Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Canh Một Trèo Tường, Canh Hai Lẻn Vào Phòng - Chương 26

Chương 26✴: Dù sao cũng phải chết, không bằng chết trên người Mật Nhi

Thân thể được một vòng tay ấm áp ôm chặt, Lưu Mật Nhi dụi dụi mắt, im lặng than một tiếng rồi chợt giật mình, sau đó lại ngủ tiếp. Phượng Cảnh Duệ liếc thiên hạ đang ngủ say trong lòng đầy ý cười. Hắn vươn tay ra luồn vào áo Lưu Mật Nhi. Đúng lúc đó, một bàn tay bắt lấy bàn tay đang làm loạn của hắn.

Lưu Mật Nhi quay sang, "Làm gì vậy?" Phượng Cảnh Duệ cười ngượng ngùng, "A Đại, nàng đừng đề phòng ta như thế." Dù sao những thứ nên nhìn nên sờ đều đã sờ rồi. Lưu Mật Nhi khép chặt vạt áo, ngồi dậy, nhìn hắn một cách cẩn thận, nhìn hắn bằng ánh mắt 'ngươi nghĩ ta là kẻ ngốc à?'.

Phượng Cảnh Duệd☀đ☀L☀q☀đhắng giọng, sờ sờ cái mũi đầy mất tự nhiên, nhếch môi, "A Đại, nàng vẫn không muốn nói cho ta biết tên nàng à?" "...Mật Nhi, Lưu Mật Nhi!" Phượng Cảnh Duệ nhẩm khẽ một lát, "Mật Nhi, Mật Nhi!"

"Đủ rồi! Ngươi có phiền hay không hả?" Nàng xoay người giấu đi khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ của mình. Phượng Cảnh Duệ không ngừng gọi tên khiến lòng nàng tràn đầy cảm xúc không rõ. Không biết là hắn có cố ý không mà cứ quấn lấy nàng gọi không ngừng.

"Mật Nhi, Mật Nhi, Mật Nhi..." Rốt cuộc, Lưu Mật Nhi không chịu nổi mà xoay người, phun lửa giận vào người hắn, "Phiền chết mất! Ngươi chưa dứt sữa à? Kêu cái gì mà kêu!" Mặt Phượng Cảnh Duệ sáng ngời: "Nàng cho ta hả?"

"Cho thứ quỷ gì?" "Chẳng phải nàng nói ta chưa dứt sữa sao?" "..." Lưu Mật Nhi không nói gì, xoay người đưa lưng về phía hắn, nằm xuống.

Giọng nóid✳đ✳L✳q✳đđầy tiếc nuối của Phượng Cảnh Duệ truyền tới: "Không cho ta thật hả?" Lưu Mật Nhi hít một hơi thật sâu, quyết định không đếm xỉa tới người này! Người phía sau lưng vươn ngón trỏ ra chọc chọc vào lưng nàng.

Một lần, hai lần... Lưu Mật Nhi nhắm mắt, không để ý tới! Ba lần, bốn lần...

Lưu Mật Nhi xoay người, "Phượng Cảnh Duệ, ngươi có yên được không!" Một đôi mắt đen như mực nhìn nàng đầy tội nghiệp, y như nàng cái gì hắn vậy. Một tay hắn nắm ngón tay nàng, đặt giữa bàn tay to của mình, nói, "Vừa nãy nàng nghe được hết mà?"

Lưu Mật Nhi nhìn hắn, chờ hắn nói tiếp. Phượng Cảnh Duệ thật bi thương, "Ta bị người đuổi giết đó!" Sao mặt nàng không có chút cảm xúc nào. Mặt Lưu Mật Nhi đen lại, "Chẳng phải bây giờ ngươi còn sống tốt đấy sao?"

"Đó là sát thủ chưa tới!" Phượng Cảnh Duệ giải thích. Bỗng nàng nghĩ tới một vấn đề, "Ta phải làm sao bây giờ?" Nghe vậy, hắn càng bi thương hơn, "Bọn chúng muốn giết ta mà!"

"Cho nên ta bị ngươi liên lụy!" Lưu Mật Nhi nói thật nghiêm túc. Phượng Cảnh Duệ day day mi tâm, "Đây không phải là điểm quan trọng có được không?" "Điểm quan trọng là gì?"

"Ta bị đuổi giết!" "Cũng không phải đuổi giết ta!" Lưu Mật Nhi liếc trắng mắt. Phượng Cảnh Duệ mở to hai mắt, sau đó mím môi, xoay người đưa lưng về phía Mật Nhi.

Vốn Lưu Mật Nhi đang nghe tới lời kế tiếp của hắn, nhịn không được mà cảm thấy trong bụng nhộn nhạo. Một tay Phượng Cảnh Duệ nắm lấy góc chăn, vừa nói đầy uất ức, "Mật Nhi không quan tâm ta. Uổng công ta thích nàng như vậy. Mật Nhi là người xấu!" Đồ sâu xa. Từng gặp người không biết xấu hổ nhưng không có ai hơn Phượng Cảnh Duệ cả!

Thấy Lưu Mật Nhi phớt lờ mình, hắn bỗng xoay người. Nàng không chú ý một chút đã bị hắn áp dưới thân. Hắn nhìn nàng đầy đắc ý, tốc độ thay đổi sắc mặt cực nhanh. Nàng lạnh lùng nhìn hắn, hoàn toàn không lo bây giờ hắn sẽ làm gì mình. Đúng là Phượng Cảnh Duệ không làm gì nàng nhưng cũng sẽ không buông tay dễ dàng như vậy.

Hắn đề nghị một cách nghiêm túc, "Dù sao cũng phải chết, không bằng chết trên người Mật Nhi!" Máu không tự giác được mà tập trung trên mặt, Lưu Mật Nhi nắm chặt nắm đấm, cố gắng nhịn xúc động để không vung quyền lên, nói, "Biết là ai không?" Rốt cuộc vẫn hỏi ra miệng!

Phượng Cảnh Duệ đang cười trêu tức, nghe thấy câu hỏi của nàng thì giật mình. Chợt hắn xoay người để Lưu Mật Nhi nằm trên người mình, vùi đầu vào cổ nàng. Hơi thở ấm áp thổi vào cổ nàng ngưa ngứa. Lưu Mật Nhi không đẩy hắn ra. Lâu sau,d⊰đ⊱L⊰q⊱đPhượng Cảnh Duệ cong môi cười, "Mật Nhi, đây là muốn đi theo ta hả?"

Trả lời hắn là Lưu Mật Nhi một cước đạp hắn xuống giường. Nhẹ nhàng lăn một vòng để ổn định thân mình, Phượng Cảnh Duệ mỉm cười nhìn bóng lưng Lưu Mật Nhi, nụ cười bên môi lành lạnh. ★

.