làm gì đây?” hắn giễu. “Tôi xin lỗi,” tôi nói nhưng không nghĩ hắn nghe thấy mình. Cửa phòng đóng lại. Tôi lắng nghe…chỉ có tiếng tim đập mà thôi.

Có tiếng sột soạt. Tôi biết hắn đang di chuyển quanh phòng, nhưng lại không thể phân biệt được chính xác ở đâu cho đến khi nghe thấy tiếng giày của hắn trên nền gạch phòng tắm. Tôi cắn môi mạnh đến độ nếm được vị máu trong miệng. Giọng hắn lấp đầy căn phòng. “Nói cho tôi nghe xem Mèo Con…” Bước chân của hắn nghe rất gần. “Chính xác là từ khi nào mà em tưởng tượng bản thân mình là…? Người tình của tôi vậy?” Nhịp tim đập rung chuyển cả hộp sọ của tôi. “Có phải từ lần đầu tiên tôi khiến em lên đỉnh bằng miệng tôi không? Hay từ một trong số rất nhiều lần sau đó, khi tôi đặt em nằm trên đùi mình? Em có vẻ thích việc đó lắm.” Tôi cảm thấy chiếc giường lún xuống bên trên mình dưới sức nặng của hắn. Thật không may, nó lại ở ngay phía tôi đang quay lưng lại. Giờ tôi đã khóc thành tiếng. Hắn biết tôi ở đâu và đang đùa giỡn với tôi.

“Tôi xin lỗi, thưa Chủ Nhân,” tôi thì thầm. Hắn khịt mũi giễu cợt, chế nhạo bản tính thảm hại của tôi mà không cần lên tiếng. “Nếu tôi lôi em ra thì sẽ rất đau đớn. Tốt nhất là em nên tự mình làm điều đó đi.” hắn ngâm nga nói. Trong tiếng thổn thức, tôi nói với hắn mình sẽ chui ra, cầu xin hắn đừng làm đau tôi. Thật kì quặc khi phải trườn sấp bụng nhưng một con thú. Khóc lóc, van xin chẳng thể hiện được gì ngoài sợ hãi. Và cả thất vọng, bởi một lần nữa, tôi lại tự hại chính mình.

Khi tôi đã bò ra, hắn kéo tôi đứng dậy và ấn đầu tôi lên ngực hắn, sau đó đu đưa tới lui rất dịu dàng. Tôi bám lấy hắn thật chặt, cả hai cánh tay ôm siết eo hắn. Tìm kiếm sự che chở trong vòng tay hắn đã trở thành tự nhiên với tôi, kể cả khi hắn chỉ dùng chúng để ấn tôi xuống mà đét mông. Tôi liên tục nói với hắn sẽ không tái phạm nữa. Tôi nói với hắn tôi rất hối hận. Hắn thở dài và ôm tôi chặt hơn, môi kề sát vành tai tôi, “Em sẽ thế, Mèo Con ạ.” Trong một loáng, hắn ấn tôi nằm sấp mặt xuống giường. Tôi kêu rên nhưng không chống cự. Tôi muốn cho hắn thấy mình có thể vâng lời thế nào, chân thật bao nhiêu khi hứa sẽ không gọi tên hắn ra nữa. Không bao giờ tỏ vẻ như giữa chúng tôi có bất kì mức độ thân mật nào. Với những ngón tay khéo léo, hắn xoay sở khóa chặt hai cổ tay tôi giữa các chấn song đầu giường. Cơ thể tôi căng cứng, chuẩn bị chống đỡ. Sức nặng của hắn rời khỏi giường. Rồi tôi nghe thấy tiếng hắn cởi quần áo. Lần này khác. Rất khác. Tôi kéo giật dây trói. “Làm ơn đừng.” Không thể ngăn mình không lên tiếng.

Hắn chuẩn bị rất chậm rãi. Tôi nhìn vào không gian tối tăm quanh mình, cố gắng bắt lấy hình dáng mờ ảo của hắn rõ ràng hơn. Mạch máu đập rộn bên tai tôi và nỗi sợ như hiện hữu trong không khí. Trọng lượng của hắn khiến chiếc giường dịch chuyển, và tôi lập tức hiểu rõ chuyện sắp xảy ra là không thể tránh khỏi. Hắn áp vồng ngực trần trụi của mình lên tấm lưng trần của tôi, sức nặng của hắn gần như nghiền nát tôi. “Em có muốn làm người tình của tôi không, Mèo Con? Đó có phải lý do em gọi tên tôi ra không?” Tôi giãy giụa điên cuồng, cố đẩy hắn khỏi lưng mình và kéo giật hai cổ tay bị trói chặt. Còn tệ hơn cả vô dụng nữa. Tôi cảm thấy hắn cứng lên giữa hai đùi mình. Và tôi nằm bất động. Hắn đang hoàn toàn khỏa thân. Hắn chưa từng hoàn toàn trần trụi trước đây. Tôi thổn thức trên tấm trải giường. Hắn nghe có vẻ không hề hụt hơi khi tiếp tục nói vào tai tôi. “Tôi đã khiến em lên đỉnh quá nhiều lần rồi, chưa chưa một lần tôi bắt em phải đáp lại ân huệ đó cả. Em phải giành quyền được gọi tôi bằng tên chứ.” “Chủ Nhân, làm ơn.” Tôi khóc to trong bóng tối.

Hắn áp sát vào tôi, nơi cương cứng nóng bỏng và cứng rắn nằm giữa đôi chân run rẩy của tôi. “Không, đừng gọi tôi như thế, đêm nay thì không. Hãy gọi tên tôi vì em sắp đạt được quyền đó rồi.” Tôi chỉ khóc to hơn. Hắn thở dài, cay nghiệt, giận dữ - thất vọng? Caleb lăn khỏi người tôi, vóc dáng to lớn khiến tấm đệm kêu cọt kẹt khi hắn nằm xuống. Tôi không thể ngừng khóc, dù nỗi nhẹ nhõm đã quét qua người. Sao hắn lại làm chuyện này chứ!

Hắn vuốt tóc tôi một lúc lâu, chạm vào mặt tôi bằng những đầu ngón tay. Chiếc giường lại kêu kẽo kẹt khi hắn chỉnh lại tư thế để xoa bóp cho lưng, tay, và chân tôi một cách chậm rãi, dịu dàng… đầy kinh nghiệm. Tôi khóc thút thít vào mặt đệm, sau đó thì nín hẳn khi hắn ru tôi vào một trạng thái an toàn phi lý. Toàn thân tôi căng ra lúc hắn nằm trở lại trên người mình. Hắn ra lệnh cho tôi phải thả lỏng hết lần này đến lần khác. Hắn hôn khắp cơ thể tôi, không như vừa nãy, sự tức giận không hề hiện hữu. Và Chúa giúp tôi, lẽ ra phải không có gì khác đi mới phải, song thế nào đó lại có thật. Tôi chưa từng ở gần một người đàn ông đến vậy. Tôi chưa từng biết hơi nóng cơ thể trần trụi của hắn áp lên mình lại tạo ra ảnh hưởng như thế. Tôi phải đấu tranh để không hưởng ứng theo. Cơ thể tôi muốn cuộn vào lòng hắn, nhưng tâm trí lại bảo đó sẽ là một sai lầm khủng khiếp. Cảm giác sẽ thế nào nếu tôi chạm vào hắn như cách hắn đã chạm vào tôi? Liệu hắn có hoàn toàn mê mụi tôi như cách tôi đã mê mụi hắn không? Mặc dù đã nỗ lực hết mình, tôi vẫn đánh mất bản thân trong sự vuốt ve dịu dàng của hắn, nhữg tiếng rên rỉ khe khẽ thoát khỏi môi tôi. Tay hắn ôm lấy mông tôi, nắn bóp, nhẹ nhàng tách ra. Tôi không chống cự. Kể cả khi những ngón tay hắn lần theo khe giữa, qua chỗ đường cong bờ mông để tách cánh môi ngoài nơi thầm kín của tôi ra. Nỗi sợ hãi vỡ òa, nhưng khao khát lại nở rộ khi hắn tiếp xúc với điểm nút bé nhỏ bội phản chôn giấu sâu bên trong đó. Tôi giật nảy, nhưng buộc mình phải xuôi theo sự động chạm của hắn. Trước đây hắn đã từng làm thế này với tôi, sử dụng những ngón tay trên khe hở phản bội kia để đưa tôi đến đỉnh cao khoái lạc. Và hắn đã đúng; hắn chưa từng yêu cầu tôi phải hồi đáp. Chưa một lần nào. Tôi cần điều này. Tôi cần phải quên đi mọi thứ, dù chỉ trong vài phút. Hắn khiến tôi cảm thấy thật tuyệt, quá tuyệt, và thật khó để kháng cự khi bị ép buộc như thế. Hắn không ngừng cọ xát, cướp lấy những tiếng rên rỉ từ lồng ngực tôi. Nó đang đến, cái cảm giác râm ran dẫn đến sự bùng nổ.

“Mở chân em ra,” hắn thì thầm, “mũi giáo” đập rộn ràng chà xát lên mặt ngoài đùi tôi. Ý nghĩ về nó khiến tôi rên rỉ lớn hơn bao giờ hết. Tôi không biết có chuyện gì đang xảy ra với mình nữa. Chỉ biết rằng tôi cần phải mở chân ra. “Rộng hơn nữa,” hắn thì thầm và tôi làm theo. Tôi run rẩy không kiểm soát nổi khi cơn cực khoái xâm chiếm cơ thể từ tận sâu bên trong. Đẩy hông ra phía sau, tôi tìm kiếm những ngón tay của hắn, van xin không thành lời cho một cái chạm tay mạnh mẽ hơn. Hắn cho tôi điều tôi muốn và tôi bám víu lấy cơn cực khoái lâu hết mức có thể. Tâm trí tôi còn chưa kịp nhận thức được gì, khi hắn quỳ lên và di chuyển vào giữa đôi chân đang mở rộng đầy ham muốn của tôi. Vào giây phút thứ gì đó tiếp xúc với hậu môn của tôi, tôi giật nhổm dậy. Một bàn tay hắn ấn lên giữa hai vai tôi, “Hạ đầu em xuống đi.” Những ngón tay hắn quệt một xúc ẩm ướt mà tôi tạo ra rồi thành thạo thoa lên phần cơ vòng chặt khít. Tôi run rẩy không kiểm soát nổi. Thật kinh ngạc khi khám phá ra, nỗi sợ hãi của tôi cũng xuất phát từ những phần giống nhau của sự hổ thẹn khi bị chạm vào nơi tư mật, cũng như sự đau đớn kèm theo khi nơi đó bị xâm nhập. Đây không phải một nơi trên cơ thể nên được phô ra. Tôi chắc chắn chưa từng nhìn thấy nó. Khi một trong số các ngón tay hắn đâm xuyên qua nơi cửa ngõ và xộc thẳng vào phần riêng tư đó, nó trở thành bộ phận duy nhất tôi biết đang tồn tại. Tôi cong người chống lại sự xâm nhập, nhưng chẳng giúp gì nhiều lắm. Hắn chầm chậm ấn vào, yêu cầu tôi phải thả lỏng trước khi trượt ra và sau đó quay trở vào. Việc đó dường như kéo dài mãi mãi, và trong suốt lúc đó tôi thấy mình tập trung vào việc không làm bản thân nhục nhã hơn là việc hắn đang làm gì mình. Ngay lập tức, đau đớn không còn nữa. Có vẻ đã hài lòng, hắn giữ thắt lưng để giúp tôi nằm thật vững.

Có thứ gì đó to lớn không tin nổi ấn lên lối vào của tôi. Tôi đông cứng. Chẳng thể nào hắn đưa được cái thứ đó vào bên trong tôi hết. Tôi vùng vẫy. Chống lại điều không tránh khỏi. “Thả lỏng nào, Mèo Con. Hãy thả lỏng. Hít sâu vào… tốt, lần nữa nào.” Tôi đang bị xé làm đôi. Toàn bộ vũ trụ đảo lộn. Hắn ôm tôi thật chắc khi đẩy vào bên trong tôi, suốt lúc đó liên tục hướng dẫn tôi nương theo. Tôi lắng nghe thật kĩ những câu chữ đều đều của hắn và cố làm theo điều được bảo. Khi nỗi đau lấn át khoái cảm, tôi cố hết sức nhét tấm trải giường vào miệng mình. Mất rất lâu hắn mới hoàn toàn lấp đầy tôi. Hắn bất động, áp đầu lên đầu tôi rồi dịu dàng nói, “Đừng chống cự”. Hắn mơn trớn hai bầu ngực tôi, bụng tôi, hôn lên vai tôi, một lần nữa khiến tôi rên rỉ vì khoái cảm trái ý nguyện. Trái ý sao? Thật không? Cơ thể tôi thả lỏng và vật khổng lồ của hắn nằm yên bên trong tôi. Hơi thở ấm áp của hắn phả lên gáy tôi, rồi hắn bật ra một tiếng gầm gừ. m thanh đó vô cùng nam tính, vô cùng hoang sơ, khiến tôi phải kinh ngạc. “Làm ơn.” Tôi thì thào, nhưng lại chẳng biết mình đang cầu xin hắn cái gì. Hắn đang ở bên trong tôi, trong từng tế bào. Vật đàn ông của hắn đang đập rộn ràng và tôi có thể cảm nhận được nó. Nhưng hơn thế, tôi biết hắn có thể cảm thấy tôi. Không chỉ sự run rẩy của tôi. Mà là tôi. Mỗi ngày trôi qua, tôi lại trở nên dễ tổn thương hơn ngày trước. Mỗi ngày trôi qua, hắn lại cướp đi nhiều hơn nhận thức về bản thân nơi tôi. Và bây giờ, hắn đã lấy mất mảnh cuối cùng của nó, mảnh cuối cùng của tôi. Nhưng việc đó sẽ biến tôi thành ai đây? Một phiên bản phụ của hắn? Một con người mới? Tôi không biết nữa. Cũng không muốn biết.

Hắn nghiêng người tới, hôn đi những giọt nước mắt trên má tôi. Song hắn vẫn không hề di chuyển. Chiếm đoạt cơ thể của tôi còn chưa đủ, hắn còn muốn cưỡng bức cả tâm trí tôi nữa. Việc đó đã có hiệu quả. Tôi muốn hắn tử tế với tôi. Hôn tôi. Khiến chuyện đó trở nên tốt đẹp với tôi. Tôi sợ bị đau, và một lần nữa tìm kiếm sự bảo vệ từ hắn. Thật sai lầm làm sao! Và rồi hắn chiếm lấy tôi. Trong toàn bộ cuộc đời mình, tôi chưa bao giờ cảm thấy bất kì điều gì thế này. Cảm giác tấn công tôi, làm tôi choáng váng, như thể tâm trí không thể nào bắt kịp với cách tôi nên phản ứng. Cả cơ thể tôi lẩy bẩy và rúng động quanh hắn khi hắn đâm vào hết lần này tới lần khác, ấy vậy mà, có một thứ khoái cảm bệnh hoạn vẫn hiện diện. Nó dâng cao bên trong tôi và cầu xin được giải phóng. Chuyện đó lúc nào cũng sẽ thế này sao? Cảm giác có giống thế này nếu hắn chiếm lấy … kể cả tâm trí cũng ngần ngại đề cập đến từ “cô bé”. Caleb gọi nó là “cô bé” của cô kia mà. Tôi lên đỉnh. Dữ dội. Sức mạnh của nó khiến hắn bất động bên trong tôi khi tôi co thắt quanh hắn. Hắn bật ra âm thanh đau đớn rồi ấn miệng lên vai tôi, “Chúa ơi… tôi biết em sẽ thế này mà.” Trước khi tôi kịp hỏi như thế có nghĩa là gì, hắn đã bắt đầu di chuyển bên trong tôi và thế là mọi ý nghĩ bay biến hết.

Tôi đạt đỉnh thêm nhiều lần nữa trong lúc hắn chiếm lấy tôi, mỗi lần như thế, nó lại biến tôi thành một người mà càng lúc tôi càng không nhận ra được nữa. Cuối cùng, hắn siết chặt và kéo lấy mông tôi. “Em thật tuyệt. Tôi yêu cái mông nhỏ chặt khít của em.” Hắn gầm gừ rồi lao thẳng vào tôi. Vật đàn ông kia căng phồng bên trong tôi, không thể tin được là nó lại đang to hơn lên. Hắn rên rỉ thật lớn, “Ôi, mẹ kiếp!” Vài giây sau, hắn lấp đầy tôi với tinh dịch của mình. Khi không còn phập phồng bên trong tôi nữa, hắn ngã sụp lên người tôi, thì thầm những lời trấn an vào tai tôi. Tôi khẽ thút thít bên dưới hắn khi một lần nữa hắn trở nên nhẹ nhàng và thoải mái. Hắn với tay lấy gì đó rồi đặt nó bên dưới tôi. Rồi hắn chầm chậm rút ra, vật đàn ông nhích dần ra khỏi tôi, gây ra một cơn hoảng loạn choáng váng. Liệu tinh dịch của hắn có theo ra không! Tôi vô thức siết người lại và hắn rít lên. Một lần nữa, hắn lại tìm ra phương cách mới để hạ nhục tôi. Nước mắt tôi chảy thành dòng xuống hai má. Lần đầu tiên, chúng tôi cùng tắm với nhau, bị nhét vào trong bồn tắm, cơ thể tôi ở giữa hai chân hắn, tựa lên bộ phận mà tôi vẫn chưa nhìn thấy. Hắn giữ đầu tôi tựa lên ngực mình, toàn bộ sức mạnh của tôi đều biến mất hết. Hắn vuốt ve tôi, tắm rửa cho tôi, trò chuyện với tôi. “Tên em là gì?”

“Mèo Con,” tôi yếu ớt thì thào. “Còn tôi?” Hắn căng người dưới những ngón tay tôi. “Chủ Nhân.”

Sau khi tắm xong, hắn dùng khăn lau khô người tôi trong im lặng. Như thế lại hay. Tôi ngoan ngoãn leo lên giường, tìm kiếm sự lãng quên trong giấc ngủ, đồng thời cầu mong sẽ không nằm mơ thấy tất cả những gì vừa diễn ra. Bị cưỡng bức, rối loạn và thêm mơ hồ. Thêm bất lực. Những lời nguyện cầu của tôi, cũng giống như tất cả chúng, đều không được đáp trả. Hắn nằm xuống cạnh tôi và tôi biết, ngủ không phải là một phương án. Tôi mở to mắt, nhìn trừng trừng vào trong bóng tối. Tê liệt – đau khổ. Tôi không chỉ sốc trước những gì hắn vừa làm, mà còn sốc vì cách hắn khiến cơ thể phản bội lại chính tôi. Đau đớn rất kinh khủng, ấy thế mà lắm lúc nó như thể kết hợp cùng với cơn run rẩy dữ dội, cuộn trào khắp người tôi khi hắn khiến tôi lên đỉnh. Sự nhục nhã lấn át tôi. Một phần trong tôi đã hưởng thụ chuyện đó. Vài lần khi hắn khẽ rút ra trước khi cơn run rẩy kéo đến, tôi đã bám vào người hắn thật chặt. Phải đi đâu từ đây bây giờ? Tôi nằm đó, hai mắt mở lớn, hơi thở nông cạn, tâm hồn vỡ nát, nhìn vào hư không. Hắn nằm bên cạnh, trần trụi và ấm áp trên da thịt tôi. Tôi cố không nhúc nhích, không nghĩ về hắn, không nghĩ về bất cứ điều gì khác ngoài căn phòng tối tăm này, nơi sẽ sớm trở thành toàn bộ cuộc đời tôi. Nước mắt chảy dài xuống mặt tôi, thoát khỏi mắt phải, qua sống mũi, vào mắt trái rồi rớt xuống gối. Chiếc gối của tôi, người bạn duy nhất của tôi. Tôi sụt sịt, quyết giấu đi nước mắt. Chúng thuộc về tôi, không phải hắn. Vả lại hắn cũng chẳng quan tâm đâu. Hẳn chẳng hề quan tâm đến tôi chút nào.

“Mèo Con, xử sự như vậy không hay đâu,” Caleb nói, giọng điệu cho thấy rõ là hắn đang tỉnh như sáo và sẵn sàng dày vò tôi. “Tôi biết chuyện đó không hoàn toàn tồi tệ với em, em đã lên đỉnh - nhiều hơn một lần.” Lời hắn nói cứa vào lòng tôi và cơn nhói đau nhục nhã trong ngực khiến tôi cuộn người lại chặt hơn nữa. Tôi muốn nói gì đó thật ác ý nhưng rồi nuốt xuống. Tôi không muốn mở miệng, vì nếu làm vậy, cơn nức nở sẽ bộc phát, mà tôi thì không mong phải khóc thêm nữa. Khóc lóc khiến tôi chán ngán lắm rồi. Hắn hôn lên đầu tôi và tôi né ra. Tôi nặng nhọc nuốt xuống và chậm rãi hít vào một hơi dài. “Tất cả những gì anh muốn chỉ là tổn thương tôi mà thôi,” tôi lãnh đạm nói. Một chút sợ sệt len lỏi trong các câu chữ. Tôi cho rằng sẽ có thêm sự hung tàn giáng xuống, nhưng lại cóc quan tâm. Thay vào đó hắn bảo tôi im lặng.

“Lại đây nào,” hắn nói, rất dịu dàng, nghe thật an lành. “Rồi sẽ ổn thôi.” Hắn thô bạo tóm lấy tôi rồi xoay mặt tôi vào ngực hắn. Trước khi kịp suy nghĩ về hành động đó, tôi đã choàng hai cánh tay quanh người hắn và ôm hắn chặt hết mức có thể. Hắn là kẻ hành hạ và cũng là niềm an ủi của tôi; là kẻ kiến tạo bóng tối cùng ánh sáng bên trong đó. Tôi không quan tâm việc hắn chắc chắn sẽ thương tổn mình bất cứ lúc nào; hiện tại, tôi chỉ cần ai đó ôm tôi, ai đó ân cần với tôi, ai đó nói với tôi chính xác những lời như thế. Rồi sẽ ổn thôi. Dĩ nhiên làm gì có chuyện ổn thỏa, tôi biết chứ. Nhưng tôi không quan tâm. Tôi cần lời dối trá. Tôi cần đám sách vở của tôi, mấy bộ phim của tôi, và bây giờ là vòng tay của Caleb. Hắn ôm tôi một lúc rất lâu, như thể vĩnh hằng, rồi nhẹ nhàng đung đưa, cho đến khi cơn khóc lóc của tôi lắng lại và tôi chỉ đơn giản tựa vào hắn. “Làm ơn đừng bỏ tôi lại đây. Tôi ghét ở trong này lắm.”

Những ngón tay hắn ve vuốt một bên mặt tôi, cho tôi hi vọng. Nhưng rồi tôi cảm thấy hắn nhích dần khỏi giường. Không một lời trấn an, hắn thu gom quần áo và rời bỏ tôi. Lạc lõng, tôi nằm xuống trở lại và kéo mấy chiếc gối đến gần hơn. Chúng có mùi của hắn..