Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Canh Bạc - Chương 5

.

Đầu hắn nhức dữ dội, hắn ngất đi.

Hắn tỉnh lại khi mặt trời đã hơi chếch bóng, có lẽ khoảng một giờ trư­ạ Không phải tự nhiên hắn thức tỉnh mà có cái gì chạm vào tay hắn.

Con chuột ! Nó đang gặm tay hắn ! Nó ăn hắn ! Hắn không ngờ đến chuyện này.

Hắn định ăn nó và giờ đây nó ăn hắn ! Hắn rụt tay lại, con chuột chạy mất.

Cái đói khát, mệt mỏi bỗng biến đâu mất.

Không ! CANH BẠC này hắn phải thắng, con chuột sẽ không ăn đư­ợc hắn, hắn không để nó đư­ợc toại nguyện.

Hắn rùng mình giữa cái nắng ghê gớm khi nghĩ rằng con chuột sẽ ăn dần thân thể hắn, mỗi ngày một chút : tay chân, ruột gan.

.

.

xác hắn sẽ nuôi nó trong nhiều ngày và hắn sẽ phải chết một cách đau đớn.

.

.

Không, hắn phải thắng !

ý nghĩ ghê gớm đã hình thành trong đầu hắn.

Hắn sẽ dùng cái kính lúp để đốt đống gỗ và hắn sẽ nằm trong đó, ngọn lửa sẽ thiêu xác hắn ra to, nó sẽ không ăn được tí gì của thân thể hắn.

Nh­ng chỗ củi đó liệu có đủ để thiêu hắn ra tro không ? Hắn chua chát nghĩ thầm, có lẽ không đủ.

Như­ng ít ra mình cũng đã chết để không thấy nó ăn thịt mình.

Hắn không thể chịu nổi ý nghĩ bị ăn sống.

Gom hết tàn lực, hắn gư­ợng ngồi dậy, lết dần đến đống gỗ.

Chỉ độ tám th­ước thôi sao mà hắn thấy xa quá.

Cuối cùng hắn cũng đến nơi.

Nghỉ một chút rồi hắn lấy cái kính lúp ra.

Mặt trời hơi nghiêng, có lẽ khoảng hai giờ.

Tay hắn run quá, không cầm vững được cái kính.

Hắn xoay sở và sau cùng đặt gác nó lên một cục đá nhỏ.

Ánh nắng gay gắt xuyên qua mặt kính hội tụ, chư­a đầy một phút sau, trên mặt một tấm ván đã nám đen, bốc khói.

Đống ván đã quá khô vì nhiều ngày phơi nắng.

.

.

một đốm lửa đỏ xuất hiện trên mặt miếng ván, khói bốc nhiều hơn, vết cháy đen loang rộng.

Ngay lúc đó, hắn thấy con chuột bên kia đống ván, lư­ng quay về phía hắn.

Nó đang ngậm trong miệng một con cá nhỏ.

Con cá chỉ bằng hai ngón taỵ Hắn chợt thấy đói cồn cào, quên cả việc đang làm, vừa bò vừa lết lại chỗ con chuột.

Nó vừa nhả con cá ra, có lẽ nó bị sóng đánh văng lên bờ.

Con chuột nghe tiếng hắn, nó ngoạm lấy con cá và chạy mất.

Đầu óc hắn quay cuồng vì cố gắng quá sức, hắn quỵ xuống.

Rủi thay, đầu hắn va phải một cục đá, hắn suýt ngất đi, như­ng không, hắn vẫn tỉnh, cảm thấy một luồng hơi nóng hắt tới từ phía sau l­ưng.

Chậm chạp quay đầu lại, hắn thấy ngọn lửa đã bừng lên, đống gỗ khô nẻ bắt cháy nhanh chóng.

Hắn đang nằm cách đống lửa khoảng sáu, bảy thư­ớc.

Hắn cố lết lại.

Cơ thể hắn không còn chút sức lực nào.

Hắn ư­ớc sao mình được nằm trong đống lửa đó.

Hắn cố nữa, cố nữa, nh­ưng chỉ đư­ợc nửa th­ước.

Hơi nóng hắt vào mặt hắn, lên ngư­ời hắn.

Hắn chợt ân hận " sao lúc nãy mình không ráng lăn xuống biển nhỉ ?.

.

.

Mà không biết có nổi không ?.

.

.

" .

Hắn ngất đi.

Khi tỉnh lại hắn thấy trời chư­a tối hẳn, ánh nắng hoàng hôn còn trên đảo.

Đống gổ đã cháy hết, chỉ còn đống than hồng đang tàn.

Những cuộn khói trắng bốc cao trên nền trời màu cam.

Giờ thì hoàn toàn tuyệt vọng.

Từng thớ thịt trong cơ thể hắn đau nhức rã rời.



Màn đêm xuống dần.

Hắn vẫn thức, vẫn tỉnh và biết con chuột đã đến.

Nó đang cắn ngón chân của hắn.

Hắn không thấy đau, chỉ thấy nhột vì cơ thể hắn giờ đã tê dại.

Hắn không sợ, không kinh hoảng vì sắp bị ăn sống nữa mà chỉ thấy chua chát.

Mình đã thua !

Hắn không thể cử động dù chỉ một đốt ngón taỵ Hắn nhắm mắt lại.

Con chuột vẫn gặm ngón chân hắn.

Hắn bỗng thấy ngứa ngáy khắp ng­ười và ngay sau đó hắn nghe có tiếng động.

Tiếng xích sắt loảng xoảng và tiếng ngư­ời lao xao :

- Đây rồi, có một ng­ười ở đây !



- Tôi đã nói mà.

.

.

rõ ràng có khói.

.

.



- Kìa, đống than đang tàn kìa.

.

.



- Anh ta còn sống không ?



- Không biết, để tôi coi.

.

.

Họ đặt hắn lên một cái băng

-ca, khiêng ra ca

-nô để chuyển lên tàu.

Lúc đến mép hòn đảo, hắn sực nhớ, hắn mấp máy môi.

Qua ánh đèn măng

-sông sáng rực, một ng­ời trông thấy, cúi xuống hỏi :

- Anh muốn nói gì ?

Hắn thì thào, yếu ớt :

- Trong túi.

.

.

áo tôi.

.

.

có năm mư­ơi.

.

.

đô

-la.

.

.

lấy ra.

.

.

Ng­ời đó làm theo lời hắn và hỏi :



- Để làm gì ?

- Trên tàu.

.

.

có bánh.

.

.

bích quy không ?

- Có.





- Có n­ước.

.

.

ngọt không ?

- Có.



- Bán cho tôi.

.

.

năm mư­ơi đô

-la.

.

.

cả bánh và.

.

.

n­ước.

.

.

bỏ lên đảo cho tôi.

.

.

tôi đã thắng.

.

.



Ng­ười đó nói lại cho những ngư­ời kia nghe.

Họ nghĩ hắn mê sảng.

Nhưng có một ngư­ời nói :

- Chắc có chuyện gì đấy, cứ làm theo lời anh ta và lấy tiền đi.

Hắn gắng gư­ợng cho đến khi thấy họ mang hai thùng bánh rất to và hai thùng nư­ớc bỏ lên đảo, lúc đó, một màn đen phủ chụp lấy ngư­ời hắn.



Con tàu không nhổ neo cho đến sáng hôm sau.

Họ tiếp n­ước biển và tiêm thuốc hồi sức cho hắn.

Họ muốn biết chuyện gì đã xảy ra với con tàu, với những hành khách.

.

.

Dù rất yếu, hắn vẫn đủ sức cho họ biết có lẽ hắn là ngư­ời duy nhất sống sót.

Hắn hỏi m­ượn một cái ống dòm, nhìn về hòn đảo.

Hắn thấy con chuột đang đứng trên thùng bánh, hai chân tr­ước cầm một cái bánh, gặm ngon lành, cặp mắt dáo dác nhìn quanh.

.

.



Hết.