Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cảnh trong mơ - Chương 6

Chương 5.

Thư Tĩnh có một đoạn thời gian đều không có tinh thần vẽ vời, ở tiệm tranh cả ngày nhìn bức tường ngẩn người, mặc kệ ngồi đứng đều không che được vẻ u sầu, cô không biết mình có phải bị bệnh hay không, ngực rõ ràng nặng trịch, rồi lại trống rỗng, tim dường như không còn, nhưng rớt ở nơi nào cô lại không muốn nghĩ đến, cũng không dám nghĩ, bởi vì chỉ cần cô theo phương hướng tim mất tích truy tìm, tất sẽ nghĩ đến khuôn mặt mê người của Huyễn Dạ Thần Hành. Đây không phải tình yêu! Cô nói với mình lần nữa.

Nhưng mà, không phải tình yêu thì là cái gì đây? Cái dạng tình cảm gì sẽ làm một cô gái hai mắt mông lung, trong sầu oán có e lệ và ngọt ngào, trong đầu đều là hình ảnh một người đàn ông? Nhưng Thư Tĩnh sở dĩ không dám thừa nhận cô rơi vào lưới tình nguyên nhân là, đây căn bản là cô đơn phương yêu mến!

Huyễn Dạ Thần Hành đối với cô chưa từng hẹn hò, lại chưa nói yêu thương, hai người bất quá bởi vì một lần không cẩn thận gặp nhau mà ngẫu nhiên xảy ra kích tình, sau đó chuyện đã được giải quyết, cô có mặt mũi nào mà yêu người ta...... Quả nhiên cô cùng Thư Nhàn dù sao cũng là chị em, trong cá tính hai người đều có gen phóng túng. Qua hôm nay, còn hai ngày, Huyễn Dạ Thần Hành có thể sẽ rời khỏi Nhật Bản, cô có nên đi tìm anh hay không?

Nhưng mà, cô đối với chuyện Thư Nhàn vẫn chưa có quyết định, cứ như vậy tùy tiện đi tìm anh, anh có thể hay không nghĩ cô chủ động yêu thương nhung nhớ? Cả một ngày cô đều ở đây do dự, kỳ thật cô cũng chỉ là muốn gặp lại anh một lần mà thôi, mời anh ăn một bữa cơm, xem như cám ơn anh ngày hôm qua giúp đỡ, mượn cớ như vậy hẳn là vô cùng hợp lý nhỉ? Nghĩ nghĩ, lại qua nửa giờ, nhân viên tiệm tranh đã bắt đầu thu thập chuẩn bị đóng cửa, cô hít một hơi, lấy túi xách, vẫn quyết định đến khách sạn Huyễn Dạ Thần Hành ngủ lại tìm anh.

Đi vào khách sạn, nhân viên lễ tân nói anh đã đi ra ngoài, cô có chút thất vọng đi đến sô pha bên cạnh ngồi xuống nghỉ ngơi, nhìn mưa phùn bay bay ngoài cửa sổ, dũng khí thật vất vả mới có được cũng chậm rãi bay đi. Thư Nhàn nói đúng, cô là một cô gái nội tâm lại không thú vị, bởi vì hướng nội, hai mươi bốn năm qua chưa từng yêu ai, hiểu biết của cô đối với đàn ông ít càng thêm ít, cuộc sống ngoại trừ Thư Nhàn cùng của tranh vẽ của cô, cơ hồ không có việc gì khác. Quan hệ kỳ quái giữa cô và Thư Nhàn đã duy trì sắp mười năm, cho nên nếu Thư Nhàn biến mất, tương đương cắt đi một nửa của cô, cô không có khả năng nhẫn tâm tiêu diệt chị ấy, cũng không thể làm như vậy, biết rõ chị ấy đối với thân thể cô như hổ rình mồi, tùy thời chờ thay thế cô, nhưng cô vẫn không có cách nào làm theo lời đề nghị của Huyễn Dạ Thần Hành, khiến chị ấy hồn phi phách tán.

Coi như cô lòng dạ đàn bà đi! Có đôi khi con người không thể dứt bỏ một số thứ, thế giới của cô đã muốn đủ nghèo nàn, lại thiếu Thư Nhàn, cô sẽ càng tịch mịch...... Ý niệm này vừa mới động, cô liền mơ hồ nghe thấy tiếng Thư Nhàn cười lạnh, từ khi bị Huyễn Dạ đánh lui, Thư Nhàn tựa hồ an phận hơn, không đi ra quậy, cũng không nói chuyện với cô, lẳng lặng ngủ đông ở một góc trong mơ, không biết suy nghĩ cái gì.

Nhàn? Cô trong lòng gọi chị ấy. Thư Nhàn không có hưởng ứng, im lặng có chút kỳ lạ. Thư Tĩnh nghiêng nghiêng đầu, cảm thấy không đúng lắm, nhưng không truy đến cùng. Thư Nhàn có thể bớt phóng túng một chút đối với cô là chuyện tốt, có lẽ chị ấy đã bỏ được ý tưởng điên cuồng muốn thay thế cô rồi.

Đang đắm chìm trong an ủi, tiếng nói trầm thấp mê người của Huyễn Dạ Thần Hành đột nhiên truyền đến bên tai cô, cô ngẩng đầu tìm, thấy anh cùng một cô gái xinh đẹp ôm nhau đi vào đại sảnh khách sạn. Nụ cười tươi sáng cùng ánh mắt nồng nàn của anh đều dành cho cô gái bên người, chợt nhìn, tựa như một đôi nam nữ yêu nhau cuồng nhiệt, song phương đều nùng tình mật ý. Thư Tĩnh lòng càng chìm xuống. Ánh đèn rực rỡ bốn phía bỗng dưng trở tối, muốn kêu anh nhưng không thể lên tiếng được, cô lui vào trong sô pha, hận không thể giấu mình đi.

Giấu đi...... Xem đi! Tự mình đa tình rồi? Loại con gái không lạnh không nóng lại không có cá tính như màylàm sao được đàn ông yêu thích chứ, mày cho là Huyễn Dạ đối tốt với mày là coi trọng mày à? Đừng nằm mơ! Anh ấy chỉ là thương hại mày thôi! Không nghĩ tới đứa ngốc như mày coi sự thương hại của đàn ông như tình yêu, thật buồn cười! Lời nói châm chọc của Thư Nhàn lại xuất hiện. Thư Tĩnh chấn động, bị lời nói không chừa đường sống của chị mình hoàn toàn đánh gục.

Mày căn bản không thích hợp sống tại thế giới này! Mày chỉ thích hợp sống ở trong mộng! Sống ở trong mộng của mày! Thư Nhàn không ngừng giẫm lên vết thương của cô, thừa cơ làm tan rã ý chí của cô. Là vậy sao? Cô không thích hợp với thế giới này? Thư Tĩnh choáng váng nhìn chằm chằm phía trước, dường như sắp mê man.

Phía trước có một cái động đang chờ mày, đi vào đi, mày có thể trốn, có thể không đau lòng...... Đúng! Chính là như vậy! Vào đi thôi! Nơi đó mới là thế giới của mày, nơi này liền giao cho tao đi...... Thư Nhàn liều mình giựt giây, chỉ còn chờ nó chủ động đem thể xác giao cho mình. Huyễn Dạ Thần Hành vốn đang tràn ngập ý cười khi nhìn thấy Thư Tĩnh bỗng biến mất, anh cảm giác được một hấp lực mãnh liệt dẫn đường Thư Tĩnh đi vào, toàn bộ từ trường ở đại sảnh loạn lên, mà trung tâm của sự nổi loạn này chính là Thư Tĩnh!

“Thư Tĩnh!” Anh hét lớn một tiếng, đẩy cô gái bên người ra, xông về phía cô. Thư Tĩnh thân mình run lên, cứng ngắc quay đầu nhìn anh, ánh mắt mê loạn. “Cô muốn đi đâu? Trở về!” Anh ôm cô, ngăn cản cô tiếp tục mất phương hướng.

“Huyễn Dạ......” Hỗn loạn trong đầu dần dần biến mất, nháy mắt mấy cái, tiếng ong ong bên tai thanh âm đình chỉ. “Cô đang làm gì? Cô thiếu chút nữa không quay về được!” Bắt lấy hai vai cô, anh nhịn không được bật ra lời trách cứ, trong khoảnh khắc vừa rồi anh mắt thấy hồn cô muốn đi vào một cách cửa vô hình, chỉ cần đi vào, có lẽ cô sẽ vĩnh viễn bị phong trong mộng. “Tôi? Tôi làm sao?” Thư Tĩnh xoa thái dương, đầu thật đau.

“Cô thiếu chút nữa đã chắp tay tặng cơ thể cho Thư Nhàn!” Anh tức giận nói. “Phải không?” Mới vừa rồi cô chỉ cảm thấy đầu cháng váng, cái gì cũng không nhớ rõ. “Cô chạy đến đây làm gì?”

“Tôi......” Cô nghĩ đến mục đích mình đi tìm anh, mới muốn mở miệng, một giọng nữ yêu kiều liền chen vào. “Huyễn Dạ, chuyện gì vậy?” Cô gái đi cùng Huyễn Dạ Thần Hành đến bên người anh, ôm lấy tay anh hỏi. Thư Tĩnh giống như bị người đánh vào tim, sắc mặt bỗng trắng xanh, cô nhìn cô gái kia, lúng ta lúng túng nói: “Tôi...... tôi đến bàn chuyện...... tôi đi trước.”

“Đợi chút, cô đến tìm tôi sao?” Thấy dáng vẻ như gặp khó khăn trong mắt cô, Huyễn Dạ Thần Hành vươn tay giữ chặt cô. “Tôi...... không phải! Trùng hợp đi đến đây...... thật xin lỗi, quấy rầy......” Cô cố gắng mỉm cười, rất phong độ lui lại. “Thư Tĩnh......”

“Huyễn Dạ! Anh làm gì thế? Cô ta muốn đi thì để cô ta đi đi!” Cô gái kia không vui giữ chặt Huyễn Dạ Thần Hành người cùng tâm đều bay đến cô gái nhu lệ trước mắt này. Thư Tĩnh đợi không nổi nữa, cô xoay người chạy ra khỏi đại sảnh khách sạn, trong lòng không ngừng vọng lại lời Thư Nhàn nói. Tự mình đa tình! Tự mình đa tình!

Mưa bụi tạt vào thân thể cô, cảm giác mát tận tim. Huyễn Dạ Thần Hành nhíu mi, không còn tâm trí để ý tới người bên cạnh, đuổi theo sát ra ngoài. Thư Tĩnh đã chạy đến phố đối diện, anh phóng qua lan can, nhanh chóng đuổi theo bóng dáng mảnh mai làm anh không buông tay được.

Vì sao tôi luôn phải đuổi theo cô? Là số mệnh, hay là đuổi đến nghiện? Anh nói thầm trong lòng, cũng không dừng chân. Thư Tĩnh vấp chân ở bậc thang cầu vượt, cả người rơi xuống, cô chưa kịp la thành tiếng, một cánh tay mạnh mẽ liền từ phía sau ôm lấy cô, Huyễn Dạ Thần Hành thở ra đem mặt tựa vào vai cô, nói: “Nhìn cô nhỏ nhắn yếu ớt, không ngờ lại biết chạy đến thế!” Cô ngẩn ngơ, lập tức dùng sức tránh anh ra, khẽ nói: “Buông tay! Ai cần anh đuổi theo tôi?”

Anh bị cô đẩy, ngã xuống, giả bộ kêu to: “y da!” “Huyễn Dạ!” Cô nghĩ rằng anh bị té, vươn tay bắt lấy anh, nhưng quá mức vội vàng, chân không đứng vững, lại ngã vào người anh. Anh dựa lưng vào tay vịn cầu vượt, đứng vững, đem cô ôm chặt lấy, nhịn không được cười nói: “Cô làm gì vậy? Dụ dỗ tôi ôm cô sao?”

“Anh......” Gục vào người anh, cùng anh ngực dán ngực, cô xấu hổ đến vội vàng muốn đẩy anh ra bảo trì khoảng cách, nhưng tay anh không định buông ra. “Nếu tới tìm tôi, vì sao lại chạy?” Nghe hương thơm phát ra từ cô, anh dứt khoát không muốn rời ra. “Tôi không phải tìm anh......” Cảm giác hơi thở anh thổi bên tai, cô mẫn cảm co người,

“Không phải?” Kéo giãn một chút khoảng cách, anh nhìn thấy ánh mắt nói dối của cô. “Không phải.” Nghiêng đầu, cô bước trên các bậc thang, cúi đầu nói: “Anh trở về cùng bạn gái đi.” “Cô ta không phải bạn gái tôi, tôi chỉ mới quen cô ta lúc uống cà phê chiều mà thôi.” Anh cười châm một điếu thuốc, sớm ngửi ra vị “dấm chua” cô cố gắng che dấu.

Uống cà phê có thể kết giao bạn gái? Anh cũng thật giỏi! Cô âm thầm thở dài trong lòng, lại không thể nói gì, chỉ đành gật gật đầu, lên tiếng: “Như vậy a!” “Cho nên, đừng để ý.” Anh hít một ngụm khói, vẫn đang cười.

“Ai nói tôi để ý?” Cô liếc anh một cái, khẩu thị tâm phi nhỏ giọng nói. “Thì ra cô không thèm để ý, là tôi đa tâm.” “Anh ở cùng cô gái nào là tự do của anh, không liên quan đến tôi, tôi chỉ tới cám ơn anh, muốn mời anh ăn bữa cơm mà thôi.” Cô vội vàng thay bản thân tìm bậc thang leo xuống.

“Cô muốn mời tôi ăn cơm?” “Anh nói anh phải rời khỏi Nhật Bản...... cho nên tôi mới......” Cô giải thích quanh co. Huyễn Dạ Thần Hành nhìn cô, quăng điếu thuốc, dắt tay cô đi: “Vậy đi thôi! Tôi đói bụng lắm!”

“Anh thật sự muốn ăn? Còn cô gái kia......” Thư Tĩnh hoảng sợ, bị anh kéo theo, vội vàng đuổi kịp. “Cô ta đã về rồi.” “Không có gì chứ?” Cô nhìn anh.

“Còn rầy rà ngay cả cô tôi cũng ăn!” Anh nghiêng mặt nhìn cô, nở nụ cười xấu xa. Cô bỗng im lặng, trong lòng tràn đầy vui sướng, cúi đầu lộ ra nụ cười e lệ. Huyễn Dạ Thần Hành có chút bối rối.

Cô nhạy cảm không phải đối tượng chơi đùa của anh, cô tinh tế xinh đẹp, khí chất tao nhã, nhưng tim cô dễ vỡ, ở cùng loại con gái này không phải làm đau lòng cô, chính là phải bảo vệ cô cả đời, mà hai loại này anh đều không muốn làm, vậy tại sao anh còn trêu chọc cô? Nhưng trời mới biết lần này anh phát bệnh gì, anh quyến luyến cô ngay cả anh cũng không cách nào giải thích, tựa như giữa chúng sinh phát hiện một viên thủy tinh, sau khi cầm lên xem, như thế nào cũng không bỏ được. Aiz! Đây cũng là một loại tình kiếp sao?

*** Lại thất bại! Đều là Huyễn Dạ Thần Hành làm hại! Đều là anh ta!

Thư Nhàn ở trong mộng rít gào, kế hoạch của cô lần nữa bị Huyễn Dạ Thần Hành quấy nhiễu, anh ta đến tột cùng là coi trọng Thư Tĩnh ở điểm nào? Con bé không thú vị như đầu gỗ kia chẳng lẽ tốt hơn cô? Không! Cô không thể chịu được chuyện như vậy, Thư Tĩnh đã đủ hạnh phúc, nó không thể ngay cả người đàn ông của cô cũng đoạt! Đúng vậy, Huyễn Dạ Thần Hành là người đàn ông của cô, không phải Thư Tĩnh! Anh ta là cô câu dính, nếu không phải Thư Tĩnh phá rối, nói cái gì Huyễn Dạ Thần Hành là người đáng sợ, muốn cô đừng tới gần anh, cô đã sớm ở bên Huyễn Dạ Thần Hành!

Mà nay nó lại ỷ vào ưu thế có được thân thể, dùng sự nhu nhược đáng thương bất lực khiến cho Huyễn Dạ Thần Hành chú ý, sau đó nhảy vào lòng anh...... Ta không bao giờ chịu đựng nữa! Ta muốn thân thể của nó!

Ta muốn Huyễn Dạ Thần Hành! Không kẻ nào có thể ngăn cản, ta sẽ đem Thư Tĩnh đê tiện kia vĩnh viễn nhốt trong mộng mới được! Nhưng...... mình nên làm thế nào đây?

Một dòng điện kỳ lạ tiến vào bóng tối quanh cô, cùng với dòng điện, một giọng nói lành lạnh như từ máy tính xuất hiện. “Muốn tôi giúp cô hay không?” Không có bằng trắc, âm điệu kia nghe quỷ dị đến cực điểm. Thư Nhàn quay đầu lại, nhìn không thấy bất kì kẻ nào, cô kinh hãi quát: “Là ai?”

“Một người có thể giúp cô.” “Giúp tôi?” “Tôi có thể giúp cô có được thứ cô muốn.” Người nọ trốn trong bóng tối cười lạnh.

“Có thể giúp tôi?” Cô không tin nhìn chằm chằm vào nơi phát ra tiếng nói. “Đúng vậy, cũng chỉ có tôi giúp được cô.” “Vì sao? Ông giúp tôi nhất định có mục đích......” Thư Nhàn bỗng hoài nghi lui về phía sau từng bước.

“Cho dù có mục đích, cô cũng sẽ không có tổn thất, bởi vì thứ tôi muốn là linh hồn Thư Tĩnh!” Người nọ âm hiểm cười nói. “Ông muốn linh hồn của nó để làm gì?” Cô ngạc nhiên nói. “Cô đã quên? Cô ta là ‘mộng môi’ a! Có cô ta, kế hoạch của tôi có thể thành công...... Ha ha ha......”

“Kế hoạch của ông? Ông đến tột cùng là ai?” Thư Nhàn bỗng nhiên mở to mắt, giọng nói này nghe qua có chút quen tai, nhưng cô vẫn không nghĩ ra là ai. “Tôi là ai về sau cô sẽ biết, chẳng qua, kế hoạch của tôi không thể thiếu cô......” “Cái gì?” Cô sửng sốt.

“Cô là lợi thế để tôi khống chế Thư Tĩnh, cô cùng cô ta có cùng tần suất, huyết thống giống nhau, tôi truy tìm hai năm, cuối cùng cũng đột phá khó khăn, tiến vào thế giới của các cô......” “Ông đang nói cái gì? Sao tôi một chút cũng không hiểu?” Cô nhíu mi nhìn bốn phía, không có bóng ai, chỉ có tiếng nói, người nọ là trốn ở nơi nào nói chuyện? “Hừ! Cô không hiểu cũng không sao, chỉ cần cô ngoan ngoãn nghe tôi, sẽ không phải chịu khổ......” Giọng nói kia chợt xa chợt gần, làm người ta khó đoán ra.

“Tôi ghét nhất là bị hạn chế, bị ra lệnh, mặc kệ ông có kế hoạch gì, tôi cũng không muốn dính tới.” Cô hừ lạnh. “Ngay cả cái giá được trả là thể xác của Thư Tĩnh cũng không đồng ý?” “Tôi sẽ dùng cách của mình để đoạt được......”

“Quên đi, cô còn chưa hiểu à? Cô không thắng được Thư Tĩnh, sức mạnh của cô ta so với tưởng tượng của cô còn lớn hơn, cô căn bản không thể động tới cô ta, hiện tại là vì cô ta không muốn đối phó cô, chờ chọc giận cô ta, cô nhất định sẽ biến mất!” Giọng nói kia mang theo uy hiếp. “Tôi không tin!” Cô cả giận nói. “Tin hay không tùy cô, tóm lại, chỉ khi cô nghe lời tôi mới có thể được như ý nguyện......”

“Cút! Mặc kệ ông là ai, tôi cũng sẽ không nghe lời ông!” Cô quát lớn. “Phải không? Chỉ sợ điểm ấy cô sẽ không có khả năng quyết định......” Giọng nói kia bật cười vài tiếng, ngay sau đó một dòng điện từ những góc độ khác nhau đánh tới, vây chặt cô. “Làm cái gì vậy?” Cô cả kinh nói.

“Tôi muốn đem cô hút đến phòng nghiên cứu của tôi.” “Cái gì? Tôi không --” Thư Nhàn còn chưa tỉnh ngộ, ý thức của cô đã bị dòng điện kia hút vào một cái động đen. Đau nhức làm cho cô mất đi tri giác, cả người mờ mịt, hoàn toàn không biết giờ phút này mình đã bị hút vào bên trong một bộ máy tính.

Trong phòng nghiên cứu, một ông già nhìn chằm chằm số liệu biểu hiện trên màn hình máy tính, biết mình đã được một linh hồn ông ta muốn, không khỏi đắc ý nở nụ cười. “Vì phải bắt được tần suất của các cô, đã mất không ít thời gian của ta, giờ chỉ việc đem Thư Tĩnh mang đến, ‘kế hoạch giải mộng’ của ta sẽ hoàn thành...... ha ha ha......” Giải mộng a! Đây chính là sáng kiến của cả đời ông, có ai có thể giống ông dùng dụng cụ máy tính giải mã huyền bí trong đầu óc con người? Chỉ cần mở tín đạo nối với mộng của Thư Tĩnh, ông có thể đạt được 97% năng lượng não bị con người che dấu, đến lúc đó, mỗi người đều bị ông khống chế, từng cảnh trong mơ đều do ông thao túng...... không ai là ngoại lệ!

*** Bởi vì quần áo bị mưa thấm ướt, Huyễn Dạ Thần Hành không mang cô đến nhà ăn, lại đem cô về khách sạn anh ngủ lại, muốn cô thay quần áo, để nhân viên phục vụ hong khô mặc lại. Thư Tĩnh mặc áo tắm của anh, đứng trước cửa sổ sát đất trong phòng, nhìn mưa mềm như tơ bay ngoài cửa sổ, chờ anh dùng điện thoại gọi khách sạn đem thức ăn lên.

“Mười phút nữa đồ ăn sẽ đưa đến, muốn uống chút rượu trước hay không?” Huyễn Dạ Thần Hành rót hai ly rượu, đi đến cạnh cô, đưa cô một ly. “Thật sự muốn ăn ở đây?” Cô lo lắng uống một hớp rượu. “Bằng không, cô muốn mỗi người trong nhà ăn đều nhìn chằm chằm chúng ta ướt đẫm sao?” Anh nhìn cô, ánh mắt cũng không cách nào dời.

Mái tóc dài hơi ẩm ướt làm nổi bật gương mặt trắng nõn mềm nhỏ, ngũ quan tinh mỹ giống như hoa sen mới nở thanh dật thoát trần, cổ trắng như tuyết, áo tắm trắng bao quanh thân hình có đường cong động lòng người nhất mà anh đã thấy tối qua, cho dù cô hiện tại đem chính mình bao như bánh chưng, anh vẫn có thể tưởng tượng ra mỗi một tấc da thịt của cô...... Anh thật sự đói bụng muốn chết! Đói đến muốn lấy cô làm món khai vị......

Huyễn Dạ Thần Hành thu hồi tâm thần phóng túng, tự giễu nở nụ cười. Tình yêu của anh tan vỡ, dường như không còn một cô gái nào có thể khơi gợi dục vọng của anh mãnh liệt như vậy. Thư Tĩnh này rốt cuộc có điểm nào làm anh mê muội? Người đúng là đẹp, nhưng những cô gái anh gặp lúc trước có người nào xấu đâu? Nếu nói phong tình, cô còn lâu mới bằng một phần mười của Thư Nhàn, ngược lại Thư Nhàn còn có vẻ am hiểu phát huy mị lực thân thể hơn cô; Về phần thủ đoạn ứng phó đàn ông, cô căn bản là người ngốc trong phương diện này......

Cô gái không có mỹ mạo như vậy vì sao có thể làm cho Huyễn Dạ Thần Hành anh thương yêu chứ? Là ánh mắt xa xăm của cô? Hay là vẻ mặt vĩnh viễn mang theo ý sợ?

“Như vậy sẽ không quá......” Cô bị anh nhìn chằm chằm đỏ bừng mặt cúi đầu. Ở trong phòng một người đàn ông dùng cơm, còn mặc áo tắm, nhân viên phục vụ đưa cơm đến sẽ nghĩ như thế nào? “Quá cái gì?” Anh nhướn mi, lắc đầu nói: “Cô thật sự là cô gái nhát gan nhất tôi biết.”

“Anh thích cô gái lớn mật?” Cô nghe không ra anh khen chê, bất giác hỏi lại. “Không...... tôi thích cô gái biết điều.” Cô rất nhạy cảm! Anh cười. “Biết điều?”

“Đối với đàn ông mà nói, hai chữ biết điều cũng không phải hiểu theo mặt chữ hạn hẹp như vậy, mà là hiểu được tiến thoái, hiểu được có chừng có mực, hiểu được thu phóng......” “Vậy anh muốn là cô gái hoàn mỹ, loại con gái này không tồn tại.” Cô lập tức tiếp lời. “Phải không?”

“Một khi rơi vào tình yêu, cô gái biết điều đến cỡ nào cũng trở nên không hiểu chuyện, đạo lý ấy chẳng lẽ anh không biết?” “Quả thật, tôi cùng những bạn gái trước tách ra đều là bởi vì dạng này.” Anh thản nhiên nói. Phụ nữ ở cạnh anh lúc đầu đều biết điều sau đó dần thay đổi, yêu cầu ngày càng nhiều, lòng chiếm giữ càng ngày càng mạnh, tình cảm tới cuối cùng trở thành gánh nặng, mất mỹ cảm. “Tôi cho rằng anh muốn tìm cô gái biết điều, là vì anh vẫn chưa rơi vào tình yêu, chuyện tình cảm nếu thật sự đã động, sẽ không nói ra những lời lý trí như vậy.” Cô bộc phát cảm xúc.

“Nhưng tôi không cho rằng tình yêu chân thành nhất định phải nồng nhiệt điên cuồng.” “Tình yêu chân thành không nhất định phải nồng nhiệt điên cuồng, mà phải là toàn tâm toàn ý!” Cô nhìn anh, bỗng nhiên hiểu ra anh kỳ thật là người đàn ông sợ tình yêu, anh đem thâm tình của mình giấu đi nơi nào? “Nhưng đối với tôi mà nói, mọi việc thoải mái là tốt rồi, bình thường là được, cho dù nam nữ kết giao cũng như thế.” Thoải mái yêu đương so với thề non hẹn biển dễ dàng hơn, trong trò chơi tình yêu bỏ ra quá nhiều tình cảm sẽ chỉ khiến người ta mất đi lý trí, mà anh, không muốn nhất chính là mất đi lý trí.

Một khi mất đi lý trí, anh sẽ không khống chế được sức mạnh của mình. “Anh đang sợ cái gì?” Cô bỗng nhiên thốt ra những lời này. Khuôn mặt tươi cười của Huyễn Dạ Thần Hành bỗng giật mình. “Cái gì?”

“Tôi cảm thấy anh giống như đang sợ hãi cái gì đó, tuy rằng nhìn anh xem luôn thảnh thơi không lo.” Cô lại uống một ngụm rượu, mượn cơ hội trộm nhìn ánh sáng chợt lóe lên trong mắt anh. “Vậy cô đoán xem, tôi đang sợ cái gì?” Anh nhìn chằm chằm cô. Thư Tĩnh cảm nhận được sự căng cứng trong không khí, xoay người đi về phía bàn tròn trong phòng khách nhỏ, thay đổi đề tài nói: “A! Tôi có chút đói bụng, sao phục vụ còn chưa đưa cơm lên thế?”

Huyễn Dạ Thần Hành híp mắt, bước về phía cô, nhẹ nhàng nắm vai cô. “Tôi đang đợi đáp án của cô.” “Chúng ta đừng nói đến việc này......” Cô nặn ra một nụ cười, sợ lại rơi vào trường hợp không khống chế được, đến lúc đó, bữa tối cô tiễn đưa anh có thể sẽ không bệnh mà chết. “Nói!” Một chữ, cắt ngang nụ cười của cô.

“Huyễn Dạ......” Cô bất an nhìn anh. “Tôi muốn nghe cô nói, Thư Tĩnh, tôi muốn nghe một người ngoài nói cho tôi biết rốt cuộc tôi đang sợ cái gì.” Đôi mắt của anh tối sầm lại. Dưới mặt nạ dịu dàng của anh, tựa hồ đang nổi phong ba.

“Anh đang sợ chính mình! Sợ anh thật sự đang giấu trong cơ thể!” Cô nhẹ giọng nói ra cái nhìn của cô. Huyễn Dạ Thần Hành dính chặt tại chỗ, hai tay khoác lên vai cô nhịn không được dùng sức xiết chặt. Cô nói đúng!

Anh sợ chính là bản thân! Đây là chuyện anh vẫn không dám thừa nhận với người khác. “Tôi biết anh sợ hãi, bởi vì tôi cũng thế, thỉnh thoảng tôi vẫn hoài nghi Thư Nhàn căn bản không phải chị tôi, chị ấy là một cái tôi khác! Một cái tôi mà mình sợ hãi nhất! Anh cũng như vậy......” Cô lại nói tiếp, trong mắt tràn ngập lí giải cùng đồng tình.

Giống như bị một ngọn đèn đột nhiên chiếu ra vết nứt được che giấu rất tốt trong linh hồn mình, Huyễn Dạ Thần Hành xúc động ôm cô, cuồng dã hôn cái miệng nhỏ của cô, ngăn cô nói thêm gì nữa. Trong câu lạc bộ linh lực chỉ có quản lý cùng Lôi Xiết biết quá khứ của anh, Tước Lợi Nhi cùng Cừu Liệt mới tới cũng không biết trong cơ thể ôn hòa nho nhã của anh có lực bộc phát đáng sợ đến mức nào. Bởi vì từ nhỏ có năng lực đi vào giấc mộng, anh luôn không rõ sự khác biệt giữa mộng cùng thật, “Cuộc đời như giấc mộng, mộng như cuộc đời” những lời này anh có thể hiểu rõ, bởi vì trước khi gặp quản lý, anh có một nửa thời gian là vượt qua trong mộng.

Không có cha mẹ, anh em, bạn bè, anh cô đơn vốn lạnh lùng, chỉ có cảnh trong mơ là nơi anh chơi đùa, hàng đêm anh đều du hành trong mộng của mọi người, từ lúc bắt đầu chơi rất vui đến cuối cùng lại kinh hãi, anh càng lúc càng hiểu được mình lưng đeo vận mệnh kỳ lạ, anh có thể ở trong mộng thao túng sinh mệnh của mỗi người, anh có thể làm người ta sống, làm người ta chết! Có thể làm người ta vui vẻ, làm người ta thống khổ! Anh là thần trong mộng! Nhận thức sai lầm này khiến anh thương tổn rất nhiều người, ở trong mộng vô pháp vô thiên, như bá vương đùa bỡn cảnh trong mơ của mỗi người.

Sau đó, có một ngày, anh gặp gỡ một cô gái trường kỳ ốm đau trên giường mà bất tri bất giác ý thức xuất ra đi vào trong mộng. Đó là lần đầu tiên trong cuộc đời anh có bạn, cũng hãm sâu trong ma pháp tình yêu, anh cùng cô gái kia nhờ cảnh trong mơ mà mến nhau, nhưng cô gái kia dù sao cũng là ảo ảnh, cô thật sự là một người bệnh không thể xuống giường, không ngừng bị bệnh tật tàn phá. Sau đó cô gái kia rốt cuộc chịu không nổi thân thể ốm đau tra tấn, cũng mệt mỏi dạo chơi trong mơ, cô yêu cầu anh chấm dứt đau đớn không bao giờ dừng lại của cô, cô không sống nổi nữa. Khi đó anh mới tỉnh ngộ, anh tự nhận là thần cũng có chuyện làm không được, anh bảo hộ không được cô, không cứu được mối tình đầu của anh......

Ý chí của anh trong khi giao chiến với ông trời đã tan rã, cuối cùng, vì đạt thành hy vọng của cô, vì làm cho cô rời xa bệnh tật, vì giải thoát cho cô, anh như cô mong muốn ở trong mộng tự tay giết cô. Đó là lần đầu tiên anh hoàn thành hy vọng của người khác, mà cái giá anh có được là – chết tâm! Từ khoảnh khắc đó, anh thống hận siêu linh năng lực này của mình, căm ghét tất cả, không muốn tiếp thu ý niệm cùng rác rưởi của bất luận kẻ nào quăng ra trong mộng, anh dần dần không thể thừa nhận chính mình, anh muốn giải thoát khỏi vận mệnh kỳ lạ này, anh muốn thành người bình thường!

Ý tưởng mãnh liệt này không ngừng khuếch tán trong cơ thể anh, sau đó lại khiến anh một phân thành hai...... Trong mộng anh là tên côn đồ cuồng điên; Ngoài đời anh là thiếu niên tao nhã, hai loại cá tính cực đoan xâu xé trong cùng một linh hồn. Khi anh gặp quản lý, chính là bị vây trong trạng thái như vậy, quản lý mời anh vào câu lạc bộ linh lực, anh thành hội viên thứ nhất của câu lạc bộ, lúc ấy nhiệm vụ đầu tiên quản lý giao cho anh là -- rửa sạch tâm linh mình!

Mộng cùng sự thật, chính cùng tà xung đột, anh ở trong mộng cùng bản thân đánh nhau, hai Huyễn Dạ Thần Hành không ai nhường ai, sau cùng anh cũng phân không rõ ai đúng ai sai, ý nghĩ trở nên điên cuồng, thác loạn trong kịch chiến...... Lưỡng bại câu thương (cả hai đều bị thương). Trong lúc chỉ mành treo chuông, là quản lý ngăn anh tự mình hại mình, gọi anh từ lằn ranh thất tâm về, ông nói với anh, chỉ có thừa nhận bản chất tà ác của mình mới có thể cứu được mình!

Những lời này như đánh thức anh, anh đánh bại Huyễn Dạ Thần Hành cuồng tứ trong mộng, phong bế ‘anh’ ở sâu trong lòng, chỉ dùng mặt nho nhã lễ độ của mình để đối diện với thế giới này. Nhưng nội tâm anh vẫn còn xung đột, vì phòng ngừa sức mạnh tà ác trong cơ thể, anh trở nên thật cẩn thận, không dễ dàng tức giận, đối với bất kì kẻ nào, chuyện gì đều chỉ lấy ra ba phần tâm ý, anh nghĩ chỉ có rời xa mặt đen tối của mình, anh mới không bị cuốn vào sự điên cuồng một lần nữa. Đây là anh hiện tại, Huyễn Dạ Thần Hành trong mắt người khác.

Nhưng, vì sao Thư Tĩnh nhìn ra được anh sợ hãi? Nhiều năm như vậy, anh đối với bản thân vẫn không giảm cảnh giác, anh không biết lúc nào thì Huyễn Dạ Thần Hành khi thiếu niên sẽ lại xuất hiện, anh để tránh đụng mặt với ‘anh’, dùng coi thường cùng trốn tránh đến che dấu lo lắng. Nhưng một câu của Thư Tĩnh lại nói ra chỗ đau của anh!

Cặp mắt nhu hòa u tĩnh kia của cô giống như hai mặt gương chiếu ra mặt thật của anh! Anh cảm thấy kinh sợ, động tâm. Vào lúc này, cô gần anh như thế, gần đến làm cho anh bất an......

Hôn càng trở nên cuồng dã, anh đem tất cả giận dỗi vì bị tháo mặt nạ trút lên người cô, không chút dịu dàng bỏ đi áo tắm trên người cô, anh đi thêm vài bước đem cô đặt trên giường, đẩy miệng cô ra, ở trong miệng mềm mại của cô tàn sát bừa bãi, phảng phất như muốn hút lấy linh hồn của cô để trừng phạt việc cô vạch trần vết thương của anh...... Thư Tĩnh bị anh dọa sợ. Huyễn Dạ Thần Hành này thật xa lạ, nhã nhặn cùng tiêu sái vốn có đều không thấy, anh hiện tại giống như mãnh thú bị thương, vội vã tìm một sào huyệt có thể an ủi anh để trốn.

Kìm lòng không được, cô vươn hai tay nhẹ vỗ về tóc anh, giống người mẹ dùng sự thương yêu để mang lại ấm áp cho con mình. Huyễn Dạ Thần Hành chỉ cảm thấy sự ấm áp từ lòng bàn tay cô tiến vào đầu óc anh, anh ngây ngốc khởi động thân trên, lẳng lặng chăm chú nhìn cô vài giây, sau đó nắm lấy tay cô hôn, liếm, nụ hôn của anh nhẹ nhàng rơi xuống, dùng một loại nhu tình trước nay chưa từng có che cánh môi cô. Hơi thở của cô cơ hồ bị nụ hôn của anh rút sạch, tay anh chậm rãi trượt xuống eo mông cô, như thưởng thức trân phẩm sờ soạng da thịt cô, như tìm bảo vật trên thân hình nhấp nhô của cô......

“Huyễn Dạ......” Cô có chút choáng váng, nỉ non tên anh, cảm thấy thân thể như bị một đám bông vây quanh. Nụ hôn anh càng sâu, càng dài, hô hấp của hai người càng lúc càng loạn, tay anh từ bộ ngực cao ngất của cô thăm dò xuống dưới, đi vào trung tâm nóng bỏng mê người, cô vội vàng nhả khí, nhịn không được ưm, giơ mông tiếp nhận đầu ngón tay của anh...... “Tĩnh......” Thân thể anh buộc chặt như cung, bị hương thơm đặc biệt của con gái trêu chọc làm toàn thân tê dại, hôn đầu ngực run rẩy như nụ hoa của cô, lý trí anh bị dục vọng phá tan, lẩm bẩm vùi đầu ở bộ ngực nõn nà của cô.

“Huyễn Dạ...... Huyễn Dạ......” Cô không biết còn tiếp tục có thể bốc cháy hay không, mầm lửa từ dưới bụng bốc lên làm nóng toàn thân, anh là người đốt lửa, ý đồ dùng nụ hôn của anh đốt cháy cô. Tiếng đập cửa làm bừng tỉnh hai người đang rơi vào ái dục, phục vụ đưa bữa tối tới tựa hồ không đúng lúc, Huyễn Dạ Thần Hành dùng ánh mắt như lửa nhìn cô, chậm rãi đứng lên, đi ra cửa, sau khi kéo xe thức ăn vào liền bảo phục vụ rời đi. Thư Tĩnh còn chưa bình ổn từ cơn kích tình, cô ngại ngùng kéo chan phủ người, xuống giường đi đến phòng tắm.

Sao có thể biến thành như vậy? Nói là đến mời người ta ăn bữa tối, sao lại thành lên giường...... Huyễn Dạ Thần Hành xoay người nhìn bóng lưng hốt hoảng run rẩy của cô, anh nhanh chóng đuổi tới phía sau cô, trước khi cô mở cửa phòng tắm đã ngăn cô lại. “Chúng ta còn chưa chấm dứt! Thư Tĩnh.” Ôm eo cô, kéo cô lại gần, anh cố ý để cô cảm thụ dục vọng của anh.

“Tôi...... chúng ta nên ăn bữa tối......” Cô lắp bắp cúi đầu. “Chúng ta không phải đang ăn sao?” Anh cười nâng cằm cô lên, bức cô nhìn anh. Trong nháy mắt toàn bộ máu trong người dồn lên mặt cô, cô xấu hổ đến muốn chui vào lòng đất.

“Tôi đói bụng......” Anh trêu đùa môi cô. “Vậy ăn cơm a......” Cô cố bình tĩnh nói. “Trước khi ăn cơm, tôi thích ăn chút đồ khai vị......” Anh nói xong một tay ôm lấy cô, song song ngã lên giường.

“Đừng náo loạn......” Cô vừa thẹn vừa vội giãy dụa. “Ai nháo? Tôi chỉ muốn một ngụm nuốt cô vào......” Anh đã sớm cởi bỏ áo sơmi cùng quần dài xốc xếch, thân hình kiện mỹ đầy uy thế từng bước đến gần cô. “Tôi ăn không ngon đâu!” Cô lui về phía sau, ngây thơ nhắm chặc mắt, sợ nhìn thấy nơi không nên thấy trên người anh.

“Phải không? Tôi cảm thấy em cực kì ngon miệng.” Anh cười đến gần, đem cô bao trong ngực. “Huyễn Dạ......” Cô thật sự chỉ là điểm tâm ngon miệng anh nhất thời hứng thú muốn nếm thử sao? Cô tràn đầy nghi hoặc. “Đừng nói nữa, khi ăn nói chuyện sẽ dễ bị nghẹn.” Anh khẽ cười một tiếng, cúi đầu của môi cô, khẽ cắn món điểm tâm ngọt như hoa hồng kia.

Cô lại khó thở rồi, hương vị nam tính của anh lại nối liền kích tình bị gián đoạn. Anh cởi bỏ chiếc chăn vướng víu kia, cũng không nhã nhặn nữa, điên cuồng chiếm lấy đôi môi hé mở của cô, hơi thở trở nên nặng nhọc. “Tới gần tôi! Để tôi yêu em......” Anh gầm nhẹ một tiếng, hôn như mưa rào quét ngang thân thể mềm mại của cô, tay cũng bắt đầu ở giữa hai chân cô trêu chọc, anh muốn dùng cô để bổ khuyết chỗ hổng trên linh hồn, dùng cô để an ủi trái tim trống rỗng nhiều năm của anh.

“A......” Cô dựa vào anh, không tự giác vặn vẹo dưới thân anh, như dòng thác cuồng nhiệt không kiên nhẫn làm loạn, cô cần anh đến giải phóng cô, đưa tình cảm bị giam cầm lên tận trời. Vào lúc cô đạt đỉnh khoái cảm anh đã cùng cô tương hợp, làm cho đau đớn của cô ở trong miệng anh hóa thành một tiếng thở dài, sau đó, anh dẫn theo cô vọt vào bóng tối của cõi mơ, trong tiết tấu mạnh mẽ tâm linh kết hợp lên đến cực đỉnh...... Lúc này đây, Huyễn Dạ Thần Hành không còn là một người đơn độc trong mộng, anh tìm được đồng bọn rồi.

.