Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Canh Một Trèo Tường, Canh Hai Lẻn Vào Phòng - Chương 31

Chương 31: Công chúa Miêu tộc động chân tình

Người bình thường thấy bên trong miếu có người cũng sẽ tránh đi? ! Dù sao đây cũng là xâm phạm quyền riêng tư của nhau! Lưu Mật Nhi âm thầm suy nghĩ. Nhưng ba người này lại khác biệt. Rõ ràng thấy bên trong miếu có người cũng không lui ra chỗ khác. Chuyện này làm cho bọn người Phượng Cảnh Duệ khẽ nhíu mày. Nhưng bọn họ cũng không lên tiếng, xuất môn tại ngoại (*ra khỏi nhà thì phải tùy thuộc vào bên ngoài) bọn họ không để ý những thứ này! Mùi thơm của thức ăn càng ngày càng đậm hơn, ánh mắt của ba người nọ đang nằm nghỉ tam bên kia cũng không ngừng quét qua.

Nhóm người Lưu Mật Nhi vốn không phải là người thích nhiều chuyện, cũng sẽ không có bỗng dưng thiện lương nên làm như không thấy. "Đạt Mỗ, ta muốn ăn!" Nữ tử mặc đồ dị tộc mở miệng yêu cầu, trong giọng nói có ý không cho cự tuyệt. Nam nhân có tên Đạt Mỗ từ từ tiến lên, Lưu Mật Nhi yên lặng chờ đợi.

Ngoài dự đoán của mọi người, bộ dáng của Đạt Mỗ mặc dù như hung thần ác sát, nhưng hắn lại đứng trước mặt Lưu Mật Nhi đỏ mặt không nói làm cho nàng muốn mỉm cười. Đạt Mỗ đỏ mặt mở miệng "Lương khô của chúng tôi đã dùng hết rồi, không biết có thể hay không. . . . . ." Hăn nhìn miếng thịt chín, không nhịn được nuốt nước miếng. Hì hì

Lưu Mật Nhi không nhịn được bật cười, thật không nghĩ tới một nam nhân thô tục lại có vẻ mặt xấu hổ như vậy. Phượng Cảnh Duệ quay đầu lại "Không cho!" Lời vừa dứt, nữ tử mặc trang phục dị tộc nhảy lên "Ngươi dám!"

Phượng Cảnh Duệ chỉ lười biếng nhếch lông mày lên, không rãnh để ý! Nữ tử đó đột ngột chạy tới, hai tay chống nạnh chỉ vào Phượng Cảnh Duệ "To gan, ngươi dám cãi lời của bản công chúa!" Công chúa? !

Lưu Mật Nhi trợn to hai mắt, thiệt hay giả? ! Môi Phượng Cảnh Duệ khẽ nhếch lên, từ từ lặp lại "Không cho!" "Cho. . . . . ."

Lưu Mật Nhi và Phượng Cảnh Duệ đồng thời mở miệng. Phượng Cảnh Duệ đảo mắt nhìn Mật Nhi, nét mặt bất mãn nhìn nàng. Lưu Mật Nhi làm như không thấy, từ từ đứng dậy "Có thể cho cô nương! Nhưng không thể lấy không! Cô nương mua đi!" Mặc dù đã có tiền, nhưng thời điểm có thể kiếm tiền nàng sao có thể cự tuyệt được.

Nữ tử tất nhiên không thuận ý. Bỗng xoay mặt nhìn Lưu Mật Nhi muốn nói nhưng lại không nói. Thật lâu sau, nàng từ từ xoay người "Đạt Lực, mang bạc ra!" Kiếm tiền đương nhiên tốt, Lưu Mật Nhi cúi đầu đưa tay về phía Phượng Cảnh Duệ. Phượng Cảnh Duệ bất mãn chu miệng, vẻ mặt không cam lòng đặt thức ăn lên trên tay của nàng "Mật Nhi, ta nướng rất lâu!"

"Dù sao cũng đều là ăn, vào bụng người nào không phải đều giống nhau sao? Kiếm được tiền là tốt rồi!" Vừa nhận vừa đưa cho nữ tử "Cho cô nương! Bạc đã nhận hàng liền trao." Sau đó chuyện xảy ra ngoài dự đoán của mọi người. Lúc nữ tử nhận thức ăn đột nhiên nắm cánh tay Lưu Mật Nhi cười duyên. Tốc độ biến đổi sắc mặt nhanh đến mức hoàn toàn có thể so sánh với Phượng Cảnh Duệ.

"Công tử, ngươi tên là gì?" Lưu Mật Nhi há hốc mồm nhìn qua nữ tử đang ôm cánh tay của mình, đáy lòng lạnh đến mức buồn nôn. Một dự cảm xấu ập vào lòng. Phượng Cảnh Duệ bỗng tách hai người ra, phòng bị nhìn nữ tử, nét mặt lo lắng "Làm cái gì đó?"

Thấy Phượng Cảnh Duệ, trong nháy mắt nữ tử đó trợn to hai mắt "Mắc mớ gì tới ngươi? Cút ngay!" Nói xong còn thò đầu ra nhìn Lưu Mật Nhi, bộ dáng thẹn thùng "Công tử. . . . . . Ngươi. . . . . ." Bộ dáng nữ tử thẹn thùng động lòng người khiến Lưu Mật Nhi rùng mình. Nhanh chóng lùi về phía sau mấy bước cách xa nữ tử. Giao do Phượng Cảnh Duệ xử lý.

Phượng Cảnh Duệ vung ống tay áo lên, nữ tử bị chấn động chân nhích xa, may mắn Đạt Lực đỡ được, trong nháy mắt nữ tử lắc mình ổn định cơ thể. Nữ tử bỗng nhiên trợn to hai mắt "Đạt Lực, Đạt Mỗ, ta muốn công tử kia!" Nàng dậm chân chỉ vào Lưu Mật Nhi. Mật Nhi đang hưởng thụ mỹ vị nghe vậy giật mình trợn to hai mắt, trở tay chỉ vào bản thân "Ta?"

"Không sai, chính là ngươi! Ta muốn thành thân với ngươi, ta muốn sinh con cái với ngươi!" Nữ tử hất cằm lên nói. Trong nháy mắt Mật Nhi sững sờ!.